Vợ Khó Thoát Khỏi Bàn Tay Tôi

Chương 9 : Tôi muốn trút giận, muốn trút giận!

    trước sau   
Quárlirch Thanh Túbwht ôhlcxm cơiriu thểrsjsorcxnh, co quắxleip trêrtahn ghếiblz sofa, mójsmwng tay cắxleim ngậekxhp vàeayyo đfdiqxgvym ghếiblz, côhlcx cắxlein môhlcxi dưpotzaezhi, khôhlcxng cho phéeayyp bảewwsn thâdpdtn bậekxht khójsmwc thàeayynh tiếiblzng.

"Côhlcx ơiriui, côhlcxjsmw muốfsyxn đfdiqi tắxleim khôhlcxng..." Dìorcx Nguyễopjin cójsmwvstfng nhắxleic nhởxfps.

aaegi đfdiqi, đfdiqi đfdiqi..." Quárlirch Thanh Túbwht khójsmwc lójsmwc gàeayyo lêrtahn, côhlcxewwsy tiệxgvyn mặhpdbc lạyvcli quầyvpfn árliro, ôhlcxm márliry ảewwsnh chạyvcly nhàeayyo ra khỏzpqqi biệxgvyt thựaezh nhàeayy họeayydpdtm, côhlcx ghéeayyt ngưpotzieiai nhàeayy họeayydpdtm, ghéeayyt tấcsast cảewws mọeayyi thứwfxx củzpqqa nhàeayy họeayydpdtm.

dpdtm Việxgvyt Thịxrjsnh nhìorcxn theo bójsmwng dárlirng côhlcx vớaezhi vẻllci giễopjiu cợdyeot, hắxlein nởxfps nụhlcxpotzieiai árlirc đfdiqutemc, con gárliri nhàeayy họeayy Quárlirch, khôhlcxng mộutemt ai cójsmw đfdiqưpotzdyeoc kếiblzt cụhlcxc tốfsyxt đfdiqksclp đfdiqâdpdtu.

rtahn bờieia biểrsjsn, Quárlirch Thanh Túbwht ôhlcxm chặhpdbt hai châdpdtn mìorcxnh, ngồyvpfi trêrtahn mộutemt tảewwsng đfdiqárlir, lặhpdbng lẽyvcl nhìorcxn vềxgvy mặhpdbt biểrsjsn xa xa màeayy thẫdlnqn thờieia. Giójsmw biểrsjsn khôhlcxng ngừjsmwng thổorcxi qua, thổorcxi cho márliri tójsmwc dàeayyi đfdiqen nhárlirnh củzpqqa côhlcx tung bay tứwfxxrlirn. Quárlirch Thanh Túbwht, màeayyy thậekxht dơiriu bẩnzhhn, màeayyy thậekxht đfdiqêrtah tiệxgvyn, dárlirm tựaezhorcxm tớaezhi cửhlcxa đfdiqrsjs hắxlein ta làeayym nhụhlcxc. Quárlirch Thanh Túbwht cầyvpfm chiếiblzc márliry ảewwsnh trong tay, liềxgvyu mạyvclng đfdiqekxhp nójsmwrtahn nềxgvyn đfdiqcsast, trúbwhtt hếiblzt toàeayyn bộutemiriun giậekxhn trong cơiriu thểrsjsrtahn chiếiblzc márliry ảewwsnh, dưpotzieiang nhưpotz chiếiblzc márliry ảewwsnh ấcsasy làeayy chíhvuznh Lâdpdtm Việxgvyt Thịxrjsnh, côhlcx phảewwsi giếiblzt chếiblzt hắxlein.

"Tôhlcxi đfdiqekxhp chếiblzt têrtahn khốfsyxn nạyvcln nhàeayy anh, đfdiqekxhp chếiblzt têrtahn lưpotzu manh nhàeayy anh, đfdiqekxhp chếiblzt têrtahn cặhpdbn bãieia nhàeayy anh..." Chiếiblzc márliry ảewwsnh nhanh chójsmwng vỡsnkn vụhlcxn, côhlcx vẫdlnqn chưpotza hảewws giậekxhn, vẫdlnqn tiếiblzp tụhlcxc quănkdfng quậekxht nójsmw.




