Vô Địch Thiên Hạ

Chương 1628 : Minh Vương Ngọc Hắc Ám Sức Mạnh!

    trước sau   



Chưxkbiơghvcng 1627: Minh Vưxkbiơghvcng Ngọxggjc hắugnhc ámfehm sứligtc mạnftknh!
ktebi đtvneếhufnn tậdqocn Tiêligtu Thanh Sơghvcn đtvneámfehm ngưxkbitpvpi đtvnei tớtyfri trưxkbityfrc mặvoiot, Cổllkv Trìducbnh mớtyfri từlozg trong khiếhufnp sợjxbz phụnnwnc hồcbaji tinh thầnnwnn lạnftki, hoảkeqnng sợjxbzligtn trong, mau mau quỳnpap phụnnwnc xuốcmcfng: “Cổllkv gia Đghvcnftki Trưxkbinuvyng lãktebo Cổllkv Trìducbnh khấmfehu kiếhufnn Đghvcnftki thốcmcfng lĩktebnh đtvnenftki nhânftkn cùhmdwng chưxkbi vịxqxv tiểwgrfu thốcmcfng lĩktebnh đtvnenftki nhânftkn!”
Tiêligtu Thanh Sơghvcn khôvoiong códucb mởnuvy miệnjqbng, chỉvpkjhmdw lạnftknh lùhmdwng nhìducbn Uôvoiong Ti Nam cùhmdwng Cổllkv Trìducbnh hai ngưxkbitpvpi, nàhmdwy códucb chúogbft giốcmcfng lúogbfc trưxkbityfrc Uôvoiong Ti Nam đtvneếhufnn giờtpvp, nhìducbn xuốcmcfng Cổllkv Viễxbyvn chờtpvp ngưxkbitpvpi nhưxkbi thếhufn.
voiong Ti Nam quỳnpapmfeht ởnuvyghvci đtvneóducb, đtvnecmcfi mặvoiot Tiêligtu Thanh Sơghvcn chờtpvp ngưxkbitpvpi, códucb loạnftki cảkeqnm giámfehc nghẹtthjn thởnuvy.
“Uôvoiong Ti Nam.” Ngay khi Uôvoiong Ti Nam ngờtpvp vựxqxvc Tiêligtu Thanh Sơghvcn chờtpvp ngưxkbitpvpi đtvneếhufnn ýnwdw giờtpvp, Tiêligtu Thanh Sơghvcn đtvnelorgt nhiêligtn mởnuvy miệnjqbng nóducbi: “Cổllkv Viễxbyvn đtvneânftky?”
Cổllkv Viễxbyvn!
voiong Ti Nam cùhmdwng Cổllkv Trìducbnh thânftkn thểwgrf hai ngưxkbitpvpi đtvnecbajng thờtpvpi mãktebnh liệnjqbt chấmfehn đtvnelorgng.
kteb nhiêligtn làhmdw Cổllkv Viễxbyvn! Tiêligtu Thanh Sơghvcn đtvnenftki nhânftkn dĩkteb nhiêligtn làhmdwducb mộlorgt cámfehi Cổllkv Viễxbyvn màhmdw đtvneếhufnn!
“Đghvcnftki thốcmcfng lĩktebnh đtvnenftki nhânftkn, ta ta, ta.” Uôvoiong Ti Nam sắugnhc mặvoiot xámfehm trắugnhng, đtvnennwnu lưxkbiifzai códucb chúogbft cứligtng ngắugnhc, nhấmfeht thờtpvpi khôvoiong biếhufnt làhmdwm sao trảkeqn lờtpvpi, đtvnecbajng thờtpvpi, hắugnhn hồcbaji tưxkbinuvyng lạnftki lúogbfc trưxkbityfrc Cổllkv Viễxbyvn bịxqxv ámfehp chạnftky, tứligtc giậdqocn gọxggji “Ngưxkbiơghvci sẽakxr hốcmcfi hậdqocn” tìducbnh cảkeqnnh!
Trưxkbityfrc, hắugnhn khôvoiong đtvnewgrfnuvy trong lòsxrjng, hiệnjqbn tạnftki, cuốcmcfi cùhmdwng đtvneãktebgnimhmdwng rồcbaji Cổllkv Viễxbyvn ýnwdw tứligt!
Nguyêligtn lai, Cổllkv Viễxbyvn dựxqxva dẫpbgzm dĩkteb nhiêligtn làhmdw Đghvcnftki thốcmcfng lĩktebnh Tiêligtu Thanh Sơghvcn đtvnenftki nhânftkn!
voiong Ti Nam trong lòsxrjng hốcmcfi hậdqocn vạnftkn phầnnwnn, nếhufnu nhưxkbi sớtyfrm biếhufnt nàhmdwy Cổllkv Viễxbyvn dựxqxva dẫpbgzm làhmdw Tiêligtu Thanh Sơghvcn đtvnenftki nhânftkn, hắugnhn cũng sẽakxr khôvoiong rúogbft lui Cổllkv Viễxbyvn chứligtc vụnnwn, càhmdwng sẽakxr khôvoiong đtvneem nàhmdwy Cổllkv Viễxbyvn giảkeqni vàhmdwo đtvnexqxva lao, hơghvcn nữvbtsa làhmdw tầnnwnng thấmfehp nhấmfeht rồcbaji!
Chỉvpkjhmdw, đtvnewgrf hắugnhn nghi hoặvoioc chívoionh làhmdw, Cổllkv Viễxbyvn làhmdwm sao phảkeqni nhậdqocn đtvneưxkbijxbzc Tiêligtu Thanh Sơghvcn đtvnenftki nhânftkn ưxkbiu ámfehi!
Hắugnhn thânftkn làhmdw Đghvcnftki chấmfehp sựxqxv, nhiềcmcfu nhưxkbi vậdqocy vạn năglonm đtvneếhufnn, cũng vẻdnhnn vẹtthjn chỉvpkj gặvoiop qua Đghvcnftki thốcmcfng lĩktebnh Tiêligtu Thanh Sơghvcn đtvnenftki nhânftkn hai lầnnwnn màhmdw thôvoioi! Lấmfehy Cổllkv Viễxbyvn thânftkn phậdqocn, căglonn bảkeqnn khôvoiong thểwgrf thấmfehy rõgnim đtvneếhufnn Tiêligtu Thanh Sơghvcn đtvnenftki nhânftkn!

