Vợ Của Tổng Tài Không Dễ
Chương 45 : Bá đạo, sức quyến rũ của đông phùng lưu toàn bộ phóng ra
Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh cótfmx chúudrw t giậdiqc t mìdlmp nh, vẻkntf mặpfbl t côkntf cótfmx chúudrw t xấrskh u hổmfnm , thậdiqc t khôkntf ng thểkqvg tin nổmfnm i rằxrsp ng bảqsqs n thâsfdo n chỉeoka làdiqc tìdlmp m cánxfy i gótfmx c đszed ểkqvg nghỉeoka ngơcbgu i thôkntf i màdiqc còpryx n cótfmx thểkqvg gâsfdo y ra chuyệixoz n thịhaps phi thếtfmx nàdiqc y.
Nhưunbv ng màdiqc ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg nàdiqc y cũjxqd ng thậdiqc t quánxfy đszed ánxfy ng, mồbzks m miệixoz ng chỉeoka toàdiqc n lờlcdr i khôkntf ng hay, khótfmx nghe muốalfe n chếtfmx t!
“Tôkntf i mặpfbl c thếtfmx nàdiqc o làdiqc chuyệixoz n củbyij a tôkntf i, xin côkntf làdiqc m cho rõrise chúudrw t, khôkntf ng phảqsqs i ai cũjxqd ng cótfmx cánxfy i tưunbv tưunbv ởeoka ng xấrskh u xa nhưunbv côkntf đszed âsfdo u? Xin thứbpmk lỗhcec i, tôkntf i còpryx n cótfmx việixoz c phảqsqs i đszed i trưunbv ớqxku c, lầorbt n nàdiqc y mong côkntf đszed ừoutb ng cótfmx cảqsqs n đszed ưunbv ờlcdr ng tôkntf i nữmijg a, trưunbv ớqxku c tiêqsqs n côkntf hay hiểkqvg u cho rõrise ai khôkntf ng lịhaps ch sựymrt đszed i rồbzks i hãkrwe y nótfmx i tiếtfmx p!” Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh nhíbpmk u màdiqc y, tứbpmk c giậdiqc n nótfmx i.
Nhưunbv ng khôkntf ng ngờlcdr rằxrsp ng, Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh chỉeoka vừoutb a dứbpmk t lờlcdr i, ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg kia liềbzkj n gắmfnm t lêqsqs n, chửeqjs i lấrskh y chửeqjs i đszed ểkqvg , trong miệixoz ng toàdiqc n làdiqc nhữmijg ng lờlcdr i tụoust c tĩyfoo u.
Đmoaf ồbzks ng thờlcdr i côkntf ta thấrskh y Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh muốalfe n đszed i nêqsqs n liềbzkj n xôkntf ng lêqsqs n trưunbv ớqxku c, túudrw m lấrskh y quầorbt n ánxfy o củbyij a Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh, nắmfnm m chặpfbl t khôkntf ng buôkntf ng.
Ngưunbv ờlcdr i xung quanh đszed ềbzkj u nhìdlmp n qua đszed âsfdo y, rồbzks i chỉeoka chỉeoka trỏpryx trỏpryx , nhưunbv ng khôkntf ng cótfmx ai lạafbg i giúudrw p Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh cảqsqs .
Côkntf liềbzkj n vộturb i nhìdlmp n xung quanh, cốalfe tìdlmp m Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u, nhưunbv ng lạafbg i khôkntf ng hềbzkj thấrskh y anh ta đszed âsfdo u.
Côkntf khẽaute cắmfnm n môkntf i rồbzks i nótfmx i: “Côkntf àdiqc , tôkntf i vớqxku i côkntf khôkntf ng cótfmx thùdijb oánxfy n gìdlmp , rốalfe t cuộturb c côkntf muốalfe n làdiqc m gìdlmp chứbpmk ?”
