Vũ Luyện Điên Phong

Chương 2319 : Thủ thân như ngọc

    trước sau   
Nghe Dưbpycơgfetng Khai hỏi vâuqtạy, gưbpycơgfetng mătaaḅt Sài Hôwcjỷ loé lêmnszn môwcjỵt tia ảm đobdeạm mà đobdeám ngưbpycơgfet̀i Quỷ Tôwcjỷ cũng là gưbpycơgfetng mătaaḅt xâuqtáu hôwcjỷ.

- Ôzope. Dưbpycơgfetng Khai chơgfeṭt kinh ngạc khẽ hôwcjywcjỵt tiêmnsźng hưbpycơgfet́ng vêmnsz̀ phía Sài Hôwcjỷ đobdeưbpyca ra môwcjỵt tay: - Đhmswătaab́c tôwcjỵi.

bpyc̀a nói môwcjỵt tay vưbpyc̀a khoát lêmnszn côwcjỷ tay Sài Hôwcjỷ, phóng ra nguyêmnszn lưbpyc̣c dò xét.

wcjỵt lát sau, hătaab́n mơgfet́i ngâuqtảng đobdeâuqtàu nhìn Sài Hôwcjỷ nói: - Sài tiêmnsz̀n bôwcjýi đobdeâuqtay là cảnh giơgfet́i giản sút?

taab́n đobdeã nhâuqtạn ra trong cơgfet thêmnsz̉ Sài Hôwcjỷ có nguyêmnszn lưbpyc̣c tôwcjỳn tại, đobdeâuqtay quả thưbpyc̣c là chuyêmnsẓn khôwcjyng thêmnsz̉ nào, dù sao vơgfet́i tu vi Hưbpycbpycơgfetng tam tâuqtàng cảnh của Sài Hôwcjỷ mà nói, lưbpyc̣c lưbpycơgfeṭng trong cơgfet thêmnsz̉ hătaab́n phải là thánh nguyêmnszn, chỉ có tâuqtán thătaabng tơgfet́i Đhmswạo Nguyêmnszn mơgfet́i bătaab́t đobdeâuqtàu chuyêmnsz̉n hoá thành nguyêmnszn lưbpyc̣c.

Nhưbpycng sưbpyc̣ thưbpyc̣c khôwcjyng phải vâuqtạy, trong cơgfet thêmnsz̉ Sài Hôwcjỷ quả lưbpyc̣c có dâuqtáu vêmnsźt nguyêmnszn lưbpyc̣c tôwcjỳn tài, chỉ có thêmnsz̉ giải thích nhưbpycuqtạy, Sài Hôwcjỷ đobdeã tưbpyc̀ng là Đhmswạo Nguyêmnszn Cảnh, lưbpyc̣c lưbpycơgfeṭng trong cơgfet thêmnsz̉ đobdeã chuyêmnsz̉n hoá môwcjỵt phâuqtàn nguyêmnszn lưbpyc̣c, chỉ là khôwcjyng biêmnsźt vì nguyêmnszn nhâuqtan gì mà cảnh giơgfet́i đobdei xuôwcjýng.




Sài Hôwcjỷ cưbpycơgfet̀i khôwcjỷ môwcjỵt tiêmnsźng nói: - Tiêmnsz̉u huynh đobdeêmnsẓ nói khôwcjyng sai.

Quỷ Tôwcjỷ cũng thơgfet̉ dài liêmnszn tục.

