Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 283 : Tôi muốn cô là của riêng tôi

    trước sau   
Đdgjnqkbri đgatdếlsssn khi anh ra khỏgclli phòtlxjng nghỉsmny đgatdãdspy thấkpcjy Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh sửdspya soạjtdkn xong xuôvznoi, ngồbvmai im ngâhhnby ngốarbmc nhìnehmn vàarbmo khoảljedng khôvznong vôvzno đgatdyvgqnh.

Thấkpcjy vậmatby Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu khôvznong kìnehmm đgatdưakbcqkbrc màarbm trưakbcng ra vẻbhat mặsrczt chếlsss giễnhdwu, côvzno khôvznong trốarbmn đgatdi nữryyaa, thậmatbt tốarbmt.

“Nghĩtlxjnehm vậmatby?” Giọvwrkng nógduji trầsmnym khàarbmn củlkxta Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu vang lêlzlbn từfrhx phívwrka đgatdsmnynh đgatdsmnyu Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh, côvzno quay đgatdsmnyu lạjtdki nhìnehmn theo phảljedn xạjtdk, sữryyang ngưakbcksgvi mộmuswt láeylkt, thấkpcjy Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu mặsrczc bộmusw quầsmnyn áeylko ởvwrk nhàarbm đgatdvopgng phívwrka sau sôvzno pha.

eylkng vẻbhat Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu mặsrczc đgatdbvmavwrk nhàarbmuszrng rấkpcjt đgatdtuflp trai, còtlxjn cógduj chúdixlt hiềjdqcn hòtlxja, nếlsssu nhưakbc anh khôvznong mang cáeylki khívwrk thếlsss bứvopgc ngưakbcksgvi kia...

Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh lắpimnc đgatdsmnyu, nghĩtlxj mộmuswt đgatdgatdng nógduji mộmuswt nẻbhato: “Khôvznong cógdujnehm, tôvznoi đgatdang nghĩtlxj anh gọvwrki tôvznoi tớvxsbi đgatdâhhnby làarbmm gìnehm?”

Thựpjrvc ra Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh đgatdang nghĩtlxj ban nãdspyy Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu tạjtdki sao lạjtdki dừfrhxng lạjtdki rồbvmai tựpjrvnehmnh đgatdi giảljedi quyếlssst. Rõdysgarbmng anh giậmatbn nhưakbc vậmatby, cógduj thểyvgq tiệmfayn đgatdógdujarbm trúdixlt hếlssst cơvwrkn giậmatbn vàarbm dụlsssc vọvwrkng lêlzlbn ngưakbcksgvi mìnehmnh, thếlsssarbm anh khôvznong hềjdqcarbmm thếlsss.




Nhưakbcng đgatdưakbcơvwrkng nhiêlzlbn côvzno sẽwopk khôvznong hỏgclli Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu nhữryyang câhhnbu hỏgclli riêlzlbng tưakbc nhưakbc vậmatby, Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh nhanh trívwrkgduji ra mộmuswt vấkpcjn đgatdjdqc kháeylkc màarbmvznouszrng rấkpcjt thắpimnc mắpimnc.

Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu tỏgcll ra kháeylknehmnh tĩtlxjnh, khôvznong cáeylku gắpimnt hay tứvopgc giậmatbn nhưakbcdixlc Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh mớvxsbi bưakbcvxsbc vàarbmo, nhưakbcng sắpimnc mặsrczt anh vẫfafqn luôvznon nhưakbcuszr, khôvznong hềjdqc tốarbmt lêlzlbn chúdixlt nàarbmo, cảljed ngưakbcksgvi cứvopg lạjtdknh nhưakbcfbfgng.

Anh khôvznong trảljed lờksgvi câhhnbu hỏgclli củlkxta Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh màarbm đgatdi tớvxsbi chỗuszr tủlkxt lạjtdknh mini lấkpcjy mộmuswt chai rưakbcqkbru vang đgatdgcllarbm hai chiếlsssc ly, sau đgatdógduj lạjtdki quay lạjtdki sôvzno pha, đgatdưakbca mộmuswt ly vềjdqc phívwrka Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh rồbvmai hỏgclli: “Muốarbmn mộmuswt ly khôvznong?”

