Xuyên Việt Chi Pháo Hôi Nam Xứng

Chương 165 :

    trước sau   
jost Phi Diễxnaem ôpfnam hai tay đbdseáxnaenh giáxnae Mộfmml Thầvjkrn, tàdfyfdfyf liếujprc mắjfwlt nhìn Hùbhtcng Uy, “bhtcng Uy, têvjkrn đbdseodau đbdsemdru này củangưqqjcơjosti, nhìojydn qua thì làdfyf mộfmmlt quâgetkn tửzzvg, nhưqqjcng trêvjkrn thựoyffc tếujpr lại có sáxnaet khíqkdo rấiusot nặpcgbng.

Ít đbdseôpfnạ lưqqjcơjosṭng cũng khôpfnang phải làkhôpfnang quâgetkn tưqqjc̉, khôpfnang đbdsefmmlc khôpfnang phải là ngưqqjcơjost̀i.Là nam nhâgetkn, cójwkz chúelcet tâgetkm huyếujprt thìtôpfnát hơjostn, chưqqjć khôpfnang lạrvfznh khôpfnang nójwkzng thì giốojydng cáxnaei gìojyd?” Hùbhtcng Uy khôpfnang đbdsefmml bụcnmtng, nójwkzi.

vjkrn đbdseodau đbdsemdru nàycủa ngưqqjcơjosti khôpfnang tồodaui.” Cơjost Phi Diễxnaem khen.

Đylzdójwkzdfyfgetḱt nhiêvjkrn.” Hùbhtcng Uy đbdsejfwlc ýqrqy nói. Nếujpru khôpfnang phải làdfyf Mộfmml Thầvjkrn, đbdsevxtong nójwkzi làdfyf thăqjknng cấiusop võwleq hoàdfyfng, sôpfná năqjknm mà hắjfwln còdghgn cójwkz thểfmml sốojydng còn khójwkzjwkzi âgetḱy chưqqjć.

Mộfmml Thầvjkrn đbdseíqkdoch thậhbgvt làdfyfpfnạt kỳelcedfyfi: đbdsean thuậhbgvt, phù thuâgetḳt, trậhbgvn pháxnaep, minh văqjknn, khôpfnang gìojyd khôpfnang giỏacwwi, nhưqqjcng càdfyfng đbdseáxnaeng quýqrqy chíqkdonh làdfyf, têvjkrn đbdseodau đbdsemdru này họhdiec nhiềqkdou nhưqqjc vậhbgvy, lạrvfzi vâgetk̃n khôpfnang chậhbgvm trễxnae viêvjkṛc tu luyệmdrun, xáxnaec thựoyffc khójwkz có đbdseưqqjcqkdoc.

Đylzdodau đbdsemdru ngưqqjcơjosti hiêvjkr̉u phong tìojydnh hơjostn ngưqqjcơjosti nhiềqkdou!” Cơjost Phi Diễxnaem giậhbgvn dữybll liếujprc Hùbhtcng Uy.


Mộfmml Thầvjkrn đbdseojydi vơjost́i Diệmdrup Thạrvfzch luôpfnan luôpfnan ôpfnan nhu nhưqqjcqqjcwjyfc. Khôpfnang giốojydng nhưqqjcbhtcng Uy, cả ngày mộfmmlt bộfmml lạnh lùng.

bhtcng Uy chăqjkńp tay sau lưqqjcng, ưqqjcgetkn ngựoyffc nói: “Là nam nhâgetkn mà cảrzjs ngàdfyfy nhi nữybllojydnh trưqqjcdcjung thì giốojydng cáxnaei gìojyd?

Nếujpru Cơjost Phi Diễxnaem cójwkz thểfmml ôpfnan nhu đbdseưqqjcơjosṭc mộfmmlt chúelcet, vậhbgvy hắjfwln cũkrtbng khôpfnang phảrzjsi làdfyf khôpfnang thểfmml… Đylzdáxnaeng tiếujprc, Cơjost Phi Diễxnaem làdfyf mộfmmlt mẫjiqnu dạrvfz xoa quỷbzbnqjkṇp quỷ khóc, cho dù bâgetky giờdcju hắjfwln đbdseã có thựoyffc lựoyffc cao hơjostn Cơjost Phi Diễxnaem rấiusot nhiềqkdou, nhưqqjcng khi nhìojydn thâgetḱy nữybll nhâgetkn nàdfyfy thì vẫjiqnn cójwkz chúelcet sợqkdo.

jost Phi Diễxnaem mộfmmlt cưqqjcwjyfc đbdservfzp qua Hùbhtcng Uy, Hùbhtcng Uy nhanh nhẹrvfzn néqkdo đbdsei.

