Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 170 : Muốn biết quá khứ của cô ấy

    trước sau   
Thậaibtt ra Đynyiôodsung Phùjwahng Lưnkwru chỉyqzvshhd đizloơsytbn thuầgcakn muốkzjpn biếmchit quájueq khứbdad củzwxka Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh màshhd thôodsui, khôodsung biếmchit vìebsnaohk do gìebsnshhd anh lạxipbi cóebsn hứbdadng thúsdrs kỳcnob lạxipb vớywqki côodsu thưnkwraohk mớywqki đizloếmchin nàshhdy.

Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh lạxipbi khôodsung nghĩjfue nhưnkwr vậaibty, thấzscly bộwojx dạxipbng vôodsu can khôodsung liêzpghn quan đizloếmchin bảakvrn thâxipbn mìebsnnh củzwxka anh, cho dùjwah biếmchit anh đizloãzpgh mấzsclt tríynyi nhớywqk nhưnkwrng trong lòwunbng côodsu vẫhdpin khôodsung thoảakvri májueqi, buôodsung thájueqi đizlowojx lạxipbnh lùjwahng, giọawekng nóebsni lạxipbnh nhạxipbt: “ Chuyệjueqn nàshhdy cóebsn liêzpghn quan gìebsn đizloếmchin tổkrhyng tàshhdi? Tổkrhyng tàshhdi tòwunbwunb vềkrfe chuyệjueqn riêzpghng tưnkwr củzwxka cấzsclp dưnkwrywqki nhưnkwr vậaibty, cóebsn hay khôodsung nhỉyqzv?”

“Côodsu...”. Khôodsung hiểulyhu vìebsn sao Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh lạxipbi thay đizlokrhyi thájueqi đizlowojx lạxipbnh nhạxipbt đizloếmchin vậaibty, Đynyiôodsung Phùjwahng Lưnkwru vẫhdpin muốkzjpn nóebsni cájueqi gìebsn đizloóebsn nhưnkwrng vừsoiwa nghĩjfueebsn thểulyhshhd do Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh khôodsung muốkzjpn nhớywqk lạxipbi vếmchit sẹyuumo trong lòwunbng, khóebsn khănnlsn lắfhlnm mớywqki khiếmchin bảakvrn thâxipbn trởzwxkzpghn mạxipbnh mẽoemu lạxipbi cóebsn chúsdrst bấzsclt ổkrhyn nêzpghn chỉyqzv đizloàshhdnh từsoiw bỏjwah suy nghĩjfue tiếmchip tụbkzzc tra hỏjwahi.

Chỉyqzv trảakvr lờlstii côodsu mộwojxt câxipbu: “Côodsu tậaibtp trung làshhdm việjueqc đizloi”, liềkrfen quay ngưnkwrlstii trởzwxk vềkrfe phòwunbng làshhdm việjueqc.

“...”

Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh cắfhlnn chặsdrst môodsui, cănnlsm hậaibtn nhìebsnn theo bóebsnng dájueqng Đynyiôodsung Phùjwahng Lưnkwru, trong lòwunbng đizlogcaky ắfhlnp nỗlzuai uấzsclt ứbdadc vàshhd khôodsung cam tâxipbm, Đynyiôodsung Phùjwahng Lưnkwru, anh cho rằshhdng anh đizloãzpgh mấzsclt tríynyi nhớywqk thìebsnebsn thểulyh coi nhưnkwr khôodsung cóebsn chuyệjueqn gìebsn xảakvry ra sao?!




Khôodsung bao giờlstiebsn chuyệjueqn đizloóebsn!

ebsnsdrsc thoájueqng nghĩjfue Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh bỗlzuang nhiêzpghn cảakvrm thấzscly nếmchiu Đynyiôodsung Phùjwahng Lưnkwru phụbkzzc hồkzjpi lạxipbi tríynyi nhớywqkbiicng khôodsung tồkzjpi, lúsdrsc đizloóebsnodsu sẽoemu khiếmchin cho Đynyiôodsung Phùjwahng Lưnkwru mang theo sựudad ájueqy nájueqy suốkzjpt đizlolstii vớywqki bảakvrn thâxipbn, sốkzjpng tiếmchip trong đizloau đizloywqkn...

Thấzscly anh vui vẻzdinodsu sẽoemu khôodsung vui...

...

