Vợ Yêu Con Cưng Của Tổng Tài

Chương 209 :

    trước sau   
21209.

Vốfahwn dĩaljvhtex Lạregrc Lạregrc còfahwn đxxnvang nghĩaljv xem mộnnlmt bộnnlm phim hay, nhưmpekng màpbyu, khổhblp nổhblpi khíiskq thếmqqh củknlsa ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng bêuthxn cạregrnh quánksa lớhfnnn, luôhtexn ảuglenh hưmpekmkdzng đxxnvếmqqhn côhtex, màpbyu trong rạregrp chiếmqqhu phim, tim côhtexiwkfng bịlluwpbyum đxxnvếmqqhn rốfahwi loạregrn.

Ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng nàpbyuy khôhtexng phảuglei giậkieyt bắyhqtp rang củknlsa côhtex thìkieypbyu giậkieyt tràpbyu sữpngpa, rấdqynt đxxnvánksang ghékieyt.

mpekhfnnc ra rạregrp chiếmqqhu phim, đxxnvãblnhytzrn mưmpekalbui mộnnlmt giờalbu đxxnvêuthxm, ban đxxnvêuthxm củknlsa đxxnvmqqhu thánksang tánksam, trêuthxn bầmqqhu trờalbui đxxnvmqqhy ngôhtexi sao, màpbyu thờalbui đxxnviểsawam đxxnvóblnh, đxxnvalbui sốfahwng đxxnvêuthxm trong thàpbyunh phốfahwpbyuy mớhfnni bắyhqtt đxxnvmqqhu nhộnnlmn nhịlluwp lêuthxn, ánksanh đxxnvèdqynn nhấdqynp nhánksay trêuthxn tuyếmqqhn đxxnvưmpekalbung, hầmqqhu nhưmpek ngậkieyp tràpbyun sựckjgblnhnh liệoeutt vàpbyuytzri sắyhqtc mờalbu ánksam.

htex Lạregrc Lạregrc thấdqyny đxxnvãblnh tốfahwi nhưmpek vậkieyy rồoeuti, côhtexblnhi vớhfnni ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng bêuthxn cạregrnh, “Chúhanvng ta vềiamr thôhtexi!”

“Anh cóblnh chúhanvt đxxnvóblnhi, cùhanvng anh đxxnvi ăorptn.” Long Dạregrmpekhfnnc cúhanvi đxxnvmqqhu mởmkdz miệoeutng nóblnhi.


htex Lạregrc Lạregrc ngạregrc nhiêuthxn mộnnlmt lánksat, côhtex thìkiey khôhtexng cóblnh ýmpek kiếmqqhn gìkiey, “Đljonưmpekyhqtc đxxnvóblnh! Chúhanvng ta đxxnvi đxxnvâreffu ăorptn?”

Đljonalbui sốfahwng thưmpekalbung ngàpbyuy củknlsa Long Dạregrmpekhfnnc, chíiskqnh làpbyu luôhtexn luôhtexn ra vàpbyuo nhữpngpng nhàpbyupbyung cao cấdqynp, cho nêuthxn, giờalbupbyuy nhàpbyupbyung cao cấdqynp nàpbyuo cóblnhnksan thứhfnnc ăorptn đxxnvêuthxm, anh ta làpbyujxdx nhấdqynt.

Giờalbu đxxnvâreffy trong nhàpbyupbyung khánksach ăorptn khôhtexng nhiềiamru lắyhqtm, chỉgnxmblnh mấdqyny bàpbyun thôhtexi, nhưmpekng màpbyu, nhữpngpng nhâreffn viêuthxn ởmkdz đxxnvâreffy khôhtexng cóblnh thểsawa hiệoeutn làpbyu chánksan nảuglen, vẫvfoin phụjxdxc vụjxdx rấdqynt nhiệoeutt tìkieynh chu đxxnvánksao.

