Vô Thượng Luân Hồi

Chương 631 : 631

    trước sau   
*Chưanzpơgiyfng nàtoely cóomem nộvzmdi dung ảhxminh, nếqpaeu bạqigsn khôygijng thấoeoqy nộvzmdi dung chưanzpơgiyfng, vui lòyojnng bậsjiqt chếqpae đnvhivzmd hiệeutxn hìlzumnh ảhxminh củrdkda trìlzumnh duyệeutxt đnvhimqvx đnvhiaisnc.



Khôygijng chỉgnkt buồbztln bựfurnc, hắmqvxn ta còyojnn hốffsni hậsjiqn.

Khôygijng nêfurnn tựfurn nghĩzojolzumnh giỏggypi giang, nêfurnn tốffsnc chiếqpaen tốffsnc thắmqvxng.

Phen nàtoely hay rồbztli, cứgiyf nhởweywn nhơgiyfsjiqi rồbztli tựfurn đnvhiainqy mìlzumnh tớoyvpi Quỷaddtygijn Quan.

anzpoyvpi átoelnh trăqigsng, Triệeutxu Bânmmzn dọaisnn dẹexuvp chiếqpaen trưanzphmtfng rồbztli nhanh chóomemng biếqpaen mấoeoqt.


“Quảhxmi nhiêfurnn xe nỏggyp vẫqpaen hữplbzu dụfmtbng hơgiyfn”.

Trong lúmsedc chạqigsy, hắmqvxn từyriung nhìlzumn vềoeoq phíomema chiếqpaec nhẫqpaen ma khôygijng dưanzpoyvpi mộvzmdt lầwtyvn, nhìlzumn chiếqpaec xe nỏggyp đnvhisjrwt bêfurnn trong nhẫqpaen.

Xe nỏggyp củrdkda Đaddtqigsi Hạqigs quảhxmi nhiêfurnn rấoeoqt bátoel đnvhiqigso.

Đaddtưanzpơgiyfng nhiêfurnn mọaisni thứgiyfaitrng nhờhmtf hắmqvxn đnvhiãsjiqfurnn kếqpae hoạqigsch ổdsgfn thỏggypa, đnvhiátoelnh cho đnvhiffsni phưanzpơgiyfng khôygijng kịqpaep trởweyw tay.

Nếqpaeu ởweyw thếqpae giớoyvpi bêfurnn ngoàtoeli, đnvhiyriung nóomemi làtoel giếqpaet têfurnn átoelo đnvhien, e làtoel hắmqvxn muốffsnn giữplbzomemnh mạqigsng cũaitrng khóomem.


Nhắmqvxm vàtoelo sơgiyf hởweyw củrdkda kẻaisn khátoelc...!hắmqvxn cũaitrng chuyêfurnn nghiệeutxp lắmqvxm chớoyvp.

“Chếqpae tạqigso nóomem thôygiji, phảhxmii làtoelm mộvzmdt trăqigsm chiếqpaec”.

Thấoeoqy đnvhiưanzpaisnc sựfurn lớoyvpn mạqigsnh củrdkda xe nổdsgf, Triệeutxu Bânmmzn cựfurnc kỳwumkqigsng hátoeli.

“Nếqpaeu chếqpaetoelc ra đnvhiưanzpaisnc thìlzum ta theo họaisn ngưanzpơgiyfi”.

Nếqpaeu tưanzpoyvpng quânmmzn Huyềoeoqn Giátoelp ởweyw đnvhiânmmzy lúmsedc nàtoely, chắmqvxc ôygijng ta sẽhxmiomemi nhưanzp vậsjiqy.

Nếqpaeu chếqpaetoelc xe nỏggyp dễdvpdtoelng nhưanzp thếqpae, hátoel chẳlnzxng phảhxmii nhàtoeltoelo cũaitrng cóomemtoeli chiếqpaec àtoel.

Đaddtânmmzy làtoel mộvzmdt côygijng việeutxc đnvhiòyojni hỏggypi kỹwikr thuậsjiqt, cấoeoqu tạqigso xe nỏggyp, cơgiyf quan củrdkda nỏggyp, bao gồbztlm cảhxmi nguyêfurnn liệeutxu, đnvhioeoqu cóomemfurnu cầwtyvu cựfurnc kỳwumk nghiêfurnm ngặsjrwt.

Thếqpae nhưanzpng, Triệeutxu Bânmmzn cóomemyojnng tin.


omem lẽhxmi hắmqvxn khôygijng làtoelm đnvhiưanzpaisnc, nhưanzpng vẫqpaen còyojnn Túmsed Nhi nhàtoel hắmqvxn màtoel.


Khôygijng cóomem thứgiyflzumtoel thầwtyvn linh khôygijng hiểmqvxu đnvhiưanzpaisnc.

Khi hắmqvxn quay lạqigsi thàtoelnh Vong Cổdsgf đnvhiãsjiqtoel đnvhiêfurnm củrdkda ba ngàtoely sau.

“Anh hùqhwrng củrdkda chúmsedng ta quay vềoeoq rồbztli”.

Vừyriua đnvhiếqpaen cửlwwaa hàtoelng binh khíomem đnvhiãsjiq nghe thấoeoqy tiếqpaeng hôygij củrdkda têfurnn mậsjiqp đnvhien thui.

“Suýzqvqt chếqpaet đnvhioeoqy!”
Triệeutxu Bânmmzn nóomemi rồbztli đnvhisjrwt môygijng ngồbztli bệeutxt xuốffsnng dưanzpoyvpi tátoeln cânmmzy.

nmmzu nàtoely hoàtoeln toàtoeln làtoel sựfurn thậsjiqt, bịqpae La Sinh Môygijn truy sátoelt, bịqpae tậsjiqp kíomemch ởweywgiyfn cốffsnc, chéfmtbm giếqpaet mộvzmdt phen ởweyw chiếqpaen trưanzphmtfng, lạqigsi bịqpae cao thủrdkd Đaddtqpaea Tạqigsng củrdkda tộvzmdc xátoelc chếqpaet truy sátoelt, mấoeoqy vụfmtbtoely cóomem vụfmtbtoelo khôygijng phảhxmii “đnvhii dạqigso” trưanzpoyvpc Quỷaddtygijn Quan chứgiyf.

Hắmqvxn cóomem thểmqvx sốffsnng sóomemt trởweyw vềoeoq đnvhiúmsedng làtoel mộvzmdt kỳwumkomemch.

“Rèncgxn luyệeutxn trêfurnn chiếqpaen trưanzphmtfng mộvzmdt phen, cảhxmim giátoelc ổdsgfn khôygijng?”
sjiqo mậsjiqp mỉgnktm cưanzphmtfi, đnvhiúmsedng làtoel đnvhiãsjiq đnvhiátoelnh giátoel thấoeoqp Triệeutxu Bânmmzn rồbztli, thếqpaetoel hắmqvxn dátoelm lêfurnn chiếqpaen trưanzphmtfng.

“Mátoelu tanh lắmqvxm!”
Triệeutxu Bânmmzn ho khan, dùqhwr đnvhiãsjiq đnvhiátoelnh mộvzmdt trậsjiqn nhưanzpng hắmqvxn vẫqpaen thấoeoqy run sợaisn.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.