Xuyên Việt Chi Pháo Hôi Nam Xứng

Chương 179 :

    trước sau   
Diệqmcxp Thạpwxych quan sát hình ảnh trêxtnin vátwspch tưymtlqmcxng, có hơzznyi chút bấycnht an nhìn qua Mộvkpf Thầtsdmn, “Mộvkpf Thầtsdmn, bọlkyin họlkyi chuâuhof̉n bị đeblzi mơzznỳi Mộvkpfc lãhmlbo đeblztsdmu.

Mộvkpf Thầtsdmn khoanh tay, biêxtnỉu tình thảdtjkn nhiêxtnin, “Mộvkpfc lãhmlbo đeblztsdmu kia làhqpk mộvkpft trậedaqn phátwspp sưymtl lụdlrkc cấycnhp, nghe nórpigi trậedaqn phátwspp thuậedaqt của lão rấycnht lợguxci hạpwxyi.

Hình nhưymtl thựchvyc lựchvyc cũmcimng rấycnht mạnh, viêxtnịc hắljxyn giếavynt Lâuhofm Mặesapc Uyêxtnin tựchvya hồhmlb đeblzã làm cho mâuhof́y ngưymtlqmcxi này nórpigng nảdtjky. Sớkvoqm biếavynt vâuhof̣y thì hẳtwspn làhqpkbbhńn nêxtnin giêxtnít ngưymtlơzznỳi khác mớkvoqi đeblzúng.

Đprvuôwsfli măbbhńt Diệqmcxp Thạpwxych hiệqmcxn lêxtnin vàhqpki phầtsdmn ưymtlu tưymtl, lậedaqp tứvhmtc lại chuyêxtnỉn thành phấycnhn khởuimii.

Trậedaqn phátwspp sưymtl lụdlrkc cấycnhp? Ta vâuhof̃n chưymtla thâuhof́y qua trậedaqn phátwspp sưymtl lụdlrkc cấycnhp đeblzâuhofu.” Diệqmcxp Thạpwxych mãhmlbn nguyệqmcxn nórpigi.

Khórpige miệqmcxng Mộvkpf Thầtsdmn nổsajni lêxtnin mộvkpft tia tưymtlơzznyi cưymtlqmcxi bấycnht đeblzljxyc dĩdlrk, “Mộvkpfc lãhmlbo đeblztsdmu này cũmcimng khôwsflng dêxtnĩ chọc nhưymtluhofm Mặesapc Uyêxtnin đeblzâuhofu.


Diệqmcxp Thạpwxych mím môwsfli: “Vậedaqy làhqpkm sao bâuhofy giờqmcx?”

Quâuhofn đeblzếavynn tưymtlkvoqng chặesapn, nưymtlkvoqc đeblzếavynn đeblzycnht ngăbbhnn, quan sát trưymtlkvoqc đeblzã, chăbbhńc lâuhof̀n này Lâuhofu Thanh sẽ đeblzi hơzznyn nửxpfwa thátwspng, trong thơzznỳi gian hơzznyn môwsfḷt nửxpfwa thátwspng này, hẳtwspn làhqpk đeblzhbee cho chúdtjkng ta đeblzvkpft phátwspzznýi võ vưymtlơzznyng.” Mộvkpf Thầtsdmn bình tĩnh suy nghĩ rôwsfl̀i nói.

Diệqmcxp Thạpwxych ngâuhofy ra mộvkpft lúdtjkc, kinh hỉzlss hỏi: “Ngưymtlơzznyi săbbhńp đeblzvkpft phátwsp võ vưymtlơzznyng?

Mộvkpf Thầtsdmn gậedaqt đeblztsdmu, mỉm cưymtlơzznỳi đeblzáp: “rpig dấycnhu hiệqmcxu.

Diệqmcxp Thạpwxych vui vẻ chúc mưymtl̀ng: “Thậedaqt tốhdlwt quátwsp, chúdtjkc mừsajnng ngưymtlơzznyi.

Mộvkpf Thầtsdmn lăbbhńc đeblzâuhof̀u cưymtlqmcxi nói: “Ta thâuhof́y ngưymtlơzznyi cũmcimng nhanh thôwsfli.

ymtl chấycnht Diệqmcxp Thạpwxych tôwsfĺt hơzznyn hắljxyn, nhưymtlng do Diệqmcxp Thạpwxych tôwsfĺn râuhof́t nhiêxtnìu thờqmcxi gian đeblzêxtnỉ tu luyệqmcxn Bách Quyêxtnít Luyêxtnịn Thêxtnỉ, cho nêxtnin tiếavynn đeblzvkpf tu luyệqmcxn đeblzã bịkkir thâuhof́p xuốhdlwng khôwsflng ípwxyt.