htex Lạregrc Lạregrc gọljoni mộnnlmt móblnhn chèdqyn, mộnnlmt ly tràpbyu hoa, nhưmpekng ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng đxxnvfahwi diệoeutn lạregri gọljoni mộnnlmt phầmqqhn bíiskqt tếmqqht vàpbyumpekyhqtu vang đxxnvxndr, Tôhtex Lạregrc Lạregrc biếmqqht ban đxxnvêuthxm anh ta khôhtexng cóblnh ăorptn nhiềiamru, cuốfahwi cùhanvng Long Dạregrmpekhfnnc còfahwn gọljoni mộnnlmt phầmqqhn yếmqqhn cho Tôhtex Lạregrc Lạregrc đxxnvang ngồoeuti bêuthxn cạregrnh.

Từcqsv cửugoka sổhblp nhìkieyn sang bêuthxn ngoàpbyui, vẫvfoin còfahwn mởmkdz đxxnvèdqynn sánksang chưmpekng, vẫvfoin còfahwn ngậkieyp tràpbyun ánksanh đxxnvèdqynn rựckjgc rỡiwkf, mộnnlmt cảuglenh sắyhqtc xa hoa rựckjgc rỡiwkf.

Trong nhàpbyupbyung đxxnvang vang lêuthxn âreffm nhạregrc êuthxm dịlluwu, cựckjgc kỳckjgblnhkieynh cảuglem, rưmpekyhqtu vang đxxnvxndr đxxnvưmpekyhqtc mang lêuthxn bàpbyun trưmpekhfnnc, Long Dạregrmpekhfnnc róblnht cho côhtex nửugoka ly, anh ta nho nhãblnhreffng ly rưmpekyhqtu lêuthxn nhẹoygj nhàpbyung chạregrm ly vớhfnni côhtex, “Cùhanvng anh uốfahwng mộnnlmt ly.”

htex Lạregrc Lạregrc cóblnh chúhanvt khóblnh xửugok, chỉgnxmblnh thểsawareffng ly lêuthxn uốfahwng, khôhtexng biếmqqht cóblnh phảuglei vìkiey hoàpbyun cảuglenh nhưmpek thếmqqhpbyuy khiếmqqhn cho con ngưmpekalbui thấdqyny lưmpekalbui biếmqqhng, hay làpbyu hoàpbyun cảuglenh nàpbyuy khiếmqqhn ngưmpekalbui cảuglem thấdqyny quánksa tuyệoeutt vờalbui.

htex Lạregrc Lạregrc cảuglem thấdqyny mùhanvi vịlluw củknlsa rưmpekyhqtu đxxnvxndriwkfng cựckjgc kỳckjg ngọljont ngàpbyuo, móblnhn ăorptn củknlsa Long Dạregrmpekhfnnc đxxnvưmpekyhqtc bưmpekng lêuthxn, Tôhtex Lạregrc Lạregrc ăorptn phầmqqhn củknlsa bảuglen thâreffn, chỉgnxm nhìkieyn thấdqyny bộnnlm dạregrng dùhanvng dao nĩaljva củknlsa ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng đxxnvfahwi diệoeutn, cựckjgc kỳckjg giốfahwng mộnnlmt quýmpek ôhtexng trong quýmpek tộnnlmc, thàpbyunh thụjxdxc khiếmqqhn ngưmpekalbui say mêuthx.

Anh ta cắyhqtt mộnnlmt miếmqqhng nhỏxndriskqt tếmqqht non đxxnvưmpeka đxxnvếmqqhn bêuthxn cạregrnh miệoeutng củknlsa côhtex ta, Tôhtex Lạregrc Lạregrc ngơytzr ngánksac mấdqyny giâreffy, côhtex lắyhqtc đxxnvmqqhu khôhtexng muốfahwn ăorptn, nhưmpekng màpbyu, đxxnvôhtexi mắyhqtt híiskqp lạregri củknlsa ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng, giốfahwng nhưmpekblnh chúhanvt khôhtexng đxxnvưmpekyhqtc vui.

htex Lạregrc Lạregrc chỉgnxmfahwn cánksach hánksa miệoeutng ăorptn vàpbyuo, đxxnvang thưmpekmkdzng thứhfnnc, cũiwkfng nưmpekhfnnng rấdqynt ngon đxxnvóblnh, khôhtexng dai cũiwkfng khôhtexng sốfahwng lắyhqtm.

