Vợ Khó Thoát Khỏi Bàn Tay Tôi

Chương 3 : Đau quá, cầu xin anh nhẹ nhàng một chút

    trước sau   
Quákgecch Thanh Túmqdf vừrzdna thẹspxpn vừrzdna giậmqdfn, côykin sốztxang chếlfcet khôykinng chịulfxu giao nộdbmnp đifdliệxaosn thoạuilhi, côykin phảitcti đifdlưdcuqa chứeqhxng cứeqhxgnyyy cho chịulfxykin xem, đifdlkgjd chịulfx biếlfcet rốztxat cuộdbmnc mìuuvgnh đifdlãdkly thípxhrch phảitcti dạuilhng đifdlàgnyyn ôykinng nhưdcuq thếlfcegnyyo.

"Mộdbmnt..."

Quákgecch Thanh Túmqdf siếlfcet chặymsbt đifdliệxaosn thoạuilhi, khôykinng chịulfxu buôykinng tay.

"Hai..." Ázdchnh mắerwht củpxhra Lâeqhxm Việxaost Thịulfxnh rõdmpzgnyyng tràgnyyn ngậmqdfp vẻcijo chếlfce nhạuilho củpxhra loàgnyyi mèpztfo khi vờoqmvn chuộdbmnt. Trưdcuqwgpdc khi hắerwhn đifdlếlfcem đifdlếlfcen ba, Quákgecch Thanh Túmqdf đifdldbmnt nhiêifdln giơulfx châeqhxn lêifdln, đifdlákgeckgeci đifdliệxaosn thoạuilhi ra ngoàgnyyi. Đfbgydbmnng tákgecc nàgnyyy vừrzdna nhanh gọdklyn vừrzdna chuẩlbftn xákgecc, chiếlfcec đifdliệxaosn thoạuilhi bỗbrzing chốztxac bịulfx đifdlákgec bay tớwgpdi gầspxpn cửcpzta sổgnyy.

"Choang!" Chiếlfcec đifdliệxaosn thoạuilhi đifdlmqdfp vàgnyyo cửcpzta kípxhrnh rồcijoi bắerwhn xuốztxang sàgnyyn, xoay mộdbmnt vòamkpng trưdcuqwgpdc khi ngừrzdnng lạuilhi.

eqhxm Việxaost Thịulfxnh nhìuuvgn thấwxnky cảitctnh nàgnyyy, sắerwhc mặymsbt hắerwhn u ákgecm hẳkgecn. Toàgnyyn thâeqhxn hắerwhn bịulfx bao phủpxhr bởsasyi vẻcijognyyn đifdldbmnc, côykinkgeci chếlfcet tiệxaost nàgnyyy còamkpn dákgecm giỡwxpyn mặymsbt vớwgpdi hắerwhn. Hắerwhn dùtqkjng cơulfx thểkgjd to lớwgpdn đifdlèpztf nghiếlfcen Quákgecch Thanh Túmqdfifdln bứeqhxc tưdcuqoqmvng, hai tay rúmqdft càgnyy vạuilht ra khỏhszmi vùtqkjng cổgnyy, nhanh nhẹspxpn tróitcti gôykin hai tay củpxhra côykin lạuilhi, nélaxfm côykinifdln sofa. Toàgnyyn bộdbmn quákgec trìuuvgnh rấwxnkt liềdmpzn mạuilhch vàgnyy linh hoạuilht, vừrzdna nhanh chóitctng vừrzdna tàgnyyn nhẫvzijn...




Quákgecch Thanh Túmqdftqkjng vẫvzijy loạuilhn xạuilh, cădbmnn bảitctn khôykinng ảitctnh hưdcuqsasyng gìuuvg tớwgpdi hắerwhn. Hắerwhn nélaxfm chiếlfcec ákgeco vest củpxhra mìuuvgnh ra xa, dùtqkjng bàgnyyn tay to lớwgpdn bóitctp chiếlfcec cằbbvim xinh xắerwhn củpxhra Quákgecch Thanh Túmqdf, trong đifdlôykini mắerwht tuấwxnkn túmqdf hiệxaosn rõdmpz vẻcijognyyn đifdldbmnc.

"Tôykini đifdlãdkly cho côykinulfx hộdbmni, nhưdcuqng chípxhrnh côykin khôykinng cầspxpn nóitct!"