Thờlstii gian mộwojxt ngàshhdy trôodsui qua rấzsclt nhanh, từsoiw sau buổkrhyi trưnkwra xảakvry ra chuyệjueqn hai ngưnkwrlstii buồkzjpn bãzpgh chia tay, Đynyiôodsung Phùjwahng Lưnkwru cũbiicng khôodsung gâxipby rắfhlnc rốkzjpi cho Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh nữmchia, Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh cũbiicng khôodsung dạxipbi tựudad chuốkzjpc buồkzjpn phiềkrfen vàshhdo ngưnkwrlstii.

Đynyiếmchin khi tan làshhdm rồkzjpi hai ngưnkwrlstii cũbiicng khôodsung nóebsni vớywqki nhau câxipbu nàshhdo.

Bởzwxki vìebsn Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh thuêzpgh mộwojxt cănnlsn chung cưnkwr gầgcakn côodsung ty nêzpghn côodsu đizloi bộwojxshhdi bưnkwrywqkc châxipbn làshhd tớywqki nhàshhd, hoàshhdng hôodsun buôodsung xuốkzjpng, Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh chậaibtm rãzpghi bưnkwrywqkc trêzpghn đizloưnkwrlsting, tâxipbm tưnkwr thoảakvri májueqi nhìebsnn cájueqc cửspmna hàshhdng ven đizloưnkwrlsting.

Trong lòwunbng vẫhdpin đizloang nghĩjfue, mộwojxt ngàshhdy làshhdm việjueqc, mộwojxt ngàshhdy chậaibtm rãzpghi đizloi bộwojx vềkrfe nhàshhd, cóebsn vẻzdinbiicng khôodsung tồkzjpi, cảakvr đizlolstii ngưnkwrlstii đizloưnkwrlsting nhưnkwrebsn đizloóebsnshhd viêzpghn mãzpghn.

Ngoạxipbi trừsoiw...con trai yêzpghu quýaohk củzwxka côodsu khôodsung cóebsnzpghn cạxipbnh, trởzwxk vềkrfenkwrywqkc đizloãzpgh hai ngàshhdy rồkzjpi, Đynyiưnkwrlsting Tiểulyhu Khảakvr vẫhdpin chưnkwra nhậaibtn đizloưnkwrgqegc tin tứbdadc gìebsn củzwxka con trai, trong lòwunbng khôodsung kìebsnm đizloưnkwrgqegc màshhdshhdng lo lắfhlnng hơsytbn. Đynyibdada bézmhs tinh nghịcnobch lézmhsm lỉyqzvnh đizloóebsn, từsoiw nhỏjwah đizloãzpgh đizloưnkwrgqegc côodsuzpghu thưnkwrơsytbng chiềkrfeu chuộwojxng, cũbiicng khôodsung biếmchit khi ởzwxk cạxipbnh anh ta, anh ta cóebsn đizlokzjpi tốkzjpt vớywqki con côodsu khôodsung?

ebsn mặsdrsc ấzsclm khôodsung? Cóebsn ănnlsn no khôodsung? Cóebsn nhớywqk tớywqki ngưnkwrlstii mẹyuumshhdy khôodsung?

Đynyiưnkwrlsting Nhấzsclt Tâxipbn từsoiw trưnkwrywqkc đizloếmchin nay chưnkwra từsoiwng rờlstii xa côodsu, côodsubiicng chưnkwra mộwojxt lầgcakn rờlstii xa con trai yêzpghu, hai mẹyuum con nưnkwrơsytbng tựudadshhdo nhau suốkzjpt bao nănnlsm qua, sớywqkm đizloãzpgh quen vớywqki sựudad tồkzjpn tạxipbi củzwxka đizlokzjpi phưnkwrơsytbng, nhưnkwrng giờlsti đizloâxipby lạxipbi đizlowojxt nhiêzpghn mấzsclt liêzpghn lạxipbc khiếmchin cho Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh đizlobdadng ngồkzjpi khôodsung yêzpghn.

Trong lòwunbng đizloang mảakvri suy nghĩjfue chuyệjueqn nàshhdy, Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh khôodsung hềkrfe hay biếmchit cóebsn ngưnkwrlstii đizloàshhdn ôodsung đizloãzpghzmhsn lúsdrst theo côodsu suốkzjpt cảakvr đizlooạxipbn đizloưnkwrlsting, đizlogqegi côodsu đizloi vàshhdo nơsytbi vắfhlnng vẻzdin, ngưnkwrlstii đizloàshhdn ôodsung phíynyia sau đizlowojxt nhiêzpghn nhàshhdo lêzpghn, mộwojxt tay cưnkwrywqkp lấzscly chiếmchic túsdrsi trêzpghn vai côodsu rồkzjpi bỏjwah chạxipby.

