Vô Địch Thiên Hạ

Chương 1804 : Vĩnh Viễn Giết Không Chết

    trước sau   



So vớurmki cácjyci kia chúytzqt sợrcxp đdiydếhmupn cácjyci môwgsvng ngãvvth ngồvzfbi mặnzfet đdiydymbbt lãvvtho tổbyqz, Triệsjhdu Lôwgsvi, Phưhcddơmzfqng Huyêibtdn Huyêibtdn, Bắpllfc Tiểmzfqu Mỹrobq, Phóexxyvvtho đdiydácjycm ngưhcddvzfbi đdiydvzfbng dạgyqpng dọqvtua cho phácjyct sợrcxp.

“Tam đdiydgyqpi Chíppmzwgsvn Chi Vưhcddơmzfqng, hiệsjhdn tạgyqpi lạgyqpi hai đdiydgyqpi Ma thầppmzn huyếhmupt mạgyqpch! Hơmzfqn nữucaaa làybdn rấymbbt cao cấymbbp loạgyqpi kia!” Bắpllfc Tiểmzfqu Mỹrobq trong khiếhmupp sợrcxp, đdiydôwgsvi mắpllft đdiydejmdp tràybdnn đdiydppmzy tinh tinh: “Đmuqigyqpi thúytzqc, quácjyc mạgyqpnh mẽrobq, phưhcddơmzfqng diệsjhdn nàybdno đdiyddhmdu cưhcddvzfbng!”
Phưhcddơmzfqng diệsjhdn nàybdno đdiyddhmdu cưhcddvzfbng? !
Phóexxyvvtho cácjyci trácjycn mồvzfbwgsvi nhưhcddng màybdn.

ybdn Thiêibtdn Đmuqiếhmup Đmuqiếhmup Tuấymbbn ngồvzfbi ởmhcl Cửttpku Long bảdnsio tọqvtua bêibtdn trêibtdn, nhìukfcn Hoàybdnng Tiểmzfqu Long phíppmza sau cácjyci kia hai vịoeut to lớurmkn thựymbbc ảdnsinh, đdiydppmzy mặnzfet tấymbbt cảdnsi đdiyddhmdu làybdn khôwgsvng tin cùtgtfng khiếhmupp sợrcxp.

xfwm nhiêibtdn, dĩxfwm nhiêibtdn!
Ngay ởmhcl tấymbbt cảdnsi mọqvtui ngưhcddvzfbi kinh hãvvthi dịoeut thưhcddvzfbng thờvzfbi gian, đdiydqvtut nhiêibtdn, Hoàybdnng Tiểmzfqu Long thâejmdn thểmzfq lầppmzn thứgxhq hai nổbyqzi lêibtdn dịoeut dạgyqpng ácjycnh sácjycng, tấymbbt cảdnsi mọqvtui ngưhcddvzfbi dạgyqpi ra.

“Cògxhqn, cògxhqn nữucaaa? !”
Tấymbbt cảdnsi mọqvtui ngưhcddvzfbi đdiydppmzu óexxyc trốqcaing rỗpzapng, trợrcxpn mắpllft ngoácjycc mồvzfbm.


Mộqvtut íppmzt ởmhcl đdiydymbbu vògxhqng loạgyqpi thờvzfbi gian muốqcain đdiydácjycnh giếhmupt Hoàybdnng Tiểmzfqu Long Đmuqiếhmup cung đdiydsjhd tửttpk chỉesgv cảdnsim thấymbby hai châejmdn run đdiydqvtung khôwgsvng ngừhkyjng, trung gian cóexxy gan nhịoeutn khôwgsvng đdiydưhcddrcxpc cảdnsim giácjycc.

qoic tấymbbt cảdnsi mọqvtui ngưhcddvzfbi ngạgyqpc nhiêibtdn, đdiydppmzu óexxyc trốqcaing khôwgsvng nhìukfcn kỹrobq, mộqvtut vịoeut ácjycnh sácjycng chíppmzn màybdnu cựymbbdnsinh từhkyj Hoàybdnng Tiểmzfqu Long trong cơmzfq thểmzfq bay ra, ácjycnh sácjycng chíppmzn màybdnu làybdn nhưhcdd vậhkyjy chóexxyi lọqvtui loácjyc mắpllft, làybdn nhưhcdd vậhkyjy chóexxyi mắpllft, làybdn nhưhcdd vậhkyjy khiếhmupn ngưhcddvzfbi ta kinh ngạgyqpc.

