Vô Thượng Luân Hồi

Chương 640 : 640

    trước sau   



xnqzn Liễgowlu Nhưviug Nguyệmbbgt nữqsdfa, côyhvf ta đgniqãylamflso đgniqmbbg tửycih củaedea Thiêsbjfn Tôyhvfng rồifkai màflso đgniqếmbbgn giờabje vẫcenkn khôyhvfng chịnvhsu đgniqi.

Theo hắzgknn thấqywry thìcviv chắzgknc làflso Thiêsbjfn Tôyhvfng đgniqãylamhhqt chuyệmbbgn.

Khôyhvfng chừnvhsng lạoxyfi đgniqang cóhhqt sựgniq thay đgniqabjei ngưviugabjei nắzgknm quyềxlybn.

Vậaedey thìcviv nhấqywrt đgniqnvhsnh nộaedei bộaede Thiêsbjfn Tôyhvfng sẽbhcf lạoxyfi bắzgknt đgniqlideu mộaedet cuộaedec thanh trừnvhsng mớxncyi.

Trong chớxncyp mắzgknt, hai ngưviugabjei họkoqw đgniqãylam đgniqếmbbgn.


rbban Phưviugflsong đgniqi ngang qua nhưviug mộaedet cơdofen gióhhqt, vẫcenkn vớxncyi dágowlng vẻolux lạoxyfnh lùgniqng cóhhqt mộaedet khôyhvfng hai, vẫcenkn khôyhvfng thèqywrm nhìcvivn đgniqếmbbgn Triệmbbgu Bârbban.

Ngưviugabjei đgniqi bêsbjfn cạoxyfnh thìcviv nhếmbbgch môyhvfi.


Triệmbbgu Bârbban khôyhvfng thèqywrm nhìcvivn, ngưviugơdofei đgniqi đgniqưviugabjeng ngưviugơdofei, ta đgniqi đgniqưviugabjeng ta.

Hảsbjf?
rbban Phưviugflsong đgniqi đgniqưviugflsoc mộaedet quãylamng rấqywrt xa thìcviv bỗqrgtng nhiêsbjfn quay đgniqlideu, hai mắzgknt gầliden nhưviug nheo lạoxyfi, côyhvf ta đgniqang nhìcvivn Liễgowlu Târbbam Nhưviug, đgniqúllljng hơdofen làflso nhìcvivn chiếmbbgc vágowly màflso Liễgowlu Târbbam Nhưviug đgniqang mặiuroc, nhữqsdfng đgniqóhhqta hoa sen thanh thoágowlt đgniqưviugflsoc thêsbjfu rấqywrt đgniqiurop, ẩpmxmn bêsbjfn trong làflso mộaedet loạoxyfi chârbbam phágowlp.

Mặiuroc dùgniq đgniqãylam đgniqưviugflsoc che đgniqaedey rấqywrt kĩzjca nhưviugng lạoxyfi khôyhvfng trágowlnh khỏqrgti cặiurop mắzgknt củaedea côyhvf ta.

“Đllljiềxlybu tra bộaedegowly củaedea nàflsong ta từnvhs đgniqârbbau màflsohhqt!”, Vârbban Phưviugflsong lạoxyfnh lùgniqng nóhhqti.

“Chỉylamflso mộaedet chiếmbbgc vágowly thôyhvfi, sưviug muộaedei khôyhvfng nêsbjfn căytazng thẳrbbang đgniqếmbbgn vậaedey”, thanh niêsbjfn mỉylamm cưviugabjei.

“Huynh thìcviv hiểcenku gìcviv chứnejc?”, Vârbban Phưviugflsong lạoxyfnh lùgniqng nóhhqti “Đllljqywry làflso thêsbjfu đgniqơdofen phưviugflsong!”
“Đllljơdofen phưviugflsong hảsbjf?”, thanh niêsbjfn nhíaedech chârbban màflsoy: “Đllljơdofen phưviugflsong Phùgniq Dung sao?”
“Đllljiềxlybu tra thìcviv biếmbbgt ngay thôyhvfi!”, Vârbban Phưviugflsong khôyhvfng nhìcvivn nữqsdfa.


“Nếmbbgu làflso nhưviug vậaedey thìcviv thúlllj vịnvhs thậaedet!”.

Thanh niêsbjfn ágowlo trắzgknng cưviugabjei vớxncyi vẻolux nguy hiểcenkm: “Thàflsonh Vong Cổabjesmugaedeu thếmbbgflsoy màflso lạoxyfi ẩpmxmn chứnejca niềxlybm vui bấqywrt ngờabje đgniqếmbbgn thếmbbg!”
sbjfn nàflsoy, Triệmbbgu Bârbban vàflso Liễgowlu Târbbam Nhưviug đgniqãylam biếmbbgn mấqywrt trong đgniqágowlm đgniqôyhvfng.

Nhìcvivn từnvhs khíaedea cạoxyfnh nàflsoo thìcvivoxyfng thấqywry đgniqôyhvfi vợflso chồifkang trẻoluxflsoy cựgniqc kìcviv xứnejcng đgniqôyhvfi.

Khôyhvfng biếmbbgt từnvhsllljc nàflsoo, Liễgowlu Târbbam Nhưviug đgniqãylam bỗqrgtng dưviugng liếmbbgc mắzgknt.

viugabjeng nhưviugflsong đgniqãylam nhìcvivn thấqywry chúllljt ágowlnh ságowlng le lóhhqti trong thếmbbg giớxncyi u tốijpti củaedea mìcvivnh, dưviugabjeng nhưviug trong giârbbay phúllljt nàflsoo đgniqóhhqt, nàflsong đgniqãylam thoágowlng nhìcvivn thấqywry thếmbbg giớxncyi, nhưviugng càflsong nhưviug thếmbbg thìcvivflsong lạoxyfi càflsong thấqywry khôyhvfng rõqazqflsong, ýkpck thứnejcc vàflso tinh thầliden đgniqxlybu trởvnxesbjfn vôyhvfgniqng mơdofe hồifka, dưviugabjeng nhưviug đgniqang dầliden rơdofei vàflsoo trong mộaedeng cảsbjfnh cổabjeviuga, khiếmbbgn nàflsong khôyhvfng phârbban biệmbbgt đgniqưviugflsoc thựgniqc tạoxyfi vàflsoviugyhvf.

flsong đgniqi mộaedet lúllljc thìcviv ngấqywrt đgniqi.

“Nhưviug Nhi!”
Triệmbbgu Bârbban hoảsbjfng loạoxyfn bếmbbg lấqywry nàflsong, chạoxyfy nhưviug bay vềxlyb cửyciha hàflsong binh khíaede.

“Huyếmbbgt mạoxyfch thậaedet khủaedeng khiếmbbgp!”.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.