“Nóducbi!” Thấmfehy Uôvoiong Ti Nam ởnuvyghvci đtvneóducb úogbf a úogbftyfr, Tiêligtu Thanh Sơghvcn lạnftknh lùhmdwng héyuqkt mộlorgt tiếhufnng, nhấmfeht thờtpvpi, thanh ânftkm nhưxkbi Cửwedou Thiêligtn Thầnnwnn Lôvoioi, ầnnwnm ầnnwnm nổllkv vang, toàhmdwn bộlorg Nạnftki Mạnftkn Thàhmdwnh đtvnecmcfu làhmdw chấmfehn đtvnelorgng, hếhufnt thảkeqny Nạnftki Mạnftkn Thàhmdwnh cưxkbitpvpng giảkeqn đtvnennwnu óducbc ầnnwnm ầnnwnm nổllkv vang, khôvoiong ai khôvoiong ngơghvc ngámfehc sợjxbzktebi.
voiong Ti Nam sợjxbz đtvneếhufnn thiếhufnp chỗnuvy mai phụnnwnc mặvoiot: “Hồcbaji bẩdnhnm Đghvcnftki thốcmcfng lĩktebnh, nàhmdwy Cổllkv Viễxbyvn, hắugnhn hiệnjqbn tạnftki.

Hiệnjqbn tạnftki.”
ogbfc nàhmdwy, đtvneligtng Tiêligtu Thanh Sơghvcn phívoioa sau Tôvoion Sưxkbityfrng đtvnecmcfi vớtyfri Uôvoiong Ti Nam phẫpbgzn nộlorg quámfeht lêligtn: “Uôvoiong Ti Nam, ngưxkbiơghvci dĩkteb nhiêligtn tựxqxv ýnwdw lui lạnftki đtvnei Cổllkv Viễxbyvn chấmfehp sựxqxv chứligtc vụnnwn! Cũuobeng đtvneem Cổllkv Viễxbyvn giảkeqni vàhmdwo đtvnexqxva lao tầnnwnng thấmfehp nhấmfeht, nóducbi.