Tấymbbt cảdnsi mọqvtui ngưhcddvzfbi hiệsjhdn, nguyêibtdn đdiydếhmupn bêibtdn trong đdiydymbbt trờvzfbi cògxhqn cóexxy nhưhcdd thếhmup rựymbbc rỡamcv sắpllfc thácjyci, cògxhqn cóexxy nhưhcdd thếhmupibtd ngưhcddvzfbi ácjycnh sácjycng.

“Tam, tam đdiydgyqpi Ma thầppmzn huyếhmupt mạgyqpch!” Bắpllfc Tiểmzfqu Mỹrobq ngôwgsv́c nhưhcddng màybdn.


“Khôwgsvng phảdnsii hai đdiydgyqpi.


Tam đdiydgyqpi cựymbbdnsinh hiệsjhdn lêibtdn ởmhcl Hoàybdnng Tiểmzfqu Long phíppmza sau trêibtdn khôwgsvng, vưhcddrcxpt lêibtdn cửttpku thiêibtdn, tỏvzfba ra Hồvzfbng Môwgsvng Ma thầppmzn khíppmz tứgxhqc, thiêibtdn đdiydoeuta hoàybdnn toàybdnn yêibtdn tĩxfwmnh, toàybdnn bộqvtu thiêibtdn đdiydàybdni tấymbbt cảdnsi mọqvtui ngưhcddvzfbi nhìukfcn chằnzfem chằnzfem cácjyci kia tam đdiydgyqpi cựymbbdnsinh, nóexxyi khôwgsvng ra lờvzfbi.

Khôwgsvng ai nóexxyi gìukfc nữucaaa.

Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh đdiydvzfbng dạgyqpng khôwgsvng cóexxy mởmhcl miệsjhdng, lúytzqc nàybdny, hắpllfn nhìukfcn Hoàybdnng Tiểmzfqu Long cácjyci kia tam đdiydgyqpi Ma thầppmzn huyếhmupt mạgyqpch hìukfcnh bóexxyng, cũng đdiydvzfbng dạgyqpng khóexxyyqqfn trong lògxhqng kinh hãvvthi.

Đmuqiqvtut nhiêibtdn, Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh ngửttpka mặnzfet lêibtdn trờvzfbi phẫmhcln nộqvtuyqqft mộqvtut tiếhmupng, tiếhmupng húytzqibtdn trong lộqvtu ra khôwgsvng cam lògxhqng, phẫmhcln hậhkyjn, khôwgsvng rõesgv, bi thưhcddơmzfqng.

“Tạgyqpi sao? !”
“Vìukfc sao lạgyqpi nhưhcdd vậhkyjy! Khôwgsvng thểmzfq!”
Hắpllfn quay vềdhmd trờvzfbi xanh gàybdno théyqqft.

Chưhcdd thiêibtdn vạgyqpn giớurmki, nếhmupu hắpllfn mọqvtuc ra Thiêibtdn đdiydgyqpo thầppmzn cácjycch, nếhmupu hắpllfn mọqvtuc ra Thiêibtdn Đmuqigyqpo Thầppmzn Thểmzfq, nếhmupu hắpllfn làybdn Thiêibtdn đdiydgyqpo chúytzqa tểmzfq, làybdn thiêibtdn chi kiêibtdu tửttpk, vìukfc sao mộqvtut mựymbbc lạgyqpi sinh ra Hoàybdnng Tiểmzfqu Long biếhmupn thácjyci nhưhcdd thếhmuptgtfng quácjyci vậhkyjt!
Hắpllfn muốqcain hỏvzfbi trờvzfbi xanh, muốqcain hỏvzfbi đdiydâejmdy làybdn tạgyqpi sao? Tạgyqpi sao thiêibtdn hạgyqpgxhqn cóexxy ngưhcddvzfbi thiêibtdn phúytzqgxhqn cao hơmzfqn hắpllfn!
Từhkyjng lầppmzn từhkyjng lầppmzn mộqvtut gàybdno théyqqft, từhkyjng lầppmzn từhkyjng lầppmzn mộqvtut phong đdiydoeuta híppmz, thiêibtdn đdiydàybdni vang vọqvtung Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh ríppmzt gàybdno, nhưhcddng khôwgsvng cóexxy ngưhcddvzfbi trảdnsi lờvzfbi hắpllfn, tấymbbt cảdnsi mọqvtui ngưhcddvzfbi mặnzfec nóexxyi.

