Yêu Sâu Nặng: Đế Thiếu Âm Thầm Cưng Chiều Vợ

Chương 1059 : Tỉnh lại, bạch mã hoàng tử chân chính (1)

    trước sau   
Nhóawnum dịlupmch: Thấrmqnt Liêwnusn Hoa.

Mọbejki ngưodbuyeevi đygiii tớygiii cửnszaa phòmlxing bệuieonh Hàotbwn yếmgcxn, Chíkvyynh Hiềtwxxn chạzvzcy đygiifuoku tiêwnusn mởvqka cửnszaa cho bọbejkn họbejk.

Vừhavwa mởvqka cửnszaa, phárrwst hiệuieon ba Hàotbwn, mẹsvmrotbwn, Hàotbwn Linh Têwnus, “Hoa Đnszaàotbwo” đygiitwxxu ởvqka đygiiâsvmry…

iltgng Vi đygiighbnt nhiêwnusn dừhavwng châsvmrn.

Mọbejki ngưodbuyeevi đygiitwxxu khôzvzcng nhìkhxun ra Hoa Đnszaàotbwo nàotbwy cóawnukhxu khôzvzcng đygiiúwnusng, chỉqqiaawnuiltgng Vi vừhavwa nhìkhxun liềtwxxn nhậhavwn ra!

“Côzvzcrmqny khôzvzcng phảrmrpi Hoa Đnszaàotbwo, côzvzcrmqny làotbw chịlupm củqinha Hoa Đnszaàotbwo!”


iltgng Vi chỉqqia cảrmrpm thấrmqny cảrmrp phòmlxing bệuieonh tốmcnoi tăiltgm hẳyeevn đygiii.

zvzc nhìkhxun ba Hàotbwn, tựqkjda nhưodbu đygiiang hỏeinji: “Khôzvzcng phảrmrpi con đygiiãwvssawnui rõjkem vớygiii bárrwsc rồxbkoi sao? Tạzvzci sao bárrwsc dẫdkzrn chịlupm cậhavwu ấrmqny tớygiii?”

Ba Hàotbwn vôzvzcghbnng khóawnu xứhunn, ôzvzcng đygiii ra phòmlxing bệuieonh, Lăiltgng Vi đygiii theo sau ôzvzcng.

Ba Hàotbwn đygiióawnung kíkvyyn cửnszaa, nóawnui vớygiii Lăiltgng Vi: “Bárrwsc đygiiãwvssawnui cựqkjdc kỳnlxtjkemotbwng vớygiii côzvzcrrwsi nàotbwy, bárrwsc nóawnui Tiểhyuyu Yếmgcxn nhàotbwrrwsc thíkvyych em gárrwsi côzvzc ta, côzvzc ta khăiltgng khăiltgng khôzvzcng tin. Lờyeevi tốmcnot, lờyeevi xấrmqnu, bárrwsc vàotbw mẹsvmr Tiểhyuyu Yếmgcxn đygiitwxxu nóawnui hếmgcxt rồxbkoi, cũkhxung nóawnui cho côzvzc ta rấrmqnt rõjkem, ngưodbuyeevi hai bárrwsc muốmcnon tìkhxum khôzvzcng phảrmrpi côzvzc ta, nhưodbung côzvzcrrwsi nàotbwy khôzvzcng chịlupmu tin, nhấrmqnt quyếmgcxt nóawnui phảrmrpi tìkhxum Hàotbwn Yếmgcxn ngay mặvqkat đygiimcnoi mặvqkat!”

Ômlxing dừhavwng mộghbnt lárrwst, nóawnui tiếmgcxp: “Bárrwsc vàotbw mẹsvmr Tiểhyuyu Yếmgcxn cảrmrpn cũkhxung khôzvzcng cảrmrpn đygiiưodbuiiqcc, côzvzcrrwsi nàotbwy đygiiòmlxii đygiii theo. Còmlxin chấrmqnt vấrmqnn hai bárrwsc, côzvzc ta nóawnui: Làotbwotbwn Yếmgcxn chíkvyynh miệuieong nóawnui vớygiii hai bárrwsc anh ấrmqny thíkvyych Giảrmrpn Ninh sao? Khôzvzcng cóawnu đygiiúwnusng khôzvzcng? Anh ấrmqny luôzvzcn hôzvzcn mêwnus bấrmqnt tỉqqianh, hai bárrwsc cũkhxung khôzvzcng biếmgcxt rốmcnot cuộghbnc trong lòmlxing anh ấrmqny thíkvyych ngưodbuyeevi nàotbwo, đygiiúwnusng khôzvzcng?”

“…”

iltgng Vi trong nhárrwsy mắqkjdt phiềtwxxu thấrmqnu ngưodbuyeevi chịlupmotbwy củqinha Hoa Đnszaàotbwo!

Ba Hàotbwn nóawnui: “Hai bárrwsc bịlupmzvzc ta quấrmqnn lấrmqny, khôzvzcng còmlxin cárrwsch nàotbwo, khôzvzcng thểhyuy khôzvzcng mang côzvzc ta tớygiii, khôzvzcng mang côzvzc ta đygiii cùghbnng, bárrwsc vàotbwrrwsc gárrwsi Hàotbwn củqinha chárrwsu khôzvzcng vềtwxx đygiiưodbuiiqcc! Chárrwsu khôzvzcng nhìkhxun thấrmqny tìkhxunh hìkhxunh lúwnusc đygiióawnu đygiiâsvmru, khóawnuc lóawnuc om sòmlxim trêwnusn đygiiưodbuyeevng chíkvyynh… Nhiềtwxxu ngưodbuyeevi vâsvmry xem nhưodbu vậhavwy, bárrwsc vàotbwrrwsc gárrwsi củqinha chárrwsu cũkhxung mấrmqnt mặvqkat… Thậhavwt sựqkjd khôzvzcng cóawnurrwsch…”

“Dạzvzc…” Lăiltgng Vi cóawnu thểhyuyodbuvqkang tưodbuiiqcng tìkhxunh cárrwsch lúwnusc ấrmqny, đygiibejki lạzvzci làotbw ai cũkhxung khôzvzcng cóawnurrwsch.

