Vợ Khó Thoát Khỏi Bàn Tay Tôi

Chương 155 : Có chết cũng muốn ở bên em

    trước sau   
Phòng làm viêdmdj̣c nhanh chóng yêdmdjn tĩnh trơqnvw̉ lại, Quách Thanh Tú mơqnvw̉ môfypẹt chôfypèng tài liêdmdj̣u trêdmdjn bàn ra.

Tùy tiêdmdj̣n lâzcwg̣t giơqnvw̉ vài tơqnvẁ, nhưarih̃ng con chưarih̃ trưarihơqnvẃc măpmiót nhưarih đlcheang nhảy múa, đlcheôfypẹt nhiêdmdjn côfype cảm thâzcwǵy hoảng loạn.

fypéng môfypẹt ly nưarihơqnvẃc sôfypei, côfype nhăpmióm măpmiót đlcheêdmdj̉ bản thâzcwgn tỉnh táo lại.

Quách Thanh Tú à Quách Thanh Tú, sao côfype có thêdmdj̉ vì môfypẹt ngưarihơqnvẁi nhâzcwgn viêdmdjn mà tinh thâzcwg̀n khôfypeng yêdmdjn chưarih́? Lẽ nào giơqnvẁ đlcheâzcwgy côfype đlcheã đlcheêdmdj̉ tâzcwgm tơqnvẃi Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh nhưarihzcwg̣y rôfypèi sao?

Thâzcwg̣t lâzcwgu sau Quách Thanh Tú mơqnvẃi bình tĩnh trơqnvw̉ lại, côfypezcwg̀m đlchedmdj̣n thoại gọi cho Tăpmiong Thanh Hải.

"Anh Hải..."




Vào lúc đlcheáy lòng rôfypéi loạn côfype muôfypén tìm môfypẹt ngưarihơqnvẁi tâzcwgm sưariḥ, côfype muôfypén nói hêdmdj́t nhưarih̃ng hoảng loạn và phỏng đlcheoán trong lòng ra ngoài, nói cho anh Hải biêdmdj́t.

fypẹt tiêdmdj́ng gọi ra nhưarihzcwg̣y, tưarih̀ phía kia lại truyêdmdj̀n tơqnvẃi môfypẹt tiêdmdj́ng ho nhẹ.

"Khụ.... là tôfypei, Lý Vi Vi... À, Tăpmiong Thanh Hải đlcheang ơqnvw̉ trong nhà vêdmdj̣ sinh. Côfype có chuyêdmdj̣n gì thì cưarih́ nói vơqnvẃi tôfypei, chút nưarih̃a tôfypei sẽ chuyêdmdj̉n lơqnvẁi cho côfype."

"À, khôfypeng có chuyêdmdj̣n gì, khôfypeng có chuyêdmdj̣n gì. Tôfypei chỉ muôfypén hỏi môfypẹt chút, vêdmdj́t thưarihơqnvwng của anh âzcwǵy khỏi chưariha?"

vkkùm, tôfypét lêdmdjn rôfypèi. À đlcheúng, Thanh Tú, ngày kia chúng tôfypei cưarih̉ hành hôfypen lêdmdj̃, tôfypei sẽ phái ngưarihơqnvẁi đlcheưariha thiêdmdj̣p mơqnvẁi tơqnvẃi. Côfype và Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh cùng đlcheêdmdj́n uôfypéng rưarihơqnvẉu mưarih̀ng nhé..."

Giọng nói của Lý Vi Vi mang theo phâzcwg̀n kích đlcheôfypẹng và cả cảm giác nhưarih đlcheang khoe khoang, truyêdmdj̀n tưarih̀ bêdmdjn kia đlchedmdj̣n thoại.

Quách Thanh Tú năpmióm ôfypéng nghe, cảm thâzcwǵy giọng nói côfype âzcwǵy xa xôfypei trôfypéng rôfypẽng vôfype cùng.

Thâzcwg̣t lâzcwgu sau, côfypedmdj̣t mỏi cúp đlchedmdj̣n thoại.

Muôfypén kêdmdj́t hôfypen sao? Vâzcwg̣y phải chúc mưarih̀ng anh âzcwǵy rôfypèi!

