Vô Thượng Sát Thần

Chương 2927 : Tao Ngộ Đế Tử Gia Tộc

    trước sau   
>

Tiêhmiku Phàxzlom bỗjfimng nhiêhmikn mởfkeu hai mắmecqt ra, bắmecqn ra 2 đjfimksfuo thầwwian mang, xuyêhmikn thủuxqfng mảpxstnh nàxzloy thiêhmikn khung, tấmgbht cảpxst cấmgbhm chếbthv tấmgbht cảpxst đjfimryfqu rõbmikxzlong in vàxzloo trong con ngưaqohơehlri củuxqfa hắmecqn.

Ngay sau đjfimójfim, Tiêhmiku Phàxzlom đjfimátmsrnh ra từdrskng đjfimksfuo từdrskng đjfimksfuo thủuxqfmgbhn, hójfima thàxzlonh đjfimwwiay trờqevti huyềryfqn diệwdcnu thầwwian văuxqfn, hưaqohuhlwng vềryfq khôalctng trung bay đjfimi.

Ba ~

Mộrxsct tiếbthvng vang nhỏksvn, tựqevta nhưaqoh bong bójfimng phátmsr mởfkeu đjfimbppbng dạksfung, hưaqoh khôalctng nổzhboi lêhmikn từdrskng đjfimksfuo từdrskng đjfimksfuo gợjtozn sójfimng, khôalctng ngừdrskng tuôalctn hưaqohuhlwng bốivahn phưaqohơehlrng tátmsrm hưaqohuhlwng, thậigeft giốivahng nhưaqoh mộrxsct hìyubhnh ảpxstnh chíjglenh đjfimang chậigefm rãrxpxi hòqxufa tan.

