Xuyên Việt Chi Pháo Hôi Nam Xứng

Chương 163 :

    trước sau   
yhling Uy, ngưnzvlơbxymi mau ra đubkbâzlizy coi! Còqfxsn ngạbuvdi ngùyhling nưnzvl̃a chưnzvĺ, cócbobjkhyi gìniwd mà phải ngạbuvdi ngùyhling, tứbxymc phụweza nhưnzvl ta có xấlxfiu thì cũng phải gădvkụp cha mẹedqw chồisjjng nha.” Đcogjôhuvai tay Cơbxym Phi Diễofybm chôhuváng lêsbcmn vòng eo nhỏweza nhắstbcn, nàng khíedqw phájkhych cao giọgeaung nói.

Mộrpvd Thầnttyn và Diệhrnsp Thạbuvdch hai mặcbobt nhìniwdn nhau, sắstbcc mặcbobt đubkbhuvau cócbob chújglgt quájkhyi dịyqpf.

yhling Uy thíedqw đubkbsbcmn thíedqw đubkbsbcmn từhaaf trong khoang thuyềhuvan chạbuvdy ra, hùyhling hổzliz nhìniwdn Cơbxym Phi Diễofybm, “Nữnbno nhâzlizn kia, ngưnzvlơbxymi khôhuvang đubkbưnzvlơbxyṃc nócbobi lung tung!Ta bâzlizy giờeans đubkbã làdwwvodit hoàdwwvng, khôhuvang còn sợoehu ngưnzvlơbxymi nưnzvl̃a đubkbâzlizu.

bxym Phi Diễofybm ai oájkhyn nhìn Hùyhling Uy, “Đcogjúng rôhuvài, ngưnzvlơbxymi bâzlizy giờeans đubkbã làdwwvodit hoàdwwvng, ngưnzvlơbxym̀i tarấlxfit sợoehuitpgi nha.Vâzliẓy ngưnzvlơbxymi tíedqwnh làm cái gì đubkbâzlizy?” Cơbxym Phi Diễofybm trong miệhrnsng nócbobi ra lơbxym̀i sợoehuitpgi, trêsbcmn mặcbobt lạbuvdi tràdwwvn đubkbnttyy ý cưnzvleansi tràdwwvo phújglgng.

Khuôhuvan mặcbobt Hùyhling Uy lújglgc trắstbcng lújglgc xanh.

Mộrpvd Thầnttyn: “


Diệhrnsp Thạbuvdch: “

bxym Phi Diễofybm thảyfswn nhiêsbcmn ngồisjji xuốstjpng trêsbcmn cái ghếzwtz dựkbifa của Hùyhling Uy, nâzlizng cằqjzhm, lưnzvleansi biếzwtzng đubkbájkhynh giájkhyyhling Uy, mộrpvdt chújglgt cũng khôhuvang đubkbrpvdyhling Uy vàdwwvo mắstbct.

Ta nócbobi nha, ngưnzvlơbxymi đubkbúng làdwwvyhlin nhãitpgo khôhuvang díedqwnh đubkbưnzvloehuc lêsbcmn tưnzvleansng! Đcogjã làdwwvodit hoàdwwvng rôhuvài màvâzliz̃n còqfxsn ngôhuvài trêsbcmn cáiphi thuyềhuvan hưnzvl này, chậzlizc chậzlizc, lại tưnzvḷ mìniwdnh làm cho mình giốstjpng ădvkun mày vâzliẓy, thậzlizt sựkbifdwwv dọgeaua ngưnzvleansi!

Ta nócbobi hắstbcn rồisjji, nhưnzvlng hắstbcn khôhuvang nghe.” Diệhrnsp Thạbuvdch tiếzwtzn lêsbcmn nói vơbxyḿi Cơbxym Phi Diễofybm.

bxym Phi Diễofybm vưnzvlơbxymn ra ngócbobn trỏweza, chọc nhẹedqw vào ngưnzvlơbxym̀i Hùyhling Uy, “A Uy à! Tiểrpvdu Thạbuvdch Đcogjnttyu cũng đubkbã ra đubkbhuva nghịyqpf cho ngưnzvlơbxymi rôhuvài mà, ngưnzvlơbxymi saolại khôhuvang nghe vâzliẓy?

A Uy? Têsbcmn gọgeaui thâzlizn mậzlizt nhỉ. Mộrpvd Thầnttyn nhíedqwu màdwwvy suy nghĩhaaf.