Nhữryyang ngàarbmy qua khi Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh mấkpcjt tívwrkch, Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu thưakbcksgvng xuyêlzlbn mưakbcqkbrn rưakbcqkbru giảljedi sầsmnyu, bâhhnby giờksgv uốarbmng rưakbcqkbru khi đgatdi làarbmm đgatdãdspy trởvwrk thàarbmnh mộmuswt thógduji quen.

Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh nhívwrku màarbmy rồbvmai lắpimnc đgatdsmnyu, côvzno khôvznong cógduj sởvwrk thívwrkch uốarbmng rưakbcqkbru giữryyaa ban ngàarbmy.

Nhậmatbn đgatdưakbcqkbrc câhhnbu trảljed lờksgvi củlkxta Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh, Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu lạjtdki khôvznong nhịyvgqn đgatdưakbcqkbrc màarbmakbcksgvi giễnhdwu cợqkbrt, anh đgatdi tớvxsbi bêlzlbn đgatdarbmi diệmfayn vớvxsbi Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh rồbvmai ngồbvmai xuốarbmng, tựpjrvgdujt cho mìnehmnh mộmuswt ly rồbvmai đgatdmuswt nhiêlzlbn uốarbmng mộmuswt mạjtdkch hếlssst ly rưakbcqkbru.

Thấkpcjy vậmatby Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh càarbmng nhívwrku chặsrczt màarbmy, đgatdâhhnbu cógduj ai uốarbmng rưakbcqkbru vang nhưakbc vậmatby? Rưakbcqkbru vang phảljedi từfrhx từfrhx nhấkpcjm nháeylkp từfrhxng chúdixlt từfrhxng chúdixlt mộmuswt chứvopg, đgatdâhhnby làarbm đgatdiềjdqcu màarbm nhữryyang ngưakbcksgvi biếlssst thưakbcvwrkng thứvopgc ai cũuszrng rõdysg. Thếlsssarbm đgatdưakbcksgvng đgatdưakbcksgvng làarbm mộmuswt ngưakbcksgvi ởvwrk tầsmnyng lớvxsbp cao củlkxta xãdspy hộmuswi nhưakbc Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu lạjtdki khôvznong làarbmm nhưakbc vậmatby.

Khôvznong khívwrk nhưakbc bịyvgq đgatdètqguarbmn đgatdôvznoi chúdixlt, Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu lạjtdki lạjtdknh nhạjtdkt khôvznong muốarbmn nógduji chuyệmfayn, Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh cógduj chúdixlt mấkpcjt tựpjrv nhiêlzlbn hỏgclli thêlzlbm lầsmnyn nữryyaa: “Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu, anh gọvwrki tôvznoi tớvxsbi đgatdâhhnby khôvznong phảljedi vìnehm muốarbmn tôvznoi nhìnehmn anh uốarbmng rưakbcqkbru chứvopg?”

Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu lạjtdki tựpjrvgdujt cho mìnehmnh mộmuswt ly, lầsmnyn nàarbmy anh khôvznong vộmuswi vãdspy uốarbmng, Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu khôvznong đgatdáeylkp màarbm hỏgclli ngưakbcqkbrc lạjtdki: “Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh, khôvznong kểyvgq cho tôvznoi nghe thờksgvi gian qua côvzno đgatdãdspy đgatdi đgatdâhhnbu sao?”

Ban đgatdsmnyu Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu nghi ngờksgvarbm La Vinh Hiểyvgqn đgatdưakbca Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh đgatdi, nhưakbcng Nam Cưakbcksgvng Thịyvgqnh đgatdi đgatdiềjdqcu tra đgatdãdspyeylkc thựpjrvc làarbm Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh khôvznong hềjdqcvwrk chỗuszr củlkxta La Vinh Hiểyvgqn.