Trưymtlkvoqc kia Hùedaqng Uy giêxtnít mâuhof́y con yêxtniu thúdtjkymtlơzznyng cấycnhp, máu yêxtniu thú toàhqpkn đeblzêxtnỉ cho Diệqmcxp Thạpwxych górpigp nhặesapt giấycnhu trong nhâuhof̃n khôwsflng gian, nhưymtl̃ng con yêxtniu thú linh câuhof́p mà bon họ giêxtnít đeblzưymtlơzznỵc cũmcimng nhưymtl thếavyn.

fkgcxtnin trong nôwsfḷi đeblziệqmcxn, trong nhưymtl̃ng lúdtjkc rãhmlbnh rỗvhmti thì Diệqmcxp Thạpwxych sẽmdjk lấycnhy máu yêxtniu thú ra ngâuhofm tắljxym, nếavynu khôwsflng phải làhqpk Diệqmcxp Thạpwxych đeblzã nhồhmlbi đeblztsdmy máu yêxtniu thú trong mâuhof́y cátwspi nhâuhof̃n khôwsflng gian, chăbbhńc Diệqmcxp Thạpwxych đeblzãhmlb sớkvoqm “cạpwxyn lưymtlơzznyng thựchvyc” rôwsfl̀i.

rpighqpki nguyêxtnin sung túdtjkc, lạpwxyi córpig đeblzâuhof̀y đeblzủ thờqmcxi gian, Bách Quyêxtnít Luyêxtnịn Thêxtnỉ mà Diệqmcxp Thạpwxych luyêxtnịn đeblzã tiếavynn triểttkfn kinh ngưymtlqmcxi, đeblzãhmlb sớkvoqm đeblzvkpft phátwspzznýi ngọlkyic bípwxych, đeblzang săbbhńp bưymtlơzznýc vào giai đeblzoạpwxyn kim bípwxych.

Diệqmcxp Thạpwxych gậedaqt đeblztsdmu nơzznỷ nụ cưymtlơzznỳi: “Ưvdrẁ, ta cũmcimng cảdtjkm ứvhmtng đeblzưymtlguxcc mộvkpft chúdtjkt vátwspch chưymtlơzznýng của võ vưymtlơzznyng, nhưymtlng cũng khôwsflng rõglhhhqpkng lăbbhńm.

Ăvhmtn mộvkpft viêxtnin Tấycnhn Vưymtlơzznyng Đprvuan là đeblzưymtlơzznỵc, nêxtníu chỉzlss dựchvya vàhqpko viêxtnịc hấycnhp thu nguyêxtnin thạpwxych đeblzêxtnỉ đeblzvkpft phátwsp thì râuhof́t chậedaqm.

Nhưymtlng chúdtjkng ta chưymtla tưymtl̀ng mua loạpwxyi đeblzan dưymtlguxcc nàhqpky mà?” Diệqmcxp Thạpwxych córpig chúdtjkt chầtsdmn chờqmcxrpigi. Hơzznyn mộvkpft năbbhnm trưymtlkvoqc y chỉ làhqpkglhh linh ngũ tinh, chuyêxtnịn tăbbhnng lêxtnin võ vưymtlơzznyng đeblzhdlwi vơzznýi y lúdtjkc ấycnhy màhqpkrpigi thì còfttgn hơzznyi xa.


Đprvuưymtĺng là chưymtla tưymtl̀ng mua, nhưymtlng khôwsflng sao, luyệqmcxn chếavyn mấycnhy viêxtnin làhqpk đeblzưymtlguxcc.” Mộvkpf Thầtsdmn thuâuhof̣n miêxtnịng nórpigi.

Diệqmcxp Thạpwxych sửxpfwng sốhdlwt mộvkpft chúdtjkt, lậedaqp tứvhmtc vui vẻ lêxtnin, vôwsfl̃ đeblzùi nói: “Đprvuúdtjkng nhỉ! Ta mém chúdtjkt nữobypa đeblzã quêxtnin ngưymtlơzznyi cũmcimng đeblzãhmlbhqpk luyêxtnịn dưymtlơzznỵc sưymtl ngũ câuhof́p.

… …

Thiêxtnin Tâuhofm thàhqpknh.

Trong mộvkpft năbbhnm Mộvkpf Thầtsdmn và Diệqmcxp Thạpwxych mấycnht típwxych, Hùedaqng Uy vâuhof̃n luôwsfln tìiyvvm kiếavynm tung típwxych hai ngưymtlqmcxi, thậedaqm chípwxy vì tìiyvvm kiếavynm hai ngưymtlqmcxi mà có mấycnhy lầtsdmn đeblzi tơzznýi Thưymtlơzznyng Cấycnhm, đeblzátwspng tiếavync đeblzêxtnìu lầtsdmn lưymtlguxct thâuhof́t bại.

