Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1081 : Sao anh có thể… rời bỏ em được.. (1)

    trước sau   
Nhójgdym dịzojhch: Thấhcxrt Liêvnzfn Hoa.

hdjnn Yếnxtrn cưwehhơlkztng cứcpxong, ngay cảaqdx đhcxrcbzqng cũrntpng khôwehhng thểpdvh đhcxrcbzqng.

wehhhcxry nójgdyi cábajri gìdnnc, anh ta cũrntpng hoàhdjnn toàhdjnn khôwehhng biếnxtrt, trong đhcxrcbzqu cứcpxo vang lêvnzfn tiếnxtrng “ùures ùures”, anh ta chỉiasz thấhcxry cábajri miệdbtcng nhỏpdvh đhcxrábajrng yêvnzfu củdljja côwehh cứcpxo mởbinh ra rồslmyi đhcxrójgdyng lạbliui...

Peach thấhcxry anh hoàhdjnn toàhdjnn khôwehhng hiểpdvhu mìdnncnh đhcxrang nójgdyi cábajri gìdnnc, côwehh chợjbsft buôwehhn quyểpdvhn sổtgbz xuốqhkong, ngoẹbacko đhcxrcbzqu, mỉiaszm cưwehhyaeti nhìdnncn anh ta nójgdyi: “Em quêvnzfn mấhcxrt, anh khôwehhng thífyzoch xem manga... Nếnxtru khôwehhng, chúaqdxng ta xem tựljoy đhcxriểpdvhn?”

hdjnn Yếnxtrn nhìdnncn chằzlsvm chằzlsvm vàhdjno côwehh, đhcxrôwehhi mắlkztt chứcpxoa đhcxrcbzqy men say... anh ta nójgdyi: “Em cứcpxobinhvnzfn cạbliunh anh thếnxtrhdjny, anh chẳtxlung xem nổtgbzi gìdnnc cảaqdx.”

Ngoàhdjni nhìdnncn em ra, anh đhcxrkcozu khôwehhng muốqhkon nhìdnncn gìdnnc cảaqdx...


Khôwehhng bịzojh khốqhkong chếnxtr... anh kềkcozbajrt lạbliui gầcbzqn hôwehhn côwehh, Peach đhcxrang bĩdbtcu môwehhi muốqhkon đhcxri lấhcxry tựljoy đhcxriểpdvhn, bấhcxrt ngờyaet bịzojh anh hôwehhn, khôwehhng cójgdy dấhcxru hiệdbtcu nàhdjno bábajro trưwehhdnncc...

wehh ngớdnnc ngưwehhyaeti ra, rồslmyi cảaqdxm thấhcxry ngưwehhyaeti anh nhưwehh muốqhkon bốqhkoc chábajry.

Anh ôwehhm côwehhhdjno trong ngựljoyc, hơlkzti thởbinhbajr đhcxrbliuo củdljja đhcxràhdjnn ôwehhng bao phủdljj thậcbzqt chặqbgxt lấhcxry côwehh!

Anh ôwehhm chặqbgxt lấhcxry côwehh, giốqhkong nhưwehh muốqhkon khảaqdxm ngưwehhyaeti côwehhhdjno thâalvjn thểpdvh củdljja mìdnncnh. Bàhdjnn tay ấhcxrm ábajrp củdljja anh giữqhko lấhcxry ójgdyt củdljja côwehhuresng sứcpxoc ábajrp môwehhi mìdnncnh lêvnzfn môwehhi côwehh, nụvvuowehhn củdljja anh cũrntpng đhcxrqbgxc biệdbtct cójgdy lựljoyc, giốqhkong nhưwehh anh đhcxrang đhcxrqhkot chábajry côwehh bằzlsvng tấhcxrt cảaqdx sựljoy nhiệdbtct tìdnncnh củdljja mìdnncnh.

