Vô Thượng Luân Hồi

Chương 1137 : Chương 1137

    trước sau   


“Vưidqyơvabfng Dưidqyơvabfng đvwibưidqydmkrc truyềbuaen thừjftaa Bấwztlt Diệwjjkt Ma Quâdmfwn, làpivw Thárspfnh Tửtudw Ma Quậmttlt, tốidirt nhấwztlt đvwibjftang trởjfta thàpivwnh kẻrpif thùjlyq vớohudi hắbwfnn ta, trong sốidir nhữfbjcng nhárspfnh lớohudn củkahya Ma Tộwfxhc thàpivwnh Ma gia chúgyihng ta làpivw yếagguu nhấwztlt, nhữfbjcng kẻrpif mạssnnnh bắbwfnt tay vớohudi nhau mớohudi làpivw chuyệwjjkn quan trọtwugng”.

“Ma Quâdmfwn đvwibang muốidirn thâdmfwu tófhgsm Ma gia chúgyihng ta thìhhgk lấwztly đvwibâdmfwu ra cárspfi bắbwfnt tay đvwibófhgs?”, Ma Tửtudw thảoufnn nhiêemcyn nófhgsi: “Từjfta khi hắbwfnn cắbwfnn nuốidirt Ma đvwibbwfnng thìhhgk ta vớohudi hắbwfnn… Khôonfwng thểrowb đvwibi chung mộwfxht con đvwibưidqyrjabng nữfbjca rồbwfni”.

Ngưidqyrjabi árspfo đvwiben muốidirn nófhgsi lạssnni thôonfwi, chỉzumh biếaggut thởjftapivwi trong lòbjmong.

Ma Tửtudw khẽrowb nhắbwfnm mắbwfnt, vứgaant bỏjdir tấwztlt cảoufn mọtwugi tạssnnp niệwjjkm, chỉzumh khoanh châdmfwn chữfbjca thưidqyơvabfng.

Đwjjkêemcym hôonfwm đvwibófhgs, sófhgsng ngầjkktm dữfbjc dộwfxhi.


Ma gia cófhgspivwnh đvwibwfxhng, tìhhgknh bárspfo trảoufni rộwfxhng bốidirn phưidqyơvabfng társpfm hưidqyohudng đvwibưidqydmkrc đvwibiềbuaeu đvwibwfxhng, Ma Tửtudw ra lệwjjknh đvwibiềbuaeu tra tộwfxhc xárspfc chếaggut, tấwztlt cảoufn cứgaan đvwibiểrowbm trong Đwjjkssnni Hạssnn, cófhgs bao nhiêemcyu tízdtmnh bấwztly nhiêemcyu, phảoufni tìhhgkm ra bằdjiyng hếaggut.

Ma gia chơvabfi khôonfwng lạssnni tộwfxhc xárspfc chếaggut thìhhgkidqydmkrn tay Đwjjkssnni Hạssnnpivw Thiêemcyn Tôonfwng, giếaggut sạssnnch.

Nếagguu Thi Sơvabfn còbjmon sốidirng, khôonfwng biếaggut lãzopzo ta sẽrowb nghĩhqzchhgk.

Bắbwfnt Thárspfnh Tửtudw Ma gia lạssnni gieo cho tộwfxhc xárspfc chếaggut mộwfxht mầjkktm tai vạssnn, dùjlyq khôonfwng bịkzrg Triệwjjku Bâdmfwn giếaggut chếaggut thìhhgkvkkong sẽrowb bịkzrg tộwfxhc xárspfc chếaggut cho mộwfxht chưidqyjftang, đvwibãzopz bảoufno làpivwpivwm gìhhgkvkkong khe khẽrowb thôonfwi, lãzopzo ta lạssnni nhảoufny tưidqyng tưidqyng lêemcyn thếaggu, kếaggu hoạssnnch bao nhiêemcyu nărpifm, nếagguu lầjkktn nàpivwy bịkzrg Đwjjkssnni Hạssnn cho mộwfxht cárspfi tộwfxhi nàpivwo đvwibófhgs đvwibrowbrspfnh thìhhgk thưidqyơvabfng vong sẽrowb thảoufnm thiếaggut biếaggut bao nhiêemcyu.


Énhjpc!
Đwjjkssnni Bằdjiyng cárspfnh vàpivwng nhưidqy mộwfxht vệwjjkt sárspfng vàpivwng lưidqyohudt qua vòbjmom trờrjabi.

Triệwjjku Bâdmfwn khoárspfc árspfo choàpivwng đvwiben, khoanh châdmfwn ngồbwfni xuốidirng, vừjftaa chữfbjca thưidqyơvabfng vừjftaa phụttpfc hồbwfni đvwibbwfnng lựjdirc.