Khôpfnang nghĩkrtb tớwjyfi ngưqqjcơjosti đbdseã béqkdoo giốojydng con heo thêvjkŕ này rôpfnài mà đbdsefmmlng táxnaec vâgetk̃n còn râgetḱt lưqqjcu loáxnaet nha!” Cơjost Phi Diễxnaem nghiêvjkrng đbdsevjkru, cưqqjcdcjui nhưqqjc khôpfnang cưqqjcdcjui nói.

bhtcng Uy tứlycuc giậhbgvn sửzzvga sang lạrvfzi quầvjkrn áxnaeo, nghiêvjkrm trang nójwkzi: “Ta bâgetky giờdcjudfyfwleq hoàdfyfng, ngưqqjcơjosti còdghgn làdfyfm bâgetḳy nhưqqjc vậhbgvy nưqqjc̃a thìcoi chưqqjc̀ng ta đbdseánh ngưqqjcơjosti.

jost Phi Diễxnaem cưqqjcdcjui lạrvfznh hai tiếujprng, bình tĩnh nójwkzi: “Ai da, ta khôpfnang nghe lầvjkrm chứlycu? Ngưqqjcơjosti muốojydn đbdseánh ta? Ngưqqjcơjosti tớwjyfi đbdseâgetky đbdsei! Ngưqqjcơjosti tớwjyfi đbdsei! Lãnmoho nưqqjcơjostng đbdseang chuâgetk̉n bị tiếujprp đbdseòn đbdseâgetky!”

bhtcng Uy thâgetḱy Cơjost Phi Diễxnaem càdfyfng ngày càng bưqqjcơjost́c tơjost́i gầvjkrn, lúelcec nàdfyfy hăqjkńn liêvjkr̀n liêvjkrn tụcnmtc lui vềqkdo phíqkdoa sau.

Xì, ngưqqjcơjosti chỉ có chút láxnae gan nhưqqjc vậhbgvy mà còdghgn dáxnaem lêvjkrn măqjkṇt vơjost́i ta sao, ngưqqjcơjosti đbdseùa à?” Cơjost Phi Diễxnaem chêvjkŕ giêvjkr̃u.

bhtcng Uy: “

Diệmdrup Thạrvfzch lui vào trong ngựoyffc Mộfmml Thầvjkrn, thâgetḱy Cơjost Phi Diễxnaem đbdseôpfnái diêvjkṛn cưqqjcdcjui nhưqqjc khôpfnang cưqqjcdcjui nhìojydn bọhdien hắjfwln chằodaum chằodaum, khuôpfnan mặpcgbt Diệmdrup Thạrvfzch nhịcnmtn khôpfnang đbdseưqqjcqkdoc mà đbdseacww bừvxtong.

Hai vịcnmt, đbdseã ôpfnam đbdsedghg chưqqjca? Ôgetkm đbdsedghg rôpfnài thì nêvjkrn tiếujprn vàdfyfo khoang nghỉjwkz ngơjosti thôpfnai.” Cơjost Phi Diễxnaem ýqrqyqqjcdcjui đbdseâgetk̀y măqjkṇt cao giọhdieng nói.

Diệmdrup Thạrvfzch lưqqjcu luyếujprn thoáxnaet ra khỏi ôpfnam ấiusop của Mộfmml Thầvjkrn, nhâgetḱc châgetkn đbdsei vêvjkr̀ phía Cơjost Phi Diễxnaem.


Tiểfmmlu Thạrvfzch Đylzdvjkru thậhbgvt ngoan nha, ta muôpfnán ôpfnam A Uy mà hắjfwln luôpfnan khôpfnang cho.A Uy, ngưqqjcơjosti mau tớwjyfi đbdseâgetky đbdsei!” Cơjost Phi Diễxnaem nói rôpfnài giang hai tay vêvjkr̀ phía Hùbhtcng Uy.

bhtcng Uy đbdseen măqjkṇt tứlycuc giậhbgvn: “Ngưqqjcơjosti đbdsevxtong đbdseùa!

jost Phi Diễxnaem tráxnaech cứlycu trừvxtong mắjfwlt nhìojydn Hùbhtcng Uy, oáxnaen giậhbgvn vớwjyfi Diệmdrup Thạrvfzch: “Ngưqqjcơjosti nhìojydn hắjfwln xem…

Diệmdrup Thạrvfzch khôpfnang đbdseôpfnàng ý nhìojydn Hùbhtcng Uy, dùng lờdcjui lẽpinz chíqkdonh nghĩkrtba nójwkzi: “bhtcng tiềqkdon bốojydi, ngưqqjcơjosti nêvjkrn ôpfnan nhu mộfmmlt chúelcet vơjost́i Cơjost tiềqkdon bốojydi!

bhtcng Uy: “” Cơjost Phi Diễxnaem cầvjkrn có ngưqqjcdcjui ôpfnan nhu vơjost́i nàdfyfng sao?

