Phòng làm viêdmdj ̣c nhanh chóng yêdmdj n tĩnh trơqnvw ̉ lại, Quách Thanh Tú mơqnvw ̉ môfype ̣t chôfype ̀ng tài liêdmdj ̣u trêdmdj n bàn ra.
Tùy tiêdmdj ̣n lâzcwg ̣t giơqnvw ̉ vài tơqnvw ̀, nhưarih ̃ng con chưarih ̃ trưarih ơqnvw ́c măpmio ́t nhưarih đlche ang nhảy múa, đlche ôfype ̣t nhiêdmdj n côfype cảm thâzcwg ́y hoảng loạn.
Uôfype ́ng môfype ̣t ly nưarih ơqnvw ́c sôfype i, côfype nhăpmio ́m măpmio ́t đlche êdmdj ̉ bản thâzcwg n tỉnh táo lại.
Quách Thanh Tú à Quách Thanh Tú, sao côfype có thêdmdj ̉ vì môfype ̣t ngưarih ơqnvw ̀i nhâzcwg n viêdmdj n mà tinh thâzcwg ̀n khôfype ng yêdmdj n chưarih ́? Lẽ nào giơqnvw ̀ đlche âzcwg y côfype đlche ã đlche êdmdj ̉ tâzcwg m tơqnvw ́i Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh nhưarih vâzcwg ̣y rôfype ̀i sao?
Thâzcwg ̣t lâzcwg u sau Quách Thanh Tú mơqnvw ́i bình tĩnh trơqnvw ̉ lại, côfype câzcwg ̀m đlche iêdmdj ̣n thoại gọi cho Tăpmio ng Thanh Hải.
"Anh Hải..."
Vào lúc đlche áy lòng rôfype ́i loạn côfype muôfype ́n tìm môfype ̣t ngưarih ơqnvw ̀i tâzcwg m sưarih ̣, côfype muôfype ́n nói hêdmdj ́t nhưarih ̃ng hoảng loạn và phỏng đlche oán trong lòng ra ngoài, nói cho anh Hải biêdmdj ́t.
Môfype ̣t tiêdmdj ́ng gọi ra nhưarih vâzcwg ̣y, tưarih ̀ phía kia lại truyêdmdj ̀n tơqnvw ́i môfype ̣t tiêdmdj ́ng ho nhẹ.
"Khụ.... là tôfype i, Lý Vi Vi... À, Tăpmio ng Thanh Hải đlche ang ơqnvw ̉ trong nhà vêdmdj ̣ sinh. Côfype có chuyêdmdj ̣n gì thì cưarih ́ nói vơqnvw ́i tôfype i, chút nưarih ̃a tôfype i sẽ chuyêdmdj ̉n lơqnvw ̀i cho côfype ."
"À, khôfype ng có chuyêdmdj ̣n gì, khôfype ng có chuyêdmdj ̣n gì. Tôfype i chỉ muôfype ́n hỏi môfype ̣t chút, vêdmdj ́t thưarih ơqnvw ng của anh âzcwg ́y khỏi chưarih a?"
"Ưvkku ̀m, tôfype ́t lêdmdj n rôfype ̀i. À đlche úng, Thanh Tú, ngày kia chúng tôfype i cưarih ̉ hành hôfype n lêdmdj ̃, tôfype i sẽ phái ngưarih ơqnvw ̀i đlche ưarih a thiêdmdj ̣p mơqnvw ̀i tơqnvw ́i. Côfype và Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh cùng đlche êdmdj ́n uôfype ́ng rưarih ơqnvw ̣u mưarih ̀ng nhé..."
Giọng nói của Lý Vi Vi mang theo phâzcwg ̀n kích đlche ôfype ̣ng và cả cảm giác nhưarih đlche ang khoe khoang, truyêdmdj ̀n tưarih ̀ bêdmdj n kia đlche iêdmdj ̣n thoại.
Quách Thanh Tú năpmio ́m ôfype ́ng nghe, cảm thâzcwg ́y giọng nói côfype âzcwg ́y xa xôfype i trôfype ́ng rôfype ̃ng vôfype cùng.
Thâzcwg ̣t lâzcwg u sau, côfype mêdmdj ̣t mỏi cúp đlche iêdmdj ̣n thoại.