- Nưbpyc̉a nătaabm trưbpycơgfet́c lúc chúng ta cùng đobdei lịch luyêmnsẓn gătaaḅp môwcjỵt đobdeám yêmnszu thú bâuqtạc mưbpycơgfet̀i môwcjỵt, chúng ta liêmnsz̀n vôwcjỵi trôwcjýn tránh, tưbpyć đobdeêmnsẓ vì trì hoãn thơgfet̀i gian đobdeã môwcjỵt mình lưbpycu lại, nhâuqtát thơgfet̀i khôwcjyng quan sát bị đobdeánh bị thưbpycơgfetng nătaaḅng, đobdean đobdemnsz̀n bị thưbpycơgfetng, trơgfet̉ vêmnsz̀ sau môwcjỵt thơgfet̀i gian ngătaab́n nghỉ ngơgfeti liêmnsz̀n biêmnsźn thành nhưbpycuqtạy. Môwcjỵt con mătaab́t của tưbpyć đobdeêmnsẓ cũng bị huỷ trong trâuqtạn chiêmnsźn âuqtáy.

bpycơgfetng mătaaḅt Xích Nguyêmnsẓt nôwcjỷi lêmnszn vẻ tưbpyc̣ tracsh nói: - Nêmnsźu lúc đobdeó chúng ta đobdeêmnsz̀u lưbpycu lại thì có thêmnsz̉ sẽ khôwcjyng xảy ra chuyêmnsẓn này.

wcjỷ Thưbpycơgfetng Vâuqtan cùng Ngả Âjoacu tuy khôwcjyng nói thêmnszm gì nhưbpycng đobdeêmnsz̀u là vẻ mătaaḅt áy náy, hiêmnsz̉n nhiêmnszn khôwcjyng khỏi áy náy vì chuyêmnsẓn này, cảm thâuqtáy Sài Hôwcjỷ gătaaḅp chuyêmnsẓn bâuqtát hạnh này trách nhiêmnsẓm của nhóm ngưbpycơgfet̀i mình râuqtát lơgfet́n.

Võ giả cảnh giơgfet́i rơgfet́i xuôwcjýng khôwcjyng phải chuyêmnsẓn nhỏ vì môwcjỵt khi đobdeã rơgfet́t xuôwcjýng có thêmnsz̉ khôwcjyng có cách nào tătaabng lêmnszn đobdeưbpycơgfeṭc nưbpyc̃a, con đobdeưbpycơgfet̀ng võ đobdeạo vêmnsz̀ sau sẽ dưbpyc̀ng lại khôwcjyng tiêmnsźn thêmnszm. Đhmswôwcjýi vơgfet́i võ giả theo đobdewcjỷi cảnh giơgfet́i cao hơgfetn mà nói chuyêmnsẓn này giôwcjýng nhưbpyc tuyêmnszn án tưbpyc̉ hình mà thâuqtạm chí sưbpyc̣ trưbpyc̀ng phạt này so vơgfet́i chêmnsźt còn khó chịu hơgfetn.

Thâuqtáy bọn họ thâuqtàn sătaab́c côwcjy đobdeơgfetn, Sài Hôwcjỷ nói: - Các ngưbpycơgfeti còn bày ra biêmnsz̉u tình này làm gì, làm nhưbpyc ta sẽ phải chêmnsźt vâuqtạy, chỉ là cảnh giơgfet́i tạm thơgfet̀i rơgfet́t xuôwcjýng mà thôwcjyi, cũng khôwcjyng phải khôwcjyng thêmnsz̉ tu luyêmnsẓn lại đobdeưbpycơgfeṭc.

taab́n tuy rătaab̀ng bôwcjỵ dáng thoải mái nhưbpycng ngưbpycơgfet̀i khác sao khôwcjyng biêmnsźt đobdeưbpycơgfeṭc cảnh giơgfet́i tătaabng lại là hy vọng cưbpyc̣c kỳ mong manh.

Trong lúc nhâuqtát thơgfet̀i, khôwcjyng khí trong sưbpycơgfetng phòng ngôwcjỵt ngạt chí cưbpyc̣c.

bpycơgfetng Khai bôwcjỹng mơgfet̉ miêmnsẓng nói:

- Sài tiêmnsz̀n bôwcjýi, nưbpyc̉a nătaabm qua lúc ngưbpycơgfet̀i đobdeôwcjỵng dụng lưbpyc̣c lưbpycơgfeṭng, đobdean đobdemnsz̀n có đobdeau đobdeơgfet́n khôwcjyng?

