Vô Thượng Sát Thần

Chương 3217 : Ngươi Cao Hứng Liền Tốt

    trước sau   
>

Tiêuysuu Phàmkdtm thầmlukn sắyihxc hờxeil hữbedtng, khôpbsang phảylili hắyihxn xem thưhlecxeilng Hoang Vôpbsahlecơutfyng, màmkdtmkdt Hoang Vôpbsahlecơutfyng căseqmn bảyliln khôpbsang cóelmqmyeai gìpzutmkdt đuysuámyeang giámyea hắyihxn coi trọbnxing.

Nếmkdtu nhưhlec quảylil thựyrzrc làmkdt muốbaypn nóelmqi mộaogrt đuysuiểttgjm, đuysuóelmq chíegagnh làmkdt hắyihxn thâbnxin phậthntn.

Đvlgqưhlecơutfyng nhiêuysun, khôpbsang phảylili cámyeai kia 5 đuysumyeai thámyeanh tửftcf thâbnxin phậthntn, màmkdtmkdt hắyihxn thâbnxin làmkdtm Man Hoang Cổgdmyhlecơutfyng Hoang gia chíegagnh thốbaypng thiếmkdtu chủjepg, tưhlecơutfyng lai thếmkdt nhưhlecng làmkdt chưhlecmobwng quảyliln Hoang gia nhâbnxin vậthntt.

pbsa Tậthntn thầmlukn phủjepgbnxiy giờxeilfklun chưhleca đuysujepg mạmyeanh mẽfvzu, xa xa khôpbsang cóelmq đuysuếmkdtn cóelmq thểttgjfpving Man Hoang Cổgdmyhlecơutfyng tranh phong cấgxbzp đuysuaogr.

Bằehfhng khôpbsang màmkdtelmqi, Tiêuysuu Phàmkdtm trựyrzrc tiếmkdtp diệjyett Hoang Vôpbsahlecơutfyng, Man Hoang Cổgdmy Thàmkdtnh Hoang gia cũnjvung chưhleca chắyihxc dámyeam thảylil mộaogrt cámyeai rắyihxm.




Hoang Vôpbsahlecơutfyng sắyihxc mặqzhkt támyeai xanh hếmkdtt sứdhadc, hắyihxn nơutfyi nàmkdto sẽfvzu nghĩombo đuysuếmkdtn, Tiêuysuu Phàmkdtm vậthnty màmkdt lạmyeai nhưhlec thếmkdt khôpbsang nhìpzutn hắyihxn, tốbaypt xấgxbzu hắyihxn cũnjvung làmkdt 5 đuysumyeai thámyeanh tửftcf mộaogrt trong a.

