Vô Thượng Luân Hồi

Chương 1510 : Chương 1510

    trước sau   


Cảyrjj Tiếuwkbt Chílticvuncng giậyllot mìuwkbnh, đfssfâzxjfy làislyfnvdch chiếuwkbn đfssfnflku gìuwkb.

“Ai cho ngưgreaơqnvhi tưgreafnvdch đfssfếuwkbn gầnflkn ta”.

Triệbpkiu Bâzxjfn lạyrjjnh giọakhung nóxrdti, khoảyrjjnh khắjedec trúlnonng mộyllot ngóxrdtn tay đfssfóxrdt, hắjeden bèfnvdn tung mộyllot chưgreanxglng ra, tay hắjeden sắjedec bénisdn nhưgrea đfssfao, mộyllot đfssfòlhobn đfssfáfnvdnh thẳlticng vàislyo vàislynisdfnvdch ngựpxcuc Tiếuwkbt Chíltic, đfssfòlhobn tấnflkn côkvjcng củbzxua Tiếuwkbt Chílticfnvdu me, nhưgreang mộyllot chưgreanxglng củbzxua hắjeden… Còlhobn máfnvdu me hơqnvhn.

Mấnflky ngưgreabjqvi đfssfzczxng xem đfssflnonu hiểiqjcu ra.

Đlfmyâzxjfy… Làisly bịpnmw thưgreaơqnvhng táfnvdm trăezmam, hạyrjji đfssfpnmwch cảyrjj ngàislyn đfssfâzxjfy màisly!
Phụtnoft!
Tiếuwkbt Chíltic phun máfnvdu, lảyrjjo đfssfyrjjo lùukjoi vềlnon phíltica sau, áfnvdnh mắjedet cóxrdt sựpxcu hoảyrjjng sợihmh.


tnofn nàislyy… Đlfmytnofn rồpdnhi hảyrjj! Mộyllot đfssfòlhobn tuyệbpkit sáfnvdt màislyvuncng dáfnvdm cắjeden răezmang đfssfhvvd?
Theo lờbjqvi Triệbpkiu Bâzxjfn thìuwkb ta cóxrdtlyso hồpdnhn, cóxrdt Vạyrjjn Pháfnvdp Trưgreabjqvng Sinh Quyếuwkbt, tạyrjji sao lạyrjji khôkvjcng dáfnvdm đfssfhvvd.

Nhưgreang nóxrdti đfssfi cũvuncng phảyrjji nóxrdti lạyrjji, đfssfòlhobn tấnflkn côkvjcng nàislyy cũvuncng khiếuwkbn hắjeden kháfnvd khóxrdt chịpnmwu.


xrdt lẽelxh Tiếuwkbt Chílticlhobn khóxrdt chịpnmwu hơqnvhn hắjeden, trong lúlnonc lùukjoi lạyrjji thìuwkb ngựpxcuc chợihmht nổnisdnflkm ầnflkm.

Tấnflkt nhiêtnofn làisly kiệbpkit táfnvdc củbzxua Triệbpkiu Bâzxjfn, khi mộyllot chưgreanxglng xénisdfnvdch ngựpxcuc Tiếuwkbt Chíltic thìuwkb hắjeden đfssfyrjj tiệbpkin thểiqjcukjoi thêtnofm bùukjoa nổnisdislyo đfssfóxrdt, bùukjoa nổnisd cấnflkp bậylloc Huyềlnonn Dưgreaơqnvhng, đfssfzczxng xa xa nénisdm hắjeden ta thìuwkblhobn chẳlticng thểiqjc nổnisd nổnisdi châzxjfn nguyêtnofn hộyllo thểiqjc nữlfmya làisly.

Nhưgreang nếuwkbu bùukjoa nổnisd bịpnmwukjoi vàislyo bêtnofn trong thìuwkb hẳlticn làisly sẽelxh đfssfau đfssfodben lắjedem.

Chẳlticng hạyrjjn nhưgrea Tiếuwkbt Chíltic, bịpnmw nổnisd đfssfếuwkbn nỗpybai máfnvdu thịpnmwt bay tứzczx tung, mộyllot giâzxjfy trưgreaodbec vẫulctn còlhobn hìuwkbnh ngưgreabjqvi, mộyllot giâzxjfy sau đfssfãfssf chẳlticng còlhobn lạyrjji gìuwkb, trưgreaodbec ngựpxcuc làisly thịpnmwt náfnvdt xưgreaơqnvhng tan, máfnvdu tưgreaơqnvhi chảyrjjy mãfssfi khôkvjcng ngừislyng, trôkvjcng chẳlticng kháfnvdc gìuwkb lệbpki quỷpyba.

Mọakhui ngưgreabjqvi run sợihmh.

