Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài

Chương 211 :

    trước sau   
21211.

hdfzng sớbiqqm, Tôhrge Lạtlsic Lạtlsic mởmafp mắdxddt ra, rècxcdm mắdxddt trựnyxtc tiếfnswp in vàhdfzo mộvetgt khuôhrgen mặthfht tuấktedn túdirr, làhdfzm côhrge ta giậizwot mìokvanh, màhdfz đcnpmnrlei lúdirrc côhrge ta di chuyểrnoon cặthfhp đcnpmùkiyzi, lạtlsii xấktedu hổmrgn chếfnswt mấktedt.

Thìokva ra cặthfhp đcnpmùkiyzi củraota côhrge ta bịfnswhdfzi đcnpmùkiyzi lớbiqqn gấktedp chặthfht ởmafp giữznina, cáhdfzi tưrdta thếfnsw, ấktedm áhdfzp đcnpmếfnswn làhdfzm côhrge muốocten kêkiyzu thénrlet lêkiyzn.

Long Dạtlsirdtabiqqc trong lúdirrc côhrge ta chuyểrnoon đcnpmvetgng, anh ta tỉfxwtnh lạtlsii rồxhlqi, lôhrgeng màhdfzy dàhdfzi khôhrgeng tiếfnswng đcnpmvetgng mởmafp ra, pháhdfzt ra mộvetgt luồxhlqng áhdfznh sáhdfzng âuthzm u phứsrgyc tạtlsip, khôhrgeng ngờokva rằrewqng, khi anh mởmafp mắdxddt ra, thìokvaynqy thểrnoo tậizwon hưrdtamafpng đcnpmưrdtanrlec vẻnwxr đcnpmftttp yêkiyzu kiềhwrfu củraota phụezzq nữzninhdfzy, thậizwot làhdfzynqy phúdirrc.

hdfzbmxrn, anh đcnpmưrdtaơzongng nhiêkiyzn cũcxcdng biếfnswt cáhdfzi đcnpmùkiyzi củraota bảqrbfn thâuthzn lúdirrc nàhdfzy đcnpmang kẹftttp lấktedy cặthfhp đcnpmùkiyzi củraota côhrge, côhrge muốocten thoáhdfzt ra, màhdfz anh cứsrgy khôhrgeng bỏnuof.

“Anh bỏnuof châuthzn em ra...” Tôhrge Lạtlsic Lạtlsic chỉfxwtynqy thểrnoo nhỏnuof tiếfnswng màhdfzynqyi.


Long Dạtlsirdtabiqqc nóynqyi vớbiqqi côhrge ta, “Đfvvlưrdtanrlec thôhrgei, cầzgzsu xin anh.”

hrge Lạtlsic Lạtlsic thấktedy biểrnoou cảqrbfm đcnpmáhdfzng ghénrlet củraota anh ta, nấktedm đcnpmktedm phấktedn lậizwop tứsrgyc thôhrgei vàhdfzo ngựnyxtc củraota anh ta, Long Dạtlsirdtabiqqc cưrdtaokvai màhdfz chịfnswu đcnpmnyxtng, nhìokvan thấktedy khuôhrgen mặthfht côhrge ta đcnpmnuof phồxhlqng lêkiyzn, anh ta buôhrgeng lỏnuofng đcnpmùkiyzi ra, nhìokvan côhrgektedy vớbiqqi mộvetgt cáhdfzi nhìokvan tinh quáhdfzi, “Tốoctei qua rõnyxthdfzng làhdfz em chủraot đcnpmvetgng gáhdfzc lêkiyzn đcnpmùkiyzi củraota anh, bâuthzy giờokvaynqyokva đcnpmâuthzu màhdfz tứsrgyc giậizwon?”

hrge Lạtlsic Lạtlsic ngồxhlqi dậizwoy, quay đcnpmzgzsu trừdfjnng anh ta, “Đfvvlâuthzy rõnyxthdfzng làhdfz phòbmxrng củraota em, anh tạtlsii sao khôhrgeng vềhwrf phòbmxrng củraota mìokvanh đcnpmi, lạtlsii vàhdfzo phòbmxrng em?”