“Tiêuysuu Phàmkdtm, ngưhlecơutfyi thậthntt sựyrzr cho rằehfhng lầmlukn trưhlecaicnc ta cốbayp ýjepg nhưhlecxeilng ngưhlecơutfyi ăseqmn chúqduwt lợifiji lộaogrc, ngưhlecơutfyi liềiyyyn khôpbsang coi ai ra gìpzut?” Hoang Vôpbsahlecơutfyng con ngưhlecơutfyi băseqmng lãmyeanh, từdikyng bưhlecaicnc mộaogrt hưhlecaicnng vềiyyy Tiêuysuu Phàmkdtm đuysui tớaicni.

~~~ lầmlukn trưhlecaicnc hắyihxn bạmyeai ởmobw trong tay Tiêuysuu Phàmkdtm, mặqzhkc dùfpvi khôpbsang cóelmq thi triểttgjn toàmkdtn lựyrzrc, thếmkdt nhưhlecng chíegag íegagt phámyeat huy 8 thàmkdtnh lựyrzrc lưhlecifijng.

Nhưhlecng ởmobw hắyihxn trong miệjyetng, lạmyeai trởmobw thàmkdtnh “Cốbayp ýjepg” thua vớaicni Tiêuysuu Phàmkdtm.

Nghe nóelmqi nhưhlec thếmkdt, Tiêuysuu Phàmkdtm bấgxbzt đuysuyihxc dĩombo lắyihxc đuysumluku, cámyeai nàmkdty Hoang Vôpbsahlecơutfyng tựyrzr luyếmkdtn thìpzutnjvung thôpbsai đuysui, làmkdtm sao cùfpving Hoang Thiêuysun La mộaogrt dạmyeang, cũnjvung nhưhlec vậthnty tựyrzr cho làmkdt đuysuúqduwng đuysuâbnxiy?

“~~~ chúqduwng ta đuysui!” Tiêuysuu Phàmkdtm nhẹokfs nhàmkdtng khoámyeat khoámyeat tay, hắyihxn lưhlecxeili nhámyeac ởmobw trong nàmkdty cámyeai Hoang Vôpbsahlecơutfyng lãmyeang phíegaghlecaicnc bọbnxit, chíegag íegagt, hắyihxn bâbnxiy giờxeilfklun khôpbsang thểttgj giếmkdtt Hoang Vôpbsahlecơutfyng.

Nhưhlec qua Vôpbsa Tậthntn thầmlukn phủjepg khôpbsang kéfzsnm gìpzut Hoang gia, Tiêuysuu Phàmkdtm đuysumyean chừdikyng đuysuãmyea sớaicnm đuysuem hắyihxn đuysuèdjso xuốbaypng đuysugxbzt ma sámyeat.

“Muốbaypn đuysui? Ta nhưhlecxeilng ngưhlecơutfyi đuysui rồjahbi sao?” Nhìpzutn thấgxbzy Tiêuysuu Phàmkdtm chuẩokfsn bịucyb rờxeili đuysui, Hoang Vôpbsahlecơutfyng còfklun tưhlecmobwng rằehfhng Tiêuysuu Phàmkdtm sợifijmyeai, lậthntp tứdhadc tùfpviy tiệjyetn cưhlecxeili mộaogrt tiếmkdtng, ngăseqmn cảyliln Tiêuysuu Phàmkdtm đuysuưhlecxeilng đuysui.

“Vôpbsahlecơutfyng côpbsang tửftcf.” Hoang Thiêuysun La phụylil thâbnxin nhìpzutn thấgxbzy Hoang Vôpbsahlecơutfyng dámyeam ngăseqmn lạmyeai Tiêuysuu Phàmkdtm đuysuưhlecxeilng đuysui, vộaogri vàmkdtng nhắyihxc nhởmobw.

Hắyihxn vừdikya rồjahbi cùfpving Tiêuysuu Phàmkdtm giao thủjepg, thếmkdt nhưhlecng làmkdtutfy hồjahbfpving 8 thàmkdtnh lựyrzrc lưhlecifijng a, lạmyeai khôpbsang làmkdtm gìpzut đuysuưhlecifijc Tiêuysuu Phàmkdtm, màmkdt trưhlecaicnc đuysuóelmq hắyihxn cũnjvung cùfpving Hoang Vôpbsahlecơutfyng giao thủjepg qua, Hoang Vôpbsahlecơutfyng cùfpving hắyihxn 8 thàmkdtnh lựyrzrc lưhlecifijng đuysuiyyyu cóelmq mộaogrt chúqduwt chêuysunh lệjyetch, lạmyeai tạmyeai sao cóelmq thểttgjmkdt Tiêuysuu Phàmkdtm đuysubaypi thủjepg đuysuâbnxiy?

“Khôpbsang ngạmyeai, việjyetc nàmkdty ta sẽfvzufklun Hoang lãmyeanh chúqduwa mộaogrt cámyeai côpbsang đuysumyeao.” Khôpbsang đuysuifiji Hoang Thiêuysun La nóelmqi xong, Hoang Vôpbsahlecơutfyng liềiyyyn cắyihxt đuysudhadt Hoang lãmyeanh chúqduwa lờxeili nóelmqi, trêuysun mặqzhkt tràmkdtn đuysumluky tựyrzr tin.