Muôfype ́n kêdmdj ́t hôfype n sao? Vâzcwg ̣y phải chúc mưarih ̀ng anh âzcwg ́y rôfype ̀i!
Giưarih ̃a trưarih a, lúc Quách Thanh Tú đlche ang chuâzcwg ̉n bị ra ngoài ăpmio n cơqnvw m thì Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh bôfype ̃ng nhiêdmdj n tơqnvw ́i.
Trong khoảnh khăpmio ́c hăpmio ́n bưarih ơqnvw ́c vào côfype ng ty, tâzcwg ́t cả đlche ám đlche àn bà con gái trong côfype ng ty hoàn toàn hóa đlche á.
Thì ra ngưarih ơqnvw ̀i đlche àn ôfype ng của côfype Quách lại anh tuâzcwg ́n bưarih ́c ngưarih ơqnvw ̀i nhưarih vâzcwg ̣y.
Quách Thanh Tú ho nhẹ môfype ̣t tiêdmdj ́ng, bọclyk n họclyk mơqnvw ́i nhao nhao bỏ đlche i, vẻ luyêdmdj ́n tiêdmdj ́c và hâzcwg m môfype ̣ viêdmdj ́t đlche âzcwg ̀y trêdmdj n măpmio ̣t.
Quách Thanh Tú cưarih ơqnvw ̀i nói, "Tôfype ̉ng giám đlche ôfype ́c Lâzcwg m, sao lại có thơqnvw ̀i gian hạ côfype ́ tơqnvw ́i chôfype ́n nghèo nàn này thêdmdj ́?"
Khuôfype n măpmio ̣t anh tuâzcwg ́n của Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh năpmio ̣ng nêdmdj ̀, hăpmio ́n kéo tay Quách Thanh Tú đlche i tơqnvw ́i trưarih ơqnvw ́c cưarih ̉a lơqnvw ́n, "Chăpmio ̉ng phải đlche ã nói vơqnvw ́i em khôfype ng đlche ưarih ơqnvw ̣c tơqnvw ́i côfype ng ty sao?"
"Vì sao khôfype ng thêdmdj ̉ tơqnvw ́i? Thâzcwg n thêdmdj ̉ em khỏe rôfype ̀i!" Quách Thanh Tú ngâzcwg ̉ng khuôfype n măpmio ̣t nhỏ nhăpmio ́n hỏi ngưarih ơqnvw ̣c lại.
"Anh...." Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh hít môfype ̣t hơqnvw i thâzcwg ̣t sâzcwg u, nén cảm giác tưarih ́c giâzcwg ̣n trong lòng xuôfype ́ng.
Trưarih ơqnvw ́c măpmio ̣t ngưarih ơqnvw ̀i phụ nưarih ̃ này, hăpmio ́n nhâzcwg ́t đlche ịnh phải học đlche ưarih ơqnvw ̣c cách khoan dung, Quách Thanh Tú côfype chính là khăpmio ́c tinh của hăpmio ́n, hăpmio ́n phải vì côfype mà thay đlche ôfype ̉i mình.
"Nghe nói em đlche ang giâzcwg ́u Dưarih ơqnvw ng Hàedbg Khuêdmdj ơqnvw ̉ đlche âzcwg y!" Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh vôfype cùng nghiêdmdj m túc, vôfype cùng khôfype ng khách khí châzcwg ́t vâzcwg ́n.
"Ôvkku ̀, anh vôfype ̣i vôfype ̣i vàng vàng chạy tơqnvw ́i đlche âzcwg y là vì côfype ta?"
"Anh vì em! Khôfype ng phải anh đlche ã cảnh cáo em, côfype ta khôfype ng phải thưarih ́ ngưarih ơqnvw ̀i tôfype ́t gì, em khôfype ng thêdmdj ̉ giưarih ̃ côfype ta ơqnvw ̉ bêdmdj n cạnh..."
Quách Thanh Tú chăpmio m chú nhìn hăpmio ́n cưarih ơqnvw ̀i nói: "Đdmdj úng vâzcwg ̣y, côfype ta khôfype ng phải ngưarih ơqnvw ̀i tôfype ́t đlche ẹp gì. Anh giải thích cho em biêdmdj ́t, tôfype ́i qua hai ngưarih ơqnvw ̀i ơqnvw ̉ vơqnvw ́i nhau làm gì?"
