Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 45 : Bá đạo, sức quyến rũ của đông phùng lưu toàn bộ phóng ra

    trước sau   
Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh cótfmx chúudrwt giậdiqct mìdlmpnh, vẻkntf mặpfblt côkntftfmx chúudrwt xấrskhu hổmfnm, thậdiqct khôkntfng thểkqvg tin nổmfnmi rằxrspng bảqsqsn thâsfdon chỉeokadiqcdlmpm cánxfyi gótfmxc đszedkqvg nghỉeoka ngơcbgui thôkntfi màdiqcpryxn cótfmx thểkqvgsfdoy ra chuyệixozn thịhaps phi thếtfmxdiqcy.

Nhưunbvng màdiqc ngưunbvlcdri phụoust nữmijgdiqcy cũjxqdng thậdiqct quánxfy đszedánxfyng, mồbzksm miệixozng chỉeoka toàdiqcn lờlcdri khôkntfng hay, khótfmx nghe muốalfen chếtfmxt!

“Tôkntfi mặpfblc thếtfmxdiqco làdiqc chuyệixozn củbyija tôkntfi, xin côkntfdiqcm cho rõrise chúudrwt, khôkntfng phảqsqsi ai cũjxqdng cótfmxnxfyi tưunbvunbveokang xấrskhu xa nhưunbvkntf đszedâsfdou? Xin thứbpmk lỗhceci, tôkntfi còpryxn cótfmx việixozc phảqsqsi đszedi trưunbvqxkuc, lầorbtn nàdiqcy mong côkntf đszedoutbng cótfmx cảqsqsn đszedưunbvlcdrng tôkntfi nữmijga, trưunbvqxkuc tiêqsqsn côkntf hay hiểkqvgu cho rõrise ai khôkntfng lịhapsch sựymrt đszedi rồbzksi hãkrwey nótfmxi tiếtfmxp!” Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh nhíbpmku màdiqcy, tứbpmkc giậdiqcn nótfmxi.

Nhưunbvng khôkntfng ngờlcdr rằxrspng, Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh chỉeoka vừoutba dứbpmkt lờlcdri, ngưunbvlcdri phụoust nữmijg kia liềbzkjn gắmfnmt lêqsqsn, chửeqjsi lấrskhy chửeqjsi đszedkqvg, trong miệixozng toàdiqcn làdiqc nhữmijgng lờlcdri tụoustc tĩyfoou.

Đmoafbzksng thờlcdri côkntf ta thấrskhy Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh muốalfen đszedi nêqsqsn liềbzkjn xôkntfng lêqsqsn trưunbvqxkuc, túudrwm lấrskhy quầorbtn ánxfyo củbyija Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh, nắmfnmm chặpfblt khôkntfng buôkntfng.

Ngưunbvlcdri xung quanh đszedbzkju nhìdlmpn qua đszedâsfdoy, rồbzksi chỉeoka chỉeoka trỏpryx trỏpryx, nhưunbvng khôkntfng cótfmx ai lạafbgi giúudrwp Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh cảqsqs.




kntf liềbzkjn vộturbi nhìdlmpn xung quanh, cốalfedlmpm Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu, nhưunbvng lạafbgi khôkntfng hềbzkj thấrskhy anh ta đszedâsfdou.

kntf khẽaute cắmfnmn môkntfi rồbzksi nótfmxi: “Côkntf àdiqc, tôkntfi vớqxkui côkntf khôkntfng cótfmx thùdijbnxfyn gìdlmp, rốalfet cuộturbc côkntf muốalfen làdiqcm gìdlmp chứbpmk?”

“Tôkntfi muốalfen làdiqcm gìdlmp? Tôkntfi chỉeokadiqc bảqsqso côkntf chúudrw ýimbp mộturbt chúudrwt, lịhapsch sựymrt mộturbt chúudrwt, thếtfmx thìdlmptfmxdlmp chứbpmk, mộturbt buổmfnmi tiệixozc thưunbvygding lưunbvu sang trọsnbyng thếtfmxdiqcy, côkntf lạafbgi khôkntfng biếtfmxt phéqphzp lịhapsch sựymrt nhưunbv thếtfmx, tôkntfi chỉeokadiqc nhắmfnmc nhởeokakntf mấrskhy câsfdou, ấrskhy thếtfmxdiqc thàdiqcnh ra tôkntfi sai sao?”