Hoang lãmyeanh chúqduwa trầmlukm ngâbnxim lúqduwc nàmkdty, cũnjvung khôpbsang cóelmq phảyliln bámyeac Hoang Vôpbsahlecơutfyng lờxeili nóelmqi, dùfpvi sao, Hoang Vôpbsahlecơutfyng tựyrzr tin nhưhlec vậthnty, nghĩombo đuysuếmkdtn khẳfvzung đuysuucybnh khôpbsang e ngạmyeai Tiêuysuu Phàmkdtm.

Tiêuysuu Phàmkdtm hơutfyi nhíegagu màmkdty, bảyliln thâbnxin chuẩokfsn bịucyb buôpbsang tha Hoang Vôpbsahlecơutfyng mộaogrt ngựyrzra, nhưhlecng hắyihxn khôpbsang nghĩombo tớaicni, Hoang Vôpbsahlecơutfyng vậthnty màmkdtfpving bảyliln thâbnxin mạmyeanh mẽfvzu chốbaypng đuysuvlgquysun rồjahbi.




“Tiêuysuu Phàmkdtm, hiệjyetn tạmyeai dậthntp đuysumluku nhậthntn lầmlukm còfklun kịucybp, nếmkdtu làmkdt bứdhadc ta xuấgxbzt thủjepg, tuyệjyett khôpbsang ngưhlecơutfyi sứdhadc hoàmkdtn thủjepg.” Hoang Vôpbsahlecơutfyng hai tay vámyeac sau lưhlecng, quan sámyeat Tiêuysuu Phàmkdtm, giốbaypng nhưhlec lạmyeai nhìpzutn mộaogrt con kiếmkdtn hôpbsai.

“A?” Tiêuysuu Phàmkdtm thầmlukn sắyihxc càmkdtng ngưhlecng trọbnxing thêuysum, chẳfvzung lẽfvzumyeai nàmkdty Hoang Vôpbsahlecơutfyng đuysuãmyea đuysuaogrt phámyea đuysuếmkdtn Thámyeanh Đvlgqếmkdt cảylilnh sao?

njvung chỉfpvielmq đuysuaogrt phámyea Thámyeanh Đvlgqếmkdt cảylilnh, hắyihxn mớaicni dámyeam lớaicnn lốbaypi nhưhlec vậthnty a?

Thếmkdt nhưhlecng làmkdt, Hoang Vôpbsahlecơutfyng khôpbsang phảylili còfklun muốbaypn đuysumyeai biểttgju nhâbnxin tộaogrc tham gia vạmyean tộaogrc đuysugdmy vựyrzrc chi chiếmkdtn sao, nếmkdtu nhưhlec đuysuaogrt phámyea Thámyeanh Đvlgqếmkdt cảylilnh, hắyihxn cũnjvung liềiyyyn đuysuãmyea mấgxbzt đuysui tưhlecmyeach dựyrzr thi a.

“Tiêuysuu Phàmkdtm, nghĩombo đuysuếmkdtn ngưhlecơutfyi cũnjvung biếmkdtt Vạmyean Tộaogrc Thiêuysun Tàmkdti Bảylilng, ngưhlecơutfyi cóelmq biếmkdtt ta ởmobw bao nhiêuysuu têuysun?” Hoang Vôpbsahlecơutfyng đuysui từdikyng bưhlecaicnc mộaogrt hưhlecaicnng Tiêuysuu Phàmkdtm, khíegag tứdhadc trêuysun thâbnxin nhưhlecelmq nhưhlec khôpbsang nởmobw rộaogr.

“~~~ đuysuâbnxiy làmkdt Đvlgqmyeai Đvlgqếmkdt cảylilnh khíegag tứdhadc a.” Cảylilm nhậthntn đuysuưhlecifijc Hoang Vôpbsahlecơutfyng khíegag tứdhadc trêuysun thâbnxin, Tiêuysuu Phàmkdtm càmkdtng thêuysum hồjahb nghi.

Hắyihxn quéfzsnt Vạmyean Tộaogrc Thiêuysun Tàmkdti Bảylilng mộaogrt cámyeai, phíegaga trưhlecaicnc 500 têuysun, căseqmn bảyliln khôpbsang cóelmquysun củjepga hắyihxn a, thậthntt khôpbsang biếmkdtt tựyrzr tin củjepga hắyihxn từdiky đuysuâbnxiu tớaicni.

Nhìpzutn thấgxbzy Tiêuysuu Phàmkdtm trầmlukm mặqzhkc khôpbsang nóelmqi, Hoang Vôpbsahlecơutfyng lậthntp tứdhadc ngửftcfa mặqzhkt lêuysun trờxeili cưhlecxeili to, nóelmqi: “Ha ha, ngưhlecơutfyi khôpbsang nghĩombo tớaicni a, bảyliln đuysuếmkdtbnxiy giờxeilmobw trêuysun Vạmyean Tộaogrc Thiêuysun Tàmkdti Bảylilng hạmyeang 2348, làmkdtm sao, ngưhlecơutfyi chịucybu phụylilc sao?”

elmqi ra lờxeili nàmkdty thờxeili khắyihxc, Hoang Vôpbsahlecơutfyng trêuysun mặqzhkt đuysuiyyyu làmkdt nồjahbng nặqzhkc vẻvlgq ngạmyeao nhiêuysun.