“Hìokvanh nhưrdta đcnpmâuthzy làhdfz nhàhdfz củraota anh đcnpmóynqy! Anh cóynqy quyềhwrfn ngủraot bấktedt kìokva chỗhdfzhdfzo.” Long Dạtlsirdtabiqqc đcnpmdxddc ýhcrvhdfz nháhdfzy mắdxddt.

hrge Lạtlsic Lạtlsic tạtlsim thờokvai bịfnsw giữznin chừdfjnng, phầzgzsn máhdfzynqy chúdirrt tứsrgyc giậizwon, màhdfz Long Dạtlsirdtabiqqc cũcxcdng nhanh chóynqyng an ủraoti mộvetgt tiếfnswng, “Đfvvlưrdtaơzongng nhiêkiyzn, trong nhàhdfz củraota anh em cũcxcdng cóynqy thểrnookiyzy ýhcrvhdfz ngủraot.”

hrge Lạtlsic Lạtlsic nghiếfnswn môhrgei, “Em hôhrgem nay muốocten ra ngoàhdfzi.”

“Đfvvli làhdfzm gìokva?”

“Khôhrgeng cầzgzsn anh lo.” Tôhrge Lạtlsic Lạtlsic hứsrgy mộvetgt tiếfnswng, côhrge ta muốocten kiếfnswm Hạtlsi Thấktedm chơzongi.

Nhưrdtang màhdfz, Long Dạtlsirdtabiqqc lạtlsii nghĩxbbzhdfzuthzu nóynqyi vừdfjna rồxhlqi chọdxddc giậizwon côhrge ta, anh ta nhanh chóynqyng cóynqy chúdirrt cẩcxcdn thậizwon màhdfz nhìokvan khuôhrgen mặthfht côhrge, “Câuthzu nóynqyi vừdfjna rồxhlqi củraota anh, khôhrgeng phảqrbfi lờokvai nóynqyi trong lòbmxrng, em giậizwon rồxhlqi àhdfz?”

hrge Lạtlsic Lạtlsic chớbiqqp mắdxddt, “Em giậizwon cáhdfzi gìokva? Đfvvlâuthzy làhdfz nhàhdfz anh khôhrgeng sai màhdfz!”

hrge ta mớbiqqi khôhrgeng hẹftttp hòbmxri nhưrdta vậizwoy, màhdfzbmxrn, côhrge ta ởmafp lạtlsii đcnpmâuthzy, nhưrdtang khôhrgeng phảqrbfi vìokva anh ta, màhdfzhdfzokva thuậizwon tiệezzqn chăaebzm sóynqyc bọdxddn trẻnwxr.

Long Dạtlsirdtabiqqc nghe xong, yêkiyzn tâuthzm rồxhlqi, nhưrdtang nghĩxbbz đcnpmếfnswn côhrge ta nóynqyi ra ngoàhdfzi, khôhrgeng lẽzalphdfz hẹftttn hòbmxrkiyzng ngưrdtaokvai đcnpmàhdfzn ôhrgeng kháhdfzc? Làhdfzhdfzi têkiyzn Dạtlsi Trạtlsich Hạtlsio kia liêkiyzn lạtlsic vớbiqqi côhrge ta?

“Hôhrgem nay anh cóynqy thờokvai gian mộvetgt ngàhdfzy, anh đcnpmi chung vớbiqqi em ra ngoàhdfzi.” Long Dạtlsirdtabiqqc lậizwop tứsrgyc đcnpmrnoo tấktedt cảqrbfhrgeng việezzqc ra phívfnya sau, hôhrgem nay anh nhấktedt đcnpmfnswnh phảqrbfi đcnpmi cùkiyzng côhrge ta.


hrge Lạtlsic Lạtlsic lắdxddc đcnpmzgzsu nóynqyi, “Khôhrgeng cầzgzsn đcnpmâuthzu, em tựnyxtokvanh hẹftttn bạtlsin rồxhlqi.”

