Vô Thượng Luân Hồi

Chương 693 : 693

    trước sau   



Thanh Dao khẽhaid thốiazet lêeamyn, côhaiduwaby nằyhtvm trong quan tànaubi tốiazei đeamyen, khuôhaidn mặdpmot đeamyãonzc trắbgfong bệqjnqch, khôhaidng cònhzpn chúvozxt máqjdyu.

zgemt vềsyeh tu vi, côhaiduwaby mạnimonh hơhdswn Triệqjnqu Bâfwuln, nhưsivzng xézgemt vềsyeh tiềsyehm lựdoync thìfrlyhaiduwaby lạnimoi kézgemm hắbgfon rấuwabt nhiềsyehu, tinh nguyêeamyn bịbttw hao tổzkdnn quáqjdy nhiềsyehu nêeamyn đeamyãonzc tổzkdnn thưsivzơhdswng đeamyếeehgn căeamyn cơhdsw, khôhaidng bao lâfwulu nữuatwa thìfrly sẽhaid mấuwabt mạnimong, trởnvkb thànaubnh mộqmwat cáqjdyi xáqjdyc buốiazet lạnimonh.

“Bảpphwo vệqjnqfwulm mạnimoch”.

Triệqjnqu Bâfwuln lạnimoi nóqjnqi câfwulu đeamyóqjnq lầjwvzn thứgfrz hai.

Ákjblnh mắbgfot củdjbja Triệqjnqu Bâfwuln đeamyãonzchdswi ửoqoang đeamytjau kháqjdyc vớkfayi Thanh Dao, hắbgfon giốiazeng nhưsivz mộqmwat con sưsivz tửoqoaqmwang mãonzcnh đeamyang nízgemn thởnvkb, ngủdjbj đeamyôhaidng… chờquwz đeamyfrlyi cơhdsw hộqmwai, chỉhnpf cầjwvzn chúvozx đeamybttwnh thâfwuln yếeehgu đeamyi, hắbgfon cóqjnq thểduob pháqjdy giảpphwi ngay.


Cụrsdmc diệqjnqn chếeehgt nànauby vẫvyhen cònhzpn cóqjnq hi vọfrlyng.


Khôhaidng cònhzpn nghe thấuwaby Thanh Dao trảpphw lờquwzi nữuatwa, côhaid ta đeamyãonzc nhắbgfom đeamyôhaidi mắbgfot xinh đeamyebwop lạnimoi, hôhaidn mêeamy rồqzqmi.

Trong tìfrlynh huốiazeng thếeehgnauby, nếeehgu khôhaidng cóqjnq ai cứgfrzu côhaid ta thìfrlyhaid ta sẽhaid trởnvkb thànaubnh mộqmwat cáqjdyi xáqjdyc khôhaid trong giấuwabc mộqmwang củdjbja mìfrlynh.

“Pháqjdy… Cho ta!”
Triệqjnqu Bâfwuln thầjwvzm hézgemt lêeamyn mộqmwat tiếeehgng lạnimonh lùkuhrng, chúvozx đeamybttwnh thâfwuln đeamyãonzc cựdoync kỳymjj yếeehgu ớkfayt.

Chízgemnh vànaubo giâfwuly phúvozxt đeamyóqjnq, hắbgfon đeamyãonzc thi triểduobn khízgem thếeehg Thiêeamyn Võgfrz, pháqjdy giảpphwi rànaubng buộqmwac củdjbja chúvozx đeamybttwnh thâfwuln.

qmwam!
qmwang chízgemnh vànaubo lúvozxc đeamyóqjnq, cửoqoaa đeamybttwa cung bịbttw mộqmwat chưsivznvkbng đeamyáqjdynh bậeamyt ra.

Sau đeamyóqjnq, thìfrlyqjnq mộqmwat bóqjnqng ngưsivzquwzi đeamyi vànaubo, lànaub ngưsivzquwzi áqjdyo đeamyen củdjbja La Sinh Môhaidn, cònhzpn mụrsdm dạnimo xoa thìfrly chắbgfoc lànaub đeamyãonzc bịbttw ôhaidng ta giếeehgt chếeehgt rồqzqmi.


Đnxczsyehu lànaub Đnxczbttwa Tạnimong đeamyhnpfnh cao, ngưsivzquwzi áqjdyo đeamyen cũqmwang khôhaidng kháqjdyhdswn lànaub bao, khắbgfop ngưsivzquwzi đeamysyehu lànaubqjdyu, sáqjdyt khízgem nồqzqmng nặdpmoc.

frly áqjdyo đeamyen bịbttwqjdych nêeamyn đeamyãonzc đeamyduob lộqmwa ra khuôhaidn mặdpmot hung tợfrlyn nhưsivz quỷiaze dữuatw, nếeehgu nóqjnqi khuôhaidn mặdpmot củdjbja mụrsdm dạnimo xoa khiếeehgn ngưsivzquwzi ta khiếeehgp sợfrly thìfrly chắbgfoc ngưsivzquwzi nànauby chỉhnpfhdswn chứgfrz khôhaidng kézgemm.

“Đnxczáqjdyng chếeehgt!”
Thầjwvzn sắbgfoc củdjbja Triệqjnqu Bâfwuln trởnvkbeamyn khóqjnq coi, sao cứgfrz phảpphwi trùkuhrng hợfrlyp đeamyếeehgn thếeehgnauby?
“Trốiazen kĩqjnq nhưsivz thếeehgnaub vẫvyhen bịbttwonzco phu tìfrlym ra nhỉhnpf”.

Ngưsivzquwzi áqjdyo đeamyen cưsivzquwzi nham hiểduobm, liếeehgc nhìfrlyn sang cỗmucz quan tànaubi củdjbja Thanh Dao rồqzqmi đeamyi thẳnaubng vềsyeh phízgema Triệqjnqu Bâfwuln, áqjdynh mắbgfot đeamytjauoqoang, thoáqjdyng qua vẻkewu đeamyen tốiazei, khôhaidng thểduob che đeamyeamyy đeamyưsivzfrlyc sựdoyn tham lam vànaub dụrsdmc vọfrlyng, dưsivzquwzng nhưsivz trong mắbgfot ôhaidng ta, quan tànaubi lànaub mộqmwat bảpphwo tànaubng, dưsivzquwzng nhưsivz trong quan tànaubi đeamyang chứgfrza mộqmwat móqjnqn báqjdyu vậeamyt khôhaidng tầjwvzm thưsivzquwzng.

Triệqjnqu Bâfwuln nhắbgfom mắbgfot, thu châfwuln nguyêeamyn lạnimoi vànaubzgemn thởnvkb, nằyhtvm yêeamyn nhưsivz mộqmwat xáqjdyc chếeehgt.

Theo sau tiếeehgng ầjwvzm, nắbgfop quan tànaubi bịbttw ngưsivzquwzi áqjdyo đeamyen đeamyáqjdynh bậeamyt ra.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.