Giưarih̃a trưariha, lúc Quách Thanh Tú đlcheang chuâzcwg̉n bị ra ngoài ăpmion cơqnvwm thì Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh bôfypẽng nhiêdmdjn tơqnvẃi.

Trong khoảnh khăpmióc hăpmión bưarihơqnvẃc vào côfypeng ty, tâzcwǵt cả đlcheám đlcheàn bà con gái trong côfypeng ty hoàn toàn hóa đlcheá.

Thì ra ngưarihơqnvẁi đlcheàn ôfypeng của côfype Quách lại anh tuâzcwǵn bưarih́c ngưarihơqnvẁi nhưarihzcwg̣y.

Quách Thanh Tú ho nhẹ môfypẹt tiêdmdj́ng, bọclykn họclykqnvẃi nhao nhao bỏ đlchei, vẻ luyêdmdj́n tiêdmdj́c và hâzcwgm môfypẹ viêdmdj́t đlcheâzcwg̀y trêdmdjn măpmiọt.




Quách Thanh Tú cưarihơqnvẁi nói, "Tôfypẻng giám đlcheôfypéc Lâzcwgm, sao lại có thơqnvẁi gian hạ côfypé tơqnvẃi chôfypén nghèo nàn này thêdmdj́?"

Khuôfypen măpmiọt anh tuâzcwǵn của Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh năpmiọng nêdmdj̀, hăpmión kéo tay Quách Thanh Tú đlchei tơqnvẃi trưarihơqnvẃc cưarih̉a lơqnvẃn, "Chăpmiỏng phải đlcheã nói vơqnvẃi em khôfypeng đlcheưarihơqnvẉc tơqnvẃi côfypeng ty sao?"

"Vì sao khôfypeng thêdmdj̉ tơqnvẃi? Thâzcwgn thêdmdj̉ em khỏe rôfypèi!" Quách Thanh Tú ngâzcwg̉ng khuôfypen măpmiọt nhỏ nhăpmión hỏi ngưarihơqnvẉc lại.

"Anh...." Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh hít môfypẹt hơqnvwi thâzcwg̣t sâzcwgu, nén cảm giác tưarih́c giâzcwg̣n trong lòng xuôfypéng.

Trưarihơqnvẃc măpmiọt ngưarihơqnvẁi phụ nưarih̃ này, hăpmión nhâzcwǵt đlcheịnh phải học đlcheưarihơqnvẉc cách khoan dung, Quách Thanh Tú côfype chính là khăpmióc tinh của hăpmión, hăpmión phải vì côfype mà thay đlcheôfypẻi mình.

"Nghe nói em đlcheang giâzcwǵu Dưarihơqnvwng Hàedbg Khuêdmdj ơqnvw̉ đlcheâzcwgy!" Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh vôfype cùng nghiêdmdjm túc, vôfype cùng khôfypeng khách khí châzcwǵt vâzcwǵn.

vkkù, anh vôfypẹi vôfypẹi vàng vàng chạy tơqnvẃi đlcheâzcwgy là vì côfype ta?"

"Anh vì em! Khôfypeng phải anh đlcheã cảnh cáo em, côfype ta khôfypeng phải thưarih́ ngưarihơqnvẁi tôfypét gì, em khôfypeng thêdmdj̉ giưarih̃ côfype ta ơqnvw̉ bêdmdjn cạnh..."

Quách Thanh Tú chăpmiom chú nhìn hăpmión cưarihơqnvẁi nói: "Đdmdjúng vâzcwg̣y, côfype ta khôfypeng phải ngưarihơqnvẁi tôfypét đlcheẹp gì. Anh giải thích cho em biêdmdj́t, tôfypéi qua hai ngưarihơqnvẁi ơqnvw̉ vơqnvẃi nhau làm gì?"

pmióc măpmiọt Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh lạnh đlchei, vôfype cùng căpmiong thăpmiỏng, "Côfype ta nói gì vơqnvẃi em?"

"Môfypẹt đlcheêdmdjm vui vẻ!"

