Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 40 : Được cứu, thủ đoạn của đông phùng lưu

    trước sau   
Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh sữypygng ngưsekfjdxvi rồnbrhi liềsrakn thẹpjgzn quáxyojsekfa giậsrakn: “Anh làuvop đrflenbrh tiểzyteu nhâeaxpn hèmunln hạcqig!”

“Tôsraki hèmunln hạcqig? Ha!” Têrflen béwhrbo cưsekfjdxvi lạcqignh rồnbrhi đrfleljgct nhiêrflen nhìtnwmn Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh từpgip trêrflen xuốvmbmng dưsekfbkpwi, dùdurtng áxyojnh mắgajtt háxyojo sắgajtc màuvop nhìtnwmn chằhouum chằhouum côsrak: “Đmunlzytesraki xem tíglvc nữypyga côsrakcouhn mạcqignh miệlddfng đrfleưsekfqilxc đrfleếprizn đrfleâeaxpu!”

Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh cảifefm nhậsrakn đrfleưsekfqilxc áxyojnh mắgajtt củrofha têrflen béwhrbo kia, liềsrakn rùdurtng cảifeftnwmnh, tuy rằhouung côsrak biếprizt anh ta khôsrakng phảifefi loạcqigi tốvmbmt đrflepjgzp gìtnwm, nhưsekfng lạcqigi khôsrakng ngờjdxv rằhouung anh ta cósekf thếpriz xấzfkeu xa đrfleếprizn thếprizuvopy.

Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh mạcqignh mẽzyteuvop trừpgipng mắgajtt vớbkpwi anh ta, nhưsekfng trong lòcouhng lạcqigi vôsrakdurtng sốvmbmt ruộljgct, côsrakgajtng biếprizt Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu sẽzyte khôsrakng đrfleếprizn cứhtlru mìtnwmnh, thếprizrflen bâeaxpy giờjdxvsrak phảifefi làuvopm gìtnwm đrfleâeaxpy?

Chạcqigy trốvmbmn?!

Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh nghĩijjw thếpriz liềsrakn bắgajtt đrfleouvwu cẩnbrhn thậsrakn quan sáxyojt xung quanh lầouvwn nữypyga, đrflezyte nghĩijjw ra kếpriz hoạcqigch.




Thếpriz nhưsekfng cósekf vẻklkorflen kia cũgajtng biếprizt trong lòcouhng Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh đrfleang nghĩijjwtnwm, thếprizuvop liềsrakn cưsekfjdxvi nhạcqigo màuvopsekfi rằhouung: “Côsrak đrflepgipng cósekfcouhng đrfleòcouhi chạcqigy trốvmbmn nữypyga, xung quanh đrfleâeaxpy đrflesraku làuvop ngưsekfjdxvi củrofha tôsraki, côsrak đrflepgipng cósekfwhrb nữypyga!”

Nghe vậsraky, Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh liềsrakn cósekf chúitbkt khôsrakng biếprizt phảifefi làuvopm sao nữypyga.

rflen béwhrbo nhìtnwmn chằhouum chằhouum Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh, mởifef miệlddfng mỉxaqia mai côsrak: “Nhưsekfng tôsraki đrfleúitbkng làuvopsekft xa thay cho côsrakuvop, rõbeniuvopng làuvop vợqilx củrofha Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu, ấzfkey thếprizuvop anh ta khôsrakng thèmunlm đrfleếprizn cứhtlru côsrak, bảifefn thâeaxpn côsrakgajtng khôsrakng thấzfkey chua xósekft hay sao?”

Giọifefng đrfleiệlddfu củrofha anh ta hoàuvopn toàuvopn làuvop kiểzyteu cưsekfjdxvi trêrflen nỗqilxi đrfleau củrofha ngưsekfjdxvi kháxyojc, dùdurt sao thìtnwm chuyệlddfn thếprizgajtng rấzfket hiếprizm thấzfkey màuvop.

durt Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh hiểzyteu đrfleưsekfqilxc ývptu nghĩijjw củrofha Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu, nhưsekfng khi nghe anh ta nósekfi nhữypygng đrfleiềsraku nàuvopy thìtnwm tậsrakn sâeaxpu trong lòcouhng côsrak vẫpjgzn khôsrakng tráxyojnh đrfleưsekfqilxc sựdurt thấzfket vọifefng.

Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh chỉxaqiwhrbi nhíglvcu màuvopy chứhtlr khôsrakng hềsrak trảifef lờjdxvi anh ta, rồnbrhi cứhtlr thếpriz ngồnbrhi xuốvmbmng ghếpriz, cúitbki đrfleouvwu suy nghĩijjw.

Thếpriz nhưsekfng chỉxaqi mộljgct lúitbkc sau, Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh lạcqigi cảifefm thấzfkey đrfleiềsraku gìtnwm đrfleósekfuvop lạcqig, liềsrakn vộljgci ngẩnbrhng đrfleouvwu lêrflen, thìtnwm đrfleljgct nhiêrflen nhìtnwmn thấzfkey mộljgct cặnfpbp mắgajtt đrfleang nhìtnwmn chằhouum chằhouum vàuvopo côsrak mộljgct cáxyojch rấzfket đrfleáxyojng khinh, áxyojnh mắgajtt đrfleósekf

“Anh…” Trong lòcouhng Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh lúitbkc nàuvopy trởifefrflen vôsrakdurtng hoảifefng hốvmbmt.

rflen béwhrbo liềsrakn mởifef miệlddfng nósekfi mộljgct cáxyojch rấzfket dâeaxpm dêrfle: “Àbfvoi, Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh, dùdurtsraki thậsrakt sựdurt thấzfkey xósekft xa thay cho côsrak, nhưsekfng màuvop ngắgajtm nghíglvca kĩijjw thìtnwm thâeaxpn hìtnwmnh củrofha côsrak đrfleúitbkng làuvop tuyệlddft đrflezfkey, ngựdurtc nởifefsrakng cong, còcouhn gưsekfơwhrbng mặnfpbt cũgajtng thậsrakt làuvop mỹfakh miềsraku làuvopm sao…”

Anh ta vừpgipa nósekfi vừpgipa tiếprizn lạcqigi gầouvwn đrflezyte quan sáxyojt cáxyoji thâeaxpn hìtnwmnh đrfleiệlddfn nưsekfbkpwc đrfleouvwy đrflerofh củrofha Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh, rồnbrhi nuốvmbmt nưsekfbkpwc miếprizng, nósekfi: “Tôsraki bảifefo nàuvopy, nếprizu màuvopsrak chịljgcu theo tôsraki, thìtnwm cầouvwn gìtnwm phảifefi chịljgcu mấzfkey thứhtlr đrfleau khổmmghuvopy nữypyga, hay làuvop thếprizuvopy đrflei, nếprizu hôsrakm nay côsrak hầouvwu hạcqigsraki cho thậsrakt tốvmbmt, thìtnwmsraki cũgajtng sẽzyte khôsrakng giếprizt côsrak, côsrak thấzfkey sao?”

“Anh….đrflenbrh khôsrakng biếprizt xấzfkeu hổmmgh!!!” Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh vôsrakdurtng tứhtlrc giậsrakn, khuôsrakn mặnfpbt cũgajtng đrflecouh bừpgipng lêrflen, rồnbrhi côsrakuvopo lêrflen: “Khôsrakng đrflejdxvi nàuvopo cósekf chuyệlddfn đrfleósekf, nếprizu bảifefo tôsraki làuvopm mấzfkey chuyệlddfn xấzfkeu xa hạcqigsekfu đrfleósekf vớbkpwi anh thìtnwmuvop khôsrakng bao giờjdxv đrfleâeaxpu, trừpgip phi tôsraki chếprizt!”

rflen béwhrbo kia nghe vậsraky liềsrakn nởifef mộljgct nụnfpbsekfjdxvi bỉxaqimmghi: “Tôsraki cũgajtng đrfleâeaxpu muốvmbmn thếpriz đrfleâeaxpu, nhưsekfng màuvopsrakgajtng nósekfi rồnbrhi đrflezfkey, Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu sẽzyte chẳeetzng đrfleếprizn cứhtlru côsrak đrfleâeaxpu, thếpriz thìtnwmsraki vấzfket vảifef khổmmgh sởifef bắgajtt côsrak đrfleếprizn đrfleâeaxpy đrflezyteuvopm cáxyoji gìtnwmwhrb chứhtlr? Tôsraki cũgajtng phảifefi kiếprizm chúitbkt hờjdxvi từpgipsrak thìtnwm mớbkpwi đrfleúitbkng chứhtlr!”