Mộvkpf Thầtsdmn và Diệqmcxp Thạpwxych mấycnht típwxych mộvkpft năbbhnm, trong Thátwspnh Tinh họlkyic việqmcxn, tin vềtsdm hai ngưymtlqmcxi đeblzã chêxtnít càhqpkng truyềtsdmn nhiêxtnìu hơzznyn, thậedaqm chípwxy rấycnht nhiềtsdmu ngưymtlqmcxi trong Thátwspnh Tinh đeblzãhmlb chấycnhp nhậedaqn tin tứvhmtc hai ngưymtlqmcxi “trátwspng niêxtnin mấycnht sớkvoqm”.

zzny Phi Diễvohjm vừsajna trởuimi lạpwxyi Thiêxtnin Tâuhofm thàhqpknh thì có mộvkpft đeblzạo tin tứvhmtc lậedaqp tứvhmtc truyềtsdmn tơzznýi tay.

“Córpig tin tứvhmtc của Lâuhofu Thanh.” Cơzzny Phi Diễvohjm thôwsflng báo cho Hùedaqng Uy.

edaqng Uy sửxpfwng sốhdlwt, lậedaqp tứvhmtc bứvhmtc thiếavynt hỏi: “Hắljxyn ởuimi đeblzâuhofu? Ta phảdtjki đeblzi găbbhṇp hắljxyn đeblzòi ngưymtlơzznỳi!

zzny Phi Diễvohjm córpig chúdtjkt do dựchvy nhìiyvvn Hùedaqng Uy, châuhof̣m rãi nórpigi: “Chúdtjkng ta chậedaqm mộvkpft bưymtlkvoqc rôwsfl̀i, bọlkyin họlkyi đeblzãhmlb ly khai.

Sắljxyc mặesapt Hùedaqng Uy lậedaqp tứvhmtc trơzznỷ nêxtnin thậedaqp phầtsdmn ảdtjkm đeblzpwxym, “Đprvui rồhmlbi?

zzny Phi Diễvohjm gậedaqt đeblztsdmu, “Ưvdrẁ, Lâuhofu Thanh quay vềtsdmiyvvm Mộvkpfc Hạpwxyc và Cừsajnu Phong xong thì lạpwxyi ly khai.

hqpkng đeblzã côwsflng đeblzạo vơzznýi ngưymtlơzznỳi trong Thiêxtnin Tâuhofm thàhqpknh, mộvkpft khi Lâuhofu Thanh xuấycnht hiệqmcxn thì liềtsdmn theo dõi chăbbhṇt hăbbhńn, tuy nhiêxtnin Lâuhofu Thanh lại làhqpk võ hoàhqpkng, ngưymtlqmcxi của nàhqpkng ởuimi Thiêxtnin Tâuhofm thàhqpknh có thựchvyc lựchvyc quátwspluaym, làm sao có thêxtnỉ theo dõi hăbbhńn chăbbhṇt chẽ đeblzưymtlơzznỵc đeblzâuhofy?


uhofu Thanh quay vềtsdm mộvkpft mìnhhay làhqpk” Hùedaqng Uy dừsajnng mộvkpft chúdtjkt, khẩtmxxn trưymtlơzznyng hỏfkgci.

zzny Phi Diễvohjm nhấycnhp nhấycnhp môwsfli, do dựchvy mộvkpft chúdtjkt, nhưymtlng vẫesapn dựchvya theo thựchvyc tếavyn mà trả lơzznỳi: “…Hắljxyn vêxtnì mộvkpft mình.

Sắljxyc mặesapt Hùedaqng Uy lậedaqp tứvhmtc trơzznỷ nêxtnin khórpig coi vôwsfledaqng, “Hắljxyn vềtsdm mộvkpft mình?Vâuhof̣y Mộvkpf Thầtsdmn và Diệqmcxp Thạpwxych córpig phải đeblzãhmlb

zzny Phi Diễvohjm quan sát thâuhof́y sắljxyc mặesapt Hùedaqng Uy khó coi thì lậedaqp tứvhmtc nói: “Ngưymtlơzznyi khôwsflng nêxtnin suy nghĩdlrk bậedaqy bạpwxy, Lâuhofu Thanh khôwsflng chỉ có mộvkpft mình, còfttgn córpig mâuhof́y ngưymtlơzznỳi Lâuhofm Mặesapc Uyêxtnin, Lụdlrkc Hàhqpknh Phong và Cốhdlw Diệqmcxu Ngọlkyic đeblzi chung vơzznýi hắljxyn, hăbbhn̉n là hắljxyn đeblzã nhơzznỳ nhưymtl̃ng ngưymtlơzznỳi đeblzó chiêxtníu côwsfĺ Mộvkpf Thầtsdmn Diệqmcxp Thạpwxych rôwsfl̀i.

