Vô Địch Thiên Hạ

Chương 1868 : Cái Gì Hắn Là Hoàng Tiểu Long!

    trước sau   



Toàhhgln thâaiean bao phủmzpw đmbppang kinh ngưojagqtxii thi khírbaqaiean trong Cửiwcau Ârijqm lãkasqo tổxmajwphlng Thựkrolc Minh nhưojagng làhhgl khôwphlng códwyt mởrbaq miệojagng, hai mắdicpt áexrlnh sáexrlng xanh lụhoivc, nhìrqobn qua tầzwvpng tầzwvpng thi khírbaq, khiếmxbxn ngưojagqtxii ta khôwphlng réhptht màhhgl run.

Thấsbkyy Thựkrolc Minh khôwphlng códwyt mởrbaq miệojagng, Đlugoynim Thầzwvpn Môwphln lãkasqo tổxmajwphlng Chửiwcahhglm khôwphlng nhịrpkhn đmbppưojagapwyc nódwyti: “Thựkrolc Minh huynh, nếmxbxu chúmsdxng ta đmbppãkasq kếmxbxt luậgypxn làhhgl tiểdwytu tửiwcahhgly, ta cảvusym thấsbkyy chúmsdxng ta nêaiean hiệojagn tạplqti liềpmten ra tay, đmbppem đmbppáexrlnh chếmxbxt, Hoàhhglng Tiểdwytu Long tiểdwytu tửiwcahhgly thựkrolc sựkrolhhgl quáexrlhhglwphln quáexrlaieau nghiệojagt, lạplqti đmbppdwyt hắdicpn tiếmxbxp tụhoivc trưojagrbaqng thàhhglnh, chúmsdxng ta đmbppếmxbxn lúmsdxc đmbppódwyt muốwhsin giếmxbxt hắdicpn đmbpppmteu giếmxbxt khôwphlng đmbppưojagapwyc.


Cửiwcau Ârijqm lãkasqo tổxmajwphlng Thựkrolc Minh chậgypxm rãkasqi nódwyti: “Ngưojagơxuzji cảvusym thấsbkyy ta khôwphlng muốwhsin hiệojagn tạplqti liềpmten giếmxbxt chếmxbxt tiểdwytu tửiwcahhgly? Ngưojagơxuzji đmbppqmarng quêaiean, chúmsdxng ta hiệojagn tạplqti làhhglrbaq Ma giớqmari Vĩjrwqnh Hằdkswng Ma Thàhhglnh, khôwphlng phảvusyi ởrbaq đmbpprpkha ngụhoivc!”
Chửiwcahhglm, Phong Sởrbaq hai ngưojagqtxii ngẩaiean ra.

“Thâaiean phậgypxn củmzpwa chúmsdxng ta, đmbppãkasq sớqmarm bịrpkh nhâaiean côwphlng khai, nhấsbkyt cửiwca nhấsbkyt đmbpphpthng, đmbpppmteu sẽdicp phảvusyi chịrpkhu Ma tộhpthc chúmsdx ýhpco, Vôwphl Thiêaiean ma quâaiean đmbpphhgln hiệojagn đmbppang khôwphlng códwyt đmbppwhsii vớqmari chúmsdxng ta ra tay, đmbppódwythhgl bởrbaqi vìrqob chúmsdxng ta hiệojagn tạplqti còjrion an phậgypxn thủmzpw thưojagqtxing, nếmxbxu chúmsdxng ta ra tay đmbppáexrlnh giếmxbxt Hoàhhglng Tiểdwytu Long, Vôwphl Thiêaiean ma quâaiean đmbpphhgln tấsbkyt nhiêaiean sẽdicp đmbppwhsii vớqmari chúmsdxng ta ra tay!” Cửiwcau Ârijqm lãkasqo tổxmajwphlng Thựkrolc Minh âaieam thanh ởrbaq đmbppplqti đmbppiệojagn vang vọhhglng.

Chửiwcahhglm, Phong Sởrbaq hai ngưojagqtxii hơxuzji nhưojagqmarng màhhgly.


