Vô Thượng Sát Thần

Chương 3201 : Thiên Kiêu Quyết Đấu

    trước sau   
>

Long U Vũqoln triệekmnt đecuupnbg tứdqkjc giậbfain, ởfemv ngoàpmbbi thâtbxan thểpnbg hắzwdon, đecuudqkjt nhiêbqqpn hiệekmnn lêbqqpn vôdqta sốndub lớdqsyp vảzvggy màpmbbu đecuuen, lâtbxan giáxlslp lấaetfp lózwdoe lấaetfy u sâtbxam quang mang, nhiếfemvp nhâtbxan tâtbxam pháxlslch.

Đzbxhnzhju củbdqpa hắzwdon cũqolnng mộdqkjt trậbfain biếfemvn hózwdoa, biếfemvn thàpmbbnh mộdqkjt cáxlsli đecuunzhju rồbrzvng, khôdqtang còadffn duy trìfqrb nhâtbxan dạhkgong.

Vẻtbjcn vẹfemvn biếfemvn hózwdoa nàpmbby, hắzwdon khíeaxk thếfemv trêbqqpn ngưeaxknzhji liềlzbtn cưeaxknzhjng đecuuhkgoi hơeombn hai lầnzhjn, hơeombn nữzvgga cáxlsli nàpmbby cózwdo vẻtbjc nhưeaxkadffn xa xa khôdqtang phảzvggi hắzwdon cựdqsyc hạhkgon.

Xa xa nhìfqrbn tớdqsyi, Long U Vũqoln tựdqsya nhưeaxk mộdqkjt cáxlsli long nhâtbxan, mộdqkjt tay nắzwdom lấaetfy Hắzwdoc Long cổavqx kiếfemvm, lạhkgonh lùaetfng hưeaxkdqsyng vềlzbt Tiêbqqpu Phàpmbbm, trong con ngưeaxkơeombi hiệekmnn ra kháxlslt máxlslu quang mang.

Châtbxan trờnzhji, U Ma nhìfqrbn qua cáxlsli kia đecuuen nháxlslnh hưeaxkdqta, con ngưeaxkơeombi đecuudqkjt nhiêbqqpn bỗpfxwng nhiêbqqpn co rụltqzt lạhkgoi, mộdqkjt cỗpfxw ýctgs lạhkgonh trong nháxlsly mắzwdot bao phủbdqp toàpmbbn thâtbxan, trêbqqpn ngưeaxknzhji càpmbbng làpmbb hiệekmnn nổavqxi da gàpmbbbqqpn.




“Khôdqtang tốndubt!” U Ma thanh âtbxam cózwdo chúcaitt pháxlslt run, sắzwdoc mặzaazt càpmbbng làpmbbxlsli nhợlctkt vôdqta lựdqsyc.

“Làpmbbm sao?” Bạhkgoch Ma cũqolnng cảzvggm nhậbfain đecuuưeaxklctkc mộdqkjt cỗpfxw khíeaxk tứdqkjc cựdqsyc kỳjgxc nguy hiểpnbgm, ngắzwdom nhìfqrbn cáxlsli kia đecuuen nháxlslnh hưeaxkdqta hỏwvzdi.

Trong lòadffng củbdqpa hắzwdon cũqolnng cózwdo mộdqkjt loạhkgoi cảzvggm giáxlslc bấaetft an, cho dùaetfpmbb hắzwdon, đecuundubi mặzaazt Vạhkgon Tộdqkjc Thiêbqqpn Tàpmbbi Bảzvggng 20 vịiqgz tríeaxk đecuunzhju ngưeaxknzhji, cũqolnng khôdqtang cózwdo bấaetft kỳjgxcxlsli gìfqrb nắzwdom chắzwdoc, Tiêbqqpu Phàpmbbm lạhkgoi cózwdo thểpnbg nhấaetft đecuuiqgznh đecuuáxlslnh bạhkgoi Long U Vũqoln đecuuâtbxay?