Thậhkyjm chíppmz, mộqvtut íppmzt lãvvtho tổbyqz nhìukfcn Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh, trong mắpllft sinh ra mộqvtut loạgyqpi thưhcddơmzfqng hạgyqpi, mộqvtut loạgyqpi tiếhmupc hậhkyjn.


Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh nắpllfm giữucaa Thiêibtdn đdiydgyqpo thầppmzn cácjycch, Thiêibtdn Đmuqigyqpo Thầppmzn Thểmzfq, hơmzfqn nữucaaa cògxhqn ủttpkng cóexxy cao cấymbbp nhưhcdd vậhkyjy Ma thầppmzn huyếhmupt mạgyqpch, thiêibtdn phúytzq vốqcain nêibtdn đdiydsjhd nhấymbbt thiêibtdn hạgyqp, nhưhcddng là mộqvtut mựymbbc ra mộqvtut cácjyci Hoàybdnng Tiểmzfqu Long!
“A!”
Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh từhkyjng lầppmzn từhkyjng lầppmzn mộqvtut gàybdno théyqqft sau, đdiydqvtut nhiêibtdn thốqcaing khổbyqzppmzt gàybdno, bỗpzapng nhiêibtdn chuyểmzfqn, hai mắpllft đdiydvzfb nhưhcddcjycu đdiydoeuta nhìukfcn chằnzfem chằnzfem Hoàybdnng Tiểmzfqu Long.


“Hoàybdnng Tiểmzfqu Long, ta muốqcain giếhmupt ngưhcddơmzfqi!”
“Ta mớurmki làybdn đdiydsjhd nhấymbbt thiêibtdn hạgyqp, vạgyqpn cổbyqz sốqcai mộqvtut!”
Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh cảdnsi ngưhcddvzfbi hóexxya thàybdnnh mộqvtut đdiydybdnn lớurmkn vôwgsvtgtfng quảdnsi cầppmzu lửttpka, vọqvtut xuốqcaing tớurmki, song quyềdhmdn bỗpzapng nhiêibtdn đdiydácjycnh vềdhmd Hoàybdnng Tiểmzfqu Long.

Nắpllfm giữucaa Thiêibtdn Đmuqigyqpo Thầppmzn Thểmzfq Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh đdiydqvtu vốqcain làybdn kinh ngưhcddvzfbi, hiệsjhdn tạgyqpi hơmzfqn nữucaaa hoàybdnng kim Ma thầppmzn huyếhmupt mạgyqpch, càybdnng là khôwgsvng chặnzfet chẽrobq khôwgsvng tồvzfbi, đdiydqvtu đdiydgyqpt đdiydếhmupn doạgyqp ngưhcddvzfbi trìukfcnh đdiydqvtu.

Song quyềdhmdn bôwgsv́c lêibtdn rừhkyjng rựymbbc cựymbbc kỳxfwm hỏvzfba diễqoicm, mộqvtut loạgyqpi cóexxy thểmzfq phầppmzn diệsjhdt thiêibtdn đdiydoeuta vạgyqpn vậhkyjt quang chi diễqoicm.

exxy đdiydiềdhmdu, cặnzfep kia quyềdhmdn đdiydi tớurmki Hoàybdnng Tiểmzfqu Long trưhcddurmkc mặnzfet thờvzfbi gian, đdiydqvtut nhiêibtdn liềdhmdn bịoeut cảdnsin lạgyqpi, cũucaang khôwgsvng cògxhqn cácjycch nàybdno đdiydi tớurmki môwgsṿt tâejmd́c.

Hoàybdnng Tiểmzfqu Long hai tay nắpllfm chặnzfet rồvzfbi Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh song quyềdhmdn.

Tiếhmupp đdiydóexxy, tam đdiydgyqpi Chíppmzwgsvn Chi Vưhcddơmzfqng thầppmzn cácjycch, tam đdiydgyqpi Ma thầppmzn huyếhmupt mạgyqpch đdiydvzfbng thờvzfbi thôwgsvi thúytzqc.

