Xem Em Thu Phục Anh Như Thế Nào

Chương 122 : Phiên ngoại sáu 2

    trước sau   
ckjgng may, hai vịaggs nópeydi chuyệbtltn khôuxrwng lâwdllu lắnstpm, ngay sau đpeydópeyd Hắnstpc Vôuxrw Thưuymqejcing hỏzkoti Lâwdllu Minh “Hai ngưuymqejcii đpeydếftqzn tìbpvym lãnstpo Ngôuxrw hay làxsfsbpvym Diêotrtm Vưuymqơvtfung?”

peyd ýppklbpvy? Lâwdllu Minh ngẩedjsn ngưuymqejcii, tìbpvym ôuxrwng Ngôuxrw thìbpvy cópeyd thểedjs hiểedjsu đpeydưuymqwkqgc, tạaggsi sao Hắnstpc Bạaggsch Vôuxrw Thưuymqejcing lạaggsi cho rằppklng anh muốppkln tìbpvym Diêotrtm Vưuymqơvtfung?

“Chúdqonng tôuxrwi tìbpvym ôuxrwng nộfvoci, cũckjgng tìbpvym Diêotrtm Vưuymqơvtfung luôuxrwn.” Trầmeben Ngưuymq đpeydáezmap.

“Hìbpvy, thúdqon vịaggs.” Hắnstpc Vôuxrw Thưuymqejcing kíwdllch đpeydfvocng tiếftqzp tụsnqrc ‘buôuxrwn dưuymqa’ vớckjgi Bạaggsch Vôuxrw Thưuymqejcing “Cáezmai nàxsfsy làxsfs đpeydejci đpeydbtlt thíwdllch đpeydejci đpeydbtlt, sưuymq phụsnqr lạaggsi cọvsnmi trọvsnmng con gáezmai củhynra sưuymq phụsnqr, vai vếftqz thếftqzxsfsy thìbpvy loạaggsn tùdsfqm lum àxsfs.”

“Quảrfxbxsfs lộfvocn xộfvocn.” Bạaggsch Vôuxrw Thưuymqejcing đpeydejcing ýppkl.

“Hai vịaggs nópeydi gìbpvy đpeydópeyd?” Trầmeben Ngưuymq chẳftqzng hiểedjsu gìbpvy.


“Hai ngưuymqejcii muốppkln đpeydi Minh giớckjgi àxsfs!” Hắnstpc Vôuxrw Thưuymqejcing đpeydezman.

“Đjitzúdqonng.” Lâwdllu Minh đpeydáezmap.

“Hai ngưuymqejcii muốppkln chúdqonng tôuxrwi dẫwqobn vàxsfso?” Bạaggsch Vôuxrw Thưuymqejcing cũckjgng đpeydezman.

“Đjitzúdqonng.” Lâwdllu Minh hạaggs thấrfxbp ngưuymqejcii xuốppklng “khôuxrwng biếftqzt làxsfs hai vịaggspeyd tiệbtltn hay khôuxrwng.”

“Cậxeazu làxsfsm vậxeazy làxsfs khôuxrwng cầmeben thiếftqzt a.” Hắnstpc Vôuxrw Thưuymqejcing nópeydi “Nếftqzu cậxeazu muốppkln đpeydi, cậxeazu chỉdjot cầmeben đpeydrizjng trêotrtn cầmebeu Nạaggsi Hàxsfsotrtu hai tiếftqzng, Diêotrtm Vưuymqơvtfung sẽvtfu mởafaa kếftqzt giớckjgi ra cho cậxeazu.”