“Đlugoếmxbxn lúmsdxc đmbppódwyt, chúmsdxng ta làhhglm thếmxbxhhglo? Liềpmten Vôwphl Thiêaiean ma quâaiean đmbpphhgln đmbppynimng thờqtxii giếmxbxt? Trưojagqmarc tiêaiean khôwphlng nódwyti Vôwphl Thiêaiean ma quâaiean đmbpphhgln Quâaiean đmbpphhgln trưojagrbaqng thựkrolc lựkrolc, dùjmoy cho làhhgl chúmsdxng ta giếmxbxt chếmxbxt Vôwphl Thiêaiean ma quâaiean đmbpphhgln mộhptht binh mộhptht tốwhsit, đmbpppmteu sẽdicp khiếmxbxn cho Ma giớqmari chúmsdxng nộhpth, đmbppếmxbxn lúmsdxc đmbppódwyt Ma tộhpthc cáexrlc phưojagơxuzjng tấsbkyt nhiêaiean đmbppwhsii vớqmari chúmsdxng ta vâaieay côwphlng, ngưojagơxuzji cảvusym thấsbkyy cho chúmsdxng ta códwyt thểdwytjmoyng cảvusyexrli Ma giớqmari đmbppwhsii kháexrlng?” Thựkrolc Minh tiếmxbxp tụhoivc nódwyti.

wphl Thiêaiean ma quâaiean đmbpphhgln làhhglfoqom đmbppódwytwphl Thiêaiean Ma Tổxmajexrlng tạplqto quâaiean đmbpphhgln, mưojagơxuzj̀i tỉ năfoqom vẫxmajn trấsbkyn thủmzpw Ma giớqmari, dùjmoy cho Vôwphl Thiêaiean Ma Tổxmaj khôwphlng ởrbaq, Vôwphl Thiêaiean ma quâaiean đmbpphhgln vẫxmajn làhhgl chịrpkhu đmbppếmxbxn Ma giớqmari Ma tộhpthc “Kírbaqnh trọhhglng”, hơxuzjn nữxlhha Vôwphl Thiêaiean ma quâaiean đmbpphhgln ởrbaq mộhptht mứrijqc đmbpphpthhhglo đmbppódwyt, làhhgl đmbppại Vôwphl Thiêaiean Ma Tổxmaj chưojagrbaqng quảvusyn Ma giớqmari.

Nếmxbxu làhhgl Thựkrolc Minh bọhhgln họhhglexrlm giếmxbxt Vôwphl Thiêaiean ma quâaiean đmbpphhgln quâaiean đmbpphpthi binh sĩjrwq, Ma giớqmari cáexrlc phưojagơxuzjng Ma tộhpthc cưojagqtxing giảvusy tấsbkyt nhiêaiean khôwphlng biếmxbxt tưojag thếmxbx ngồynimi khôwphlng đmbppdwyt ýhpco tớqmari.

“Lẽdicphhglo, chúmsdxng ta liềpmten nhưojag vậgypxy trơxuzj mắdicpt màhhgl nhìrqobn Hoàhhglng Tiểdwytu Long tiểdwytu tửiwcahhgly tiếmxbxp tụhoivc đmbppdicpc ýhpco, tiếmxbxp tụhoivc hung hăfoqong?” Chửiwcahhglm mởrbaq miệojagng nódwyti: “Lầzwvpn nàhhgly Hoàhhglng Tiểdwytu Long leo lêaiean Đlugoăfoqong Ma Tháexrlp tầzwvpng thứrijq chírbaqn đmbppotzynh chódwytp, tấsbkyt nhiêaiean lạplqti đmbppưojagapwyc khôwphlng írbaqt chỗxczp tốwhsit, lấsbkyy thiêaiean phúmsdx củmzpwa hắdicpn, chỉ sơxuzj̣ rấsbkyt nhanh sẽdicp đmbpphptht pháexrl đmbppếmxbxn Đlugoplqti Đlugoếmxbx cảvusynh giớqmari.



“Hơxuzjn nữxlhha, lúmsdxc trưojagqmarc sớqmarm đmbppãkasqdwyt đmbppynimn đmbppplqti, leo lêaiean Đlugoăfoqong Ma Tháexrlp tầzwvpng thứrijq chírbaqn đmbppotzynh chódwytp, cựkrolc códwyt hi vọhhglng đmbppưojagapwyc hai đmbppplqti ma bia, thậgypxm chírbaq thu thậgypxp đmbppmzpwexrlu lớqmarn ma bia! Nếmxbxu nhưojag thậgypxt bịrpkh tiểdwytu tửiwcahhgly thu đmbppmzpwexrlu lớqmarn ma bia, cáexrli kia chưojag thiêaiean vạplqtn giớqmari, lạplqti khôwphlng ngưojagqtxii códwyt thểdwyt áexrlp chếmxbx hắdicpn!”
Đlugoâaieay mớqmari làhhgl đmbppdwyt Chửiwcahhglm cảvusym thấsbkyy tâaieam sợapwy.

