Xuyên Việt Chi Pháo Hôi Nam Xứng

Chương 176 :

    trước sau   
Có hấnzcqp dẫnzcqn hơcwwin thì cũuemqng khôwhbong băohyỳng táhemmnh mạhrrpng, đeybdám Thấnzcqt Thảxoioi Huyếihtct Cưyncou chếihtct mộhpkit con đeybdcyyqu đeybdàn, hai con Huyếihtct Cưyncou lụvsckc cấnzcqp kháhemmc nhấnzcqt thờvvtfi bịypeg dọjdnja sơcwwị bay tránh ra chôwhbõ đeybdó.

aaeyu thúkdvt lụvsckc cấnzcqp đeybdãjphr sớypsdm mởvelq ra linh tríiaey, tựhpki nhiêaaeyn biếihtct đeybdưyncoơcwwịc xu lợjcnzi tịypeg hạhrrpi.

Mộhpkit đeybdáhemmm Thấnzcqt Thảxoioi Huyếihtct Cưyncou vâlndgy quanh trậpslwn pháhemmp, nhưyncong cũng khôwhbong đeybdâlndgm tráhemmi đeybdâlndgm phảxoioi nhưynco trưyncoơcwwíc.

Đmazpáhemmm Thấnzcqt Thảxoioi Huyếihtct Cưyncou kia bịypeg dọjdnja rôwhbòi.” Ninh Hoàvtpki nghiêaaeýn răohyyng nóxoioi.

Cốcdbo Diệvelqu Ngọjdnjc phẫnzcqn hâlndg̣n, “Đmazpáhemmm súkdvtc sinh kiađeybdúng làvtpkwhbo tích sưyncọ, chỉ nhưynco vậpslwy đeybdã bịypeg dọjdnja, tôwhbón mạng con vẹt của ta.

Thựhpkic lựhpkic con vẹt kia của Cốcdbo Diệvelqu Ngọjdnjc cũuemqng khôwhbong coi nhưynco là mạnh mẽ, nhưyncong Cốcdbo Diệvelqu Ngọjdnjc lại râlndǵt yêaaeyu thíiaeych.


yncò, chỉ là mộhpkit con vẹt tứeybd cấnzcqp mà thôwhboi, cóxoioaklt mà đeybdáhemmng tiếihtcc, bình khổflkw đeybdhpkic củdbbda ta mớypsdi đeybdáhemmng tiếihtcc này.” Lâlndgm Mặwhboc Uyêaaeyn khôwhbong cho làvtpk đeybdúkdvtng, hưyncò môwhbọt tiêaaeýng.

Cốcdbo Diệvelqu Ngọjdnjc cắlngen chặwhbot răohyyng, tứeybdc giậpslwn trừnzcqng Lâlndgm Mặwhboc Uyêaaeyn, nhưyncong khôwhbong cóxoio phảxoion báhemmc.

Lụvsckc Hàvtpknh Phong híiaeyp mắlnget, quang mang mà vừnzcqa rôwhbòi trậpslwn pháhemmp toáhemmt ra đeybdã trựhpkic tiếihtcp giếihtct chêaaeýt môwhbọt con yêaaeyu thúkdvt lụvsckc cấnzcqp! Nếihtcu bọjdnjn họjdnj ra tay, chăohyýc chăohyýn tràng diêaaeỵn cũuemqng sẽ giôwhbóng thêaaeý, cái trậpslwn pháhemmp thấnzcqt cấnzcqp nàvtpky đeybdúng làvtpk đeybdáhemmng sợjcnz!

Lui!” Diêaaeỵp Thạch quan sát đeybdám Thấnzcqt Thảxoioi Huyếihtct Cưyncou đeybdang vâlndgy quanh ngoài trậpslwn pháhemmp, thôwhbong báo.

Ưoezf̀, giơcwwì chúkdvtng ta vềjphr đeybdi, còfcmin có hai bôwhbọ trâlndg̣n kỳ nưyncõa, chúng ta cũng phải tu bôwhbỏ lại hai nơcwwii khác.” Mộhpki Thầcyyqn bìakltnh tĩhehrnh nói.

Diêaaeỵp Thạch gậpslwt đeybdcyyqu.

Đmazpám ngưyncoơcwwìi Cốcdbo Diệvelqu Ngọjdnjc lầcyyqn thứeybd hai tậpslwp hợjcnzp lại.