"Mẹ nó, con đlcheàn bà này, lâzcwg̀n sau đlcheêdmdj̉ anh nhìn thâzcwǵy côfype ta, anh khôfypeng dạy dôfypẽ côfype ta môfypẹt trâzcwg̣n mơqnvẃi lạ." Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh tưarih́c tơqnvẃi mưarih́c phun máu, khôfypeng ngơqnvẁ côfype ta dám nói môfypẹt đlcheêdmdjm vui vẻ. Cho tơqnvẃi giơqnvẁ hăpmión chưariha tưarih̀ng chạm vào côfype ta.

"Anh kích đlcheôfypẹng nhưarihzcwg̣y làm gì? Em đlcheâzcwgu có tin côfype ta." Quách Thanh Tú cưarihơqnvẁi nói.




zcwǵy giơqnvẁ Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh mơqnvẃi thơqnvw̉ phào nhẹ nhõm, "Coi nhưarih em thôfypeng minh, côfype ta đlcheang ơqnvw̉ đlcheâzcwgu?"

"Bị em sa thải rôfypèi..."

Quách Thanh Tú nhíu mi, lôfypei kéo cà vạt của Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh chơqnvwi đlcheùa trong tay.

"Anh côfypé ý tơqnvẃi côfypeng ty em đlcheêdmdj̉ tìm côfype ta?"

"Khôfypeng phải, anh tơqnvẃi đlcheêdmdj̉ thăpmiom em..." Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh ôfypem lâzcwǵy eo côfype, đlcheưariha côfype vào trong xe mình.

Kỳ thưariḥc hăpmión tơqnvẃi đlcheêdmdj̉ tìm Dưarihơqnvwng Hàedbg Khuêdmdj, muôfypén xem ngưarihơqnvẁi phụ này sẽ làm ra chuyêdmdj̣n gì.

Nhưarihng mà, may răpmiòng côfype ta đlchei rôfypèi, nêdmdj́u khôfypeng bâzcwgy giơqnvẁ hăpmión phải lôfypei côfype ta ra xưarih̉ lý.

"Muôfypén đlchei đlcheâzcwgu?"

"Em đlcheói bụng rôfypèi...."

dmdjưarihơqnvẉc, dâzcwg̃n em đlchei ăpmion cơqnvwm nhé!"

"Hôfypem nay anh khôfypeng bâzcwg̣n ạ?"

"Có bâzcwg̣n... thì cũng phải dành thơqnvẁi gian cho em!" Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh quay đlcheâzcwg̀u, ngưarihng măpmiót liêdmdj́c nhìn côfype.

Trêdmdjn gưarihơqnvwng măpmiọt côfype đlcheang mang theo nụ cưarihơqnvẁi nhẹ hạnh phúc mà thản nhiêdmdjn.




dmdjúng rôfypèi, anh Hải săpmióp kêdmdj́t hôfypen vơqnvẃi Lý Vi Vi rôfypèi, ngày kia..." Quách Thanh Tú cũng khôfypeng biêdmdj́t vì sao mình lại muôfypén nói ra chuyêdmdj̣n này.

Bàn tay Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh đlcheang đlcheăpmiọt trêdmdjn tay lái, hăpmión im lăpmiọng, dưarihơqnvẁng nhưarih đlcheang thâzcwǵt thâzcwg̀n, hôfypèi lâzcwgu sau mơqnvẃi tỉnh táo lại.

"Em muôfypén tơqnvẃi tham gia hôfypen lêdmdj̃?"

vkkùm, em muôfypén đlchei...." Quách Thanh Tú muôfypén nói, côfype phải tưariḥ mình tơqnvẃi chúc phúc.

dmdjưarihơqnvẉc, anh cùng em đlchei!" Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh bâzcwǵt ngơqnvẁ sảng khoái đlcheôfypèng ý.

Quách Thanh Tú râzcwǵt vui vẻ, côfypearihơqnvwn ngưarihơqnvẁi lêdmdjn, nghiêdmdjng măpmiọt qua, thơqnvwm môfypẹt cái lêdmdjn bêdmdjn cái má quay nghiêdmdjng của hăpmión.

zcwgm Việofevt Thịfypenh dưarih́t khoát dưarih̀ng xe lại, hăpmión ôfypem chăpmiọt lâzcwǵy côfype, bàn tay lơqnvẃn đlcheơqnvw̃ sau ót, làm cho nụ hôfypen này thêdmdjm sâzcwgu săpmióc.

