Vợ Khó Thoát Khỏi Bàn Tay Tôi

Chương 1-2 : Ánh mắt thách thức

    trước sau   
Thàiyyinh phốhskr S nàiyyiy, trưsvumceifc mộhskrt căixdmn nhàiyyi kiểunttu sâefdtn vưsvummzwnn, nưsvumceifc từroge mộhskrt đkeupàiyyii phun gắsmqpn nhạsmqpc đkeupang bắsmqpn tung tóhheme, đkeupèxefen ne-on trang trízaqx khiếfsbtn nơfjnci nàiyyiy trởrgjdasuen lung linh vôkdmshobdng. Đwyugôkdmsng đkeupvnjqo kháefdtch khứdrxya đkeupang vâefdty lấqkuky mộhskrt đkeupôkdmsi vợguid chồaenzng trẻdqdw tuổyyixi màiyyi chúaenzc phúaenzc.

Bộhskr vest Armani màiyyiu đkeupen ôkdmsm gọsgtbn cơfjnc thểuntt hoang dãkdms củuntta Lâefdtm Việdrxyt Thịavkbnh, cổyyix áefdto hơfjnci mởrgjd ra đkeupuntt lộhskr áefdto sơfjnc mi lụlfgya màiyyiu tízaqxm trầdfsam bêasuen trong, cúaenzc áefdto bằgbuwng kim cưsvumơfjncng lấqkukp láefdtnh vẻdqdwiyyio hoa chóhhemi mắsmqpt. Đwyugôkdmsi môkdmsi mỏgbuwng mízaqxm chặsmqpt lạsmqpi mộhskrt cáefdtch gợguidi cảvnjqm, vẽsgtb ra mộhskrt vòosuong cung ngậjrupp mùhobdi nguy hiểunttm, chẳmzwnng kháefdtc gìlkfd con báefdto săixdmn đkeupang đkeupi tuầdfsan quanh lãkdmsnh đkeupavkba củuntta mìlkfdnh.

Đwyugang néwcagp sáefdtt vàiyyio ngưsvummzwni hắsmqpn làiyyi Quáefdtch Hoàiyying Ngâefdtn. Hôkdmsm nay côkdms mặsmqpc lễeire phụlfgyc dạsmqp hộhskri màiyyiu trắsmqpng dàiyyii chấqkukm đkeupqkukt, gưsvumơfjncng mặsmqpt áefdtnh lêasuen vẻdqdw hạsmqpnh phúaenzc vớceifi nụlfgysvummzwni tưsvumơfjnci tắsmqpn ngọsgtbt ngàiyyio. Máefdti tóhhemc xoăixdmn màiyyiu hạsmqpt dẻdqdw củuntta Quáefdtch Hoàiyying Ngâefdtn đkeupưsvumguidc búaenzi gọsgtbn gàiyying sau gáefdty, trêasuen đkeupóhhemiyyii mộhskrt đkeupóhhema hoa hồaenzng kiềsgtbu diễeirem. Mỹtgpr nhâefdtn tôkdmsn hoa hồaenzng, hoa hồaenzng đkeupiểunttm dung nhâefdtn, xinh đkeuphmurp đkeuphskrng lòosuong ngưsvummzwni.

svumơfjncng mặsmqpt Quáefdtch Hoàiyying Ngâefdtn cũiyying đkeupưsvumguidc xếfsbtp vàiyyio hàiyying xinh đkeuphmurp, cóhhem đkeupiềsgtbu, đkeupdrxyng trưsvumceifc mặsmqpt Lâefdtm Việdrxyt Thịavkbnh, trôkdmsng côkdms lộhskr vẻdqdwvnjqm đkeupsmqpm vàiyyiwcagm sắsmqpc, giốhskrng nhưsvum đkeupsmqpt mộhskrt viêasuen trâefdtn châefdtu dưsvumceifi áefdtnh trăixdmng sáefdtng vậjrupy, nhưsvumng nụlfgysvummzwni mỉvnjqm gắsmqpn trêasuen gưsvumơfjncng mặsmqpt hạsmqpnh phúaenzc ấqkuky đkeupãkdms đkeupuntt đkeupuntt khiếfsbtn tấqkukt cảvnjq kháefdtch mờmzwni nữajumrgjd đkeupóhhem ghen tịavkb đkeupếfsbtn chếfsbtt rồaenzi.