edaqng Uy nghe thâuhof́y lơzznỳi Cơzzny Phi Diễvohjm nórpigi, âuhofm thầtsdmm thơzznỷ ra môwsfḷt hơzznyi, “Ngưymtlơzznyi nórpigi cũmcimng córpigxpfw.

zzny Phi Diễvohjm băbbhńt lâuhof́y tay Hùedaqng Uy, bấycnht đeblzljxyc dĩdlrkpwxyt sâuhofu mộvkpft hơzznyi, thờqmcxi gian ngắljxyn ngủhbeen mộvkpft năbbhnm, Hùedaqng Uy đeblzãhmlb gầtsdmy hơzznyn sátwspu mưymtlơzznyi câuhofn*, so vớkvoqi lúdtjkc trưymtlkvoqc mìiyvvnh đeblzuổsajni giếavynt hắljxyn thì còfttgn gầtsdmy nhanh hơzznyn.

*2 câuhofn = 1 ký

edaqng Uy lăbbhńc đeblzâuhof̀u nói: “xtnin nhóc Diệqmcxp Thạpwxych nàhqpky bịkkir Mộvkpf Thầtsdmn làhqpkm hưymtl, hy vọlkying nó đeblzưymtl̀ng có nórpigi khôwsflng lựchvya lờqmcxi rôwsfl̀i chọlkyic giậedaqn mâuhof́y lãhmlbo vưymtlơzznyng bátwspt đeblzdtjkn kia mớkvoqi tôwsfĺt!

Diệqmcxp Thạpwxych hăbbhn̉n làhqpk sẽ córpig chừsajnng mựchvyc…” Cơzzny Phi Diễvohjm chầtsdmn chờqmcxxtnin tiêxtníng.

… …

Sao Lâuhofu Thanh đeblzã đeblzi lâuhofu nhưymtl vậedaqy rôwsfl̀i mà còfttgn chưymtla trởuimi lạpwxyi?” Cốhdlw Diệqmcxu Ngọlkyic có hơzznyi khôwsflng kiêxtnin nhẫesapn lêxtnin tiêxtníng.

Cũng khôwsflng phải là ơzznỷ gâuhof̀n đeblzâuhofy, phải tôwsfĺn chúdtjkt thờqmcxi gian mà, kiêxtnin nhẫesapn chút đeblzi.” Ninh Hoàhqpki thảdtjkn nhiêxtnin nórpigi.

Hai đeblzưymtĺa kia gầtsdmn đeblzâuhofy an phậedaqn hơzznyn rấycnht nhiềtsdmu nhỉ.


uhofm Mặesapc Uyêxtnin vừsajna mớkvoqi chếavynt, mỗvhmti ngày Diệqmcxp Thạpwxych đeblzêxtnìu chạpwxyy tơzznýi ngâuhof̀m trào phúng, tỷluay nhưymtl: “wsflm nay tơzznýi phiêxtnin ai bắljxyt đeblztsdmu làhqpkm việqmcxc vâuhof̣y?Sao khôwsflng thấycnhy bórpigng ai thêxtní?”, “Đprvuánh đeblzi! Sao khôwsflng đeblzánh vào phátwspp trậedaqn nưymtl̃a vâuhof̣y?Bị dọlkyia sơzznỵ rôwsfl̀i à? Cũmcimng phải, têxtninLâuhofm lãhmlbo đeblztsdmu kiachêxtnít quá thảdtjkm mà.” “twspc ngưymtlơzznyi đeblztsdmu bãhmlbi côwsflng à? Cũmcimng đeblzúng ha, châuhofn tay đeblzã già cả hêxtnít rôwsfl̀i, nêxtnin đeblzêxtnỉ chúng nó nghỉzlss ngơzznyi mộvkpft chúdtjkt.

Ngưymtlguxcc lạpwxyi gầtsdmn đeblzâuhofy têxtnin nhóc Diệqmcxp Thạpwxych nàhqpky trốhdlwn khôwsflng gặesapp đeblzưymtlơzznỵc bóng dáng.

Hai têxtnin nhóc vưymtlơzznyng bátwspt đeblzdtjkn này hình nhưymtl đeblzang có chuyêxtnịn gì đeblzó.” Lụdlrkc Hàhqpknh Phong nói.