Nhìkieyn thấdqyny côhtex ngoan ngoãblnhn ăorptn vàpbyuo, Long Dạregrmpekhfnnc mớhfnni cắyhqtt mộnnlmt miếmqqhng nhỏxndr đxxnvưmpeka vàpbyuo miệoeutng ăorptn, Tôhtex Lạregrc Lạregrc ăorptn yếmqqhn củknlsa côhtex, cóblnh khi lạregri ngắyhqtm cánksach ăorptn củknlsa ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng ngồoeuti đxxnvfahwi diệoeutn, cảuglem thấdqyny cũiwkfng khánksampekhfnnng mắyhqtt thiệoeutt.

“Khi nàpbyuo mớhfnni đxxnvóblnhn nhữpngpng đxxnvhfnna nhỏxndr quay vềiamr?” Tôhtex Lạregrc Lạregrc cóblnh chúhanvt nhớhfnn con rồoeuti.

“Cho con chơytzri thêuthxm mấdqyny ngàpbyuy nữpngpa.” Long Dạregrmpekhfnnc khôhtexng muốfahwn nhưmpek vậkieyy, anh ta hy vọljonng con cánksai cóblnh thểsawa chơytzri nhiềiamru vớhfnni ôhtexng bàpbyu nộnnlmi, đxxnvhfnna con vàpbyu ngưmpekalbui nhàpbyureffy dựckjgng mộnnlmt tìkieynh cảuglem tốfahwt, sau nàpbyuy việoeutc anh lấdqyny côhtex sẽqdjs khôhtexng cóblnh nhiềiamru phiềiamrn phứhfnnc.


htex Lạregrc Lạregrc chỉgnxmblnh thểsawa gậkieyt đxxnvmqqhu, sau khi im lặsktang ăorptn hếmqqht nhữpngpng thứhfnnc ăorptn củknlsa mìkieynh, đxxnvãblnhytzrn mưmpekalbui hai giờalbu đxxnvêuthxm.

htex Lạregrc Lạregrc theo Long Dạregrmpekhfnnc bưmpekhfnnc xuốfahwng lầmqqhu, bưmpekhfnnc đxxnvếmqqhn bêuthxn cạregrnh xe củknlsa anh ta, bêuthxn cạregrnh cóblnh mộnnlmt côhtexng viêuthxn nhỏxndr, nơytzri đxxnvâreffy rấdqynt yêuthxn tĩaljvnh, Long Dạregrmpekhfnnc nóblnhi vớhfnni côhtex

, “Cùhanvng anh đxxnvi dạregro.”

htex Lạregrc Lạregrc ngâreffy ngưmpekalbui ra, khôhtexng biếmqqht vìkiey sao, côhtex cảuglem thấdqyny đxxnvêuthxm nay cóblnh chúhanvt đxxnvuthxn cuồoeutng, ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng nàpbyuy cóblnh chúhanvt đxxnvuthxn cuồoeutng, vậkieyy thìkieyhtex đxxnvuthxn cùhanvng anh ta thôhtexi!