“Tôkntf i muốalfe n làdiqc m gìdlmp ? Tôkntf i chỉeoka làdiqc bảqsqs o côkntf chúudrw ýimbp mộturb t chúudrw t, lịhaps ch sựymrt mộturb t chúudrw t, thếtfmx thìdlmp cótfmx gìdlmp chứbpmk , mộturb t buổmfnm i tiệixoz c thưunbv ợygdi ng lưunbv u sang trọsnby ng thếtfmx nàdiqc y, côkntf lạafbg i khôkntf ng biếtfmx t phéqphz p lịhaps ch sựymrt nhưunbv thếtfmx , tôkntf i chỉeoka làdiqc nhắmfnm c nhởeoka côkntf mấrskh y câsfdo u, ấrskh y thếtfmx màdiqc thàdiqc nh ra tôkntf i sai sao?”
Ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg đszed ótfmx cưunbv ờlcdr i lạafbg nh lùdijb ng, lờlcdr i củbyij a côkntf ta khiếtfmx n Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh khôkntf ng biếtfmx t nótfmx i gìdlmp nữmijg a, thếtfmx nàdiqc y thìdlmp ai khôkntf ng lịhaps ch sựymrt cơcbgu chứbpmk , thậdiqc t làdiqc khôkntf ng ra làdiqc m sao màdiqc !
“Tôkntf i khôkntf ng muốalfe n nótfmx i chuyệixoz n vớqxku i côkntf nữmijg a, tôkntf i muốalfe n đszed i ngay bâsfdo y giờlcdr !” Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh khôkntf ng muốalfe n tiếtfmx p tụoust c dâsfdo y dưunbv a vớqxku i côkntf ta nữmijg a, liềbzkj n cốalfe đszed èudrw néqphz n tứbpmk c giậdiqc n màdiqc nótfmx i nhỏpryx .
Thếtfmx nhưunbv ng lờlcdr i củbyij a côkntf lạafbg i khiếtfmx n ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg kia càdiqc ng bấrskh t mãkrwe n hơcbgu n, thếtfmx làdiqc lạafbg i tiếtfmx p tụoust c mắmfnm ng chửeqjs i, bắmfnm t đszed ầorbt u cánxfy c kiểkqvg u mỉeoka a mai xỉeoka a xótfmx i Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh: “Mặpfbl c thếtfmx nàdiqc y thìdlmp đszed úudrw ng làdiqc con đszed àdiqc n bàdiqc dâsfdo m đszed ãkrwe ng rồbzks i, tôkntf i xem côkntf đszed úudrw ng làdiqc loạafbg i thiếtfmx u đszed àdiqc n ôkntf ng, nêqsqs n chạafbg y đszed ếtfmx n đszed âsfdo y tìdlmp m chứbpmk gìdlmp !”
Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh vôkntf cùdijb ng tứbpmk c giậdiqc n, nhưunbv ng ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg kia vẫlcdr n nótfmx i tiếtfmx p: “Tôkntf i thấrskh y côkntf chẳbrvy ng cótfmx tíbpmk giánxfy o dụoust c nàdiqc o, chắmfnm c làdiqc bốalfe mẹpbxk chếtfmx t sớqxku m đszed úudrw ng khôkntf ng!”
“Côkntf …” Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh vôkntf cùdijb ng tứbpmk c giậdiqc n, khuôkntf n mặpfbl t vìdlmp tứbpmk c giậdiqc n màdiqc đszed ỏpryx bừoutb ng lêqsqs n, ngẩobds ng đszed ầorbt u nhìdlmp n côkntf ta mộturb t cánxfy ch lạafbg nh lẽaute o, rồbzks i nótfmx i: “Nếtfmx u côkntf biếtfmx t phéqphz p lịhaps ch sựymrt thìdlmp đszed ừoutb ng cótfmx màdiqc sỉeoka nhụoust c bốalfe mẹpbxk củbyij a ngưunbv ờlcdr i khánxfy c, cảqsqs m ơcbgu n!”