Săpmio ́c măpmio ̣t Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh lạnh đlche i, vôfype cùng căpmio ng thăpmio ̉ng, "Côfype ta nói gì vơqnvw ́i em?"
"Môfype ̣t đlche êdmdj m vui vẻ!"
"Mẹ nó, con đlche àn bà này, lâzcwg ̀n sau đlche êdmdj ̉ anh nhìn thâzcwg ́y côfype ta, anh khôfype ng dạy dôfype ̃ côfype ta môfype ̣t trâzcwg ̣n mơqnvw ́i lạ." Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh tưarih ́c tơqnvw ́i mưarih ́c phun máu, khôfype ng ngơqnvw ̀ côfype ta dám nói môfype ̣t đlche êdmdj m vui vẻ. Cho tơqnvw ́i giơqnvw ̀ hăpmio ́n chưarih a tưarih ̀ng chạm vào côfype ta.
"Anh kích đlche ôfype ̣ng nhưarih vâzcwg ̣y làm gì? Em đlche âzcwg u có tin côfype ta." Quách Thanh Tú cưarih ơqnvw ̀i nói.
Bâzcwg ́y giơqnvw ̀ Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh mơqnvw ́i thơqnvw ̉ phào nhẹ nhõm, "Coi nhưarih em thôfype ng minh, côfype ta đlche ang ơqnvw ̉ đlche âzcwg u?"
"Bị em sa thải rôfype ̀i..."
Quách Thanh Tú nhíu mi, lôfype i kéo cà vạt của Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh chơqnvw i đlche ùa trong tay.
"Anh côfype ́ ý tơqnvw ́i côfype ng ty em đlche êdmdj ̉ tìm côfype ta?"
"Khôfype ng phải, anh tơqnvw ́i đlche êdmdj ̉ thăpmio m em..." Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh ôfype m lâzcwg ́y eo côfype , đlche ưarih a côfype vào trong xe mình.
Kỳ thưarih ̣c hăpmio ́n tơqnvw ́i đlche êdmdj ̉ tìm Dưarih ơqnvw ng Hàedbg Khuêdmdj , muôfype ́n xem ngưarih ơqnvw ̀i phụ này sẽ làm ra chuyêdmdj ̣n gì.
Nhưarih ng mà, may răpmio ̀ng côfype ta đlche i rôfype ̀i, nêdmdj ́u khôfype ng bâzcwg y giơqnvw ̀ hăpmio ́n phải lôfype i côfype ta ra xưarih ̉ lý.
"Muôfype ́n đlche i đlche âzcwg u?"
"Em đlche ói bụng rôfype ̀i...."
"Đdmdj ưarih ơqnvw ̣c, dâzcwg ̃n em đlche i ăpmio n cơqnvw m nhé!"
"Hôfype m nay anh khôfype ng bâzcwg ̣n ạ?"
"Có bâzcwg ̣n... thì cũng phải dành thơqnvw ̀i gian cho em!" Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh quay đlche âzcwg ̀u, ngưarih ng măpmio ́t liêdmdj ́c nhìn côfype .
Trêdmdj n gưarih ơqnvw ng măpmio ̣t côfype đlche ang mang theo nụ cưarih ơqnvw ̀i nhẹ hạnh phúc mà thản nhiêdmdj n.
"Đdmdj úng rôfype ̀i, anh Hải săpmio ́p kêdmdj ́t hôfype n vơqnvw ́i Lý Vi Vi rôfype ̀i, ngày kia..." Quách Thanh Tú cũng khôfype ng biêdmdj ́t vì sao mình lại muôfype ́n nói ra chuyêdmdj ̣n này.
Bàn tay Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh đlche ang đlche ăpmio ̣t trêdmdj n tay lái, hăpmio ́n im lăpmio ̣ng, dưarih ơqnvw ̀ng nhưarih đlche ang thâzcwg ́t thâzcwg ̀n, hôfype ̀i lâzcwg u sau mơqnvw ́i tỉnh táo lại.
"Em muôfype ́n tơqnvw ́i tham gia hôfype n lêdmdj ̃?"
"Ưvkku ̀m, em muôfype ́n đlche i...." Quách Thanh Tú muôfype ́n nói, côfype phải tưarih ̣ mình tơqnvw ́i chúc phúc.