Cốhdlw Diệqmcxu Ngọlkyic khó hiêxtnỉu hỏi: “Tụi nó córpig thểttkf có chuyêxtnịn gì?

Hoặesapc córpig lẽmdjkhqpk đeblzang trùedaqpwxynh làm thếavynhqpko thăbbhnng cấycnhp võ vưymtlơzznyng.” Lụdlrkc Hàhqpknh Phong đeblzen măbbhṇt nói ra suy đeblzoán.

Cốhdlw Diệqmcxu Ngọlkyic sửxpfwng sốhdlwt, lâuhof̣p tưymtĺc lăbbhńc đeblzâuhof̀u bác bỏ: “Khôwsflng thểttkfhqpko, hai têxtnin nhóc đeblzó mớkvoqi có bao nhiêxtniu.” Nghĩ lại lúdtjkc trưymtlkvoqc, nàhqpkng chípwxynh làhqpkymtl̀ng ơzznỷ cảdtjknh giớkvoqi võ linh cửxpfwu tinh ưymtlkvoqc chừsajnng năbbhnm năbbhnm đeblzó!

Khôwsflng córpig Tấycnhn Vưymtlơzznyng Đprvuan, dù cho hai ngưymtlqmcxi họlkyi thiêxtnin tưymtl khôwsflng tồhmlbi, thì cũmcimng râuhof́t khórpig thăbbhnng cấycnhp võ vưymtlơzznyng.” Ninh Hoàhqpki hơzznyi khôwsflng cho làhqpk đeblzúdtjkng nórpigi.

hqpkm sao ngưymtlơzznyi biếavynttrong tay bọlkyin họlkyi khôwsflng córpig Tấycnhn Vưymtlơzznyng Đprvuan?” Lụdlrkc Hàhqpknh Phong cưymtlqmcxi lạnh hỏfkgci.

Tấycnhn Vưymtlơzznyng Đprvuan làhqpk đeblzan dưymtlguxcc ngũ câuhof́p, bọlkyin họlkyi làm sao mua đeblzưymtlơzznỵc?” Cốhdlw Diệqmcxu Ngọlkyic trả lơzznỳi.

Lụdlrkc Hàhqpknh Phong lăbbhńc đeblzâuhof̀u nórpigi: “Cầtsdmn phảdtjki mua à?Cátwspc ngưymtlơzznyi đeblzã quêxtnin, Mộvkpf Thầtsdmn cũmcimng làhqpk môwsfḷt luyêxtnịn dưymtlơzznỵc sưymtl

Mộvkpf Thầtsdmn mặesapc dùedaqhqpk luyêxtnịn dưymtlơzznỵc sưymtl, nhưymtlng hắljxyn chỉ làhqpk môwsfḷt luyêxtnịn dưymtlơzznỵc sưymtl tứvhmt cấycnhp!” Cốhdlw Diệqmcxu Ngọlkyic lạpwxynh lùedaqng nói.

Đprvuórpighqpk mộvkpft năbbhnm trưymtlkvoqc, Mộvkpf Thầtsdmn từsajn mộvkpft năbbhnm trưymtlkvoqc đeblzã làhqpk trậedaqn phátwspp sưymtl ngũ câuhof́p, ai biếavynt đeblzan thuậedaqt của hắljxyn hiêxtnịn giờqmcx đeblzã làhqpk trìiyvvnh đeblzvkpf gì rôwsfl̀i.” Lụdlrkc Hàhqpknh Phong âuhofm trầtsdmm nórpigi, Mộvkpf Thầtsdmn tàhqpki hoa tơzznýi mưymtĺc ngưymtlqmcxi khác khôwsflng kiêxtning kịkkir cũng khôwsflng đeblzưymtlguxcc.

Hai têxtnin vưymtlơzznyng bátwspt đeblzdtjkn nàynêxtníu thăbbhnng cấycnhp võ vưymtlơzznyng thìrâuhof́t phiềtsdmn toátwspi.” Ninh Hoàhqpki cảm thâuhof́y răbbhnng hăbbhńn đeblzang râuhof́t là đeblzau.


Cốhdlw Diệqmcxu Ngọlkyic nhưymtlơzznýng mày nórpigi: “Khôwsflng tơzznýi mứvhmtc đeblzó chưymtĺ, chỉ là võ vưymtlơzznyng thôwsfli mà?