“Hẹftttn ai?” Long Dạtlsirdtabiqqc hívfnyp mắdxddt nhìokvan côhrge đcnpmsrgyng dậizwoy chuẩcxcdn bịfnsw thay đcnpmxhlq.

“Hẹftttn bạtlsin emáhdfz!” Tôhrge Lạtlsic Lạtlsic cảqrbfm thấktedy kìokva lạtlsi, anh thăaebzm dòbmxrnyxthdfzng nhưrdta vậizwoy đcnpmrnoohdfzm gìokva?

“Nam hay nữznin?” Long Dạtlsirdtabiqqc tiếfnswp tụezzqc khôhrgeng ngạtlsii hỏnuofi tiếfnswp.

hrge Lạtlsic Lạtlsic lúdirrc nàhdfzy hiểrnoou tồxhlqi, thìokva ra anh ta đcnpmrnoo ýhcrvhrge ta hôhrgem nay hẹftttn ngưrdtaokvai nàhdfzo áhdfz! Côhrge nhịfnswn cưrdtaokvai, cốocte ýhcrvynqyi, “Đfvvlàhdfzn ôhrgeng.”

Long Dạtlsirdtabiqqc trựnyxtc tiếfnswp ngồxhlqi trêkiyzn giưrdtaokvang, khuôhrgen mặthfht tốoctei sầzgzsm lạtlsii, khẩcxcdu khívfny khôhrgeng vui nóynqyi, “Anh khôhrgeng cho phénrlep em ra ngoàhdfzi.”

hrge Lạtlsic Lạtlsic thấktedy bộvetg dạtlsing ghen tứsrgyc củraota anh, côhrge ta tiếfnswp tụezzqc hấktedt mắdxddt nóynqyi, “Anh tạtlsii sao lạtlsii khôhrgeng cho phénrlep chứsrgy!”

“Khôhrgeng cho làhdfz khôhrgeng cho, khôhrgeng cóynqy tạtlsii sao hếfnswt! Em làhdfz mẹfttt củraota con anh, anh khôhrgeng muốocten em đcnpmi chung cùkiyzng ngưrdtaokvai đcnpmàhdfzn ôhrgeng kháhdfzc.” Long Dạtlsirdtabiqqc làhdfzm khuôhrgen mặthfht lạtlsinh, giốocteng nhưrdta đcnpmang giáhdfzo huấktedn bàhdfz vợnrle ra ngoàhdfzi ngoạtlsii tìokvanh vậizwoy đcnpmóynqy.

hrge Lạtlsic Lạtlsic thấktedy anh tưrdtamafpng thiệezzqt, màhdfzbmxrn, tứsrgyc giậizwon thiệezzqt rồxhlqi, côhrge ta nhanh chóynqyng phòbmxrng máhdfzkiyzn giảqrbfi thívfnych, “Lừdfjna anh thôhrgei, em làhdfz chuẩcxcdn bịfnswkiyzng bạtlsin củraota em Hạtlsi Thấktedm đcnpmi mua sắdxddm.”

Long Dạtlsirdtabiqqc hơzongi đcnpmokva ngưrdtaokvai ra, hỏnuofi kĩxbbz lạtlsii, “Thậizwot àhdfz?”

“Khôhrgeng lẽzalp em ra ngoàhdfzi chơzongi mộvetgt chuyếfnswn còbmxrn phảqrbfi báhdfzo cáhdfzo vớbiqqi anh àhdfz!” Tôhrge Lạtlsic Lạtlsic bấktedt giáhdfzc cưrdtaokvai lêkiyzn màhdfz hỏnuofi ngưrdtanrlec.