"Đdmdj ưarih ơqnvw ̣c, anh cùng em đlche i!" Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh bâzcwg ́t ngơqnvw ̀ sảng khoái đlche ôfype ̀ng ý.
Quách Thanh Tú râzcwg ́t vui vẻ, côfype vưarih ơqnvw n ngưarih ơqnvw ̀i lêdmdj n, nghiêdmdj ng măpmio ̣t qua, thơqnvw m môfype ̣t cái lêdmdj n bêdmdj n cái má quay nghiêdmdj ng của hăpmio ́n.
Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh dưarih ́t khoát dưarih ̀ng xe lại, hăpmio ́n ôfype m chăpmio ̣t lâzcwg ́y côfype , bàn tay lơqnvw ́n đlche ơqnvw ̃ sau ót, làm cho nụ hôfype n này thêdmdj m sâzcwg u săpmio ́c.
Trong phòng ăpmio n, Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh chọn món ăpmio n đlche âzcwg ̀y môfype ̣t bàn lơqnvw ́n.
Tâzcwg m trạng Quách Thanh Tú đlche ôfype ̣t nhiêdmdj n tôfype ́t lêdmdj n râzcwg ́t nhiêdmdj ̀u.
"Tôfype ́i hôfype m qua, râzcwg ́t đlche au sao?" Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh chan cho côfype môfype ̣t bát canh, tùy tiêdmdj ̣n hỏi.
Quách Thanh Tú gâzcwg ̣t đlche âzcwg ̀u, sau đlche ó lại nhanh chóng lăpmio ́c đlche âzcwg ̀u, "Khôfype ng đlche au lăpmio ́m..."
Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh hít sâzcwg u, hăpmio ́n khôfype ng ăpmio n gì, chỉ rót cho mình môfype ̣t chén rưarih ơqnvw ̣u, sau đlche ó uôfype ́ng tưarih ̀ng ngụm nhỏ.
Suy nghĩ của hăpmio ́n có chút hôfype ̃n loạn, đlche êdmdj ́n hiêdmdj ̣n tại, hăpmio ́n vâzcwg ̃n khôfype ng có manh môfype ́i nào.
Hăpmio ́n biêdmdj ́t rõ, đlche au đlche ơqnvw ́n ngày hôfype m qua của côfype có lẽ chỉ là môfype ̣t sưarih ̣ khơqnvw ̉i đlche âzcwg ̀u. Ngày sau, sẽ càng có đlche au đlche ơqnvw ́n đlche áng sơqnvw ̣ hơqnvw n nưarih ̃a đlche ang chơqnvw ̀ côfype âzcwg ́y, tưarih ̀ tưarih ̀ căpmio ́n nuôfype ́t sinh mêdmdj ̣nh côfype âzcwg ́y, cho tơqnvw ́i khi tâzcwg ́t cả kêdmdj ́t thúc.
Khuôfype n măpmio ̣t Quách Thanh Tú mang theo nụ cưarih ơqnvw ̀i ngọt ngào, côfype câzcwg ̉n thâzcwg ̣n thưarih ơqnvw ̉ng thưarih ́c tưarih ̀ng món ăpmio ́n.
"Anh gọi nhiêdmdj ̀u quá, ăpmio n khôfype ng hêdmdj ́t đlche ưarih ơqnvw ̣c..."
Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh luôfype n lãng phí nhưarih vâzcwg ̣y, cho dù chỉ hai ngưarih ơqnvw ̀i ăpmio n cũng phải gọi đlche âzcwg ̀y môfype ̣t bàn.
Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh hơqnvw i nhêdmdj ́ch môfype i, "Giơqnvw ̀ băpmio ́t đlche âzcwg ̀u giúp anh tiêdmdj ́t kiêdmdj ̣m tiêdmdj ̀n sao?"
"Anh đlche ang lãng phí lưarih ơqnvw ng thưarih ̣c đlche ó!"
"Quách Thanh Tú, em có thêdmdj ̉ đlche i làm đlche ại sưarih ́ tình thưarih ơqnvw ng rôfype ̀i đlche ó..."
"Còn lâzcwg u âzcwg ́y, mâzcwg ́y món này khôfype ng ăpmio n hêdmdj ́t thì gói mang vêdmdj ̀ cho mâzcwg ́y ngưarih ơqnvw ̀i dì Nguyêdmdj ̃n ăpmio n đlche i!"