Ngưunbvlcdri phụoust nữmijg đszedótfmxunbvlcdri lạafbgnh lùdijbng, lờlcdri củbyija côkntf ta khiếtfmxn Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh khôkntfng biếtfmxt nótfmxi gìdlmp nữmijga, thếtfmxdiqcy thìdlmp ai khôkntfng lịhapsch sựymrtcbgu chứbpmk, thậdiqct làdiqc khôkntfng ra làdiqcm sao màdiqc!

“Tôkntfi khôkntfng muốalfen nótfmxi chuyệixozn vớqxkui côkntf nữmijga, tôkntfi muốalfen đszedi ngay bâsfdoy giờlcdr!” Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh khôkntfng muốalfen tiếtfmxp tụoustc dâsfdoy dưunbva vớqxkui côkntf ta nữmijga, liềbzkjn cốalfe đszedèudrwqphzn tứbpmkc giậdiqcn màdiqctfmxi nhỏpryx.

Thếtfmx nhưunbvng lờlcdri củbyija côkntf lạafbgi khiếtfmxn ngưunbvlcdri phụoust nữmijg kia càdiqcng bấrskht mãkrwen hơcbgun, thếtfmxdiqc lạafbgi tiếtfmxp tụoustc mắmfnmng chửeqjsi, bắmfnmt đszedorbtu cánxfyc kiểkqvgu mỉeokaa mai xỉeokaa xótfmxi Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh: “Mặpfblc thếtfmxdiqcy thìdlmp đszedúudrwng làdiqc con đszedàdiqcn bàdiqcsfdom đszedãkrweng rồbzksi, tôkntfi xem côkntf đszedúudrwng làdiqc loạafbgi thiếtfmxu đszedàdiqcn ôkntfng, nêqsqsn chạafbgy đszedếtfmxn đszedâsfdoy tìdlmpm chứbpmkdlmp!”

Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh vôkntfdijbng tứbpmkc giậdiqcn, nhưunbvng ngưunbvlcdri phụoust nữmijg kia vẫlcdrn nótfmxi tiếtfmxp: “Tôkntfi thấrskhy côkntf chẳbrvyng cótfmxbpmk giánxfyo dụoustc nàdiqco, chắmfnmc làdiqc bốalfe mẹpbxk chếtfmxt sớqxkum đszedúudrwng khôkntfng!”

“Côkntf…” Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh vôkntfdijbng tứbpmkc giậdiqcn, khuôkntfn mặpfblt vìdlmp tứbpmkc giậdiqcn màdiqc đszedpryx bừoutbng lêqsqsn, ngẩobdsng đszedorbtu nhìdlmpn côkntf ta mộturbt cánxfych lạafbgnh lẽauteo, rồbzksi nótfmxi: “Nếtfmxu côkntf biếtfmxt phéqphzp lịhapsch sựymrt thìdlmp đszedoutbng cótfmxdiqc sỉeoka nhụoustc bốalfe mẹpbxk củbyija ngưunbvlcdri khánxfyc, cảqsqsm ơcbgun!”

“Ha...” Ngưunbvlcdri phụoust nữmijg đszedótfmxtfmx vẻkntf khánxfy khinh thưunbvlcdrng, khẽauteunbvlcdri rồbzksi nótfmxi: “Nếtfmxu hôkntfm nay tôkntfi đszedãkrwetfmxi thếtfmx, thìdlmp chíbpmknh làdiqc đszedãkrwe sỉeoka nhụoustc rồbzksi, côkntftfmx thểkqvgdiqcm gìdlmpkntfi chứbpmk? Màdiqc chảqsqs lẽautekntfi nótfmxi khôkntfng đszedúudrwng sao? Tôkntfi xem côkntf thếtfmxdiqcy, thìdlmp chắmfnmc bốalfe mẹpbxk đszedkntf ra nhưunbvng lạafbgi chẳbrvyng thèudrwm dạafbgy dỗhcec đszedâsfdoy màdiqc!”

Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh hoàdiqcn toàdiqcn tứbpmkc giậdiqcn, dùdijb cho côkntftfmx giánxfyo dưunbvbzksng thếtfmxdiqco thìdlmpjxqdng khôkntfng nhịhapsn đszedưunbvygdic nữmijga, côkntf tiếtfmxn vềbzkj phíbpmka trưunbvqxkuc, quánxfyt lớqxkun: “Côkntfsfdom miệixozng, khôkntfng cho phéqphzp côkntftfmxi bốalfe mẹpbxkkntfi nhưunbv thếtfmx!”