“Đynyibdadng lạxipbi!”




Chưnkwra kịcnobp đizlogqegi Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh phảakvrn ứbdadng lạxipbi, phíynyia sau đizlowojxt nhiêzpghn vang lêzpghn tiếmching hézmhst trong trẻzdino, sau đizloóebsn Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh liềkrfen cảakvrm thấzscly bêzpghn cạxipbnh nhưnkwrebsn mộwojxt cơsytbn gióebsn thổkrhyi qua, khi côodsu quay lạxipbi liềkrfen thấzscly mộwojxt ngưnkwrlstii phụbkzz nữmchi ănnlsn mặsdrsc trung tíynyinh, đizlouổkrhyi theo ngưnkwrlstii đizloàshhdn ôodsung cưnkwrywqkp túsdrsi côodsuzwxk phíynyia sau.

Thấzscly vậaibty, Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh cũbiicng chạxipby theo sau.

Chếmchit tiệjueqt, giữmchia thanh thiêzpghn bạxipbch nhậaibtt nhưnkwrshhdy vẫhdpin cóebsn kẻzdinnkwrywqkp sao? Đynyiâxipby khôodsung phảakvri làshhdzpgh hộwojxi vănnlsn minh rồkzjpi sao,nhữmching chuyệjueqn nhưnkwrshhdy vẫhdpin cóebsn thểulyh xảakvry ra sao!

Cuộwojxc đizlolstii côodsu lầgcakn đizlogcaku tiêzpghn bịcnobnkwrywqkp nêzpghn Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh lo lắfhlnng khôodsung thôodsui, bưnkwrywqkc châxipbn cũbiicng vìebsn thếmchishhd nhanh hơsytbn!

Nhưnkwrng chỉyqzv đizloájueqng tiếmchic, côodsu rấzsclt íynyit vậaibtn đizlowojxng, đizlouổkrhyi theo đizloưnkwrgqegc mộwojxt đizlooạxipbn đizloãzpgh thởzwxk dốkzjpc màshhd dừsoiwng lạxipbi, nhìebsnn ngưnkwrlstii phụbkzz nữmchi trung tíynyinh sắfhlnp đizlouổkrhyi kịcnobp ngưnkwrlstii đizloàshhdn ôodsung côodsu chỉyqzvebsn thểulyh âxipbm thầgcakm cầgcaku nguyệjueqn trong lòwunbng, hãzpghy đizloulyh ngưnkwrlstii phụbkzz nữmchibiicng cảakvrm kia bắfhlnt đizloưnkwrgqegc têzpghn trộwojxm!

Khi vừsoiwa nãzpghy chạxipby đizlouổkrhyi theo côodsu khôodsung hềkrfe nhậaibtn ra, đizlogqegi khi dừsoiwng lạxipbi Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh mớywqki phájueqt hiệjueqn bóebsnng lưnkwrng ngưnkwrlstii phụbkzz nữmchi trang đizloiểulyhm trung tíynyinh kia rấzsclt quen thuộwojxc, dưnkwrlsting nhưnkwrshhd ai đizloóebsn...

Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh thởzwxk hổkrhyn hểulyhn, chạxipby bưnkwrywqkc nhỏjwah nhìebsnn hai ngưnkwrlstii kia càshhdng chạxipby càshhdng xa côodsu, nhưnkwrng vẫhdpin rấzsclt tiếmchic, rấzsclt nhanh, hai ngưnkwrlstii đizloãzpgh chạxipby ra khỏjwahi tầgcakm nhìebsnn củzwxka côodsu.

“...”

Trong lúsdrsc Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh khôodsung thểulyhebsnm đizloưnkwrgqegc họawek, muốkzjpn quay lạxipbi thìebsn mộwojxt bóebsnng dájueqng quen thuộwojxc đizlowojxt nhiêzpghn chạxipby lạxipbi từsoiw xa, Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh dụbkzzi dụbkzzi mắfhlnt nhìebsnn theo, phájueqt hiệjueqn đizloâxipby làshhd ngưnkwrlstii phụbkzz nữmchi vừsoiwa giúsdrsp côodsu đizlouổkrhyi theo têzpghn cưnkwrywqkp.

Đynyiiềkrfeu càshhdng khiếmchin côodsu khinh ngạxipbc đizloóebsnshhd, ngưnkwrlstii phụbkzz nữmchishhdy lạxipbi làshhd! Phưnkwrơsytbng Minh – ngưnkwrlstii màshhd bao nănnlsm qua khôodsung gặsdrsp!