~~~ nhưhlecng màmkdt, Tiêuysuu Phàmkdtm đuysuámyeam ngưhlecxeili lạmyeai làmkdt tậthntp thểttgj trầmlukm mặqzhkc, nhưhlec nhìpzutn giốbaypng nhưhlec kẻvlgq ngu nhìpzutn xem Hoang Vôpbsahlecơutfyng, Cung Tửftcf Long cùfpving Ngọbnxic Kỳfzsn tửftcfmkdtng làmkdtfzsnm chúqduwt bậthntt cưhlecxeili.

Hạmyeang 2348, ngưhlecơutfyi Hoang Vôpbsahlecơutfyng liềiyyyn nhưhlec vậthnty ngạmyeao kiềiyyyu?

Nếmkdtu nhưhlec ngưhlecơutfyi muốbaypn làmkdt tiếmkdtn nhậthntp năseqmm trăseqmm ngưhlecxeili đuysudhadng đuysumluku, chẳfvzung phảylili làmkdt muốbaypn thưhlecifijng thiêuysun?

“Thếmkdtmkdto, sợifij rồjahbi sao.” Hoang Vôpbsahlecơutfyng cưhlecxeili ngạmyeao nghễelmqelmqi.




“Phốbaypc phốbaypc!”

Tiêuysuu Phàmkdtm còfklun khôpbsang cóelmq chuẩokfsn bịucyb mởmobw miệjyetng, đuysuaogrt nhiêuysun mộaogrt trậthntn tiếmkdtng chêuysuhlecxeili vang lêuysun, lạmyeai làmkdt Ngọbnxic Kỳfzsn tửftcf, Cung Tửftcf Long đuysuámyeam ngưhlecxeili khôpbsang chúqduwt kiêuysung kỵrkpx nởmobw nụylilhlecxeili.

Ngay cảylil mộaogrt mựyrzrc thầmlukn sắyihxc nghiêuysum túqduwc U Ma, cũnjvung nhịucybn khôpbsang đuysuưhlecifijc cưhlecxeili lêuysun.

Bọbnxin họbnxi mớaicni vừdikya rồjahbi còfklun thựyrzrc bịucyb Hoang Vôpbsahlecơutfyng tựyrzr tin làmkdtm cho sợifij hếmkdtt hồjahbn, còfklun tưhlecmobwng rằehfhng Hoang Vôpbsahlecơutfyng làmkdt Vạmyean Tộaogrc Thiêuysun Tàmkdti Bảylilng trưhlecaicnc 10 vịucyb tríegag đuysumluku cámyeai nàmkdto đuysumyeai nhâbnxin vậthntt đuysuâbnxiy.

Tiêuysuu Phàmkdtm thếmkdt nhưhlecng làmkdt đuysuámyeanh bạmyeai Vạmyean Tộaogrc Thiêuysun Tàmkdti Bảylilng xếmkdtp hạmyeang thứdhad 19 Long U Vũnjvu a, ngưhlecơutfyi nha, hơutfyn 2000 têuysun, cũnjvung khôpbsang cảylilm thấgxbzy ngạmyeai ởmobw trong nàmkdty khoe khoang?

“Côpbsang tửftcf, ta rấgxbzt sợifij sợifij a, làmkdtm sao bâbnxiy giờxeil?” Ngọbnxic Kỳfzsn tửftcf che ngựyrzrc, vẻvlgq mặqzhkt hoảylilng sợifijelmqi.

“Côpbsang tửftcf, chúqduwng ta mau chạmyeay đuysui.” Cung Tửftcf Long cũnjvung ra vẻvlgq kinh hãmyeai nóelmqi.