Đljonêuthxm nay Tôhtex Lạregrc Lạregrc mặsktac mộnnlmt chiếmqqhc đxxnvmqqhm dạregr hộnnlmi, dưmpekhfnni ánksanh đxxnvèdqynn đxxnvưmpekalbung, giốfahwng nhưmpek mộnnlmt yêuthxu tinh tinh ranh trong khu rừcqsvng vậkieyy, trêuthxn ngưmpekalbui tỏxndra ra ánksanh sánksang nhẹoygj nhàpbyung, ánksanh mắyhqtt củknlsa Long Dạregrmpekhfnnc cóblnh khi lọljont trêuthxn ngưmpekalbui củknlsa côhtex, sựckjgblnhng bỏxndrng trong ánksanh mắyhqtt khôhtexng thểsawa giấdqynu đxxnvi đxxnvưmpekyhqtc.

mpekhfnnc châreffn nhẹoygj nhàpbyung củknlsa Tôhtex Lạregrc Lạregrc trong ánksanh mắyhqtt củknlsa ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng nàpbyuy, cóblnh chúhanvt khôhtexng đxxnvưmpekyhqtc tựckjg nhiêuthxn, chỉgnxmblnh nhữpngpng đxxnviềiamru tốfahwt đxxnvoygjp củknlsa côhtex ta, cứhfnn nhưmpek thếmqqhpbyuy xuấdqynt hiệoeutn trưmpekhfnnc mặsktat củknlsa anh ta, tránksai tim côhtex ta khôhtexng tậkieyp trung cứhfnn nhưmpek vậkieyy bưmpekhfnnc đxxnvi, nhưmpekng khôhtexng biếmqqht dưmpekhfnni châreffn lạregri cóblnh mộnnlmt bậkieyc thềiamrm, côhtex khôhtexng cẩugokn thậkieyn, cảugle con ngưmpekalbui liềiamrn ngãblnh vềiamr phíiskqa trưmpekhfnnc.

“Áydtb…” Côhtex ta hôhtexuthxn tiếmqqhng ngạregrc nhiêuthxn, khi nóblnhi thìkiey chậkieym, khi làpbyum thìkiey nhanh, côhtex ta cảuglem thấdqyny cóblnh mộnnlmt cánksanh tay khỏxndre mạregrnh đxxnvang từcqsv phíiskqa sau ôhtexm đxxnvếmqqhn, ôhtexm lạregri con ngưmpekalbui đxxnvang ngãblnh vềiamr phíiskqa trưmpekhfnnc củknlsa côhtex ta, côhtex ta nghiêuthxng ngưmpekalbui mộnnlmt cánksai, thìkieyytzri vàpbyuo vòfahwng ngựckjgc mạregrnh khỏxndre, gưmpekơytzrng mặsktat củknlsa côhtex ta đxxnvjxdxng đxxnvếmqqhn cóblnh chúhanvt đxxnvxndruthxn.

“Em khôhtexng sao chứhfnn!” Giọljonng nóblnhi trầmqqhm ấdqynm củknlsa ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng từcqsv trêuthxn đxxnvmqqhu truyềiamrn đxxnvếmqqhn.

htex Lạregrc Lạregrc sợyhqtblnhi mấdqynt hếmqqht nữpngpa phầmqqhn hồoeutn víiskqa, lúhanvc nãblnhy nếmqqhu nhưmpek anh ta khôhtexng kékieyo lạregri côhtex ta, côhtex ta nhấdqynt đxxnvlluwnh tékiey đxxnvếmqqhn khóblnh coi, côhtex ta lắyhqtc đxxnvmqqhu, sau đxxnvóblnh hung dữpngp nhìkieyn vàpbyuo bậkieyc thềiamrm bệoeutn cạregrnh, ai lạregri ởmkdz đxxnvâreffy làpbyum mộnnlmt bậkieyc thềiamrm chứhfnn!

htex Lạregrc Lạregrc đxxnvregrp lêuthxn bậkieyc thềiamrm, nhưmpekng bàpbyun tay đxxnvãblnh bịlluw ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng đxxnvóblnh nắyhqtm chặsktat lạregri, trong lòfahwng Tôhtex Lạregrc Lạregrc thấdqyny ấdqynm ánksap, cảuglem thấdqyny cảuglem giánksac sợyhqtblnhi lúhanvc nãblnhy trong giấdqyny lánksat đxxnvãblnh biếmqqhn mấdqynt.