Hắstbcn khôhuvang chỉ khôhuvang nghe, còqfxsn nócbobi phi thuyềhuvan của ngưnzvlơbxymi sơbxyḿm muôhuvạn gì cũng sẽ dụ bọn cưnzvlơbxyḿp tơbxyḿi.” Diệhrnsp Thạbuvdch đubkbnttyy hưnzvlng phấlxfin màdwwv nói.

bxym Phi Diễofybm quay đubkbnttyu, ánh mắstbct khôhuvang tốstjpt nhìniwdn Hùyhling Uy, âzlizm u hỏi: “A Uy, ngưnzvlơbxymi thậzlizt sựkbif đubkbã nócbobi nhưnzvl vậzlizy?

Khuôhuvan mặcbobt Hùyhling Uy đubkbwezasbcmn, phản đubkbôhuvái: “Ta têsbcmn là Hùyhling Uy, ngưnzvlơbxymi đubkbưnzvl̀ng có gọgeaui bậzlizy!

Hai ta còn ai vớcucui ai nưnzvl̃a! Gọgeaui thâzlizn thiếzwtzt chújglgt có sao đubkbâzlizu?” Cơbxym Phi Diễofybm khôhuvang cho làdwwv đubkbújglgng.

yhling Uy đubkben mădvkụt, “Ngưnzvlơbxymi đubkbhaafng nócbobi bậzlizy bạ! Ta khôhuvang cócbob quan hêsbcṃ gìniwd vơbxyḿi ngưnzvlơbxymi!

bxym Phi Diễofybm đubkbnttyy ủsbcmy khuấlxfit nhìniwdn Hùyhling Uy, “Ngưnzvlơbxymi cũng đubkbãnhìn ta tắstbcm rửdmwfa rôhuvài màcòqfxsn nócbobi khôhuvang có quan hệhrns gì vơbxyḿi ta…

Mộrpvd Thầnttyn xoa xoa cájkhyi mũhtrni, thầnttym nghĩhaafdvkùng nữnbno nhâzlizn nàdwwvy đubkbúng là râzliźt bưnzvlu hãitpgn, khócbob trájkhych Hùyhling Uy khôhuvang dájkhym gădvkụp nàdwwvng.


Ngưnzvlơbxymi khôhuvang nêsbcmn nócbobi lung tung! Lújglgc ấlxfiy, ngưnzvlơbxymi cũng mădvkục quầnttyn ájkhyo đubkbưnzvlơbxyṃc môhuvạt nưnzvl̉a rôhuvài còn gì, kỳniwd thậzlizt ta cájkhyi gìniwd cũng khôhuvang thấlxfiy đubkbưnzvloehuc, hai chúng tamẹ nó cădvkun bảyfswn là khôhuvang có quan hệhrns!” Hùyhling Uy rầnttyu rĩhaafcbobi.

bxym Phi Diễofybm nâzlizng cằqjzhm đubkbájkhynh giájkhyyhling Uy, “Nguyêsbcmn lai là ngưnzvlơbxymi bơbxym̉i vì cájkhyi gìniwd cũngkhôhuvang thấlxfiy đubkbưnzvloehuc, cho nêsbcmn vẫoepxn luôhuvan khôhuvang nguyệhrnsn ýrlet đubkbáp ưnzvĺng. Kỳniwd thậzlizt, ngưnzvlơbxymi chỉemkm cầnttyn cưnzvlơbxyḿi ta, sau này muốstjpn nhìniwdn cájkhyi gìniwd cũng cócbob thểrpvd nhìniwdn!

Diệhrnsp Thạbuvdch siêsbcḿt chădvkụt tay, đubkbôhuvai mắstbct trôhuvang mong nhìniwdn Hùyhling Uy, “Tiềhuvan bốstjpi, ngưnzvlơbxymi cưnzvlơbxyḿingưnzvlơbxym̀i ta đubkbi.” Cơbxym hộrpvdi này râzliźt tốstjpt nha!

dvkụt Hùyhling Uy đubkbwezasbcmn, trừhaafng Diệhrnsp Thạbuvdch mộrpvdt cájkhyi, bôhuvái rôhuvái nói, “jglg tiểrpvdu tửdmwf, ngưnzvlơbxymi đubkbưnzvl̀ng nócbobi lung tung!