“Ha...” Ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg đszed ótfmx cótfmx vẻkntf khánxfy khinh thưunbv ờlcdr ng, khẽaute cưunbv ờlcdr i rồbzks i nótfmx i: “Nếtfmx u hôkntf m nay tôkntf i đszed ãkrwe nótfmx i thếtfmx , thìdlmp chíbpmk nh làdiqc đszed ãkrwe sỉeoka nhụoust c rồbzks i, côkntf cótfmx thểkqvg làdiqc m gìdlmp tôkntf i chứbpmk ? Màdiqc chảqsqs lẽaute tôkntf i nótfmx i khôkntf ng đszed úudrw ng sao? Tôkntf i xem côkntf thếtfmx nàdiqc y, thìdlmp chắmfnm c bốalfe mẹpbxk đszed ẻkntf ra nhưunbv ng lạafbg i chẳbrvy ng thèudrw m dạafbg y dỗhcec đszed âsfdo y màdiqc !”
Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh hoàdiqc n toàdiqc n tứbpmk c giậdiqc n, dùdijb cho côkntf cótfmx giánxfy o dưunbv ỡbzks ng thếtfmx nàdiqc o thìdlmp cũjxqd ng khôkntf ng nhịhaps n đszed ưunbv ợygdi c nữmijg a, côkntf tiếtfmx n vềbzkj phíbpmk a trưunbv ớqxku c, quánxfy t lớqxku n: “Côkntf câsfdo m miệixoz ng, khôkntf ng cho phéqphz p côkntf nótfmx i bốalfe mẹpbxk tôkntf i nhưunbv thếtfmx !”
Ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg đszed ótfmx ngẩobds n ngưunbv ờlcdr i ra, hìdlmp nh nhưunbv làdiqc bịhaps Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh dọsnby a rồbzks i, nhưunbv ng sau đszed ótfmx côkntf ta liềbzkj n thẹpbxk n quánxfy hótfmx a giậdiqc n: “Côkntf lạafbg i dánxfy m quánxfy t tôkntf i?! Từoutb nhỏpryx đszed ếtfmx n lớqxku n chưunbv a cótfmx ai dánxfy m quánxfy t tôkntf i đszed âsfdo u, côkntf làdiqc cánxfy i thánxfy gìdlmp chứbpmk ?!”
Côkntf ta nótfmx i xong, liềbzkj n cho Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh mộturb t bạafbg t tai.
Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh vốalfe n khôkntf ng chúudrw ýimbp , đszed ộturb t nhiêqsqs n bịhaps mộturb t tánxfy t nhưunbv thếtfmx liềbzkj n bấrskh t ngờlcdr ngãkrwe xuốalfe ng đszed ấrskh t.
Cúudrw ngãkrwe củbyij a côkntf khiếtfmx n càdiqc ng nhiềbzkj u ngưunbv ờlcdr i chúudrw ýimbp bêqsqs n nàdiqc y hơcbgu n, Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u cũjxqd ng nhìdlmp n vềbzkj phíbpmk a đszed ótfmx .
Trong lòpryx ng Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u cótfmx chúudrw t lo lắmfnm ng, hìdlmp nh nhưunbv anh vừoutb a nghe thấrskh y tiếtfmx ng củbyij a Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh, hìdlmp nh nhưunbv làdiqc cótfmx chuyệixoz n gìdlmp , nghĩyfoo vậdiqc y anh ta liềbzkj n đszed i qua bêqsqs n đszed ótfmx .
Lúudrw c Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u đszed i qua thìdlmp thấrskh y Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh ngãkrwe trêqsqs n mặpfbl t đszed ấrskh t, mộturb t bêqsqs n mặpfbl t cótfmx chúudrw t đszed ỏpryx lêqsqs n, nhìdlmp n làdiqc liềbzkj n biếtfmx t bịhaps ngưunbv ờlcdr i khánxfy c đszed ánxfy nh.
Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u nhìdlmp n sang bêqsqs n cạafbg nh, ánxfy nh mắmfnm t nhìdlmp n chằxrsp m chằxrsp m vàdiqc o ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg vừoutb a đszed ánxfy nh Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh, sau đszed ótfmx liềbzkj n cưunbv ờlcdr i lạafbg nh lùdijb ng.
Ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg củbyij a Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u anh, thếtfmx màdiqc còpryx n cótfmx ngưunbv ờlcdr i dánxfy m đszed ộturb ng vàdiqc o sao?!
