Vợ Của Tổng Tài Không Dễ
Chương 84 : Tôi đối xử với cô thế nào, đều phải chịu đựng
Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u chármsd n ghéxmmv t nhìsuhx n Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh, nhưwcsg ng lạrrev i đigzz ang ngầlrqo m ngạrrev c nhiêruqa n. Trong lòwcsg ng anh ta, Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh chívrsb nh làxcrz mộlrqo t ngưwcsg ờabwi i phụrape nữdtuy đigzz êruqa tiệuohb n lảuroj lơpuih i ong bưwcsg ớvdrn m, bìsuhx nh thưwcsg ờabwi ng hay giảuroj vờabwi ra vẻvfai thanh cao, nhưwcsg ng màxcrz bâdtuy y giờabwi lạrrev i quỳfbwg xuốrvei ng cầlrqo u xin vìsuhx bạrrev n mìsuhx nh, đigzz iềqeum u nàxcrz y khiếesju n cho Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u bấeggx t ngờabwi .
Vậeggx y màxcrz anh ta lạrrev i mềqeum m lòwcsg ng, nhưwcsg ng lúdtuy c nàxcrz y Lưwcsg u Nhi Hâdtuy n vẫtfqz n đigzz ang khósihp c lósihp c ởuohb trong lòwcsg ng mìsuhx nh, anh ta đigzz ặxmmv t Lưwcsg u Nhi Hâdtuy n xuốrvei ng, cho ngưwcsg ờabwi i đigzz ưwcsg a cônxxx ta lêruqa n xe trưwcsg ớvdrn c. Trưwcsg ớvdrn c khi đigzz i, Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u còwcsg n bảuroj o đigzz ảuroj m: “Anh sẽvrsb khônxxx ng tha cho cônxxx ta, em đigzz ếesju n bệuohb nh việuohb n đigzz ểfawy chữdtuy a trịjwpn trưwcsg ớvdrn c.”
Lưwcsg u Nhi Hâdtuy n cũucft ng khônxxx ng dármsd m quármsd mứjuuv c trármsd i ýbeii củrydm a Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u, thếesju nêruqa n chỉqljv cósihp thểfawy đigzz ồqaug ng ýbeii .
Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh vốrvei n tưwcsg ởuohb ng rằrvei ng mìsuhx nh vàxcrz Phưwcsg ơpuih ng Minh đigzz ềqeum u sẽvrsb bịjwpn tra tấeggx n, nhưwcsg ng Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u chỉqljv đigzz ứjuuv ng đigzz ósihp , bìsuhx nh tĩkmqf nh húdtuy t mộlrqo t đigzz iếesju u thuốrvei c, tiếesju p đigzz ósihp liềqeum n dẫtfqz n theo cảuroj đigzz ármsd m ngưwcsg ờabwi i ármsd o đigzz en màxcrz rờabwi i đigzz i.
Sau khi tấeggx t cảuroj mọyjmk i ngưwcsg ờabwi i rờabwi i khỏvdrn i hếesju t, Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh mớvdrn i dármsd m tin, Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u thậeggx t sựphzc buônxxx ng tha cho cônxxx .
Lúdtuy c nàxcrz y, cósihp ngưwcsg ờabwi i trong bătfqz ng đigzz ảuroj ng đigzz ua xe đigzz i vàxcrz o từwzzm ngoàxcrz i cửdexx a, sau khi gọyjmk i cho 120, Phưwcsg ơpuih ng Minh đigzz ang thoi thósihp p đigzz ưwcsg ợgcpu c đigzz ưwcsg a vàxcrz o bệuohb nh việuohb n.
Sau khi Phưwcsg ơpuih ng Minh đigzz ưwcsg ợgcpu c đigzz ưwcsg a đigzz ếesju n phòwcsg ng chữdtuy a trịjwpn , Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh ởuohb trêruqa n mộlrqo t giưwcsg ờabwi ng bệuohb nh khármsd c nhìsuhx n thấeggx y Lưwcsg u Nhi Hâdtuy n đigzz ang hônxxx n mêruqa .
Oan gia ngõdexx hẹdiac p màxcrz ! Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh nghĩkmqf đigzz ếesju n liềqeum n nghiếesju n rătfqz ng.
Nhưwcsg ng ngay lúdtuy c cônxxx đigzz ang đigzz ịjwpn nh đigzz i xem Phưwcsg ơpuih ng Minh, đigzz ộlrqo t nhiêruqa n mộlrqo t đigzz ármsd m ngưwcsg ờabwi i ármsd o đigzz en xônxxx ng vàxcrz o, khônxxx ng nósihp i lờabwi i nàxcrz o liềqeum n kéxmmv o Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh ra ngoàxcrz i.
Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh biếesju t đigzz âdtuy y đigzz ềqeum u làxcrz ngưwcsg ờabwi i củrydm a Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u, cônxxx khônxxx ng biếesju t Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u muốrvei n chơpuih i tròwcsg gìsuhx , nhưwcsg ng lạrrev i khônxxx ng thểfawy chốrvei ng cựphzc .
Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh bịjwpn bọyjmk n ármsd o đigzz en đigzz ưwcsg a vềqeum nhàxcrz , trong cătfqz n phòwcsg ng khármsd ch rộlrqo ng lớvdrn n kia, ngọyjmk n đigzz èdbff n chùuroj m lớvdrn n lạrrev i rọyjmk i ra ármsd nh sármsd ng vàxcrz ng hiu hắhzeg t, màxcrz Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u đigzz ang ngồqaug i bắhzeg t chéxmmv o hai châdtuy n trêruqa n sônxxx pha, kẹdiac p mộlrqo t đigzz iếesju u thuốrvei c trong tay.
Tầlrqo m mắhzeg t củrydm a Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u vẫtfqz n luônxxx n nhìsuhx n chằrvei m chầlrqo m vàxcrz o tàxcrz n thuốrvei c đigzz ang lụrape i dầlrqo n, dưwcsg ờabwi ng nhưwcsg đigzz ang chờabwi đigzz ợgcpu i nósihp tắhzeg t ngúdtuy m, sau đigzz ósihp mớvdrn i đigzz ặxmmv t lêruqa n miệuohb ng húdtuy t mộlrqo t hơpuih i, nhẹdiac nhàxcrz ng nhưwcsg hívrsb t mâdtuy y nhảuroj sưwcsg ơpuih ng.
Đkmqf ármsd m ngưwcsg ờabwi i ármsd o đigzz en lui ra, cármsd c cônxxx giúdtuy p việuohb c cũucft ng tựphzc đigzz ộlrqo ng đigzz i ra xa, Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u néxmmv m tàxcrz n thuốrvei c vàxcrz o gạrrev t tàxcrz n, nhưwcsg ng vẫtfqz n khônxxx ng ngừwzzm ng bốrvei c khósihp i.
“Anh lạrrev i muốrvei n làxcrz m gìsuhx ?” Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh bìsuhx nh tĩkmqf nh nhìsuhx n Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u, khi đigzz ốrvei i diệuohb n vớvdrn i ngưwcsg ờabwi i đigzz àxcrz n ônxxx ng vônxxx sỉqljv nhưwcsg ng lạrrev i lớvdrn n mạrrev nh nàxcrz y, cônxxx đigzz ãcydr khônxxx ng còwcsg n tứjuuv c giậeggx n đigzz ưwcsg ợgcpu c nữdtuy a.
Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u đigzz i đigzz ếesju n trưwcsg ớvdrn c mặxmmv t Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh, sau đigzz ósihp trựphzc c tiếesju p néxmmv m cônxxx lêruqa n sônxxx pha.
Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh vừwzzm a đigzz ịjwpn nh giãcydr y dụrape a, nhưwcsg ng lạrrev i bịjwpn Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u nắhzeg m chặxmmv t lấeggx y xưwcsg ơpuih ng hàxcrz m dưwcsg ớvdrn i: “Cônxxx thậeggx t đigzz údtuy ng làxcrz cósihp thủrydm đigzz oạrrev n đigzz ósihp !”
Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh chỉqljv cảuroj m thấeggx y anh ta đigzz ang làxcrz m đigzz au mìsuhx nh, đigzz au đigzz ếesju n sắhzeg p chếesju t rồqaug i, cônxxx kêruqa u lêruqa n mộlrqo t tiếesju ng: “Đkmqf au…”
“Cônxxx còwcsg n biếesju t đigzz au sao!” Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u cưwcsg ờabwi i lạrrev nh, nósihp i: “Cônxxx làxcrz ngưwcsg ờabwi i củrydm a tônxxx i, cho dùuroj tônxxx i đigzz ốrvei i xửdexx vớvdrn i cônxxx thếesju nàxcrz o, cho dùuroj làxcrz đigzz au, cônxxx cũucft ng phảuroj i chịjwpn u đigzz ựphzc ng.”
Khônxxx ng lẽvrsb cônxxx vẫtfqz n chưwcsg a chịjwpn u đigzz ủrydm sao…
Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh kinh thưwcsg ờabwi ng cưwcsg ờabwi i lạrrev nh, cônxxx đigzz ãcydr chármsd n ghéxmmv t cármsd i kiểfawy u nàxcrz y củrydm a Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u rồqaug i, khônxxx ng muốrvei n giãcydr y dụrape a nữdtuy a, đigzz ểfawy mặxmmv c cho anh ta đigzz ịjwpn nh đigzz oạrrev t.
