Vô Thượng Luân Hồi

Chương 1591 : Chương 1591

    trước sau   


Đqefoùtfydng! Binh! Đqefoùtfydng!
hoson đjyfgêxpmem dàhosoi bấcklst tậyzlyn tốtwyri đjyfgen nhưetsp mựgbsyc vốtwyrn phảskwyi tĩduwsnh lặbsyung lạetspi nálhczo nhiệvfvnt vôbgmbtfydng, dao đjyfgigofng từpcja trậyzlyn đjyfgetspi hỗiaden chiếrpeqn khôbgmbng ngừpcjang nổvfvni lêxpmen, khôbgmbng biếrpeqt bao nhiêxpmeu nơlirli đjyfgang quầflgnn ẩmhqyu.

Huyếrpeqt Y Môbgmbn, tộigofc xálhczc chếrpeqt, Ma gia, tộigofc Huyếrpeqt Ưigofng, ma quậyzlyt, tộigofc Áxmadm Dạetsp, cưetspyzlyng giảskwy từpcja gia tộigofc củdpjha Ngưetspu Oanh, cưetspyzlyng giảskwy từpcja gia tộigofc củdpjha nhónatem hálhczm tiềzmqen, nhónatem lãbguao Huyềzmqen Đqefoetspo, võpgzb tu lẻtfyd tẻtfyd… quálhcz nhiềzmqeu đjyfgedxwa phưetspơlirlng cónate đjyfgetspi chiếrpeqn, málhczu me tung tónatee nhuộigofm đjyfgoezc cảskwyhoson đjyfgêxpmem u tốtwyri.

Đqefocklsy làhosotfyd hoàhosong ảskwynh vệvfvnhoso Trấcklsn Ma Ti còoidpn chưetspa tham chiếrpeqn.

Chủdpjh yếrpequ vìtfyd phầflgnn lớhlmtn hoàhosong ảskwynh vệvfvnhoso Trấcklsn Ma Ti đjyfgang tậyzlyp trung ởmbty phíkqbta thàhosonh cổvfvn Hạetspo Thiêxpmen, nhữnfmcng nơlirli khálhczc đjyfgigoft ngộigoft cónate chiếrpeqn sựgbsy, đjyfgãbgua vậyzlyy còoidpn bùtfydng nổvfvn khắtlbpp nơlirli khiếrpeqn ai cũimsong mờyzly mịedxwt.

Đqefomtnsng thờyzlyi cũimsong phảskwyi trálhczch thếrpeq lựgbsyc cálhczc bêxpmen khôbgmbng bálhczo cho họckls, bởmbtyi đjyfgâcfzjy làhoso miếrpeqng thịedxwt mỡoidp, khôbgmbng ai muốtwyrn hoàhosong ảskwynh vệvfvn nhúhvblng tay vàhosoo.


Chíkqbtnh vìtfyd thếrpeq mớhlmti giảskwym bớhlmtt álhczp lựgbsyc cho nhónatem ngưetspyzlyi Triệvfvnu Bâcfzjn.

Giảskwy nhưetsp… hoàhosong ảskwynh vệvfvnhoso Trấcklsn Ma Ti cũimsong tham gia vàhosoo, vậyzlyy thìtfyd khỏoezci cầflgnn đjyfgálhcznh.

“Tìtfydm!”

Sau khi nhậyzlyn ra, hoàhosong ảskwynh vệvfvnhoso Trấcklsn Ma Ti mớhlmti chia làhosom vàhosoi nhálhcznh chạetspy tớhlmti cálhczc nơlirli.

Đqefoigofng tĩduwsnh lớhlmtn nhưetsp thếrpeqhosoy chắtlbpc hẳyjfjn làhoso đjyfglhcztfydm ngưetspyzlyi củdpjha Triệvfvnu gia, nếrpequ khôbgmbng cũimsong sẽhllw khôbgmbng đjyfgálhcznh nhau to vậyzlyy.

Đqefoùtfydng! Binh! Đqefoùtfydng!
Âiypmm thanh chónatei tai càhosong thêxpmem to hơlirln, cálhczc bêxpmen đjyfgálhcznh nhau đjyfgếrpeqn kinh đjyfgigofng trờyzlyi đjyfgcklst.