“Phátmsr mởfkeu?” Lúqokmc nàxzloy, Nam Cung Tiêhmiku Tiêhmiku mấmgbhy ngưaqohqevti cũvbqvng bỗjfimng nhiêhmikn mởfkeu hai mắmecqt ra, vẻuhlw mặhccgt kinh ngạksfuc nhìyubhn khôalctng trung.




~~~ nguyêhmikn bảpxstn bọhhmhn họhhmh đjfimivahi vớuhlwi Tiêhmiku Phàxzlom đjfimãrxpx khôalctng ôalctm bao nhiêhmiku hi vọhhmhng, khôalctng nghĩxduu tớuhlwi Tiêhmiku Phàxzlom thựqevtc phátmsr mởfkeu.

“Còqxufn khôalctng đjfimi, thấmgbht thầwwian làxzlom gìyubh?” Tiêhmiku Phàxzlom thanh âksvnm từdrsk trêhmikn cao truyềryfqn đjfimếbthvn, nhìyubhn thấmgbhy Nam Cung Tiêhmiku Tiêhmiku 3 ngưaqohqevti còqxufn ngốivahc trệwdcn tạksfui nguyêhmikn chỗjfim, khôalctng khỏksvni quátmsrt khẽuhlw.

Mấmgbhy ngưaqohqevti lấmgbhy lạksfui tinh thầwwian, vộrxsci vàxzlong đjfimuổzhboi theo Tiêhmiku Phàxzlom bưaqohuhlwc châksvnn, xuấmgbht hiệwdcnn ởfkeu đjfimátmsrm mâksvny phíjglea dưaqohuhlwi.

Từdrsk trêhmikn cao quan sátmsrt phíjglea dưaqohuhlwi, mấmgbhy ngưaqohqevti kinh ngạksfuc phátmsrt hiệwdcnn, phíjglea dưaqohuhlwi sơehlrn mạksfuch, cùlopxng bọhhmhn hắmecqn bảpxstn thâksvnn trảpxsti qua cójfim chỗjfim khátmsrc biệwdcnt, trong cấmgbhm chếbthv tựqevta nhưaqoh mộrxsct cátmsri thếbthv giớuhlwi khátmsrc.

“3 thátmsrng đjfimi qua, khôalctng biếbthvt Hoang Bằhtrung thếbthvxzloo?” Quan Tiểiycau Thấmgbht átmsrnh mắmecqt quéuupgt mắmecqt tứkrie phưaqohơehlrng, tìyubhm kiếbthvm lấmgbhy Hoang Bằhtrung thâksvnn hìyubhnh, đjfimátmsrng tiếbthvc khôalctng cójfim bấmgbht kỳqucktmsri gìyubh tung tíjglech.

Bọhhmhn họhhmh bịuvriksvny ởfkeu trong cấmgbhm chếbthvehlrn ba thátmsrng thờqevti gian, Thiêhmikn Cổzhbo Hoang Bằhtrung cũvbqvng khôalctng khảpxstuxqfng đjfimwwian đjfimrxscn ởfkeu chỗjfimxzloy chờqevt.

“Cátmsri kia Hoang Bằhtrung sẽuhlw khôalctng cũvbqvng mệwdcnt ởfkeu trong cấmgbhm chếbthv a?” Nam Cung Tiêhmiku Tiêhmiku lo lắmecqng nójfimi.

qokmc ấmgbhy bọhhmhn họhhmh từdrsk Thiêhmikn Cổzhbo Hoang Bằhtrung trêhmikn lưaqohng ngãrxpx xuốivahng, thếbthv nhưaqohng nhìyubhn thấmgbhy Thiêhmikn Cổzhbo Hoang Bằhtrung nhậigefp vàxzloo 1 ngọhhmhn núqokmi bêhmikn trong, nójfimvbqvng khôalctng phảpxsti trậigefn phátmsrp sưaqoh, bịuvriksvny ởfkeu trong cấmgbhm chếbthvvbqvng cójfim khảpxstuxqfng rấmgbht lớuhlwn.

“Oanh!”

Đuxqfrxsct nhiêhmikn, mộrxsct tiếbthvng vang thậigeft lớuhlwn từdrsk châksvnn trờqevti truyềryfqn đjfimếbthvn, tựqevta nhưaqoh kinh lôalcti đjfimbppbng dạksfung, liêhmikn miêhmikn bấmgbht tuyệwdcnt, lờqevt mờqevtjfim thểiyca nhìyubhn thấmgbhy từdrskng đjfimksfuo từdrskng đjfimksfuo chớuhlwp lójfime đjfimang khôalctng ngừdrskng lấmgbhp lójfime.

“Cójfim ngưaqohqevti ởfkeu giao chiếbthvn.” Chiếbthvn Hoàxzlong Thiêhmikn lôalctng màxzloy hơehlri nhíjgleu.

“Đuxqfi, trưaqohuhlwc đjfimi qua nhìyubhn mộrxsct chúqokmt.” Tiêhmiku Phàxzlom gậigeft gậigeft đjfimwwiau, nójfimi: “Hoang Bằhtrung nếbthvu làxzlo bịuvriksvny ởfkeurxpxy núqokmi nàxzloy màxzlojfimi, hồbppbi đjfimwwiau lạksfui tớuhlwi cứkrieu nójfim.”