Nếmxbxu làhhgl đmbppếmxbxn lúmsdxc đmbppódwyt Hoàhhglng Tiểdwytu Long thậgypxt sựkrol thu đmbppmzpwexrlu lớqmarn ma bia, cáexrli kia sẽdicp nhưojag thếmxbxhhglo?
Mớqmari Ma Tổxmaj? !
Đlugorijqng đmbppzwvpu Đlugorpkha Ngụhoivc hơxuzjn nữxlhha mộhptht cáexrli Ma giớqmari Ma Tổxmaj, nghĩjrwq tớqmari đmbppâaieay, hắdicpn liềpmten hãkasqi hùjmoyng khiếmxbxp vírbaqa.

“Nàhhgly, khôwphlng thểdwythhglo.

” Tàhhgl Thầzwvpn Đlugoplqti Đlugoếmxbx Phong Sởrbaq chầzwvpn chờqtxidwyti: “Hắdicpn đmbppãkasq là đmbpprijqng đmbppzwvpu Đlugorpkha Ngụhoivc, khôwphlng thểdwyt lạplqti trởrbaq thàhhglnh Ma giớqmari Ma Tổxmaj.


Chửiwcahhglm cưojagqtxii gằdkswn: “Chưojag thiêaiean vạplqtn giớqmari hìrqobnh thàhhglnh tớqmari nay, tuy rằdkswng khôwphlng códwyt chuyệojagn nhưojag vậgypxy, thếmxbx nhưojagng ai dáexrlm nódwyti khôwphlng thểdwyt? Ai quy đmbpprpkhnh khôwphlng thểdwyt đmbppynimng thờqtxii trởrbaq thàhhglnh đmbpprijqng đmbppzwvpu Đlugorpkha Ngụhoivc cùjmoyng Ma giớqmari Ma Tổxmaj?”
Phong Sởrbaq ngẩaiean ngơxuzj, nódwyti khôwphlng ra lờqtxii.

“Hoàhhglng Tiểdwytu Long, nhấsbkyt đmbpprpkhnh phảvusyi giếmxbxt!” Lúmsdxc nàhhgly, Cửiwcau Ârijqm Cựkrol Thi lãkasqo tổxmaj Thựkrolc Minh mởrbaq miệojagng nódwyti: “Bấsbkyt quáexrl, đmbppêaieán chờqtxi hắdicpn rờqtxii đmbppi Vĩjrwqnh Hằdkswng Ma Thàhhglnh, đmbppi tớqmari ma thúmsdx đmbppếmxbx quốwhsic mớqmari đmbppưojagapwyc, chỉotzy cầzwvpn hắdicpn vừqmara rờqtxii đmbppi Vĩjrwqnh Hằdkswng Ma Thàhhglnh, chúmsdxng ta liềpmten ra tay, đmbppem giếmxbxt chếmxbxt! Đlugodwyt hắdicpn giáexrlm thịrpkh Hoàhhglng Tiểdwytu Long, mặdwytt kháexrlc, khiếmxbxn ngưojagqtxii ta chúmsdx ýhpco ma chưojagqmarng bìrqobnh nguyêaiean, nếmxbxu làhhgl ma chưojagqmarng bìrqobnh nguyêaiean ma chưojagqmarng vừqmara dừqmarng lạplqti dâaieang tràhhglo, nêaiean chírbaqnh làhhgl Hoàhhglng Tiểdwytu Long rờqtxii đmbppi Vĩjrwqnh Hằdkswng Ma Thàhhglnh thờqtxii gian.


“Vâaieang, Tôwphln Thưojagapwyng.

” Tàhhgl Thầzwvpn Đlugoplqti Đlugoếmxbx Phong Sởrbaq cung kírbaqnh đmbppáexrlp.


Đlugoynim Thầzwvpn Môwphln lãkasqo tổxmajwphlng Chửiwcahhglm chỉotzyhhgl gậgypxt gậgypxt đmbppzwvpu.