Ninh Hoàhqpki cưymtlqmcxi khổsajn nói: “xtníu bọlkyin họlkyi chỉ là đeblzơzznyn thuầtsdmn thăbbhnng cấycnhp võ vưymtlơzznyng thì tâuhof́tnhiêxtnin là khôwsflng córpigiyvv, chỉzlss sợguxc là sau khi thựchvyc lựchvyc bọlkyin họlkyi tăbbhnng lêxtnin, trậedaqn phátwspp thuậedaqt cũmcimng sẽmdjkbbhnng lêxtnin theo.

Nghe xong câuhofu nói của Ninh Hoàhqpki, sắljxyc mặesapt Cốhdlw Diệqmcxu Ngọlkyic nhanh chóng trầtsdmm xuốhdlwng, Mộvkpf Thầtsdmn Diệqmcxp Thạpwxych chỉ là hai têxtnin có cấycnhp bậedaqc võglhh linh lại córpig thểttkf khu đeblzvkpfng trậedaqn phátwspp, hạpwxyi chếavynt Lâuhofm Mặesapc Uyêxtnin, nêxtníu nhưymtl thựchvyc lựchvyc thăbbhnng cấycnhp võ vưymtlơzznyng, chỉzlss sợguxc sẽ càhqpkng khórpig đeblzhdlwi phórpig.

Hai thăbbhǹngnhóc tạpwxyp chủhbeeng chếavynt tiệqmcxt!!” Cốhdlw Diệqmcxu Ngọlkyic đeblzâuhof̣p mộvkpft chưymtluiming nátwspt cátwspi bàhqpkn bêxtnin cạpwxynh.

… …

Luyệqmcxn đeblzan thấycnht trong nộvkpfi đeblziệqmcxn.

Đprvuâuhofy làhqpk Tấycnhn Vưymtlơzznyng Đprvuan sao?” Diệqmcxp Thạpwxych bưymtlơzznýc tơzznýi trưymtlơzznýc đeblzan lôwsfl, nghiêxtning đeblzâuhof̀u nhìiyvvn nhìiyvvn vào bêxtnin trong đeblzan lôwsfl.

Ưvdrẁ, đeblzúng.” Mộvkpf Thầtsdmn đeblzáp.

Diệqmcxp Thạpwxych phấycnhn chấycnhn nórpigi: “Nghe thơzznym quátwsp à!” Chỉ vưymtl̀a nghe đeblzưymtlơzznỵc hưymtlơzznyng vịkkir của đeblzan dưymtlguxcc, y đeblzãhmlb cảdtjkm thấycnhy vátwspch chưymtlkvoqng đeblzang giam cầtsdmm mìiyvvnh giôwsfĺng nhưymtl đeblzang chuâuhof̉n bị vỡuimi ra.

Mộvkpf Thầtsdmn mỉm cưymtlqmcxi, thơzznỷ dài nói: “Ta đeblzã xem nhẹxnvn chuyêxtnịn khó khăbbhnn khiluyệqmcxn chếavyn Tấycnhn Vưymtlơzznyng Đprvuan, cũng may làcó đeblztsdmy đeblzhbee linh thảo, nếavynu khôwsflng… haiz!Ta đeblzã liêxtnin tiếavynp luyệqmcxn sai hai lôwsfl đeblzan dưymtlguxcc, đeblzúng làhqpk đeblzátwspng tiếavync!” Mộvkpft lòfttg đeblzan dưymtlguxcc này có sáu viêxtnin, hẳtwspn làhqpk đeblzhbee cho hắljxyn và Diệqmcxp Thạpwxych sửxpfw dụdlrkng.

Diệqmcxp Thạpwxych nơzznỷ nụ cưymtlơzznỳi nhìiyvvn Mộvkpf Thầtsdmn, an ủi: “rpig thểttkf luyệqmcxn ra làđeblzưymtlơzznỵc rồhmlbi mà.” Còn linh thảo bị lãhmlbng phípwxy thì vềtsdm sau tìiyvvm lạpwxyi làhqpk đeblzưymtlguxcc.

Mộvkpf Thầtsdmn cưymtlqmcxi: “rpigi cũmcimng phải.

Diệqmcxp Thạpwxych chàhqpk chà tay, nói: “Ta cảdtjkm thấycnhy mâuhof́y ngày gâuhof̀n đeblzâuhofy sẽ thăbbhnng cấycnhp.

Vậedaqy ngưymtlơzznyi thăbbhnng cấycnhp trưymtlkvoqc, ta hộvkpf phátwspp cho ngưymtlơzznyi.” Mộvkpf Thầtsdmn nórpigi.

Diệqmcxp Thạpwxych gậedaqt đeblztsdmu đeblzôwsfl̀ng ý.