Tạetspi cálhczc thàhosonh cổvfvn khálhcz gầflgnn, nhiềzmqeu ngưetspyzlyi chạetspy ra ngoàhosoi, nhiềzmqeu ngưetspyzlyi trètilso lêxpmen tưetspyzlyng thàhosonh.

“Chuyệvfvnn gìtfyd thếrpeq?”
“Chắtlbpc khôbgmbng phảskwyi làhosotfydm đjyfgưetsptjscc ngưetspyzlyi nhàhoso Triệvfvnu gia rồmtnsi chứgbsy!”
“Cónate khảskwymhwbng lắtlbpm!”
Đqefoetspi chiếrpeqn rấcklst hămhwbng, tiếrpeqng bàhoson tálhczn cũimsong khôbgmbng thua kébgyzm.

Khôbgmbng íkqbtt ngưetspyzlyi ra khỏoezci thíkqbtch, còoidpn thíkqbtch gónatep vui.

Trong đjyfgónate khôbgmbng thiếrpequ cưetspyzlyng giảskwy lậyzlyp thàhosonh tổvfvn đjyfgigofi đjyfgi kiếrpeqm vậyzlyn may, lỡoidp nhưetsp gặbsyup đjyfgưetsptjscc ngưetspyzlyi củdpjha Triệvfvnu gia thìtfyd sao?
“Mau mau mau!”
Trong rừpcjang câcfzjy um tùtfydm, đjyfgálhczm ngưetspyzlyi Ngưetspu Oanh liêxpmen tụbgmbc xuyêxpmen qua nhưetsp con thoi.

Phíkqbta sau họckls, tiếrpeqng hòoidpbgyzt liêxpmen miêxpmen, đjyfgálhcznh nhau rấcklst álhczc liệvfvnt.

“Triệvfvnu Bâcfzjn, mẹyrnn kiếrpeqp ngưetspơlirli chạetspy đjyfgi đjyfgâcfzju rồmtnsi!”, Ngưetspu Oanh thởmbty phìtfyd phòoidp.

“Chưetspa biếrpeqt chừpcjang đjyfgãbgua bịedxw bắtlbpt rồmtnsi”, Lâcfzjm Tàhoso ho khan.

“Hắtlbpn vẫbguan luôbgmbn ởmbty đjyfgâcfzjy”, đjyfgâcfzjy làhoso tiếrpeqng lòoidpng củdpjha Thanh Dao.


hosotfyd hoàhoson cảskwynh khôbgmbng phùtfyd hợtjscp, cho dùtfyd thểlhcz hiệvfvnn thâcfzjn phậyzlyn cũimsong chẳyjfjng cónate ýgilz nghĩduwsa gìtfyd.


“Nếrpequ biếrpeqt sớhlmtm đjyfgãbgua đjyfgem thêxpmem nhiềzmqeu cưetspyzlyng giảskwy qua đjyfgâcfzjy rồmtnsi”, Ngưetspu Oanh tỏoezc ra hốtwyri hậyzlyn.

cfzjm Tàhoso lạetspi ho khan: “Trêxpmen đjyfgedxwa bàhoson củdpjha Đqefoetspi Hạetsp, cónate đjyfgem theo bao nhiêxpmeu cũimsong chỉcfzjhoso trang tríkqbt”.

Khôbgmbng ai trong sốtwyr họckls phảskwyn đjyfgtwyri câcfzju nónatei nàhosoy củdpjha hắtlbpn ta, khôbgmbng nónatei đjyfgếrpeqn quâcfzjn đjyfgigofi Đqefoetspi Hạetsp vớhlmti cao thủdpjh Chuẩmhqyn Thiêxpmen vàhoso Thiêxpmen Võpgzb, chỉcfzj riêxpmeng hoàhosong ảskwynh vệvfvnhoso Trấcklsn Ma Ti đjyfgãbgua đjyfgdpjhhoson québgyzt bốtwyrn phưetspơlirlng.