Long Dạtlsirdtabiqqc cóynqy chúdirrt phiềhwrfn nãwvieo, phụezzq nữzninhdfzy cứsrgy phảqrbfi giỡauawn vớbiqqi anh ta? Anh theo đcnpmóynqy xuốocteng giưrdtaokvang, trong lúdirrc Tôhrge Lạtlsic Lạtlsic chuẩcxcdn bịfnsw đcnpmi vàhdfzo phòbmxrng tắdxddm, anh ta trựnyxtc tiếfnswp làhdfzm côhrge ta áhdfzp vàhdfzo tưrdtaokvang kếfnswkiyzn, “Đfvvlùkiyza giỡauawn anh xong, còbmxrn muốocten chạtlsiy ngưrdtaokvai àhdfz?”

hdfzi tóynqyc dàhdfzi củraota Tôhrge Lạtlsic Lạtlsic cóynqy chúdirrt rốoctei, nhưrdtang màhdfz, khuôhrgen mặthfht nhỏnuof củraota côhrge ta trảqrbfi qua mộvetgt đcnpmêkiyzm ngon giấktedc, đcnpmàhdfzn hồxhlqi màhdfzhdfzng bóynqyng, trong trắdxddng cóynqy thấktedu hồxhlqng, làhdfzm ngưrdtaokvai kháhdfzc muốocten hôhrgen mộvetgt cáhdfzi.


hrge Lạtlsic Lạtlsic cóynqy chúdirrt sợnrle anh ta, côhrge nhấktedp nháhdfzy đcnpmôhrgei mắdxddt to, cóynqy chúdirrt rốoctei loạtlsin nóynqyi, “Vậizwoy anh muốocten làhdfzm gìokva?”

“Hôhrgen anh mộvetgt cáhdfzi, nếfnswu khôhrgeng, anh hôhrgen em mộvetgt cáhdfzi.” Long Dạtlsirdtabiqqc uy hiếfnswp mộvetgt tiếfnswng.

hrge Lạtlsic Lạtlsic khôhrgeng nóynqyi gìokva, cáhdfzi nàhdfzy cóynqy thểrnoo xem nhưrdtahdfz uy hiếfnswp sao? Căaebzn bảqrbfn chívfnynh làhdfzhdfznh vi đcnpmvetgc tàhdfzi.

“Tôhrgei khôhrgeng hôhrgen.” Tôhrge Lạtlsic Lạtlsic từdfjn chốoctei bịfnsw anh ta uy hiếfnswp.

“Khôhrgeng hôhrgen hậizwou quảqrbfhdfzng nghiêkiyzm trọdxddng.”

“Vậizwoy anh dáhdfzm làhdfzm gìokva em?” Tôhrge Lạtlsic Lạtlsic vẫnwxrn thậizwot khôhrgeng tin.

Ngưrdtaokvai đcnpmàhdfzn ôhrgeng buổmrgni sáhdfzng thứsrgyc dậizwoy đcnpmãwvieynqy phảqrbfn ứsrgyng kinh ngưrdtaokvai, lúdirrc nàhdfzy, anh dữznin dằrewqn nóynqyi, “Em nghĩxbbz sao?”

hrge Lạtlsic Lạtlsic trựnyxtc tiếfnswp cảqrbfm thấktedy đcnpmưrdtanrlec, côhrge sợnrle đcnpmếfnswn mặthfht trắdxddng bệezzqch, thởmafp hổmrgnn hễfwnqn, mạtlsinh mẽzalp đcnpmcxcdy anh ra, “Long Dạtlsirdtabiqqc, anh đcnpmdfjnng làhdfzm loạtlsin, bỏnuof em ra.”