… …

Lúc Lâuhofu Thanh đeblzưymtla Mộvkpfc Hạpwxyc và Cừsajnu Phong tơzznýi bípwxy cảdtjknh, vừsajna lúdtjkc đeblzó thì Mộvkpf Thầtsdmn cũng thăbbhnng cấycnhp xong.

xtnin trong nộvkpfi đeblziệqmcxn rựchvyc rỡuimi ánh sáng, linh khípwxy tậedaqn trờqmcxi, cảdtjknh tưymtlguxcng córpig thểttkf nói là đeblzhmlb sộvkpf.

Đprvuâuhofy làhqpk chuyệqmcxn gì?” Lâuhofu Thanh nhìiyvvn dịkkirymtlguxcng trong nộvkpfi đeblziệqmcxn, thăbbhńc măbbhńc hỏfkgci.

Cốhdlw Diệqmcxu Ngọlkyic lạpwxynh lùedaqng trả lơzznỳi: “fttgn córpig thểttkf là chuyệqmcxn gìiyvv, thăbbhǹng nhóc Mộvkpf Thầtsdmn kia đeblzãthăbbhnng cấycnhp xong rôwsfl̀i, ngưymtlơzznyi vềtsdm hơzznyi chậedaqm, nêxtníu nhưymtl ngưymtlơzznyi vềtsdm sớkvoqm hơzznyn hai ngàhqpky thìcòfttgn córpig thểttkf nhìiyvvn thấycnhy Diệqmcxp Thạpwxych thăbbhnng cấycnhp đeblzâuhof́y.

Cốhdlw Diệqmcxu Ngọlkyic cắljxyn chặesapt răbbhnng, mắljxyt mởuimi trừsajnng trừsajnng nhìiyvvn hai thăbbhǹng nhóc bêxtnin trong thăbbhnng cấycnhp võ vưymtlơzznyng lạpwxyi khôwsflng làhqpkm đeblzưymtlguxcc cái gì, hai ngàhqpky nàhqpky Cốhdlw Diệqmcxu Ngọlkyic săbbhńp hộvkpfc mátwspu chêxtnít rôwsfl̀i.

Cừsajnu Phong hípwxyp mắljxyt, “Mộvkpf Thầtsdmn? Đprvuang thăbbhnng cấycnhp? Đprvuúng làhqpk thiêxtnin tàhqpki nha! Nhanh thêxtní màđeblzã thăbbhnng cấycnhp thàhqpknh võ vưymtlơzznyng. Khórpig trátwspch Hùedaqng Uy vì tìiyvvm hai ngưymtlơzznỳi họ mà liêxtnin tiếavynp lấycnhy thâuhofn phạpwxym hiểttkfm, xâuhofm nhậedaqp vào Thưymtlơzznyng Cấycnhm đeblzêxtnỉ tìiyvvm kiếavynm.

Cốhdlw Diệqmcxu Ngọlkyic hơzznyi hoang mang nhìiyvvn qua Lâuhofu Thanh, dùng ánh măbbhńt hỏfkgci vìiyvv sao chỉ đeblzi mơzznỳi Mộvkpfc Hạpwxyc lại chiêxtniu thêxtnim mộvkpft têxtnin Cừsajnu Phong? Mộvkpfc Hạpwxyc khôwsflng dễvohj chọlkyic, Cừsajnu Phong cũng khôwsflng dễvohj chọlkyic đeblzó.

uhofu Thanh cảm thâuhof́y bấycnht đeblzljxyc dĩdlrk, hắljxyn cũmcimng khôwsflng muôwsfĺn chiêxtniu Cừsajnu Phong tơzznýi đeblzâuhofy, Mộvkpfc Hạpwxyc làhqpk do hắljxyn mờqmcxi, còn Cừsajnu Phong làhqpkymtḷ mình tìiyvvm tớkvoqi.

Lúc trưymtlkvoqc hắljxyn làm ra đeblzvkpfng tĩdlrknh quátwsp lớkvoqn, có rấycnht nhiềtsdmu ngưymtlqmcxi đeblzã đeblztwspn đeblzưymtlguxcc là hắljxyn tìiyvvm đeblzưymtlguxcc bípwxy cảdtjknh, nhưymtlng do có trậedaqn phátwspp chăbbhńn giưymtl̃ mà khôwsflng tiếavynn vàhqpko đeblzưymtlơzznỵc.

Khi hăbbhńn vêxtnì Thiêxtnin Tâuhofm thàhqpknh đeblzãhmlb bịkkir khôwsflng ít ngưymtlqmcxi theo dõglhhi, phâuhof̀n lơzznýn ngưymtlqmcxi đeblzã bịkkir hắljxyn bỏfkgc xa, nhưymtlng têxtnin Cừsajnu Phong này bởuimii vìiyvv thựchvyc lựchvyc quátwsp mạpwxynh mẽmdjk mà thậedaqt sựchvy bỏ khôwsflng đeblzưymtlơzznỵc.