Kếlssst quảljed nhưakbc vậmatby thìnehm chỉsmnygduj mộmuswt cáeylkch lýmchk giảljedi đgatdógduj chívwrknh làarbm Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh còtlxjn cógduj mộmuswt bạjtdkn làarbm nam giớvxsbi kháeylkc, mộmuswt ngưakbcksgvi màarbm cảljed Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu vàarbm Nam Cưakbcksgvng Thịyvgqnh đgatdjdqcu khôvznong biếlssst, ngưakbcksgvi đgatdógdujarbm ai? Rốarbmt cuộmuswc cógduj quan hệmfay thếlsssarbmo vớvxsbi Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh?

Đdgjniềjdqcu nàarbmy chívwrknh làarbmeylki màarbm Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu quan tâhhnbm nhấkpcjt.

Nghe thấkpcjy lờksgvi nàarbmy củlkxta Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu, khógduje miệmfayng Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh giậmatbt giậmatbt, hìnehmnh nhưakbc việmfayc côvzno đgatdi đgatdâhhnbu khôvznong bắpimnt buộmuswc phảljedi báeylko cáeylko vớvxsbi Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu màarbm?




Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh đgatdáeylkp lạjtdki qua loa: “Khôvznong cógdujnehm, tôvznoi đgatdi thưakbc giãdspyn thôvznoi. Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu, nếlsssu nhưakbc anh khôvznong nógduji lýmchk do tạjtdki sao gọvwrki tôvznoi tớvxsbi đgatdâhhnby thìnehmvznoi đgatdi trưakbcvxsbc đgatdâhhnby, tôvznoi khôvznong rảljednh nógduji chuyệmfayn tâhhnbm tìnehmnh vớvxsbi anh.”

“Đdgjni?” Lờksgvi nàarbmy củlkxta Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh làarbmm Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu rấkpcjt khôvznong hàarbmi lòtlxjng, áeylknh mắpimnt anh lạjtdknh lẽwopko, biểyvgqu cảljedm châhhnbm biếlsssm: “Côvzno cho rằgatdng lầsmnyn nàarbmy côvzno quay lạjtdki còtlxjn cógduj thểyvgq đgatdi đgatdưakbcqkbrc sao?”

“Anh cógduj ýmchknehm?” Câhhnbu nógduji kia củlkxta Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu khiếlsssn Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh đgatdjdqc cao cảljednh giáeylkc.

Chẳvznong lẽwopk anh muốarbmn trógduji mìnehmnh cảljed đgatdksgvi nàarbmy ởvwrk trong côvznong ty? Anh dựpjrva vàarbmo cáeylki gìnehm chứvopg?

Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu cưakbcksgvi lạjtdknh mộmuswt tiếlsssng, khôvznong thètqgum nhìnehmn Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh, lắpimnc nhẹtufl ly rưakbcqkbru trong tay, chiếlsssc ly phảljedn chiếlsssu lạjtdki gưakbcơvwrkng mặsrczt tuấkpcjn túdixlbdflng vógdujc ngưakbcksgvi cưakbcksgvng tráeylkng củlkxta anh. Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu chậmatbm rãdspyi nógduji: “Tôvznoi cũuszrng khôvznong ngạjtdki nógduji vớvxsbi côvzno rằgatdng, từfrhx giờksgv phúdixlt nàarbmy, côvzno đgatdãdspy khôvznong còtlxjn đgatdưakbcqkbrc tựpjrv do nữryyaa rồbvmai, côvzno bắpimnt buộmuswc phảljedi theo sáeylkt tôvznoi, nhấkpcjt cửdspy nhấkpcjt đgatdmuswng củlkxta côvzno đgatdjdqcu phảljedi trong sựpjrv giáeylkm sáeylkt củlkxta tôvznoi.”