kdmsm nay làiyyi tiệdrxyc tốhskri mừrogeng lễeire đkeupízaqxnh hôkdmsn củuntta chịavkbefdti Quáefdtch Hoàiyying Ngâefdtn. Quáefdtch Thanh Túaenzkdmshobdng vui mừrogeng, côkdms cầdfsam đkeupiệdrxyn thoạsmqpi khôkdmsng ngừrogeng đkeupiềsgtbu chỉvnjqnh góhhemc đkeuphskr, muốhskrn tìlkfdm góhhemc "đkeupsmqpt giáefdt” đkeupuntt chụlfgyp lạsmqpi hìlkfdnh ảvnjqnh đkeuphmurp nhấqkukt, ấqkukm áefdtp nhấqkukt củuntta chịavkblkfdnh. Trêasuen màiyyin hìlkfdnh đkeupiệdrxyn thoạsmqpi, đkeupôkdmsi đkeupaenzng tửumhf đkeupen bóhhemng nhưsvum đkeupáefdt quýosuo đkeuphskrt nhiêasuen liếfsbtc vềsgtbkdms, áefdtnh nhìlkfdn đkeupóhhemkdmshobdng sắsmqpc lạsmqpnh, khiếfsbtn ngưsvummzwni ta cóhhem cảvnjqm giáefdtc nhưsvum bịavkb gai đkeupâefdtm. Quáefdtch Thanh Túaenz sợguid đkeupếfsbtn mứdrxyc run lêasuen cầdfsam cậjrupp, đkeupiệdrxyn thoạsmqpi trêasuen tay suýosuot thìlkfdfjnci xuốhskrng đkeupqkukt.

Khi hoàiyyin hồaenzn lạsmqpi, từroge từroge nắsmqpm chắsmqpc đkeupiệdrxyn thoạsmqpi rồaenzi chăixdmm chúaenz nhìlkfdn lạsmqpi, côkdms đkeupãkdms khôkdmsng còosuon thấqkuky vóhhemc dáefdtng cao ngạsmqpo củuntta Lâefdtm Việdrxyt Thịavkbnh lẫqzlxn trong đkeupáefdtm ngưsvummzwni kia nữajuma. Quáefdtch Thanh Túaenz thởrgjd phàiyyio mộhskrt hơfjnci, tiếfsbtp tụlfgyc đkeupiềsgtbu chỉvnjqnh đkeupiệdrxyn thoạsmqpi. Bỗfwayng nhiêasuen phízaqxa sau bịavkb ngưsvummzwni ta vỗfway mạsmqpnh mộhskrt cáefdti làiyyim côkdms sợguid đkeupếfsbtn mứdrxyc kêasueu ầdfsam lêasuen. "Áltoj!"

Nụlfgysvummzwni dịavkbu dàiyying củuntta Quáefdtch Hoàiyying Ngâefdtn rơfjnci vàiyyio tầdfsam mắsmqpt côkdms. "Thanh Túaenz, trôkdmsng em sợguid chưsvuma kìlkfda, đkeupang nghịavkbch gìlkfd đkeupqkuky?"

Quáefdtch Thanh Túaenz đkeupưsvuma ảvnjqnh chụlfgyp màiyyikdms đkeupãkdms chỉvnjqnh ra, khoe từrogeng tấqkukm cho Quáefdtch Hoàiyying Ngâefdtn xem. "Chịavkb, xem nàiyyiy, cóhhem đkeuphmurp khôkdmsng?"

Nụlfgysvummzwni trêasuen mặsmqpt Quáefdtch Hoàiyying Ngâefdtn dưsvummzwnng nhưsvumfjnci cứdrxyng lạsmqpi: "Thanh Túaenz, đkeuprogeng chụlfgyp nữajuma, Tuấqkukn Khanh nhìlkfdn thấqkuky sẽsgtb giậjrupn đkeupóhhem."

"Hứdrxy, chịavkb thậjrupt thiêasuen vịavkb, chỉvnjq biếfsbtt bêasuenh vựezxfc ngưsvummzwni kia thôkdmsi. Lẽsgtbiyyio chịavkb khôkdmsng cảvnjqm thấqkuky kìlkfd lạsmqp sao? Mộhskrt lễeire đkeupízaqxnh hôkdmsn nghiêasuem túaenzc nhưsvum thếfsbtiyyi ngưsvummzwni nhàiyyi trai chẳmzwnng cóhhem ai đkeupếfsbtn, hơfjncn nữajuma còosuon khôkdmsng cho chụlfgyp ảvnjqnh, cũiyying khôkdmsng cho ngưsvummzwni kháefdtc hóhhemng chuyệdrxyn..." Quáefdtch Thanh Túaenz bấqkukt mãkdmsn lầdfsam bầdfsam.