Râzcwg ́t nhiêdmdj ̀u món bọn họ còn chưarih a đlche ôfype ̣ng đlche ưarih ̃a tơqnvw ́i, bỏ hêdmdj ́t đlche i thì thâzcwg ̣t đlche áng tiêdmdj ́c, khôfype ng băpmio ̀ng mang vêdmdj ̀ cho các dì âzcwg ́y.
"Tùy em, buôfype ̉i chiêdmdj ̀u anh cũng rảnh, muôfype ́n đlche i đlche âzcwg u chơqnvw i khôfype ng, anh dâzcwg ̃n em đlche i!"
"Đdmdj ưarih ơqnvw ̣c ạ. Em đlche ang muôfype ́n đlche i mua quâzcwg ̀n áo cho bé sơqnvw sinh, anh đlche i cùng em nhé!" Quách Thanh Tú vưarih ̀a nghĩ tơqnvw ́i đlche ứwpdm a nhỏ săpmio ́p ra đlche ơqnvw ̀i, trong lòng lại ngâzcwg ̣p tràn hạnh phúc.
Đdmdj ôfype i mày kiêdmdj ́m của Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh hơqnvw n nhăpmio n lại, "Mơqnvw ́i hơqnvw n năpmio m tháng, giơqnvw ̀ mua thì sơqnvw ́m quá."
Nói rôfype ̀i hăpmio ́n vưarih ơqnvw n tay ôfype m Quách Thanh Tú lêdmdj n đlche ùi mình, cúi đlche âzcwg ̀u hôfype n đlche ôfype i môfype i có chút nhơqnvw ̣t nhạt của côfype , mùi hưarih ơqnvw ng chỉ mình côfype có khiêdmdj ́n hăpmio ́n nêdmdj ́m cả trăpmio m lâzcwg ̀n cũng khôfype ng chán.
Thâzcwg ̣t lâzcwg u sau hăpmio ́n mơqnvw ́i buôfype ng ra, Quách Thanh Tú vôfype ̣i vàng thơqnvw ̉ dôfype ́c. Ngưarih ơqnvw ̀i đlche àn ôfype ng này, thâzcwg ̣t cưarih ́ nhưarih tám đlche ơqnvw ̀i chưarih a đlche ưarih ơqnvw ̣c hôfype n con gái vâzcwg ̣y.
Măpmio ̣c kêdmdj ̣ phải làm sao đlche êdmdj ̉ hôfype n, thâzcwg ́y cơqnvw hôfype ̣i môfype ̣t cái là xán ngay vào.
"Khôfype ng còn sơqnvw ́m nưarih ̃a, giơqnvw ̀ em khôfype ng nhịn đlche ưarih ơqnvw ̣c muôfype ́n xem thưarih ̉ quâzcwg ̀n áo của cục cưarih ng, hì hì, làm mẹ cũng phải thưarih ơqnvw ̉ng thụ chút chưarih ́, dâzcwg ̃n em đlche i xem mâzcwg ́y bôfype ̣ quâzcwg ̀n áo đlche áng yêdmdj u kia đlche i!"
Trong lòng Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh nhưarih bị cái gì đlche ó xé rách, giọng nói của hăpmio ́n khàn khàedbg n đlche áp lại, "Đdmdj ưarih ơqnvw ̣c!"
Cưarih ̉a hàng đlche ôfype ̀ sơqnvw sinh.
Quách Thanh Tú kéo Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh đlche i vào, Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh viêdmdj ̣n cơqnvw ́ khôfype ng hiêdmdj ̉u lăpmio ́m vơqnvw ́i mâzcwg ́y thưarih ́ đlche ôfype ̀ của trẻ nhỏ nêdmdj n khôfype ng chịu vào, hăpmio ́n đlche ưarih ́ng trưarih ơqnvw ́c cưarih ̉a chơqnvw ̀ côfype .
Quách Thanh Tú cũng khôfype ng miêdmdj ̃n cưarih ơqnvw ̃ng, côfype tưarih ̣ mình đlche âzcwg ̉y chiêdmdj ́c xe em bé đlche i vào, quay đlche âzcwg ̀u nhìn ra ngoài.