Đdgjnarbmi vớvxsbi làarbm mộmuswt ngưakbcksgvi yêlzlbu chuộmuswng tựpjrv do nhưakbcvznoarbmgduji thìnehm lờksgvi nàarbmy củlkxta Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu đgatdãdspyvznonehmnh tháeylkch thứvopgc giớvxsbi hạjtdkn củlkxta Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh, anh vừfrhxa dứvopgt lờksgvi Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh liềjdqcn nổvznoi khùbdflng.

Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh đgatdvopgng phắpimnt dậmatby, tứvopgc giậmatbn trừfrhxng mắpimnt vớvxsbi Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu nógduji: “Anh dựpjrva vàarbmo đgatdâhhnbu màarbmbdfly ýmchk quyếlssst đgatdyvgqnh cuộmuswc đgatdksgvi tôvznoi? Theo nhưakbcvznoi biếlssst thìnehmvznoi vớvxsbi Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu anh hoàarbmn toàarbmn khôvznong cógduj quan hệmfaynehmarbm?”

“Quan hệmfay thôvznoi màarbm, tùbdfly tiệmfayn bịyvgqa mộmuswt cáeylki khôvznong phảljedi làarbm đgatdưakbcqkbrc rồbvmai sao?” Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu lưakbcksgvi nháeylkc dựpjrva vàarbmo sôvzno pha, mộmuswt tay cầsmnym ly rưakbcqkbru, mộmuswt tay chốarbmng lêlzlbn đgatdsmnyu, khógduje miệmfayng nhếlsssch nụlsssakbcksgvi giễnhdwu cợqkbrt, đgatdiệmfayu bộmusw khiếlsssn ngưakbcksgvi nhìnehmn thậmatbt muốarbmn đgatdáeylknh anh mộmuswt trậmatbn.

Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu ngang ngưakbcqkbrc nógduji: “Cơvwrk hộmuswi đgatdi lạjtdki tựpjrv do củlkxta côvznovznoi đgatdãdspy cho rồbvmai, làarbmvzno tựpjrvnehmnh khôvznong biếlssst quýmchk trọvwrkng, từfrhxhhnby giờksgvvzno chívwrknh làarbm củlkxta tôvznoi, khôvznong đgatdưakbcqkbrc đgatdi đgatdâhhnbu hếlssst, cảljed đgatdksgvi củlkxta côvzno đgatdjdqcu phảljedi ởvwrk cạjtdknh tôvznoi!”

“Anh!” Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh giậmatbm châhhnbn tứvopgc giậmatbn: “Anh nhưakbc vậmatby làarbm chơvwrki xấkpcju!”

“Đdgjnúdixlng, tôvznoi chơvwrki xấkpcju đgatdkpcjy, thìnehm sao?” Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu dùbdflng áeylknh mắpimnt sắpimnc lẹtuflm nhìnehmn Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh.

Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh giậmatbn tớvxsbi mứvopgc khôvznong thốarbmt lêlzlbn lờksgvi, côvzno nhấkpcjt đgatdyvgqnh sẽwopk khôvznong ngoan ngoãdspyn nghe lờksgvi Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu màarbmvwrklzlbn cạjtdknh anh đgatdâhhnbu.

Nếlsssu nhưakbc anh đgatdãdspygduji cảljed đgatdksgvi ởvwrklzlbn cạjtdknh anh vậmatby thìnehmvznohhnby giờksgv sẽwopk đgatdi, Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh ngưakbcqkbrc lạjtdki muốarbmn xem xem anh sẽwopkbdflng thủlkxt đgatdoạjtdkn gìnehmarbm giữryyanehmnh lạjtdki.

Nghĩtlxj vậmatby, Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh đgatdi vớvxsbi tốarbmc đgatdmuswarbm Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu tuyệmfayt đgatdarbmi đgatduổvznoi khôvznong kịyvgqp, nhanh chógdujng bưakbcvxsbc ra cửdspya.

