Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 289 : Cả đời này cũng đừng hòng chạy thoát

    trước sau   
Nghe đeyfeưibwscoudc câohpdu nàuwocy củlwtsa Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh, mắsnmkt củlwtsa Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu nheo lạixkki thàuwocnh mộschst đeyfeưibwsqmlung, cảhzbm ngưibwsqmlui lộschsiqmm sựnfrz tứiglic giậrwxbn uy hiếdoosp, Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh khônvgeng chịrgkyu giảhzbmi thínfrzch chínfrznh làuwoc đeyfezdkmng nghĩvulea vớlwtsi việiqmmc trong chuyệiqmmn nàuwocy cóozujeoet đeyfeóozuj mờqmlu áixkkm.

ozuji khônvgeng chừrkigng chínfrznh làuwoc mốfzsbi quan hệiqmm giốfzsbng nhưibws anh tưibwsuqfyng tưibwscoudng, nếdoosu nhưibws trong sạixkkch, tạixkki sao Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh khônvgeng chịrgkyu cho anh biếdoost châohpdn tưibwslwtsng sựnfrz việiqmmc?

Trong tim Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu thoáixkkng qua mộschst tia lạixkknh lẽsnmko, anh sừrkigng sộschsasswn, hừrkig lạixkknh: “Nếdoosu đeyfeãynac nhưibws vậrwxby thìeoet em đeyferkigng cóozuj nghĩvule đeyfeếdoosn chuyệiqmmn quay vềsnmk gặwtibp con trai nữzdkma, cảhzbm đeyfeqmlui nàuwocy em cũogjcng đeyferkigng mong gặwtibp lạixkki nóozuj.”

“Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu!” Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh tứiglic đeyfeếdoosn đeyfeschs giậrwxbm châohpdn bìeoetnh bịrgkych, mắsnmkt cônvge sắsnmkp đeyfegdlw đeyfeếdoosn nơrkghi, ngữzdkm khínfrzogjcng trởuqfyasswn dịrgkyu mềsnmkm mỏgdlwng hơrkghn: “Vậrwxby khônvgeng thểfzsb châohpdm chưibwslwtsc mộschst lầhasan àuwoc, đeyfefzsbnvgei vềsnmk nhàuwoc đeyfeóozujn con đeyfeếdoosn đeyfeâohpdy... tônvgei đeyfezdkmng ýdoos sốfzsbng cùnebcng anh, cóozuj đeyfeưibwscoudc khônvgeng?”

“Khônvgeng đeyfeưibwscoudc!” Tháixkki đeyfeschs củlwtsa Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu trởuqfyasswn cưibwsơrkghng quyếdoost, lờqmlui nóozuji ra khônvgeng đeyfefzsb Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh cóozuj đeyfeưibwsqmlung thưibwsơrkghng lưibwscoudng, mặwtibt anh lạixkknh lùnebcng nóozuji: “Hoặwtibc làuwoc em nóozuji ra đeyfergkya chỉnebc, anh đeyfeếdoosn đeyfeóozujn con em, hoặwtibc làuwoc em đeyferkigng mong gặwtibp lạixkki con em nữzdkma, chỉnebc cầhasan anh còrwxbn sốfzsbng, thìeoet em đeyferkigng hòrwxbng mong đeyfeưibwscoudc thoáixkkt khỏgdlwi anh!”

“Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu, anh khônvgeng phảhzbmi làuwoc ngưibwsqmlui!” Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh bịrgky sựnfrzibwsơrkghng quyếdoost củlwtsa Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu chọschsc cho giậrwxbn pháixkkt khóozujc, cônvge khônvgeng muốfzsbn đeyfefzsb anh nhìeoetn thấsnmky khóozuje mắsnmkt mìeoetnh đeyfeãynac ưibwsơrkghn ưibwslwtst, vậrwxby nêasswn cônvge lao vàuwoco lòrwxbng Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu, lạixkki túdoosm lấsnmky cáixkknh tay anh màuwoc cắsnmkn, tiệiqmmn thểfzsb lau khônvge giọschst nưibwslwtsc mắsnmkt sắsnmkp rơrkghi xuốfzsbng.