… …

Diệmdrup Thạrvfzch theo Cơjost Phi Diễxnaem đbdsei vàdfyfo khoang thuyềqkdon, Cơjost Phi Diễxnaem néqkdom qua danh sáxnaech mộfmmlt phầvjkrn báxnaen đbdseiusou giáxnae cho Diệmdrup Thạrvfzch.

Đylzdôpfnai mắjfwlt Diệmdrup Thạrvfzch râgetḱt nhanh đbdseãnmoh bịcnmt danh sáxnaech mà Cơjost Phi Diễxnaem đbdseưqqjca tớwjyfi hấiusop dẫjiqnn.

jwkz nhìojydn trúelceng thưqqjć nào khôpfnang?” Cơjost Phi Diễxnaem hỏacwwi.

jwkz!” Diệmdrup Thạrvfzch nói, nhưqqjcng đbdseó đbdseqkdou làdfyfgetḱy thưqqjć râgetḱt măqjkńc, mua xong hăqjkńn khăqjkn̉ng đbdseịnh liềqkdon táxnaeng gia bạrvfzi sảrzjsn.

jost Phi Diễxnaem thâgetḱy Diệmdrup Thạrvfzch đbdseang bĩu môpfnai thì hỏi: “dfyfm sao vậhbgvy?

Quá măqjkńc.” Diệmdrup Thạrvfzch nójwkzi thầvjkrm.

jwkz đbdseêvjkr̉ mua là khôpfnang tồodaui rôpfnài.” Cơjost Phi Diễxnaem nói.


Thựoyffc lựoyffc đbdseếujprn cơjost̃ Hùbhtcng Uy thì có rấiusot nhiềqkdou đbdseodau vậhbgvt khôpfnang phảrzjsi cưqqjć dùbhtcng nguyêvjkrn thạrvfzch là cójwkz thểfmmlgetkn nhắjfwlc đbdseưqqjcơjosṭc, khôpfnang cójwkz gia tàdfyfi bạrvfzc triệmdruu đbdseêvjkr̉ mua thưqqjć muốojydn mua mớwjyfi làdfyf chuyêvjkṛn làm cho ngưqqjcdcjui ta khójwkzjwkz thểfmml chịcnmtu đbdseoyffng.

Diệmdrup Thạrvfzch khẽpinz thởukaodfyfi, hình nhưqqjc nguyêvjkrn thạch trêvjkrn ngưqqjcơjost̀i Mộfmml Thầvjkrn đbdseãnmoh sạrvfzch sẽpinzpfnài, mà trêvjkrn ngưqqjcơjost̀i hăqjkńn chỉ còdghgn cójwkz mộfmmlt trăqjknm vạrvfzn, đbdseưqqjca mộfmmlt trăqjknm vạrvfzn này vào khu đbdseâgetḱu giá, phỏacwwng chừvxtong là mộfmmlt chúelcet cuộfmmln sójwkzng cũng kinh khôpfnang nổodowi.

bhtcng Uy hỏi Cơjost Phi Diễxnaem: “Ngưqqjcơjosti nghĩ khốojydi hàdfyfn băqjknng ngọhdiec tủdghgy kia cójwkz thểfmml đbdseiusou giáxnae rabao nhiêvjkru nguyêvjkrn thạrvfzch?” Tuy rằodaung thựoyffc lựoyffc củdghga hắjfwln cao hơjostn Cơjost Phi Diễxnaem, nhưqqjcng nhãnmohn lựoyffc lạrvfzi khôpfnang bằodaung ngưqqjcơjost̀i thưqqjcdcjung xuyêvjkrn vàdfyfo Nam ra Bắjfwlc nhưqqjc nàng.

jost Phi Diễxnaem nhúelcen vai, “Íygwmt nhấiusot cũng mưqqjcdcjui lăqjknm triệmdruu.

Tiềqkdon bốojydi, báxnaen ngưqqjcơjosti cũng mua khôpfnang nổodowi đbdseó nha!” Diệmdrup Thạrvfzch nhịcnmtn khôpfnang đbdseưqqjcqkdoc mà chen vào.

bhtcng Uy tứlycuc giậhbgvn trừvxtong mắjfwlt nhìojydn Diệmdrup Thạrvfzch: “Đylzdang nójwkzi chuyệmdrun vơjost́i ngưqqjcơjosti à?Khôpfnang phải chỉ làdfyfqqjcdcjui lăqjknm triệmdruu thôpfnai sao…” Tuy rằodaung tạrvfzm thờdcjui thì hắjfwln lấiusoy khôpfnang ra đbdseưqqjcơjosṭc nhiềqkdou nhưqqjc vậhbgvy, nhưqqjcng khôpfnang phảrzjsi làdfyfdghgn nhiềqkdou thờdcjui gian sao, tốojydt xấiusou gì hắjfwln cũkrtbng làdfyfwleq hoàdfyfng mà!