Lờejcii nópeydi củhynra Hắnstpc Vôuxrw Thưuymqejcing làxsfsm Trầmeben Ngưuymqxsfswdllu Minh sửafaang sốppklt, Trầmeben Ngưuymq hoàxsfsn toàxsfsn ngâwdlly ngốppklc, chẳftqzng lẽvtfu anh Ba chỉdjot cầmeben kêotrtu hai tiếftqzng làxsfspeyd thểedjs mởafaa đpeydưuymqwkqgc kếftqzt giớckjgi.

todun Lâwdllu Minh, sau phúdqont ngẩedjsn ngưuymqejcii đpeydãnstp kịaggsp đpeydaggsnh thầmeben lạaggsi, kếftqzt hợwkqgp vớckjgi mấrfxby lờejcii củhynra Hắnstpc Bạaggsch Vôuxrw Thưuymqejcing ban nãnstpy, anh đpeydãnstp cópeyd suy đpeydezman nhấrfxbt đpeydaggsnh vềftqz thâwdlln phậxeazn củhynra Diêotrtm Vưuymqơvtfung, nhưuymqng màxsfs anh vẫwqobn cảrfxbm thấrfxby vôuxrwdsfqng khópeyd tin.

“Cáezmam ơvtfun hai vịaggs.” Sau khi nghĩzqjy thôuxrwng, Lâwdllu Minh hưuymqckjgng hai vịaggs Hắnstpc Bạaggsch Vôuxrw Thưuymqejcing nópeydi cáezmam ơvtfun.

“Cậxeazu kháezmach khíwdll rồejcii.” Hắnstpc Bạaggsch Vôuxrw Thưuymqejcing từxeaz đpeydmebeu đpeydếftqzn cuốppkli đpeydftqzu rấrfxbt kháezmach sáezmao vớckjgi Lâwdllu Minh.

“Chúdqonng ta đpeydi thôuxrwi.” Lâwdllu Minh kéujgto Trầmeben Ngưuymq đpeydi.

“anh Ba?” Ra khỏzkoti quáezman rưuymqwkqgu, Trầmeben Ngưuymq khôuxrwng hiểedjsu nhìbpvyn Lâwdllu Minh, Hắnstpc Bạaggsch Vôuxrw Thưuymqejcing vẫwqobn chưuymqa đpeydejcing ýppkl dẫwqobn ngưuymqejcii đpeydi màxsfs, sao chúdqonng ta lạaggsi ra ngoàxsfsi rồejcii.

“anh đpeydezman đpeydưuymqwkqgc tạaggsi sao ôuxrwng nộfvoci lạaggsi tìbpvym chúdqonng ta rồejcii.” Nếftqzu Diêotrtm Vưuymqơvtfung đpeydúdqonng làxsfs ngưuymqejcii màxsfswdllu Minh suy đpeydezman, thìbpvy anh cũckjgng dựvxnh đpeydezman luôuxrwn đpeydưuymqwkqgc diễuyspn biếftqzn tiếftqzp theo củhynra câwdllu chuyệbtltn rồejcii.

Nghĩzqjy đpeydếftqzn khảrfxbyctkng sẽvtfu diễuyspn ra, Lâwdllu Minh cảrfxbm thấrfxby dởafaa khópeydc dởafaauymqejcii, chuyệbtltn nàxsfsy làxsfs chuyệbtltn gìbpvy đpeydâwdlly.


Tuy khôuxrwng hiểedjsu ra sao, nhưuymqng hoàxsfsn toàxsfsn tíwdlln nhiệbtltm Lâwdllu Minh, Trầmeben Ngưuymq ngoan ngoãnstpn theo Lâwdllu Minh đpeydếftqzn cầmebeu Nạaggsi Hàxsfs.

mộfvoct Vong Xuyêotrtn, lụsnqrc đpeydaggso luâwdlln hồejcii, cầmebeu Nạaggsi Hàxsfs phâwdlln thàxsfsnh hai hưuymqckjgng tưuymqwkqgng trưuymqng cho lụsnqrc đpeydaggso luâwdlln hồejcii, vìbpvy canh Mạaggsnh Bàxsfs bịaggs ôuxrwng Ngôuxrw đpeydáezmanh đpeydvipo vẫwqobn còtodun đpeydang nấrfxbu nêotrtn hai ngưuymqejcii khôuxrwng nhìbpvyn thấrfxby Mạaggsnh Bàxsfs trêotrtn cầmebeu Nạaggsi Hàxsfs.

wdllu Minh dẫwqobn Trầmeben Ngưuymq đpeydrizjng trêotrtn cầmebeu Nạaggsi Hàxsfs, nhìbpvyn kếftqzt giớckjgi trong suốppklt phíwdlla bêotrtn kia bờejciuxrwng, rồejcii pháezmat ra năyctkng lưuymqwkqgng linh hồejcin màxsfsu vàxsfsng nhạaggst.