Nhưwcsg ng Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u lạrrev i khônxxx ng hàxcrz i lòwcsg ng: “Cônxxx nêruqa n nghe lờabwi i mộlrqo t chúdtuy t, biếesju t tạrrev i sao khônxxx ng? Chuyệuohb n củrydm a ba cônxxx , nếesju u cônxxx đigzz ãcydr muốrvei n biếesju t đigzz ếesju n vậeggx y, hônxxx m nay tônxxx i sẽvrsb dứjuuv t khoármsd t nósihp i cho cônxxx biếesju t hếesju t.”
Mộlrqo t chúdtuy t xao đigzz ộlrqo ng thoármsd ng qua mắhzeg t Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh, cósihp vẻvfai nhưwcsg Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u đigzz ãcydr uy hiếesju p thàxcrz nh cônxxx ng, cônxxx ngơpuih ngármsd c nhìsuhx n anh ta.
Khósihp e miệuohb ng Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u gợgcpu i lêruqa n mộlrqo t nụrape cưwcsg ờabwi i khármsd t mármsd u, anh ta nósihp i mộlrqo t cármsd ch chậeggx m rãcydr i: “Lúdtuy c nàxcrz y, ba củrydm a cônxxx đigzz ang ởuohb trong mộlrqo t bệuohb nh việuohb n tưwcsg nhâdtuy n, ngoạrrev i trừwzzm Tiếesju t Bìsuhx nh Hưwcsg ơpuih ng vàxcrz tônxxx i, hầlrqo u nhưwcsg khônxxx ng cósihp ai cósihp thểfawy tiếesju p cậeggx n ônxxx ng ta.”
Dứjuuv t lờabwi i, anh ta lạrrev i bổgoro sung thêruqa m: “Bệuohb nh củrydm a ba cônxxx rấeggx t nghiêruqa m trọyjmk ng, nghiêruqa m trọyjmk ng hơpuih n so vớvdrn i sứjuuv c tưwcsg ởuohb ng tưwcsg ởuohb ng củrydm a cônxxx , ởuohb trong nưwcsg ớvdrn c, ngoạrrev i trừwzzm bệuohb nh việuohb n đigzz ósihp dưwcsg ớvdrn i trưwcsg ớvdrn ng củrydm a tônxxx i, khônxxx ng còwcsg n bấeggx t kỳfbwg bệuohb nh việuohb n nàxcrz o khármsd c cósihp thểfawy giúdtuy p ônxxx ng ta sốrvei ng tiếesju p, nósihp i vậeggx y cônxxx hiểfawy u rồqaug i chứjuuv ?”
Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh lậeggx p tứjuuv c cảuroj kinh: “Tạrrev i sao lạrrev i nhưwcsg vậeggx y? Tônxxx i cósihp thểfawy gặxmmv p ônxxx ng ấeggx y khônxxx ng?”
“Khônxxx ng thểfawy !”
“Tạrrev i sao?” Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh hỏvdrn i.
Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u nhúdtuy n vai: “Rấeggx t đigzz ơpuih n giảuroj n, bởuohb i vìsuhx Tiếesju t Bìsuhx nh Hưwcsg ơpuih ng biếesju t cármsd ch thỏvdrn a hiệuohb p vớvdrn i tônxxx i, màxcrz cônxxx , thìsuhx vẫtfqz n chưwcsg a cósihp lấeggx y lòwcsg ng đigzz ưwcsg ợgcpu c tônxxx i, tạrrev i sao tônxxx i phảuroj i đigzz ểfawy cônxxx gặxmmv p ba cônxxx chứjuuv ? Nhưwcsg ng màxcrz , ba cônxxx cũucft ng rấeggx t làxcrz thưwcsg ơpuih ng yêruqa u cônxxx đigzz ósihp , ngàxcrz y nàxcrz o cũucft ng nhắhzeg c đigzz ếesju n têruqa n củrydm a mẹdiac cônxxx vàxcrz cônxxx , cơpuih màxcrz tônxxx i lạrrev i cốrvei tìsuhx nh khônxxx ng đigzz ểfawy cho ba cônxxx đigzz ưwcsg ợgcpu c nhưwcsg ýbeii muốrvei n.”
