Vô Thượng Luân Hồi

Chương 698 : 698

    trước sau   



Triệksbeu Bâpptrn lạlaqfi nhưwrnr mộbfovt khújwrac gỗsvum, bay lêmxjhn trờmymqi thìpgjs ngồcgwfi xếpptrp bằscnzng trịxmdu thưwrnrơvpnyng.

Thanh Dao thìpgjs ngồcgwfi bêmxjhn cạlaqfnh, liêmxjhn tụonatc liếpptrc mắeeyht nhìpgjsn hắeeyhn, mớtwmji cóslvo mấscnzy ngàyycsy màyycs Triệksbeu Bâpptrn đofddãtcbl cứspfsu côabhcscnzy hai lầsvumn rồcgwfi, đofddếpptrn cảjdvu việksbec kỳpsfy quámrfzi nhưwrnr minh hôabhcn màyycs bọhtuln họhtulsvumng đofddonatng phảjdvui.

Đvljwâpptry chẳkrhrng phảjdvui làyycs duyêmxjhn phậlpjxn màyycs ngưwrnrmymqi ta nóslvoi sao?
Nhắeeyhc đofddếpptrn minh hôabhcn, đofddếpptrn bâpptry giờmymqabhcmrfzi nàyycsy vẫffubn còvdxbn đofddang mặkdqwc ámrfzo cưwrnrtwmji, dưwrnrtwmji ámrfznh trăxmdung, trôabhcng côabhcscnzy toámrfzt lêmxjhn vẻrgqc đofddzqihp nêmxjhn thơvpny rấscnzt đofddkdqwc biệksbet, cộbfovng thêmxjhm khuôabhcn mặkdqwt đofddzqihp tuyệksbet trầsvumn đofddóslvo nữkrhra, thậlpjxt giốumiing vớtwmji tiêmxjhn nữkrhr trong tranh, đofddzqihp khôabhcng thểuzdy tảjdvu.

svumng giốumiing nhưwrnrabhcscnzy, Triệksbeu Bâpptrn cũsvumng vẫffubn chưwrnra thay đofddcgwfpptrn lang ra màyycs chỉspfs im lặkdqwng trịxmdu thưwrnrơvpnyng.

Thếpptryycs cảjdvunh tưwrnrmymqng trởedvqmxjhn thậlpjxt lãtcblng mạlaqfn, mộbfovt nam mộbfovt nữkrhr, bêmxjhn nữkrhr mặkdqwc vámrfzy tâpptrn nưwrnrơvpnyng, bêmxjhn nam cũsvumng mặkdqwc ámrfzo tâpptrn lang, trai tàyycsi gámrfzi sắeeyhc, nhìpgjsn sao cũsvumng thấscnzy giốumiing nhưwrnr trờmymqi sinh mộbfovt cặkdqwp, sao trờmymqi làyycsm mai, ámrfznh trăxmdung làyycsm chứspfsng, chẳkrhrng khámrfzc nàyycso mộbfovt đofddôabhci phu thêmxjh!
Hai ngưwrnrmymqi họhtul thìpgjs đofddãtcbl trởedvq thàyycsnh đofddiểuzdym nổjwrai bậlpjxt giữkrhra khôabhcng trung.



Trêmxjhn khôabhcng trung cóslvo rấscnzt nhiềumiiu tọhtula kỵkrhr bay tớtwmji bay lui, thấscnzy hai ngưwrnrmymqi họhtul thìpgjs đofddumiiu nhìpgjsn vớtwmji ámrfznh mắeeyht rấscnzt kỳpsfy lạlaqf, mộbfovt tâpptrn lang vàyycs mộbfovt tâpptrn nưwrnrơvpnyng, đofddêmxjhm hôabhcm khôabhcng vàyycso đofddbfovng phòvdxbng màyycs lạlaqfi lang thang ởedvq đofddâpptry làyycsm gìpgjs? Đvljwkdqwc biệksbet làyycsmrfzi têmxjhn tâpptrn lang đofddóslvo, cóslvo phảjdvui làyycs thậlpjxn cóslvo vấscnzn đofddumii khôabhcng? Cóslvo mộbfovt côabhcmrfzi xinh đofddzqihp nhưwrnr thếpptr ngồcgwfi bêmxjhn cạlaqfnh màyycs lạlaqfi ngồcgwfi đofddóslvo niệksbem kinh, lãtcblng phídbzxyycsi nguyêmxjhn.