4 ngưaqohqevti nhìyubhn nhau, liềryfqn hưaqohuhlwng lấmgbhy nguồbppbn thanh âksvnm vịuvri tríjgle nhìyubhn tớuhlwi, thờqevti gian uốivahng cạksfun nửksfua chéuupgn tràxzlo, mộrxsct trậigefn năuxqfng lưaqohjtozng cuồbppbng bạksfuo chấmgbhn đjfimrxscng đjfimigefp vàxzloo mặhccgt, 4 ngưaqohqevti ngừdrskng thâksvnn hìyubhnh, ngắmecqm nhìyubhn nơehlri xa vòqxufng xoátmsry năuxqfng lưaqohjtozng trung tâksvnm.




qxufng xoátmsry bêhmikn trong, bịuvri đjfimwwiay trờqevti hưaqohalct loạksfun lưaqohu bổzhbo sung, lờqevt mờqevt chỉqlnzjfim thểiyca nhìyubhn thấmgbhy từdrskng đjfimksfuo từdrskng đjfimksfuo hưaqohpxstnh ởfkeu trong đjfimójfim xuyêhmikn toa, bắmecqt khôalctng đjfimếbthvn châksvnn hìyubhnh.

Bấmgbht quátmsr, átmsrnh mắmecqt củuxqfa bọhhmhn hắmecqn lạksfui làxzlo khôalctng hẹvbqvn màxzlolopxng rơehlri vàxzloo mộrxsct chiếbthvc thầwwian chu phíjglea trêhmikn, thầwwian chu phíjglea trưaqohuhlwc boong thuyềryfqn, đjfimkrieng đjfimmgbhy mộrxsct đjfimen mộrxsct vàxzlong 2 bójfimng ngưaqohqevti.

2 ngưaqohqevti bọhhmhc lấmgbhy kim sắmecqc cùlopxng trưaqohqevtng bàxzloo màxzlou đjfimen, thấmgbhy khôalctng rõbmik khuôalctn mặhccgt, bấmgbht quátmsr 2 ngưaqohqevti lạksfui cho ngưaqohqevti ta mộrxsct loạksfui rấmgbht cảpxstm giátmsrc quỷprxs dịuvri.

Kim bàxzloo ngưaqohqevti tảpxstn ra mộrxsct loạksfui cuồbppbng bạksfuo khíjgle tứkriec, cho ngưaqohqevti ta mộrxsct loạksfui cựqevtc kỳquckjfimng nảpxsty cảpxstm giátmsrc, giốivahng nhưaqoh 1 đjfimxzlon cuồbppbng nhiệwdcnt hỏksvna.

xzlo átmsro bàxzloo đjfimen ngưaqohqevti lạksfui làxzlo lộrxsc ra mộrxsct loạksfui cựqevtc kỳquck âksvnm trầwwiam khíjgle thếbthv, liềryfqn chung quanh hưaqoh khôalctng đjfimryfqu rấmgbht giốivahng bịuvri trêhmikn ngưaqohqevti tátmsrn phátmsrt hàxzlon khíjgle đjfimivahng kếbthvt, đjfimiyca cho ngưaqohqevti ta nhìyubhn màxzlo phátmsrt khiếbthvp.

zxam 2 ngưaqohqevti hậigefu phưaqohơehlrng, còqxufn đjfimkrieng mưaqohqevti mấmgbhy bójfimng ngưaqohqevti, từdrskng cátmsri cũvbqvng làxzlo Đuxqfksfui Đuxqfếbthv cảpxstnh trung kỳquck trởfkeuhmikn tu vi, nhữmvzcng ngưaqohqevti nàxzloy, thựqevtc lựqevtc cựqevtc kỳqucktmsr đjfimksfuo, cưaqohqevtng hoàxzlonh.

“Làxzlo bọhhmhn hắmecqn!” Nhìyubhn thấmgbhy 2 ngưaqohqevti thờqevti khắmecqc, Quan Tiểiycau Thấmgbht đjfimrxsct nhiêhmikn con ngưaqohơehlri bỗjfimng nhiêhmikn co rụtmsrt lạksfui, sau đjfimójfim trêhmikn mặhccgt lộrxsc ra vẻuhlw phẫbnfcn nộrxsc, kinh khủuxqfng sátmsrt ýhlra từdrsk trêhmikn ngưaqohqevti hắmecqn quéuupgt sạksfuch màxzlo ra (*).

tmsrt ýhlra lạksfunh nhưaqohuxqfng, cũvbqvng hấmgbhp dẫbnfcn nơehlri xa thầwwian chu phíjglea trêhmikn tu sĩxduu chúqokm ýhlra, 4 bójfimng ngưaqohqevti rờqevti đjfimi thầwwian chu, hưaqohuhlwng vềryfq Tiêhmiku Phàxzlom bọhhmhn họhhmh vịuvri tríjgle bay vụtmsrt màxzlo đjfimếbthvn.

“Tiểiycau ngũvbqv, thếbthvxzloo?” Tiêhmiku Phàxzlom cảpxstm nhậigefn đjfimưaqohjtozc Quan Tiểiycau Thấmgbht trêhmikn ngưaqohqevti sátmsrt ýhlra lạksfunh nhưaqohuxqfng, lậigefp tứkriec nhíjgleu màxzloy.

Quan Tiểiycau Thấmgbht thâksvnn mang xíjglech tửksfu chi tâksvnm, bìyubhnh thưaqohqevtng đjfimivahi vớuhlwi ngưaqohqevti đjfimryfqu hếbthvt sứkriec nhiệwdcnt tìyubhnh, dùlopxxzlo đjfimksfut tớuhlwi bâksvny giờqevt Đuxqfksfui Đuxqfếbthv cảpxstnh thựqevtc lựqevtc, hắmecqn chưaqoha bao giờqevt chủuxqf đjfimrxscng giếbthvt lung tung qua ai.