Phảzvggi biếfemvt, phàpmbbm làpmbbzwdo thểpnbg tiếfemvn vàpmbbo Vạhkgon Tộdqkjc Thiêbqqpn Tàpmbbi Bảzvggng 20 ngưeaxknzhji đecuudqkjng đecuunzhju nhâtbxan vậbfait, chíeaxk íeaxkt cũqolnng làpmbb từuxxjng chiếfemvm đecuuưeaxklctkc lịiqgzch đecuuhkgoi Vạhkgon Tộdqkjc Thiêbqqpn Tàpmbbi Bảzvggng hạhkgong nhấaetft nhâtbxan vậbfait.

Dạhkgong ngưeaxknzhji nàpmbby, nhấaetft đecuuiqgznh làpmbbzwdo khôdqtang íeaxkt láxlslpmbbi tẩctgsy.

Tiêbqqpu Phàpmbbm làpmbb thếfemv hệekmnpmbby thiêbqqpn tàpmbbi khôdqtang sai, cózwdo thểpnbgpmbbn vềlzbt nộdqkji tìfqrbnh cùaetfng áxlslt chủbdqppmbbi, vậbfaiy liềlzbtn chưeaxka chắzwdoc làpmbb Long U Vũqoln đecuundubi thủbdqp.

“Long U Vũqoln biếfemvn thâtbxan, hắzwdon lựdqsyc lưeaxklctkng, tốndubc đecuudqkjaetfng côdqtang kíeaxkch, đecuulzbtu chíeaxk íeaxkt tăvaqgng lêbqqpn gấaetfp hai, màpmbbxlsli nàpmbby, còadffn vẻtbjcn vẹfemvn chỉdihjpmbb vừuxxja mớdqsyi bắzwdot đecuunzhju, hắzwdon càpmbbng ngàpmbby sẽtbjcpmbbng mạhkgonh.” U Ma run giọctgsng nózwdoi.

Hắzwdon biếfemvt rõqyfp Long U Vũqoln mộdqkjt chúcaitt nộdqkji tìfqrbnh, nhưeaxkng cũqolnng khôdqtang phảzvggi làpmbb hoàpmbbn toàpmbbn rõqyfppmbbng, dùaetf sao, hắzwdon cùaetfng Long U Vũqolnvaqgn bảzvggn khôdqtang phảzvggi cùaetfng mộdqkjt cáxlsli cấaetfp đecuudqkj nhâtbxan vậbfait.

“Hi vọctgsng Tiêbqqpu Phàpmbbm cózwdo mộdqkjt íeaxkt ta khôdqtang biếfemvt áxlslt chủbdqppmbbi a.” Bạhkgoch Ma thởfemv thậbfait dàpmbbi.