“Bấsbkyt quáexrl, ởrbaq tiểdwytu tửiwcahhgly rờqtxii đmbppi Vĩjrwqnh Hằdkswng Ma Thàhhglnh trưojagqmarc, chúmsdxng ta khôwphlng ngạplqti cho hắdicpn chếmxbx tạplqto mộhptht chúmsdxt phiềpmten phứrijqc.

” Thựkrolc Minh âaieam thanh âaieam trầzwvpm.

“Thựkrolc Minh huynh ýhpco tứrijqhhgl?” Đlugoynim Thầzwvpn Môwphln lãkasqo tổxmajwphlng Chửiwcahhglm áexrlnh mắdicpt nghi hoặdwytc, Phong Sởrbaq cũng làhhgl nhìrqobn Thựkrolc Minh.

“Khiếmxbxn ngưojagqtxii ta đmbppem Hoàhhglng Tiểdwytu Long tiếmxbxt lộhpth thâaiean phậgypxn đmbppi ra ngoàhhgli.

” Thựkrolc Minh lạplqtnh lùjmoyng nódwyti.

Chửiwcahhglm, Phong Sởrbaq hai ngưojagqtxii ngẩaiean ra, tiệojagn đmbppàhhgl bừqmarng tỉotzynh, nhìrqobn nhau nởrbaq nụhoivojagqtxii.

“Thựkrolc Minh huynh, cao minh! Thựkrolc sựkrol cao minh!” Chửiwcahhglm tiếmxbxng cưojagqtxii.

Ngay ởrbaqjrwqnh Hằdkswng Ma Thàhhglnh mọhhgli ngưojagqtxii vìrqobhhgl Hoàhhglng Tiểdwytu Long leo lêaiean Đlugoăfoqong Ma Tháexrlp chín tầzwvpng đmbppotzynh chódwytp màhhgl chấsbkyn đmbpphpthng thờqtxii gian, đmbpphptht nhiêaiean, mộhptht cáexrli tin tứrijqc kinh hãkasqi mọhhgli ngưojagqtxii.

“Leo lêaiean Đlugoăfoqong Ma Tháexrlp chín tầzwvpng đmbppotzynh chódwytp tódwytc đmbppen ngưojagqtxii trẻkasq tuổxmaji kỳsndm thựkrolc chírbaqnh làhhgl Thầzwvpn Giớqmari khódwyta nàhhgly Thiêaiean Đlugoìrqobnh cuộhpthc chiếmxbxn sốwhsi mộhptht! Hồynimng Môwphlng Chi Vưojagơxuzjng đmbppojag tửiwca thâaiean truyềpmten Hoàhhglng Tiểdwytu Long!”
“Cũng làhhgl mớqmari đmbpprijqng đmbppzwvpu Đlugorpkha Ngụhoivc, Hoàhhglng Tiểdwytu Long!”

Tin tứrijqc nàhhgly truyềpmten ra, toàhhgln bộhpthjrwqnh Hằdkswng Ma Thàhhglnh ồynimaiean, vôwphl sốwhsi Ma tộhpthc vìrqob đmbppódwyt kinh hãkasqi khôwphlng ngớqmart, códwyt thậgypxm chírbaq thậgypxt lâaieau nódwyti khôwphlng ra lờqtxii.

exrlch Biếmxbxn Ma Tôwphlng chưojagkasqo vừqmara nghe, càhhglng là ngạplqtc nhiêaiean.

“Cáexrli gìrqob! Hắdicpn làhhgl Hoàhhglng Tiểdwytu Long!” Long lãkasqo mộhptht mặdwytt kinh ngạplqtc thấsbkyt sắdicpc.

Cuồynimng Lôwphli Ma tôwphln, hắdicpc sáexrlt Ma giáexrlo Giáexrlo chủmzpw, hếmxbxt thảvusyy lúmsdxc trưojagqmarc muốwhsin liêaiean thủmzpw đmbppáexrlnh giếmxbxt Hoàhhglng Tiểdwytu Long Ma tộhpthc cưojagqtxing giảvusy đmbpppmteu đmbpppmteu sắdicpc mặdwytt sơxuzj̣ hãi.


jmoy cho làhhglojagqtxii hai Ma Tôwphln chi mộhptht Cuồynimng Lôwphli Ma tôwphln cũmsdxng khôwphlng cáexrlch nàhhglo lạplqti bìrqobnh tĩjrwqnh.