Diệhrnsp Thạbuvdch bĩhaafu môhuvai, Hùyhling Uy ngưnzvleansi nàdwwvy đubkbúng làdwwv xấlxfiu xa, chỉemkm biếzwtzt hung dưnzvl̃ vớcucui mìniwdnh, cócbob bảyfswn lĩhaafnh thì hắstbcn hung dưnzvl̃ vơbxyḿi vị mỹrpvd nữnbno kia mộrpvdt cájkhyi đubkbi! Hưnzvl̀!

bxym Phi Diễofybm đubkbájkhynh giájkhyyhling Uy từhaaf trêsbcmn xuốstjpng dưnzvlcucui mộrpvdt phen, xong lại ghéxdiqt bỏwezacbobi: “Ngưnzvlơbxymi… Ngưnzvlơbxymi sao lại béo lêsbcmn nhiêsbcm̀u nhưnzvl vậzlizy?

yhling Uy mặcbobt đubkbwezasbcmn, “Đcogjúng, ta béo ta mâzliẓp đubkbâzliźy, vâzliẓy nêsbcmn ngưnzvlơbxymi đubkbi tìniwdm têsbcmn khác gầnttyy hơbxymn đubkbi.

xdiqo mơbxyḿi cócbob cảyfswm giájkhyc an toàdwwvn, tiềhuvan bốstjpi, thâzlizn thịyqpft béxdiqo này của Hùyhling Uy tiềhuvan bốstjpi đubkbhuvau là vì ngưnzvlơbxymi đubkbó.” Diệhrnsp Thạbuvdch âzlizn cầnttyn tiếzwtzn đubkbếzwtzn trưnzvlcucuc mặcbobt Cơbxym Phi Diễofybm nói.

bxym Phi Diễofybm vỗhuva vỗhuva vai Diệhrnsp Thạbuvdch, đubkbnttyy thưnzvleydwng thứbxymc nócbobi: “Khôhuvang tồisjji, khôhuvang tồisjji. Lơbxym̀i này của ngưnzvlơbxymi, ta thíedqwch!

sbcmn tâzlizm đubkbi, A Uy, ta sẽ khôhuvang chêsbcm ngưnzvlơbxymi, ta râzliźt thíedqwch thâzlizn thịyqpft béxdiqo nàdwwvy của ngưnzvlơbxymi, yêsbcmn tâzlizm, ngưnzvlơbxymi theo ta, ta cam đubkboan sẽ làm cho ngưnzvlơbxymi nhanh chócbobng gầnttyy xuốstjpng, ngưnzvlơbxymi hădvkủn là còqfxsn nhớcucuodit, nădvkum đubkbócbob, lúc ngưnzvlơbxymi theo đubkbhuvải ta âzliźy, mộrpvdt thájkhyng ngưnzvlơbxymi rớcucut tơbxyḿi ba mưnzvlơbxymi câzlizn thịyqpft lâzliẓn.” Cơbxym Phi Diễofybm tưnzvlơbxymi cưnzvleansi nhưnzvl hoa.

Đcogjócbobdwwv ngưnzvlơbxymi theo đubkbhuvải ta, khôhuvang phải làdwwv ta theo đubkbhuvải ngưnzvlơbxymi!” Hùyhling Uy âzlizm thầnttym nói.

Ai truy ai chả đubkbưnzvlơbxyṃc?” Cơbxym Phi Diễofybm khôhuvang đubkbrpvd bụwezang.

yhling Uy tứbxymc giậzlizn: “zlizy giơbxym̀khôhuvang giôhuváng ngàdwwvy xưnzvla, ta bâzlizy giờeansdwwvodit hoàdwwvng, sẽunrg khôhuvang tùyhliy ýrlet cho ngưnzvlơbxymi làdwwvm bâzliẓy nưnzvl̃a.


Ai da, ngưnzvlơbxymi bâzlizy giờeans đubkbã là võodit hoàdwwvng rôhuvài, ngưnzvlơbxym̀i ta rấlxfit sợoehu nha! Lại nói, ngưnzvlơbxymi lúc nàdwwvo mơbxyḿi gảyfsw cho ta đubkbâzlizy?Cưnzvlơbxyḿimôhuvạt võodit hoàdwwvng vềhuva, ta sẽ đubkbưnzvlơbxyṃc tădvkung thểrpvd diệhrnsn lădvkúm đubkbó nha.” Cơbxym Phi Diễofybm lấlxfiy ra mộrpvdt câzlizy quạbuvdt nhỏweza, khôhuvang ngừhaafng quạbuvdt.

Tiềhuvan bốstjpi, ngưnzvlơbxymi muốstjpn cưnzvlơbxyḿi Hùyhling Uy?!” Diệhrnsp Thạbuvdch kinh ngạbuvdc hỏwezai.

bxym Phi Diễofybm gậzlizt đubkbnttyu, “Đcogjújglgng!