Long U Vũqoln vừuxxja rồbrzvi táxlsln pháxlslt khíeaxk thếfemv liềlzbtn đecuuãctgseaxknzhji đecuuiểpnbgm đecuuáxlslng sợlctk, bâtbxay giờnzhj lầnzhjn nữzvgga tăvaqgng lêbqqpn gấaetfp hai, cáxlsli kia cũqolnng khôdqtang phảzvggi bìfqrbnh thưeaxknzhjng mạhkgonh mẽtbjc.

~~~ hiệekmnn tạhkgoi, hắzwdon cũqolnng chỉdihjzwdo thểpnbg cho Tiêbqqpu Phàpmbbm cầnzhju nguyệekmnn.

dqta tậbfain hưeaxkdqta hắzwdoc áxlslm bêbqqpn trong, Tiêbqqpu Phàpmbbm nhìfqrbn thấaetfy đecuundubi diệekmnn Long U Vũqoln biếfemvn thâtbxan, vẻtbjcn vẹfemvn nhíeaxku màpmbby mộdqkjt cáxlsli, cũqolnng khôdqtang cózwdo mặzaazt kháxlslc thầnzhjn sắzwdoc biếfemvn hózwdoa.

“Cózwdo thểpnbg bứdqkjc ta tớdqsyi mứdqkjc nàpmbby, ngưeaxkơeombi cũqolnng chếfemvt cózwdo ýctgs nghĩekmna.” Long U Vũqoln ung dung mởfemv miệekmnng, nózwdoi xong, liềlzbtn biếfemvn thàpmbbnh mộdqkjt vệekmnt sáxlslng chảzvggy ra màpmbb tớdqsyi.




Trong tay hắzwdon Hắzwdoc Long cổavqx kiếfemvm càpmbbng làpmbb tráxlsln phózwdong tuyệekmnt thếfemv sắzwdoc béghjmn khíeaxk tứdqkjc, mộdqkjt kiếfemvm đecuuem hưeaxk khôdqtang chặzaazt đecuudqkjt, pháxlslch tuyệekmnt Thưeaxkơeombng Vũqoln.

Bang!

Tiêbqqpu Phàpmbbm dùaetfng Tu La kiếfemvm chốndubng đecuundubi, nhưeaxkng đecuundubi phưeaxkơeombng thếfemv tớdqsyi hung mãctgsnh, cảzvgg ngưeaxknzhji hắzwdon giốndubng nhưeaxk nhưeaxk đecuuhkgon pháxlslo bịiqgz đecuubfaip bay, ngũqoln tạhkgong lụltqzc phủbdqppmbbng làpmbb cảzvggm giáxlslc bịiqgz mộdqkjt ngôdqtai sao đecuubfaip trúcaitng, sắzwdoc mặzaazt trong nháxlsly mắzwdot trắzwdong bệekmnch xuốndubng tớdqsyi.

Phảzvggi biếfemvt, hắzwdon vừuxxja rồbrzvi thếfemv nhưeaxkng làpmbb thi triểpnbgn Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long Biếfemvn đecuuekmn nhịiqgz trọctgsng a, nhưeaxkng dùaetf cho nhưeaxk thếfemv, cũqolnng ngăvaqgn cảzvggn khôdqtang nổavqxi đecuundubi phưeaxkơeombng cáxlsli kia báxlsl đecuuhkgoo sứdqkjc mạhkgonh thâtbxan thểpnbg.

“Đzbxhâtbxay làpmbbxlsli gìfqrb cổavqx thuậbfait? Báxlsl đecuuhkgoo nhưeaxk vậbfaiy, vậbfaiy màpmbb so Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long Biếfemvn còadffn mạhkgonh hơeombn?” Tiêbqqpu Phàpmbbm mộdqkjt trậbfain kinh hãctgsi, hơeombi hơeombi cau màpmbby nózwdoi.

“Hừuxxj, khôdqtang phảzvggi hắzwdon cổavqx thuậbfait mạhkgonh, màpmbbpmbb ngưeaxkơeombi cũqolnng khôdqtang phảzvggi làpmbb Long tộdqkjc, thi triểpnbgn Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long Biếfemvn căvaqgn bảzvggn khôdqtang cózwdo pháxlslt huy ra uy lựdqsyc châtbxan chíeaxknh.” Tửghjm Nhưeaxk Huyếfemvt khózwdo chịiqgzu lờnzhji nózwdoi ởfemv trong đecuunzhju hắzwdon vang lêbqqpn.

“Cózwdo đecuuúcaitng khôdqtang?” Tiêbqqpu Phàpmbbm vẫjvkhn còadffn cózwdo chúcaitt hoàpmbbi nghi, lấaetfy hắzwdon thiêbqqpn phúcait, bấaetft kỳjgxcxlsli gìfqrbdqtang pháxlslp hắzwdon đecuulzbtu cózwdo thểpnbg tu luyệekmnn đecuuếfemvn trạhkgong tháxlsli hoàpmbbn mỹaetf nhấaetft.

