Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 64 : Sự xấu hổ, đơn độc không người giúp đỡ

    trước sau   
Ngay khi mámsjianhu quan sámsjit Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh, Đoqwaôanhung Phùoqwang Lưkgafu nhanh chómsjing rờlzavi đskffi.

msjianhu ngồevzwi xuốzbting bêjmxmn cạgqrnnh Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh, trơcjpu trẽjfimn ngồevzwi lạgqrni gầixckn đskffqpjc đskffámsjinh giámsji Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh, rồevzwi cưkgaflzavi nómsjii: “Đoqwaúdfeing thậjmxmt làaghr mộtqnmt mĩgqrn nhânjngn.”

Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh lậjmxmp tứbcncc lo lắzryhng nómsjii: “Đoqwaôanhung Phùoqwang Lưkgafu nómsjii gìanhu vớrbrmi bàaghr vậjmxmy?”

msjianhukgaflzavi nómsjii: “Xem ra côanhu bịsmar ôanhung chủsmar nhàaghranhumsjin đskffếyedkn đskffânjngy làaghrm gámsjii rồevzwi, bảajmen thânjngn thìanhu lạgqrni vẫanopn khôanhung hay biếyedkt gìanhu, haha.”

Cảajme ngưkgaflzavi Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh trong phúdfeit chốzbtic bỗtlmung trởajmejmxmn cămutqng thẳfuuqng, côanhu sửoxtvng sốzbtit nómsjii: “Bàaghrmsjii cámsjii gìanhu? Làaghrm gámsjii?”

msjianhujmxmp mắzryht vàaghro, gậjmxmt đskffixcku.




Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh lúdfeic đskffómsji đskfftqnmt nhiêjmxmn cảajmem thấliley bảajmen thânjngn tỉanopnh támsjio hẳfuuqn lạgqrni, đskffbcncng dậjmxmy đskffsmarnh xôanhung ra ngoàaghri cửoxtva.

Lầixckn trưkgafrbrmc Đoqwaôanhung Phùoqwang Lưkgafu bámsjin côanhuajme hộtqnmi đskfflileu giámsji đskffãnsem quámsji thêjmxm thảajmem lắzryhm rồevzwi, lầixckn nàaghry lạgqrni bắzryht côanhuaghrm gámsjii, Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh bânjngy giờlzav hậjmxmn rằtrbnng khôanhung thểqpjcanhung vềtpclvdqsmsjic Đoqwaôanhung Phùoqwang Lưkgafu ra làaghrm trămutqm mảajmenh.

Thếyedk nhưkgafng côanhu lạgqrni khôanhung cómsjicjpu hộtqnmi.

aghri têjmxmn vệqpjcgqrn ámsjio đskffen đskffãnsem đskffbcncng chắzryhn trưkgafrbrmc mặztijt côanhu, dưkgafrbrmi mệqpjcnh lệqpjcnh củsmara mámsjianhu đskffãnsemvdqsm côanhu xuốzbting ghếyedk sofa.

Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh co rúdfeim lạgqrni trêjmxmn ghếyedk sofa, ôanhum chặztijt hai cámsjinh tay đskffqpjc bảajmeo vệqpjcanhunh, nhìanhun mấliley têjmxmn ámsjio đskffen đskffixcky cảajmenh giámsjic.

msjianhukgaflzavi nómsjii: “Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh, Côanhu khôanhung thểqpjc chạgqrny nhưkgaf thếyedk đskffưkgafoaitc, khôanhung thìanhuanhui khôanhung gámsjinh nổnyhai đskffânjngu.”

Đoqwaưkgafoaitng Tinh Khanh cămutqm hậjmxmn nómsjii: “Cámsjic ngưkgaflzavi nhưkgaf thếyedkaghry làaghr đskffang phạgqrnm phámsjip, tôanhui sẽjfimmsjio cảajmenh sámsjit.”

msjianhukgaflzavi nómsjii: “Bámsjio cảajmenh sámsjit? Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh đskffmsjing nómsjii đskffùoqwaa. Đoqwaânjngy vốzbtin dĩgqrn khôanhung phảajmei nơcjpui trong sạgqrnch gìanhu cảajme.”

Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh híjmxmt thởajmeiuqmng trởajmejmxmn gấlilep, cơcjpu thểqpjcanhu run lêjmxmn bầixckn bậjmxmt, hơcjpui lúdfeing túdfeing.

msjianhukgaflzavi nham hiểqpjcm nómsjii: “Ởsyyl đskffânjngy, côanhu hoàaghrn toàaghrn cómsji thểqpjc phómsjing túdfeing mộtqnmt chúdfeit, cứbcncnsemi giấlileu giấlileu giếyedkm giếyedkm vụoaitng trộtqnmm cũiuqmng khôanhung thấliley vấlilet vảajme sao?”

Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh tứbcncc giậjmxmn, lậjmxmp tứbcncc chửoxtvi rủsmara: “Bàaghr phùoqwa thủsmary kia bàaghr im miệqpjcng lạgqrni cho tôanhui, bàaghr nghĩgqrn ai cũiuqmng nhưkgafaghr chắzryhc?”

msjianhu nhìanhun Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh rưkgafoaitu mờlzavi khôanhung uốzbting muốzbtin uốzbting rưkgafoaitu phạgqrnt, lạgqrni còjshnn chửoxtvi rủsmara, lậjmxmp tứbcncc giámsjing bạgqrnt tai giámsjing xuốzbting khuôanhun mặztijt yếyedku ớrbrmt củsmara côanhu.

Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh cảajmem thấliley khuôanhun mặztijt mìanhunh nómsjing phừmsjing phừmsjing, lậjmxmt sang mộtqnmt bêjmxmn.




msjianhu đskfftqnmc ámsjic nómsjii: “Nhãnsemi ranh, ởajme đskffânjngy khôanhung cómsji ai dámsjim nómsjii tao mộtqnmt cânjngu, màaghry ămutqn phảajmei gan hùoqwam rồevzwi àaghr? Màaghry nghĩgqrnaghry làaghr ai?”

msjii xong, mámsjianhu ra hiệqpjcu cho mấliley têjmxmn vệqpjcgqrn ámsjio đskffen.

Mấliley têjmxmn vệqpjcgqrn hiểqpjcu ýtlmu, liềtpcln ra sứbcncc kévdqso tay Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh, kévdqso mặztijt côanhu đskffzbtii diệqpjcn mámsjianhu.

msjianhu đskffzryhc ýtlmukgaflzavi phámsjijmxmn, trêjmxmn tay chânjngm mộtqnmt đskffiếyedku thuốzbtic, híjmxmt mộtqnmt hơcjpui sânjngu, sau đskffómsji khuôanhun mặztijt hưkgafajmeng thụoait phảajme khómsjii vàaghro mặztijt Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh.

Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh ho dữjmxm dộtqnmi, côanhu vừmsjia cựlfega quậjmxmy thìanhu mấliley têjmxmn tay to liềtpcln túdfeim tómsjic côanhuaghrng xiếyedkt chặztijt hơcjpun, dưkgaflzavng nhưkgaf đskffau đskffếyedkn nưkgafrbrmc mắzryht côanhu đskfftpclu chảajmey ra.

msjianhu đskffưkgafa tay lêjmxmn sờlzavmsjii trámsjin nhẵzgmsn nhụoaiti màaghr trắzryhng nõgqrnn củsmara Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh, rồevzwi lạgqrni nhẹmutq nhàaghrng vévdqsn vàaghri sợoaiti tómsjic trong tay trêjmxmu đskffùoqwaa.

aghr ta ghévdqsmsjit vàaghro khuôanhun mặztijt Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh, làaghrm ra vẻmutq thưkgafơcjpung tiếyedkc cho Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh, thởajmeaghri nómsjii: “Bàaghranhu tổnyha ơcjpui, đskffânjngy khôanhung phảajmei làaghrcjpui tốzbtit đskffmutqp gìanhu, đskffếyedkn đskffânjngy rồevzwi, thìanhu nhữjmxmng mámsjinh khómsjie bêjmxmn ngoàaghri khôanhung còjshnn dùoqwang đskffưkgafoaitc đskffânjngu.”

Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh nghiếyedkn rămutqng, cơcjpu thểqpjccjpui run lêjmxmn, trong mắzryht vẫanopn làaghr ámsjinh lêjmxmn vẻmutq khôanhung chịsmaru khuấlilet phụoaitc, đskffiềtpclu nàaghry khiếyedkn mámsjianhu rấlilet bấlilet mãnsemn: “Mộtqnmt côanhumsjii xinh đskffmutqp, nếyedku nhưkgaf ngoan ngoãnsemn nghe lờlzavi, thìanhuiuqmng cómsji thểqpjc bớrbrmt bịsmar chịsmaru phạgqrnt, côanhumsjii cómsji phảajmei khôanhung?”

Đoqwaưkgaflzavng Tiểqpjcu cưkgaflzavi khẩgqrny nómsjii: “Đoqwaêjmxm tiệqpjcn!”

msjianhu lầixckn nàaghry khôanhung hềtpcl tứbcncc giậjmxmn, ngưkgafoaitc lạgqrni cưkgaflzavi phámsjijmxmn, bàaghr ta gậjmxmt đskffixcku đskffámsjip: “Khôanhung sai, ởajmecjpui nàaghry, con gámsjii đskfftpclu làaghr đskffêjmxm tiệqpjcn, nhưkgafng, côanhu cho rằtrbnng côanhuaghr thứbcnc tốzbtit đskffmutqp sao? Cậjmxmu Đoqwaôanhung Phùoqwang đskffãnsem vứbcnct bỏuhvlanhuajme đskffânjngy, chíjmxmnh làaghr muốzbtin cho côanhucjpu hộtqnmi, chuyệqpjcn nêjmxmn làaghrm làaghr…”

msjianhu vẫanopn chưkgafa nómsjii dứbcnct cânjngu, Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh đskffãnsem cao giọsmarng nómsjii: “Đoqwamsjing hòjshnng, đskffevzw lợoaitn chếyedkt tiệqpjct!”

Giọsmarng củsmara Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh rấlilet lớrbrmn, nhưkgafng lạgqrni khàaghrn đskffztijc vàaghro, giọsmarng nómsjii đskffómsji ámsjit cảajme tiếyedkng nhạgqrnc củsmara hộtqnmp đskffêjmxmm vang vọsmarng đskffếyedkn tai nhữjmxmng ngưkgaflzavi xung quanh, mámsjianhuiuqmng khôanhung ngoạgqrni lệqpjc.

aghr ta lậjmxmp tứbcncc tứbcncc giậjmxmn đskffếyedkn nỗtlmui mặztijt mévdqso xệqpjcch, cầixckm mộtqnmt li rưkgafoaitu vang lêjmxmn hắzryht cảajme ly rưkgafoaitu vàaghro mặztijt Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh.




“Tôanhui nómsjii cho côanhu biếyedkt, đskffevzw lẳfuuqng lơcjpu, ởajme đskffânjngy ai côanhuiuqmng cómsji thểqpjc đskffzryhc tộtqnmi, ngoạgqrni trừmsjianhui ra, ngưkgaflzavi đskffzryhc tộtqnmi vớrbrmi tôanhui, từmsji trưkgafrbrmc đskffếyedkn nay đskfftpclu khôanhung đskffưkgafoaitc yêjmxmn thânjngn.” Nómsjii xong, rồevzwi tiếyedkp tụoaitc nómsjii sang mấliley têjmxmn vệqpjcgqrn ámsjio đskffen bêjmxmn cạgqrnnh: “Nhốzbtit côanhu ta vàaghro trong phòjshnng phíjmxma sau, đskffqpjc đskffixcku ómsjic côanhu ta tỉanopnh támsjio lạgqrni!”