Ba Hàotbwn hỏeinji côzvzc: “Cóawnu cầfuokn gọbejki cho Hoa Đnszaàotbwo khôzvzcng? Bảrmrpo côzvzczvzc đygiiếmgcxn đygiiâsvmry? Bárrwsc vàotbwrrwsc gárrwsi chárrwsu vốmcnon muốmcnon trựqkjdc tiếmgcxp đygiii tìkhxum Hoa Đnszaàotbwo, nhưodbung khôzvzcng gọbejki đygiiưodbuiiqcc côzvzczvzc… Luôzvzcn tắqkjdt márrwsy.”

“?” Đnszafuoku Lăiltgng Vi “ong ong”, côzvzcawnui: “Cóawnu phảrmrpi Hoa Đnszaàotbwo đygiibejki sốmcno đygiiiệuieon thoạzvzci rồxbkoi khôzvzcng?

zvzc lậhavwp tứhunnc lấrmqny đygiiiệuieon thoạzvzci gọbejki cho Hoa Đnszaàotbwo, đygiiúwnusng làotbw tắqkjdt márrwsy.

zvzc lạzvzci lêwnusn Buckle nhắqkjdn tin cho Hoa Đnszaàotbwo, hìkhxunh đygiizvzci diệuieon củqinha Hoa Đnszaàotbwo vẫdkzrn đygiien, nóawnui thếmgcxotbwo cũkhxung khôzvzcng đygiibejki, hiểhyuyn nhiêwnusn đygiiãwvss nhiềtwxxu ngàotbwy khôzvzcng đygiiăiltgng nhậhavwp…


iltgng Vi lo lắqkjdng, nóawnui vớygiii ba Hàotbwn: “Chárrwsu gửnszai qua bưodbuu đygiiiệuieon cho cậhavwu ấrmqny, chárrwsu cóawnu đygiilupma chỉqqia cậhavwu ấrmqny! Bâsvmry giờyeev chárrwsu nhờyeev ngưodbuyeevi đygiiếmgcxn nhàotbw cậhavwu ấrmqny xem thửnsza.”

“Đnszaưodbuiiqcc!”

iltgng Vi tranh thủqinh thờyeevi gian bảrmrpo árrwsm dạzvzc đygiiếmgcxn nhàotbw nhỏeinj củqinha Hoa Đnszaàotbwo đygiiiềtwxxu tra.

Thàotbwnh viêwnusn árrwsm dạzvzcvqka gầfuokn Hoa Đnszaàotbwo lậhavwp tứhunnc bárrwso cárrwso: “Phu nhâsvmrn, hai ngàotbwy nay Hoa Đnszaàotbwo tiểhyuyu thưodbu luôzvzcn ởvqka trong nhàotbw, vừhavwa rồxbkoi tôzvzci đygiii gõjkem cửnszaa, côzvzcrmqny ngủqinhiibdiibdotbwng màotbwng ra mởvqka cửnszaa… Tôzvzci nóawnui tôzvzci làotbw thợiiqc tớygiii sửnszaa nưodbuygiic nóawnung, côzvzcrmqny liềtwxxn đygiióawnung cửnszaa đygiii ngủqinh…”

wnusc nàotbwy Lăiltgng Vi mớygiii yêwnusn tâsvmrm, ba Hàotbwn nóawnui: “Hoa Đnszaàotbwo thậhavwt sựqkjd mệuieot mỏeinji… Bárrwsc đygiirrwsn côzvzczvzc luôzvzcn ngủqinh, đygiiiệuieon thoạzvzci hếmgcxt pin cũkhxung khôzvzcng biếmgcxt.”

“Dạzvzc…” Lăiltgng Vi dặvqkan dòmlxi thàotbwnh viêwnusn árrwsm dạzvzc canh chừhavwng gầfuokn nhàotbw Hoa Đnszaàotbwo, nếmgcxu đygiiếmgcxn tốmcnoi Hoa Đnszaàotbwo vẫdkzrn chưodbua chịlupmu dậhavwy ăiltgn cơiibdm liềtwxxn mua đygiixbko ăiltgn bêwnusn ngoàotbwi đygiiếmgcxn cho côzvzc, gọbejki côzvzc dậhavwy ăiltgn.

Thàotbwnh viêwnusn árrwsm dạzvzc: “…” Trầfuokm mặvqkac chốmcnoc lárrwst, nóawnui: “Dạzvzc… Phu nhâsvmrn…”

Giọbejkng đygiiiệuieou khôzvzcng biếmgcxt làotbwm sao đygiióawnu… Bọbejkn họbejkotbwm sárrwst thủqinh, đygiiiềtwxxu tra hàotbwnh đygiighbnng, khôzvzcng phảrmrpi nhâsvmrn viêwnusn giao hàotbwng…

iltgng Vi mặvqkac kệuieo bọbejkn họbejk, gầfuokn đygiiâsvmry bêwnusn Đnszaếmgcx Đnszaôzvzckhxung khôzvzcng cóawnu chuyệuieon gìkhxuotbwm, chúwnust chuyệuieon nhỏeinjotbwy, cárrwsc ngưodbuyeevi còmlxin dárrwsm kézvzcn chọbejkn!

Hừhavw ——

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.