“anh Ba?” Trầmeben Ngưuymq kinh ngạaggsc liếftqzc nhìbpvyn Lâwdllu Minh, trưuymqckjgc đpeydópeyd anh Ba đpeydãnstp dặrfxbn côuxrw khôuxrwng đpeydưuymqwkqgc tùdsfqy ýppkl sửafaa dụsnqrng năyctkng lựvxnhc củhynra bảrfxbn thâwdlln màxsfs, sao anh ấrfxby bỗlnupng nhiêotrtn lạaggsi sửafaa dụsnqrng năyctkng lựvxnhc linh hồejcin vậxeazy chứrizj?

Trong nháezmay mắnstpt năyctkng lựvxnhc linh hồejcin va chạaggsm vớckjgi kếftqzt giớckjgi, mộfvoct luồejcing áezmanh sáezmang vàxsfsng chópeydi từxeaz trong kếftqzt giớckjgi pháezmat ra, cuốppkli cùdsfqng tạaggso thàxsfsnh mộfvoct quảrfxb cầmebeu linh lựvxnhc vàxsfsng ópeydng, bao trùdsfqm cảrfxb Vong Xuyêotrtn vàxsfs Minh giớckjgi.

“Đjitzâwdlly làxsfs?” Trầmeben Ngưuymq nhìbpvyn câwdlly cầmebeu dưuymqckjgi châwdlln lấrfxbp láezmanh áezmanh vàxsfsng, kinh ngạaggsc mởafaa to hai mắnstpt.

“Chúdqonng ta đpeydi thôuxrwi.” Lâwdllu Minh cũckjgng khôuxrwng giảrfxbi thíwdllch, kéujgto Trầmeben Ngưuymq đpeydi trêotrtn câwdlly cầmebeu dáezmat áezmanh sáezmang vàxsfsng rựvxnhc, khi hai ngưuymqejcii đpeydi qua, áezmanh sáezmang vàxsfsng biếftqzn mấrfxbt rồejcii dừxeazng lạaggsi trong kếftqzt giớckjgi bêotrtn Minh giớckjgi.

wdllu Minh khôuxrwng dừxeazng bưuymqckjgc, anh dựvxnha theo linh lựvxnhc đpeydi trêotrtn con đpeydưuymqejcing đpeydếftqzn biệbtltt phủhynr củhynra Minh Vưuymqơvtfung. Cáezmanh cửafaaa sắnstpt đpeyden nháezmanh mởafaa ra ầmebem ầmebem trưuymqckjgc mắnstpt Lâwdllu Minh, sắnstpc mặrfxbt Lâwdllu Minh khẽvtfu đpeydfvocng, anh cấrfxbt bưuymqckjgc, xuyêotrtn qua sâwdlln nhàxsfs, vàxsfso đpeydếftqzn đpeydaggsi sảrfxbnh, cho đpeydếftqzn khi nhìbpvyn thấrfxby mộfvoct bópeydng lưuymqng quen thuộfvocc.

“Đjitzbtlt tửafaaezmai kiếftqzn sưuymq phụsnqr.” Áejcinh mắnstpt Lâwdllu Minh rưuymqng rưuymqng, khi pháezmat hiệbtltn Diêotrtm Vưuymqơvtfung chíwdllnh làxsfsuymq phụsnqr củhynra mìbpvynh, kíwdllch đpeydfvocng suýppklt rơvtfui lệbtlt.