Trong lòwcsg ng Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u vẫtfqz n chứjuuv a đigzz ầlrqo y thùuroj hậeggx n củrydm a thếesju hệuohb trưwcsg ớvdrn c, đigzz âdtuy y làxcrz đigzz iềqeum u khiếesju n cho Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh cảuroj m thấeggx y chármsd n ghéxmmv t nhấeggx t, anh ta rõdexx ràxcrz ng làxcrz mộlrqo t ngưwcsg ờabwi i cósihp đigzz ầlrqo u ósihp c tỉqljv nh tármsd o nhưwcsg vậeggx y, cớvdrn sao lạrrev i gármsd nh vármsd c hếesju t hậeggx n thùuroj củrydm a thếesju hệuohb trưwcsg ớvdrn c lêruqa n trêruqa n ngưwcsg ờabwi i mìsuhx nh.
Nựphzc c cưwcsg ờabwi i, cũucft ng đigzz ármsd ng thưwcsg ơpuih ng.
Trong mắhzeg t Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh đigzz ãcydr khônxxx ng còwcsg n chúdtuy t xao đigzz ộlrqo ng nàxcrz o, cônxxx biếesju t bâdtuy y giờabwi cônxxx đigzz ãcydr khônxxx ng còwcsg n lựphzc a chọyjmk n nàxcrz o nữdtuy a.
“Anh muốrvei n tônxxx i làxcrz m gìsuhx đigzz âdtuy y?” Átfgq nh mắhzeg t củrydm a Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh nhìsuhx n chằrvei m chằrvei m vàxcrz o đigzz ầlrqo u gốrvei i củrydm a mìsuhx nh, cônxxx thậeggx t sựphzc khônxxx ng muốrvei n nhìsuhx n thấeggx y chívrsb nh mìsuhx nh trong mắhzeg t Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u lạrrev i hèdbff n mọyjmk n nhưwcsg vậeggx y.
“Rấeggx t đigzz ơpuih n giảuroj n, lấeggx y lòwcsg ng tônxxx i!”
“…”
Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh khônxxx ng còwcsg n lờabwi i nàxcrz o đigzz ểfawy nósihp i, cônxxx khinh thưwcsg ờabwi ng khẽvrsb giậeggx t khósihp e miệuohb ng, chỉqljv cảuroj m thấeggx y bi thưwcsg ơpuih ng, trong lòwcsg ng ngưwcsg ờabwi i đigzz àxcrz n ônxxx ng ởuohb trưwcsg ớvdrn c mắhzeg t nàxcrz y đigzz ang nhớvdrn mong Lưwcsg u Nhi Hâdtuy n, nhưwcsg ng lúdtuy c Lưwcsg u Nhi Hâdtuy n bịjwpn thưwcsg ơpuih ng lạrrev i chạrrev y đigzz ếesju n trưwcsg ớvdrn c mặxmmv t cônxxx , còwcsg n muốrvei n cônxxx lấeggx y lòwcsg ng anh ta!
Làxcrz đigzz ang nhụrape c mạrrev sao?
Cưwcsg ờabwi i lạrrev nh mộlrqo t tiếesju ng, Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh nhắhzeg m mắhzeg t lạrrev i, âdtuy m trầlrqo m nósihp i: “Đkmqf ưwcsg ợgcpu c!”
Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u khônxxx ng nghĩkmqf tớvdrn i cônxxx sẽvrsb đigzz ồqaug ng ýbeii , lậeggx p tứjuuv c ngẩsihp n ra, đigzz ộlrqo t nhiêruqa n nghiếesju n rătfqz ng nghiếesju n lợgcpu i, tứjuuv c giậeggx n nósihp i: “Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh, cônxxx đigzz údtuy ng làxcrz vẫtfqz n đigzz êruqa tiệuohb n nhưwcsg vậeggx y, lẳcvyp ng, lơpuih , cônxxx chívrsb nh làxcrz đigzz ồqaug , lẳcvyp ng, lơpuih , tônxxx i thấeggx y kinh tởuohb m khi chạrrev m vàxcrz o cônxxx !”
Nósihp i đigzz oạrrev n, Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u trựphzc c tiếesju p hấeggx t cônxxx ra, anh ta đigzz ứjuuv ng dậeggx y, sửdexx a sang lạrrev i vạrrev t ármsd o, rồqaug i rờabwi i khỏvdrn i biệuohb t thựphzc .
Cho đigzz ếesju n khi Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u đigzz ãcydr rờabwi i đigzz i, Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh cuốrvei i cùuroj ng cũucft ng mởuohb mắhzeg t ra, nhếesju ch méxmmv p cưwcsg ờabwi i lạrrev nh, cơpuih n đigzz au trêruqa n ngưwcsg ờabwi i khônxxx ng bằrvei ng nỗgoro i đigzz au trong lòwcsg ng, nhưwcsg ng màxcrz , cônxxx khônxxx ng hềqeum đigzz ểfawy ýbeii chúdtuy t nàxcrz o.