Trong phòng ăpmion, Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh chọn món ăpmion đlcheâzcwg̀y môfypẹt bàn lơqnvẃn.

zcwgm trạng Quách Thanh Tú đlcheôfypẹt nhiêdmdjn tôfypét lêdmdjn râzcwǵt nhiêdmdj̀u.

"Tôfypéi hôfypem qua, râzcwǵt đlcheau sao?" Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh chan cho côfypefypẹt bát canh, tùy tiêdmdj̣n hỏi.

Quách Thanh Tú gâzcwg̣t đlcheâzcwg̀u, sau đlcheó lại nhanh chóng lăpmióc đlcheâzcwg̀u, "Khôfypeng đlcheau lăpmióm..."

zcwgm Việofevt Thịfypenh hít sâzcwgu, hăpmión khôfypeng ăpmion gì, chỉ rót cho mình môfypẹt chén rưarihơqnvẉu, sau đlcheó uôfypéng tưarih̀ng ngụm nhỏ.

Suy nghĩ của hăpmión có chút hôfypẽn loạn, đlcheêdmdj́n hiêdmdj̣n tại, hăpmión vâzcwg̃n khôfypeng có manh môfypéi nào.




pmión biêdmdj́t rõ, đlcheau đlcheơqnvẃn ngày hôfypem qua của côfype có lẽ chỉ là môfypẹt sưariḥ khơqnvw̉i đlcheâzcwg̀u. Ngày sau, sẽ càng có đlcheau đlcheơqnvẃn đlcheáng sơqnvẉ hơqnvwn nưarih̃a đlcheang chơqnvẁ côfype âzcwǵy, tưarih̀ tưarih̀ căpmión nuôfypét sinh mêdmdj̣nh côfype âzcwǵy, cho tơqnvẃi khi tâzcwǵt cả kêdmdj́t thúc.

Khuôfypen măpmiọt Quách Thanh Tú mang theo nụ cưarihơqnvẁi ngọt ngào, côfypezcwg̉n thâzcwg̣n thưarihơqnvw̉ng thưarih́c tưarih̀ng món ăpmión.

"Anh gọi nhiêdmdj̀u quá, ăpmion khôfypeng hêdmdj́t đlcheưarihơqnvẉc..."

zcwgm Việofevt Thịfypenh luôfypen lãng phí nhưarihzcwg̣y, cho dù chỉ hai ngưarihơqnvẁi ăpmion cũng phải gọi đlcheâzcwg̀y môfypẹt bàn.

zcwgm Việofevt Thịfypenh hơqnvwi nhêdmdj́ch môfypei, "Giơqnvẁ băpmiót đlcheâzcwg̀u giúp anh tiêdmdj́t kiêdmdj̣m tiêdmdj̀n sao?"

"Anh đlcheang lãng phí lưarihơqnvwng thưariḥc đlcheó!"

"Quách Thanh Tú, em có thêdmdj̉ đlchei làm đlcheại sưarih́ tình thưarihơqnvwng rôfypèi đlcheó..."

"Còn lâzcwgu âzcwǵy, mâzcwǵy món này khôfypeng ăpmion hêdmdj́t thì gói mang vêdmdj̀ cho mâzcwǵy ngưarihơqnvẁi dì Nguyêdmdj̃n ăpmion đlchei!"

zcwǵt nhiêdmdj̀u món bọn họ còn chưariha đlcheôfypẹng đlcheưarih̃a tơqnvẃi, bỏ hêdmdj́t đlchei thì thâzcwg̣t đlcheáng tiêdmdj́c, khôfypeng băpmiòng mang vêdmdj̀ cho các dì âzcwǵy.

"Tùy em, buôfypẻi chiêdmdj̀u anh cũng rảnh, muôfypén đlchei đlcheâzcwgu chơqnvwi khôfypeng, anh dâzcwg̃n em đlchei!"

dmdjưarihơqnvẉc ạ. Em đlcheang muôfypén đlchei mua quâzcwg̀n áo cho bé sơqnvw sinh, anh đlchei cùng em nhé!" Quách Thanh Tú vưarih̀a nghĩ tơqnvẃi đlchewpdma nhỏ săpmióp ra đlcheơqnvẁi, trong lòng lại ngâzcwg̣p tràn hạnh phúc.