Tuy làxsfs Trầmeben Ngưuymq vẫwqobn chưuymqa hiểedjsu mọvsnmi chuyệbtltn lắnstpm nhưuymqng cũckjgng cùdsfqng Lâwdllu Minh váezmai chàxsfso.

“Đjitzrizjng lêotrtn đpeydi.” Diêotrtm Vưuymqơvtfung xoay ngưuymqejcii, vui mừxeazng nhìbpvyn đpeydbtlt tửafaa mộfvoct thâwdlln năyctkng lựvxnhc linh hồejcin thuầmeben khiếftqzt khôuxrwng díwdllnh chúdqont sáezmat khíwdllxsfso, ngàxsfsn năyctkm luâwdlln hồejcii, đpeydãnstp đpeydưuymqwkqgc giảrfxbi quyếftqzt, cũckjgng khôuxrwng uổvipong phíwdll nỗlnupi khổvipowdllm củhynra ôuxrwng.

Nhưuymqng màxsfs … sao đpeydejcii nàxsfso cũckjgng đpeydftqzu thua trêotrtn tay côuxrw nhópeydc nàxsfsy vậxeazy??

Áejcinh mắnstpt củhynra sưuymq phụsnqr anh Ba quáezmai quáezmai làxsfsm sao áezma? Trầmeben Ngưuymq khópeyd hiểedjsu chớckjgp mắnstpt.


==

Sau nỗlnupi xúdqonc đpeydfvocng vìbpvywdllu ngàxsfsy gặrfxbp lạaggsi, Lâwdllu Minh tròtodu chuyệbtltn cùdsfqng sưuymq phụsnqr nhàxsfsbpvynh.

“Sưuymq phụsnqr, sao sưuymq phụsnqr lạaggsi làxsfsm Diêotrtm Vưuymqơvtfung đpeydưuymqwkqgc vậxeazy?” Trong ấrfxbn tưuymqwkqgng củhynra Lâwdllu Minh, từxeaz trưuymqckjgc đpeydếftqzn nay, sưuymq phụsnqrxsfs ngưuymqejcii khôuxrwng màxsfsng danh lợwkqgi. Lâwdllu Minh khôuxrwng thểedjsuymqafaang tưuymqwkqgng đpeydưuymqwkqgc sưuymq phụsnqr nhàxsfsbpvynh sẽvtfu chạaggsy đpeydi làxsfsm quan màxsfstodun mộfvoct đpeydưuymqejcing lêotrtn đpeydếftqzn Diêotrtm Vưuymqơvtfung.

“Còtodun khôuxrwng phảrfxbi đpeydftqzu làxsfsbpvy con.” Diêotrtm Vưuymqơvtfung chỉdjot cầmeben tưuymqafaang tưuymqwkqgng đpeydếftqzn nhữqwxdng vấrfxbt vảrfxb khổvipo cựvxnhc củhynra ngàxsfsn năyctkm qua, tâwdllm tìbpvynh lạaggsi khópeyd chịaggsu đpeydau đpeydckjgn.

“Con?” Lâwdllu Minh kinh ngạaggsc.

“Con còtodun khôuxrwng biếftqzt sao, sau khi con chếftqzt, lầmeben đpeydmebeu tiêotrtn đpeydi đpeydmebeu thai, thậxeazt làxsfs thảrfxbm, mớckjgi đpeydưuymqwkqgc 5 năyctkm con đpeydãnstp ngủhynrm quay vềftqz âwdllm phủhynr.” Diêotrtm Vưuymqơvtfung nópeydi “Ta đpeydâwdlly nhìbpvyn thấrfxby màxsfs bảrfxbo, thếftqzxsfsy làxsfs khôuxrwng đpeydưuymqwkqgc a, vớckjgi tốppklc đpeydfvocxsfsy, coi nhưuymq con năyctkm năyctkm mộfvoct lầmeben luâwdlln hồejcii, thìbpvy sáezmat khíwdll củhynra Hạaggsn Bạaggst nàxsfsy đpeydếftqzn bao lâwdllu mớckjgi tẩedjsy sạaggsch hếftqzt đpeydâwdlly. Ta suy nghĩzqjyxsfsm cáezmach nàxsfso mớckjgi cópeyd thểedjs sắnstpp xếftqzp cho con mộfvoct chỗlnup đpeydmebeu thai tốppklt. Vừxeaza lúdqonc âwdllm phủhynr thiếftqzu mộfvoct chứrizjc Thàxsfsnh Hoàxsfsng, màxsfsuymq phụsnqr con đpeydâwdlly lạaggsi cópeyd chúdqont côuxrwng đpeydrizjc trêotrtn ngưuymqejcii, vìbpvy thếftqz ta đpeydua cáezmai chứrizjc vịaggsxsfsy.”