Peach cựljoyc kỳopkb đhcxrau lòtymdng... côwehh biếnxtrt tìdnncnh hìdnncnh sứcpxoc khỏpdvhe củdljja anh ta, côwehh chăvlshm sójgdyc cho anh ta hơlkztn mộcbzqt thábajrng, nêvnzfn côwehhrntpng hiểpdvhu rõnxtrlkztn ai khábajrc!

wehh biếnxtrt Hàhdjnn Yếnxtrn đhcxrang giãrjwoy giụvvuoa, côwehh biếnxtrt anh cũrntpng khôwehhng muốqhkon đhcxrcbzqng vàhdjno côwehh, vìdnnc vậcbzqy, côwehh nghĩdbtc đhcxrdljj mọauwci cábajrch giữqhko anh ta lạbliui, nghĩdbtc đhcxrdljj mọauwci cábajrch quyếnxtrn rũrntp anh ta. Bởbinhi vìdnnc, côwehh thậcbzqt sựljoy khôwehhng muốqhkon anh phảaqdxi đhcxrpdvh lạbliui tiếnxtrc nuốqhkoi, cũrntpng khôwehhng muốqhkon đhcxrpdvh lạbliui tiếnxtrc nuốqhkoi cho mìdnncnh.

vnzfu nhau, chỉiaszalvjm ýmutkwehhơlkztng thôwehhng thôwehhi cũrntpng khôwehhng đhcxrdljj! Chỉiaszjgdyalvjm linh vàhdjn thểpdvhbajrc hoàhdjnn toàhdjnn hòtymda hợjbsfp, mớdnnci thậcbzqt sựljoyhdjn hoàhdjnn mỹrfph.

Nụvvuowehhn củdljja Hàhdjnn Yếnxtrn rấhcxrt nójgdyng bỏpdvhng, rõnxtrhdjnng cójgdy loạbliui kífyzoch đhcxrcbzqng muốqhkon đhcxrqhkot lửjgboa trêvnzfn rừntkvng cỏpdvh.

Peach cựljoyc kỳopkb vui vẻkbtz, vìdnnc anh cójgdy thểpdvh đhcxri đhcxrếnxtrn bưwehhdnncc nàhdjny vớdnnci côwehh... nếnxtru anh đhcxrãrjwo đhcxri vềkcoz phífyzoa côwehh, vậcbzqy côwehh tuyệdbtct đhcxrqhkoi khôwehhng thểpdvh đhcxrcpxong tạbliui chỗskif chờyaet anh, côwehh muốqhkon chạbliuy thậcbzqt nhanh! Dùuresng sứcpxoc chạbliuy nhanh, nhấhcxrt đhcxrzojhnh phảaqdxi chạbliuy đhcxrếnxtrn bêvnzfn cạbliunh anh, trưwehhdnncc khi anh hoàhdjnn hồslmyn lạbliui, đhcxrqbgxy anh ngãrjwo nhàhdjno!

Peach đhcxrưwehha tay ra cởbinhi từntkvng chiếnxtrc cúaqdxc ábajro củdljja anh, Hàhdjnn Yếnxtrn hồslmyn nhiêvnzfn khôwehhng cảaqdxm giábajrc, trầcbzqm trầcbzqm say say ởbinh trong hưwehhơlkztng thơlkztm nhẹback nhàhdjnng củdljja côwehh.

aqdxc anh ta phábajrt hiệdbtcn ra hai ngưwehhyaeti đhcxrkcozu đhcxrãrjwo nằzlsvm xuốqhkong, quầcbzqn ábajro củdljja côwehh khôwehhng biếnxtrt bay đhcxri từntkvaqdxc nàhdjno, anh ta mớdnnci thấhcxry trong đhcxrcbzqu “Ầvjtam” tiếnxtrng nổtgbz vang!

Peach trúaqdxc trắlkztc hôwehhn anh, Hàhdjnn Yếnxtrn muốqhkon đhcxri, nhưwehhng anh khôwehhng thểpdvh khốqhkong chếnxtr đhcxrưwehhjbsfc mìdnncnh...

Anh ta bábajr đhcxrbliuo cúaqdxi ngưwehhyaeti xuốqhkong, hơlkzti thởbinh củdljja đhcxràhdjnn ôwehhng chợjbsft nổtgbz tung! Peach nhắlkztm mắlkztt lạbliui, nởbinh nụvvuowehhyaeti ngọauwct ngàhdjno cảaqdxm thụvvuo nụvvuowehhn nójgdyng bỏpdvhng củdljja anh.


wehh thífyzoch sựljoybajr đhcxrbliuo củdljja côwehh, thífyzoch anh đhcxrábajrnh mấhcxrt lýmutk trífyzo.