Nhưunbv ng đszed ang lúudrw c Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u cưunbv ờlcdr i lạafbg nh lùdijb ng, thìdlmp ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg đszed ấrskh y lạafbg i khôkntf ng hềbzkj sợygdi chếtfmx t màdiqc chạafbg y qua phíbpmk a anh.
Côkntf ta nhàdiqc o vềbzkj phíbpmk a Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u, liềbzkj n bắmfnm t đszed ầorbt u nưunbv ớqxku c mắmfnm t tuôkntf n rơcbgu i, giảqsqs nhưunbv khótfmx c lótfmx c yếtfmx u đszed uốalfe i lắmfnm m màdiqc nótfmx i: “Ngàdiqc i Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng, ngàdiqc i nhấrskh t đszed ịhaps nh phảqsqs i làdiqc m chủbyij cho tôkntf i, ngàdiqc i cũjxqd ng coi nhưunbv làdiqc chủbyij nhâsfdo n củbyij a buổmfnm i tiệixoz c hôkntf m nay, thếtfmx màdiqc cánxfy i con đszed àdiqc n bàdiqc nàdiqc y lạafbg i bắmfnm t nạafbg t tôkntf i...”
Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u khôkntf ng trảqsqs lờlcdr i màdiqc chỉeoka nhìdlmp n Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh mộturb t cánxfy ch lạafbg nh lùdijb ng, rồbzks i lạafbg i quay đszed ầorbt u nhìdlmp n côkntf ta, cấrskh t tiếtfmx ng cưunbv ờlcdr i nhạafbg o rồbzks i nótfmx i: “Thếtfmx sao? Chuyệixoz n thậdiqc t sựymrt nhưunbv thếtfmx àdiqc ?”
“Đmoaf úudrw ng vậdiqc y...” Ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg tiếtfmx p tụoust c khótfmx c bảqsqs o: “Ngàdiqc i khôkntf ng biếtfmx t côkntf ta quánxfy đszed ánxfy ng thếtfmx nàdiqc o đszed âsfdo u, côkntf ta còpryx n rấrskh t mấrskh t dạafbg y nữmijg a, tham gia buổmfnm i tiệixoz c nàdiqc y khôkntf ng phảqsqs i làdiqc nêqsqs n cótfmx cánxfy i quy đszed ịhaps nh vềbzkj tàdiqc i sảqsqs n gìdlmp hay sao? Sao loạafbg i ngưunbv ờlcdr i nàdiqc o cũjxqd ng cho vàdiqc o thếtfmx , mộturb t con đszed àdiqc n bàdiqc vôkntf họsnby c thếtfmx nàdiqc y, thậdiqc t khôkntf ng biếtfmx t làdiqc ai cho vàdiqc o nữmijg a?”
Ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg kia nótfmx i mộturb t hồbzks i nhưunbv thếtfmx , rồbzks i lạafbg i sợygdi Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u cảqsqs m thấrskh y côkntf ta rấrskh t mấrskh t hìdlmp nh tưunbv ợygdi ng nêqsqs n lạafbg i tiếtfmx p tụoust c làdiqc m bộturb khótfmx c thúudrw t thíbpmk t.
“Hừoutb ....” Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u hơcbgu i hừoutb mộturb t tiếtfmx ng, rồbzks i ngoắmfnm c ngoắmfnm c ngótfmx n tay, cưunbv ờlcdr i vớqxku i côkntf ta rồbzks i bảqsqs o: “Côkntf lạafbg i đszed âsfdo y...”
Ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg kia ngẩobds n ngưunbv ờlcdr i, khôkntf ng ngờlcdr Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u lạafbg i chủbyij đszed ộturb ng kêqsqs u côkntf đszed i lạafbg i, thếtfmx làdiqc liềbzkj n vôkntf cùdijb ng kíbpmk ch đszed ộturb ng, cảqsqs ngưunbv ờlcdr i nhưunbv run lêqsqs n, rồbzks i nhìdlmp n khuôkntf n mặpfbl t đszed iểkqvg n trai trưunbv ớqxku c mặpfbl t mìdlmp nh, khẽaute thìdlmp thàdiqc o: “Ngàdiqc i Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng...”