Diệmdrup Thạrvfzch nhúelcen vai, lơjost̀i hắjfwln nójwkzi chíqkdonh làdfyfqqjc̣ thậhbgvt.

qqjc phụcnmt, xem ra thờdcjui gian kếujpr tiếujprp ngưqqjcơjosti sẽ râgetḱt vộfmmli.” Mộfmml Thầvjkrn nói vớwjyfi Hùbhtcng Uy.

bhtcng Uy gậhbgvt đbdsevjkru, “Đylzdúelceng vậhbgvy!” Nhiềqkdou nguyêvjkrn thạrvfzch nhưqqjc vậhbgvy, khôpfnang biếujprt phải giếujprt bao nhiêvjkru con yêvjkru thúelceqqjcơjostng cấiusop mơjost́i có thêvjkr̉ đbdseủ.

Mộfmmlt conyêvjkru thúelce hoàdfyfng cấiusop cójwkz thểfmmlxnaen đbdseưqqjcơjosṭc bao nhiêvjkru nhỉ?” Diệmdrup Thạrvfzch tòdghgdghg hỏacwwi.

jost Phi Diễxnaem sửzzvgng sốojydt mộfmmlt chúelcet, liêvjkr̀n cưqqjcdcjui cưqqjcdcjui trả lơjost̀i: “vjkru thúelce hoàdfyfng cấiusop toàdfyfn thâgetkn đbdseêvjkr̀u làdfyf bảrzjso bôpfnái, phẩshxbm chấiusot kéqkdom cỏacwwi nhấiusot thì cũkrtbng có giáxnaeqjknm triệmdruu, mà phẩshxbm chấiusot tôpfnát thì mấiusoy chụcnmtc triệmdruu cũkrtbng cójwkz thêvjkr̉.

Diệmdrup Thạrvfzch kinh ngạc mơjost̉ to măqjkńt, “Nguyêvjkrn lai yêvjkru thúelce hoàdfyfng cấiusop đbdseáxnaeng giáxnae nhưqqjcgetḳy, Hùng tiềqkdon bốojydi, khôpfnang bằodaung ngưqqjcơjosti đbdsei giêvjkŕt môpfnạt conyêvjkru thúelce hoàdfyfng cấiusop đbdsei.

jost Phi Diễxnaem xuy xuy nởukao nụcnmtqqjcdcjui, “bhtcng Uy? Đylzdêvjkr̉ hắjfwln đbdsei giêvjkŕtyêvjkru thúelce hoàdfyfng cấiusop?Đylzdâgetky khôpfnang phảrzjsi tưqqjcơjostng đbdseưqqjcơjostng vơjost́iđbdseưqqjca đbdseodau ăqjknn cho yêvjkru thúelce sao? Lạrvfzi nójwkzi tiếujprp, yêvjkru thúelce thíqkdoch nhấiusot là cái dạng thịcnmtt nhiềqkdou mơjost̃ nhiềqkdou nhưqqjc Hùbhtcng tiềqkdon bốojydi cáxnaec ngưqqjcơjosti âgetḱy.


bhtcng Uy: “” Mặpcgbc dùbhtc đbdseâgetky làdfyf sựoyff thậhbgvt, nhưqqjcng Cơjost Phi Diễxnaem cũng khôpfnang cầvjkrn phảrzjsi nójwkzi ra nha!

Mộfmml Thầvjkrn bấiusot đbdsejfwlc dĩkrtb nhìojydn Diệmdrup Thạrvfzch, “Thạrvfzch Đylzdvjkru, sưqqjc phụcnmt chỉ vừvxtoa mớwjyfi tiếujprn vàohoàdfyfng cấiusop, ngưqqjcơjosti khôpfnang nêvjkrn yêvjkru cầvjkru quá cao vơjost́i hăqjkńn.

jwkzi chung, thựoyffc lựoyffc hoàdfyfng cấiusop của nhâgetkn loạrvfzi luôpfnan kéqkdom hơjostn yêvjkru thúelce mộfmmlt đbdseưqqjcơjost̀ng, đbdseưqqjcơjostng nhiêvjkrn, nếujpru cójwkz pháxnaep khíqkdo lụcnmtc cấiusop, phù lụcnmtc cấiusop, hoăqjkṇc trậhbgvn pháxnaep lụcnmtc cấiusop tưqqjcơjostng trợqkdo, thìojyd đbdseó làdfyf mộfmmlt chuyêvjkṛn kháxnaec.

Vấiuson đbdseqkdodfyf, giáxnae cảrzjs của pháxnaep khíqkdo, phù, trậhbgvn pháxnaep lụcnmtc cấiusop đbdseêvjkr̀u là giáxnae trêvjkrn trờdcjui, Hùbhtcng Uy làdfyfpfnạt ngưqqjcơjost̀i nghèytupo, làm sao có thêvjkr̉ mua nổodowi.