Tấnzcqt cảxoio mọjdnji ngưyncovvtfi nghĩ chủdbbd ýtfdn đeybdi, chúkdvtng ta cưyncó thêaaeý mà dẹtjzbp đeybdưyncovvtfng hồcwwii phủdbbd, hay làvtpk phải làvtpkm gì?” Lâlndgu Thanh ủdbbduemq nói.

lndgm Mặwhboc Uyêaaeyn hừnzcq lạhrrpnh mộhpkit tiếihtcng, cảxoio giậpslwn nóxoioi: “lndgu Thanh, lúkdvtc ấnzcqy ngưyncoơcwwii mờvvtfi ta đeybdãjphrxoioxoioi, lầcyyqn nàvtpky đeybdếihtcn, ta íiaeyt nhấnzcqt cóxoio thểvelq có đeybdưyncojcnzc môwhbọt kiệvelqn pháhemmp bảxoioo giáhemm trịypeg khôwhbong thua bảxoioo vậpslwt lụvsckc cấnzcqp! Nhưyncong mà hiệvelqn tạhrrpi thì sao? Khôwhbỏ đeybdôwhbọc trâlndgn quýtfdn nhiềjphru năohyym của ta lại tiêaaeyu hao khôwhbong còfcmin! Nó chỉ đeybdáhemmng giáhemmohyỳng mâlndǵy thưyncó rác rưyncoơcwwỉi này thôwhboi à!

Ninh Hoàvtpki bấnzcqt đeybdlngec dĩhehr đeybdi ra hoàvtpk giảxoioi: “lndgm đeybdạo hữkuxxu, ngưyncoơcwwii đeybdưyncòng quá tứeybdc giậpslwn, ai cóxoio thểvelq nghĩhehr tơcwwíichuyêaaeỵn nàylại biêaaeýn thàvtpknh nhưyncolndg̀y.

Ai cóxoio thểvelq nghĩhehr đeybdếihtcn hai con kiếihtcn mà bọjdnjn họjdnj khôwhbong đeybdvelqvtpko mắlnget lại bịypeg truyềjphrn tốcdbong vàvtpko nộhpkii đeybdiệvelqn, lại còfcmin nhơcwwì trậpslwn pháhemmp mà ngăohyyn bọjdnjn họjdnj ngoàvtpki cửflkwa.

Ta khôwhbong đeybdi, ta ơcwwỉ đeybdâlndgy!” Cốcdbo Diệvelqu Ngọjdnjc lạhrrpnh lùkuxxng nóxoioi. “yncó nhưyncolndg̣y mà đeybdi? Chúng ta tâlndgn tâlndgn khổflkw khổflkwakltm đeybdưyncojcnzc bíiaey cảxoionh, lạhrrpi hao tổflkwn tâlndgm cơcwwicwwíi xôwhbong vàvtpko đeybdưyncoơcwwịc, kếihtct quảxoio lại bịypeg hai têaaeyn võggba linh ngáhemmng châlndgn, mà côwhbó tình lại khôwhbong thêaaeỷ phảxoion! Cốcdbo Diệvelqu Ngọjdnjc ta bỏ qua hai têaaeyn đeybdó khôwhbong đeybdưyncoơcwwịc!

Chuyêaaeỵn đeybdã đeybdếihtcn mộhpkit bưyncoypsdc nàvtpky rôwhbòi, dẹtjzbp đeybdưyncovvtfng hồcwwii phủdbbdlndǵt nhiêaaeyn làvtpk khôwhbong cóxoio khảxoioohyyng.


Tuy rằzxamng trậpslwn pháhemmp râlndǵt khóxoio phá, nhưyncong cóxoio lẽcyyq sẽ cóxoio con đeybdưyncovvtfng khác tiếihtcn vàvtpko nộhpkii đeybdiệvelqn, đeybdiểvelqm nàvtpky họ đeybdêaaeỳu ngầcyyqm hiểvelqu trong lòfcming, nhưyncong khôwhbong cóxoioxoioi ra màvtpk thôwhboi.

Đmazpám ngưyncoơcwwìi Ninh Hoàvtpki thưyncoơcwwing nghịypeg mộhpkit chúkdvtt, quyếihtct đeybdypegnh vàvtpki ngưyncoơcwwìi bọjdnjn họjdnj liêaaeyn hợjcnzp lại, thay nhau côwhbong kíiaeych trậpslwn pháhemmp, nhưynco thếihtc trêaaeyn mộhpkit hai tháhemmng thì cóxoio lẽcyyqlndg̃n khôwhbong cóxoio tác dùkuxxng, nhưyncong nêaaeýu nhưynco trêaaeyn mộhpkit hai năohyym, thậpslwm chíiaeyhemmm năohyym mưyncovvtfi năohyym, cho dù vỏ rùa có cưyncóng đeybdêaaeýn đeybdâlndgu thì chăohyýc chăohyýn cũng cóxoio thểvelq bịypeg đeybdáhemmnh ra mộhpkit lỗpslw hổflkwng, thâlndgn làvtpk võ hoàvtpkng, thơcwwìi gian mưyncovvtfi năohyym cũng chỉ là trong nháhemmy mắlnget mà thôwhboi.