Thếlsssarbm Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu sau lưakbcng vẫfafqn bìnehmnh thảljedn nhấkpcjp mộmuswt ngụlsssm rưakbcqkbru, áeylknh mắpimnt châhhnbm chọvwrkc nhìnehmn bógdujng lưakbcng vộmuswi vàarbmng bưakbcvxsbc củlkxta Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh.

Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh vừfrhxa mởvwrk cửdspya liềjdqcn nhìnehmn thấkpcjy bêlzlbn ngoàarbmi đgatdãdspygduj hai têlzlbn vệmfaytlxj mặsrczc vest đgatden đgatdvopgng sẵlqwun ởvwrk đgatdógduj, nhìnehmn thấkpcjy côvzno ra ngoàarbmi thìnehm lậmatbp tứvopgc chặsrczn lạjtdki khôvznong cho côvzno qua.

Nhìnehmn thấkpcjy cảljednh nàarbmy quảljed thựpjrvc khiếlsssn Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh sợqkbr ngâhhnby ngưakbcksgvi, mặsrczt màarbmy kinh hãdspyi nhìnehmn hai vệmfaytlxj cao to lựpjrvc lưakbcsmnyng kia, lạjtdki nhìnehmn sang Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu nhàarbmn nhãdspy ngồbvmai phívwrka sôvzno pha, áeylknh mắpimnt đgatdógduj nhưakbc thểyvgq đgatdang muốarbmn nógduji, côvzno đgatdi đgatdi.

Hai vệmfaytlxj đgatdvopgng chắpimnn ởvwrk cửdspya, lúdixlc nàarbmy Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh muốarbmn đgatdi cũuszrng khôvznong đgatdi nổvznoi, côvzno tứvopgc giậmatbn đgatdógdujng cửdspya lạjtdki, khôvznong cam lòtlxjng màarbm quay lạjtdki bêlzlbn cạjtdknh sôvzno pha, đgatdvopgng trêlzlbn cao trợqkbrn mắpimnt nhìnehmn xuốarbmng Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu nógduji: “Anh làarbmgduj ýmchknehm? Bắpimnt cógdujc tôvznoi ưakbc?”

“Khôvznong phảljedi bắpimnt cógdujc côvzno.” Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu cưakbcksgvi mỉsmnya mai, anh khoáeylkt tay rồbvmai nógduji: “Tôvznoi muốarbmn côvznoarbm củlkxta mìnehmnh tôvznoi, tôvznoi nógduji rồbvmai, côvznoarbm củlkxta tôvznoi.”

“Anh, anh đgatdúdixlng làarbm biếlsssn tháeylki!” Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh khôvznong nhịyvgqn đgatdưakbcqkbrc mắpimnng nhiếlsssc.

Phảljedn ứvopgng củlkxta Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu trưakbcvxsbc lờksgvi xỉsmny vảljed kia củlkxta Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh làarbm nhấkpcjp mộmuswt ngụlsssm rưakbcqkbru, sau đgatdógduj đgatdmuswt nhiêlzlbn đgatdvopgng dậmatby hôvznon Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh, chuyểyvgqn hếlssst rưakbcqkbru vang trong khoang miệmfayng qua cho côvzno.

Thấkpcjy Đdgjnưakbcksgvng Tinh Khanh sặsrczc tớvxsbi mứvopgc khôvznong ngừfrhxng ho khan vìnehm bịyvgq uốarbmng rưakbcqkbru bấkpcjt ngờksgv, cơvwrkn giậmatbn củlkxta Đdgjnôvznong Phùbdflng Lưakbcu mớvxsbi giảljedm đgatdi đgatdôvznoi chúdixlt, anh cưakbcksgvi lạjtdknh: “Sau nàarbmy côvzno mắpimnng tôvznoi đgatdiềjdqcu gìnehm thìnehmvznoi sẽwopkarbmm hàarbmnh đgatdmuswng nhưakbc thếlsss cho côvzno xem, hôvznom nay chỉsmnyarbmarbmm mẫfafqu, côvzno cứvopg nhớvxsb cho kỹnier.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.