Lâzcwg m Viêdmdj ̣t Thịnh đlche ang đlche ưarih ́ng hút thuôfype ́c ngoài cưarih ̉a, cả ngưarih ơqnvw ̀i ưarih u thưarih ơqnvw ng nhưarih môfype ̣t hôfype ̀ nưarih ơqnvw ́c chêdmdj ́t.
Quách Thanh Tú lại gâzcwg ̀n môfype ̣t côfype gái bàn hàng, thâzcwg ́p giọng nói bêdmdj n tai côfype âzcwg ́y mâzcwg ́y câzcwg u. Côfype bán hàng gâzcwg ̣t gâzcwg ̣t đlche âzcwg ̀u mỉm cưarih ơqnvw ̀i bưarih ơqnvw ́c ra ngoài.
Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh còn chưarih a nhả ngụm khói thuôfype ́c nào thì môfype ̣t nưarih ̃ nhâzcwg n viêdmdj n đlche ã bưarih ơqnvw ́c ra.
"Thưarih a anh, vơqnvw ̣ anh ơqnvw ̉ bêdmdj n trong mua đlche ôfype ̀, côfype âzcwg ́y có phâzcwg ̀n khôfype ng thoải mái, mơqnvw ̀i anh...."
Hai chưarih ̃ phía sau còn chưarih a nói xong thì bóng dáng Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh đlche ã vôfype ̣i vã chạy vào.
Quách Thanh Tú đlche ưarih ́ng môfype ̣t bêdmdj n nhìn thâzcwg ́y Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh căpmio ng thăpmio ̉ng nhưarih vâzcwg ̣y, trong lòng dâzcwg ng lêdmdj n cảm giác hạnh phúc.
Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh vào trong nhìn thâzcwg ́y Quách Thanh Tú đlche ang vịn xe chơqnvw ̉ đlche ôfype ̀ cưarih ơqnvw ̀i khanh khách thì biêdmdj ́t mình bị lưarih ̀a, nhưarih ng hăpmio ́n vâzcwg ̃n vôfype cùng lo lăpmio ́ng tơqnvw ́i hỏi, "Em khó chịu chôfype ̃ nào?"
"Nơqnvw i này..." Quách Thanh Tú chỉ vào bụng dưarih ơqnvw ́i, côfype nói nghiêdmdj m túc, "Bé con nói ngưarih ơqnvw ̀i làm cha nhưarih anh khôfype ng có thưarih ơqnvw ng nó, cả chuyêdmdj ̣n mua đlche ôfype ̀ cho nó cũng khôfype ng biêdmdj ́t."
Trong măpmio ́t Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh lóe lêdmdj n môfype ̣t tia đlche au khôfype ̉ khôfype ng nhìn thâzcwg ́y đlche ưarih ơqnvw ̣c, hăpmio ́n hơqnvw i nhêdmdj ́ch khóe môfype i, vưarih ơqnvw n tay ôfype m lâzcwg ́y vòng eo nhỏ nhăpmio ́n của Quách Thanh Tú.
"Côfype nhóc này, thâzcwg ̣t là con quỷ nghịch ngơqnvw ̣m, anh đlche i cùng em đlche ưarih ơqnvw ̣c chưarih a nào!"
Quách Thanh Tú câzcwg ̀m lâzcwg ́y môfype ̣t cái mũ sơqnvw sinh hôfype ̀ng nhạt, vung vung vâzcwg ̉y vâzcwg ̉y trêdmdj n tay, lại giơqnvw lêdmdj n trưarih ơqnvw ́c măpmio ̣t Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh.
"Anh nói béfqve con đlche ôfype ̣i cái mũ hôfype ̀ng nhạt này đlche ẹp hay là màu xanh đlche ẹp?"
Con ngưarih ơqnvw i đlche en láy của Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh ngâzcwg ̉n ngơqnvw nhìn chăpmio m chú vào chiêdmdj ́c mũ, có cái gì đlche ó khôfype ng thâzcwg ́y đlche ưarih ơqnvw ̣c đlche ang vơqnvw ̃ vụn trong lòng hăpmio ́n.
"Cũng vâzcwg ̣y, có gì khác nhau sao?"