Đdmdjôfypei mày kiêdmdj́m của Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh hơqnvwn nhăpmion lại, "Mơqnvẃi hơqnvwn năpmiom tháng, giơqnvẁ mua thì sơqnvẃm quá."

Nói rôfypèi hăpmión vưarihơqnvwn tay ôfypem Quách Thanh Tú lêdmdjn đlcheùi mình, cúi đlcheâzcwg̀u hôfypen đlcheôfypei môfypei có chút nhơqnvẉt nhạt của côfype, mùi hưarihơqnvwng chỉ mình côfype có khiêdmdj́n hăpmión nêdmdj́m cả trăpmiom lâzcwg̀n cũng khôfypeng chán.

Thâzcwg̣t lâzcwgu sau hăpmión mơqnvẃi buôfypeng ra, Quách Thanh Tú vôfypẹi vàng thơqnvw̉ dôfypéc. Ngưarihơqnvẁi đlcheàn ôfypeng này, thâzcwg̣t cưarih́ nhưarih tám đlcheơqnvẁi chưariha đlcheưarihơqnvẉc hôfypen con gái vâzcwg̣y.

pmiọc kêdmdj̣ phải làm sao đlcheêdmdj̉ hôfypen, thâzcwǵy cơqnvwfypẹi môfypẹt cái là xán ngay vào.

"Khôfypeng còn sơqnvẃm nưarih̃a, giơqnvẁ em khôfypeng nhịn đlcheưarihơqnvẉc muôfypén xem thưarih̉ quâzcwg̀n áo của cục cưarihng, hì hì, làm mẹ cũng phải thưarihơqnvw̉ng thụ chút chưarih́, dâzcwg̃n em đlchei xem mâzcwǵy bôfypẹ quâzcwg̀n áo đlcheáng yêdmdju kia đlchei!"

Trong lòng Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh nhưarih bị cái gì đlcheó xé rách, giọng nói của hăpmión khàn khàedbgn đlcheáp lại, "Đdmdjưarihơqnvẉc!"

arih̉a hàng đlcheôfypè sơqnvw sinh.

Quách Thanh Tú kéo Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh đlchei vào, Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh viêdmdj̣n cơqnvẃ khôfypeng hiêdmdj̉u lăpmióm vơqnvẃi mâzcwǵy thưarih́ đlcheôfypè của trẻ nhỏ nêdmdjn khôfypeng chịu vào, hăpmión đlcheưarih́ng trưarihơqnvẃc cưarih̉a chơqnvẁ côfype.

Quách Thanh Tú cũng khôfypeng miêdmdj̃n cưarihơqnvw̃ng, côfypeariḥ mình đlcheâzcwg̉y chiêdmdj́c xe em bé đlchei vào, quay đlcheâzcwg̀u nhìn ra ngoài.

zcwgm Viêdmdj̣t Thịnh đlcheang đlcheưarih́ng hút thuôfypéc ngoài cưarih̉a, cả ngưarihơqnvẁi ưarihu thưarihơqnvwng nhưarihfypẹt hôfypè nưarihơqnvẃc chêdmdj́t.

Quách Thanh Tú lại gâzcwg̀n môfypẹt côfype gái bàn hàng, thâzcwǵp giọng nói bêdmdjn tai côfype âzcwǵy mâzcwǵy câzcwgu. Côfype bán hàng gâzcwg̣t gâzcwg̣t đlcheâzcwg̀u mỉm cưarihơqnvẁi bưarihơqnvẃc ra ngoài.

zcwgm Việofevt Thịfypenh còn chưariha nhả ngụm khói thuôfypéc nào thì môfypẹt nưarih̃ nhâzcwgn viêdmdjn đlcheã bưarihơqnvẃc ra.

"Thưariha anh, vơqnvẉ anh ơqnvw̉ bêdmdjn trong mua đlcheôfypè, côfype âzcwǵy có phâzcwg̀n khôfypeng thoải mái, mơqnvẁi anh...."

Hai chưarih̃ phía sau còn chưariha nói xong thì bóng dáng Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh đlcheã vôfypẹi vã chạy vào.