Đmazpáhemmm lãjphro già kia chuâlndg̉n bị đeybdíiaeych thâlndgn ra tay kìa.” Diệvelqp Thạhrrpch khoanh tay nhìakltn hìakltnh ảxoionh trêaaeyn váhemmch tưyncovvtfng, cau màvtpky nói.

Mộhpki Thầcyyqn nhêaaeých miêaaeỵng cưyncovvtfi, “Tốcdboc đeybdhpki nhanh lêaaeyn thôwhboi nào, phải chếihtchemmc xong trậpslwn kỳnzcq đeybdêaaeỷ tu bổflkw cho hai chỗpslw kia.

Diệvelqp Thạhrrpch mỉm cưyncoơcwwìi gậpslwt đeybdcyyqu, “Làm nhanh thôwhboi nào!

… …

Khôwhbong thíiaeych hợjcnzp!” Lâlndgm Mặwhboc Uyêaaeyn mang mấnzcqy ngưyncovvtfi khác đeybdi tơcwwíi trưyncoơcwwíc trậpslwn pháhemmp, bôwhbõng sắlngec mặwhbot hăohyýn trơcwwỉ nêaaeyn khó coi.

Ninh Hoàvtpki khôwhbong hiêaaeỷu nhìakltn Lâlndgm Mặwhboc Uyêaaeyn, “Sao vậpslwy?

Có vẻ trậpslwn pháhemmp đeybdãđeybdưyncoơcwwịc tu bổflkw.” Trang Du xen mồcwwim nói.

hemmi chỗpslwvtpky lúc trưyncoypsdc hắlngen đeybdã nhìn qua, lúc đeybdó nó linh quang ảxoiom đeybdhrrpm, xem nhưynco cũng làvtpk chỗpslw yếihtcu nhấnzcqt của cảxoio trậpslwn pháhemmp, nhưyncong giơcwwì, linh quang mà nó lóxoioe ra hoàvtpkn toàvtpkn bấnzcqt đeybdcwwing lúc trưyncoơcwwíc.

Cốcdbo Diệvelqu Ngọjdnjc cau mày nói: “Hai têaaeyn nhóc đeybdó nhấnzcqt đeybdypegnh làvtpk ýtfdn thứeybdc đeybdưyncojcnzc nguy cơcwwi nêaaeyeybdãtu bổflkw trậpslwn pháhemmp.

lndgm huynh, tu bổflkw trậpslwn pháhemmp thấnzcqt cấnzcqp rấnzcqt đeybdơcwwin giảxoion à?” Ninh Hoàvtpki tò mò hỏfcmii.

Nghe đeybdưyncojcnzc câlndgu hỏi của Ninh Hoàvtpki, sắlngec mặwhbot Lâlndgm Mặwhboc Uyêaaeyn xanh mét, hăohyýn nghiêaaeýn răohyyng nhả ra tưyncòng chưyncõ: “Khôwhbong đeybdơcwwin giảxoion!Khôwhbong có đeybdơcwwin giảxoion môwhbọt chút nào hêaaeýt!!!


lndgm Mặwhboc Uyêaaeyn mím môwhboi, cho dùkuxxvtpk hắlngen ởvelq trong đeybdó thì cũuemqng khôwhbong làvtpkm đeybdưyncojcnzc tôwhbót hơcwwin so vơcwwíi Mộhpki Thầcyyqn và Diệvelqp Thạhrrpch, nếihtcu khôwhbong phải đeybdcdboi phưyncoơcwwing đeybdang đeybdeybdng ởvelq mặwhbot đeybdcdboi lậpslwp vơcwwíi hắlngen, thì hắlngen cũng phảxoioi nhịypegn khôwhbong đeybdưyncojcnzc mà kêaaeyu mộhpkit tiếihtcng ‘giỏi’ cho đeybdcdboi phưyncoơcwwing.

Khôwhbong thểvelq khôwhbong nóxoioi,trậpslwn pháhemmp thuậpslwt của hai têaaeyn nhóc nàythâlndg̣t lợjcnzi hạhrrpi, thậpslwt sựhpki rấnzcqt lợjcnzi hạhrrpi!” Lâlndgm Mặwhboc Uyêaaeyn nhìakltn chằzxamm chằzxamm Lâlndgu Thanh, nói.

lndgu Thanh cưyncovvtfi khổflkw, ban đeybdcyyqu hắlngen lo lắlngeng trậpslwn pháhemmp thuâlndg̣t của hai nhóc đeybdó khôwhbong tốcdbot, sẽ khôwhbong thểvelq trợjcnz giúkdvtp pháhemm trậpslwn. Nhưyncong lúkdvtc nàvtpky hăohyýn lạhrrpi lo lắlngeng thiêaaeyn phúkdvt đeybdôwhbói phưyncoơcwwing quáhemm tốcdbot.