"Têifdln khốztxan kiếlfcep, anh khôykinng thểkgjdgnyym nhưdcuq vậmqdfy vớwgpdi tôykini!" Quákgecch Thanh Túmqdf ra sứeqhxc vùtqkjng vẫvzijy, côykingnyyo khóitctc. Ngoàgnyyi cửcpzta sổgnyy, phákgeco hoa đifdlang nởsasy rộdbmn trong khôykinng trung, ákgecnh sákgecng chóitcti lọdklyi vàgnyyifdl hoặymsbc củpxhra nóitct thu húmqdft tầspxpm nhìuuvgn củpxhra tấwxnkt cảitct quan khákgecch. Tiếlfceng nổgnyy lớwgpdn củpxhra màgnyyn trìuuvgnh diễbrzin phákgeco hoa lấwxnkn ákgect luôykinn tiếlfceng kêifdlu cứeqhxu củpxhra Quákgecch Thanh Túmqdf.

gnyyn tay to lớwgpdn củpxhra Lâeqhxm Việxaost Thịulfxnh khôykinng hềdmpz nểkgjduuvgnh gìuuvg, kélaxfo bung chiếlfcec ákgeco ngựgishc củpxhra côykintqkjng chiếlfcec quầspxpn bòamkp xanh nhạuilht...

"Thảitctykini ra, anh làgnyyifdln khốztxan nạuilhn..." Quákgecch Thanh Túmqdf đifdlãdklyifdlu khóitctc đifdlếlfcen khàgnyyn cảitct giọdklyng. Sựgish tuyệxaost vọdklyng nhưdcuqulfxn lũyyuz nhấwxnkn chìuuvgm côykin. Cơulfx thểkgjd trắerwhng ngầspxpn củpxhra Quákgecch Thanh Túmqdf nhưdcuq quảitct trứeqhxng gàgnyy bịulfx lộdbmnt vỏhszm, trầspxpn trụcpzti hiệxaosn ra trưdcuqwgpdc mặymsbt Lâeqhxm Việxaost Thịulfxnh. Hắerwhn thôykin lỗbrzignyy cụcpztc cằbbvin đifdlèpztfykin nằbbvim ngửcpzta trêifdln ghếlfce sofa, đifdlôykini châeqhxn trắerwhng nõdmpzn bịulfx élaxfp mởsasy rộdbmnng hếlfcet cỡwxpy, do quákgec sợepgidklyi nêifdln hai châeqhxn côykin khôykinng ngừrzdnng run rẩlbfty. Nhữhszmng giọdklyt nưdcuqwgpdc mắerwht tuyệxaost vọdklyng củpxhra Quákgecch Thanh Túmqdf tràgnyyo qua khóitcte mắerwht, mưdcuqoqmvi tákgecm nădbmnm cuộdbmnc đifdloqmvi, đifdlâeqhxy làgnyy lầspxpn đifdlspxpu tiêifdln côykin bịulfx phơulfxi bàgnyyy trưdcuqwgpdc mặymsbt ngưdcuqoqmvi khákgecc theo cákgecch nhụcpztc nhãdklywxnky, màgnyy thằbbving đifdlàgnyyn ôykinng kia lạuilhi còamkpn làgnyy bạuilhn trai củpxhra chịulfxykin.

ulfxi thởsasy củpxhra Lâeqhxm Việxaost Thịulfxnh trởsasyifdln nặymsbng nềdmpz, xúmqdfc cảitctm mềdmpzm mịulfxn vàgnyyitctng loákgecng nhưdcuqulfx lụcpzta từrzdnamkpng bàgnyyn tay khiếlfcen dụcpztc vọdklyng củpxhra hắerwhn bàgnyynh trưdcuqwgpdng đifdlếlfcen mứeqhxc cao nhấwxnkt. Hắerwhn hấwxnkp tấwxnkp kélaxfo khóitcta quầspxpn, nắerwhm chặymsbt hai châeqhxn côykingnyylaxfo lêifdlulfx thểkgjdykin đifdlếlfcen gầspxpn hákgecng mìuuvgnh...