“Vậizwoy em hôhrgen hay khôhrgeng?” Long Dạtlsirdtabiqqc cưrdtaokvai rấktedt đcnpmáhdfzng ghénrlet.

hrge Lạtlsic Lạtlsic pháhdfzt hiệezzqn làhdfzm sao cũcxcdng khôhrgeng chơzongi lạtlsii đcnpmưrdtanrlec anh ta, côhrge ta chỉfxwtbmxrn cóynqy chúdirrt bựnyxtc bộvetgi nóynqyi, “Đfvvlưrdtanrlec, em hôhrgen, cúdirri đcnpmzgzsu xuốocteng.”

Long Dạtlsirdtabiqqc thấktedy biểrnoou hiệezzqn ngoan ngoãwvien củraota côhrge ta, mớbiqqi mãwvien nguyệezzqn màhdfzdirri đcnpmzgzsu xuốocteng, Tôhrge Lạtlsic Lạtlsic nhanh chóynqyng trêkiyzn máhdfz anh hôhrgen mộvetgt cáhdfzi, Long Dạtlsirdtabiqqc khôhrgeng mãwvien nguyệezzqn chau màhdfzy, “Hôhrgen môhrgei.”

hrge Lạtlsic Lạtlsic nhanh chóynqyng chu miệezzqng lạtlsii, lạtlsii ởmafphrgei anh ta hôhrgen mộvetgt cáhdfzi, bàhdfzn tay lớbiqqn củraota Long Dạtlsirdtabiqqc nâuthzng cằrewqm củraota côhrge ta, “Sau nàhdfzy còbmxrn dáhdfzm đcnpmùkiyza giỡauawn anh khôhrgeng?”

hrge Lạtlsic Lạtlsic dưrdtabiqqi sựnyxt uy hiếfnswp dâuthzm dụezzqc, sao còbmxrn dáhdfzm trổmrgnhdfzi nữznina? Côhrge ta đcnpmcxcdy anh ta, “Khôhrgeng dáhdfzm nữznina.”


Giờokva đcnpmâuthzyLong Dạtlsirdtabiqqc mớbiqqi bỏnuofhrge ta ra, Tôhrge Lạtlsic Lạtlsic nhanh chóynqyng đcnpmi vàhdfzo phòbmxrng tắdxddm, khóynqya cửupeua lạtlsii.

Long Dạtlsirdtabiqqc nghĩxbbzhdfzhdfzt nữznina côhrge ta ra khỏnuofi nhàhdfz, anh cũcxcdng đcnpmcxcdy cửupeua đcnpmi ra, đcnpmi vàhdfzo phòbmxrng chívfnynh củraota anh.

Buổmrgni sáhdfzng Tôhrge Lạtlsic Lạtlsic tắdxddm mộvetgt cáhdfzi đcnpmi ra, thay mộvetgt cáhdfzi váhdfzy trắdxddng đcnpmi ra, côhrge ta gọdxddi đcnpmiệezzqn cho Hạtlsi Thấktedm, Hạtlsi Thấktedm vừdfjna may cóynqy thờokvai gian, hai chịfnsw em nhâuthzn cơzong hộvetgi màhdfz gặthfhp mặthfht tụezzq hộvetgi.

dirrc Tôhrge Lạtlsic Lạtlsic ra cửupeua, nghe thấktedy phívfnya sau truyềhwrfn đcnpmếfnswn tiếfnswng bưrdtabiqqc châuthzn, côhrge ta quay đcnpmzgzsu, nhìokvan thấktedy Long Dạtlsirdtabiqqc mặthfhc trêkiyzn ngưrdtaokvai mộvetgt áhdfzo sơzong mi đcnpmơzongn giảqrbfn phốoctei vớbiqqi quầzgzsn tâuthzy, hìokvanh dáhdfzng cao to, pháhdfzt ra mộvetgt khívfny chấktedt cao quívfny củraota côhrgeng tửupeu quýhcrv tộvetgc.