Thếyedkaghr, Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh bịsmar mấliley têjmxmn đskffómsjianhui vàaghro mộtqnmt cămutqn phòjshnng nhỏuhvl phíjmxma sau quầixcky bar.

mutqn phòjshnng nhỏuhvl đskffómsji rấlilet tốzbtii, khôanhung cómsji ámsjinh sámsjing đskffèsrjpn, khôanhung cómsji ghếyedk, cámsjii gìanhuiuqmng khôanhung. Sau khi Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh bịsmarvdqsm vàaghro trong xong, ngay đskffếyedkn ânjngm thanh ồevzwn àaghro bêjmxmn ngoàaghri cũiuqmng đskfftpclu khôanhung nghe thấliley.

mutqn phòjshnng tốzbtii rấlilet chậjmxmt hẹmutqp, Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh bưkgafrbrmc vàaghri bưkgafrbrmc thìanhu đskffãnsem va vàaghro bứbcncc tưkgaflzavng lãnsemnh lẽjfimo, côanhu chỉanop đskffàaghrnh ngồevzwi xuốzbting, hai tay ôanhum lấliley ngưkgaflzavi mìanhunh, khôanhung ngừmsjing run lêjmxmn, khôanhung biếyedkt làaghranhu hoảajmeng sợoait hay vìanhu lạgqrnnh nữjmxma.

“Đoqwaôanhung Phùoqwang Lưkgafu, cámsjii đskffevzw khốzbtin nạgqrnn, biếyedkn thámsjii, súdfeic sinh, sẽjfimmsji mộtqnmt ngàaghry, sựlfeg sỉanop nhụoaitc anh dàaghrnh cho tôanhui tôanhui sẽjfim trảajme lạgqrni!” Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh chửoxtvi rủsmara Đoqwaôanhung Phùoqwang Lưkgafu, nắzryhm chặztijt hai cúdfei đskfflilem nhỏuhvl củsmara mìanhunh, dùoqwang sứbcncc nghiếyedkn rămutqng kêjmxmu lêjmxmn ken kévdqst, tứbcncc giậjmxmn đskffếyedkn nỗtlmui run lêjmxmn.

Trong lúdfeic hoảajmeng loạgqrnn, Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh đskfftqnmt nhiêjmxmn nhớrbrm đskffếyedkn La Vũiuqm Hạgqrno.

Nếyedku anh ấliley ởajme đskffânjngy thìanhu tốzbtit, chỉanopmsji đskffiềtpclu, đskffânjngy cuốzbtii cùoqwang làaghrcjpukgafajmeng hãnsemo huyềtpcln củsmara côanhuaghr thôanhui.

Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh mơcjpucjpu hồevzw hồevzwaghr ngủsmar thiếyedkp đskffi, nhưkgafng lạgqrni đskfftqnmt nhiêjmxmn bịsmarmsjii lạgqrnnh làaghrm tỉanopnh giấlilec, lạgqrnnh đskffếyedkn nỗtlmui cơcjpu thểqpjcanhu run cầixckm cậjmxmp.

Cứbcnc tiếyedkp tụoaitc thếyedkaghry cũiuqmng khôanhung phảajmei cámsjich tốzbtit, Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh cảajmem thấliley nếyedku cứbcnc tiếyedkp tụoaitc phảajmen khámsjing thìanhucjpu thểqpjcanhu nhấlilet đskffsmarnh sẽjfim khôanhung chịsmaru nổnyhai sựlfegaghrnh hạgqrnaghry.

Nghĩgqrn vậjmxmy, trong lòjshnng Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh cómsji kếyedk hoạgqrnch, lậjmxmp tứbcncc lầixckn mòjshn đskffi đskffếyedkn cửoxtva cămutqn phòjshnng tốzbtii, dùoqwang nắzryhm đskfflilem đskffjmxmp mạgqrnnh vàaghro cửoxtva gỗtlmu: “Cómsji ai khôanhung, cómsji ai khôanhung, mởajme cửoxtva! Tôanhui muốzbtin ra ngoàaghri!”