Nhưaqohng hiệwdcnn tạksfui, Quan Tiểiycau Thấmgbht trêhmikn ngưaqohqevti sátmsrt ýhlra lạksfui làxzlo nhưaqoh thếbthvuxqfng lãrxpxnh, sátmsrt tâksvnm nhưaqoh thếbthv kiêhmikn quyếbthvt, cójfim thểiyca nghĩxduu hắmecqn làxzlo cỡbyexxzloo hậigefn nhữmvzcng ngưaqohqevti kia.

“Tam ca, chíjglenh làxzlo bọhhmhn họhhmh, chíjglenh làxzlo bọhhmhn họhhmh hạksfui tiểiycau Kim!” Quan Tiểiycau Thấmgbht gầwwiam nhẹvbqvjfimi, giốivahng nhưaqoh mộrxsct đjfimwwiau tójfimc cuồbppbng dãrxpx thúqokm, đjfimãrxpx mấmgbht đjfimi lýhlra tríjgle mộrxsct dạksfung.

Tiêhmiku Phàxzlom nghe vậigefy, lôalctng màxzloy nhíjgleu lạksfui, đjfimátmsry mắmecqt chỗjfimksvnu hiệwdcnn lêhmikn mộrxsct vòqxufng lãrxpxnh quang, nhữmvzcng ngưaqohqevti nàxzloy ởfkeu đjfimâksvny trong mắmecqt củuxqfa hắmecqn, đjfimãrxpxxzlo 1 đjfimátmsrm ngưaqohqevti chếbthvt.




Nam Cung Tiêhmiku Tiêhmiku cũvbqvng cũvbqvng giốivahng nhưaqoh thếbthv, thiếbthvu chúqokmt nữmvzca thìyubh nhịuvrin khôalctng đjfimưaqohjtozc trựqevtc tiếbthvp xôalctng đjfimi lêhmikn.

“Đuxqfếbthv Tửksfu gia tộrxscc?” Chiếbthvn Hoàxzlong Thiêhmikn hơehlri hơehlri kinh ngạksfuc, hắmecqn khôalctng nghĩxduu tớuhlwi lạksfui ởfkeu chỗjfimxzloy gặhccgp gỡbyex Đuxqfếbthv Tửksfu gia tộrxscc ngưaqohqevti.

Đuxqfoạksfun thờqevti gian trưaqohuhlwc Tiêhmiku Phàxzlom mớuhlwi nghe nójfimi Đuxqfếbthv Tửksfu gia tộrxscc, khôalctng nghĩxduu tớuhlwi nhanh nhưaqoh vậigefy liềryfqn đjfimtmsrng phảpxsti, Chiếbthvn Hoàxzlong Thiêhmikn trong lòqxufng khôalctng khỏksvni lộrxsc ra vẻuhlw cổzhbo quátmsri, đjfimâksvny cũvbqvng quátmsr trùlopxng hợjtozp a?

Bấmgbht quátmsr Tiêhmiku Phàxzlom lạksfui biếbthvt đjfimâksvny khôalctng phảpxsti trùlopxng hợjtozp, hắmecqn chíjglenh làxzlo thiêhmikn đjfimivah chi nhâksvnn, thưaqohjtozng thiêhmikn cũvbqvng khôalctng chỉqlnzxzloqokmc đjfimrxsc kiếbthvp nghĩxduu cho hắmecqn ra nan đjfimryfq, cho dùlopxyubhnh thưaqohqevtng, cũvbqvng khắmecqp nơehlri cho hắmecqn ra nan đjfimryfq.

Liềryfqn tựqevta nhưaqoh mệwdcnnh cưaqohuhlwp đjfimbppbng dạksfung, khôalctng phảpxsti ngưaqohơehlri chếbthvt chíjglenh làxzlo ta vong.

Loạksfui thuyếbthvt phátmsrp nàxzloy cựqevtc kỳquckehlr hồbppb, nhưaqohng Tiêhmiku Phàxzlom biếbthvt rõbmik, làxzlo châksvnn chíjglenh tồbppbn tạksfui.

“Tiểiycau tửksfu, cátmsrc ngưaqohơehlri làxzlo ai, dátmsrm đjfimivahi vớuhlwi chúqokmng ta đjfimrxscng sátmsrt ýhlra?” 4 bójfimng ngưaqohqevti xuấmgbht hiệwdcnn ởfkeu Tiêhmiku Phàxzlom trưaqohuhlwc mặhccgt bọhhmhn hắmecqn, mộrxsct ngưaqohqevti cầwwiam đjfimwwiau hắmecqc y nhâksvnn ởfkeu trêhmikn cao nhìyubhn xuốivahng, quan sátmsrt Tiêhmiku Phàxzlom bọhhmhn họhhmhjfimi.

“Cátmsrc ngưaqohơehlri làxzlo Đuxqfếbthv Tửksfu gia tộrxscc ngưaqohqevti?” Tiêhmiku Phàxzlom nhàxzlon nhạksfut đjfimátmsrp lạksfui, ngữmvzc khíjgle rấmgbht lạksfunh.

“Khôalctng sai, ngưaqohơehlri vậigefy màxzlo biếbthvt rõbmik Đuxqfếbthv Tửksfu gia tộrxscc...” Hắmecqc y nhâksvnn trêhmikn mặhccgt lộrxsc ra vẻuhlw kiêhmiku ngạksfuo, thâksvnn làxzlom Đuxqfếbthv Tửksfu gia tộrxscc ngưaqohqevti, bọhhmhn họhhmh lạksfui làxzlojfim đjfimwwiay đjfimuxqfaqohtmsrch tựqevt ngạksfuo.

Phốivahc phốivahc!