Diệmdrup Thạrvfzch đbdseáxnaenh giáxnaebhtcng Uy, trong măqjkńt âgetkm thầvjkrm hiệmdrun lêvjkrn vàdfyfi phầvjkrn ảrzjso nãnmoho.

bhtcng Uy trừvxtong Diệmdrup Thạrvfzch, biểfmmlu tìojydnh này của Diệmdrup Thạrvfzch làdfyfjwkz ýqrqyojyd!

A Uy, hỏi thậhbgvt nha, ngưqqjcơjosti có muốojydn suy xéqkdot mộfmmlt chúelcet vêvjkr̀ viêvjkṛc báxnaen mìojydnh khôpfnang?” Đylzdôpfnai mắjfwlt Cơjost Phi Diễxnaem lóe sáng.

bhtcng Uy tứlycuc giậhbgvn: “Ngưqqjcơjosti khôpfnang nêvjkrn nójwkzi bậhbgvy bạrvfz.

jost Phi Diễxnaem khôpfnang cho làdfyf đbdseúelceng: “Ta nójwkzi là sựoyff thậhbgvt đbdseó! Trong tìojydnh huốojydng hiệmdrun tạrvfzi của ngưqqjcơjosti thì báxnaen mìojydnh là nhanh chóng kiếujprm đbdseưqqjcơjosṭc tiềqkdon nhấiusot.

jost tiềqkdon bốojydi, ngưqqjcơjosti tíqkdonh rabao nhiêvjkru?” Diệmdrup Thạrvfzch tòdghgdghg hỏacwwi.

jost Phi Diễxnaem vưqqjcơjostn ra hai ngójwkzn tay, lắjfwlc lắjfwlc.

Hai mưqqjcơjosti triệmdruu?” Hùbhtcng Uy hỏacwwi.

jost Phi Diễxnaem bấiusot đbdsejfwlc dĩkrtb thởukaodfyfi, “A Uy, khi nàdfyfo thì ngưqqjcơjosti lại bắjfwlt đbdsevjkru mơjost mộfmmlng hãnmoho huyềqkdon rôpfnài, là hai triệmdruu.


Diệmdrup Thạrvfzch đbdserzjso mắjfwlt nhìojydn Hùbhtcng Uy, nói: “Tiềqkdon bốojydi, hai triệmdruu nhiềqkdou lăqjkńm nha. Cójwkz thểfmml thàdfyfnh giao đbdseó.

bhtcng Uy hung hăqjknng trừvxtong Diệmdrup Thạrvfzch, mắjfwlng: “jwkzi bậhbgvy bạrvfzojyd đbdseiusoy? Tiềqkdon bốojydi nhưqqjc tamà khôpfnang đbdseáxnaeng giáxnae tiềqkdon nhưqqjcgetḳy sao?

Diệmdrup Thạrvfzch bĩu môpfnai nójwkzi: “bhtcng tiềqkdon bốojydi, nêvjkŕu khôpfnang phải làdfyf ngưqqjcơjosti có nhiềqkdou thịcnmtt thì khôpfnang đbdseáxnaeng giáxnae cơjost̃ đbdseó đbdseâgetku, hai triêvjkṛu đbdseã râgetḱt khôpfnang tồodaui rôpfnài, qua lâgetk̀n này thì khó có cơjostpfnại khác lăqjkńm nha.

jost Phi Diễxnaem vỗoyff vỗoyff vai Diệmdrup Thạrvfzch, “Khôpfnang sai, khôpfnang sai, ta cũkrtbng nghĩkrtb nhưqqjc vậhbgvy.

bhtcng Uy nghiếujprn răqjknng nghiêvjkŕn lơjosṭi, cả hai ngưqqjcơjost̀i này đbdseêvjkr̀u khôpfnán khiêvjkŕp.

Mộfmml Thầvjkrn, ngưqqjcơjosti nêvjkrn quảrzjsn giáxnaeo cái têvjkrn ngu ngốojydc nhàdfyf ngưqqjcơjosti chúelcet đbdsei.” Hùbhtcng Uy giâgetḳn dưqqjc̃ nójwkzi. Têvjkrn Diệmdrup Thạrvfzch ngu xuẩshxbn này, mớwjyfi nhậhbgvn thứlycuc Cơjost Phi Diễxnaem đbdseưqqjcơjosṭc bao lâgetku chưqqjć? Cơjost Phi Diễxnaem nójwkzi cáxnaei gìojyd cũng kêvjkru đbdseúng sao!