Tấaetft nhiêbqqpn cáxlsli nàpmbby Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long Biếfemvn hắzwdon cózwdo thểpnbg tu luyệekmnn, vậbfaiy cũqolnng mớdqsyi cózwdo thểpnbg tu luyệekmnn đecuuếfemvn mạhkgonh nhấaetft mớdqsyi đecuuúcaitng a.

“Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long Biếfemvn, cầnzhjn Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long huyếfemvt mạhkgoch mớdqsyi cózwdo thểpnbg hoàpmbbn toàpmbbn kíeaxkch pháxlslt.” Tửghjm Nhưeaxk Huyếfemvt đecuupnbg lạhkgoi mộdqkjt câtbxau nózwdoi liềlzbtn khôdqtang lêbqqpn tiếfemvng nữzvgga.

Tiêbqqpu Phàpmbbm cũqolnng lưeaxknzhji cùaetfng hắzwdon kiếfemvn thứdqkjc, dùaetf sao hắzwdon cũqolnng khôdqtang nghĩekmn tớdqsyi nưeaxkơeombng tựdqsya theo Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long Biếfemvn đecuuếfemvn chiếfemvn thắzwdong Long U Vũqoln.

Khôdqtang đecuulctki Tiêbqqpu Phàpmbbm suy nghĩekmn nhiềlzbtu, Long U Vũqoln lầnzhjn nữzvgga nhàpmbbo tớdqsyi, bấaetft quáxlsl lầnzhjn nàpmbby Tiêbqqpu Phàpmbbm kịiqgzp chuẩctgsn bịiqgz, vôdqta tậbfain chiếfemvn huyếfemvt toàpmbbn lựdqsyc vậbfain chuyểpnbgn, đecuubrzvng thờnzhji Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long Biếfemvn thi triểpnbgn đecuuekmn tam trọctgsng.

“Ngang ~” bỗpfxwng nhiêbqqpn, theo mộdqkjt tiếfemvng long ngâtbxam vang lêbqqpn, Tiêbqqpu Phàpmbbm trựdqsyc tiếfemvp hózwdoa thàpmbbnh mộdqkjt đecuunzhju trăvaqgm trưeaxklctkng Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long, mặzaazt mũqolni dữzvgg tợlctkn, báxlsl khíeaxkdqta song.

“Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long?” Long U Vũqolnbqqpn tiếfemvng kinh hôdqta, cózwdo trong nháxlsly mắzwdot chầnzhjn chờnzhj.




Phảzvggi biếfemvt, Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long sớdqsym tạhkgoi thờnzhji kỳjgxc thưeaxklctkng cổavqx liềlzbtn triệekmnt đecuupnbg diệekmnt tuyệekmnt a, đecuuâtbxay chíeaxknh làpmbb đecuuưeaxklctkc xưeaxkng làpmbb Chíeaxkdqtan Long tộdqkjc tồbrzvn tạhkgoi.

Hắzwdon bấaetft kểpnbg nhưeaxk thếfemvpmbbo cũqolnng nghĩekmn khôdqtang rõqyfp, vìfqrb sao cáxlsli nàpmbby Nhâtbxan tộdqkjc, cózwdo thểpnbg biếfemvn thàpmbbnh Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long, thậbfait bấaetft khảzvggeaxk nghịiqgz.

Cho dùaetf hắzwdon Long U Vũqolnpmbb U Minh Tháxlslnh Long nhấaetft tộdqkjc, ẩctgsn chứdqkja Tháxlslnh Long huyếfemvt mạhkgoch, thếfemv nhưeaxkng khôdqtang dáxlslm ởfemv trưeaxkdqsyc mặzaazt Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long pháxlslch lốndubi.

“Khôdqtang đecuuúcaitng, khôdqtang cózwdo Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long huyếfemvt mạhkgoch!” Long U Vũqoln trong mắzwdot lózwdoe lêbqqpn mộdqkjt vòadffng tinh quang, ngay sau đecuuózwdo lạhkgoi lộdqkj ra mộdqkjt chúcaitt khinh thưeaxknzhjng nózwdoi: “Nguyêbqqpn lai làpmbb mộdqkjt loạhkgoi cổavqx thuậbfait!”

Nghĩekmn vậbfaiy, Long U Vũqoln trong lòadffng cốndub kỵpfxw biếfemvn mấaetft, tốndubc đecuudqkj bỗpfxwng tăvaqgng tốndubc, mộdqkjt kiếfemvm nổavqxi giậbfain chéghjmm màpmbb ra.

“Bang bang!”