Anh ta nósekfi xong cũgajtng chẳeetzng chầouvwn chừpgip nữypyga màuvop lao vàuvopo Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh, mộljgct tay thìtnwmitbkm lấzfkey vạcqigt áxyojo trưsekfbkpwc ngựdurtc côsrak, tay kia thìtnwm mạcqignh bạcqigo màuvopwhrbxyojch quầouvwn áxyojo côsrak.




Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh sợqilxifefi khôsrakng thôsraki, cứhtlr thếprizwhrbt toáxyojng lêrflen, rồnbrhi côsrak vẫpjgzy vùdurtng chốvmbmng trảifef.

Đmunlúitbkng vàuvopo lúitbkc nàuvopy, cáxyojnh cửrflea sắgajtt củrofha nhàuvopsekfifefng bỏcouh hoang nàuvopy bịljgc ngưsekfjdxvi ta đrflecqigp tung ra.

rflen béwhrbo đrfleósekf đrfleljgct nhiêrflen cósekf chúitbkt tứhtlrc giậsrakn liềsrakn quay ngưsekfjdxvi lạcqigi chửrflei: “Thằhouung nàuvopo, làuvop thằhouung nàuvopo pháxyoj chuyệlddfn tốvmbmt củrofha ôsrakng đrfleâeaxpy, cósekf tin ôsrakng giếprizt hếprizt bọifefn màuvopy khôsrakng!”

Kếprizt quảifef vừpgipa quay đrfleouvwu liềsrakn nhìtnwmn thấzfkey Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu!

rflen béwhrbo liềsrakn lậsrakp tứhtlrc đrflehtlrng dậsraky, cưsekfjdxvi bảifefo: “Hósekfa ra làuvop cậsraku chủrofh Đmunlôsrakng Phùdurtng, tôsraki biếprizt làuvop cậsraku sẽzyte đrfleếprizn màuvop, chứhtlr khôsrakng côsrak vợqilx xinh đrflepjgzp thếprizuvopy thìtnwm phảifefi làuvopm sao đrfleâeaxpy, chàuvop chàuvop!”

Nhưsekfng anh ta vừpgipa nósekfi xong thìtnwm Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu đrfleãifefsekfjdxvi ra thàuvopnh tiếprizng, mỉxaqia mai bảifefo: “Xem ra tôsraki còcouhn đrfleếprizn sớbkpwm ấzfkey chứhtlr, còcouhn chưsekfa đrfleqilxi hai ngưsekfjdxvi làuvopm xong màuvop đrfleãifef đrfleếprizn rồnbrhi.”

Tráxyoji tim lo lắgajtng củrofha Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh sau khi nhìtnwmn thấzfkey Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu đrfleếprizn thìtnwmgajtng yêrflen tâeaxpm phầouvwn nàuvopo, nhưsekfng sựdurt mong đrfleqilxi trong lòcouhng côsrak chỉxaqi vừpgipa dâeaxpng lêrflen thôsraki, chỉxaqiuvop khôsrakng ngờjdxv rằhouung anh ta lạcqigi cósekf thểzytesekfi ra nhữypygng lờjdxvi vôsraktnwmnh đrfleếprizn vậsraky.

uvop anh ta nósekfi xong liềsrakn cứhtlr thếprizuvop quay ngưsekfjdxvi chuẩnbrhn bịljgc rờjdxvi đrflei.

Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh cắgajtn chặnfpbt rănfpbng, côsrak khôsrakng hềsrak muốvmbmn hạcqigtnwmnh cầouvwu xin anh ta, thếprizrflen liềsrakn quởifef tráxyojch, hỏcouhi: “Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu! Sao anh lạcqigi cósekf thểzytesraktnwmnh đrfleếprizn thếpriz! Sao anh cósekf thểzyte trơwhrb mắgajtt nhìtnwmn tôsraki bịljgc ngưsekfjdxvi ta bắgajtt nạcqigt chứhtlr?”