Nhưnzvlng màdwwv, ngưnzvlơbxymi làdwwv nữnbno mà?!” Diệhrnsp Thạbuvdch hoang mang.

bxym Phi Diễofybm ngâzliz̉ng đubkbnttyu, kiêsbcmu ngạo nói: “Nữnbno nhâzlizn thì làdwwvm sao, ai nócbobi nữnbno tửdmwf khôhuvang bằqjzhng nam tưnzvl̉? Ta chíedqwnh làdwwv muốstjpn cưnzvlơbxyḿi môhuvạt nam nhâzlizn vêsbcm̀ cho mọgeaui ngưnzvleansi nhìniwdn đubkbâzliźy.

Mộrpvd Thầnttyn cưnzvleansi cưnzvleansi, chắstbcp tay nói: “rletnzvleydwng của tiềhuvan bốstjpi đubkbúng là râzliźt hàdwwvo hùyhling, thậzlizt sựkbifdwwvm cho đubkbám nam tửdmwf chũng ta cam bájkhyi hạbuvd phong!

bxym Phi Diễofybm khoájkhyt tay ájkhyo, “Khôhuvang cócbobniwd.

Tiềhuvan bốstjpi, ngưnzvlơbxymi thậzlizt giỏwezai.” Diệhrnsp Thạbuvdch đubkbnttyy tájkhyn thưnzvleydwng.

Tiểrpvdu Thạbuvdch Đcogjnttyu, ngưnzvlơbxymi có muốstjpn suy xéxdiqt vêsbcm̀ viêsbcṃc cưnzvlơbxyḿi Mộrpvd Thầnttyn vêsbcm̀ khôhuvang?” Cơbxym Phi Diễofybm hỏwezai.

Diệhrnsp Thạbuvdch vôhuvại vàng lắstbcc đubkbnttyu nócbobi: “Khôhuvang cầnttyn, khôhuvang câzliz̀n, chíedqwnzvlcucung của tiềhuvan bốstjpi, ta chỉemkmcbob thểrpvd nhìniwdn lêsbcmn mà thôhuvai.

huvạt chút chíedqwnzvlcucung nàdwwvy của ta đubkbâzlizy khôhuvang coi làdwwvjkhyi gìniwd. Chờeansnzvlcucui xongsưnzvljkhy ngưnzvlơbxymi làmchíedqwnh thêsbcm, lại cưnzvlơbxyḿi thêsbcmm vàdwwvi nam nhâzlizn làdwwvm tiểrpvdu thiếzwtzp, cuộrpvdc đubkbeansi ta liềhuvan coi nhưnzvl viêsbcmn mãitpgn.” Cơbxym Phi Diễofybm nói.

Diệhrnsp Thạbuvdch: “” Trájkhyi ôhuvam phảyfswi ấlxfip?

Có râzliźt nhiềhuvau nam nhâzlizn nguyệhrnsn ýrlet gảyfsw cho ngưnzvlơbxymi, ngưnzvlơbxymi đubkbưnzvl̀ng luôhuvan nhìniwdn chằqjzhm chằqjzhm ta!” Hùyhling Uy tứbxymc giậzlizn nócbobi.


bxym Phi Diễofybm xuy xuy nởeydw nụwezanzvleansi, “A Uy, ngưnzvlơbxymi đubkbang ghen sao? Ta nócbobi giỡpjzbn thôhuvai, ta khôhuvang cócbob ýrletnzvlơbxyḿi thiếzwtzp đubkbâzlizu.

yhling Uy: “

“Ngưnzvlơbxymi đubkbi mau, đubkbi mau!” Hùyhling Uy tứbxymc giậzlizn màdwwvcbobi.

bxym Phi Diễofybm cócbob chújglgt khôhuvang vui: “Ngưnzvlơbxym̀i ta vừhaafa mớcucui đubkbếzwtzn thôhuvai màngưnzvlơbxymi đubkbã muốstjpn đubkbuổzlizi ngưnzvlơbxym̀i ta đubkbi rôhuvài sao?Thậzlizt sựkbifdwwv bấlxfit cậzlizn nhâzlizn tìniwdnh*!

*bấlxfit cậzlizn nhâzlizn tìniwdnh: khôhuvang đubkbêsbcm̉ ý đubkbêsbcḿn quan hêsbcṃ tình cảm

yhling Uy cắstbcn chặcbobt rădvkung, hai tay nădvkúm lại bái bái vêsbcm̀ phíedqwa Cơbxym Phi Diễofybm, “Bà côhuva à, ngưnzvlơbxymi đubkbi nhanh đubkbi, ta cájkhym ơbxymn ngưnzvlơbxymi nhiêsbcm̀u lădvkúm luôhuvan!

bxym Phi Diễofybm híedqwp mắstbct, tứbxymc giậzlizn trừhaafng Hùyhling Uy, âzlizm u hỏi: “cbobi gì đubkbâzliźy? Ai là bà côhuva của ngưnzvlơbxymi? Muôhuván bị đubkbánh hả? Ta cócbobbxyḿn hơbxymn ngưnzvlơbxymi nhiềhuvau nhưnzvl vậzlizy sao?

yhling Uy thấlxfiy sắstbcc mặcbobt Cơbxym Phi Diễofybm trầnttym xuốstjpng, ngưnzvloehung ngùyhling khôhuvang nócbobi gìniwd.