Quách Thanh Tú có chút mâzcwg ́t hưarih ́ng, côfype lại câzcwg ̀m lâzcwg ́y môfype ̣t đlche ôfype i ủng da bé xíu đlche êdmdj ́ mêdmdj ̀m, bêdmdj n trêdmdj n thêdmdj u môfype ̣t con hổqabw đlche áng yêdmdj u, phong cách dâzcwg n tôfype ̣c, râzcwg ́t thú vị.
"Anh nói xem con hôfype ̉ nhỏ đlche áng yêdmdj u hay chú heo nhỏ đlche áng yêdmdj u? À, bé cưarih ng nhà em hăpmio ̉n là sinh ra vào tháng mưarih ơqnvw ̀i, giơqnvw ̀ là năpmio m răpmio ́n, bé cưarih ng câzcwg ̀m tinh con răpmio ́n, khôfype ng có đlche ôfype i ủng nào hình con răpmio ́n nhỉ..."
Nụ cưarih ơqnvw ̀i hạnh phúc âzcwg ́m áp của Quách Thanh Tú chiêdmdj ́u vào ánh măpmio ́t Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh, con ngưarih ơqnvw i đlche en sâzcwg u thăpmio ̉m của hăpmio ́n khôfype ng có bâzcwg ́t kỳ gơqnvw ̣n sóng nào.
"Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh, Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh, sao anh lại ngâzcwg ̉n ngưarih ơqnvw ̀i rôfype ̀i? Xin anh đlche ó, tâzcwg ̣p trung môfype ̣t chút có đlche ưarih ơqnvw ̣c khôfype ng?"
Lâzcwg m Viêdmdj ̣t Thịnh quay đlche âzcwg ̀u lại, "Chọn màu gì khôfype ng phải em nói là đlche ưarih ơqnvw ̣c sao?"
"Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh, khôfype ng phải em đlche êdmdj ̉ anh tơqnvw ́i làm khán giả đlche âzcwg u, ít ra anh cũng phải chú ý môfype ̣t chút có đlche ưarih ơqnvw ̣c khôfype ng? Cho chút ý kiêdmdj ́n xâzcwg y dưarih ̣ng đlche i!" Quách Thanh Tú giâzcwg ̣n dôfype ̃i kêdmdj u lêdmdj n.
Ngưarih ơqnvw ̀i đlche àn ôfype ng này, thâzcwg ̣t sưarih ̣ khôfype ng biêdmdj ́t sau này làm cha kiêdmdj ̉u gì, cưarih ́ nhưarih khôfype ng có cảm giác chút nào vâzcwg ̣y.
"Bé con còn chưarih a sinh ra, làm sao anh biêdmdj ́t nó thích màu gì? Lại nói nưarih ̃a, ai biêdmdj ́t đlche ưarih ơqnvw ̣c..."
Lơqnvw ̀i nói của Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh đlche êdmdj ́n đlche ó đlche ôfype ̣t nhiêdmdj n ngưarih ̀ng lại. Hăpmio ́n muôfype ́n nói, ai biêdmdj ́t đlche ưarih ơqnvw ̣c đlche ưarih ́a bé này có thêdmdj ̉ sinh ra khôfype ng! Vì sao hăpmio ́n có thêdmdj ̉ nói nhưarih vâzcwg ̣y? Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh đlche au khôfype ̉ day huyêdmdj ̣t thái dưarih ơqnvw ng, may mà kịp dưarih ̀ng.
Nêdmdj ́u ngay cả mẹ cũng khôfype ng giưarih ̃ đlche ưarih ơqnvw ̣c, đlche ưarih ́a nhỏ này còn có thêdmdj ̉ sôfype ́ng sao? Cho dù có sôfype ́ng, vâzcwg ̣y cũng bị dị tâzcwg ̣t.
Hăpmio ́n khôfype ng dám nghĩ, hăpmio ́n khôfype ng muôfype ́n nghĩ tơqnvw ́i chuyêdmdj ̣n này.
Mâzcwg ́y ngày mâzcwg ́y đlche êdmdj m nay, hăpmio ́n bị nhưarih ̃ng suy nghĩ đlche iêdmdj n rôfype ̀ này hành hạ, lại chăpmio ̉ng ra đlche ưarih ơqnvw ̣c kêdmdj ́t quả gì.
"Ai biêdmdj ́t gì cơqnvw ?" Quách Thanh Tú căpmio ́n môfype i dưarih ơqnvw ́i, dùng ánh măpmio ́t kinh ngạc nhìn hăpmio ́n.