Mộfmml Thầvjkrn lại khôpfnang nghe theo sưqqjc phụ, hăqjkńn híp măqjkńt cưqqjcơjost̀i, nói: “qqjc phụcnmt, lơjost̀i Thạrvfzch Đylzdvjkru nójwkzi cũng cójwkzqrqy.Tíqkdonh tính thưqqjc̉, Cơjost tiềqkdon bốojydi phong hoa tuyệmdrut đbdservfzi nhưqqjc vậhbgvy, chuyêvjkṛn xứlycung vơjost́i sưqqjc phụthì dưqqjc dảrzjs luôpfnan, sưqqjc phụkhôpfnang nêvjkrn cưqqjć mãi chọhdien ba lấiusoy bôpfnán. Nêvjkrn bán đbdsei, sưqqjc phụ à.

Nghe đbdseưqqjcqkdoc lơjost̀i Mộfmml Thầvjkrn nójwkzi, Hùbhtcng Uy mém nữyblla đbdseã hôpfnạc máu.

Diệmdrup Thạrvfzch ăqjknn câgetky táxnaeo ràdfyfo câgetky sung thì khôpfnang nói gì, khôpfnang ngơjost̀ têvjkrn nhóc Mộfmml Thầvjkrn nàdfyfy cũkrtbng nhưqqjc thếujpr, hắjfwln đbdseã tạrvfzo ra cáxnaei nghiệmdrut gìojyd đbdseâgetky!

Đylzdúelceng vậhbgvy! Đylzdúelceng vậhbgvy! Hùbhtcng tiềqkdon bốojydi, ngưqqjcơjosti cũkrtbng đbdseã trưqqjcukaong thàdfyfnh rôpfnài, khôpfnang nêvjkrn đbdseã có tiệmdrun nghi mà còdghgn khoe mẽ, đbdseâgetky chíqkdonh làdfyf hai triệmdruu đbdseó nha!” Diệmdrup Thạrvfzch đbdseưqqjćng bêvjkrn cạnh khuyêvjkrn bảo Hùbhtcng Uy.

Mớwjyfi có hai triệmdruu thôpfnai, chỉ hai triệmdruu đbdseã làm cho thăqjkǹng nhóc Diệmdrup Thạrvfzch nàdfyfy kíqkdoch đbdsefmmlng tơjost́i đbdseó rôpfnài sao? Đylzdúng là đbdseưqqjća nhóc chưqqjca thấiusoy qua cảrzjsnh đbdsedcjui.

“Mộfmml Thầvjkrn, ngưqqjcơjosti cójwkz nhìojydn trúelceng cáxnaei gìojyd sao?” Cơjost Phi Diễxnaem cưqqjcdcjui cưqqjcdcjui nhìojydn bộfmmlxnaeng Hùbhtcng Uy đbdseã mặpcgbt đbdseacww tai hồodaung, khôpfnang đbdseùbhtca giỡgetkn Hùbhtcng Uy thêvjkrm, ngưqqjcqkdoc lạrvfzi hỏacwwi Mộfmml Thầvjkrn.

Bộfmml trậhbgvn pháxnaep này.” Mộfmml Thầvjkrn thảrzjsn nhiêvjkrn chỉ vào hàng chưqqjc̃ phía trêvjkrn danh sách.

Âjwkzm Dưqqjcơjostng Ngũkrtbdfyfnh trâgetḳn vâgetky yêvjkru thú?” Đylzdôpfnai măqjkńt Cơjost Phi Diễxnaem hiệmdrun lêvjkrn vàdfyfi phầvjkrn dịcnmt sắjfwlc. “dfyf môpfnạt trậhbgvn pháxnaep khôpfnang tồodaui.

Bộfmml trậhbgvn pháxnaep này có danh khíqkdo cựoyffc lơjost́n, yêvjkru thúelceqqjcơjostng cấiusop phổodow thôpfnang mà muốojydn thoát khỏi trậhbgvn pháxnaep thì cũkrtbng phải tôpfnán thờdcjui gian mộfmmlt néqkdon nhang. (hình nhưqqjcjost̃ 40p đbdseêvjkŕn 60p)

Diệmdrup Thạrvfzch bưqqjcơjost́c tơjost́i xem xét, Âjwkzm Dưqqjcơjostng Ngũkrtbdfyfnh trậhbgvn khôpfnang phải làdfyf vậhbgvt phẩshxbm báxnaen đbdseiusou giáxnae, giá khoảng hai trăqjknm vạrvfzn.

Mộfmml Thầvjkrn híqkdop mắjfwlt nghĩ, hắjfwln và Diệmdrup Thạrvfzch đbdservfzt đbdseưqqjcqkdoc trậhbgvn pháxnaep truyềqkdon thừvxtoa trong bíqkdo cảrzjsnh, trậhbgvn pháxnaep thuậhbgvt của hắjfwln đbdseãnmoh gầvjkrn tớwjyfi ngũ câgetḱp, chỉ làdfyf hắjfwln vâgetk̃n chưqqjca thấiusoy qua trậhbgvn pháxnaep ngũ câgetḱp.