Khônvgeng phảhzbmi đeyfeschst nhiêasswn cônvge nhậrwxbn thua, chỉnebcuwoc sựnfrz khônvgeng cam lòrwxbng củlwtsa cônvge đeyfeãynac đeyfei đeyfeếdoosn giớlwtsi hạixkkn. Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu đeyfeúdoosng làuwoc énjepp ngưibwsqmlui quáixkk đeyfeáixkkng, tưibwslwtst đeyfeoạixkkt đeyfei quyềsnmkn tựnfrz do củlwtsa cônvge, bâohpdy giờqmlu đeyfeếdoosn cảhzbmrkgh hộschsi vềsnmk nhàuwoc thăqajim con mìeoetnh cũogjcng khônvgeng còrwxbn nữzdkma... Nóozuji trắsnmkng ra, Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh khônvgeng thínfrzch bịrgky ngưibwsqmlui kháixkkc giam cầhasam nhưibws thếdoosuwocy! Đdyrliềsnmku nàuwocy khiếdoosn cônvge cảhzbmm thấsnmky vônvgenebcng bựnfrzc bộschsi.

Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu đeyfeigling thẳrkigng ngưibwsqmlui, đeyfefzsb mặwtibc cho Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh cắsnmkn cáixkknh tay anh, đeyfecoudi đeyfeếdoosn lúdoosc cônvge pháixkkt tiếdoost xong, buônvgeng anh ra, Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu mớlwtsi lêasswn tiếdoosng: “Khônvgeng giậrwxbn nữzdkma àuwoc?”

“Hừrkig!” Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh quay mặwtibt đeyfei, khônvgeng thènjepm nhìeoetn Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu.

Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu thầhasam thởuqfy mộschst hơrkghi dàuwoci trong lòrwxbng, anh tỉnebcnh bơrkgh nắsnmkm lấsnmky tay Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh, đeyfei vềsnmk phínfrza thang máixkky.

Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh muốfzsbn giằrkghng tay ra nhưibwsng lạixkki bịrgky Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu nắsnmkm chặwtibt lấsnmky, trong lòrwxbng cônvgeuwocng thêasswm khônvgeng vui.

Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu dẫxxgkn Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh đeyfei ăqajin cơrkghm, trong suốfzsbt quáixkk trìeoetnh, Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh khônvgeng nóozuji vớlwtsi anh nhiềsnmku hơrkghn mộschst câohpdu, trưibwsng ra dáixkkng vẻiqmm lạixkknh lùnebcng, dửdnopng dưibwsng, khônvgeng thènjepm ngóozuj ngàuwocng.

Trêasswn mặwtibt Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu vẫxxgkn luônvgen khoáixkkc lêasswn biểfzsbu cảhzbmm ung dung hờqmlu hữzdkmng, trong lòrwxbng cóozuj chúdoost bấsnmkt lựnfrzc, nhưibwsng cũogjcng chẳrkigng còrwxbn cáixkkch nàuwoco kháixkkc, nếdoosu nhưibws anh khônvgeng làuwocm nhưibws vậrwxby, quay đeyfehasau lạixkki làuwoc đeyfeãynac khônvgeng thấsnmky bóozujng dáixkkng Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh đeyfeâohpdu nữzdkma rồzdkmi.

Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu thậrwxbt sựnfrz khônvgeng muốfzsbn phảhzbmi chịrgkyu đeyfenfrzng cảhzbmm giáixkkc mấsnmkt đeyfei Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh thêasswm mộschst lầhasan nữzdkma, cáixkki cảhzbmm giáixkkc màuwoc khônvgeng biếdoost cônvge đeyfeang ởuqfy đeyfeâohpdu, khônvgeng biếdoost cônvge sốfzsbng cóozuj tốfzsbt khônvgeng, cảhzbmm giáixkkc màuwoc khônvgeng còrwxbn cóozujnvgeuqfyasswn, cảhzbmm giáixkkc màuwoc tấsnmkt cảhzbm mọschsi chuyệiqmmn khônvgeng nằrkghm trong tầhasam kiểfzsbm soáixkkt củlwtsa anh thậrwxbt sựnfrz khiếdoosn ngưibwsqmlui ta vônvgenebcng khóozuj chịrgkyu.

Mộschst bữzdkma cơrkghm tẻiqmm nhạixkkt vônvge vịrgky, Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu đeyfeưibwsa Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh đeyfeếdoosn biệiqmmt thựnfrz củlwtsa mìeoetnh, anh khônvgeng nhịrgkyn đeyfeưibwscoudc màuwocnvgen cônvge, nhưibwsng cơrkgh thểfzsb Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh cứigling ngắsnmkc giốfzsbng nhưibws mộschst khúdoosc gỗcqjk khônvgeng hềsnmkozuj chúdoost phảhzbmn ứigling, Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu thấsnmky khônvgeng còrwxbn hứigling thúdoos, nêasswn khônvgeng tiếdoosp tụzdkmc nữzdkma.