Hai ngưmpekalbui đxxnvi đxxnvếmqqhn mộnnlmt con đxxnvưmpekalbung vắyhqtng vẻotkouthxn tĩaljvnh, nơytzri đxxnvâreffy cóblnh nhữpngpng câreffy cao to, che lạregri con đxxnvưmpekalbung lớhfnnn bêuthxn cạregrnh, biểsawau hiệoeutn cóblnh chúhanvt u ánksam đxxnvánksang sợyhqt, nếmqqhu nhưmpek mộnnlmt mìkieynh Tôhtex Lạregrc Lạregrc ban đxxnvêuthxm đxxnvi trêuthxn con đxxnvưmpekalbung nhưmpek thếmqqhpbyuy, côhtex ta nhấdqynt đxxnvlluwnh sẽqdjs sợyhqtblnhi đxxnvếmqqhn chếmqqht.

Nhưmpekng màpbyu, hôhtexm nay cóblnh ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng nàpbyuy ởmkdz đxxnvâreffy, côhtex ta lạregri cảuglem thấdqyny rấdqynt an toàpbyun, côhtex ta nghĩaljv, cóblnh anh ta ởmkdz đxxnvâreffy, chắyhqtc chắyhqtn sẽqdjs khôhtexng gặsktap đxxnvưmpekyhqtc chuyệoeutn nguy hiểsawam gìkiey. Nhưmpekng màpbyu, suy nghĩaljvpbyuy củknlsa côhtex ta vừcqsva mớhfnni buôhtexng xuốfahwng, đxxnvnnlmt nhiêuthxn trưmpekhfnnc mặsktat bưmpekhfnnc qua hai ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng, nhìkieyn vàpbyuo họljoniwkfng khôhtexng giốfahwng nhưmpekblnhn bộnnlm, bưmpekhfnnc châreffn cóblnh chúhanvt gấdqynp, nhưmpekng màpbyuhtex Lạregrc Lạregrc nghe thấdqyny phíiskqa sau cũiwkfng cóblnh tiếmqqhng bưmpekhfnnc châreffn, côhtex ta nghiêuthxng đxxnvmqqhu qua, phíiskqa sau ngưmpekalbui cóblnh hai ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng chặsktan lạregri, trờalbui ơytzri! Chẳiamrng lẽqdjs gặsktap đxxnvưmpekyhqtc du côhtexn sao?

htex ta ngay lậkieyp tứhfnnc nắyhqtm chặsktat lạregri cánksanh tay củknlsa Long Dạregrmpekhfnnc, khẩugokn trưmpekơytzrng nhìkieyn sang anh ta, chỉgnxm nhìkieyn thấdqyny vẻotko mặsktat tuấdqynn túhanv củknlsa Long Dạregrmpekhfnnc cóblnh chúhanvt sa sầmqqhm, anh ta nhìkieyn chằmqobm chằmqobm vàpbyuo hai ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng đxxnvhfnnng phíiskqa trưmpekhfnnc, tránksai tim củknlsa Tôhtex Lạregrc Lạregrc nhảugley lêuthxn, nhỏxndr tiếmqqhng hỏxndri, “Phảuglei làpbyum sao đxxnvâreffy?”

Long Dạregrmpekhfnnc đxxnvnnlmt nhiêuthxn đxxnvugoky Tôhtex Lạregrc Lạregrc sang mộnnlmt bêuthxn, an ủknlsi côhtex ta, “Đljoncqsvng lo, cóblnh anh ởmkdz đxxnvâreffy?”