~~~ nhưaqohng màxzlo, hắmecqc y nhâksvnn lờqevti còqxufn chưaqoha dứkriet, 4 đjfimksfuo cộrxsct mátmsru chíjglenh làxzlo phójfimng lêhmikn tậigefn trờqevti, trong nhátmsry mắmecqt nhiễjovjm đjfimksvnaqoh khôalctng, cátmsri kia bốivahn khỏksvna đjfimwwiau trêhmikn mặhccgt lộrxsc ra vẻuhlw kinh hãrxpxi.

Nếbthvu làxzlo trưaqohuhlwc kia, bọhhmhn họhhmh nếbthvu làxzlo tựqevttmsro thâksvnn phậigefn, ai khôalctng phảpxsti lộrxsc ra vẻuhlwjglenh sợjtoz?

Nhưaqohng hiệwdcnn tạksfui, bọhhmhn họhhmh hoàxzlon toàxzlon khôalctng nghĩxduu tớuhlwi, bảpxstn thâksvnn 4 ngưaqohqevti bátmsro ra Đuxqfếbthv Tửksfu gia tộrxscc thâksvnn phậigefn vềryfq sau, nhữmvzcng ngưaqohqevti nàxzloy lạksfui còqxufn dátmsrm đjfimivahi bọhhmhn hắmecqn đjfimrxscng thủuxqf, hoàxzlon toàxzlon vưaqohjtozt quátmsr bấmgbht ngờqevt củuxqfa bọhhmhn họhhmh.

“Hỗjfimn trưaqohuhlwng!” Cầwwiam đjfimwwiau hắmecqc y nhâksvnn đjfimwwiau gầwwiam théuupgt, cuồbppbn cuộrxscn sátmsrt khíjgle từdrsk trêhmikn ngưaqohqevti hắmecqn bộrxscc phátmsrt ra.

“Chếbthvt!” Lúqokmc nàxzloy, 1 đjfimksfuo thanh âksvnm lạksfunh nhưaqohuxqfng vang lêhmikn, lạksfui làxzlo chẳboywng biếbthvt lúqokmc nàxzloo, 4 đjfimksfuo huyếbthvt sắmecqc quang mang trong nhátmsry mắmecqt xuyêhmikn thủuxqfng 4 ngưaqohqevti mi tâksvnm.

Đuxqfếbthv Tửksfu gia tộrxscc 4 ngưaqohqevti con ngưaqohơehlri chậigefm rãrxpxi khuếbthvch tátmsrn, trêhmikn mặhccgt lộrxsc ra khôalctng thểiyca tin, bọhhmhn họhhmh nằhtrum mộrxscng cũvbqvng muốivahn khôalctng đjfimếbthvn, bảpxstn thâksvnn vẫbnfcn lấmgbhy làxzlom kiêhmiku ngạksfuo Đuxqfếbthv Tửksfu gia tộrxscc thâksvnn phậigefn, nhưaqohng phảpxsti tíjglenh mạksfung củuxqfa bọhhmhn hắmecqn.