Sài Hôwcjỷ ngâuqtản ra khôwcjyng biêmnsźt vì sao Dưbpycơgfetng KHai lại hỏi nhưbpycuqtạy nhưbpycng vâuqtãn đobdeàng hoàng đobdeáp: - Ngâuqtãu nhiêmnszn sẽ có, dù sao sau trâuqtạn chiêmnsźn nưbpyc̉a nătaabm trưbpycơgfet́c đobdean đobdemnsz̀n của ta quả thâuqtạt bị thưbpycơgfetng, phải có chút ít di chưbpyćng.

bpycơgfetng Khai gâuqtạt đobdeâuqtàu nói: - vâuqtạy lúc vâuqtạn chuyêmnsz̉n lưbpyc̣c lưbpycơgfeṭng có phải có chút cảm giác tătaab́c hay khôwcjyng?




- Khôwcjyng sai, có đobdeôwcjyi khi kinh mạch sẽ tătaabng đobdeau, lưbpyc̣c lưbpycơgfeṭng quay vòng mâuqtát linh. Sài Hôwcjỷ có chút khâuqtam phục nói, Dưbpycơgfetng Khai so vơgfet́i hătaab́n tuy cao hơgfetn môwcjỵt tâuqtàng thưbpyć nhỏ, nhưbpycng chỉ hơgfeti dò xét môwcjỵt phen đobdeã rõ nhưbpyc lòng bàn tay tình huôwcjýng của mình, đobdemnsz̀u này chưbpyćng minh thâuqtàn niêmnsẓm của hătaab́n cưbpyc̣c kỳ cưbpycơgfet̀ng đobdeại.

Xích Nguyêmnsẓt biêmnsźn đobdeôwcjỷi sătaab́c mătaaḅt, có chút chơgfet̀ đobdeơgfeṭi nhìn Dưbpycơgfetng Khai nói: - Có phải ngưbpycơgfeti đobdeã phát hiêmnsẓn ra đobdemnsz̀u gì khôwcjyng?

bpycơgfetng Khai trâuqtàm ngâuqtam môwcjỵt lúc thu hôwcjỳi tay mình nói: - Tình huôwcjýng của Sài tiêmnsz̀n bôwcjýi khả nătaabng khôwcjyng phải vì đobdean đobdemnsz̀n bị thưbpycơgfetng.

- Vâuqtạy là gì? Sài Hôwcjỷ lâuqtạp tưbpyćc trơgfeṭn to con ngưbpycơgfeti, nhưbpyc̃ng ngưbpycơgfet̀i khác cũng tò mò nhìn Dưbpycơgfetng Khai muôwcjýn biêmnsźt hătaab́n rôwcjýt cuôwcjỵc có ý gì.

- Sài tiêmnsz̀n bôwcjýi có thêmnsz̉ vén quâuqtàn áo lêmnszn đobdeêmnsz̉ ta xem bụng ngưbpycơgfet̀i môwcjỵt chút đobdeưbpycơgfeṭc khôwcjyng?

bpycơgfetng Khai khôwcjyng đobdeáp mà hỏi ngưbpycơgfeṭc lại.

Sài Hôwcjỷ gâuqtạt đobdeâuqtàu, khoát tay liêmnsz̀n muôwcjýn xôwcjýc quâuqtàn áo lêmnszn nhưbpycng râuqtát nhanh liêmnsz̀n nhưbpyc ý thưbpyćc đobdeưbpycơgfeṭc chuyêmnsẓn gì lại giưbpycơgfetng mătaab́t nhìn Xích Nguyêmnsẓt nói: - Ngũ muôwcjỵi xoay ngưbpycơgfet̀i lại đobdei.

Xích Nguyêmnsẓt bĩu môwcjyi khinh thưbpycơgfet̀ng: - Nhìn môwcjỵt chút có gì mà phải cuôwcjýng lêmnszn nhưbpycuqtạy chưbpyć.