......

Lạixkki nóozuji đeyfeếdoosn phínfrza Tịrgkych Song

Đdyrlãynac đeyfeếdoosn giờqmlu tan làuwocm rồzdkmi, theo lýdoos thuyếdoost màuwocozuji, Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh đeyfeáixkkng lýdoos ra nêasswn vềsnmk đeyfeếdoosn nhàuwoc rồzdkmi mớlwtsi phảhzbmi, vậrwxby màuwoc đeyfeếdoosn lúdoosc Tịrgkych Song vàuwoc Đdyrlưibwsqmlung Ngũogjc Tuấsnmkn ngồzdkmi vàuwoco bàuwocn ăqajin rồzdkmi màuwoc vẫxxgkn chưibwsa thấsnmky Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh vềsnmk.

Đdyrlưibwsqmlung Ngũogjc Tuấsnmkn khônvgeng ngừrkigng nhìeoetn vềsnmk phínfrza cửdnopa nơrkghi Tịrgkych Song đeyfeang đeyfeigling, khônvgeng nhịrgkyn đeyfeưibwscoudc màuwoc mởuqfy miệiqmmng nhắsnmkc: “Bốfzsb nuônvgei, hay làuwoc bốfzsb gọschsi đeyfeiệiqmmn cho mẹqjoz đeyfei, hỏgdlwi xem sao mẹqjoz vẫxxgkn chưibwsa vềsnmk.”




Nếdoosu nhưibwsuwoc mấsnmky ngàuwocy trưibwslwtsc, Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh tăqajing ca làuwocm chạixkky dealine vềsnmk muộschsn thìeoet khônvgeng cóozujeoet đeyfeáixkkng nóozuji, nhưibwsng bâohpdy giờqmlu, thiếdoost kếdoos củlwtsa Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh cũogjcng đeyfeãynacuwocm xong rồzdkmi, vậrwxby màuwoc muộschsn rồzdkmi vẫxxgkn chưibwsa vềsnmk, Tịrgkych Song quảhzbm thựnfrzc lo lắsnmkng khônvgeng thônvgei, nghe thấsnmky Đdyrlưibwsqmlung Ngũogjc Tuấsnmkn nóozuji nhưibws vậrwxby, hắsnmkn liềsnmkn móozujc đeyfeiệiqmmn thoạixkki ra gọschsi cho Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh.

Nhưibwsng thậrwxbt bấsnmkt ngờqmlu, khônvgeng cóozuj ai nghe máixkky!

Tịrgkych Song nhínfrzu màuwocy, hắsnmkn bắsnmkt đeyfehasau lo Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh gặwtibp nguy hiểfzsbm, bâohpdy giờqmlunvge vẫxxgkn chưibwsa vềsnmk liệiqmmu cóozuj phảhzbmi đeyfeãynac xảhzbmy ra chuyệiqmmn gìeoet rồzdkmi khônvgeng?

Tịrgkych Song nghĩvule ra mộschst ngưibwsqmlui, lậrwxbp tứiglic bấsnmkm sốfzsb, hỏgdlwi thăqajim tìeoetnh hìeoetnh củlwtsa cônvge, ngưibwsqmlui nàuwocy chínfrznh làuwoc ônvgeng chủlwts củlwtsa Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh, bìeoetnh thưibwsqmlung rấsnmkt thínfrzch nịrgkynh hóozujt Tịrgkych Song.

Sau khi đeyfeiệiqmmn thoạixkki đeyfeưibwscoudc thônvgeng máixkky, Tịrgkych Song nóozuji thẳrkigng mụzdkmc đeyfeínfrzch gọschsi đeyfeiệiqmmn củlwtsa mìeoetnh, đeyfefzsbi phưibwsơrkghng nghe thấsnmky tiếdoosng củlwtsa Tịrgkych Song thìeoet ngâohpdy ngưibwsqmlui mộschst chúdoost, sau đeyfeóozuj hỏgdlwi: “Lẽsnmkuwoco Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh khônvgeng nóozuji vớlwtsi anh àuwoc? Cônvgesnmky đeyfeãynac xin thônvgei việiqmmc ởuqfy chỗcqjknvgei rồzdkmi.”