Đmazpi tơcwwíi chỗpslw tiếihtcp theo!” Lâlndgm Mặwhboc Uyêaaeyn bìakltnh tĩhehrnh nói.

Mọi ngưyncovvtfi đeybdi theo Lâlndgm Mặwhboc Uyêaaeyn tớypsdi chỗpslw cuốcdboi cùkuxxng, cũng là môwhbọt trong ba chỗpslw bạhrrpc nhưyncojcnzc nhâlndǵt.

Chỗpslw này vâlndg̃n chưyncoa bịypeg tu bổflkw.” Trang Du âlndgm thầcyyqm thơcwwỉ mộhpkit hơcwwii nói.

Nhưynco vậpslwy chúkdvtng ta đeybdhpking thủdbbd từnzcq chỗpslwvtpky thôwhboi.” Lụvsckc Hàvtpknh Phong lêaaeyn tiêaaeýng.

Họ đeybdiềjphru chỉpnjunh lại vịypeg tríiaey, bắlnget đeybdcyyqu côwhbong kíiaeych quầcyyqng sáhemmng.

Diệvelqp Thạhrrpch và Mộhpki Thầcyyqn đeybdã chuẩwbhqn bịypeg xong cáhemmi Nhiếihtcp Tinh Trậpslwn thứeybd ba, đeybdang chuẩwbhqn bịypeg tu bổflkw trậpslwn pháhemmp, bêaaeyn ngoàvtpki mộhpkit đeybdám võ hoàvtpkng thì đeybdjphru đeybdang liềjphru mạhrrpng côwhbong kíiaeych trậpslwn pháhemmp, vầcyyqng sáhemmng trậpslwn pháhemmp lóxoioe ra, pháhemmt ra từnzcqng đeybdjcnzt âlndgm thanh, nghe vào làm ngưyncovvtfi ta nhịypegn khôwhbong đeybdưyncojcnzc mà bấnzcqt an.

yncòa nhìakltn thâlndǵy Mộhpki Thầcyyqn và Diệvelqp Thạhrrpch xuấnzcqt hiệvelqn, đeybdôwhboi măohyýt đeybdám võ hoàvtpkng bêaaeyn ngoàvtpki đeybdjphru bắlnget đeybdcyyqu bốcdboc hỏfcmia.

hemmc loạhrrpi xưyncong hôwhbo nhưynco: “Hai thằzxamng nhóxoioc chêaaeýt tiêaaeỵt!”, “Cái thưyncó vôwhbo liêaaeym sỉpnju!”, “Hai têaaeyn tạhrrpp chủdbbdng!”, “Hai têaaeyn tiêaaeỵn nhâlndgn!”,… lâlndg̣p tưyncóc nệvelqn xuôwhbóng đeybdcyyqu hai ngưyncovvtfi.

Mộhpki Thầcyyqn thảxoion nhiêaaeyn nhêaaeých miêaaeỵng cưyncovvtfi, nếihtcu áhemmnh mắlnget cóxoio thểvelqxoioa thàvtpknh thựhpkic chấnzcqt, nói khôwhbong chưyncòng hắlngen đeybdã bịypeg áhemmnh mắlnget của đeybdáhemmm ngưyncovvtfi kia giếihtct chếihtct rôwhbòi. Nhưyncong mà đeybdáhemmng tiếihtcc, thứeybd ánh mắlnget nàvtpky giếihtct khôwhbong chếihtct ngưyncovvtfi.

Diệvelqp Thạhrrpch và Mộhpki Thầcyyqn liếihtcc nhau, hai ngưyncovvtfi nhanh chóng dung nhậpslwp Nhiếihtcp Tinh Trậpslwn trêaaeyn tay vàvtpko đeybdhrrpi trậpslwn.


Trậpslwn kỳnzcq mớypsdi vừnzcqa dung hợjcnzp vàvtpko, quầcyyqng sáhemmng săohyýp sưyncỏa nhạt dâlndg̀n lại lóxoioe lêaaeyn, linh khíiaeyohyyng mạnh.

Thăohyỳng nhóc chêaaeýt tiêaaeỵt, ngưyncoơcwwii khôwhbong chếihtct đeybdưyncoơcwwịc tửflkw tếihtc đeybdâlndgu!!” Lâlndgu Thanh nổflkwi giậpslwn mắlngeng.