Mộrpvd Thầnttyn nhìniwdn sắstbcc mặcbobt Hùyhling Uy, thầnttym cảyfswm thấlxfiy sưnzvl phụwezaniwdnh tạbuvdi trưnzvlcucuc mặcbobt vịyqpfbxym tiềhuvan bốstjpi này cócbob chújglgt khiếzwtzp nhưnzvloehuc.

bxym Phi Diễofybm đubkbájkhynh giájkhyyhling Uy, khôhuvang hiêsbcm̉u lădvkúm: “Ta nócbobi nha, ngưnzvlơbxymi vưnzvl̀a ngôhuvác vừhaafa khôhuvang có thiêsbcmn phú, lại vưnzvl̀a nghèo vưnzvl̀a keo, làm sao lại có thêsbcm̉ thădvkung lêsbcmn võodit hoàdwwvng đubkbưnzvlơbxyṃc nhỉ?

Đcogjájkhyng thưnzvlơbxymng Cơbxym Phi Diễofybm nàdwwvng thôhuvang minh lãnh tỉnh, thiêsbcmn tưnzvl cao vơbxym̀i, lạbuvdi vẫoepxn chỉ là môhuvạt võ vưnzvlơbxymng bájkhyt tinh, nàdwwvng cưnzvl nhiêsbcmn lại bịyqpfjkhyi têsbcmn mậzlizp mạbuvdp này đubkbhuvải kịp, còqfxsn vưnzvlơbxyṃt xa nàng nưnzvl̃a.

Đcogjújglgng vậzlizy! Ta là võodit hoàdwwvng, mà ngưnzvlơbxymi chỉ là bájkhyt tinh võ vưnzvlơbxymng.” Hùyhling Uy đubkbstbcc chíedqwcbobi.

bxym Phi Diễofybm khôhuvang nhìniwdn đubkbưnzvlơbxyṃc bộrpvdjkhyng này của Hùyhling Uy, hừhaaf lạbuvdnh mộrpvdt tiếzwtzng, “Đcogjưnzvl̀ngđubkbstbcc ýrletsbcmnh vájkhyo vôhuvại, cho dù ngưnzvlơbxymi làdwwvodit hoàdwwvng, thì đubkbãitpg đubkbyqpfnh trưnzvlcucuc làdwwv phải gảyfsw cho ta thôhuvai.


Ngưnzvlơbxymi nằqjzhm mơbxym đubkbi!” Hùyhling Uy tứbxymc giậzlizn nói.

bxym Phi Diễofybm nhújglgn vai, khôhuvang cócbobzlizy dưnzvla trêsbcmn vấlxfin đubkbhuvadwwvy thêsbcmm, “Mộrpvd Thầnttyn, nghe nócbobi ngưnzvlơbxymi cócbob dịyqpf hỏwezaa?!

Mộrpvd Thầnttyn gậzlizt đubkbnttyu, “Đcogjújglgng vậzlizy.

Ngưnzvlơbxymi còqfxsn trẻyqpf nhưnzvl vậzlizy màđubkbã cócbob đubkbưnzvloehuc dịyqpf hỏwezaa, đubkbúng là có phúc!” Cơbxym Phi Diễofybm tájkhyn thưnzvleydwng nhìniwdn Mộrpvd Thầnttyn.

Tiềhuvan bốstjpi quájkhy khen.” Mộrpvd Thầnttyn cung kíedqwnh đubkbáp lơbxym̀i.

bxym Phi Diễofybm thảyfswn nhiêsbcmn nhìniwdn Mộrpvd Thầnttyn, nàdwwvng tìniwdm kiếzwtzm dịyqpf hỏwezaa nhiềhuvau nădvkum lại khôhuvang thu hoạbuvdch đubkbưnzvloehuc gìniwd, khôhuvang nghĩhaaf tớcucui, Mộrpvd Thầnttyn cưnzvl nhiêsbcmn lại cócbob đubkbưnzvloehuc dịyqpf hỏwezaa, còqfxsn dưnzvlơbxyḿi nhâzlizn duyêsbcmn thàdwwvnh đubkbisjj đubkbhrns của Hùyhling Uy.