“Nhấscnzt bámrfzi thiêmxjhn đofddxmdua!”
“Nhịxmdumrfzi cao đofddưwrnrmymqng!”
“Phu thêmxjh giao bámrfzi!”
“Đvljwưwrnra vàyycso đofddbfovng phòvdxbng!”
Nhâpptrn tàyycsi khôabhcng thiếpptru, cứspfs mộbfovt tiếpptrng “vùjnzn”, mộbfovt ngưwrnrmymqi bay qua nóslvoi mộbfovt câpptru, rồcgwfi lạlaqfi mộbfovt tiếpptrng “vùjnzn” nữkrhra, mộbfovt ngưwrnrmymqi khámrfzc lạlaqfi bay qua nóslvoi mộbfovt câpptru, ai cũsvumng làyycs chủsvumabhcn chuyêmxjhn nghiệksbep, đofddkdqwc biệksbet câpptru “Đvljwưwrnra vàyycso đofddbfovng phòvdxbng” làyycs đofddưwrnrmymqc héczhot lớtwmjn nhấscnzt.

Triệksbeu Bâpptrn vẫffubn làyycs Triệksbeu Bâpptrn, tinh thầsvumn vẫffubn bìpgjsnh thảjdvun, lặkdqwng lẽytqq trịxmdu thưwrnrơvpnyng.

Nhưwrnrng Thanh Dao thìpgjs khôabhcng còvdxbn làyycs Thanh Dao nữkrhra, mặkdqwc dùjnzn đofddãtcbl nghe thấscnzy nhưwrnrng côabhcscnzy vẫffubn khôabhcng thay ámrfzo cưwrnrtwmji đofddonat ra, gòvdxbmrfzemlzng đofddonat, mỉspfsm cưwrnrmymqi mộbfovt cámrfzi làyycsmxjh đofddeeyhm lòvdxbng ngưwrnrmymqi, nếpptru nhưwrnr đofddâpptry cũsvumng đofddưwrnrmymqc xem nhưwrnryycs mộbfovt cuộbfovc hôabhcn lễyhtw thìpgjs thậlpjxt quámrfzjdvuo mộbfovng rồcgwfi.

Khôabhcng biếpptrt đofddếpptrn lújwrac nàyycso hai ngưwrnrmymqi họhtul mớtwmji đofddámrfzp xuốumiing.


Phídbzxa trưwrnrtwmjc cóslvo thểuzdy nhìpgjsn thấscnzy mộbfovt ngôabhci thàyycsnh cổjwra rộbfovng lớtwmjn, trêmxjhn bảjdvun đofddcgwfslvo đofddámrfznh dấscnzu, đofddóslvoyycs thàyycsnh cổjwra Cửemlzu Dưwrnrơvpnyng.

“Ta mặkdqwc ámrfzo cưwrnrtwmji cóslvo đofddzqihp khôabhcng?”
Thanh Dao khẽytqq nhújwran nhảjdvuy, tay chắeeyhp sau lưwrnrng, vừxbzha nhìpgjsn Triệksbeu Bâpptrn vừxbzha đofddi giậlpjxt lùjnzni vềumii sau, đofddôabhci mắeeyht xinh đofddzqihp sámrfzng lấscnzp lámrfznh, trôabhcng khámrfz hoạlaqft bámrfzt.

Bấscnzt luậlpjxn nhìpgjsn từxbzhslvoc đofddbfovyycso thìpgjssvumng giốumiing nhưwrnr mộbfovt côabhcmrfzi trẻrgqc hồcgwfn nhiêmxjhn chưwrnra trảjdvui chuyệksben đofddmymqi.

Đvljwếpptrn giờmymqabhcscnzy vẫffubn còvdxbn mặkdqwc chiếpptrc ámrfzo cưwrnrtwmji đofddonat giốumiing nhưwrnr mộbfovt đofddóslvoa hoa đofddonat thắeeyhm, đofddi dưwrnrtwmji ámrfznh trăxmdung, chốumiic chốumiic lạlaqfi nhảjdvuy mújwraa.

“Đvljwzqihp!”, Triệksbeu Bâpptrn cưwrnrmymqi lịxmduch sựonat.

Thanh Dao cưwrnrmymqi rạlaqfng rỡxstg, cuốumiii cùjnznng, trưwrnrtwmjc khi vàyycso thàyycsnh, côabhcscnzy cũsvumng cởedvqi ámrfzo cưwrnrtwmji ra.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.