Nhưmpekng bốfahwn ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng đxxnvóblnhjxdxpbyung biếmqqht đxxnvưmpekyhqtc họljon đxxnvãblnh ýmpek thứhfnnc đxxnvưmpekyhqtc cóblnh nguy hiểsawam, ngay lậkieyp tứhfnnc họljonhanvt câreffy dao sánksang bóblnhng ra, bêuthxn trong cóblnh mộnnlmt ngưmpekalbui cầmqqhm đxxnvmqqhu lạregrnh lùhanvng uy hiếmqqhp nóblnhi vớhfnni Long Dạregrmpekhfnnc, “Biếmqqht đxxnviềiamru thìkiey, mang víiskq tiềiamrn, đxxnviệoeutn thoạregri, thẻotko ngâreffn hàpbyung củknlsa hai ngưmpekalbui toàpbyun bộnnlm giao ra, khôhtexng thôhtexi, hớhfnn hớhfnn! Sẽqdjs cho hai ngưmpekalbui biếmqqht tay.”

Long Dạregrmpekhfnnc lạregrnh lùhanvng cưmpekalbui mộnnlmt tiếmqqhng, “Cánksac ngưmpekalbui làpbyuhanvng nhau lêuthxn, hay làpbyu đxxnvdqynu mộnnlmt mìkieynh đxxnvâreffy?”

htex Lạregrc Lạregrc nhìkieyn thấdqyny trong tay củknlsa họljon đxxnviamru cầmqqhm mộnnlmt con dao phánksat sánksang, tránksai tim đxxnvnnlmt nhiêuthxn dồoeutn đxxnvếmqqhn tậkieyn khóblnhe mắyhqtt, côhtex ta hékieyt lêuthxn vớhfnni nhữpngpng ngưmpekalbui đxxnvóblnh, “Chúhanvng tôhtexi khôhtexng cóblnh tiềiamrn, cánksac ngưmpekalbui đxxnvi đxxnvi, khôhtexng thôhtexi, tôhtexi sẽqdjs la lêuthxn đxxnvóblnh!”

“Côhtexnksam la lêuthxn, chúhanvng tôhtexi lậkieyp tứhfnnc đxxnvâreffm chếmqqht hai ngưmpekalbui.” Ngưmpekalbui cầmqqhm đxxnvmqqhu hung hăorptng uy hiếmqqhp.

Long Dạregrmpekhfnnc an ủknlsi vổhblppbyuo tay củknlsa Tôhtex Lạregrc Lạregrc, “Em đxxnvhfnnng qua mộnnlmt bêuthxn.”

“Long Dạregrmpekhfnnc, đxxnvcqsvng màpbyu, họljonblnh dao đxxnvóblnh.” Giờalbu đxxnvâreffy tránksai tim củknlsa Tôhtex Lạregrc Lạregrc, vôhtexhanvng lo lắyhqtng cho anh ta, côhtex ta thàpbyuhanvng anh ta chạregry trốfahwn, cũiwkfng khôhtexng muốfahwn đxxnvánksanh nhau vớhfnni nhữpngpng ngưmpekalbui nàpbyuy.

“Tin anh đxxnvi.” Long Dạregrmpekhfnnc cảuglem giánksac đxxnvưmpekyhqtc sựckjg lo lắyhqtng củknlsa côhtex ta, trong nộnnlmi târeffm củknlsa anh ta cũiwkfng khánksablnhn nguyệoeutn đxxnvóblnh. “Đljonregri ca, đxxnvcqsvng phíiskq thờalbui gian nữpngpa, em thấdqyny ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng nàpbyuy rấdqynt giàpbyuu cóblnh, cưmpekhfnnp đxxnvi mớhfnni nóblnhi.” Mộnnlmt du côhtexn trong đxxnvóblnh, vừcqsva nhìkieyn thấdqyny trêuthxn ngưmpekalbui củknlsa Long Dạregrmpekhfnnc tràpbyun đxxnvmqqhy nhữpngpng khíiskq thếmqqh củknlsa ngưmpekalbui đxxnvàpbyun ôhtexng thàpbyunh đxxnvregrt, nóblnhi khôhtexng chừcqsvng làpbyu mộnnlmt phúhanvpbyuo, tuyệoeutt đxxnvfahwi khôhtexng thểsawa tha đxxnvưmpekyhqtc. Xem thêuthxm...

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.