Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1351 : Bí mật của Thiên Ma (1)

    trước sau   
Nhókdzym dịuiasch: Thấasfut Liêttann Hoa

xpbong Vi vàzbrx Diệkkhgp Đqggyìqaevnh đuiasi vàzbrxo thưidoh phòlihdng củkbzfa Lôidohi Thiếelkqu Tu.

zbrxi tríypvj trong thưidoh phòlihdng khôidohng giốojjvng vớivhmi phong cákpebch củkbzfa Lôidohi Thiếelkqu Tu, khắxjpnp nơwpwvi đuiaskgoru mang vẻttanidohcyzong trákpebng vàzbrx nho nhãnhmj. Mặojjvc dùfxlwkdzy vẻttan nhưidoh hai từdeuyzbrxy khôidohng thểbhxzzbrxo đuiasojjvt cạjuianh nhai đuiasưidohpgyjc, nhưidohng màzbrx đuiasúhpoqng làzbrxxpbon phòlihdng sákpebch nàzbrxy đuiasem lạjuiai cho mọbhxzi ngưidohcyzoi thứvioe cảvskvm giákpebc nhưidoh thếelkq.

ypvj dụwpwv nhưidohkpebi kệkkhgkpebch kia, nókdzy đuiasưidohpgyjc làzbrxm bằvdykng gỗwpwv sịuiasn, rấasfut lớivhmn, nhìqaevn trôidohng cũlyarng rấasfut mạjuianh mẽbhmw, thếelkq nhưidohng cákpebch bàzbrxi tríypvjkpebch trêttann đuiasókdzy lạjuiai vôidohfxlwng chỉfxlwnh tềkgor, nhìqaevn trôidohng giốojjvng nhau, từdeuy trêttann xuốojjvng dưidohivhmi đuiaskgoru cókdzy thứvioe tựkgorcdbhzbrxng, trêttann giákpebkpebch còlihdn đuiasojjvt mộvpfot sốojjv đuiasuias trang tríypvj đuiasidohy vẻttanxpbon nhãnhmj, víypvj dụwpwvzbrx mộvpfot vàzbrxi bứvioec thưidoh phákpebp củkbzfa Lôidohi Thiếelkqu Tu nhưidoh “Nhâfhlfn hòlihda”: “Tĩtrjjnh nãnhmji minh kỷjyzi”, còlihdn cókdzy mộvpfot íypvjt búhpoqt, mựkgorc, giấasfuy, nghiêttann.

idohi Thiếelkqu Tu mờcyzoi bọbhxzn họbhxz ngồuiasi xuốojjvng chiếelkqc ghếelkq gỗwpwv đuiasojjvt trong gókdzyc.

Diệkkhgp Đqggyìqaevnh lấasfuy sợpgyji dâfhlfy chuyềkgorn kia ra, Lôidohi Thiếelkqu Tu nhậfhnen lấasfuy, nhìqaevn trákpebi nhìqaevn phảvskvi, sau đuiasókdzy lắxjpnc đuiasidohu mộvpfot cákpebi, nókdzyi: “Chúhpoq chưidoha từdeuyng nhìqaevn thấasfuy sợpgyji dâfhlfy chuyềkgorn nàzbrxy, nhưidohng màzbrx chúhpoq đuiasãnhmj từdeuyng thấasfuy mộvpfot sợpgyji dâfhlfy khákpebc màzbrxu đuiasen…”


Hai ngókdzyn tay ôidohng miếelkqt lêttann viêttann đuiasákpeb quýmuvs trêttann sợpgyji dâfhlfy, nókdzyi: “Sợpgyji dâfhlfy màzbrxu đuiasen màzbrxhpoqc trẻttan chúhpoq đuiasãnhmj từdeuyng nhìqaevn thấasfuy kia, làzbrx củkbzfa mộvpfot ngưidohcyzoi anh em tốojjvt củkbzfa chúhpoq đuiaseo.”

Trong nhákpeby mắxjpnt Lăxpbong Vi liềkgorn mởxubw to mắxjpnt.

Sợpgyji dâfhlfy màzbrxu đuiasen sẫmuvsm kia, khôidohng phảvskvi làzbrx sợpgyji củkbzfa Lýmuvs Thiêttann Mặojjvc đuiasasfuy chứvioe?

idohi Thiếelkqu Tu chưidoha từdeuyng thấasfuy qua sợpgyji dâfhlfy bảvskvy màzbrxu nàzbrxy củkbzfa Diệkkhgp Đqggyìqaevnh, vậfhney màzbrx lạjuiai nhìqaevn thấasfuy sợpgyji màzbrxu đuiasen kia củkbzfa Lýmuvs Thiêttann Mặojjvc?

xpbong Vi liềkgorn nhanh chókdzyng nókdzyi: “Chúhpoq, chiếelkqc dâfhlfy chuyềkgorn đuiasen sẫmuvsm màzbrx chúhpoqkdzyi đuiasếelkqn kia… làzbrx củkbzfa mộvpfot ngưidohcyzoi anh em tốojjvt củkbzfa chúhpoq từdeuyng đuiaseo sao ạjuia?”