Sài Hôwcjỷ gưbpycơgfetng mătaaḅt toát môwcjỳ hôwcjyi nói: - Nam nưbpyc̃ thụ thụ bâuqtát thâuqtan a.

bpycơgfetng mătaaḅt xinh đobdeẹp của Xích Nguyêmnsẓt nghiêmnszm lại, hưbpyc̀ nói: - Huynh có xôwcjýc áo lêmnszn khôwcjyng khôwcjyng ta đobdeôwcjỵng thủ đobdeâuqtáy.

- Đhmswưbpycơgfeṭc đobdeưbpycơgfeṭc đobdeưbpycơgfeṭc đobdeêmnsz̉ ta làm. Sài Hôwcjỷ thưbpyc̣c sưbpyc̣ sơgfeṭ Xích Nguyêmnsẓt tính tình nóng nâuqtảy, biêmnsźt nêmnsźu mình còn cưbpyć nhưbpycuqtạy chỉ sơgfeṭ thưbpyc̣c sưbpyc̣ nàng sẽ đobdeôwcjỵng thủ, khôwcjyng do dưbpyc̣ mà xôwcjýc áo mình lêmnszn.

Chỉ môwcjỵt thoáng mâuqtáy ánh mătaab́t đobdeã hưbpycơgfet́ng bụng hătaab́n nhìn lại.

- Ôzope, đobdeâuqtay là cái gì? Xích Nguyêmnsẓt bôwcjỹng duyêmnszn dáng gọi to môwcjỵt tiêmnsźng, đobdeôwcjyi mătaab́t đobdeẹp nhìn chătaab̀m chătaab̀m vào vị trí đobdean đobdemnsz̀n của Sài Hôwcjỷ.




- Cái gì? Sài Hôwcjỷ cũng sưbpyc̃ng sơgfet̀ cúi đobdeâuqtàu nhìn lại, ngay sau đobdeó khôwcjyng khỏi trơgfeṭn to con ngưbpycơgfeti ngạc nhiêmnszn nói: - Thưbpyć quỷ gì vâuqtạy?

Trêmnszn bụng hătaab́n lại xuâuqtát hiêmnsẓn vài đobdemnsz̀u vătaabn màu đobdeỏ sâuqtãm đobdean chéo dọc ngang nhưbpyc ngâuqtàm chưbpyća huyêmnsz̀n cơgfet, đobdeâuqtay hiêmnsz̉n nhiêmnszn khôwcjyng phải trơgfet̀i sinh mà do môwcjỵt nguyêmnszn nhâuqtan nào đobdeó sinh ra.

- Lão ngũ khôwcjyng biêmnsźt nhưbpyc̃ng thưbpyć này? Quỷ Tôwcjỷ kinh ngạc nhìn Sài Hôwcjỷ.

Sài Hôwcjỷ lătaab́c đobdeâuqtàu môwcjỵt bôwcjỵ mơgfet̀ mịt.

Xích Nguyêmnsẓt lâuqtạp tưbpyćc chêmnsz bai nhìn hătaab́n nói: - Huynh đobdeã bao lâuqtau khôwcjyng tătaab́m à, đobdeêmnsźn trêmnszn ngưbpycơgfet̀i mình có gì cũng khôwcjyng rõ, khôwcjyng trách trêmnszn ngưbpycơgfet̀i huynh bôwcjýc mùi.

Sài Hôwcjỷ ngưbpycơgfeṭng ngùng cưbpycơgfet̀i nát:

- Môwcjỵt lát nưbpyc̃a sẽ tătaab́m, lát nưbpyc̃a sẽ tătaab́m.

bpycơgfetng Khai ơgfet̉ môwcjỵt bêmnszn nhưbpyc có đobdemnsz̀u suy nghĩ nói: - Quả nhiêmnszn nhưbpycuqtạy.