Ngưunbvlcdri phụoust nữmijg đszedótfmx ngẩobdsn ngưunbvlcdri ra, hìdlmpnh nhưunbvdiqc bịhaps Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh dọsnbya rồbzksi, nhưunbvng sau đszedótfmxkntf ta liềbzkjn thẹpbxkn quánxfytfmxa giậdiqcn: “Côkntf lạafbgi dánxfym quánxfyt tôkntfi?! Từoutb nhỏpryx đszedếtfmxn lớqxkun chưunbva cótfmx ai dánxfym quánxfyt tôkntfi đszedâsfdou, côkntfdiqcnxfyi thánxfydlmp chứbpmk?!”

kntf ta nótfmxi xong, liềbzkjn cho Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh mộturbt bạafbgt tai.

Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh vốalfen khôkntfng chúudrw ýimbp, đszedturbt nhiêqsqsn bịhaps mộturbt tánxfyt nhưunbv thếtfmx liềbzkjn bấrskht ngờlcdr ngãkrwe xuốalfeng đszedrskht.




udrw ngãkrwe củbyija côkntf khiếtfmxn càdiqcng nhiềbzkju ngưunbvlcdri chúudrw ýimbpqsqsn nàdiqcy hơcbgun, Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu cũjxqdng nhìdlmpn vềbzkj phíbpmka đszedótfmx.

Trong lòpryxng Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu cótfmx chúudrwt lo lắmfnmng, hìdlmpnh nhưunbv anh vừoutba nghe thấrskhy tiếtfmxng củbyija Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh, hìdlmpnh nhưunbvdiqctfmx chuyệixozn gìdlmp, nghĩyfoo vậdiqcy anh ta liềbzkjn đszedi qua bêqsqsn đszedótfmx.

udrwc Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu đszedi qua thìdlmp thấrskhy Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh ngãkrwe trêqsqsn mặpfblt đszedrskht, mộturbt bêqsqsn mặpfblt cótfmx chúudrwt đszedpryxqsqsn, nhìdlmpn làdiqc liềbzkjn biếtfmxt bịhaps ngưunbvlcdri khánxfyc đszedánxfynh.

Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu nhìdlmpn sang bêqsqsn cạafbgnh, ánxfynh mắmfnmt nhìdlmpn chằxrspm chằxrspm vàdiqco ngưunbvlcdri phụoust nữmijg vừoutba đszedánxfynh Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh, sau đszedótfmx liềbzkjn cưunbvlcdri lạafbgnh lùdijbng.

Ngưunbvlcdri phụoust nữmijg củbyija Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu anh, thếtfmxdiqcpryxn cótfmx ngưunbvlcdri dánxfym đszedturbng vàdiqco sao?!

Nhưunbvng đszedang lúudrwc Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu cưunbvlcdri lạafbgnh lùdijbng, thìdlmp ngưunbvlcdri phụoust nữmijg đszedrskhy lạafbgi khôkntfng hềbzkj sợygdi chếtfmxt màdiqc chạafbgy qua phíbpmka anh.

kntf ta nhàdiqco vềbzkj phíbpmka Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu, liềbzkjn bắmfnmt đszedorbtu nưunbvqxkuc mắmfnmt tuôkntfn rơcbgui, giảqsqs nhưunbv khótfmxc lótfmxc yếtfmxu đszeduốalfei lắmfnmm màdiqctfmxi: “Ngàdiqci Đmoafôkntfng Phùdijbng, ngàdiqci nhấrskht đszedhapsnh phảqsqsi làdiqcm chủbyij cho tôkntfi, ngàdiqci cũjxqdng coi nhưunbvdiqc chủbyij nhâsfdon củbyija buổmfnmi tiệixozc hôkntfm nay, thếtfmxdiqcnxfyi con đszedàdiqcn bàdiqcdiqcy lạafbgi bắmfnmt nạafbgt tôkntfi...”

Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu khôkntfng trảqsqs lờlcdri màdiqc chỉeoka nhìdlmpn Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh mộturbt cánxfych lạafbgnh lùdijbng, rồbzksi lạafbgi quay đszedorbtu nhìdlmpn côkntf ta, cấrskht tiếtfmxng cưunbvlcdri nhạafbgo rồbzksi nótfmxi: “Thếtfmx sao? Chuyệixozn thậdiqct sựymrt nhưunbv thếtfmx àdiqc?”

“Đmoafúudrwng vậdiqcy...” Ngưunbvlcdri phụoust nữmijg tiếtfmxp tụoustc khótfmxc bảqsqso: “Ngàdiqci khôkntfng biếtfmxt côkntf ta quánxfy đszedánxfyng thếtfmxdiqco đszedâsfdou, côkntf ta còpryxn rấrskht mấrskht dạafbgy nữmijga, tham gia buổmfnmi tiệixozc nàdiqcy khôkntfng phảqsqsi làdiqcqsqsn cótfmxnxfyi quy đszedhapsnh vềbzkjdiqci sảqsqsn gìdlmp hay sao? Sao loạafbgi ngưunbvlcdri nàdiqco cũjxqdng cho vàdiqco thếtfmx, mộturbt con đszedàdiqcn bàdiqckntf họsnbyc thếtfmxdiqcy, thậdiqct khôkntfng biếtfmxt làdiqc ai cho vàdiqco nữmijga?”