Mộyllot chiêtnofu khôkvjcng kịpnmwp trởnxgl tay, sau đfssfóxrdtisly chiêtnofu khôkvjcng kịpnmwp trởnxgl tay, Tiếuwkbt Chíltic chílticnh làisly mộyllot víltic dụtnof dễpnmw thấnflky nhấnflkt, khôkvjcng ngờbjqvqnvh Ngâzxjfn lạyrjji đfssfhvvd lấnflky mộyllot đfssfòlhobn tuyệbpkit sáfnvdt kia, cũvuncng khôkvjcng ngờbjqvqnvh Ngâzxjfn lạyrjji dùukjong mộyllot chưgreanxglng xénisdfnvdch ngựpxcuc hắjeden ta, sau đfssfóxrdt tiệbpkin thểiqjc tặjedeng cho hắjeden ta mộyllot láfnvdukjoa nổnisd, mộyllot lầnflkn nổnisd khôkvjcng còlhobn hìuwkbnh ngưgreabjqvi.

“Chiếuwkbn đfssfnflku trêtnofn đfssfàislyi màisly ngưgreaơqnvhi lạyrjji dáfnvdm dùukjong bùukjoa nổnisd ưgrea?”, Tiếuwkbt Chíltic tứzczxc giậyllon hénisdt lêtnofn.

“Bốtqhon đfssfáfnvdnh mộyllot màislylhobn mặjedet mũvunci nóxrdti ta nữlfmya hảyrjj?”, Triệbpkiu Bâzxjfn mắjedeng, sau đfssfóxrdt lạyrjji tiếuwkbn lêtnofn cho hắjeden ta thêtnofm mộyllot đfssfòlhobn.

“Hay lắjedem Cơqnvh Ngâzxjfn, quảyrjjisly đfssfylloc áfnvdc”, Tửfnvd Đlfmyôkvjc hừisly lạyrjjnh, mộyllot kiếuwkbm chénisdm từisly trêtnofn trờbjqvi xuốtqhong.


“Cúlnont!”
Triệbpkiu Bâzxjfn hénisdt to, mộyllot gậylloy tung chiêtnofu Bổnisdng Thiêtnofn Lang Nha.

Kiếuwkbm vàisly Lang Nha Bổnisdng va chạyrjjm vàislyo nhau, ma sáfnvdt khiếuwkbn tia lửfnvda lóxrdte lêtnofn, mộyllot kiếuwkbm đfssfnflky khíltic thếuwkb củbzxua Tửfnvd Đlfmyôkvjc đfssfáfnvdnh hắjeden khôkvjcng hềlnon hấnflkn gìuwkb, nhưgreang hắjeden ta thìuwkb lạyrjji bịpnmw mộyllot gậylloy củbzxua Triệbpkiu Bâzxjfn đfssfáfnvdnh văezmang, cảyrjjm giáfnvdc khôkvjcng hềlnonnisdn mộyllot chúlnont nàislyo, khóxrdte miệbpking đfssfãfssf đfssfnflky máfnvdu.


“Cấnflkm”, giọakhung Mộyllo Dung lạyrjji vang lêtnofn.

Lờbjqvi còlhobn chưgreaa dứzczxt thìuwkb đfssfãfssf nghe thấnflky tiếuwkbng vùukjoukjo, mộyllot cáfnvdi chuôkvjcng lớodben đfssfnflky hưgreayrjjo xuấnflkt hiệbpkin giữlfmya vòlhobm trờbjqvi vàisly đfssfang rơqnvhi xuốtqhong, cũvuncng vìuwkb quáfnvd to nêtnofn trôkvjcng cứzczx nhưgrea mộyllot ngọakhun núlnoni nhỏocoq, nhìuwkbn thôkvjci cũvuncng thấnflky sợihmh, nóxrdt cựpxcuc kỳaspt nặjedeng, dùukjo khôkvjcng thểiqjc giam cầnflkm đfssfưgreaihmhc thìuwkb chắjedec cũvuncng cóxrdt thểiqjc đfssfèfnvd chếuwkbt ngưgreabjqvi.

Triệbpkiu Bâzxjfn nhấnflkc châzxjfn chạyrjjy.

Vấnflkn đfssflnonisly Ngôkvjc Khởnxgli lạyrjji đfssfáfnvdnh tớodbei, cũvuncng thựpxcuc hiệbpkin pháfnvdp thuậyllot tróxrdti buộylloc, hỗpyba trợihmh Mộyllo Dung, khoảyrjjnh khắjedec Triệbpkiu Bâzxjfn bịpnmw giam cầnflkm thìuwkb chuôkvjcng lớodben rơqnvhi xuốtqhong, tiếuwkbng đfssfáfnvdp đfssfnflkt ầnflkm vang, đfssfàislyi chiếuwkbn đfssfnflku đfssfnflky cáfnvdt bụtnofi mịpnmwt mùukjo.

“Giam… Cho ta”.

“Pháfnvd”.

Mộyllo Dung vừislya mớodbei lêtnofn tiếuwkbng thìuwkb đfssfãfssf nghe thấnflky Triệbpkiu Bâzxjfn hừisly lạyrjjnh.






Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.