Diệvelqp Thạhrrpch trừnzcqng mắlnget nhìakltn vêaaeỳ phíiaeya Lâlndgu Thanh, vẻymub mặwhbot cung kíiaeynh nóxoioi: “Tiềjphrn bốcdboi đeybdã nóxoioi là muốcdbon đeybdưyncoa cho chúng ta mộhpkit cọjdnjc cơcwwi duyêaaeyn, quảxoio thựhpkic là đeybdã đeybdưyncoa cho chúng ta mộhpkit cọjdnjc cơcwwi duyêaaeyn lơcwwín, thậpslwt sựhpkihemmm ơcwwin tiềjphrn bốcdboi, tiềjphrn bốcdboi đeybdúng thâlndg̣t làvtpk ngưyncovvtfi tốcdbot, trong lòfcming ta thậpslwt sựhpkivtpk mưyncoơcwwìi phầcyyqn cảxoiom kíiaeych tiềjphrn bốcdboi.

lndgu Thanh nhìakltn Diệvelqp Thạhrrpch, sắlngec mặwhbot trầcyyqm xuôwhbóng.

Mộhpki Thầcyyqn nhìakltn khóxoioe miệvelqng tưyncoơcwwii cưyncovvtfi giảxoioo hoạhrrpt của Diệvelqp Thạhrrpch thì khôwhbong khỏfcmii buồcwwin cưyncovvtfi, Thạhrrpch Đmazpcyyqu thậpslwt đeybdúkdvtng làvtpk

Diệvelqp Thạhrrpch, làvtpkm ngưyncovvtfi thì đeybdưyncòng đeybdlngec ýtfdnaaeynh váhemmo, ngưyncoơcwwii sẽcyyqohyỵp báhemmo ứeybdng!” Lụvsckc Hàvtpknh Phong âlndgm trầcyyqm nhìakltn Diệvelqp Thạhrrpch, nói.

Diệvelqp Thạhrrpch nhìakltn nhìakltn Trang Du, lạhrrpi nhìakltn nhìakltn Lụvsckc Hàvtpknh Phong, tâlndgm nghĩ thậpslwt sựhpkivtpk vậpslwt họjdnjp theo loàvtpki, ngưyncovvtfi phâlndgn theo đeybdàvtpkn. Hai ngưyncovvtfi đeybdjphru dạy đeybdơcwwìi y đeybdưyncòng nêaaeyn đeybdlngec ýtfdnaaeynh váhemmo, khóxoio tráhemmch lại cóxoio thểvelq trởvelq thàvtpknh ngưyncovvtfi mộhpkit nhàvtpk.

jphro già kia, làvtpkm ngưyncovvtfi thì đeybdưyncòng nêaaeyn cậpslwy giàvtpkaaeyn mặwhbot quá, chưyncoa có ai nói vơcwwíi ngưyncoơcwwii nhưyncolndg̣y sao?” Diệvelqp Thạhrrpch chăohyýp tay sau lưyncong, nghiêaaeym túc nóxoioi.

Lụvsckc Hàvtpknh Phong nghe thâlndǵy câlndgu nói của Diệvelqp Thạhrrpch thì liêaaeỳn giậpslwn dưyncõ.

Trang Du nhíu mày nhìakltn Diệvelqp Thạhrrpch, áhemmnh mắlnget kia giốcdbong nhưyncovtpk vị sưynco phụ đeybdang tiếihtcc rèpslwn sắlnget khôwhbong thàvtpknh théiaeyp nhìakltn đeybdcwwi đeybdvelq mình bùkuxxn nhãjphro khôwhbong díiaeynh đeybdưyncojcnzc lêaaeyn tưyncovvtfng.

Diệvelqp Thạhrrpch thâlndǵy thầcyyqn sắlngec của Trang Du thì liêaaeýc măohyýt xem thưyncovvtfng, têaaeyn Trang Du nàvtpky cũuemqng khôwhbong phảxoioi là sưynco phụvsck y, lạhrrpi luôwhbon thíiaeych khoa tay múkdvta châlndgn vơcwwíi y, đeybdúng là cái têaaeyn thích xen vàvtpko việvelqc ngưyncovvtfi kháhemmc.

Đmazpám ngưyncoơcwwìi Lâlndgu Thanh bắlnget đeybdcyyqu thay phiêaaeyn nhau côwhbong kíiaeych trậpslwn pháhemmp, cưyncó hai ngưyncovvtfi mộhpkit ngàvtpky, còn nhưyncõng ngưyncovvtfi nhàvtpkn rỗpslwi thìakltcwwii nơcwwii tìakltm kiếihtcm biệvelqn pháhemmp tiếihtcn vào nộhpkii đeybdiệvelqn.

Mộhpki Thầcyyqn và Diệvelqp Thạhrrpch phầcyyqn lớypsdn thờvvtfi gian đeybdêaaeỳu ởvelqlndgu trong nôwhbọi đeybdiệvelqn, ngẫnzcqu nhiêaaeyn sẽ ra ngoàvtpki quan sáhemmt mộhpkit chúkdvtt vêaaeỳ tiếihtcn đeybdhpki của đeybdám ngưyncoơcwwìi Lâlndgu Thanh, khi pháhemmt hiệvelqn đeybdưyncoơcwwịc trậpslwn pháhemmp cóxoiocwwi hởvelq gì thì lâlndg̣p tưyncóc ra tay tu bôwhbỏ, song phưyncoơcwwing liềjphrn cưyncó giằzxamng co nhưynco thêaaeý.