~~~ lầnzhjn nàpmbby, Tiêbqqpu Phàpmbbm mózwdong vuốndubt cũqolnng khôdqtang chậbfaim, cùaetfng Long U Vũqoln Hắzwdoc Long cổavqx kiếfemvm đecuultqzng vàpmbbo nhau, pháxlslt ra trậbfain trậbfain kim loạhkgoi đecuultqzng âtbxam vang thanh âtbxam.

eaxk khôdqtang càpmbbng làpmbb đecuundubm lửghjma bắzwdon tứdqkj tung, hai đecuuhkgoo bózwdong ngưeaxknzhji nhanh chózwdong giao phong, cơeomb hồbrzv chỉdihjzwdo thểpnbg nhìfqrbn thấaetfy hai đecuuhkgoo hìfqrbnh bózwdong tạhkgoi hưeaxk khôdqtang xuyêbqqpn loạhkgon.

“Chờnzhj ta đecuuem ngưeaxkơeombi 5 căvaqgn mózwdong vuốndubt chéghjmm xuốndubng đecuuếfemvn, nhìfqrbn ngưeaxkơeombi còadffn cózwdo thểpnbgpmbbm sao pháxlslch lốndubi!” Long U Vũqolnpmbbng chiếfemvn càpmbbng hăvaqgng, hắzwdon biếfemvn thâtbxan loạhkgoi nàpmbby cổavqx thuậbfait, cũqolnng làpmbbpmbbng đecuuáxlslnh càpmbbng cưeaxknzhjng đecuuhkgoi.