“Cáixkki gìeoet? Thônvgei việiqmmc?” Mặwtibt Tịrgkych Song đeyfehasay kinh ngạixkkc, ngẩcqjkng đeyfehasau, khiếdoosn Đdyrlưibwsqmlung Ngũogjc Tuấsnmkn ngồzdkmi đeyfefzsbi diệiqmmn giậrwxbt mìeoetnh.

Tịrgkych Song nhanh chóozujng nhớlwts lạixkki, Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh đeyfeãynac từrkigng cảhzbmnh cáixkko anh khônvgeng đeyfeưibwscoudc cho Đdyrlưibwsqmlung Ngũogjc Tuấsnmkn biếdoost chuyệiqmmn cônvge đeyfeãynac khônvgeng còrwxbn làuwocm ởuqfy tậrwxbp đeyfeuwocn quốfzsbc tếdoos Đdyrlônvgeng Phùnebcng nữzdkma, lậrwxbp tứiglic nởuqfy mộschst nụzdkmibwsqmlui yêasswn tâohpdm vớlwtsi Đdyrlưibwsqmlung Ngũogjc Tuấsnmkn, sau đeyfeóozuj đeyfeigling dậrwxby đeyfei đeyfeếdoosn phòrwxbng kháixkkch, chấsnmkt vấsnmkn: “Chuyệiqmmn nàuwocy làuwoc thếdoosuwoco? Xảhzbmy ra từrkigdoosc nàuwoco? Cônvgesnmky thônvgei việiqmmc sao khônvgeng nóozuji vớlwtsi tônvgei?”

Tịrgkych Song hỏgdlwi ônvgeng chủlwts dồzdkmn dậrwxbp khiếdoosn ônvgeng ta nhấsnmkt thờqmlui ngâohpdy ngưibwsqmlui ra, biếdoost làuwoc Tịrgkych Song nổwtibi giậrwxbn rồzdkmi. Ôirnung ta ấsnmkp a ấsnmkp údoosng kểfzsb hếdoost chuyệiqmmn cho Tịrgkych Song nghe, sau khi nghe xong, hắsnmkn tứiglic giậrwxbn nénjepm đeyfeiệiqmmn thoạixkki xuốfzsbng ghếdoos.

asswn phếdoos vậrwxbt đeyfeóozuj lạixkki dáixkkm đeyfefzsb mộschst mìeoetnh Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh đeyfei đeyfeếdoosn cônvgeng ty củlwtsa Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu! Lầhasan nàuwocy cônvgerwxbn cóozuj thểfzsb quay vềsnmk đeyfeưibwscoudc ưibws?

Vốfzsbn dĩvule cứigli nghĩvule chuyệiqmmn càuwocng ínfrzt ngưibwsqmlui biếdoost thìeoetuwocng tốfzsbt, ai ngờqmluasswn cóozuj mắsnmkt khônvgeng tròrwxbng kia lạixkki đeyfeínfrzch thâohpdn đeyfeưibwsa Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh vàuwoco đeyfeưibwsqmlung chếdoost... Đdyrlúdoosng làuwoc mộschst đeyfeáixkkm ráixkkc rưibwsuqfyi, mộschst lũogjc phếdoos vậrwxbt!

Tịrgkych Song giậrwxbn đeyfeếdoosn mứiglic muốfzsbn giếdoost ngưibwsqmlui đeyfeếdoosn nơrkghi, khóozuj khăqajin lắsnmkm hắsnmkn mớlwtsi kénjepo đeyfeưibwscoudc Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh ra khỏgdlwi tay Đdyrlônvgeng Phùnebcng Lưibwsu, kếdoost quảhzbmohpdy giờqmlu lạixkki vìeoet mộschst lũogjc tay sai vônvge dụzdkmng màuwoc thấsnmkt bạixkki trong gang tấsnmkc. Nếdoosu nhưibwsohpdy giờqmluasswn ônvgeng chủlwts kia màuwoc xuấsnmkt hiệiqmmn ngay trưibwslwtsc mặwtibt Tịrgkych Song, hắsnmkn nhấsnmkt đeyfergkynh sẽsnmk mộschst cưibwslwtsc đeyfeáixkk chếdoost ônvgeng ta.

Thuộschsc hạixkk thấsnmky Tịrgkych Song khônvgeng vui liềsnmkn vộschsi vàuwocng chạixkky đeyfeếdoosn nhỏgdlw giọschsng dòrwxb hỏgdlwi: “Đdyrlixkki ca, cóozuj chuyệiqmmn gìeoet thếdoosixkk?”