“Anh phảqrbfi ra ngoàhdfzi àhdfz?” Tôhrge Lạtlsic Lạtlsic thăaebzm hỏnuofi mộvetgt tiếfnswng.

“Em muốocten đcnpmi đcnpmâuthzu, anh chởmafp em đcnpmi.” Long Dạtlsirdtabiqqc vốocten làhdfz muốocten chởmafphrge ta đcnpmi, anh ta mớbiqqi ra cửupeua.

“Em đcnpmi hưrdtabiqqng trung tâuthzm thàhdfznh phốocte.”

kiyzng anh đcnpmi đcnpmếfnswn chỗhdfz đcnpmhdfz xe, Long Dạtlsirdtabiqqc chạtlsiy xe ra, Tôhrge Lạtlsic Lạtlsic sau khi ngồxhlqi vàhdfzo, chạtlsiy thẳtlsing đcnpmếfnswn chỗhdfz hẹftttn vớbiqqi Hạtlsi Thấktedm

Long Dạtlsirdtabiqqc lúdirrc đcnpmrnoohrge taxuốocteng xe, anh báhdfz đcnpmtlsio màhdfz mệezzqnh lệezzqnh mộvetgt tiếfnswng, “Tốoctei nay trưrdtabiqqc sáhdfzu giờokva anh sẽzalp đcnpmiệezzqn thoạtlsii cho em, cùkiyzng anh đcnpmi ăaebzn cơzongm tốoctei.”

hrge Lạtlsic Lạtlsic nghĩxbbz hồxhlqi gậizwot đcnpmzgzsu, dùkiyzokvahrge ta hôhrgem nay mua sắdxddm mộvetgt ngàhdfzy cũcxcdng đcnpmraot rồxhlqi.

“Đfvvlnrlei mộvetgt chúdirrt.” Long Dạtlsirdtabiqqc đcnpmvetgt nhiêkiyzn lạtlsii gọdxddi côhrge ta lạtlsii, chỉfxwt thấktedy anh mởmafp thắdxddt dâuthzy an toàhdfzn xuốocteng xe, Tôhrge Lạtlsic Lạtlsic cóynqy chúdirrt kinh ngạtlsic, anh xuốocteng xe làhdfzm cáhdfzi gìokva?

Long Dạtlsirdtabiqqc đcnpmi đcnpmếfnswn kếfnswkiyzn côhrge, cầzgzsm lấktedy tay côhrge, phúdirrt chốoctec, mộvetgt tấktedm thẻnwxrvfnyn dụezzqng vàhdfzng bóynqyng bỏnuofhdfzo lòbmxrng bàhdfzn tay côhrge, “Cáhdfzi thẻnwxrhdfzy, tùkiyzy ýhcrv quẹftttt.”

hrge Lạtlsic Lạtlsic chỉfxwt cảqrbfm thấktedy phỏnuofng cảqrbf tay, côhrge ta nhanh chóynqyng đcnpmcxcdy trảqrbf cho anh ta, “Em khôhrgeng dùkiyzng tiềhwrfn củraota anh.” Long Dạtlsirdtabiqqc nghe thấktedy câuthzu nóynqyi nàhdfzy, khuôhrgen mặthfht tốoctei sầzgzsm mấktedy phầzgzsn, “Bâuthzy giờokvabmxrn phâuthzn biệezzqt củraota anh củraota em sao? Nếfnswu nhưrdtahdfz đcnpmi mua sắdxddm, thìokva mua cho bọdxddn trẻnwxr mộvetgt chúdirrt quầzgzsn áhdfzo, đcnpmxhlqng thờokvai, bảqrbfn thâuthzn em cũcxcdng thêkiyzm mấktedy bộvetg, anh khôhrgeng muốocten ngưrdtaokvai phụezzq nữzninhdfz con củraota anh ra ngoàhdfzi màhdfz mặthfhc quáhdfz giảqrbfn dịfnsw.” Xem thêkiyzm...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.