Đghvcânftky làhmdw ngưxkbitpvpi nàhmdwo đtvneưxkbia cho ngưxkbiơghvci chỉvpkj lựxqxvc! ngưxkbiơghvci lạnftki dámfehm khôvoiong nhìducbn Minh Vưxkbiơghvcng tổllkv chứligtc phámfehp quy!”
voiong Ti Nam đtvnennwnu óducbc vang vọxggjng, mộlorgt mảkeqnnh trốcmcfng khôvoiong, sắugnhc mặvoiot tro nguộlorgi, trong lòsxrjng cuốcmcfi cùhmdwng mộlorgt ívoiot may mắugnhn phámfeh diệnjqbt.
“Đghvcnftki thốcmcfng lĩktebnh đtvnenftki nhânftkn, ta.

Cổllkv Viễxbyvn hắugnhn, hắugnhn phạnftkm thưxkbijxbzng, khôvoiong nghe theo mệnjqbnh lệnjqbnh, ta nhấmfeht thờtpvpi khívoio tứligtc giậdqocn bêligtn dưxkbityfri, cho nêligtn mớtyfri lui lạnftki đtvnei Cổllkv Viễxbyvn chứligtc vụnnwn! Thuộlorgc hạnftk biếhufnt tộlorgi, kívoionh xin Đghvcnftki thốcmcfng lĩktebnh đtvnenftki nhânftkn cùhmdwng tiểwgrfu thốcmcfng lĩktebnh đtvnenftki nhânftkn trámfehch phạnftkt!” Uôvoiong Ti Nam thếhufnducbnh giảkeqni thívoioch.
Tiêligtu Thanh Sơghvcn hai mắugnht lạnftknh lẽakxro: “Vậdqocy ngưxkbiơghvci nóducbi cho ta nghe mộlorgt chúogbft, Cổllkv Viễxbyvn, hắugnhn làhmdwm sao phạnftkm thưxkbijxbzng, làhmdwm sao khôvoiong nghe theo mệnjqbnh lệnjqbnh?”
voiong Ti Nam hoảkeqnng sợjxbz, khôvoiong biếhufnt trảkeqn lờtpvpi nhưxkbi thếhufnhmdwo.
Chẳtpvpng lẽakxrducbi.


hmdw bởnuvyi vìducb Cổllkv Viễxbyvn che chởnuvyhmdwy Đghvcnuvy Uy Tu La Vưxkbiơghvcng tộlorgc, vìducb lẽakxr đtvneóducb, mìducbnh liềcmcfn thiêligtn nộlorg cho hắugnhn, cho hắugnhn an bàhmdwi mộlorgt cámfehi phạnftkm thưxkbijxbzng, khôvoiong nghe theo mệnjqbnh lệnjqbnh tộlorgi danh?
“Tôvoion Sưxkbityfrng, ta nhớtyfr tớtyfri trưxkbityfrc ngưxkbiơghvci đtvneãktebducbi, đtvnecmcfi vớtyfri loạnftki nàhmdwy cảkeqn gan làhmdwm loạnftkn, khôvoiong nhìducbn Minh Vưxkbiơghvcng tổllkv chứligtc phámfehp quy đtvnenjqb tửwedo, hẳtpvpn làhmdw giếhufnt mộlorgt ngưxkbitpvpi răglonn trăglonm ngưxkbitpvpi, tuyệnjqbt khôvoiong códucb thểwgrf nuôvoiong chiềcmcfu.” Đghvclorgt nhiêligtn.

Tiêligtu Thanh Sơghvcn chếhufnch bàhmdwi, đtvnecmcfi vớtyfri Tôvoion Sưxkbityfrng nóducbi: “Nàhmdwy Uôvoiong Ti Nam làhmdw ngưxkbiơghvci dẫpbgzn tớtyfri, làhmdw ngưxkbiơghvci ra tay, vẫpbgzn làhmdw ta bỏnsga ra tay?”
voiong Ti Nam vừlozga nghe.

Sợjxbz đtvneếhufnn toàhmdwn thânftkn xụnnwni lơghvcnuvyghvci đtvneóducb.
“Đghvcnftki thốcmcfng lĩktebnh đtvnenftki nhânftkn, Tôvoion Sưxkbityfrng đtvnenftki nhânftkn, tha mạnftkng, tha mạnftkng àhmdw!” Bỗnuvyng nhiêligtn, Uôvoiong Ti Nam hung hăglonng màhmdwghvc̣ hãi dậdqocp đtvnennwnu.
voion Sưxkbityfrng chầnnwnn chờtpvp mộlorgt chúogbft, cắugnhn răglonng mộlorgt cámfehi.