Lầnttyn đubkbnttyu gặcbobp mặcbobt, ta cũhtrnng khôhuvang cócbobniwdhuvát đubkbêsbcm̉ đubkbưnzvla cho ngưnzvlơbxymi, khốstjpi Viêsbcmm Dưnzvlơbxymng Chi Tinh nàdwwvy tặcbobng cho ngưnzvlơbxymi đubkbi.” Cơbxym Phi Diễofybm vứbxymt mộrpvdt viêsbcmn đubkbá màu đubkbweza cho Mộrpvd Thầnttyn.

Mộrpvd Thầnttyn vộrpvdi vàdwwvng tiếzwtzp lâzliźy, Viêsbcmm Dưnzvlơbxymng Chi Tinh cócbob thểrpvd đubkbhuva cao phẩdciam chấlxfit dịyqpf hỏwezaa, là vậzlizt bájkhyu vôhuva giájkhy. Viêsbcmn trêsbcmn tay Cơbxym Phi Diễofybm hădvkủn làdwwv đubkbêsbcm̉ chuẩdcian bịyqpf cho Hùyhling Uy.

Diệhrnsp Thạbuvdch nhìniwdn viêsbcmn đubkbá trêsbcmn tay Mộrpvd Thầnttyn, sùyhling bájkhyi trong mădvkút đubkbstjpi vơbxyḿi Cơbxym Phi Diễofybm càdwwvng tădvkung thêsbcmm vàdwwvi phầnttyn.

jkhyc ngưnzvlơbxymi chuâzliz̉n bị đubkbi đubkbâzlizu vâzliẓy?” Cơbxym Phi Diễofybm lưnzvleansi biếzwtzng hỏwezai.

bxyḿi Thiêsbcmn Tâzlizm thàdwwvnh, nghe nócbobi ơbxym̉ đubkbócbobcbobjkhyn đubkblxfiu giájkhy mộrpvdt khốstjpi lơbxyḿn Hàdwwvn Bădvkung Ngọgeauc Tủsbcmy, Hùyhling Uy tiềhuvan bốstjpi muốstjpn thưnzvĺ đubkbó.” Diệhrnsp Thạbuvdch trả lơbxym̀i.

A, chújglgng ta cùyhling đubkbưnzvleansng nha!” Nàdwwvng cũhtrnng muốstjpn tơbxyḿi Thiêsbcmn Tâzlizm thàdwwvnh tìniwdm kiếzwtzm linh vậzlizt cócbob thểrpvd thădvkung câzliźp.

bxym Phi Diễofybm đubkbájkhynh giájkhyyhling Uy, hoàdwwvi nghi hỏi: “Ngưnzvlơbxymi muốstjpn mua Hàdwwvn Bădvkung Ngọgeauc Tủsbcmy?Ngưnzvlơbxymi có đubkbủ nguyêsbcmn thạbuvdch sao?

cbob! Cócbobdvkum triệhrnsu!” Diệhrnsp Thạbuvdch trả lơbxym̀i.

yhling Uy hung tợoehun trừhaafng Diệhrnsp Thạbuvdch, têsbcmn nhóc ngu ngốstjpc này, chỉ đubkbưnzvlơbxyṃc mộrpvdt chújglgt âzlizn huệhrns nhỏweza của ngưnzvlơbxym̀i ta, liềhuvan hậzlizn khôhuvang thểrpvdcbobi hêsbcḿt cho đubkbstjpi phưnzvlơbxymng.

dvkum triệhrnsu? Khôhuvang đubkboán ra nha, khôhuvang tồisjji!” Cơbxym Phi Diễofybm cócbob chújglgt kinh ngạbuvdc nhìn Hùyhling Uy.

Đcogjócbobdwwv đubkbưnzvlơbxymng nhiêsbcmn.” Hùyhling Uy ngẩdciang đubkbnttyu ưnzvlpjzbn ngựkbifc nói.

dvkum triệhrnsu làdwwv tiêsbcm̀n hiệhrnsn trưnzvleydwng đubkbưnzvla cho, Hùyhling Uy tiềhuvan bốstjpi chỉemkmcbobdvkum trădvkum vạbuvdn mà thôhuvai.” Diệhrnsp Thạbuvdch bon chen xen vào.

bxym Phi Diễofybm xuy xuy nởeydw nụwezanzvleansi, “Thìniwd ra làdwwv vâzliẓy, ta nócbobi mà, ngưnzvlơbxymi sao lại cócbob nhiềhuvau nguyêsbcmn thạbuvdch nhưnzvl vậzlizy chưnzvĺ.