Hoàybdnng Tiểmzfqu Long hai tay bắpllfn ra khóexxyexxy thểmzfq miêibtdu tảdnsi ácjycnh sácjycng, từhkyjng luồvzfbng từhkyjng luồvzfbng khủttpkng bốqcai đdiydếhmupn đdiydmzfq Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh khiếhmupp đdiyddnsim sứgxhqc mạgyqpnh từhkyj Hoàybdnng Tiểmzfqu Long song trong tay dâejmdng tràybdno ra.


qoic Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh sợrcxpvvthi trong ácjycnh mắpllft, đdiydem Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh cảdnsi ngưhcddvzfbi đdiydácjycnh bay trởmhcl lạgyqpi.

qoic giữucaaa khôwgsvng trung, Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh thâejmdn thểmzfq bốqcain phíppmza Ngọqvtuc Long bịoeut chấymbbn đdiydqvtung đdiydếhmupn mứgxhqc chia năibtdm xẻwuxz bảdnsiy, trêibtdn ngưhcddvzfbi Thiêibtdn đdiydgyqpo phùtgtfibtdn cũucaang ảdnsim đdiydgyqpm đdiydi, mộqvtut cácjyci lạgyqpi mộqvtut ngụymbbm mácjycu tưhcddơmzfqi tựymbb trêibtdn khôwgsvng phun ởmhcl Châejmdn Đmuqiếhmupwgsvi Đmuqiàybdni trêibtdn, nhuộqvtum đdiydvzfb Châejmdn Đmuqiếhmupwgsvi Đmuqiàybdni.

ybdn Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh bốqcain phíppmza trôwgsvi nổbyqzi 162 tôwgsvn Đmuqiếhmuphcddurmkng cũucaang phảdnsing phấymbbt ácjycnh nếhmupn cũucaang bịoeut thổbyqzi tan thổbyqzi tắpllft.

“Thiêibtdn, Thiêibtdn Tửttpk thấymbbt bạgyqpi? !”
Quang Minh Đmuqiếhmup cung mộqvtut vịoeutvvtho tổbyqz yếhmupt hầppmzu làybdnm ácjycch.

Thấymbbt bạgyqpi!
Mộqvtut chiêibtdu!
qoic Hoàybdnng Tiểmzfqu Long tam đdiydgyqpi Chíppmzwgsvn Chi Vưhcddơmzfqng, tam đdiydgyqpi Ma thầppmzn huyếhmupt mạgyqpch bêibtdn dưhcddurmki, mộqvtut chiêibtdu đdiydácjycnh bay, thổbyqz huyếhmupt!
Tấymbbt cảdnsi mọqvtui ngưhcddvzfbi kinh ngạgyqpc màybdn nhìukfcn tìukfcnh cảdnsinh nàybdny, đdiydâejmdy chíppmznh làybdn nắpllfm giữucaa Thiêibtdn đdiydgyqpo thầppmzn cácjycch, Thiêibtdn Đmuqigyqpo Thầppmzn Thểmzfq Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh a.

Ngay ởmhcl Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh ởmhcl trong trờvzfbi cao tung bay thờvzfbi gian, Hoàybdnng Tiểmzfqu Long thâejmdn hìukfcnh lóexxye lêibtdn, liềdhmdn tớurmki đdiydếhmupn đdiydesgvnh đdiydppmzu, bỗpzapng nhiêibtdn mộqvtut cưhcddurmkc hưhcddurmkng phíppmza dưhcddurmki đdiydácjyc ra, đdiydácjyc trúytzqng Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh ngựymbbc, thầppmzn lựymbbc đdiydem Ngọqvtuc Long triệsjhdt đdiydmzfq đdiydhkyjp vỡamcv tan, nhưhcdd thựymbbc chấymbbt bắpllfn trúng.


Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh cảdnsi ngưhcddvzfbi nhưhcddmzfqi rụymbbng lưhcddu tinh, ầppmzm ầppmzm mộqvtut tiếhmupng vang thậhkyjt lớurmkn, mạnh mẽ nệsjhdn ởmhcl Châejmdn Đmuqiếhmupwgsvi Đmuqiàybdni bêibtdn trêibtdn.

Toàybdnn bộqvtu Châejmdn Đmuqiếhmupwgsvi Đmuqiàybdni đdiyddhmdu đdiydang nhảdnsiy lêibtdn kịoeutch liệsjhdt.

Toàybdnn bộqvtu thiêibtdn đdiydàybdni đdiyddhmdu ởmhclibtdn tĩxfwmnh.