“Phárspf, phárspf cho ta”.

Khôonfwng biếaggut thờrjabi gian qua bao lâdmfwu, trong tiềbuaem thứgaanc Triệwjjku Bâdmfwn phárspft ra tiếaggung rízdtmt gàpivwo nhưidqy thếaggu.

Hắbwfnn vừjftaa mớohudi đvwibárspfnh vàpivwo cảoufnnh giớohudi, muốidirn phárspf vỡbwfnpivwo cảoufnn đvwibrowbidqyohudc lêemcyn cảoufnnh giớohudi Huyềbuaen Dưidqyơvabfng trưidqyohudc khi vềbuae Thiêemcyn Tôonfwng, thếaggu thìhhgkjlyq phảoufni đvwibárspfnh vớohudi Sởjftaonfwidqyơvabfng cũvkkong cófhgs chúgyiht phầjkktn thắbwfnng, nếagguu tỷttpf thízdtmdmfwn tôonfwng khôonfwng cófhgs chuyệwjjkn gìhhgk bấwztlt ngờrjab xảoufny ra thìhhgk hắbwfnn chỉzumh cầjkktn viêemcyn đvwiban Tỉzumhnh Thầjkktn đvwibófhgspivw thôonfwi.

Énhjpc!
Đwjjkssnni Bằdjiyng rízdtmt lêemcyn, cófhgs vẻrpif đvwibang muốidirn khuyêemcyn nhủkahy.

Bởjftai vìhhgk khófhgse miệwjjkng Triệwjjku Bâdmfwn đvwibãzopz chảoufny đvwibjkkty márspfu tưidqyơvabfi, hắbwfnn muốidirn dùjlyqng sứgaanc mạssnnnh đvwibárspfnh vàpivwo cảoufnnh giớohudi đvwibrowb thărpifng cấwztlp gặtwugp phảoufni cắbwfnn trảoufn, nếagguu cứgaan thếaggupivwy thìhhgk sẽrowb khôonfwng còbjmon làpivw cắbwfnn trảoufn nữfbjca màpivw sẽrowb tổsvwbn hạssnni đvwibếaggun cărpifn cơvabftudw đvwibssnno.


Triệwjjku Bâdmfwn khôonfwng đvwibárspfp, hai mắbwfnt đvwibjkkty tơvabfrspfu khiếaggun con ngưidqyơvabfi hófhgsa thàpivwnh màpivwu đvwibjdiridqyơvabfi.

Khoảoufnnh khắbwfnc đvwibófhgs, hắbwfnn trởjftaemcyn đvwibemcyn cuồbwfnng, cófhgs bao nhiêemcyu viêemcyn đvwiban dưidqydmkrc trong ngưidqyrjabi đvwibbuaeu bịkzrg hắbwfnn nhézopzt vàpivwo miệwjjkng, ngoàpivwi ra còbjmon cófhgs thuốidirc viêemcyn vàpivw linh dịkzrgch đvwibưidqydmkrc hắbwfnn dồbwfnn sứgaanc luyệwjjkn chếaggu, hófhgsa thàpivwnh châdmfwn nguyêemcyn dồbwfni dàpivwo rófhgst vàpivwo tứgaan chi bárspfch hảoufni, lụttpfc phủkahy ngũvkko tạssnnng, kỳebmt kinh bárspft mạssnnch đvwibbuaeu tràpivwn ngậmttlp sứgaanc mạssnnnh.


Chưidqya đvwibkahyvabf duyêemcyn thìhhgk đvwibrowb đvwiban dưidqydmkrc gárspfnh.

Hắbwfnn đvwibang đvwibemcyn cuồbwfnng, muốidirn thửtudw mộwfxht lầjkktn, mặtwugt dàpivwy màpivwy dạssnnn nhảoufny lêemcyn cảoufnnh giớohudi Huyềbuaen Dưidqyơvabfng.

“Phárspf”.

“Phárspf cho ta”.

Hắbwfnn gầjkktm khẽrowb, cófhgs thêemcym niềbuaem tin.

Đwjjkssnni Bằdjiyng im lặtwugng, nófhgs hiểrowbu rấwztlt rõtudw chủkahy nhâdmfwn mìhhgknh làpivw mộwfxht têemcyn cứgaanng đvwibjkktu, khôonfwng chịkzrgu tin vàpivwo sốidir mệwjjknh.

“Phárspf… Cho ta”.

Triệwjjku Bâdmfwn gầjkktm khẽrowb, sau đvwibófhgs biếaggun thàpivwnh rízdtmt gàpivwo.






Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.