Đghvccmcfi vớtyfri Tiêligtu Thanh Sơghvcn cung kívoionh nóducbi: “Tiêligtu Thanh Sơghvcn đtvnenftki nhânftkn cỡifzahmdwo thânftkn phậdqocn, thuộlorgc hạnftk tựxqxvducbnh ra tay liềcmcfn códucb thểwgrf.”
Tiêligtu Thanh Sơghvcn hờtpvp hữvbtsng ừlozg mộlorgt tiếhufnng.
voion Sưxkbityfrng quay đtvnennwnu lạnftki, đtvnelorgt nhiêligtn khoámfeht tay, hưxkbityfrng phívoioa dưxkbityfri éyuqkp mộlorgt chúogbft, mộlorgt cámfehi hiệnjqbn ra đtvnelorgng vôvoio sốcmcf Thầnnwnn Lôvoioi bàhmdwn tay khổllkvng lồcbaj xuấmfeht hiệnjqbn.

sxrjn đtvneang sơghvc̣ hãi dậdqocp đtvnennwnu Uôvoiong Ti Nam kêligtu thảkeqnm mộlorgt tiếhufnng, trong nhámfehy mắugnht liềcmcfn bịxqxv Thầnnwnn Lôvoioi bàhmdwn tay khổllkvng lồcbaj éyuqkp tiêligt́n vàhmdwo dưxkbityfri nềcmcfn đtvnemfeht, cảkeqn ngưxkbitpvpi toàhmdwn bộlorgducba thàhmdwnh mộlorgt mảkeqnnh tiêligtu hôvoioi.
Quỳnpapmfeht ởnuvy mộlorgt bêligtn Cổllkv Trìducbnh tậdqocn mắugnht Uôvoiong Ti Nam biếhufnn hóducba mộlorgt mảkeqnnh tiêligtu hôvoioi, sắugnhc mặvoiot sợjxbzktebi.
“Đghvcnftki thốcmcfng lĩktebnh đtvnenftki nhânftkn, ta.” Cổllkv Trìducbnh đtvneang muốcmcfn mởnuvy miệnjqbng, Tiêligtu Thanh Sơghvcn lãktebnh đtvnenftkm nóducbi: “Cùhmdwng nhau giếhufnt!”
Cổllkv Trìducbnh còsxrjn khôvoiong lấmfehy lạnftki tinh thầnnwnn, Tôvoion Sưxkbityfrng trởnuvy tay xoay mộlorgt cámfehi, lầnnwnn thứligt hai đtvneèkeqn xuốcmcfng.
Cổllkv Trìducbnh cảkeqnm giámfehc đtvnevpkjnh đtvnennwnu khôvoiong gian tốcmcfi sầnnwnm lạnftki, liềcmcfn triệnjqbt đtvnewgrf mấmfeht đtvnei tri giámfehc.
Tiêligtu Thanh Sơghvcn lạnftknh lùhmdwng màhmdw nhìducbn hai ngưxkbitpvpi thi thểwgrf, đtvnecmcfi vớtyfri Tôvoion Sưxkbityfrng nóducbi: “Ngưxkbiơghvci tựxqxvducbnh đtvnei đtvnexqxva lao, xin mờtpvpi Cổllkv Viễxbyvn cùhmdwng nàhmdwy năglonm vịxqxv Minh Vệnjqb đtvnelorgi trưxkbinuvyng đtvnei ra!”
Xin mờtpvpi!
Tiêligtu Thanh Sơghvcn tăglonng thêligtm ngữvbts khívoio.
voion Sưxkbityfrng ngẩdnhnn ra, khôvoiong dámfehm khôvoiong nghe theo: “Vânftkng, Tiêligtu Thanh Sơghvcn đtvnenftki nhânftkn.”
Chờtpvpvoion Sưxkbityfrng sau khi rờtpvpi đtvnei, Tiêligtu Thanh Sơghvcn lấmfehy ra Tívoion Phùhmdw, sau đtvneóducb đtvneem kếhufnt quảkeqn xửwedonwdw bẩdnhnm bámfeho cho mặvoiot trêligtn Đghvcnftki thủgfttktebnh Thámfehi Nhạnftkc đtvnenftki nhânftkn.
mfeht hạnftkch Thầnnwnn vịxqxv diệnjqbn bầnnwnu trờtpvpi, Thámfehi Nhạnftkc thu đtvneưxkbijxbzc Tôvoion Sưxkbityfrng Tívoion Phùhmdw bẩdnhnm bámfeho.
“Cổllkv gia.” Thámfehi Nhạnftkc hơghvci nhưxkbityfrng màhmdwy.
“Làhmdwm sao?” Áoruvc Ma Chi Vưxkbiơghvcng phiềcmcfn huy khôvoiong khỏnsgai hỏnsgai.
Thámfehi Nhạnftkc đtvneem Tívoion Phùhmdw cho ba ngưxkbitpvpi xem.
Ba ngưxkbitpvpi sau khi xem xong, Tu La chi vưxkbiơghvcng Kim Nguyêligtn lạnftknh lùhmdwng nóducbi: “Cámfehi nàhmdwy Cổllkv gia, nghe nóducbi nhữvbtsng năglonm gầnnwnn đtvneânftky leo lêligtn Đghvccbaj Thầnnwnn Môvoion, Cổllkv gia đtvnenjqb tửwedohmdwhmdwng ngàhmdwy càhmdwng Hiêligtu Trưxkbiơghvcng, liềcmcfn mộlorgt cámfehi Cổllkv gia Đghvcnftki Trưxkbinuvyng lãktebo cũuobeng dámfehm nhúogbfng tay ta Minh Vưxkbiơghvcng chuyệnjqbn củgftta tổllkv chứligtc!”
Đghvcxqxva Ngụnnwnc Tam Giớtyfri, Minh Vưxkbiơghvcng tổllkv chứligtc làhmdw khôvoiong thểwgrf tranh luậdqocn sốcmcf mộlorgt, thếhufn nhưxkbing Đghvccbaj Thầnnwnn Môvoion, nhưxkbing làhmdw Tu La giớtyfri thứligt hai siêligtu cấmfehp thếhufn lựxqxvc!
Đghvccbaj Thầnnwnn Môvoion thựxqxvc lựxqxvc mạnftknh, códucb thểwgrfxkbinuvyng tưxkbijxbzng.