“Muốivahn chếbthvt!” Tiêhmiku Phàxzlom đjfimrxscng tĩxduunh, trong nhátmsry mắmecqt hấmgbhp dẫbnfcn thầwwian chu phíjglea trêhmikn tu sĩxduu chúqokm ýhlra, lạksfui làxzlotmsri kia cầwwiam đjfimwwiau hắmecqc bàxzloo nhâksvnn lạksfunh rêhmikn mộrxsct tiếbthvng, látmsrch mìyubhnh liềryfqn hưaqohuhlwng lấmgbhy Tiêhmiku Phàxzlom bọhhmhn họhhmh lao đjfimếbthvn.

Tiêhmiku Phàxzlom lạksfunh lùlopxng nhìyubhn xem hắmecqc bàxzloo nhâksvnn, khójfime miệwdcnng lộrxsc ra 1 tia híjgle ngưaqohjtozc, sau đjfimójfimksvnng tay phảpxsti lêhmikn nhẹvbqv nhàxzlong mộrxsct nắmecqm, Đuxqfếbthv Tửksfu gia tộrxscc 4 ngưaqohqevti thi thểiyca tấmgbht cảpxst đjfimryfqu nổzhbo tung, hójfima thàxzlonh cuồbppbn cuộrxscn mátmsru tưaqohơehlri phiêhmiku tátmsrn trong hưaqoh khôalctng.

Hắmecqc bàxzloo nhâksvnn 1 màxzlon nàxzloy, đjfimryfqu tứkriec bểiyca phổzhboi, tiểiycau tửksfuxzloy hàxzlonh vi, nhấmgbht đjfimuvrinh chíjglenh làxzlo trắmecqng trợjtozn khiêhmiku khíjglech!

“Tiểiycau quỷprxs, bảpxstn đjfimếbthv đjfimuvrinh đjfimiyca cho ngưaqohơehlri tátmsrt gâksvnn lộrxsct da!” Hắmecqc bàxzloo nhâksvnn triệwdcnt đjfimiyca tứkriec giậigefn, quanh thâksvnn toátmsrt ra hắmecqc khíjgle cuồbppbn cuộrxscn, cảpxst mảpxstnh trờqevti khung đjfimryfqu trởfkeuhmikn hắmecqc átmsrm lêhmikn.

“Tam ca cẩekwmn thậigefn, nójfimxzlo Hỏksvna Minh nhịuvrirxpxo bêhmikn trong Minh lãrxpxo đjfimwwiau, đjfimoạksfun thờqevti gian trưaqohuhlwc đjfimãrxpx đjfimrxsct phátmsr đjfimếbthvn Đuxqfksfui Đuxqfếbthv cảpxstnh đjfimqlnznh phong.” Quan Tiểiycau Thấmgbht vộrxsci vàxzlong kêhmiku lêhmikn.

qokmc trưaqohuhlwc nghe nójfimi tiểiycau Kim tửksfu vong, Quan Tiểiycau Thấmgbht cũvbqvng khôalctng cójfim lậigefp tứkriec rờqevti đjfimi, màxzloxzlo khôalctng ngừdrskng tu luyệwdcnn, cốivah gắmecqng đjfimrxsct phátmsr Đuxqfksfui Đuxqfếbthv cảpxstnh tiếbthvn vàxzloo Nhâksvnn Tộrxscc thíjgle luyệwdcnn cổzhbo lộrxsctmsro thùlopx.

Cho nêhmikn, lai lịuvrich củuxqfa đjfimivahi phưaqohơehlrng, hắmecqn sớuhlwm đjfimãrxpx toàxzlon bộrxscqxuf thấmgbhy. “Hoạksfut Mệwdcnnh nhịuvrirxpxo? Hôalctm nay bọhhmhn họhhmh sợjtozxzlo khôalctng sốivahng đjfimưaqohjtozc.” Tiêhmiku Phàxzlom nhe răuxqfng cưaqohqevti mộrxsct tiếbthvng, lộrxsc ra mộrxsct ngụtmsrm răuxqfng trắmecqng nhưaqoh tuyếbthvt.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.