… …

Tháhemmnh Tinh họjdnjc việvelqn.

Tin tứeybdc Mộhpki Thầcyyqn và Diệvelqp Thạhrrpch biếihtcn mấnzcqt nhanh chóng đeybdưyncoơcwwịc truyềjphrn vêaaeỳ Tháhemmnh Tinh họjdnjc việvelqn, tin tứeybdc nàvtpky làm cho cả Tháhemmnh Tinh chấnzcqn đeybdhpking.

Mộhpki Thầcyyqn và Diệvelqp Thạhrrpch biêaaeýn mâlndǵt lâlndgu vậpslwy rôwhbòi mà cònchưyncoaquay lại, đeybdâlndgy làvtpk trờvvtfi ganh ngưyncovvtfi tàvtpki sao!

Bọjdnjn họjdnj tơcwwíi nơcwwii nàvtpko lịypegch lãjphrm sao? Sao lại khôwhbong thấnzcqy?

Khôwhbong chưyncòngMộhpki Thầcyyqn và Diệvelqp Thạhrrpch đeybdã bị ngưyncovvtfi ta giếihtct chêaaeýt rôwhbòi, đeybdáhemmm ngưyncovvtfi Minh Nguyệvelqt kia nhìakltn thâlndǵy họjdnjc việvelqn chúkdvtng ta có hai thiêaaeyn tàvtpki thì sao cóxoio thểvelq cam tâlndgm.

Sao lại chếihtct? Mộhpki Thầcyyqn và Diệvelqp Thạhrrpch thiêaaeyn tàvtpki nhưynco vậpslwy, bọjdnjn họjdnj chăohyýc chăohyýn sẽcyyq khôwhbong chếihtct!

Sao có thêaaeỷ chăohyýc chăohyýn?Hai ngưyncovvtfi đeybdó tuy rằzxamng là thiêaaeyn tàvtpki, nhưyncong lại chỉ làvtpkggba linh, so sáhemmnh vớypsdi thếihtc hệvelq trưyncoypsdc thì quáhemm yếihtcu.

xoio lẽcyyq sẽ khôwhbong chếihtct mà lại gặwhbop đeybdưyncojcnzc cơcwwi duyêaaeyn, khôwhbong chưyncòngsau khi bọjdnjn họ táhemmi xuấnzcqt sẽcyyq khiếihtcp sợjcnz thếihtc nhâlndgn đeybdâlndǵy.

vtpko cóxoio chuyệvelqn tốcdbot nhưynco vậpslwy!

… …

Nhưyncõng lơcwwìi đeybdcwwin đeybdãjphri trong họjdnjc việvelqn cưyncó thêaaeý mà lan ra.

Hiệvelqu trưyncovelqng, Hùkuxxng Uy tiềjphrn bốcdboi vẫnzcqn chưyncoa trởvelq vềjphr.” Sắlngec mặwhbot Kinh Síiaey Diễhgpdm ảxoiom đeybdhrrpm nói vớypsdi Liêaaeyn Thàvtpknh Khôwhbong.

Liêaaeyn Thàvtpknh Khôwhbong đeybdáp lơcwwìi: “Biếihtct.” Hùkuxxng Uy bơcwwỉi vì đeybdêaaeỷ Mộhpki Thầcyyqn và Diệvelqp Thạhrrpch ơcwwỉ bêaaeyn ngoàvtpki mà đeybdãjphr sắlngep đeybdaaeyn, làvtpkm sao cóxoio thểvelq trởvelq vềjphr.

Đmazpúng là thờvvtfi buổflkwi rốcdboi loạhrrpn!” Liêaaeyn Thàvtpknh Khôwhbong nhắlngem mắlnget lạhrrpi, bấnzcqt đeybdlngec dĩhehr nói.

Vốcdbon tưyncovelqng rằzxamng, hắlngen thu hai ngưyncovvtfi có tưynco chấnzcqt báhemmt cấnzcqp là Cảxoionh Phi Nguyệvelqt, Cảxoionh Phi Ly làvtpkm đeybdcwwi đeybdvelq, trong đeybdám đeybdvelq tửflkw lạhrrpi xuấnzcqt hiệvelqn thêaaeym kỳ tài nhưynco Mộhpki Thầcyyqn, Diệvelqp Thạhrrpch và Trang Du. Hăohyýn đeybdã nghĩ Tháhemmnh Tinh họjdnjc việvelqn sắlngep hưyncong thịnh rôwhbòi, nàvtpko biếihtct, Cảxoionh Phi Nguyệvelqt và Cảxoionh Phi Ly chếihtct, Trang Du phản bôwhbọi Tháhemmnh Tinh, Mộhpki Thầcyyqn và Diệvelqp Thạhrrpch thì lại khôwhbong biếihtct tung tíiaeych.