“Vốppkln dĩzqjy ta chỉdjot nghĩzqjy cho con cáezmai cửafaaa sau đpeydedjsbpvym mộfvoct chỗlnuppeyd cha mẹrizjvtfui tốppklt mộfvoct chúdqont làxsfs đpeydưuymqwkqgc.” Diêotrtm Vưuymqơvtfung nópeydi “Kếftqzt quảrfxb, ai biếftqzt ngồejcii vàxsfso cáezmai ghếftqz Thàxsfsnh Hoàxsfsng nàxsfsy rồejcii, ngồejcii ngồejcii mộfvoct thờejcii gian, thấrfxbm thoáezmat đpeydưuymqwkqgc tăyctkng chứrizjc thăyctkng lưuymqơvtfung lêotrtn làxsfsm Diêotrtm Vưuymqơvtfung luôuxrwn.”

“…” Lâwdllu Minh cảrfxbm đpeydfvocng khôuxrwng nópeydi nêotrtn lờejcii “Vấrfxbt vảrfxb cho sưuymq phụsnqr quáezma.”

“Con đpeydxeazng nópeydi nữqwxda!” Hơvtfun mộfvoct ngàxsfsn năyctkm chua xópeydt biếftqzt kểedjsdsfqng ai.

wdllu Minh còtodun muốppkln nópeydi gìbpvy nữqwxda, bêotrtn ngoàxsfsi lạaggsi vang lêotrtn tiếftqzng đpeydôuxrwi co ầmebem ĩzqjy, mộfvoct giọvsnmng nópeydi sang sảrfxbng củhynra thanh niêotrtn vang lêotrtn “Miêotrtu Miêotrtu, Miêotrtu Miêotrtu … em ra ngoàxsfsi đpeydi màxsfs, nghe anh giảrfxbi thíwdllch.”

“Đjitzâwdlly làxsfs?” Lâwdllu Minh nghi ngờejci nhìbpvyn vềftqz phíwdlla Diêotrtm Vưuymqơvtfung.

“khôuxrwng cầmeben đpeydedjs ýppkl, mộfvoct thằppklng nhópeydc thốppkli ‘cópeydc màxsfs đpeydòtodui ăyctkn thịaggst thiêotrtn nga’ màxsfs thôuxrwi.” Diêotrtm Vưuymqơvtfung nópeydi.

‘Cópeydc màxsfs đpeydòtodui ăyctkn thịaggst thiêotrtn nga’, Lâwdllu Minh sửafaang sốppklt, hìbpvynh nhưuymquymqckjgng Nam nópeydi ôuxrwng nộfvoci thíwdllch con gáezmai củhynra Diêotrtm Vưuymqơvtfung, lẽvtfuxsfso …

wdllu Minh còtodun chưuymqa kịaggsp nghĩzqjy xong, chợwkqgt nghe bêotrtn ngoàxsfsi vang lêotrtn tiếftqzng kêotrtu “Miêotrtu Miêotrtu, năyctkm đpeydópeyd khi anh đpeydưuymqa chuôuxrwng chiêotrtu hồejcin cho em làxsfs thậxeazt lòtodung đpeydópeyd, Ngôuxrw Lễuysp anh cópeyd thểedjs thềftqz vớckjgi trờejcii.”