Trêjmxmn cửoxtva đskfftqnmt nhiêjmxmn xuấlilet hiệqpjcn mộtqnmt khoang nhỏuhvl, đskffôanhui mắzryht chânjngm biếyedkm xuấlilet hiệqpjcn ởajme đskffómsji.

“Gọsmari gìanhuaghr gọsmari, côanhu muốzbtin chếyedkt àaghr.” Giọsmarng nómsjii thôanhu lỗtlmu củsmara ngưkgaflzavi đskffómsji vừmsjia phámsjit ra, thìanhumsjii lỗtlmu đskffómsji lậjmxmp tứbcncc liềtpcln đskffómsjing lạgqrni.

Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh ngânjngy ra, rồevzwi lạgqrni ra sứbcncc đskffjmxmp cửoxtva: “Tôanhui muốzbtin ra ngoàaghri.”

“Côanhu Đoqwaưkgaflzavng, côanhu chắzryhc chắzryhn muốzbtin ra ngoàaghri?” Cámsjii khoang bévdqs đskffómsji lạgqrni đskffưkgafoaitc mởajme ra, giọsmarng nómsjii củsmara đskffàaghrn ôanhung từmsji ngoàaghri truyềtpcln vàaghro: “Côanhujmxmn biếyedkt ra ngoàaghri cómsji nghĩgqrna làaghranhu.”

“Tôanhui muốzbtin ra ngoàaghri, gọsmari bàaghr ta vàaghro đskffânjngy.” Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh vừmsjia nómsjii vừmsjia đskffjmxmp cửoxtva.

Ngưkgaflzavi đskffàaghrn ôanhung đskffómsji đskffómsjing khoang đskffómsji lạgqrni, cưkgaflzavi nhạgqrnt nómsjii: “Côanhu Đoqwaưkgaflzavng àaghr, côanhu đskffoaitt chúdfeit.”

Rấlilet nhanh sau đskffómsji, Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh lầixckn nữjmxma lạgqrni nhìanhun thấliley mámsjianhu, lầixckn nàaghry cámsjinh cửoxtva đskffưkgafoaitc mởajme ra mộtqnmt cámsjich quảajme quyếyedkt.

Khôanhung khíjmxm khámsjic thưkgaflzavng vàaghr tiếyedkng nhạgqrnc ồevzwn àaghro trong hộtqnmp đskffêjmxmm lậjmxmp tứbcncc lan vàaghro, Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh nghĩgqrn đskffếyedkn chuyệqpjcn sau nàaghry phảajmei làaghrm, tim cómsji chúdfeit đskffjmxmp nhanh khôanhung ngừmsjing.

Vỗtlmu ngựlfegc mìanhunh, côanhu ngẩgqrnng đskffixcku lêjmxmn nhìanhun, chỉanop thấliley mámsjianhu đskffang ôanhum hai tay dựlfega vàaghro cửoxtva, cặztijp lôanhung màaghry vẽjfim mộtqnmt cámsjich kìanhu lạgqrnkgaflzavi: “Ha ha, côanhu Đoqwaưkgaflzavng, khôanhung biếyedkt côanhuanhum tôanhui đskffếyedkn đskffânjngy cómsji đskffiềtpclu gìanhu cầixckn cămutqn dặztijn khôanhung?”

Đoqwaưkgaflzavng Tinh Khanh nhẫanopn nhịsmarn sựlfegjmxmch đskfftqnmng chửoxtvi rủsmara bàaghr ta, bìanhunh tĩgqrnnh nómsjii: “Tôanhui nghĩgqrn thôanhung rồevzwi, tùoqway ýtlmuaghr sắzryhp xếyedkp.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.