Nhưetspng nónatei đjyfgi cũimsong phảskwyi nónatei lạetspi, mang thêxpmem nhiềzmqeu cưetspyzlyng giảskwy thìtfyd álhczp lựgbsyc sẽhllw bớhlmtt đjyfgi.

Nếrpequ bâcfzjy giờyzlynate thêxpmem ngưetspyzlyi đjyfguổvfvni đjyfgálhcznh tớhlmti thìtfyd khôbgmbng thểlhcz đjyfgoidp đjyfgưetsptjscc.

natei tớhlmti làhoso tớhlmti ngay.

oidpn chưetspa ra khỏoezci khu rừpcjang đjyfgãbgua thấcklsy bónateng đjyfgen lao tớhlmti, chưetspa nhìtfydn thấcklsy ngưetspyzlyi đjyfgãbgua nghe tiếrpeqng cưetspyzlyi khẩmhqyy âcfzjm u lạetspnh lẽhllwo: “Tìtfydm quálhcz nửyjfja đjyfgêxpmem, hónatea ra làhosombty đjyfgâcfzjy hảskwy? Đqefoúhvblng làhoso đjyfgếrpeqn sớhlmtm khôbgmbng bằughtng đjyfgếrpeqn đjyfgúhvblng lúhvblc”.

“Âiypmm hồmtnsn bấcklst tálhczn hảskwy!”
xpmen bébgyzo đjyfgen thùtfydi lùtfydi, nhónatec hálhczm tiềzmqen, Lâcfzjm Tàhoso, Thanh Dao, Phưetsptjscng Vũimsohosokqbtch Yêxpmen đjyfgzmqeu đjyfgbsyut ngưetspyzlyi nhàhoso Triệvfvnu gia màhoso họckls đjyfgang cõpgzbng trêxpmen lưetspng xuốtwyrng, lôbgmbi vũimso khíkqbt kiếrpeqm cơlirlm ra, nhấcklst thờyzlyi đjyfgmtnsng loạetspt khai chiếrpeqn.

Khôbgmbng còoidpn đjyfgưetspyzlyng lui nữnfmca rồmtnsi, phảskwyi liềzmqeu mạetspng thôbgmbi.

“Đqefoi!”

Đqefoálhczm đjyfgôbgmbng bỏoezc lạetspi mộigoft câcfzju rồmtnsi nhấcklst loạetspt tấcklsn côbgmbng.

Đqefoálhczm phâcfzjn thâcfzjn củdpjha Triệvfvnu Bâcfzjn cắtlbpn rămhwbng, nhâcfzjn lúhvblc chiếrpeqn sựgbsyhosopgzbng ngưetspyzlyi nhàhoso Triệvfvnu gia xuyêxpmen qua khu rừpcjang.

Mẹyrnn kiếrpeqp, đjyfgúhvblng làhosoetsptjsct cửyjfja ảskwyi màhoso! Vưetsptjsct đjyfgếrpeqn cửyjfja nàhosoy rồmtnsi, chỉcfzjoidpn mộigoft đjyfgálhczm phâcfzjn thâcfzjn vàhoso mộigoft đjyfgálhczm ngưetspyzlyi khôbgmbng cónate tu vi.

Gặbsyup phảskwyi tìtfydnh huốtwyrng nàhosoy thìtfyd cho dùtfyd chỉcfzjhoso cảskwynh giớhlmti Huyềzmqen Dưetspơlirlng cũimsong cónate thểlhcz tiêxpmeu diệvfvnt gọcklsn bọcklsn họckls.

Hếrpeqt cálhczch rồmtnsi, cụbgmbc diệvfvnn lúhvblng túhvblng nhưetsp thếrpeq đjyfgónate.

Ai cónate thểlhcz đjyfgếrpeqn đjyfgzmqeu đjyfgếrpeqn cảskwy, họckls đjyfgi đjyfgálhcznh nhau mởmbty đjyfgưetspyzlyng málhczu rồmtnsi.

“Lãbguao đjyfgetspi, e làhoso bọcklsn ta khôbgmbng giữnfmc đjyfgưetsptjscc cụbgmbc diệvfvnn”, đjyfgálhczm đjyfgôbgmbng phâcfzjn thâcfzjn ho khan.






Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.