Nghe hătaab́n nói vâuqtạy Ngả Âjoacu lâuqtạp tưbpyćc nhìn hătaab́n phâuqtán châuqtán: - Dưbpycơgfetng tiêmnsz̉u tưbpyc̉ có phải biêmnsźt chút gì đobdeó hay khôwcjyng? Hãy mau nói đobdei.

Nhưbpyc̃ng ngưbpycơgfet̀i khác cũng nhìn hătaab́n chătaabm chú bôwcjỵ dạng tha thiêmnsźt.

bpycơgfetng Khai nói: - Cảnh giơgfet́i của Sài tiêmnsz̀n bôwcjýi rơgfet́t xuôwcjýng khôwcjyng phải vì nguyêmnszn nhâuqtan đobdean đobdemnsz̀n bị thưbpycơgfetng.

- Đhmswó là nguyêmnszn nhâuqtan gì? Mâuqtáy ngưbpycơgfet̀i cùng hỏi.

- Trúng đobdeôwcjỵc. Dưbpycơgfetng Khai đobdeáp.




Sài Hôwcjỷ lâuqtạp tưbpyćc giâuqtạt mình ngạc nhiêmnszn nói: - Trúng đobdeôwcjỵc, sao lại trúng đobdeôwcjỵc?

taab́n môwcjỵt bôwcjỵ khôwcjyng biêmnsźt gì hiêmnsz̉n nhiêmnszn có chút khôwcjyng dám tin vào nhưbpyc̃ng gì Dưbpycơgfetng Khai nói, câuqtản thâuqtạn suy nghĩ lại trong thơgfet̀i gian này hătaab́n khôwcjyng tiêmnsźp xúc vơgfet́i đobdeôwcjỵc vâuqtạt gì, càng khôwcjyng có cảm giác trúng đobdeôwcjỵc.

bpycơgfetng Khai nói:

- Yêmnszu thú lâuqtàn đobdeó các ngưbpycơgfet̀i gătaaḅp có phải Thiêmnszn Huyêmnsz̀n Lang Chu hay khôwcjyng?

uqtáy ngưbpycơgfet̀i lâuqtạp tưbpyćc trơgfeṭn mătaab́t cả kinh kêmnszu lêmnszn: - Làm sao ngưbpycơgfeti biêmnsźt?

bpycơgfetng Khai nhìn Sài Hôwcjỷ nói: - Sài tiêmnsz̀n bôwcjýi ngưbpycơgfet̀i đobdeã uôwcjýng máu Thiêmnszn Huyêmnsz̀n Lang Chu?

Sài Hôwcjỷ nói: - Ta đobdeã cătaab́n chêmnsźt môwcjỵt con.

uqtáy ngưbpycơgfet̀i nghe vâuqtạy khoé miêmnsẓng co giâuqtạt bôwcjỵ dạng khôwcjyng dám tin.

Sài Hôwcjỷ nói:

- Nhưbpyc̃ng quỷ vâuqtạt kia sôwcjý lưbpycơgfeṭng khôwcjyng ít, ta khôwcjyng có cách nào mơgfet́i cătaab́n chêmnsźt môwcjỵt con.

- Vâuqtạy là đobdeúng rôwcjỳi, máu của Thiêmnszn Huyêmnsz̀n Lang Chu có đobdeôwcjỵc, khôwcjyng thêmnsz̉ vào bụng.

wcjỷ Thưbpycơgfetng Vâuqtan thâuqtàn sătaab́c châuqtán đobdeôwcjỵng nói: - Dưbpycơgfetng tôwcjyng chủ ý của ngưbpycơgfet̀i là tưbpyć đobdeêmnsẓ sơgfet̉ dĩ tu vi rơgfet́t xuôwcjýng là vì uôwcjýng máu của Thiêmnszn Huyêmnsz̀n Lang Chu?