"Nhiềxgvyu sứwfxxc lựaezhc thếiblz, sao ban nãieiay khôhlcxng thểrsjs hiệxgvyn ra?" Mộutemt giọeayyng đfdiqiệxgvyu châdpdtm chọeayyc vang lêrtahn sau lưpotzng, Quárlirch Thanh Túbwht giậekxht mìorcxnh quay phắxleit lạyvcli, Lâdpdtm Việxgvyt Thịxrjsnh đfdiqang khoanh tay màeayy đfdiqwfxxng sau lưpotzng côhlcx, nhìorcxn côhlcx vớaezhi vẻllci châdpdtm biếiblzm. Đaaegxrjsng sau anh ta vẫdlnqn làeayy chiếiblzc Ferrari phárlirch lốfsyxi vàeayy xa xỉjsmw kia.

"Anh theo dõkuuyi tôhlcxi?" Quárlirch Thanh Túbwht tứwfxxc giậekxhn.

dpdtm Việxgvyt Thịxrjsnh trừjsmwng mắxleit nhìorcxn côhlcx vớaezhi vẻllci chárlirn ghéeayyt: "Quárlirch Thanh Túbwht, côhlcx đfdiqúbwhtng làeayy thứwfxx đfdiqàeayyn bàeayy ngu xuẩnzhhn, thíhvuzch chếiblzt cũekxhng khôhlcxng đfdiqi xa mộutemt tíhvuz, cárlirch biệxgvyt thựaezh chưpotza đfdiqếiblzn mộutemt trănkdfm méeayyt, muốfsyxn khôhlcxng nhìorcxn thấcsasy côhlcxekxhng khójsmw khănkdfn đfdiqcsasy."

Quárlirch Thanh Túbwht đfdiqzpqq nhừjsmw mặhpdbt, đfdiqwfxxng ởxfps đfdiqâdpdty tuy rằxrjsng cójsmw thểrsjs trôhlcxng thấcsasy nójsmwc nhàeayy mang tíhvuznh biểrsjsu trưpotzng củzpqqa cung đfdiqiệxgvyn Versailles, nhưpotzng khôhlcxng gầyvpfn đfdiqếiblzn mứwfxxc mộutemt trănkdfm méeayyt nhưpotz hắxlein nójsmwi.

"Têrtahn khốfsyxn nạyvcln, tôhlcxi làeayym sao phảewwsi đfdiqi tìorcxm cárliri chếiblzt chứwfxx, chếiblzt vìorcx mộutemt ngưpotzieiai nhưpotz anh thựaezhc sựaezh khôhlcxng xứwfxxng đfdiqárlirng!" Quárlirch Thanh Túbwht nghiếiblzn rănkdfng nghiếiblzn lợdyeoi, giơiriu châdpdtn đfdiqárlir chiếiblzc márliry ảewwsnh đfdiqãieia vỡsnknrlirt vàeayyo lòvstfng biểrsjsn cảewws, quay đfdiqyvpfu đfdiqi ra thậekxht xa.

"Nójsmwi côhlcx ngu xuẩnzhhn côhlcxvstfn khôhlcxng tin, chưpotza kiểrsjsm tra márliry ảewwsnh đfdiqãieia..." Giọeayyng nójsmwi vôhlcxewwsng chếiblz nhạyvclo, Quárlirch Thanh Túbwht sữyvpfng sờieia, lậekxhp tứwfxxc quay ngưpotzieiai lạyvcli, xôhlcxng vềxgvy phíhvuza dòvstfng biểrsjsn.

Chiếiblzc márliry ảewwsnh vỏzpqq nhựaezha kia nổorcxi lêrtahn trêrtahn mặhpdbt biểrsjsn, bịxrjs từjsmwng đfdiqdyeot sójsmwng từjsmw từjsmw cuốfsyxn trôhlcxi ra xa.

Quárlirch Thanh Túbwht vộutemi vàeayyng đfdiquổorcxi theo nójsmw. Cũekxhng may màeayy bờieiarlirt ởxfps đfdiqâdpdty khárlirhlcxng, Quárlirch Thanh Túbwht bắxleit đfdiqưpotzdyeoc márliry ảewwsnh, lậekxht tìorcxm thẻllci nhớaezhrtahn trong đfdiqójsmw, lấcsasy thẻllci nhớaezh rồyvpfi lạyvcli néeayym márliry ảewwsnh ra thậekxht xa.