U Ma đuysuámyeam ngưhlecxeili lạmyeai làmkdt nhàmkdtn nhạmyeat lắyihxc đuysumluku, theo bọbnxin hắyihxn nghĩombo, đuysubaypi vớaicni thâbnxin làmkdtm Nhâbnxin tộaogrc Hoang Vôpbsahlecơutfyng màmkdtelmqi, xếmkdtp hạmyeang hơutfyn 2000 têuysun xámyeac thựyrzrc đuysuámyeang giámyea cao hứdhadng.

fpvi sao thếmkdt hệjyetmkdty Vạmyean Tộaogrc Thiêuysun Tàmkdti Bảylilng, thếmkdt nhưhlecng làmkdt vạmyean cổgdmy thiêuysun tàmkdti xuấgxbzt thếmkdt, cóelmq thểttgj tiếmkdtn vàmkdto hơutfyn 2000 têuysun, đuysuãmyea rấgxbzt khóelmq.

Nhưhlecng ởmobw U Ma bọbnxin họbnxi xem ra, Hoang Vôpbsahlecơutfyng cửftcf đuysuaogrng, khôpbsang khámyeac cùfpving mộaogrt cámyeai têuysun ăseqmn màmkdty đuysuang cưhlecxeili nhạmyeao hoàmkdtng đuysuếmkdt, nóelmqi nhàmkdtpzutnh tàmkdti bạmyeac triệjyetu đuysujahbng dạmyeang, làmkdt biếmkdtt bao buồjahbn cưhlecxeili.

“Cung Tửftcf Long, còfklun khôpbsang qua đuysuâbnxiy?” Hoang Vôpbsahlecơutfyng khôpbsang cóelmq chúqduwt nàmkdto cảylilm nhậthntn đuysuưhlecifijc Tiêuysuu Phàmkdtm bọbnxin họbnxi tràmkdto phúqduwng, màmkdtmkdt đuysuaogrt nhiêuysun lạmyeanh lùfpving nhìpzutn xem Cung Tửftcf Long nóelmqi.

Cung Tửftcf Long nhúqduwn nhúqduwn vai, đuysudhadng tạmyeai chỗndpb khôpbsang nhúqduwc nhíegagch, ởmobw Hoang Vôpbsahlecơutfyng cùfpving Tiêuysuu Phàmkdtm tầmlukm đuysuóelmq, hắyihxn lựyrzra chọbnxin ai, cámyeai nàmkdty còfklun cầmlukn nghĩombo sao?

Huốbaypng chi, hắyihxn Cung gia cũnjvung làmkdt Man Hoang Cổgdmyhlecơutfyng nhịucybhlecu gia tộaogrc, cho dùfpvi khôpbsang bằehfhng Hoang gia, nhưhlecng làmkdt khôpbsang cầmlukn thiếmkdtt nhưhlec thếmkdtelmq tay bóelmq châbnxin.




“Ta lấgxbzy Nhâbnxin tộaogrc 5 đuysumyeai thámyeanh tửftcf thâbnxin phậthntn, mệjyetnh lệjyetnh ngưhlecơutfyi qua đuysuâbnxiy!” Hoang Vôpbsahlecơutfyng quámyeat lạmyeanh nóelmqi, mạmyeanh mẽfvzumyeat khíegag từdiky trêuysun ngưhlecxeili hắyihxn bộaogrc phámyeat ra.

Cung Tửftcf Long cưhlecxeili nhạmyeao mộaogrt tiếmkdtng, bấgxbzt đuysuyihxc dĩombo lắyihxc đuysumluku, đuysui theo Tiêuysuu Phàmkdtm quámyeabnxiu, tầmlukm mắyihxt củjepga hắyihxn tựyrzr nhiêuysun cũnjvung cao hơutfyn, cámyeai nàmkdty đuysuãmyea sớaicnm khôpbsang đuysuem Hoang Vôpbsahlecơutfyng đuysuttgjmobw trong mắyihxt.

Liềiyyyn Long U Vũnjvu cấgxbzp đuysuaogr kia tuyệjyett thếmkdt thiêuysun kiêuysuu đuysuiyyyu giằehfhng co qua, mộaogrt cámyeai Vạmyean Tộaogrc Thiêuysun Tàmkdti Bảylilng xếmkdtp hạmyeang 2000 têuysun ra ngoàmkdti ngưhlecxeili, cóelmq đuysuámyeang giámyeapzut hắyihxn cung kíegagnh đuysubaypi đuysuãmyeai đuysuâbnxiy?

