Vô Thượng Luân Hồi

Chương 638 : 638

    trước sau   



Triệbddyu Bâwnjdn lặriqong lẽrszo nhìbilpn theo, mặriqoc dùapzetjvumdlcng muốnpogn giúkpdqp nhưrghwng khổdbgk nỗjfcki, đnpogènagtn Trưrghwoseang Minh đnpogãbddy hỏbddyng rồsmaai.

Trừbxve khi tìbilpm đnpogưrghwievyc mộjxwbt chiếsidbc đnpogènagtn kháqaagc.

Nhưrghwng khảjgfnbslzng nàrgruy gầacdxn nhưrghw bằlnsjng khôbnmpng.

kyray!
rghwlnsji áqaagnh trăbslzng, hắtjvun cũrghwng quay ngưrghwoseai bỏbddy đnpogi.

Hắtjvun quay vềimyz lạrgrui nhàrgru họhrum Triệbddyu thìbilp khôbnmpng tráqaagnh khỏbddyi việbddyc bịwhet cha mẹotem giáqaago huấbddyn cho mộjxwbt trậbloin.


Nghe thôbnmpi làrgru đnpogưrghwievyc rồsmaai, vìbilp gầacdxn nhưrghw khôbnmpng thểwoew giảjgfni thíjfckch rõgdfm đnpogưrghwievyc.

Mấbddyy ngàrgruy sau đnpogótjvu, hiếsidbm khi nhìbilpn thấbddyy Triệbddyu Bâwnjdn ra ngoàrgrui, hắtjvun chỉyvml ru rúkpdq trong phòmdlcng, nghiêiutzn cứsidbu xe bắtjvun têiutzn.

wnjdy cung têiutzn cuốnpogi cùapzeng đnpogãbddy bịwhet hắtjvun tháqaago ra.


Khôbnmpng xem thìbilp khôbnmpng biếsidbt, xem rồsmaai thìbilp hoảjgfnng hồsmaan.

Cấbddyu tạrgruo củjgfna xe bắtjvun têiutzn thậbloit sựdrnbbnmpapzeng phứsidbc tạrgrup, nếsidbu khôbnmpng phảjgfni làrgru châwnjdn truyềimyzn, muốnpogn phỏbddyng theo đnpogwoewrgrum lạrgrui thìbilp khótjvu nhưrghwiutzn trờoseai, dùapze cho hắtjvun cótjvu thiêiutzn phúkpdq nhưrghwng nghiêiutzn cứsidbu bốnpogn năbslzm ngàrgruy cũrghwng khôbnmpng hiểwoewu đnpogưrghwievyc nêiutzn cũrghwng khótjvu tráqaagch nhữqcitng thếsidb lựdrnbc bìbilpnh thưrghwoseang khôbnmpng cótjvu đnpogưrghwievyc loạrgrui vũrghw khíjfck lợievyi hạrgrui thếsidbrgruy.

tjvu đnpogiềimyzu, hắtjvun khôbnmpng gấbddyp.

Rồsmaai sẽrszotjvu mộjxwbt ngàrgruy hắtjvun nghiêiutzn cứsidbu đnpogâwnjdu ra đnpogótjvu.

Ngàrgruy thứsidb chíjfckn, têiutzn mậbloip đnpogãbddy đnpogếsidbn.

Đxedhi cùapzeng vớlnsji hắtjvun ta còmdlcn cótjvu ngưrghwoseai trung niêiutzn áqaago đnpogen.

“Íoqnot nhấbddyt cũrghwng làrgru cảjgfnnh giớlnsji Đxedhwheta Tạrgrung tầacdxng táqaagm”.

Triệbddyu Bâwnjdn thấbddyy thắtjvuc mắtjvuc, nhưrghwng hắtjvun chưrghwa từbxveng gặriqop ngưrghwoseai áqaago đnpogen trung niêiutzn nàrgruy, cũrghwng khôbnmpng biếsidbt têiutzn mậbloip đnpogãbddy quen biếsidbt vớlnsji nhâwnjdn vậbloit cótjvu thựdrnbc lựdrnbc nhưrghw thếsidb từbxve khi nàrgruo, hơmcwwn nữqcita, hắtjvun ta còmdlcn luôbnmpn đnpogi sau lưrghwng têiutzn mậbloip, vẻmcww mặriqot đnpogacdxy cảjgfnnh giáqaagc, nhìbilpn sao cũrghwng giốnpogng thịwhet vệbddy.


“Nhótjvuc con, ta phảjgfni đnpogi đnpogâwnjdy”, têiutzn mậbloip mỉyvmlm cưrghwoseai vàrgrutjvui.

“Đxedhi àrgru?”, Triệbddyu Bâwnjdn nhíjfckch màrgruy.


“Ngưrghwoseai nhàrgru ta đnpogếsidbn đnpogótjvun ta rồsmaai!”
“Chuyệbddyn nàrgruy...”
Triệbddyu Bâwnjdn hơmcwwi bấbddyt ngờosea, vừbxvea nótjvui vừbxvea léuourn nhìbilpn ngưrghwoseai trung niêiutzn áqaago đnpogen.

Khôbnmpng cầacdxn hỏbddyi cũrghwng cótjvu thểwoewrghwtjvung tưrghwievyng ra đnpogưrghwievyc mộjxwbt sốnpogbilpnh tiếsidbt, têiutzn mậbloip cótjvu huyếsidbt mạrgruch khôbnmpng tầacdxm thưrghwoseang nêiutzn lai lịwhetch cũrghwng sẽrszo khôbnmpng tầacdxm thưrghwoseang, khôbnmpng chừbxveng lạrgrui làrgru đnpogbddy tửbilprghwu lạrgruc bêiutzn ngoàrgrui củjgfna gia tộjxwbc lớlnsjn ẩjfckn cưrghwrgruo đnpogótjvu, bâwnjdy giờosea đnpogãbddy đnpogưrghwievyc tìbilpm thấbddyy nêiutzn đnpogưrghwơmcwwng nhiêiutzn phảjgfni quay vềimyz nhậbloin tổdbgk quy tôbnmpng.

tjvu đnpogiềimyzu khôbnmpng biếsidbt làrgru thếsidb lựdrnbc phưrghwơmcwwng nàrgruo thôbnmpi.

Thịwhet vệbddyrgru Đxedhwheta Tạrgrung cấbddyp táqaagm thìbilp sao cótjvu thểwoewrgru mộjxwbt gia tộjxwbc bìbilpnh thưrghwoseang đnpogưrghwievyc.

Nếsidbu đnpogãbddyrgru chia ly thìbilp đnpogưrghwơmcwwng nhiêiutzn làrgru phảjgfni bi thưrghwơmcwwng rồsmaai.

iutzn mậbloip đnpogếsidbn đnpogjxwbt ngộjxwbt màrgru đnpogi cũrghwng bấbddyt ngờosea.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.