Phòwcsg ng khármsd ch rộlrqo ng lớvdrn n chìsuhx m vàxcrz o trong tĩkmqf nh mịjwpn ch, ngay cảuroj cônxxx giúdtuy p việuohb c vẫtfqz n thưwcsg ờabwi ng chếesju nhạrrev o Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh, vàxcrz o lúdtuy c nàxcrz y lạrrev i đigzz ang nhìsuhx n cônxxx bằrvei ng ármsd nh mắhzeg t tràxcrz n đigzz ầlrqo y thưwcsg ơpuih ng hạrrev i.
Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh nằrvei m trêruqa n sônxxx pha, qua thậeggx t lâdtuy u thậeggx t lâdtuy u, nhữdtuy ng cảuroj m xúdtuy c phứjuuv c tạrrev p trong mắhzeg t cônxxx cuốrvei i cùuroj ng cũucft ng biếesju n mấeggx t, cuốrvei i cùuroj ng cũucft ng trởuohb nêruqa n bìsuhx nh tĩkmqf nh tộlrqo t cùuroj ng, chỉqljv cósihp đigzz iềqeum u, trong sựphzc bìsuhx nh tĩkmqf nh nàxcrz y, vẻvfai ảuroj m đigzz ảuroj m lạrrev i chiếesju m nhiềqeum u hơpuih n.
Cônxxx đigzz ứjuuv ng dậeggx y.
Cătfqz n phòwcsg ng khármsd ch yêruqa n tĩkmqf nh nhưwcsg nghĩkmqf a đigzz ịjwpn a cuốrvei i cùuroj ng cũucft ng vang lêruqa n chúdtuy t âdtuy m thanh, cônxxx hívrsb t sâdtuy u mộlrqo t hơpuih i, nắhzeg m chặxmmv t lấeggx y cármsd i ármsd o rármsd ch rưwcsg ớvdrn i, đigzz i ngang qua trưwcsg ớvdrn c mặxmmv t nhữdtuy ng cônxxx giúdtuy p việuohb c đigzz ang ngậeggx p tràxcrz n vẻvfai thưwcsg ơpuih ng hạrrev i.
Cônxxx khônxxx ng cầlrqo n bấeggx t kỳfbwg lòwcsg ng thưwcsg ơpuih ng hạrrev i nàxcrz o, đigzz ósihp làxcrz thứjuuv khônxxx ng cósihp giármsd trịjwpn nhấeggx t trêruqa n thếesju giớvdrn i nàxcrz y.
Trởuohb vềqeum phòwcsg ng, Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh yêruqa n lặxmmv ng tắhzeg m rửdexx a, sửdexx a sang bảuroj n thâdtuy n lạrrev i cho sạrrev ch sẽvrsb gọyjmk n gàxcrz ng, mặxmmv c kệuohb thếesju nàxcrz o, bâdtuy y giờabwi khônxxx ng phảuroj i làxcrz lúdtuy c cônxxx nêruqa n yếesju u đigzz uốrvei i, lúdtuy c nàxcrz y Phưwcsg ơpuih ng Minh vẫtfqz n còwcsg n đigzz ang bịjwpn hônxxx n mêruqa .
Bâdtuy y giờabwi Đkmqf ônxxx ng Phùuroj ng Lưwcsg u đigzz ếesju n bệuohb nh việuohb n thătfqz m Lưwcsg u Nhi Hâdtuy n, nhưwcsg ng hiệuohb n tạrrev i Phưwcsg ơpuih ng Minh đigzz ang ởuohb chung mộlrqo t phòwcsg ng bệuohb nh vớvdrn i cônxxx ta, Đkmqf ưwcsg ờabwi ng Tinh Khanh rấeggx t lo lắhzeg ng sẽvrsb lạrrev i xảuroj y ra chuyệuohb n gìsuhx ngoàxcrz i ýbeii muốrvei n nữdtuy a.
Vậ
Lư
Đ
Sau khi tấ
Lú
Sau khi Phư
Oan gia ngõ
Như
Đ
Đ
Tầ
Đ
“Anh lạ
Đ
Đ
Đ
“Cô
Khô
Đ
Như
Mộ
Khó
Dứ
Đ
“Khô
“Tạ
Đ
Trong lò
Nự
Trong mắ
“Anh muố
“Rấ
“…”
Đ
Là
Cư
Đ
Nó
Cho đ
Phò
Đ
Cô
Că
Cô
Trở
Bâ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.