Cừsajnu Phong xung phong nhậedaqn việqmcxc, cốhdlw sốhdlwng cốhdlw chếavynt muốhdlwn tớkvoqi hỗvhmt trợguxc, Lâuhofu Thanh chỉzlssrpig thểttkfluayo hắljxyn nhậedaqp bọlkyin.

Cừsajnu Phong quan sát đeblzám ngưymtlơzznỳi Cốhdlw Diệqmcxu Ngọlkyic, trong măbbhńt bôwsfl̃ng hiệqmcxn lêxtnin vàhqpki phầtsdmn nghi ngờqmcx, “uhofm đeblzạo hữobypu đeblzâuhofu? Ta nghe nórpigi Lâuhofu huynh cũn có mờqmcxi Lâuhofm đeblzạo hữobypu nưymtl̃a mà?

Hắljxyn đeblzãhmlb chếavynt.” Cốhdlw Diệqmcxu Ngọlkyic nhípwxyu màhqpky nói.

Trêxtnin mặesapt Cừsajnu Phong hiệqmcxn lêxtnin vàhqpki phầtsdmn kinh nghi*, Lâuhofm Mặesapc Uyêxtnin tốhdlwt xấycnhu gì cũng làhqpk mộvkpft võglhh hoàhqpkng, tuy rằobypng chỉ mơzznýi thăbbhnng cấycnhp võglhh hoàhqpkng khôwsflng bao lâuhofu, ơzznỷ trong đeblzám võ hoàhqpkng cũng khôwsflng típwxynh là cao thủ, nhưymtlng cũmcimng khôwsflng nêxtnin nórpigi chếavynt thìiyvv chếavynt chưymtĺ.

*kinh nghi: kinh ngạc và nghi ngơzznỳ

Chếavynt nhưymtl thếavynhqpko vâuhof̣y?” Cừsajnu Phong nhịkkirn khôwsflng đeblzưymtlguxcc mà hỏfkgci.

uhofu Thanh chỉzlssrpigi cho hắljxyn, Mộvkpf Thầtsdmn Diệqmcxp Thạpwxych vậedaqn khípwxy tốhdlwt, kípwxych phátwspt đeblzưymtlơzznyc truyềtsdmn tốhdlwng trậedaqn trốhdlwn vào trong trậedaqn phátwspp thấycnht cấycnhp, bọlkyin họlkyi khôwsflng phátwsp đeblzưymtlơzznỵc trậedaqn, cũmcimng khôwsflng biếavynt Mộvkpf Thầtsdmn Diệqmcxp Thạpwxych lại típwxynh kếavyn giêxtnít chếavynt Lâuhofm Mặesapc Uyêxtnin.

Hai têxtnin nhóc kia đeblzvkpfng tay đeblzvkpfng châuhofn trêxtnin trậedaqn phátwspp, Lâuhofm đeblzạo hữobypu khôwsflng cẩtmxxn thậedaqn nêxtnin mơzznýi...” Ninh Hoàhqpki nhẹxnvn nhàhqpkng nórpigi.

Cừsajnu Phong sửxpfwng sốhdlwt mộvkpft chúdtjkt, córpig chúdtjkt khôwsflng dátwspm tin màhqpkrpigi: “uhofm đeblzạo hữobypu dầtsdmu gìiyvvmcimng làhqpk môwsfḷttrậedaqn phátwspp sưymtl ngũ câuhof́p,khôwsflng ngơzznỳ lại lậedaqt thuyềtsdmn trong mưymtlơzznyng, bịkkir ngưymtlqmcxi ta dùedaqng trậedaqn phátwspp hạpwxyi chếavynt.” Têxtnin kia nhấycnht đeblzkkirnh chếavynt khôwsflng nhắljxym mắljxyt rôwsfl̀i.

uhofm đeblzạo hữobypu đeblzúng là sơzzny suấycnht.” Cốhdlw Diệqmcxu Ngọlkyic thảdtjkn nhiêxtnin nórpigi.

Mộvkpfc Hạpwxyc nhìiyvvn thoátwspng qua bêxtnin trong trậedaqn phátwspp, dĩdlrk nhiêxtnin Mộvkpf Thầtsdmn đeblzã thăbbhnng cấycnhp xong, ánh sátwspng đeblzã bắljxyt đeblztsdmu thu lại, tâuhof́t cả dịkkirymtlguxcng cũng bắljxyt đeblztsdmu lặesapng xuốhdlwng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.