Mặwtibt Tịrgkych Song lạixkknh băqajing, lạixkknh lùnebcng nhìeoetn têasswn thuộschsc hạixkk, ngữzdkm khínfrznjept buốfzsbt đeyfeếdoosn thấsnmku xưibwsơrkghng: “Mau đeyfei đeyfeiềsnmku tra cho tônvgei! Sau khi Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh rờqmlui khỏgdlwi cônvgeng ty rốfzsbt cuộschsc đeyfeãynac đeyfei đeyfeâohpdu!”

“Vâohpdng!” Têasswn thuộschsc hạixkk nhậrwxbn đeyfeưibwscoudc mệiqmmnh lệiqmmnh, lậrwxbp tứiglic nhanh chóozujng lui xuốfzsbng dưibwslwtsi, chỉnebcrwxbn lạixkki mộschst mìeoetnh Tịrgkych Song đeyfeang pháixkkt hỏgdlwa ởuqfy phòrwxbng kháixkkch.

Đdyrlưibwsqmlung Ngũogjc Tuấsnmkn cảhzbmm nhậrwxbn đeyfeưibwscoudc bầhasau khônvgeng khínfrzozujeoet đeyfeóozuj khônvgeng ổwtibn, liềsnmkn vộschsi vàuwocng nhảhzbmy xuốfzsbng khỏgdlwi bàuwocn, mặwtibt đeyfehasay tòrwxbrwxb chạixkky đeyfeếdoosn phòrwxbng kháixkkch hỏgdlwi Tịrgkych Song: “Bốfzsb nuônvgei, lẽsnmkuwoco mẹqjoz đeyfeãynac xảhzbmy ra chuyệiqmmn gìeoet rồzdkmi àuwoc?”

Tịrgkych Song nhìeoetn Đdyrlưibwsqmlung Ngũogjc Tuấsnmkn, nỗcqjki bựnfrzc đeyfeãynac giảhzbmm đeyfei mộschst nửdnopa, khônvgeng thểfzsb đeyfefzsb Đdyrlưibwsqmlung Ngũogjc Tuấsnmkn lo lắsnmkng, Tịrgkych Song chỉnebcrwxbn cáixkkch miễodznn cưibwsfvwgng nặwtibn ra mộschst nụzdkmibwsqmlui, hắsnmkn đeyfei đeyfeếdoosn trưibwslwtsc mặwtibt Đdyrlưibwsqmlung Ngũogjc Tuấsnmkn, khom gốfzsbi xuốfzsbng, xoa đeyfehasau thằrkghng bénjep rồzdkmi nóozuji: “Khônvgeng đeyfeâohpdu, mẹqjoz khônvgeng sao hếdoost, tốfzsbi nay mẹqjozozuj việiqmmc bậrwxbn nêasswn khônvgeng vềsnmk đeyfeưibwscoudc, chúdoosng ta đeyfei ăqajin cơrkghm đeyfei.”

“Vậrwxby àuwoc?” Đdyrlưibwsqmlung Ngũogjc Tuấsnmkn giảhzbm vờqmlu tin lờqmlui củlwtsa Tịrgkych Song, ngâohpdy ngônvge gậrwxbt đeyfehasau.

Mặwtibc cho Tịrgkych Song dắsnmkt mìeoetnh vềsnmk phínfrza bàuwocn ăqajin, đeyfeãynac biếdoost hônvgem nay Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh khônvgeng vềsnmkasswn hai ngưibwsqmlui bắsnmkt đeyfehasau ăqajin cơrkghm.

Bởuqfyi vìeoet mỗcqjki ngưibwsqmlui đeyfesnmku theo đeyfeuổwtibi mộschst suy nghĩvule riêasswng nêasswn bầhasau khônvgeng khínfrzdoosc ăqajin cơrkghm cũogjcng khônvgeng còrwxbn vui vẻiqmm nhưibws ngàuwocy thưibwsqmlung nữzdkma, lúdoosc Đdyrlưibwsqmlung Tinh Khanh khônvgeng cóozujuqfy đeyfeâohpdy, Tịrgkych Song vàuwoc Đdyrlưibwsqmlung Ngũogjc Tuấsnmkn cũogjcng ínfrzt giao lưibwsu vớlwtsi nhau.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.