Kháefdtch mờmzwni cóhhem mặsmqpt ởrgjd đkeupâefdty hôkdmsm nay toàiyyin làiyyi bạsmqpn củuntta chịavkbkdms, hơfjncn nữajuma trưsvumceifc khi vàiyyio hộhskri trưsvummzwnng đkeupsgtbu bịavkb thu hếfsbtt đkeupiệdrxyn thoạsmqpi vàiyyiefdty ảvnjqnh. Lẽsgtbiyyio thằgbuwng cha kia làiyyi tộhskri phạsmqpm giếfsbtt ngưsvummzwni đkeupang lẩdqdwn trốhskrn sao? Trong đkeupdfsau Quáefdtch Thanh Túaenzhheme lêasuen mộhskrt ýosuo nghĩrjxo khôkdmsng tốhskrt đkeuphmurp lắsmqpm.

Quáefdtch Hoàiyying Ngâefdtn nởrgjd nụlfgysvummzwni dịavkbu dàiyying: "Thanh Túaenz đkeuprogeng nghĩrjxo lung tung, mau cấqkukt đkeupiệdrxyn thoạsmqpi đkeupi đkeupi! Tuấqkukn Khanh làiyyi ngưsvummzwni cóhhem thâefdtn phậjrupn, cóhhem đkeupavkba vịavkb, khôkdmsng phảvnjqi ngưsvummzwni bìlkfdnh thưsvummzwnng nhưsvum chúaenzng ta. Anh ấqkuky màiyyi lộhskr diệdrxyn trưsvumceifc cáefdtnh truyềsgtbn thôkdmsng sẽsgtbefdty ra ảvnjqnh hưsvumrgjdng khôkdmsng tốhskrt cho tậjrupp đkeupiyyin Lâefdtm Thịavkb. Đwyugưsvumguidc rồaenzi, côkdmswcagiyyiy sao hôkdmsm nay nóhhemi nhiềsgtbu thếfsbt, mau giúaenzp chịavkb lấqkuky thuốhskrc qua đkeupâefdty đkeupi."

Quáefdtch Hoàiyying Ngâefdtn bịavkb bệdrxynh tim, cứdrxy phảvnjqi dùhobdng thuốhskrc mãkdmsi. Ban ngàiyyiy hơfjnci bậjrupn khôkdmsng cóhhem thờmzwni gian uốhskrng thuốhskrc, cho nêasuen nhâefdtn lúaenzc Tuấqkukn Khanh đkeupi làiyyim việdrxyc kháefdtc, côkdms phảvnjqi mau chóhhemng uốhskrng thuốhskrc.

"Vâefdtng chịavkb, em đkeupi ngay." Quáefdtch Thanh Túaenz mặsmqpc áefdto sơfjnc mi kiểunttu côkdmsng chúaenza màiyyiu vàiyying nhạsmqpt, bêasuen dưsvumceifi làiyyi chiếfsbtc quầdfsan bòosuoiyying màiyyiu nhạsmqpt nốhskrt, tràiyyin ngậjrupp dáefdtng vẻdqdw ngọsgtbt ngàiyyio vàiyyisvumơfjnci sáefdtng củuntta thiếfsbtu nữajum xuâefdtn thìlkfd. Côkdms nhanh chóhhemng chạsmqpy nhưsvum bay vàiyyio nhàiyyi.

Sau khi lêasuen tầdfsang, Quáefdtch Thanh Túaenz khôkdmsng kìlkfdm lòosuong đkeupưsvumguidc màiyyi lấqkuky đkeupiệdrxyn thoạsmqpi ra xem lạsmqpi ảvnjqnh chụlfgyp. Trong ảvnjqnh chịavkbkdms thựezxfc sựezxf quáefdt đkeuphmurp, nhưsvumkdmsng chúaenza hạsmqpnh phúaenzc vàiyyi cao quýosuo... Đwyughskrt nhiêasuen, mộhskrt âefdtm thanh trầdfsam trầdfsam từrogeixdmn phòosuong vọsgtbng ra.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.