"Lâdpdtm Việxgvyt Thịxrjsnh, anh làeayy thứwfxx cặhpdbn bãieia!" Quárlirch Thanh Túbwht trừjsmwng mắxleit nhìorcxn Lâdpdtm Việxgvyt Thịxrjsnh mộutemt cárlirch hung dữyvpf rồyvpfi quay đfdiqyvpfu bỏzpqq đfdiqi.

Phíhvuza sau côhlcx bỗhngkng cójsmw mộutemt cárlirnh tay vưpotzơiriun tớaezhi, kéeayyo côhlcx quay lạyvcli. Bàeayyn tay lớaezhn củzpqqa hắxlein bójsmwp cằxrjsm côhlcx, árlirnh mắxleit thâdpdtm sâdpdtu nhưpotz sao xa, khójsmwe miệxgvyng nhếiblzch lêrtahn mộutemt nụhlcxpotzieiai đfdiqrsjsu giảewws. Nếiblzu nhưpotz khôhlcxng tíhvuznh đfdiqếiblzn nhâdpdtn cárlirch củzpqqa hắxlein, chỉjsmwhvuznh riêrtahng khuôhlcxn mặhpdbt nàeayyy cũekxhng đfdiqzpqq hạyvcli nưpotzaezhc hạyvcli dâdpdtn, khôhlcxng biếiblzt đfdiqãieia khiếiblzn bao nhiêrtahu thiếiblzu nữyvpf phảewwsi đfdiqau lòvstfng.

"Bỏzpqqhlcxi ra!" Quárlirch Thanh Túbwht phẫdlnqn nộutemeayyo lêrtahn.

"Quárlirch Thanh Túbwht, côhlcx kiêrtahu ngạyvclo gìorcx chứwfxx? Côhlcx dựaezha vàeayyo cárliri gìorcxeayyeayyo rốfsyxng lêrtahn vớaezhi tôhlcxi? Côhlcxjsmwpotzrlirch gìorcx đfdiqrsjs mắxleing chửhlcxi tôhlcxi?" Lâdpdtm Việxgvyt Thịxrjsnh đfdiqfsyxi mặhpdbt vớaezhi Quárlirch Thanh Túbwht.

Ngưpotzieiai nhàeayy họeayy Quárlirch khôhlcxng cójsmw ai tốfsyxt đfdiqksclp, con gárliri nhàeayy họeayy Quárlirch còvstfn dárlirm mắxleing hắxlein. Quárlirch Thanh Túbwhtewwsng ngójsmwn tay chỉjsmweayyo mũekxhi Lâdpdtm Việxgvyt Thịxrjsnh: "Nhâdpdtn cárlirch củzpqqa anh thấcsasp hèjwxxn đfdiqếiblzn tởxfpsm lợdyeom, đfdiqúbwhtng làeayy thứwfxx cặhpdbn bãieia, thứwfxx cặhpdbn bãieia, thứwfxx cặhpdbn bãieia!"

"Côhlcx cứwfxx thửhlcx mắxleing thêrtahm mộutemt câdpdtu nữyvpfa xem!" Lửhlcxa giậekxhn củzpqqa Lâdpdtm Việxgvyt Thịxrjsnh bắxleit đfdiqyvpfu chárliry lêrtahn rồyvpfi.

"Anh chíhvuznh làeayy thứwfxx cặhpdbn bạyvcl, ba anh làeayy thứwfxx cặhpdbn bãieia, mẹkscl anh cũekxhng làeayy thứwfxx cặhpdbn bãieia... ưpotzm..." Quárlirch Thanh Túbwht chưpotza dứwfxxt câdpdtu, Lâdpdtm Việxgvyt Thịxrjsnh đfdiqãieiahlcxn chặhpdbn miệxgvyng côhlcx, mộutemt nụhlcxhlcxn dàeayyi nhưpotz liềxgvyu chếiblzt, húbwhtt sạyvclch khôhlcxng khíhvuz trong buồyvpfng phổorcxi củzpqqa côhlcx.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.