fbgyrzdnng màgnyy..." Quákgecch Thanh Túmqdf bấwxnkt lựgishc gàgnyyo khóitctc, cảitctm giákgecc bịulfxlaxfkgecch ởsasyulfxi mềdmpzm mạuilhi kia khôykinng ngừrzdnng phóitctng to trong đifdlspxpu óitctc Quákgecch Thanh Túmqdf, cơulfxn đifdlau khiếlfcen thầspxpn trípxhr củpxhra côykin tỉnsdunh tákgeco hơulfxn bao giờoqmv hếlfcet. Mákgecu tưdcuqơulfxi chảitcty dọdklyc theo bắerwhp đifdlùtqkji, nhỏhszm xuốztxang lòamkpng bàgnyyn tay hắerwhn.

itcta ra làgnyy mộdbmnt trinh nữhszm! Lâeqhxm Việxaost Thịulfxnh nởsasy nụcpztdcuqoqmvi thỏhszma mãdklyn vôykintqkjng hoàgnyyn hảitcto. Hắerwhn đifdldbmnt nhiêifdln cóitct khoákgeci cảitctm nhưdcuq đifdlang thựgishc hiệxaosn mộdbmnt tròamkp đifdlùtqkja quákgeci ákgecc, con gákgeci nhàgnyy họdkly Quákgecch đifdlưdcuqepgic chuẩlbftn bịulfx sẵdbmnn đifdlkgjdgnyynh cho hắerwhn màgnyy. Tốztxat lắerwhm, hắerwhn phảitcti từrzdn từrzdndcuqsasyng thụcpzt.

itctng tay củpxhra Quákgecch Thanh Túmqdf cắerwhm xuốztxang đifdlxaosm ghếlfce sofa, đifdlau quákgec, côykin vặymsbn vẹspxpo cơulfx thểkgjd, muốztxan vùtqkjng thoákgect khỏhszmi cảitctm giákgecc rákgecch toạuilhc cơulfx thểkgjd khôykinng ngừrzdnng xâeqhxm lấwxnkn, nhưdcuqng cảitctm giákgecc đifdlóitct nhưdcuq giòamkpi ădbmnn vàgnyyo xưdcuqơulfxng, nhưdcuquuvgnh quấwxnkn lấwxnky bóitctng, khôykinng thểkgjd thoákgect đifdlưdcuqepgic.

"Sưdcuqwgpdng khôykinng? Sưdcuqwgpdng thìuuvg cứeqhxgnyyo to lêifdln." Lâeqhxm Việxaost Thịulfxnh rấwxnkt hàgnyyi lòamkpng vớwgpdi kiểkgjdu vặymsbn vẹspxpo nàgnyyy củpxhra côykin.

Đfbgyôykini mắerwht anh tuấwxnkn lộdbmn ra nụcpztdcuqoqmvi tàgnyy ákgecc nhưdcuq ma quỷfpde, phầspxpn eo rắerwhn chắerwhc củpxhra hắerwhn tạuilho ra nhữhszmng đifdlepgit côykinng kípxhrch rấwxnkt mạuilhnh mẽimkt. Mỗbrzii mộdbmnt đifdlepgit côykinng kípxhrch đifdlgnyyi lạuilhi đifdlưdcuqepgic nhữhszmng lầspxpn cong ngưdcuqoqmvi đifdlspxpy cădbmnng thẳkgecng vàgnyy nhữhszmng cákgeci nhípxhru màgnyyy đifdlau đifdlwgpdn. Thâeqhxn thểkgjdgnyyeqhxm hồcijon củpxhra Quákgecch Thanh Túmqdf nhưdcuq đifdlãdklykgecch nákgect, đifdlspxpu óitctc côykin trốztxang rỗbrzing. Trinh tiếlfcet củpxhra côykin bịulfx mộdbmnt têifdln khốztxan nạuilhn cưdcuqwgpdp mấwxnkt rồcijoi. Nhưdcuq đifdlãdkly qua mộdbmnt thếlfce kỉnsdugnyyi đifdlbbving đifdldbmnng, đifdldbmnng tákgecc xâeqhxm phạuilhm đifdlóitct mớwgpdi từrzdn từrzdn dừrzdnng lạuilhi. Hai châeqhxn Quákgecch Thanh Túmqdf run rẩlbfty, khôykinng thểkgjdgnyyo khélaxfp lạuilhi đifdlưdcuqepgic.

"Tákgecch tákgecch..."

Trong lúmqdfc mơulfx hồcijo, côykin cảitctm nhậmqdfn đifdlưdcuqepgic tiếlfceng đifdlèpztfn flash khẽimkt vang lêifdln.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.