- Phải, máu của Thiêmnszn Huyêmnsz̀n Lang Chu có tác dụng trâuqtán áp tu vi, có thêmnsz̉ dùng đobdeêmnsz̉ luyêmnsẓn đobdean, kêmnsźt hơgfeṭp cùng vài thảo dưbpycơgfeṭc có thêmnsz̉ luyêmnsẓn đobdeưbpycơgfeṭc Huyêmnsz̀n Lang đobdean, môwcjỵt viêmnszn linh đobdean cũng đobdeủ đobdeêmnsz̉ phêmnsź sạch tu vi của môwcjỵt võ giả Đhmswạo Nguyêmnszn Cảnh, cơgfetgfet̉ hưbpyc hại, tưbpyc̀ nay vêmnsz̀ sau sẽ khôwcjyng thêmnsz̉ tu luyêmnsẓn đobdeưbpycơgfeṭc nưbpyc̃a.




gfet̀i vưbpyc̀a nói ra sătaab́c mătaaḅt mọi ngưbpycơgfet̀i tái nhơgfeṭt đobdeại biêmnsźn.

mnsźu Dưbpycơgfetng Khai khôwcjyng nói sai thì vâuqtạn mạng Sài Hôwcjỷ ngày sau…

uqtáy ngưbpycơgfet̀i khôwcjyng dám nghĩ tiêmnsźp. Vôwcjýn tưbpycơgfet̉ng Sài Hôwcjỷ chătaab̉ng qua là rơgfet́t xuôwcjýng Hưbpycbpycơgfetng tam tâuqtàng cảnh, sau này tìm cách khôwcjyng chưbpyc̀ng có thêmnsz̉ tu luyêmnsẓn lại, nhưbpycng khôwcjyng nghĩ tơgfet́i chuyêmnsẓn lại nghiêmnszm trọng nhưbpycuqtạy, nêmnsźu thưbpyc̣c nhưbpycuqtạy ngày sau Sài Hôwcjỷ chătaab̉ng nhưbpyc̃ng khôwcjyng thêmnsz̉ tătaabng tu vi lêmnszn mà theo thơgfet̀i gian trôwcjyi qua, tu vi sẽ ngày càng thâuqtáp, tơgfet́i khi mâuqtát hêmnsźt, trơgfet̉ thành phêmnsź nhâuqtan.

Thâuqtáy biêmnsz̉u tình bọn họ khó coi Dưbpycơgfetng Khai liêmnsz̀n cưbpycơgfet̀i nói: - Đhmswâuqtay chỉ là côwcjyng hiêmnsẓu của Huyêmnsz̀n Lang đobdean, máu của Thiêmnszn Huyêmnsz̀n Lang Chu đobdeơgfetn thuâuqtàn khôwcjyng có lơgfeṭi hại nhưbpycuqtạy.

Ngả Âjoacu vôwcjỵi vàng nói: - Nhưbpycng có cách cưbpyću khôwcjyng?

bpycơgfetng Khai quay đobdeâuqtàu liêmnsźc nhìn Xích Nguyêmnsẓt.

- Nhìn ta làm gì? Gưbpycơgfetng mătaaḅt Xích Nguyêmnsẓt mơgfet̀ mịt.

bpycơgfetng Khai nói: - Máu của Xích Nguyêmnsẓt tiêmnsz̀n bôwcjýi có chút côwcjyng hiêmnsẓu trâuqtán áp đobdeôwcjỵc tính.

- Ưjkxx. Mâuqtáy ngưbpycơgfet̀i càng mù mơgfet̀ hơgfetn khôwcjyng biêmnsźt là vì nguyêmnszn nhâuqtan gì.

Xích Nguyêmnsẓt mătaab́t sáng ngơgfet̀i nói: - Ta hiêmnsz̉u rôwcjỳi.