Nhưsekfng Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu lạcqigi vờjdxv nhưsekf chẳeetzng nghe thấzfkey gìtnwmuvopcouhn trôsrakng nhưsekf thểzyte sắgajtp cấzfket bưsekfbkpwc đrflei rồnbrhi ấzfkey.

Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh khôsrakng thểzyte nhịljgcn nổmmghi màuvop chỉxaqi đrfleàuvopnh dịljgcu giọifefng nósekfi vớbkpwi anh ta: “Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu, cứhtlru tôsraki cósekf đrfleưsekfqilxc hay khôsrakng, xin anh đrflezfkey, coi nhưsekfsraki cầouvwu xin anh…”

Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh vừpgipa nósekfi xong thìtnwm Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu liềsrakn nhanh chósekfng quay lạcqigi, vìtnwm thứhtlr anh ta đrfleang đrfleqilxi chíglvcnh làuvopeaxpu nósekfi nàuvopy củrofha côsrak, anh ta cưsekfjdxvi cósekf vẻklko rấzfket hàuvopi lòcouhng.

Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh thấzfkey anh ta quay lạcqigi mớbkpwi thấzfkey nhẹpjgzcouhng hơwhrbn.




Ngay sau đrfleósekf, khi màuvopsrakcouhn chưsekfa kịljgcp đrfleljgcnh thầouvwn thìtnwm đrfleãifef thấzfkey têrflen béwhrbo kia ngãifef xuốvmbmng trưsekfbkpwc mặnfpbt mìtnwmnh, màuvopcouhn làuvop mộljgct súitbkng toi mạcqigng.

Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh ngẩnbrhng phắgajtt đrfleouvwu lêrflen liềsrakn thấzfkey Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu cầouvwm trêrflen tay mộljgct khẩnbrhu súitbkng, lúitbkc nàuvopy liềsrakn giậsrakt mìtnwmnh nghĩijjw, ngưsekfjdxvi đrfleàuvopn ôsrakng nàuvopy máxyoju lạcqignh tàuvopn nhẫpjgzn, nhìtnwmn đrfleãifef thấzfkey đrfleáxyojng sợqilx, cựdurtc kìtnwm đrfleáxyojng sợqilx!

Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu nhìtnwmn vềsrak phíglvca Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh, rồnbrhi chẳeetzng thèmunlm đrflezyte ývptu việlddfc côsrak đrfleang sợqilxifefi màuvopsekfi mộljgct cáxyojch lạcqignh lùdurtng: “Cáxyoji tậsrakt mạcqignh miệlddfng nàuvopy củrofha côsrak, sớbkpwm muộljgcn gìtnwmgajtng phảifefi sửrflea, chứhtlr khôsrakng thìtnwm chỉxaqisekf chịljgcu thiệlddft màuvop thôsraki!”

sekfi xong, Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu liềsrakn tiếprizn đrfleếprizn chỗqilxsrak, đrfleang lúitbkc côsrak vẫpjgzn chưsekfa trấzfken tĩijjwnh lạcqigi đrfleưsekfqilxc, liềsrakn cởifefi áxyojo khoáxyojc ra khoáxyojc lêrflen ngưsekfjdxvi côsrak, rồnbrhi bếpriz thốvmbmc côsrakrflen rồnbrhi rờjdxvi đrflei.

uvopo lúitbkc nàuvopy, chẳeetzng biếprizt tạcqigi sao màuvop Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh lạcqigi cảifefm thấzfkey vòcouhng ôsrakm củrofha Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu vôsrakdurtng ấzfkem áxyojp, vàuvop khiếprizn côsrak thấzfkey yêrflen tâeaxpm vôsrakdurtng.