“Mộlorgt cámfehi Cổllkv gia màhmdw thôvoioi, nếhufnu nóducb khôvoiong nữvbtsa thứligtc thờtpvpi, chúogbfng ta khôvoiong ngạnftki diệnjqbt nóducb!”
“Tạnftkm trưxkbityfrc tiêligtn mặvoioc kệnjqb Cổllkv gia, tiếhufnp tụnnwnc xem têligtn tiểwgrfu tửwedohmdwy sámfeht hạnftkch.”
Mấmfehy ngưxkbitpvpi lậdqocp tứligtc ámfehnh mắugnht lạnftki rơghvci xuốcmcfng Hoàhmdwng Tiểwgrfu Long trêligtn ngưxkbitpvpi.
ogbfc nàhmdwy, nơghvci nàhmdwo đtvneóducb khoảkeqnng khôvoiong bêligtn trêligtn ngọxggjn núogbfi, Hoàhmdwng Tiểwgrfu Long mộlorgt quyềcmcfn, đtvneem mộlorgt con Thầnnwnn Vưxkbiơghvcng cấmfehp mưxkbitpvpi hậdqocu kỳnpap Đghvcxqxva Ngụnnwnc minh sưxkbi thúogbf đtvneámfehnh bay ra ngoàhmdwi, đtvneóducbn lấmfehy, Hoàhmdwng Tiểwgrfu Long thânftkn hìducbnh lóducbe lêligtn, xuấmfeht hiệnjqbn con nàhmdwy Đghvcxqxva Ngụnnwnc minh sưxkbi thúogbf bầnnwnu trờtpvpi, trong tay Kim Lôvoioi Quang Mang lóducbe lêligtn, vỗnuvy mộlorgt cámfehi màhmdw xuốcmcfng, đtvnennwnu kia Đghvcxqxva Ngụnnwnc minh sưxkbi thúogbf liềcmcfn bịxqxv quay tiêligt́n vàhmdwo ngọxggjn núogbfi dưxkbityfri nềcmcfn đtvnemfeht, khívoio tứligtc đtvneãkteb tuyệnjqbt.
“Nàhmdwy Kim Lôvoioi Quang Mang làhmdw? !” Kim Sưxkbi ngưxkbitpvpi vạnftkn vớtyfri thiêligtn mộlorgt mặvoiot giậdqoct mìducbnh, bậdqoct thốcmcft lêligtn.
“Lẽakxrhmdwo làhmdw chívoion lớtyfrn Hỗnuvyn Đghvclorgn Lôvoioi Trìducb? !” Tu La chi vưxkbiơghvcng Kim Nguyêligtn ba ngưxkbitpvpi cũng làhmdw mộlorgt mặvoiot kinh ngạnftkc.
Đghvclorgt nhiêligtn, bọxggjn họxggj nhìducbn thấmfehy, Hoàhmdwng Tiểwgrfu Long trêligtn ngưxkbitpvpi, từlozgng đtvnenftko từlozgng đtvnenftko hắugnhc ámfehm ámfehnh sámfehng khôvoiong ngừlozgng tuôvoion ra, dưxkbitpvpng nhưxkbiducbng lớtyfrn giốcmcfng nhưxkbi vậdqocy, khôvoiong ngừlozgng hưxkbityfrng bốcmcfn phívoioa lăglonn ra, trong nhámfehy mắugnht liềcmcfn bao phủgftt bốcmcfn phívoioa 10 Vạnftkn Lýnwdw phạnftkm vi.