“Đvlgqi thôpbsai.” Tiêuysuu Phàmkdtm khoámyeat khoámyeat tay, hắyihxn thựyrzrc sựyrzrmkdtelmq tay rồjahbi, Hoang Vôpbsahlecơutfyng tựyrzr tin, lạmyeai chíegagnh làmkdt Vạmyean Tộaogrc Thiêuysun Tàmkdti Bảylilng xếmkdtp hạmyeang hơutfyn 2000 têuysun.

elmqi xong, Tiêuysuu Phàmkdtm mấgxbzy ngưhlecxeili trựyrzrc tiếmkdtp thẳfvzung hưhlecaicnng lấgxbzy cùfpving Hoang Vôpbsahlecơutfyng phưhlecơutfyng hưhlecaicnng ngưhlecifijc nhau đuysui đuysuếmkdtn, Hoang Long bộaogr lạmyeac tu sĩomboseqmn bảyliln khôpbsang dámyeam ngăseqmn cảyliln.

“Tiêuysuu Phàmkdtm, Cung Tửftcf Long, cámyeac ngưhlecơutfyi đuysuem ta...” Hoang Vôpbsahlecơutfyng tứdhadc giậthntn, gàmkdto théfzsnt khôpbsang thôpbsai.

“Ngưhlecơutfyi cao hứdhadng liềiyyyn tốbaypt!” Tiêuysuu Phàmkdtm vẫttgjn nhưhlecnjvu nhẹokfs nhàmkdtng phấgxbzt tay, cũnjvung khôpbsang quay đuysumluku lạmyeai nóelmqi ra.

Ai từdikyng thấgxbzy mộaogrt cámyeai hoàmkdtng đuysuếmkdt sẽfvzu đuysui chếmkdt giễelmqu mộaogrt cámyeai têuysun ăseqmn màmkdty, mộaogrt cámyeai ngàmkdtn vạmyean phúqduw ôpbsang trởmobw vềiyyy chếmkdt giễelmqu mộaogrt cámyeai liềiyyyn ăseqmn cơutfym đuysuiyyyu khóelmq khăseqmn ngưhlecxeili?

Đvlgqóelmqmkdt khôpbsang cóelmq khảylilseqmng!

Nếmkdtu nhưhlec vậthnty làmkdtm, vậthnty căseqmn bảyliln chíegagnh làmkdtmobw gièdjsom pha thâbnxin phậthntn củjepga mìpzutnh cùfpving đuysuucyba vịucyb.

Nhưhlecng Tiêuysuu Phàmkdtm khôpbsang nhìpzutn, ởmobw Hoang Vôpbsahlecơutfyng xem ra, lạmyeai làmkdt đuysubaypi vớaicni hắyihxn nhụylilc nhãmyea.

Hắyihxn lạmyeai cũnjvung khôpbsang chịucybu nổgdmyi lửftcfa giậthntn trong lòfklung, trêuysun ngưhlecxeili trámyean phóelmqng nhứdhadc mắyihxt tửftcf quang, sau lưhlecng ẩokfsn ẩokfsn cóelmq mộaogrt tôpbsan hưhlecylilnh hiệjyetn lêuysun, phóelmqng thíegagch ngưhlecxeili ngậthntp trờxeili khíegag tứdhadc.

“Tấgxbzt nhiêuysun khôpbsang quỳfzsn, vậthnty ta liềiyyyn tựyrzr tay đuysuttgj cho cámyeac ngưhlecơutfyi quỳfzsn xuốbaypng!” Hoang Vôpbsahlecơutfyng héfzsnt giậthntn dữbedt mộaogrt tiếmkdtng, Chíegagpbsan hoàmkdtng thểttgj thôpbsai đuysuaogrng thờxeili khắyihxc, toàmkdtn lựyrzrc hưhlecaicnng vềiyyy Tiêuysuu Phàmkdtm bọbnxin họbnxi mộaogrt quyềiyyyn oanh sámyeat màmkdt xuốbaypng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.