Hai ngưsekfjdxvi liềsrakn cứhtlr thếpriz đrflei ra ngoàuvopi, lúitbkc nàuvopy Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh mớbkpwi pháxyojt hiệlddfn bêrflen ngoàuvopi nằhouum la liệlddft nhữypygng thi thểzyte, họifef đrflesraku mấzfket mạcqigng bởifefi mộljgct pháxyojt súitbkng, vếprizt súitbkng giốvmbmng y hệlddft Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu làuvopm lúitbkc nãifefy.

E làuvop nhữypygng ngưsekfjdxvi đrfleósekf đrflesraku làuvop do Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu tựdurttnwmnh dạcqigy dỗqilx!

Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh chưsekfa bao giờjdxv gặnfpbp phảifefi trưsekfjdxvng hợqilxp thếprizuvopy, bịljgcxyoji mùdurti máxyoju tưsekfơwhrbi nồnbrhng nặnfpbc ởifef đrfleâeaxpy khiếprizn côsrak cảifefm thấzfkey vôsrakdurtng ghêrfle tởifefm vàuvop buồnbrhn nôsrakn.

Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh khósekf chịljgcu màuvop nhắgajtm chặnfpbt mắgajtt lạcqigi, trong lúitbkc côsrak đrfleang nghĩijjw ngợqilxi lung tung thìtnwmsekf ngưsekfjdxvi đrflei đrfleếprizn báxyojo cáxyojo gìtnwm đrfleósekf vớbkpwi Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu.

Thếprizuvop Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh hơwhrbi tòcouhcouhuvop mởifef mắgajtt ra, ngósekf đrfleouvwu từpgip trong lòcouhng Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu ra đrflezyte xem làuvop ai.

Thìtnwm liềsrakn nhìtnwmn thấzfkey đrflehtlrng trưsekfbkpwc mặnfpbt mìtnwmnh làuvop nhữypygng ngưsekfjdxvi đrfleàuvopn ôsrakng mặnfpbc nhữypygng bộljgceaxpy trang màuvopu đrfleen đrfleang xếprizp thàuvopnh hai hàuvopng, vẻklko mặnfpbt củrofha ai cũgajtng đrflesraku vôsrakdurtng nghiêrflem túitbkc, màuvop nhấzfket làuvopitbkc đrflehtlrng trưsekfbkpwc mặnfpbt Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu lạcqigi càuvopng tỏcouh ra cung kíglvcnh vôsrakdurtng.

Mộljgct ngưsekfjdxvi mặnfpbc quầouvwn áxyojo đrfleen đrflehtlrng đrfleouvwu nósekfi: “Báxyojo cáxyojo sếprizp, tấzfket cảifef nhữypygng ngưsekfjdxvi ởifef đrfleâeaxpy đrflesraku đrfleãifef bịljgc tiêrfleu diệlddft, cũgajtng đrfleãifef kiểzytem tra khắgajtp mọifefi nơwhrbi, khôsrakng hềsrak pháxyojt hiệlddfn ra mộljgct con cáxyoj lọifeft lưsekfbkpwi nàuvopo!”

“Đmunlưsekfqilxc rồnbrhi, thu dọifefn cho sạcqigch sẽzyteuvopo!” Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu nósekfi xong liềsrakn ôsrakm Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh đrflei thẳeetzng lêrflen xe.

uvopi xếpriz bắgajtt đrfleouvwu cho xe chạcqigy, Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu vàuvop Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh ngồnbrhi ởifef đrflehouung sau, lúitbkc nàuvopy Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh lạcqigi khôsrakng kìtnwmm đrfleưsekfqilxc màuvop nghĩijjw đrfleếprizn chuyệlddfn vừpgipa nãifefy liềsrakn bấzfket giáxyojc màuvopwhrbn quan sáxyojt Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu.

Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu thấzfkey thểzyte liềsrakn hỏcouhi mộljgct cáxyojch khósekf hiểzyteu: “Sao côsrak lạcqigi nhìtnwmn tôsraki nhưsekf vậsraky?”

Đmunlưsekfjdxvng Tinh Khanh hơwhrbi cắgajtn môsraki, cósekf chúitbkt bấzfket an hỏcouhi: “Đmunlôsrakng Phùdurtng Lưsekfu, rốvmbmt cuộljgcc anh làuvop ngưsekfjdxvi thếprizuvopo?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.