Mua mộfmmlt bộfmmlvjkr̀ nghiêvjkrn cứlycuu mộfmmlt chúelcet, hẳljspn làdfyf sẽ cójwkzxnaec dụcnmtng xúelcec tiếujprn rấiusot lơjost́n đbdseojydi vơjost́i trậhbgvn pháxnaep thuậhbgvt của hắjfwln và Diệmdrup Thạrvfzch, cójwkz bộfmml trậhbgvn pháxnaep nàdfyfy rôpfnài, an toàdfyfn bọn hăqjkńn sẽ càdfyfng đbdseưqqjcơjosṭc bảrzjso đbdserzjsm.

Nhưqqjcng cójwkz chúelcet măqjkńc, ngưqqjcơjosti mua nổodowi?” Cơjost Phi Diễxnaem cưqqjcdcjui cưqqjcdcjui hỏi Mộfmml Thầvjkrn.

Mộfmml Thầvjkrn đbdseáp lơjost̀i: “Nguyêvjkrn thạrvfzch trêvjkrn ngưqqjcơjost̀i quảrzjs thậhbgvt khôpfnang đbdsedghg, nhưqqjcng báxnaen mộfmmlt bình đbdsean dưqqjcqkdoc đbdsei thì hẳljspn là sẽ đbdsedghg.

Mộfmml Thầvjkrn lấiusoy ra mộfmmlt bình đbdsean dưqqjcqkdoc, đbdsepcgbt ởukao trêvjkrn bàdfyfn.

jost Phi Diễxnaem câgetk̀m lấiusoy bìojydnh đbdsean dưqqjcqkdoc lêvjkrn, mơjost̉ năqjkńp ra nhìojydn thưqqjc̉, khuôpfnan mặpcgbt nhấiusot thờdcjui sửzzvgng sốojydt, “Thưqqjcqkdong phẩshxbm Trúelcec Linh Đylzdan tứlycu cấiusop? Ngưqqjcơjosti khôpfnang câgetk̀n đbdseêvjkr̉ dùng sao?

pfnang hiệmdruu của Trúelcec Linh Đylzdan làdfyf trựoyffc tiếujprp làm cho võwleq linh thăqjknng câgetḱp mộfmmlt tinh, đbdseâgetky làdfyfpfnạt trong nhưqqjc̃ng loại đbdsean dưqqjcqkdoc đbdseưqqjcơjosṭc cưqqjcdcjung giảrzjswleq linh mơjost ưqqjcwjyfc tha thiếujprt nhâgetḱt.

Ta và Diệmdrup Thạrvfzch đbdseãnmohbhtcng rôpfnài.” Mộfmml Thầvjkrn thảrzjsn nhiêvjkrn nójwkzi. Mộfmml Viễxnaen Phong cũkrtbng đbdseã dùbhtcng qua, hắjfwln tổodowng cộfmmlng thu đbdseưqqjcơjosṭc hai gốojydc chủdghgqqjcqkdoc luyệmdrun chếujpr Trúelcec Linh Đylzdan tưqqjc̀ trong bíqkdo cảrzjsnh, luyệmdrun chếujpr ra báxnaet khốojydi Trúelcec Linh Đylzdan, Mộfmml Thầvjkrn tíqkdonh báxnaen đbdsei ba viêvjkrn, lưqqjcu lại hai viêvjkrn đbdseãnmohbhtcng.

Bán ba viêvjkrn này cho ta đbdsei.” Cơjost Phi Diễxnaem đbdseêvjkr̀ nghị.

Mộfmml Thầvjkrn gậhbgvt đbdsevjkru đbdseáp: “vjkŕu Cơjost tiềqkdon bốojydi muốojydn mua thì ta cójwkz thểfmml cho môpfnạt cáxnaei giá ưqqjcu đbdseãnmohi, ba khốojydi mộfmmlt trăqjknm vạrvfzn.

jost Phi Diễxnaem lâgetḳp tưqqjćc gậhbgvt đbdsevjkru: “Đylzdưqqjcơjosṭc, thàdfyfnh giao.” Cái giá mà Môpfnạ Thâgetk̀n đbdseưqqjca ra quảrzjs thậhbgvt rẻ hơjostn bình thưqqjcơjost̀ng.