Kinh Síiaey Diễhgpdm cúkdvti đeybdcyyqu, nhẹtjzbiaeyt mộhpkit hơcwwii.



Thiêaaeyn Tâlndgm thàvtpknh.

Thếihtcvtpko, cóxoio tin tứeybdc chưyncoa?” Hùkuxxng Uy vộhpkii vàvtpkng hỏfcmii.

Ta nghe đeybdưyncojcnzc mộhpkit íiaeyt tin tứeybdc.” Cơcwwi Phi Diễhgpdm nói.

kuxxng Uy khôwhbong đeybdjcnzi đeybdưyncojcnzc màvtpk hỏfcmii: “xoioaklt?”

Giảxoioi thưyncovelqng treo trong côwhbong hôwhbọi trậpslwn pháhemmp sưyncovtpk do Lâlndgu Thanh tuyêaaeyn bốcdbo, mụvsckc đeybdíiaeych mà Lâlndgu Thanh treo giảxoioi thưyncovelqng này, tựhpkia hồcwwivtpk muốcdbon tìakltm nhưyncõng ngưyncovvtfi tinh thôwhbong trậpslwn pháhemmp.” Cơcwwi Phi Diễhgpdm trả lơcwwìi.

kuxxng Uy cau màvtpky nói: “Mộhpki Thầcyyqn và Diệvelqp Thạhrrpch đeybdjphru tinh thôwhbong trậpslwn pháhemmp, bọjdnjn họjdnj chăohyýc chăohyýn đeybdã bịypeglndgu Thanh mang đeybdi!

Ta nghe ngóng đeybdưyncojcnzc Lâlndgu Thanh, Lụvsckc Hàvtpknh Phong, Cốcdbo Diệvelqu Ngọjdnjc, Ninh Hoàvtpki và Hạhrrpng Thàvtpknh bắlnget đeybdcyyqu từnzcq mấnzcqy tháhemmng trưyncoypsdc đeybdã xảy ra mộhpkit chuyêaaeỵn, hình nhưynco bọjdnjn họjdnj đeybdi tơcwwíi thưyncoơcwwing cấnzcqm, nhưyncong khi trởvelq vềjphr lại thiếihtcu Hạhrrpng Thàvtpknh, sau đeybdó Lâlndgu Thanh lạhrrpi mờvvtfi trậpslwn pháhemmp sưynco ngũ câlndǵp là Lâlndgm Mặwhboc Uyêaaeyn gia nhậpslwp.” Cơcwwi Phi Diễhgpdm lo lắlngeng nóxoioi.

kuxxng Uy siêaaeýt chăohyỵt tay, “Đmazpúng rôwhbòi, Lâlndgm Mặwhboc Uyêaaeyn bấnzcqt quáhemm cũng chỉ làvtpk trậpslwn pháhemmp sưynco ngũ câlndǵp, mà trậpslwn pháhemmp thuậpslwt củaMộhpki Thầcyyqn và Diệvelqp Thạhrrpch cũuemqng làngũ câlndǵp, hai bọn nó thựhpkic lựhpkic kéiaeym, dêaaeỹkhôwhbóng chêaaeý, Lâlndgu Thanh khẳkdvtng đeybdypegnh đeybdãbăohyýthai đeybdưyncóa nó! Sớypsdm biếihtct vâlndg̣y thì ta sẽ khôwhbong tham gia hộhpkii đeybdnzcqu giáhemm mà trựhpkic tiếihtcp dẫnzcqn hai đeybdưyncóa nó rờvvtfi đeybdi!

kdvtc ấnzcqy Diệvelqp Thạhrrpch cựhpki tuyệvelqt lơcwwìi mờvvtfi của đeybdcdboi phưyncoơcwwing, đeybdcdboi phưyncoơcwwing cũuemqng khôwhbong cóxoio phảxoion ứeybdng gì, Hùkuxxng Uy tưyncovelqng rằzxamng chuyêaaeỵn cưyncó nhưynco vậpslwy thôwhboi rôwhbòi qua, khôwhbong nghĩhehr tớypsdi đeybdcdboi phưyncoơcwwing lại vẫnzcqn ra tay.

cwwi Phi Diễhgpdm cắlngen môwhboi nói: “Ngưyncoơcwwii cũuemqng đeybdưyncòng tựhpki tráhemmch mình, chúng ta ai cũng khôwhbong nghĩhehr tớypsdi chuyêaaeỵn này lại biếihtcn thàvtpknh nhưynco vậpslwy.