idohi Thiếelkqu Tu hơwpwvi suy nghĩtrjj mộvpfot chúhpoqt, gậfhnet đuiasidohu chắxjpnc chắxjpnn: “Khôidohng sai, ngưidohcyzoi đuiasókdzyttann làzbrxmuvsfhlfn Hàzbrxo, bọbhxzn chúhpoq sốojjvng cùfxlwng vớivhmi nhau hồuiasi thi hàzbrxnh nhiệkkhgm vụwpwv… anh ta còlihdn nókdzyi đuiasùfxlwa vớivhmi chúhpoq, anh ta nókdzyi, vợpgyj anh ta đuiasang mang thai, nếelkqu nhưidoh sinh con trai liềkgorn đuiasojjvt têttann làzbrxmuvs Thiêttann Mặojjvc… nếelkqu nhưidoh sinh con gákpebi thìqaev sẽbhmw đuiasojjvt la Lýmuvs Thiêttann Thanh. Bởxubwi vìqaev sợpgyji dâfhlfy chuyềkgorn nàzbrxy cókdzyzbrxu đuiasen, Mặojjvc vàzbrx Thanh vừdeuya vặojjvn cũlyarng cókdzy thểbhxz giảvskvi thíypvjch cho màzbrxu đuiasen, còlihdn Thiêttann thìqaev lạjuiai biểbhxzu thịuias sựkgor rộvpfong lớivhmn, sákpebng rõcdbh… cho nêttann, liềkgorn đuiasojjvt têttann làzbrxmuvs Thiêttann Mặojjvc, Lýmuvs Thiêttann Thanh.”

idohi Thiếelkqu Tu vừdeuya nókdzyi, vừdeuya nhìqaevn vềkgor phíypvja Lăxpbong Vi: “Hôidohm trưidohivhmc chákpebu nókdzyi, ngưidohcyzoi bạjuian kia củkbzfa chákpebu têttann làzbrx… Lýmuvs Thiêttann Mặojjvc…”

Trákpebi tim trong ngựkgorc Lăxpbong Vi liềkgorn đuiasfhnep thìqaevnh thịuiasch thìqaevnh thịuiasch, tốojjvc đuiasvpfo nhanh đuiasếelkqn mứvioec côidohlyarng khôidohng đuiasèfxlw éskgzp đuiasưidohpgyjc nókdzy xuốojjvng, thậfhnet giốojjvng nưidoh sắxjpnp sửhnvta nhảvskvy ra khỏyapvi lồuiasng ngựkgorc côidoh vậfhney.

muvs Thiêttann Mặojjvc… sẽbhmw khôidohng phảvskvi làzbrx con trai củkbzfa ngưidohcyzoi têttann Lýmuvsfhlfn Hàzbrxo nàzbrxy chứvioe? Nếelkqu khôidohng tạjuiai sao lạjuiai cùfxlwng têttann, nếelkqu khôidohng, tạjuiai sao Thiêttann Mặojjvc lạjuiai cókdzy sợpgyji dâfhlfy chuyềkgorn màzbrxu đuiasen đuiasókdzy?

xpbong Vi khẩkpebn trưidohơwpwvng đuiasếelkqn mứvioec lòlihdng bàzbrxn tay cũlyarng đuiasidohy mồuiasidohi.

idoh khôidohng biếelkqt cókdzyttann nókdzyi ra chuyệkkhgn nàzbrxy hay khôidohng, dùfxlw sao đuiasókdzylyarng làzbrxypvj mậfhnet củkbzfa Lýmuvs Thiêttann Mặojjvc… khi chưidoha nhậfhnen đuiasưidohpgyjc sựkgor đuiasuiasng ýmuvs củkbzfa Thiêttann Ma, côidoh tuyệkkhgt đuiasojjvi sẽbhmw khôidohng nókdzyi linh tinh.

xpbong Vi chẳfagsng qua cũlyarng chỉfxlw gậfhnet nhẹypvj đuiasidohu, côidoh suy nghĩtrjj mộvpfot chúhpoqt, lạjuiai hỏyapvi Lôidohi Thiếelkqu Tu: “Chúhpoq, chiếelkqn hữftssu đuiasókdzy củkbzfa chúhpoq đuiasãnhmj qua đuiascyzoi rồuiasi sao?”

“Đqggyúhpoqng vậfhney…” Lôidohi Thiếelkqu Tu lòlihdng đuiasidohy tiếelkqc nuốojjvi vàzbrx thưidohơwpwvng cảvskvm: “Vềkgor sau… anh ta hi sinh, vợpgyj anh ta cũlyarng mấasfut tíypvjch, lúhpoqc đuiasókdzy bọbhxzn chúhpoq đuiasttann cuồuiasng tìqaevm kiếelkqm, nhưidohng tìqaevm suốojjvt hơwpwvn mưidohcyzoi năxpbom trờcyzoi, vậfhney màzbrx từdeuy đuiasidohu tớivhmi cuốojjvi đuiaskgoru khôidohng tìqaevm thấasfuy.”

xpbong Vi gậfhnet đuiasidohu mộvpfot cákpebi, hìqaevnh nhưidohxpbong Vi cũlyarng từdeuyng nghe Lýmuvs Thiêttann Mặojjvc nókdzyi rằvdykng, lúhpoqc còlihdn nhỏyapv cậfhneu ấasfuy cũlyarng khôidohng đuiasưidohpgyjc gọbhxzi làzbrxmuvs Thiêttann Mặojjvc, cho đuiasếelkqn lúhpoqc 18 tuổydryi trưidohivhmc khi lêttann đuiasjuiai họbhxzc, mớivhmi đuiasydryi thàzbrxnh Lýmuvs Thiêttann Mặojjvc.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.