Hoàhhglng Tiểdwytu Long têaiean tuổxmaji thựkrolc sựkrol quáexrl to lớqmarn, Đlugorpkha ngụhoivc Minh Hảvusyi mộhptht trậgypxn chiếmxbxn, tàhhgln sáexrlt mâaieáy trăfoqom Đlugoplqti Đlugoếmxbxkasqo tổxmaj, liềpmten Cửiwcau Ârijqm Cựkrol Thi tộhpthc trưojagrbaqng thựkrolc vôwphl song đmbpppmteu chạplqty trốwhsii chếmxbxt.

hhgl ngay ởrbaq vừqmara khôwphlng lâaieau, Thầzwvpn Giớqmari sừqmarng sữxlhhng khôwphlng mấsbkyy chụhoivc ngàhhgln năfoqom, đmbppãkasq từqmarng mấsbkyy lầzwvpn khuấsbkyy lêaiean Thầzwvpn Giớqmari, làhhglm cho Thầzwvpn Giớqmari mấsbkyy lầzwvpn giódwyt tanh mưojaga máexrlu Tàhhgl Thầzwvpn Đlugoếmxbx cung càhhglng bịrpkh Hoàhhglng Tiểdwytu Long mộhptht lầzwvpn pháexrl hủmzpwy!
hhgl Thầzwvpn Đlugoếmxbx tửiwcahhglng bịrpkh Hoàhhglng Tiểdwytu Long giếmxbxt chếmxbxt, ngoạplqti trừqmarhhgl Thầzwvpn Đlugoplqti Đlugoếmxbx Phong Sởrbaqjmoyng sốwhsi írbaqt Tàhhgl Thầzwvpn Đlugoếmxbx cung lãkasqo tổxmaj trốwhsin ra ngoàhhgli, cáexrli kháexrlc Tàhhgl Thầzwvpn Đlugoếmxbx cung lãkasqo tổxmaj toàhhgln bộhpth chếmxbxt đmbppi!
exrli kháexrlc cáexrlc loạplqti, cũmsdxng làhhglm cho Hoàhhglng Tiểdwytu Long vôwphl đmbpprpkhch oai sâaieau sắdicpc dấsbkyu ấsbkyn ởrbaqexrlc giớqmari cưojagqtxing giảvusy trong lòjriong.

jmoy cho làhhgl Cuồynimng Lôwphli Ma tôwphln tựkrol nhậgypxn chírbaqnh mìrqobnh ởrbaq Ma giớqmari códwyt thểdwytwphlojaga gọhhgli giódwyt, códwyt thểdwyt mộhptht hôwphl vạplqtn ứrijqng, cũng khôwphlng thìrqob ra nhậgypxn đmbppếmxbxn códwyt thểdwytjmoyng Hoàhhglng Tiểdwytu Long đmbppwhsii kháexrlng.

“Lãkasqo Long, vậgypxy chúmsdxng ta làhhglm sao bâaieay giờqtxi?” Hồynimi lâaieau, Báexrlch Biếmxbxn Ma Tôwphlng cáexrlnh lãkasqo bừqmarng tỉotzynh, hỏotzyi Long lãkasqo.

Long lãkasqo hai mắdicpt lấsbkyp loéhpth: “Chỉotzydwyt thểdwyt trưojagqmarc tiêaiean chờqtxikasqo tổxmajwphlng lạplqti đmbppâaieay lạplqti nódwyti.


exrlch Biếmxbxn Ma Tôwphlng chưojagkasqo mộhptht mảvusynh mặdwytc nódwyti.


Hoàhhglng Tiểdwytu Long ba chữxlhhhhgly, phảvusyng phấsbkyt ngàn vạn toàhhgl hỗxczpn đmbpphpthn cựkrolmsdxi, éhpthp tớqmari mọhhgli ngưojagqtxii códwyt gan khôwphlng kịrpkhp thởrbaq.

hhglmsdxc nàhhgly Báexrlch Biếmxbxn Ma Tôwphlng Vĩjrwqnh Hằdkswng Ma Thàhhglnh bêaiean trong mậgypxt thấsbkyt, Trầzwvpn Vĩjrwq Kiệojagn “Oa” mộhptht tiếmxbxng, háexrl mồynimm tinh huyếmxbxt lớqmarn phun, mộhptht mặdwytt khódwytdwyt thểdwyt tin, sắdicpc mặdwytt táexrli nhợapwyt khôwphlng huyếmxbxt màhhgl nhìrqobn quỳsndm trưojagqmarc mặdwytt hắdicpn hưojagqmarng vềpmte hắdicpn bẩaieam báexrlo Báexrlch Biếmxbxn Ma Tôwphlng đmbppojag tửiwca.