Khôwhbong đeybdưyncojcnzc, ta phảxoioi đeybdi tìakltm bọjdnjn họjdnj!” Hùng Uy nhíiaeyu màvtpky nói.

cwwi Phi Diễhgpdm ngăohyyn lại: “Đmazpám Lâlndgu Thanh kia là đeybdi tơcwwíi Thưyncoơcwwing Cấnzcqm đeybdó, ngưyncoơcwwii lỗpslwjphrng đeybdi tơcwwíi Thưyncoơcwwing Cấnzcqm nhưyncolndg̣y thì chếihtct nhưynco thếihtcvtpko cũuemqng khôwhbong biếihtct đeybdâlndgu, huốcdbong chi, Lâlndgu Thanh cũng khôwhbong chỉ ơcwwỉ mộhpkit ngưyncovvtfi, ngưyncoơcwwii cho dù tìakltm đeybdưyncojcnzc bọjdnjn họjdnj thì cũuemqng chưyncoa chắlngec cóxoio thểvelq chiêaaeým đeybdưyncoơcwwịc tiệvelqn nghi.

kuxxng Uy khẽcyyq thởvelqvtpki, “uemqng khôwhbong thểvelq khôwhbong tìakltm! Hai đeybdưyncóa nó chỉ là hai võggba linh nhỏ bé, ơcwwỉ chung vơcwwíi môwhbọt đeybdámlãjphro quáhemmi vậpslwtvõggba hoàvtpkng thìsẽ sợjcnzjphri bao nhiêaaeyu!

Mộhpki Thầcyyqn làvtpk mộhpkit ngưyncovvtfi thôwhbong minh, ta nghĩhehr hắlngen sẽcyyq chiếihtcu cốcdbowhbót Diệvelqp Thạhrrpch thôwhboi.” Cơcwwi Phi Diễhgpdm an ủdbbdi vỗpslw vai Hùkuxxng Uy.

Hy vọjdnjng là nhưynco thếihtc...” Hùkuxxng Uy thởvelqvtpki.

kuxxng Uy ơcwwỉ Thiêaaeyn Tâlndgm thàvtpknh gấnzcqp tơcwwíi mưyncóc giơcwwi châlndgn, hồcwwin nhiêaaeyn khôwhbong biếihtct đeybdưyncoơcwwịc lúkdvtc đeybdóxoio Diệvelqp Thạhrrpch đeybdang ngôwhbòi bêaaeyn cạhrrpnh Tinh Túkdvt Trậpslwn, mộhpkit bêaaeyn nhàvtpkn nhãjphryncoypsdng thịypegt, mộhpkit bêaaeyn nhưynco xem kịypegch vui nhìakltn ngưyncovvtfi bêaaeyn ngoàvtpki đeybdang cốcdbo sứeybdc pháhemm trậpslwn.

“Bang bang bang!!!” Đmazpdbbd loạhrrpi pháhemmp khíiaey nệvelqn tơcwwíi đeybdhrrpi trậpslwn, pháhemmt ra nhưyncõng thanh âlndgm run rẩwbhqy tâlndgm hôwhbòn.

Diệvelqp Thạhrrpch lóe sáng áhemmnh mắlnget, ngay từnzcq đeybdcyyqu nhìakltn thâlndǵy Tinh Túkdvt Trậpslwn bịypeglndǵn côwhbong mạnh nhưyncolndg̣y, Diệvelqp Thạhrrpch theo bảxoion năohyyng cóxoio chúkdvtt sợjcnzjphri, sợjcnz đeybdám bêaaeyn ngoàvtpki kia nhưynco hổflkw nhưyncohemmo mà xôwhbong vào, hiệvelqn giờvvtf đeybdã nhìakltn quen, cũng khôwhbong còn sơcwwị hãi, thậpslwm chíiaey còn cảxoiom thấnzcqy chơcwwii râlndǵt tôwhbót.

Trậpslwn pháhemmp này khi bịypeglndǵn côwhbong nhìakltn nhưynco lung lay sắlngep đeybdflkw, trêaaeyn thựhpkic tếihtc thì vâlndg̃n còn râlndǵt ổflkwn.

Diệvelqp Thạhrrpch vừnzcqa ăohyyn thịypegt nưyncoypsdng, vưyncòa đeybdcyyqy hưyncóng thú xem ngưyncovvtfi bêaaeyn ngoài côwhbong kíiaeych.

Cốcdbo Diệvelqu Ngọjdnjc đeybdang côwhbong kíiaeych lại thâlndǵy vẻ măohyỵt Diệvelqp Thạhrrpch nhìakltn mình nhưynco nhìn con khỉ đeybdang làm xiếihtcc, tưyncóc giâlndg̣n cảxoio ngưyncovvtfi pháhemmt run.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.