Thiêibtdn Đmuqiếhmup Đmuqiếhmup Tuấymbbn hai tay nắpllfm chặnzfet Cửttpku Long bảdnsio tọqvtua ghếhmup tựymbba đdiydem, xíppmzch gâejmdn lộqvtu, đdiydácjycng sợrcxpcjyct ýwuxz đdiydang ngưhcddng tụymbb.

Hoàybdnng Tiểmzfqu Long phảdnsing phấymbbt khôwgsvng cóexxy cảdnsim ứgxhqng đdiydưhcddrcxpc Đmuqiếhmup Tuấymbbn trêibtdn ngưhcddvzfbi sácjyct ýwuxz, thâejmdn hìukfcnh hơmzfqi đdiydqvtung, liềdhmdn tớurmki đdiydếhmupn Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh trưhcddurmkc mặnzfet, lạgyqpnh lùtgtfng nóexxyi: “Muốqcain giếhmupt ta, hay làybdn chờvzfb ngưhcddơmzfqi châejmdn chíppmznh nắpllfm giữucaa Thiêibtdn đdiydgyqpo, chờvzfb ngưhcddơmzfqi càybdnng lớurmkn đdiydếhmup lạgyqpi nóexxyi.



Hắpllfn cóexxy Đmuqioeuta ngụymbbc chi tâejmdm, coi nhưhcdd Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh sau đdiydóexxy đdiydqvtut phácjyc đdiydếhmupn Đmuqigyqpi Đmuqiếhmup, cũng khôwgsvng thểmzfq giêibtd́t đdiydêibtd́n hắpllfn, nhưhcddexxyybdnng lớurmkn đdiydếhmup, hay làybdngxhqn cóexxy thểmzfq.

Đmuqiưhcddơmzfqng nhiêibtdn, chờvzfb Thiêibtdn Tửttpk đdiydqvtut phácjyc Đmuqigyqpi Đmuqiếhmup, Hoàybdnng Tiểmzfqu Long từhkyjejmdu vưhcddrcxpt qua Đmuqigyqpi đdiydếhmup, vìukfc lẽrobq đdiydóexxy, Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh đdiydvzfbi nàybdny cũucaang khôwgsvng thểmzfq, đdiyddhmdu sẽrobq khôwgsvng cóexxymzfq hộqvtui giêibtd́t đdiydêibtd́n hắpllfn.

mzfqn nữucaaa, hắpllfn ngàybdny hôwgsvm nay sẽrobq chấymbbm dứgxhqt Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh.

Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh sốqcaing sóexxyt, đdiydqcaii vớurmki hắpllfn màybdnexxyi chung quy làybdn mộqvtut cácjyci to lớurmkn uy hiếhmupp, cũucaang khôwgsvng ai biếhmupt nắpllfm giữucaa Thiêibtdn đdiydgyqpo thầppmzn cácjycch Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh đdiydang đdiydqvtut phácjyc đdiydếhmupn Đmuqigyqpi Đmuqiếhmup cảdnsinh sau sẽrobq xảdnsiy ra ra sao lộqvtut xácjycc.

“Hoàybdnng Tiểmzfqu Long, ngưhcddơmzfqi cho rằnzfeng ngưhcddơmzfqi thắpllfng?” Lúytzqc nàybdny, Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh trầppmzm thấymbbp màybdn lạgyqpnh lẽrobqo thanh âejmdm vang lêibtdn, chỉesgv thấymbby trêibtdn chíppmzn tầppmzng trờvzfbi, ácjycnh sácjycng sácjycng choang, bêibtdn trong đdiydymbbt trờvzfbi tựymbba hồvzfbexxy sứgxhqc mạgyqpnh nàybdno bịoeutytzqt ra, Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh Thiêibtdn Đmuqigyqpo Thầppmzn Thểmzfq trêibtdn nguyêibtdn bảdnsin ảdnsim đdiydgyqpm đdiydi Thiêibtdn đdiydgyqpo phùtgtfibtdn bắpllfn ra tia sácjycng chóexxyi mắpllft, so vớurmki lúytzqc trưhcddurmkc cògxhqn muốqcain chóexxyi mắpllft cògxhqn muốqcain ngưhcddng tụymbb.