Ngay từuxxj đecuunzhju Tiêbqqpu Phàpmbbm còadffn cózwdo thểpnbg vữzvggng vàpmbbng áxlslp chếfemv hắzwdon, ởfemv Long U Vũqoln trêbqqpn ngưeaxknzhji lưeaxku lạhkgoi khôdqtang íeaxkt vếfemvt thưeaxkơeombng, cáxlsli kia lớdqsyp vảzvggy màpmbbu đecuuen đecuulzbtu bịiqgz bẻtbjc vụltqzn khôdqtang íeaxkt.

~~~ nhưeaxkng màpmbb, theo thờnzhji gian trôdqtai qua, 2 ngưeaxknzhji thựdqsyc lựdqsyc càpmbbng ngàpmbby càpmbbng tiếfemvp cậbfain, ngưeaxknzhji nàpmbby cũqolnng khôdqtang thểpnbgpmbbm gìfqrb đecuuưeaxklctkc ngưeaxknzhji kia.

pmbbm mộdqkjt néghjmn nhang vềlzbt sau, Long U Vũqoln lạhkgoi chiếfemvm cứdqkj thưeaxklctkng phong, chéghjmm xuốndubng mộdqkjt kiếfemvm Tiêbqqpu Phàpmbbm mộdqkjt cáxlsli mózwdong vuốndubt, Hắzwdoc Long trêbqqpn cổavqx kiếfemvm chảzvggy xuôdqtai theo dòadffng máxlslu màpmbbu vàpmbbng ózwdong.

Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long héghjmt giậbfain dữzvgg mộdqkjt tiếfemvng, nhanh chózwdong lùaetfi vềlzbt phíeaxka sau, cózwdo thểpnbg Long U Vũqoln nhưeaxkng khôdqtang nghĩekmn qua buôdqtang tha hắzwdon, khôdqtang ngừuxxjng tớdqsyi gầnzhjn, Hắzwdoc Long cổavqx kiếfemvm ởfemv Tiêbqqpu Phàpmbbm long khu bêbqqpn trêbqqpn lưeaxku lạhkgoi từuxxjng đecuuhkgoo xúcaitc mụltqzc kinh tâtbxam vếfemvt kiếfemvm, máxlslu tưeaxkơeombi cuồbrzvng phúcaitn.

“Khôdqtang chịiqgzu nổavqxi mộdqkjt kíeaxkch!” Long U Vũqoln khinh thưeaxknzhjng cưeaxknzhji mộdqkjt tiếfemvng, “Ngưeaxkơeombi yêbqqpn tâtbxam, ta sẽtbjc đecuuem ngưeaxkơeombi thịiqgzt từuxxjng khốndubi cắzwdot đecuui, nhưeaxknzhjng ngưeaxkơeombi minh bạhkgoch, tuyệekmnt thếfemv thiêbqqpn kiêbqqpu khôdqtang thểpnbg nhụltqzc!”

Dứdqkjt lờnzhji, Long U Vũqoln trong tay Hắzwdoc Long cổavqx kiếfemvm nổavqxi giậbfain chéghjmm màpmbb ra, mộdqkjt đecuuhkgoo dàpmbbi mấaetfy trăvaqgm trưeaxklctkng kiếfemvm khíeaxkdqtadqtaghjmt giậbfain dữzvgg, xẹfemvt qua hưeaxk khôdqtang, tựdqsya nhưeaxk cắzwdot đecuudqkjt thờnzhji khôdqtang đecuubrzvng dạhkgong, cựdqsyc kỳjgxc kinh khủbdqpng.

Tiêbqqpu Phàpmbbm hózwdoa thàpmbbnh Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long cáxlsli kia trăvaqgm trưeaxklctkng thâtbxan thểpnbg, ởfemvxlsli kia dàpmbbi mấaetfy trăvaqgm trưeaxklctkng kiếfemvm khíeaxk trưeaxkdqsyc mặzaazt, cũqolnng bấaetft quáxlslqolnng chỉdihj nhưeaxk vậbfaiy.

Nếfemvu làpmbb trễpfxw chốndubng đecuundubi, Tiêbqqpu Phàpmbbm nhụltqzc thâtbxan, tuyệekmnt đecuundubi sẽtbjc bịiqgz chéghjmm mộdqkjt cáxlsli làpmbbm hai.

Tiêbqqpu Phàpmbbm âtbxam thầnzhjm kinh tâtbxam Long U Vũqoln thựdqsyc lựdqsyc cưeaxknzhjng hãctgsn, phảzvggi biếfemvt, cho dùaetfpmbb U Ma, hắzwdon thi triểpnbgn nhụltqzc thâtbxan Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long Biếfemvn lúcaitc, hoàpmbbn toàpmbbn làpmbb trầnzhjn truồbrzvng nghiềlzbtn éghjmp a.

Nhưeaxkng bâtbxay giờnzhj đecuundubi mặzaazt Long U Vũqoln, Ngũqoln Trảzvggo Tửghjm Kim Thầnzhjn Long vậbfaiy màpmbbeombi hạhkgo phong, cáxlsli nàpmbby khiếfemvn Tiêbqqpu Phàpmbbm nộdqkji tâtbxam cựdqsyc kỳjgxc khôdqtang bìfqrbnh tĩekmnnh.

Hắzwdon đecuulzbtu khôdqtang thểpnbg khôdqtang thừuxxja nhậbfain, Long U Vũqoln nhụltqzc thâtbxan cùaetfng lựdqsyc lưeaxklctkng, ởfemv trong Đzbxhhkgoi Đzbxhếfemv cảzvggnh, tuyệekmnt đecuundubi làpmbb đecuudihjnh cao nhấaetft tiêbqqpu chuẩctgsn.

zwdoi thìfqrb chậbfaim, khi đecuuózwdo thìfqrb nhanh, mấaetfy trăvaqgm trưeaxklctkng kiếfemvm cưeaxkơeombng gàpmbbo théghjmt màpmbb đecuuếfemvn, Tiêbqqpu Phàpmbbm trăvaqgm trưeaxklctkng long thâtbxan bỗpfxwng biếfemvn mấaetft, thay vàpmbbo đecuuózwdopmbbdqta tậbfain kim mang nởfemv rộdqkj, giốndubng nhưeaxk mộdqkjt vòadffng mặzaazt trờnzhji sáxlslng chózwdoi.

Bang!

Đzbxhdqkjt nhiêbqqpn mộdqkjt tiếfemvng kim thạhkgoch giao kíeaxkch nổavqx vang truyềlzbtn ra, cáxlsli kia dàpmbbi mấaetfy trăvaqgm trưeaxklctkng kiếfemvm cưeaxkơeombng bỗpfxwng khôdqtang nhúcaitc nhíeaxkch, lạhkgoi cũqolnng khózwdozwdo thểpnbg tớdqsyi gầnzhjn mảzvggy may.

“~~~ cáxlsli gìfqrb?” Long U Vũqoln sắzwdoc mặzaazt biếfemvn hózwdoa, kinh ngạhkgoc nhìfqrbn phíeaxka dưeaxkdqsyi.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.