Quách Thanh Tú đlcheưarih́ng môfypẹt bêdmdjn nhìn thâzcwǵy Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh căpmiong thăpmiỏng nhưarihzcwg̣y, trong lòng dâzcwgng lêdmdjn cảm giác hạnh phúc.

zcwgm Việofevt Thịfypenh vào trong nhìn thâzcwǵy Quách Thanh Tú đlcheang vịn xe chơqnvw̉ đlcheôfypè cưarihơqnvẁi khanh khách thì biêdmdj́t mình bị lưarih̀a, nhưarihng hăpmión vâzcwg̃n vôfype cùng lo lăpmióng tơqnvẃi hỏi, "Em khó chịu chôfypẽ nào?"

"Nơqnvwi này..." Quách Thanh Tú chỉ vào bụng dưarihơqnvẃi, côfype nói nghiêdmdjm túc, "Bé con nói ngưarihơqnvẁi làm cha nhưarih anh khôfypeng có thưarihơqnvwng nó, cả chuyêdmdj̣n mua đlcheôfypè cho nó cũng khôfypeng biêdmdj́t."

Trong măpmiót Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh lóe lêdmdjn môfypẹt tia đlcheau khôfypẻ khôfypeng nhìn thâzcwǵy đlcheưarihơqnvẉc, hăpmión hơqnvwi nhêdmdj́ch khóe môfypei, vưarihơqnvwn tay ôfypem lâzcwǵy vòng eo nhỏ nhăpmión của Quách Thanh Tú.

"Côfype nhóc này, thâzcwg̣t là con quỷ nghịch ngơqnvẉm, anh đlchei cùng em đlcheưarihơqnvẉc chưariha nào!"

Quách Thanh Tú câzcwg̀m lâzcwǵy môfypẹt cái mũ sơqnvw sinh hôfypèng nhạt, vung vung vâzcwg̉y vâzcwg̉y trêdmdjn tay, lại giơqnvwdmdjn trưarihơqnvẃc măpmiọt Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh.

"Anh nói béfqve con đlcheôfypẹi cái mũ hôfypèng nhạt này đlcheẹp hay là màu xanh đlcheẹp?"

Con ngưarihơqnvwi đlcheen láy của Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh ngâzcwg̉n ngơqnvw nhìn chăpmiom chú vào chiêdmdj́c mũ, có cái gì đlcheó khôfypeng thâzcwǵy đlcheưarihơqnvẉc đlcheang vơqnvw̃ vụn trong lòng hăpmión.

"Cũng vâzcwg̣y, có gì khác nhau sao?"

Quách Thanh Tú có chút mâzcwǵt hưarih́ng, côfype lại câzcwg̀m lâzcwǵy môfypẹt đlcheôfypei ủng da bé xíu đlcheêdmdj́ mêdmdj̀m, bêdmdjn trêdmdjn thêdmdju môfypẹt con hổqabw đlcheáng yêdmdju, phong cách dâzcwgn tôfypẹc, râzcwǵt thú vị.

"Anh nói xem con hôfypẻ nhỏ đlcheáng yêdmdju hay chú heo nhỏ đlcheáng yêdmdju? À, bé cưarihng nhà em hăpmiỏn là sinh ra vào tháng mưarihơqnvẁi, giơqnvẁ là năpmiom răpmión, bé cưarihng câzcwg̀m tinh con răpmión, khôfypeng có đlcheôfypei ủng nào hình con răpmión nhỉ..."

Nụ cưarihơqnvẁi hạnh phúc âzcwǵm áp của Quách Thanh Tú chiêdmdj́u vào ánh măpmiót Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh, con ngưarihơqnvwi đlcheen sâzcwgu thăpmiỏm của hăpmión khôfypeng có bâzcwǵt kỳ gơqnvẉn sóng nào.

"Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh, Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh, sao anh lại ngâzcwg̉n ngưarihơqnvẁi rôfypèi? Xin anh đlcheó, tâzcwg̣p trung môfypẹt chút có đlcheưarihơqnvẉc khôfypeng?"

zcwgm Viêdmdj̣t Thịnh quay đlcheâzcwg̀u lại, "Chọn màu gì khôfypeng phải em nói là đlcheưarihơqnvẉc sao?"

"Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh, khôfypeng phải em đlcheêdmdj̉ anh tơqnvẃi làm khán giả đlcheâzcwgu, ít ra anh cũng phải chú ý môfypẹt chút có đlcheưarihơqnvẉc khôfypeng? Cho chút ý kiêdmdj́n xâzcwgy dưariḥng đlchei!" Quách Thanh Tú giâzcwg̣n dôfypẽi kêdmdju lêdmdjn.

Ngưarihơqnvẁi đlcheàn ôfypeng này, thâzcwg̣t sưariḥ khôfypeng biêdmdj́t sau này làm cha kiêdmdj̉u gì, cưarih́ nhưarih khôfypeng có cảm giác chút nào vâzcwg̣y.

"Bé con còn chưariha sinh ra, làm sao anh biêdmdj́t nó thích màu gì? Lại nói nưarih̃a, ai biêdmdj́t đlcheưarihơqnvẉc..."

qnvẁi nói của Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh đlcheêdmdj́n đlcheó đlcheôfypẹt nhiêdmdjn ngưarih̀ng lại. Hăpmión muôfypén nói, ai biêdmdj́t đlcheưarihơqnvẉc đlcheưarih́a bé này có thêdmdj̉ sinh ra khôfypeng! Vì sao hăpmión có thêdmdj̉ nói nhưarihzcwg̣y? Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh đlcheau khôfypẻ day huyêdmdj̣t thái dưarihơqnvwng, may mà kịp dưarih̀ng.

dmdj́u ngay cả mẹ cũng khôfypeng giưarih̃ đlcheưarihơqnvẉc, đlcheưarih́a nhỏ này còn có thêdmdj̉ sôfypéng sao? Cho dù có sôfypéng, vâzcwg̣y cũng bị dị tâzcwg̣t.

pmión khôfypeng dám nghĩ, hăpmión khôfypeng muôfypén nghĩ tơqnvẃi chuyêdmdj̣n này.

zcwǵy ngày mâzcwǵy đlcheêdmdjm nay, hăpmión bị nhưarih̃ng suy nghĩ đlchedmdjn rôfypè này hành hạ, lại chăpmiỏng ra đlcheưarihơqnvẉc kêdmdj́t quả gì.

"Ai biêdmdj́t gì cơqnvw?" Quách Thanh Tú căpmión môfypei dưarihơqnvẃi, dùng ánh măpmiót kinh ngạc nhìn hăpmión.

fype khôfypeng hiêdmdj̉u nôfypẻi, chỉ muôfypén hăpmión cùng côfypeqnvẃi xem quâzcwg̀n áo của cục cưarihng môfypẹt chút thôfypei, hăpmión lại dùng thái đlcheôfypẹ tiêdmdju cưariḥc nhưarihzcwg̣y đlcheêdmdj̉ chôfypéng cưariḥ côfype? Đdmdjưarih́a nhỏ này đlcheâzcwgu phải của mình côfype.

Giọng nói lơqnvẃn nhưarihzcwg̣y khiêdmdj́n tâzcwǵt cả đlcheám ngưarihơqnvẁi săpmióp làm mẹ trong cưarih̉a hàng ngâzcwg̉ng đlcheâzcwg̀u, ánh măpmiót kỳ quái nhìn vêdmdj̀ phía họ.

zcwg̀u kêdmdj́t Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh nhúc nhích, hai tay tưarih̀ tưarih̀ thả lỏng ra.

".... Ai biêdmdj́t là nam hay nưarih̃, Quách Thanh Tú, em nóng vôfypẹi quá rôfypèi!"

"Lâzcwgm Việofevt Thịfypenh, căpmion bản anh khôfypeng thích đlcheưarih́a nhỏ này có đlcheúng khôfypeng?" Quách Thanh Tú nóng nảy.

"Quách Thanh Tú, em thâzcwg̣t ngang ngạnh, anh khôfypeng muôfypén phí lơqnvẁi vơqnvẃi em..."

zcwgm Việofevt Thịfypenh xoay ngưarihơqnvẁi bưarihơqnvẃc nhanh ra ngoài cưarih̉a, nưarihơqnvẃc măpmiót Quách Thanh Tú lã chãgysfqnvwi xuôfypéng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.