Nàng là Yêmnszu Vưbpycơgfetng trêmnszn Yêmnszu Tinh Đhmswêmnsź Thâuqtàn, vôwcjýn là hâuqtạu duêmnsẓ của Thiêmnszn Nguyêmnsẓt Ma Chu thánh linh thưbpycơgfeṭng côwcjỷ, trong cơgfet thêmnsz̉ có huyêmnsźt mạch của Thiêmnszn Nguyêmnsẓt Ma Chu, Thiêmnszn Huyêmnsz̀n Lang Chu cùng Thiêmnszn Nguyêmnsẓt Ma Chu là cùng giôwcjýng nhưbpycng câuqtáp bâuqtạc lại khác xa.

Khí tưbpyćc Thiêmnszn Nguyêmnsẓt Ma Chủ đobdeủ đobdeêmnsz̉ khătaab́c chêmnsź Thiêmnszn Huyêmnsz̀n Lang Chu câuqtáp bâuqtạc thâuqtáp.

Khi nói chuyêmnsẓn Xích Nguyêmnsẓt khôwcjyng chút do dưbpyc̣, nhanh chóng cătaab́t vào côwcjỷ tay mình, trong khoảnh khătaab́c máu tưbpycơgfeti đobdeỏ sâuqtãm chảy ra tưbpyc̀ côwcjỷ tay trătaab́ng nõn.

Nàng đobdeưbpyca côwcjỷ tay tơgfet́i trưbpycơgfet́c mătaaḅt Sài Hôwcjỷ nói: - Tưbpyć ca uôwcjýng đobdei.

Sài Hôwcjỷ nhìn trơgfeṭn mătaab́t há môwcjỳm sătaab́c mătaaḅt đobdeỏ bưbpyc̀ng nói: - Làm gì vâuqtạy.

Xích Nguyêmnsẓt khẽ cưbpycơgfet̀i nói: - Còn xâuqtáu hôwcjỷ, đobdeưbpyc̀ng có dài dòng, nhanh uôwcjýng đobdei.

Nàng khôwcjyng nói thêmnszm gì nhét côwcjỷ tay vào miêmnsẓng Sài Hôwcjỷ.

bpycơgfetng Khai nói: - Nêmnsźu Sài tiêmnsz̀n bôwcjýi muôwcjýn khôwcjyi phục tu vi tôwcjýt nhâuqtát đobdeưbpyc̀ng cưbpyc̣ tuyêmnsẓt.

Sài Hôwcjỷ nghe vâuqtạy thâuqtàn sătaab́c rôwcjýi tung còn cătaab́n rătaabng chủ đobdeôwcjỵng hút.

bpycơgfetng Khai nói: - Tuy rătaab̀ng máu của Xích Nguyêmnsẓt tiêmnsz̀n bôwcjýi có chút tác dụng trâuqtán áp, nhưbpycng muôwcjýn giải trưbpyc̀ hoàn toàn đobdeôwcjỵc tính còn câuqtàn môwcjỵt viêmnszn Bàn Ngưbpycng đobdean, đobdean dưbpycơgfeṭc ta sẽ luyêmnsẓn chêmnsź, trưbpycơgfet́c khi luyêmnsẓn chêmnsź thành côwcjyng Sài tiêmnsz̀n bôwcjýi khôwcjyng câuqtàn vâuqtạn dụng bâuqtát kỳ lưbpyc̣c lưbpycơgfeṭng nào, nêmnsźu khôwcjyng có thêmnsz̉ sẽ phiêmnsz̀n toái hơgfetn đobdeâuqtáy.

Lúc Dưbpycơgfetng Khai nói, Sài Hôwcjỷ đobdeã buôwcjyng tay Xích Nguyêmnsẓt, lau máu tưbpycơgfeti trêmnszn khoé miêmnsẓng nói: - Đhmswưbpycơgfeṭc, vâuqtạy làm phiêmnsz̀n tiêmnsz̉u huynh đobdeêmnsẓ.

bpycơgfetng Khai toét miêmnsẓng cưbpycơgfet̀i nói: - Tiêmnsz̀u bôwcjýi cùng bôwcjỷn tôwcjyng trưbpycơgfet̉ng lão, cùng nhạc phụ nhạc mâuqtãu đobdeại nhâuqtan ta kêmnsźt nghĩa kim lan vâuqtạy chính là ngưbpycơgfet̀i môwcjỵt nhà, khôwcjyng câuqtàn khách khí nhưbpycuqtạy.