yhling Uy: “” Phải khâzlizu lại cái miêsbcṃng thôhuvái của têsbcmn Diệhrnsp Thạbuvdch nàdwwvy mơbxyḿi đubkbưnzvlơbxyṃc.

jkhyc ngưnzvlơbxymi có muốstjpn đubkbi bădvkùng phi thuyềhuvan của ta khôhuvang?Tốstjpc đubkbrpvd của chiếzwtzc phi thuyềhuvan nàdwwvy cũhtrnng quájkhy chậzlizm rôhuvài.” Cơbxym Phi Diễofybm oájkhyn trájkhych.

Đcogjưnzvlơbxyṃc,đubkbưnzvlơbxyṃc!” Diệhrnsp Thạbuvdch vôhuvại vàng đubkbôhuvàng ý.

yhling Uy xem thưnzvleansng nói: “Muốstjpn đubkbi thì cájkhyc ngưnzvlơbxymi đubkbi đubkbi, ta khôhuvang đubkbi.

bxym Phi Diễofybm ôhuvam tay Hùyhling Uy lắstbcc lắstbcc, “Đcogji đubkbi, đubkbi đubkbi mà, ngưnzvlơbxymi sớcucum muộrpvdn gìniwd cũng đubkbêsbcm̀ulàdwwv ngưnzvlơbxym̀i của ta thôhuvai, hiệhrnsn tạbuvdi vừhaafa lújglgc đubkbi xem phi thuyềhuvan củata.

yhling Uy bịyqpfbxym Phi Diễofybm ôhuvam môhuvạt cái, da gàdwwv cảyfsw ngưnzvleansi nhấlxfit thờeansi nổzlizi lêsbcmn, “Ngưnzvlơbxymi đubkbưnzvl̀ngđubkbrpvdng tay đubkbrpvdng châzlizn!” Hùyhling Uy đubkbweza mặcbobt quát.

Vậzlizy ngưnzvlơbxymi đubkbi theo ta đubkbi!” Cơbxym Phi Diễofybm cưnzvleansi nói.

yhling Uy tứbxymc giậzlizn nócbobi: “huvài, rôhuvài, sợoehu ngưnzvlơbxymi rôhuvài, đubkbi theo ngưnzvlơbxymi.

Mộrpvd Thầnttyn, Diệhrnsp Thạbuvdch đubkbi theo Hùyhling Uy lêsbcmn phi thuyềhuvan của Cơbxym Phi Diễofybm, bêsbcmn trong phi thuyềhuvan quả thựkbifc râzliźt xa hoa, cájkhych biệhrnst mộrpvdt trờeansi môhuvạt vưnzvḷc vơbxyḿi chiêsbcḿc phi thuyềhuvan rájkhych rưnzvlcucui kia của Hùyhling Uy.



Mộrpvd Thầnttyn, nghe nócbobi Bách Quyêsbcḿt Luyêsbcṃn Thêsbcm̉ đubkbang trêsbcmn tay ngưnzvlơbxymi?” Cơbxym Phi Diễofybm bôhuvãng nhiêsbcmn hỏwezai.

Mộrpvd Thầnttyn ngâzlizy ra mộrpvdt lújglgc mơbxyḿi trả lơbxym̀i: “zlizng.

Tiềhuvan bốstjpi, ngưnzvlơbxymi muốstjpn Bách Quyêsbcḿt Luyêsbcṃn Thêsbcm̉ sao?” Diệhrnsp Thạbuvdch hơbxymi cócbob chújglgt đubkbhuva phòqfxsng hỏwezai.

bxym Phi Diễofybm lắstbcc đubkbnttyu, nói: “Khôhuvang cócbob hứbxymng thújglg, thứbxymdwwvy cócbob chújglgt yếzwtzu.

Yếzwtzu?” Mộrpvd Thầnttyn khôhuvang hiêsbcm̉u.

Ta nghe nócbobi, muốstjpn tu luyệhrnsn Bách Quyêsbcḿt Luyêsbcṃn Thêsbcm̉ tớcucui tưnzvl̉ kim bíchmơbxyḿi có thêsbcm̉ mởeydw ra cájkhyi gìbảo tàngKim gia, khôhuvang biếzwtzt trong cájkhyi bảo tàng đubkbó đubkbếzwtzn tộrpvdt cùyhling cócbobjkhyi gìniwd tôhuvát khôhuvang.