“Ầvjtam ầcbzqm âalvjm —— mởbinh cửjgboa ra!” Đipfgcbzqt nhiêvnzfn, cójgdy ngưwehhyaeti đhcxrcbzqp cửjgboa ởbinhvnzfn ngoàhdjni: “Ầvjtam ầcbzqm ầcbzqm —— Giảaqdxn Ninh! Đipfgi ra đhcxrâalvjy—— “

Peach giậcbzqt mìdnncnh run rẩqbgxy... sao chịzojhwehh, lạbliui tớdnnci nhàhdjnwehh?

Áquapnh mắlkztt say mêvnzfhdjnn Yếnxtrn bỗskifng tỉiasznh tábajro lạbliui, anh ta nhìdnncn chằzlsvm chằzlsvm vàhdjno côwehh, thấhcxry khuôwehhn mặqbgxt xinh đhcxrbackp phấhcxrn nhuậcbzqn củdljja côwehh, đhcxrcbzqt nhiêvnzfn trùuresm lêvnzfn mộcbzqt tầcbzqng bójgdyng mờyaet.

hdjnn Yếnxtrn lạbliui cúaqdxi mặqbgxt xuốqhkong hôwehhn côwehh, anh ta khôwehhng thífyzoch biểpdvhu tìdnncnh nàhdjny củdljja côwehh, anh ta thífyzoch dábajrng vẻkbtz đhcxrcbzqng lòtymdng ngưwehhyaeti nhưwehh vừntkva rồslmyi củdljja côwehhlkztn.

Peach bịzojh anh ta hôwehhn đhcxrếnxtrn nỗskifi cưwehhyaeti khanh khábajrch, anh cốqhko ýmutkhdjnm cho côwehh bậcbzqt cưwehhyaeti. Anh thífyzoch nhìdnncn thấhcxry côwehhwehhyaeti, khôwehhng muốqhkon nhìdnncn thấhcxry côwehh tứcpxoc giậcbzqn.

Peach đhcxrqbgxy anh ta, phábajrt hiệdbtcn ra trêvnzfn ngựljoyc, sau lưwehhng anh đhcxrkcozu làhdjn mồslmywehhi. Bêvnzfn ngoàhdjni, tiếnxtrng gõnxtr cửjgboa “Ầvjtam ầcbzqm ầcbzqm ——”, càhdjnng ngàhdjny càhdjnng lớdnncn: “Giảaqdxn Ninh! Em cójgdybinh nhàhdjn khôwehhng? Sao chịzojh gọauwci đhcxriệdbtcn thoạbliui, em khôwehhng nhậcbzqn? Cójgdy phảaqdxi Hàhdjnn Yếnxtrn ởbinh chỗskif em hay khôwehhng? Em đhcxrntkvng cójgdy im lặqbgxng! Em cho rằzlsvng chịzojh khôwehhng biếnxtrt hảaqdx? Vừntkva rồslmyi chịzojh nhìdnncn thấhcxry bạbliun em ởbinh ngoàhdjni! Chịzojh biếnxtrt Hàhdjnn Yếnxtrn đhcxrang ởbinh đhcxrâalvjy! Giảaqdxn Ninh, em đhcxri ra đhcxrâalvjy cho chịzojh!”

Peach đhcxrqbgxy bảaqdx vai củdljja Hàhdjnn Yếnxtrn, muốqhkon đhcxrqbgxy anh lêvnzfn, nhưwehhng... lúaqdxc nàhdjny, anh nhưwehh thay đhcxrtgbzi hoàhdjnn toàhdjnn thàhdjnnh mộcbzqt ngưwehhyaeti khábajrc, dùuresng sứcpxoc ngăvlshn ngưwehhyaeti côwehh, khôwehhng đhcxrpdvh cho côwehh cửjgbo đhcxrcbzqng.

Peach hơlkzti mờyaet mịzojht, vừntkva rồslmyi cốqhko gắlkztng tábajrn tỉiasznh anh, anh còtymdn giãrjwoy giụvvuoa, bâalvjy giờyaet, anh lạbliui khôwehhng đhcxrpdvh cho côwehh đhcxri?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.