“Cáexrli gìrqob, hắdicpn, hắdicpn làhhgl Hoàhhglng Tiểdwytu Long? !” Hắdicpn âaieam thanh run rẩaieay.

“Đlugoúmsdxng, thiếmxbxu chủmzpw, hiệojagn tạplqti Vĩjrwqnh Hằdkswng Ma Thàhhglnh đmbppãkasq truyềpmten ra, hắdicpn chírbaqnh làhhgl Hồynimng Môwphlng Chi Vưojagơxuzjng đmbppojag tửiwca thâaiean truyềpmten, làhhgl mớqmari đmbpprijqng đmbppzwvpu Đlugorpkha Ngụhoivc Hoàhhglng Tiểdwytu Long!” Cáexrli kia Báexrlch Biếmxbxn Ma Tôwphlng đmbppojag tửiwca cung kírbaqnh nódwyti, cũng làhhgl khódwythpthn mộhptht mặdwytt sợapwykasqi.

Bấsbkyt luậgypxn ai nhắdicpc tớqmari Hoàhhglng Tiểdwytu Long, đmbpppmteu sẽdicp cảvusym thấsbkyy áexrlp lựkrolc thậgypxt lớqmarn.

Trầzwvpn Vĩjrwq Kiệojagn lạplqti làhhgl mộhptht cáexrli tinh huyếmxbxt phun ra.

“Thiếmxbxu chủmzpw, ngưojagơxuzji, khôwphlng códwyt sao chứrijq?” Cáexrli kia Báexrlch Biếmxbxn Ma Tôwphlng đmbppojag tửiwca kinh ngạplqtc hỏotzyi.

“Lăfoqon, cúmsdxt cho ta!” Đlugohptht nhiêaiean, Trầzwvpn Vĩjrwq Kiệojagn ngẩaieang đmbppzwvpu, mộhptht mặdwytt dữxlhh tợapwyn, hốwhsing mộhptht tiếmxbxng.

exrli kia Báexrlch Biếmxbxn Ma Tôwphlng đmbppojag tửiwca sợapwy đmbppếmxbxn luốwhsing cuốwhsing màhhgl chạplqty.

“Hoàhhglng, tiểdwytu, rồynimng!” Trầzwvpn Vĩjrwq Kiệojagn từqmarng chữxlhh từqmarng chữxlhh thìrqob thầzwvpm.

Ngay ởrbaq Hoàhhglng Tiểdwytu Long tiếmxbxt lộhpth thâaiean phậgypxn khôwphlng đmbppếmxbxn bao lâaieau, đmbpphptht nhiêaiean, Vĩjrwqnh Hằdkswng Ma Thàhhglnh lạplqti truyềpmten ra tin tứrijqc.

“Hoàhhglng Tiểdwytu Long làhhgl đmbpprijqng đmbppzwvpu Đlugorpkha Ngụhoivc! Giếmxbxt hắdicpn! Tuyệojagt khôwphlng thểdwyt đmbppdwyt cho hắdicpn lêaiean làhhglm chúmsdxng ta Ma giớqmari Ma Tổxmaj!”
“Khôwphlng sai, hắdicpn leo lêaiean Đlugoăfoqong Ma Tháexrlp tầzwvpng thứrijq chírbaqn đmbppotzynh chódwytp, nếmxbxu nhưojag bịrpkh hắdicpn thu đmbppmzpwexrlu lớqmarn ma bia, chúmsdxng ta Ma giớqmari chẳpmteng phảvusyi làhhgl muốwhsin nhậgypxn hắdicpn vìrqobhhgl Ma Tổxmaj? Tuyệojagt khôwphlng thểdwyt đmbppdwyt cho hắdicpn thu đmbppmzpwexrlu lớqmarn ma bia! Giếmxbxt Hoàhhglng Tiểdwytu Long!”.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.