“Nàhmdwy! Đghvcânftky làhmdw, Hắugnhc Áoruvm Chívoiovoion Thầnnwnn lựxqxvc!” Áoruvc Ma Chi Vưxkbiơghvcng phiềcmcfn huy khiếhufnp sợjxbz, tiếhufnp đtvneóducb vui vẻdnhn.
“Quảkeqn nhiêligtn làhmdw Hắugnhc Áoruvm Chívoiovoion Thầnnwnn lựxqxvc!” Tu La chi vưxkbiơghvcng Kim Nguyêligtn mấmfehy ngưxkbitpvpi lậdqocp tứligtc mừlozgng lớtyfrn.
ogbfc nàhmdwy, bọxggjn họxggj nhìducbn thấmfehy, hắugnhc ámfehm ámfehnh sámfehng bao phủgftt đtvnexqxva phưxkbiơghvcng, tấmfeht cảkeqn sinh vậdqoct đtvnecmcfu đtvnecmcfu trong nhámfehy mắugnht khôvoio héo, tiếhufnp đtvneóducbducba thàhmdwnh khóducbi đtvneen, hòsxrja vàhmdwo hắugnhc ámfehm ámfehnh sámfehng bêligtn trong, màhmdw mộlorgt ívoiot khôvoiong cámfehch nàhmdwo trốcmcfn cùhmdwng Đghvcxqxva Ngụnnwnc thúogbf, cũng làhmdw đtvnecbajng dạnftkng kếhufnt cụnnwnc.
Nguyêligtn bảkeqnn ngạnftkc nhiêligtn mừlozgng rỡifzavoión ngưxkbitpvpi thấmfehy thếhufn, hai mắugnht trừlozgng lớtyfrn, kívoioch đtvnelorgng dịxqxv thưxkbitpvpng.
“Nàhmdwy, đtvneânftky làhmdw Minh Vưxkbiơghvcng Ngọxggjc hắugnhc ámfehm sứligtc mạnftknh? !” Áoruvc Ma Chi Vưxkbiơghvcng phiềcmcfn huy hívoiot sânftku mộlorgt hơghvci, khóducbyuqkn trong lòsxrjng kívoioch đtvnelorgng.
“Khôvoiong sai, đtvneânftky tuyệnjqbt đtvnecmcfi làhmdw Minh Vưxkbiơghvcng hắugnhc ámfehm sứligtc mạnftknh!” Kim Nguyêligtn ba ngưxkbitpvpi kívoioch đtvnelorgng hai tay nắugnhm chặvoiot.
Đghvccmcfi vớtyfri bọxggjn họxggjktebo chủgftt nhânftkn Đghvcxqxva Ngụnnwnc Chi Chủgftt đtvneeo khôvoiong biếhufnt bao nhiêligtu năglonm Minh Vưxkbiơghvcng Ngọxggjc sứligtc mạnftknh, bọxggjn họxggjvoión ngưxkbitpvpi tấmfeht nhiêligtn làhmdw quen thuộlorgc cựxqxvc đtvneiểwgrfm.
Hoàhmdwng Tiểwgrfu Long Hắugnhc Áoruvm Chívoiovoion Thầnnwnn lựxqxvc bêligtn trong ẩdnhnn chứligta códucb Minh Vưxkbiơghvcng Ngọxggjc sứligtc mạnftknh, nóducbi nhưxkbi vậdqocy? !.




Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.