Chuôuxrwng chiêotrtu hồejcin? Ngôuxrw Lễuysp? Trầmeben Ngưuymq vụsnqrt đpeydrizjng dậxeazy “Ôqqzqng nộfvoci!”

Trầmeben Ngưuymquxrwdsfqng kinh ngạaggsc, thâwdlln thểedjs phảrfxbn ứrizjng nhanh hơvtfun đpeydaggsi nãnstpo, nhanh chópeydng chạaggsy ra ngoàxsfsi, mởafaaezmanh cửafaaa đpeyden nhưuymq mựvxnhc, vẻuymq mặrfxbt mừxeazng rỡurcu đpeydppkli diệbtltn vớckjgi mộfvoct khuôuxrwn mặrfxbt đpeydrizjp trai, anh tuấrfxbn củhynra chàxsfsng thanh niêotrtn.

Đjitzâwdlly làxsfs ai vậxeazy???

“Thi Thi, con đpeydếftqzn đpeydâwdlly từxeazdqonc nàxsfso?” Bấrfxbt ngờejci khôuxrwng kịaggsp đpeydftqz phòtodung màxsfs nhìbpvyn thấrfxby cháezmau gáezmai nhàxsfsbpvynh, chàxsfsng thanh niêotrtn Ngôuxrwckjgng sữqwxdng sờejci.

“Lãnstpo … ôuxrwng lãnstpo??” Trầmeben Ngưuymq trừxeazng mắnstpt ngâwdlly ngẩedjsn, ngưuymqejcii thanh niêotrtn nàxsfsy quảrfxb thậxeazt làxsfspeyd nhữqwxdng đpeydưuymqejcing néujgtt giốppklng vớckjgi ôuxrwng nộfvoci nhàxsfsbpvynh.

“khôuxrwng … khụsnqr …” Chàxsfsng thanh niêotrtn Ngôuxrw theo phảrfxbn xạaggs muốppkln phảrfxbn ứrizjng vớckjgi têotrtn gọvsnmi ‘lãnstpo’, nhưuymqng màxsfs cháezmau gáezmai nhàxsfsbpvynh gọvsnmi mìbpvynh làxsfs ‘lãnstpo’, hìbpvynh nhưuymqckjgng chẳftqzng cópeydbpvyxsfs khôuxrwng đpeydúdqonng.

“Đjitzúdqonng làxsfs ôuxrwng rồejcii, sao ôuxrwng lạaggsi biếftqzn thàxsfsnh thếftqzxsfsy? Ôqqzqng ởafaa đpeydâwdlly làxsfsm gìbpvy? Miêotrtu Miêotrtu làxsfs ai?” Trầmeben Ngưuymq liêotrtn tiếftqzp đpeydxeazp vấrfxbn đpeydftqzxsfso mặrfxbt chàxsfsng thanh niêotrtn Ngôuxrw.

“Khụsnqr …” Chàxsfsng thanh niêotrtn Ngôuxrwdqonng túdqonng đpeydzkot mặrfxbt.

Trong khoảrfxbng thờejcii gian nàxsfsy, bảrfxbn thâwdlln ôuxrwng đpeydãnstp làxsfsm khôuxrwng thiếftqzu việbtltc ngốppklc, ôuxrwng cũckjgng chẳftqzng quan tâwdllm đpeydếftqzn việbtltc ngưuymqejcii kháezmac nópeydi gìbpvy, nhưuymqng màxsfs bịaggs cháezmau gáezmai nhàxsfsbpvynh bắnstpt gặrfxbp, cho dùdsfq da ôuxrwng cópeyd ‘tưuymqơvtfùng đpeydejcing váezmach sắnstpt’ đpeydi chăyctkng nữqwxda, quảrfxb thậxeazt cũckjgng cópeyd chúdqont hold khôuxrwng đpeydưuymqwkqgc a.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.