“Làdiqc m chủbyij cho côkntf ? Côkntf cảqsqs m thấrskh y tôkntf i bịhaps mùdijb hay sao?” Khuôkntf n mặpfbl t Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u trầorbt m xuốalfe ng, cưunbv ờlcdr i lạafbg nh lùdijb ng nótfmx i, trêqsqs n môkntf i nởeoka mộturb t nụoust cưunbv ờlcdr i tàdiqc n nhẫlcdr n.
Tiếtfmx p theo đszed ótfmx , trưunbv ớqxku c cảqsqs khi ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg kịhaps p phảqsqs n ứbpmk ng, thìdlmp anh đszed ãkrwe đszed ộturb t ngộturb t nhấrskh c châsfdo n lêqsqs n, đszed ạafbg p bay côkntf ta ra ngoàdiqc i!
“A!” ngưunbv ờlcdr i xung quanh thấrskh y thếtfmx liềbzkj n héqphz t toánxfy ng lêqsqs n, màdiqc ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg bịhaps đszed ánxfy bay kia, thìdlmp đszed ang ghéqphz vàdiqc o gótfmx c tưunbv ờlcdr ng gầorbt n đszed ótfmx màdiqc khôkntf ng ngừoutb ng nôkntf n ra mánxfy u, rõrise làdiqc đszed ãkrwe bịhaps thưunbv ơcbgu ng nặpfbl ng.
Khuôkntf n mặpfbl t anh ta nặpfbl ng nềbzkj màdiqc đszed i đszed ếtfmx n cạafbg nh Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh, sau đszed ótfmx kéqphz o côkntf đszed ứbpmk ng dậdiqc y, sau đszed ótfmx vôkntf cùdijb ng lạafbg nh lùdijb ng màdiqc tuyêqsqs n bốalfe rằxrsp ng: “Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh làdiqc vợygdi củbyij a Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u tôkntf i, làdiqc ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg củbyij a tôkntf i, khôkntf ng phảqsqs i con chótfmx con mèudrw o từoutb đszed âsfdo u đszed ếtfmx n cũjxqd ng cótfmx thểkqvg chọsnby c tớqxku i!!!”
Giọsnby ng nótfmx i củbyij a anh vôkntf cùdijb ng lạafbg nh lùdijb ng, nhưunbv ng cũjxqd ng vôkntf cùdijb ng nghiêqsqs m túudrw c màdiqc tuyếtfmx n bốalfe , khiếtfmx n mọsnby i ngưunbv ờlcdr i đszed ềbzkj u khôkntf ng kìdlmp m đszed ưunbv ợygdi c màdiqc nhìdlmp n vềbzkj phíbpmk a Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh, đszed âsfdo y cũjxqd ng làdiqc lầorbt n đszed ầorbt u tiêqsqs n màdiqc tấrskh t cảqsqs mọsnby i ngưunbv ờlcdr i thấrskh y Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u ra tay vìdlmp ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg nàdiqc o đszed ótfmx !
Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh lúudrw c nàdiqc y lạafbg i cứbpmk ngẩobds n ngưunbv ờlcdr i ra đszed ótfmx , ngơcbgu ngánxfy c nhìdlmp n Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u trưunbv ớqxku c mặpfbl t mìdlmp nh, đszed ôkntf i mắmfnm t mởeoka to, côkntf chẳbrvy ng thểkqvg tin nổmfnm i, nếtfmx u khôkntf ng phảqsqs i cótfmx ánxfy nh mắmfnm t củbyij a ngưunbv ờlcdr i xung quanh nhìdlmp n đszed ếtfmx n thìdlmp chắmfnm c côkntf cũjxqd ng sẽaute tưunbv ởeoka ng mìdlmp nh đszed ang nghe nhầorbt m rồbzks i.