- Nhạc phụ nhạc mâuqtãu? Gưbpycơgfetng mătaaḅt Sài Hôwcjỷ biêmnsz̉u tình côwcjỷ quái quay đobdeâuqtàu nhìn Xích Nguyêmnsẓt hỏi: - Ngũ muôwcjỵi đobdeã thành thâuqtan rôwcjỳi?

Xích Nguyêmnsẓt hưbpyc̀ môwcjỵt tiêmnsźng: - Đhmswưbpyc̀ng có nói bưbpyc̀a, làm hỏng thanh danh của ta.

Ngả Âjoacu ơgfet̉ môwcjỵt bêmnszn hưbpyc̀ lạnh nói: - Môwcjỹ chính là nhạc phụ của têmnszn tiêmnsz̉u tưbpyc̉ này. Tiêmnsz̉u tưbpyc̉ này bôwcjỵ dạng quái dị cũng khôwcjyng biêmnsźt có thú đobdeoạn ti tiêmnsẓn nào lại làm nhiêmnsz̀u thiêmnsźu nưbpyc̃ ái môwcjỵ hătaab́n nhưbpycuqtạy, môwcjỹ nưbpyc̃ nhi bảo bôwcjýi cũng khôwcjyng chạy thoát đobdeôwcjỵc thủ, thâuqtạt làm cho ngưbpycơgfet̀i đobdeau lòng.

bpycơgfetng Khai hâuqtát đobdeâuqtày ngạo nghêmnsz̃ nói: - Lêmnsẓ châuqtát trơgfet̀i sinh

Xích Nguyêmnsẓt hưbpyc̀ lạnh nói: - Đhmswêmnsźn Tinh Giơgfet́i, trơgfet̀i cao hoàng đobdeêmnsź xa, ngưbpycơgfeti cũng ít trêmnszu hoa ghẹo nguyêmnsẓt đobdei. Cùng nhạc mâuqtãu đobdeại nhâuqtan nói xem hai nătaabm qua ngưbpycơgfeti đobdeã câuqtau đobdeưbpycơgfeṭc bao nhiêmnszu thiêmnsźu nưbpyc̃ vôwcjywcjỵi rôwcjỳi?

bpycơgfetng Khai gưbpycơgfetng mătaaḅt quâuqtãn sătaab́c oan uôwcjỷng nói: - Nào có chuyêmnsẓn đobdeó, tơgfet́i tinh giơgfet́i tiêmnsz̉u tưbpyc̉ môwcjỵt mưbpyc̣c giưbpyc̃ mình trong sạch thủ thâuqtan nhưbpyc ngọc a.

Xích Nguyêmnsẓt liêmnsźc mătaab́t nhìn hătaab́n lạnh lẽo nói: - Tôwcjýt nhâuqtát là nhưbpycuqtạy, nêmnsźu đobdeêmnsz̉ ta phát hiêmnsẓn ngưbpycơgfeti câuqtau kêmnsźt vơgfet́i côwcjy gái nào làm bâuqtạy đobdeâuqtàu mày cuôwcjýi mătaab́t, bôwcjỷn cung trưbpycơgfet́c tiêmnszn sẽ cho thiêmnsźu nưbpyc̃ kia thiêmnszn đobdeạo vạn quả, lại đobdeem ngưbpycơgfeti môwcjỵt đobdeao chătaaḅt thành thịt vụn.

bpycơgfetng Khai lau môwcjỳ hôwcjyi lạnh trêmnszn trán nói: - Tuyêmnsẓt đobdeôwcjýi sẽ khôwcjyng có chuyêmnsẓn nhưbpycuqtạy.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.