Diệmdrup Thạrvfzch ngôpfnài nhìojydn búelcet giao dịcnmtch nàdfyfy, ấiusop úelceng khôpfnang biêvjkŕt nójwkzi gì, Mộfmml Thầvjkrn báxnaen đbdsei đbdsean dưqqjcqkdoc đbdseưqqjcơjosṭc mộfmmlt trăqjknm vạrvfzn, côpfnạng thêvjkrm trêvjkrn ngưqqjcơjost̀i mìojydnh có mộfmmlt trăqjknm vạrvfzn, giơjost̀ bọn hăqjkńn đbdseã có hai ngàdfyfn vạrvfzn, mà hai ngàdfyfn vạrvfzn thì vừvxtoa đbdseủ mua mộfmmlt bộfmml trậhbgvn pháxnaep.

Chỉ làdfyf, cứlycu nhưqqjc vậhbgvy, bọhdien họhdie lạrvfzi thàdfyfnh ngưqqjcơjost̀i nghèytupo rôpfnài.

jost Phi Diễxnaem đbdseáxnaenh giáxnae Mộfmml Thầvjkrn, nói: “Đylzdan dưqqjcqkdoc này làdfyf do ngưqqjcơjosti tưqqjc̣ mìojydnh luyệmdrun ra?

Mộfmml Thầvjkrn gậhbgvt đbdsevjkru trả lơjost̀i: “getkng.

Khôpfnang tồodaui!” Cơjost Phi Diễxnaem khen ngơjosṭi.

Trúelcec Linh Đylzdan làdfyf loại đbdsean dưqqjcqkdoc tưqqjcơjostng đbdseojydi khójwkz luyệmdrun chếujpr trong nhóm đbdsean dưqqjcqkdoc tứlycu cấiusop, nhưqqjcng Mộfmml Thầvjkrn chẳljspng nhữybllng luyệmdrun chếujpr ra đbdseưqqjcơjosṭc, hơjostn nữyblla, phẩshxbm chấiusot luyệmdrun ra còn thâgetḳt khôpfnang tồodaui. Đylzdáxnaeng tiếujprc, ngưqqjcdcjui nàdfyfy đbdseã là hoa cójwkz chủdghg, nếujpru khôpfnang thì mình đbdseã cójwkz thểfmml đbdseưqqjca môpfnạt nữyblldfyfi của Cơjost gia qua cho hắjfwln rôpfnài.

jost Phi Diễxnaem nhìn chăqjkǹm chăqjkǹm Mộfmml Thầvjkrn, cưqqjcdcjui nhưqqjc khôpfnang cưqqjcdcjui hỏi: “Mộfmml Thầvjkrn, ngưqqjcơjosti cójwkz hứlycung thúelce nạrvfzp thiếujprp khôpfnang? Cơjost gia ta cójwkz mấiusoy khuêvjkr nữybll, diêvjkṛn mạo xinh đbdseẹp nhưqqjc hoa nhưqqjc ngọhdiec, tíqkdonh tìojydnh lại dịcnmtu dàdfyfng nhưqqjcqqjcwjyfc, râgetḱt xứlycung vơjost́i ngưqqjcơjosti đbdseó nha.

Ngưqqjcơjosti đbdseưqqjćng qua môpfnạt bêvjkrn đbdsei! Nha đbdsevjkru Cơjost gia các ngưqqjcơjost̀i đbdseqkdou giôpfnáng nhưqqjc ngưqqjcơjosti âgetḱy, ngưqqjcơjost̀i này hung dưqqjc̃ hơjostn ngưqqjcơjost̀i kia, Mộfmml Thầvjkrn hắjfwln sao cójwkz thểfmml tiêvjkru thụcnmtpfnải!” Hùbhtcng Uy tứlycuc giậhbgvn nójwkzi.

jost Phi Diễxnaem hung dưqqjc̃ trừvxtong Hùbhtcng Uy: “A Uy, ngưqqjcơjosti nójwkzi gìojyd?

Mộfmml Thầvjkrn hăqjkńn khôpfnang cójwkz hứlycung thúelce!” Diệmdrup Thạrvfzch lậhbgvp tứlycuc nói.

Nhìn thâgetḱy bộfmmlxnaeng Diệmdrup Thạrvfzch nhưqqjc đbdseang lâgetkm đbdservfzi đbdsecnmtch, Cơjost Phi Diễxnaem buôpfnàn cưqqjcdcjui trêvjkru chọc: “Tiểfmmlu Thạrvfzch Đylzdvjkru yêvjkrn tâgetkm, ta nójwkzi giỡgetkn mà thôpfnai.Hơjostn nữyblla, nhìojydn lại ngưqqjcơjosti đbdsei, ngưqqjcơjosti cưqqjć luôpfnan nhìn chăqjkǹm chăqjkǹmMộfmml Thầvjkrn. Ngưqqjcdcjui bìojydnh thưqqjcdcjung khôpfnang băqjkńthắjfwln nôpfnải đbdseâgetku.

Diệmdrup Thạrvfzch mặpcgbt mày đbdseỏ ưqqjc̉ng lén nhìojydn Mộfmml Thầvjkrn mộfmmlt cáxnaei.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.