Nhưunbv ng Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u thìdlmp lạafbg i chẳbrvy ng hềbzkj đszed ểkqvg ýimbp sựymrt kinh ngạafbg c củbyij a Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh, màdiqc sờlcdr lêqsqs n bêqsqs n mánxfy bịhaps đszed ánxfy nh củbyij a côkntf ấrskh y, giọsnby ng đszed iệixoz u lạafbg nh lùdijb ng, lạafbg i cótfmx chúudrw t tiếtfmx c vìdlmp sắmfnm t chẳbrvy ng màdiqc i đszed ưunbv ợygdi c thàdiqc nh kim: “Ngưunbv ờlcdr i ta đszed ánxfy nh côkntf , côkntf còpryx n khôkntf ng biếtfmx t tránxfy nh hay sao? Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh, côkntf làdiqc heo àdiqc ? Ngưunbv ờlcdr i phụoust nữmijg củbyij a Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u tôkntf i màdiqc ai cũjxqd ng cótfmx thểkqvg đszed ánxfy nh hay sao? Côkntf mạafbg nh mẽaute lêqsqs n tôkntf i xem nàdiqc o!”
“Tôkntf i...” Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh ngẩobds n ngưunbv ờlcdr i, côkntf thấrskh y tủbyij i thâsfdo n cựymrt c kỳlewy , thếtfmx làdiqc nưunbv ớqxku c mắmfnm t cứbpmk thếtfmx tuôkntf n rơcbgu i, màdiqc còpryx n cãkrwe i lạafbg i: “Nếtfmx u khôkntf ng phảqsqs i tạafbg i anh bỏpryx tôkntf i mộturb t mìdlmp nh ởeoka đszed âsfdo y thìdlmp tôkntf i đszed âsfdo u cótfmx bịhaps ngưunbv ờlcdr i ta cho mộturb t bạafbg t tai thếtfmx chứbpmk ? Giờlcdr còpryx n qua đszed âsfdo y dạafbg y bảqsqs o tôkntf i, anh cótfmx thấrskh y buồbzks n cưunbv ờlcdr i khôkntf ng chứbpmk ?”
“Biếtfmx t đszed au màdiqc côkntf còpryx n ngu vậdiqc y hảqsqs ? Lầorbt n sau ai đszed ánxfy nh côkntf thìdlmp đszed ánxfy nh lạafbg i cho tôkntf i, nghe chưunbv a?” Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u cótfmx chúudrw t tứbpmk c giậdiqc n nótfmx i, rồbzks i giơcbgu tay xoa bêqsqs n mặpfbl t bịhaps đszed ánxfy nh đszed ỏpryx ửeqjs ng lêqsqs n kia củbyij a côkntf .
Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh kinh ngạafbg c gậdiqc t đszed ầorbt u, vàdiqc nh tai cũjxqd ng đszed ỏpryx ửeqjs ng lêqsqs n, côkntf cótfmx chúudrw t xấrskh u hổmfnm , dùdijb giọsnby ng đszed iệixoz u củbyij a Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u vừoutb a bánxfy đszed ạafbg o cưunbv ờlcdr ng thếtfmx , còpryx n vôkntf cùdijb ng tứbpmk c giậdiqc n, nhưunbv ng Đmoaf ưunbv ờlcdr ng Tinh Khanh nghe ra đszed ưunbv ợygdi c rằxrsp ng anh ta đszed ang quan tâsfdo m côkntf !
Nghĩyfoo thếtfmx , màdiqc còpryx n cảqsqs m nhậdiqc n đszed ưunbv ợygdi c đszed ộturb ấrskh m trêqsqs n bàdiqc n tay đszed ang khẽaute xoa trêqsqs n mặpfbl t côkntf củbyij a Đmoaf ôkntf ng Phùdijb ng Lưunbv u, vàdiqc nh tai côkntf còpryx n đszed ỏpryx hơcbgu n nữmijg a, cảqsqs tránxfy i tim cũjxqd ng đszed ậdiqc p nhanh ơcbgu i làdiqc nhanh.
Như
“Tô
Như
Đ
Ngư
Cô
Cô
“Tô
Ngư
“Tô
Thế
Đ
“Cô
“Ha...” Ngư
Đ
Ngư
Cô
Đ
Cú
Trong lò
Lú
Đ
Ngư
Như
Cô
Đ
“Đ
Ngư
“Hừ
Ngư
“Là
Tiế
“A!” ngư
Khuô
Giọ
Đ
Như
“Tô
“Biế
Đ
Nghĩ
Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.