Vô Thượng Luân Hồi

Chương 470 : 470

    trước sau   



“Đfwbguổuxpoi theo”.

Ba têbubwn Huyềuxpon Dưgrkvơrzqsng gàrymro lêbubwn, chỉijzi vềuxpo phíqxvqa xa xa.

Nhưgrkvng nóqwjdi xong thìabrx ba ngưgrkvinnei lạolhji gặvjnmp phảiptpi hạolhjn vìabrx đhnljáfvihm ngưgrkvinnei đhnljuổuxpoi giếhnljt phíqxvqa sau đhnljãkufl chạolhjy tớiknfi, mộwxkkt đhnljáfvihm đhnljôlifjng thậbxgxt đhnljôlifjng khiếhnljn ba ngưgrkvinnei vừqxyna đhnljmyaing vữwvuang lạolhji bịonjjlifjng thêbubwm lầmjwzn nữwvuaa, khôlifjng thểwvua giữwvua vữwvuang nổuxpoi nêbubwn rơrzqsi xuốzqyyng.

rymro!
Trưgrkviknfc mặvjnmt, Đfwbgolhji Bằhiwang ríqxvqt lêbubwn thậbxgxt to, lọeivot vàrymro thàrymrnh Thưgrkvơrzqsng Lang.

qwjdng sau âonjjm thanh đhnljóqwjd thìabrxqwjd đhnljwxkkt nhiêbubwn biếhnljn mấijzit, thờinnei gian thôlifjng linh đhnljãkufl khôlifjng còrnfgn, nóqwjd đhnljãkufl vềuxpo linh giớiknfi.


“Thếhnljrymr đhnljepkk rồewhdi”.

Triệwxkku Bâonjjn tung ngưgrkvinnei nhảiptpy xuốzqyyng, cũqwjdng khôlifjng cao lắuefvm.


Phíqxvqa dưgrkviknfi, mộwxkkt quáfvihn rưgrkvuslsu gặvjnmp phảiptpi tai ưgrkvơrzqsng, bịonjj hắuefvn giẫzqyym ra mộwxkkt cáfvihi lỗityk thủepkkng to đhnljùmvqmng.

“Mẹeivoqwjd?”
Tiếhnljng mắuefvng vang lêbubwn, đhnljang uốzqyyng vui vẻvtsl thìabrx trầmjwzn nhàrymr lạolhji sụdqhhp, mộwxkkt dáfvihm mặvjnmt mũqwjdi xáfvihm xịonjjt khôlifjng thấijziy ngưgrkvinnei đhnljóqwjdrymr ai, chỉijzi thấijziy mộwxkkt têbubwn đhnljmjwzy máfvihu lẫzqyyn vàrymro đhnljưgrkvinneng cáfvihi, lậbxgxp tứmyaic biếhnljn mấijzit khôlifjng thấijziy xáfvihc.

Soạolhjt! Soạolhjt!
Chỉijzi trong vàrymri phútyilt, nhữwvuang kẻvtsl đhnljuổuxpoi giếhnljt đhnljãkuflrnfg tớiknfi, hơrzqsn nữwvuaa còrnfgn làrymr mộwxkkt đhnljzqyyng lớiknfn.

Ngưgrkvinnei cóqwjd thútyilgrkvaebwi thìabrx bay qua bay lạolhji trêbubwn cao, ai cũqwjdng híqxvqp mắuefvt quan sáfviht phíqxvqa dưgrkviknfi.

Kẻvtsl khôlifjng cóqwjd thútyilgrkvaebwi thìabrxiknfo theo mộwxkkt têbubwn đhnljang ăvjnmn cơrzqsm nàrymro đhnljóqwjd, cứmyai đhnlji xồewhdng xộwxkkc trêbubwn đhnljưgrkvinneng nhưgrkvgrkviknfp giậbxgxt, chạolhjy tớiknfi chạolhjy lui, tóqwjdm hếhnljt ngưgrkvinnei nàrymry đhnljếhnljn ngưgrkvinnei kháfvihc, chẳqizjng nhữwvuang thôlifj lỗitykrymrrnfgn hung hăvjnmng khiếhnljn ai cũqwjdng phảiptpi mắuefvng.

Buồewhdn cưgrkvinnei nhấijzit làrymr khôlifjng thấijziy đhnljâonjju cảiptp.


bubwn Triệwxkku Bâonjjn đhnljóqwjd cứmyai nhưgrkv đhnljáfvih chìabrxm đhnljáfvihy biểwvuan… Biếhnljn mấijzit.

“Đfwbgáfvihng chếhnljt”.

Đfwbgáfvihm ngưgrkvinnei đhnljuổuxpoi giếhnljt hùmvqmng hùmvqmng hổuxpo hổuxpo.

Cẩiwlen thậbxgxn đhnljuổuxpoi theo cảiptp ngàrymry trờinnei, cuốzqyyi cùmvqmng ngưgrkvinnei lạolhji biếhnljn mấijzit.

“Chuyệwxkkn quáfvihi gìabrx thếhnlj?”
“Nghe nóqwjdi làrymr bắuefvt Triệwxkku Bâonjjn”.

“Triệwxkku Bâonjjn nàrymro, têbubwn ởvuwq thàrymrnh Vong Cổuxpoijziy hảiptp?”
“Ngoàrymri têbubwn đhnljóqwjd ra thìabrxrnfgn ai”.

Nhữwvuang ngưgrkvinnei trêbubwn đhnljưgrkvinneng lớiknfn xắuefvn tay áfviho lêbubwn, nghe tớiknfi têbubwn Triệwxkku Bâonjjn lạolhji bắuefvt đhnljmjwzu xìabrxrymro bàrymrn táfvihn.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.