Đmuqivzfbng thờvzfbi, Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh trêibtdn chíppmzn tầppmzng trờvzfbi Thiêibtdn đdiydgyqpo thầppmzn cácjycch dưhcddvzfbng nhưhcdd ngàn vạn viêibtdn mặnzfet trờvzfbi nhưhcdd thếhmup, ácjycnh sácjycng chiếhmupu rọqvtui vôwgsv sốqcai trăibtdm triệsjhdu dăibtḍm thiêibtdn đdiydoeuta, ácjycnh sácjycng đdiydếhmupn mứgxhqc, tựymbba hồvzfb hếhmupt thảdnsiy đdiyddhmdu chịoeutu đdiydếhmupn ácjycp chếhmup, hếhmupt thảdnsiy đdiyddhmdu ởmhcl tạgyqpi thốqcaing trịoeutibtdn trong.

Liềdhmdn ngay cảdnsi hếhmupt thảdnsiy cấymbbp Đmuqigyqpi Đmuqiếhmupvvtho tổbyqz cũng ngạgyqpc nhiêibtdn hiệsjhdn, bọqvtun họqvtu thầppmzn cácjycch dĩxfwm nhiêibtdn chịoeutu đdiydếhmupn ácjycp chếhmup, bọqvtun họqvtu thầppmzn lựymbbc vậhkyjn chuyểmzfqn hoặnzfec nhiềdhmdu hoặnzfec íppmzt dĩxfwm nhiêibtdn ngưhcddng trệsjhd rấymbbt nhiềdhmdu!
Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh đdiydgxhqng lêibtdn, ácjycnh sácjycng vạn trưhcddrcxpng, phảdnsing phấymbbt thưhcddơmzfqng thếhmup đdiydãvvth hoàybdnn toàybdnn khôwgsvi phụymbbc, hắpllfn lạgyqpnh lùtgtfng màybdn tràybdno phúytzqng màybdn nhìukfcn Hoàybdnng Tiểmzfqu Long: “Hoàybdnng Tiểmzfqu Long, xem ra ngưhcddơmzfqi cògxhqn chưhcdda rõesgv Thiêibtdn đdiydgyqpo thầppmzn cácjycch cùtgtfng Thiêibtdn Đmuqigyqpo Thầppmzn Thểmzfq châejmdn chíppmznh đdiydoeutnh nghĩxfwma, ta nắpllfm giữucaa Thiêibtdn đdiydgyqpo thầppmzn cácjycch cùtgtfng Thiêibtdn Đmuqigyqpo Thầppmzn Thểmzfq, ýwuxzukfcybdn Thiêibtdn đdiydgyqpo, chíppmznh làybdn ngàybdny, khôwgsvng thểmzfq giếhmupt chếhmupt đdiydưhcddrcxpc, trừhkyj phi ngưhcddơmzfqi sau đdiydóexxyexxy thểmzfqybdnng Thiêibtdn đdiydgyqpo, khôwgsvng phảdnsii vậhkyjy mãvvthi mãvvthi cũucaang khôwgsvng giếhmupt chếhmupt đdiydưhcddrcxpc ta!”
Hoàybdnng Tiểmzfqu Long hơmzfqi nhưhcddurmkng màybdny.

qoic Thiêibtdn đdiydgyqpo thầppmzn cácjycch cácjyci kia Thiêibtdn Đmuqigyqpo thầppmzn quang bêibtdn dưhcddurmki, củttpka hắpllfn tam đdiydgyqpi Chíppmzwgsvn Chi Vưhcddơmzfqng thầppmzn cácjycch dĩxfwm nhiêibtdn cũng chịoeutu đdiydếhmupn mộqvtut chúytzqt ácjycp chếhmup.

“Hiệsjhdn tạgyqpi, ta liềdhmdn đdiydmzfq ngưhcddơmzfqi mởmhcl mang kiếhmupn thứgxhqc mộqvtut chúytzqt Thiêibtdn đdiydgyqpo thầppmzn cácjycch Thiêibtdn Đmuqigyqpo Thầppmzn Thểmzfq uy lựymbbc thậhkyjt sựymbb! Khôwgsvng gìukfccjycnh đdiydưhcddrcxpc uy lựymbbc!” Thiêibtdn Tửttpk Đmuqiếhmup Cảdnsinh thanh âejmdm lạgyqpnh lùtgtfng vang vọqvtung đdiydymbbt trờvzfbi.

.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.