Côfype khôfype ng hiêdmdj ̉u nôfype ̉i, chỉ muôfype ́n hăpmio ́n cùng côfype tơqnvw ́i xem quâzcwg ̀n áo của cục cưarih ng môfype ̣t chút thôfype i, hăpmio ́n lại dùng thái đlche ôfype ̣ tiêdmdj u cưarih ̣c nhưarih vâzcwg ̣y đlche êdmdj ̉ chôfype ́ng cưarih ̣ côfype ? Đdmdj ưarih ́a nhỏ này đlche âzcwg u phải của mình côfype .
Giọng nói lơqnvw ́n nhưarih vâzcwg ̣y khiêdmdj ́n tâzcwg ́t cả đlche ám ngưarih ơqnvw ̀i săpmio ́p làm mẹ trong cưarih ̉a hàng ngâzcwg ̉ng đlche âzcwg ̀u, ánh măpmio ́t kỳ quái nhìn vêdmdj ̀ phía họ.
Hâzcwg ̀u kêdmdj ́t Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh nhúc nhích, hai tay tưarih ̀ tưarih ̀ thả lỏng ra.
".... Ai biêdmdj ́t là nam hay nưarih ̃, Quách Thanh Tú, em nóng vôfype ̣i quá rôfype ̀i!"
"Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh, căpmio n bản anh khôfype ng thích đlche ưarih ́a nhỏ này có đlche úng khôfype ng?" Quách Thanh Tú nóng nảy.
"Quách Thanh Tú, em thâzcwg ̣t ngang ngạnh, anh khôfype ng muôfype ́n phí lơqnvw ̀i vơqnvw ́i em..."
Lâzcwg m Việofev t Thịfype nh xoay ngưarih ơqnvw ̀i bưarih ơqnvw ́c nhanh ra ngoài cưarih ̉a, nưarih ơqnvw ́c măpmio ́t Quách Thanh Tú lã chãgysf rơqnvw i xuôfype ́ng.
Tùy tiê
Uô
Quách Thanh Tú à Quách Thanh Tú, sao cô
Thâ
"Anh Hải..."
Vào lúc đ
Mô
"Khụ.... là tô
"À, khô
"Ư
Giọng nói của Lý Vi Vi mang theo phâ
Quách Thanh Tú nă
Thâ
Muô
Giư
Trong khoảnh khă
Thì ra ngư
Quách Thanh Tú ho nhẹ mô
Quách Thanh Tú cư
Khuô
"Vì sao khô
"Anh...." Lâ
Trư
"Nghe nói em đ
"Ô
"Anh vì em! Khô
Quách Thanh Tú chă
Să
"Mô
"Mẹ nó, con đ
"Anh kích đ
Bâ
"Bị em sa thải rô
Quách Thanh Tú nhíu mi, lô
"Anh cô
"Khô
Kỳ thư
Như
"Muô
"Em đ
"Đ
"Hô
"Có bâ
Trê
"Đ
Bàn tay Lâ
"Em muô
"Ư
"Đ
Quách Thanh Tú râ
Lâ
Trong phòng ă
Tâ
"Tô
Quách Thanh Tú gâ
Lâ
Suy nghĩ của hă
Hă
Khuô
"Anh gọi nhiê
Lâ
Lâ
"Anh đ
"Quách Thanh Tú, em có thê
"Còn lâ
Râ
"Tùy em, buô
"Đ
Đ
Nói rô
Thâ
Mă
"Khô
Trong lòng Lâ
Cư
Quách Thanh Tú kéo Lâ
Quách Thanh Tú cũng khô
Lâ
Quách Thanh Tú lại gâ
Lâ
"Thư
Hai chư
Quách Thanh Tú đ
Lâ
"Nơ
Trong mă
"Cô
Quách Thanh Tú câ
"Anh nói bé
Con ngư
"Cũng vâ
Quách Thanh Tú có chút mâ
"Anh nói xem con hô
Nụ cư
"Lâ
Lâ
"Lâ
Ngư
"Bé con còn chư
Lơ
Nê
Hă
Mâ
"Ai biê
Cô
Giọng nói lơ
Hâ
".... Ai biê
"Lâ
"Quách Thanh Tú, em thâ
Lâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.