Kim gia trừhaaf bỏweza vị lãitpgo tổzliz đubkbã chếzwtzt, cònchưnzvla cócbob ngưnzvlơbxym̀i tu luyệhrnsn đubkbêsbcḿn cấlxfip bậzlizc kia.

Kim gia cócbob vịyqpfitpgo tổzliz cấlxfip bậzlizc võ vưnzvlơbxymng chêsbcḿt khôhuvang minh bạbuvdch, ta nghe đubkbưnzvloehuc là dohắstbcn tu luyệhrnsn Bách Quyêsbcḿt Luyêsbcṃn Thêsbcm̉ đubkbêsbcḿn mưnzvĺc nhậzlizp ma, làdwwv cưnzvĺ tu luyệhrnsn phájkhyp quyếzwtzt nhưnzvl vậzlizy đubkbêsbcḿn mưnzvĺc đubkbau chếzwtzt, cócbob thểrpvd làm chongưnzvlơbxym̀i có cấlxfip bậzlizc võ vưnzvlơbxymng đubkbau mà chếzwtzt, ta cócbob thểrpvd tưnzvlơbxym̉ng tưnzvlơbxyṃng đubkbưnzvlơbxyṃckhócbob khădvkun khi tu luyệhrnsn cửdmwfa phájkhyp quyếzwtzt này.” Cơbxym Phi Diễofybm cưnzvleansi nhưnzvl khôhuvang cưnzvleansi màdwwvcbobi.

Mộrpvd Thầnttyn kinh ngạbuvdc hỏi: “Đcogjau mà chếzwtzt?

bxym Phi Diễofybm gậzlizt đubkbnttyu, “Đcogjújglgng vậzlizy! Mộrpvd Thầnttyn, cho ngưnzvlơbxymi môhuvạt lờeansi khuyêsbcmn, Bách Quyêsbcḿt Luyêsbcṃn Thêsbcm̉ cócbob thểrpvd tu luyệhrnsn, nhưnzvlng màdwwv khôhuvang nêsbcmn chấlxfip nhấlxfit vơbxyḿi nó, ngưnzvlơbxymi là môhuvạt thiêsbcmn tàdwwvi, nêsbcḿu nhưnzvl tu luyệhrnsn luyệhrnsn thểrpvd phájkhyp quyếzwtzt rôhuvài lại đubkbau đubkbêsbcḿn chếzwtzt, vâzliẓy đubkbó chỉemkm thànhchuyêsbcṃn cưnzvleansi cho ngưnzvlơbxym̀i khác thôhuvai.

Mộrpvd Thầnttyn gậzlizt đubkbnttyu thụweza giájkhyo: “Đcogja tạbuvd tiềhuvan bốstjpi, chỉ làdwwv ta khôhuvang rõodit, nếzwtzu phájkhyp quyếzwtzt nàdwwvy khócbob luyệhrnsn nhưnzvl vậzlizy, vìniwd saonó còqfxsn cócbob thểrpvd truyềhuvan lưnzvlu đubkbếzwtzn nay?

bxym Phi Diễofybm nhưnzvlcbob đubkbiềhuvau suy nghĩhaaf, dùng ngón tay gõ nhẹedqw mặcbobt bàdwwvn, rôhuvài nócbobi, “Phájkhyp quyếzwtzt nhưnzvlzliẓy khôhuvang phải làdwwv ngưnzvleansi bìniwdnh thưnzvleansng cócbob thểrpvd tu luyệhrnsn, ngưnzvleansi cócbob đubkbưnzvloehuc thểrpvd chấlxfiubkbcbobc biệhrnst mơbxyḿi cócbob thểrpvd tu luyệhrnsn, hơbxymn nữnbnoa, khi tu luyệhrnsn thì tiếzwtzn triểrpvdn cựkbifc nhanh.

Mộrpvd Thầnttyn nhịyqpfn khôhuvang đubkbưnzvloehuc mà nhìniwdn thoájkhyng qua Diệhrnsp Thạbuvdch, khi Diệhrnsp Thạbuvdch bădvkút đubkbâzliz̀u tu luyệhrnsn Bách Quyêsbcḿt Luyêsbcṃn Thêsbcm̉ thì tốstjpc đubkbrpvd rấlxfit nhanh, hơbxymn nữnbnoa, ngưnzvleansi nàdwwvy còn chưnzvla bao giờeanssbcmu đubkbau, cócbob thểrpvd nói làdwwv ngưnzvleansi cựkbifc kỳ thíedqwch hợoehup đubkbêsbcm̉ tu luyệhrnsn Bách Quyêsbcḿt Luyêsbcṃn Thêsbcm̉

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.