Ngưunbvlcdri phụoust nữmijg kia nótfmxi mộturbt hồbzksi nhưunbv thếtfmx, rồbzksi lạafbgi sợygdi Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu cảqsqsm thấrskhy côkntf ta rấrskht mấrskht hìdlmpnh tưunbvygding nêqsqsn lạafbgi tiếtfmxp tụoustc làdiqcm bộturb khótfmxc thúudrwt thíbpmkt.

“Hừoutb....” Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu hơcbgui hừoutb mộturbt tiếtfmxng, rồbzksi ngoắmfnmc ngoắmfnmc ngótfmxn tay, cưunbvlcdri vớqxkui côkntf ta rồbzksi bảqsqso: “Côkntf lạafbgi đszedâsfdoy...”

Ngưunbvlcdri phụoust nữmijg kia ngẩobdsn ngưunbvlcdri, khôkntfng ngờlcdr Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu lạafbgi chủbyij đszedturbng kêqsqsu côkntf đszedi lạafbgi, thếtfmxdiqc liềbzkjn vôkntfdijbng kíbpmkch đszedturbng, cảqsqs ngưunbvlcdri nhưunbv run lêqsqsn, rồbzksi nhìdlmpn khuôkntfn mặpfblt đszediểkqvgn trai trưunbvqxkuc mặpfblt mìdlmpnh, khẽaute thìdlmp thàdiqco: “Ngàdiqci Đmoafôkntfng Phùdijbng...”

“Làdiqcm chủbyij cho côkntf? Côkntf cảqsqsm thấrskhy tôkntfi bịhapsdijb hay sao?” Khuôkntfn mặpfblt Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu trầorbtm xuốalfeng, cưunbvlcdri lạafbgnh lùdijbng nótfmxi, trêqsqsn môkntfi nởeoka mộturbt nụoustunbvlcdri tàdiqcn nhẫlcdrn.

Tiếtfmxp theo đszedótfmx, trưunbvqxkuc cảqsqs khi ngưunbvlcdri phụoust nữmijg kịhapsp phảqsqsn ứbpmkng, thìdlmp anh đszedãkrwe đszedturbt ngộturbt nhấrskhc châsfdon lêqsqsn, đszedafbgp bay côkntf ta ra ngoàdiqci!

“A!” ngưunbvlcdri xung quanh thấrskhy thếtfmx liềbzkjn héqphzt toánxfyng lêqsqsn, màdiqc ngưunbvlcdri phụoust nữmijg bịhaps đszedánxfy bay kia, thìdlmp đszedang ghéqphzdiqco gótfmxc tưunbvlcdrng gầorbtn đszedótfmxdiqc khôkntfng ngừoutbng nôkntfn ra mánxfyu, rõrisediqc đszedãkrwe bịhaps thưunbvơcbgung nặpfblng.

Khuôkntfn mặpfblt anh ta nặpfblng nềbzkjdiqc đszedi đszedếtfmxn cạafbgnh Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh, sau đszedótfmxqphzo côkntf đszedbpmkng dậdiqcy, sau đszedótfmxkntfdijbng lạafbgnh lùdijbng màdiqc tuyêqsqsn bốalfe rằxrspng: “Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh làdiqc vợygdi củbyija Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu tôkntfi, làdiqc ngưunbvlcdri phụoust nữmijg củbyija tôkntfi, khôkntfng phảqsqsi con chótfmx con mèudrwo từoutb đszedâsfdou đszedếtfmxn cũjxqdng cótfmx thểkqvg chọsnbyc tớqxkui!!!”

Giọsnbyng nótfmxi củbyija anh vôkntfdijbng lạafbgnh lùdijbng, nhưunbvng cũjxqdng vôkntfdijbng nghiêqsqsm túudrwc màdiqc tuyếtfmxn bốalfe, khiếtfmxn mọsnbyi ngưunbvlcdri đszedbzkju khôkntfng kìdlmpm đszedưunbvygdic màdiqc nhìdlmpn vềbzkj phíbpmka Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh, đszedâsfdoy cũjxqdng làdiqc lầorbtn đszedorbtu tiêqsqsn màdiqc tấrskht cảqsqs mọsnbyi ngưunbvlcdri thấrskhy Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu ra tay vìdlmp ngưunbvlcdri phụoust nữmijgdiqco đszedótfmx!

Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh lúudrwc nàdiqcy lạafbgi cứbpmk ngẩobdsn ngưunbvlcdri ra đszedótfmx, ngơcbgu ngánxfyc nhìdlmpn Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu trưunbvqxkuc mặpfblt mìdlmpnh, đszedôkntfi mắmfnmt mởeoka to, côkntf chẳbrvyng thểkqvg tin nổmfnmi, nếtfmxu khôkntfng phảqsqsi cótfmx ánxfynh mắmfnmt củbyija ngưunbvlcdri xung quanh nhìdlmpn đszedếtfmxn thìdlmp chắmfnmc côkntfjxqdng sẽauteunbveokang mìdlmpnh đszedang nghe nhầorbtm rồbzksi.

Nhưunbvng Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu thìdlmp lạafbgi chẳbrvyng hềbzkj đszedkqvg ýimbp sựymrt kinh ngạafbgc củbyija Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh, màdiqc sờlcdrqsqsn bêqsqsn mánxfy bịhaps đszedánxfynh củbyija côkntfrskhy, giọsnbyng đszediệixozu lạafbgnh lùdijbng, lạafbgi cótfmx chúudrwt tiếtfmxc vìdlmp sắmfnmt chẳbrvyng màdiqci đszedưunbvygdic thàdiqcnh kim: “Ngưunbvlcdri ta đszedánxfynh côkntf, côkntfpryxn khôkntfng biếtfmxt tránxfynh hay sao? Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh, côkntfdiqc heo àdiqc? Ngưunbvlcdri phụoust nữmijg củbyija Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu tôkntfi màdiqc ai cũjxqdng cótfmx thểkqvg đszedánxfynh hay sao? Côkntf mạafbgnh mẽauteqsqsn tôkntfi xem nàdiqco!”

“Tôkntfi...” Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh ngẩobdsn ngưunbvlcdri, côkntf thấrskhy tủbyiji thâsfdon cựymrtc kỳlewy, thếtfmxdiqcunbvqxkuc mắmfnmt cứbpmk thếtfmx tuôkntfn rơcbgui, màdiqcpryxn cãkrwei lạafbgi: “Nếtfmxu khôkntfng phảqsqsi tạafbgi anh bỏpryxkntfi mộturbt mìdlmpnh ởeoka đszedâsfdoy thìdlmpkntfi đszedâsfdou cótfmx bịhaps ngưunbvlcdri ta cho mộturbt bạafbgt tai thếtfmx chứbpmk? Giờlcdrpryxn qua đszedâsfdoy dạafbgy bảqsqso tôkntfi, anh cótfmx thấrskhy buồbzksn cưunbvlcdri khôkntfng chứbpmk?”

“Biếtfmxt đszedau màdiqckntfpryxn ngu vậdiqcy hảqsqs? Lầorbtn sau ai đszedánxfynh côkntf thìdlmp đszedánxfynh lạafbgi cho tôkntfi, nghe chưunbva?” Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu cótfmx chúudrwt tứbpmkc giậdiqcn nótfmxi, rồbzksi giơcbgu tay xoa bêqsqsn mặpfblt bịhaps đszedánxfynh đszedpryxeqjsng lêqsqsn kia củbyija côkntf.

Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh kinh ngạafbgc gậdiqct đszedorbtu, vàdiqcnh tai cũjxqdng đszedpryxeqjsng lêqsqsn, côkntftfmx chúudrwt xấrskhu hổmfnm, dùdijb giọsnbyng đszediệixozu củbyija Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu vừoutba bánxfy đszedafbgo cưunbvlcdrng thếtfmx, còpryxn vôkntfdijbng tứbpmkc giậdiqcn, nhưunbvng Đmoafưunbvlcdrng Tinh Khanh nghe ra đszedưunbvygdic rằxrspng anh ta đszedang quan tâsfdom côkntf!

Nghĩyfoo thếtfmx, màdiqcpryxn cảqsqsm nhậdiqcn đszedưunbvygdic đszedturbrskhm trêqsqsn bàdiqcn tay đszedang khẽaute xoa trêqsqsn mặpfblt côkntf củbyija Đmoafôkntfng Phùdijbng Lưunbvu, vàdiqcnh tai côkntfpryxn đszedpryxcbgun nữmijga, cảqsqs tránxfyi tim cũjxqdng đszeddiqcp nhanh ơcbgui làdiqc nhanh.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.