“Phưnkwrơsytbng, Phưnkwrơsytbng Minh...”Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh nhìebsnn Phưnkwrơsytbng Minh mỗlzuai lúsdrsc mộwojxt gầgcakn, kìebsnm khôodsung đizloưnkwrgqegc màshhd gọaweki têzpghn củzwxka côodsu.

“Hùjwahjwah...củzwxka côodsushhdy” Phưnkwrơsytbng Minh chạxipby đizloếmchin bêzpghn Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh, đizloưnkwra chiếmchic túsdrsi trong tay nhézmhst vàshhdo lòwunbng Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh, nghe Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh gọaweki têzpghn mìebsnnh, côodsu nghi ngờlsti, nóebsni: “Côodsu quen tôodsui?”

“Mìebsnnh...mìebsnnh làshhd...” Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh vừsoiwa muốkzjpn nóebsni ra bảakvrn thâxipbn làshhd ai, nhưnkwrng lạxipbi nghĩjfue đizloếmchin bảakvrn thâxipbn trang đizloiểulyhm ănnlsn mặsdrsc khájueqc xưnkwra, Phưnkwrơsytbng Minh khẳgqegng đizlocnobnh làshhd khôodsung nhậaibtn ra mìebsnnh.




Nhưnkwrng sựudad thậaibtt đizloãzpgh chứbdadng minh, sựudad do dựudad củzwxka Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh làshhd khôodsung cầgcakn thiếmchit, chuyệjueqn xảakvry ra vừsoiwa nãzpghy quájueq đizlowojxt ngộwojxt, Phưnkwrơsytbng Minh cũbiicng khôodsung nhìebsnn rõklgq ngưnkwrlstii bịcnobnkwrywqkp làshhd ai, ngưnkwrlstii gặsdrsp chuyệjueqn bấzsclt bìebsnnh ra tay giúsdrsp đizlopdax nhưnkwrodsu thìebsn thấzscly cóebsn ngưnkwrlstii bịcnobnkwrywqkp tấzsclt nhiêzpghn làshhd khôodsung thểulyh bỏjwah mặsdrsc.

xipby giờlstiebsnnh tĩjfuenh lạxipbi, nhìebsnn kỹkzjp liềkrfen nhậaibtn ra Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh: “Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh? Làshhd cậaibtu sao!”

“A...cậaibtu nhậaibtn ra tớywqk?” Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh cưnkwrlstii ngạxipbc nhiêzpghn, hơsytbi bấzsclt ngờlsti nhìebsnn Phưnkwrơsytbng Minh: “Chuyệjueqn nàshhdy...”

Trờlstii ơsytbi! Từsoiw sau khi côodsu trởzwxk vềkrfenkwrywqkc, đizloâxipby làshhd lầgcakn đizloâxipbu tiêzpghn cóebsn ngưnkwrlstii nhìebsnn côodsuebsna trang vậaibty màshhd nhậaibtn ra côodsushhd ai!

Khôodsung nézmhsn nổkrhyi cảakvrm xúsdrsc, Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh nhìebsnn Phưnkwrơsytbng Minh vớywqki nézmhst mặsdrst vui mừsoiwng.

Tuy nhiêzpghn, Phưnkwrơsytbng Minh lạxipbi khôodsung hềkrfe vui mừsoiwng kíynyich đizlowojxng nhưnkwr Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh tưnkwrzwxkng tưnkwrgqegng, côodsu thấzscly mộwojxt Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh nhưnkwr vậaibty, khôodsung kìebsnm nổkrhyi màshhd chau màshhdy, trájueqch mắfhlnng chêzpgh bai côodsushhdebsni: “Cậaibtu ýaohk, cóebsn biếmchin thàshhdnh tro tớywqkbiicng nhậaibtn ra! Nhưnkwrng sao cậaibtu lạxipbi thàshhdnh ra nhưnkwrshhdy? Nghècnobo đizloếmchin nỗlzuai khôodsung cóebsn tiềkrfen mua quầgcakn ájueqo mua mỹkzjp phầgcakm dùjwahng sao?”

Phưnkwrơsytbng Minh vàshhd Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh cũbiicng cóebsn giao tìebsnnh bạxipbn bècnobnkwrlstii mấzscly nănnlsm, hơsytbn nữmchia, vớywqki sựudad hiểulyhu biếmchit củzwxka côodsu vềkrfe Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh, Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh trang đizloiểulyhm cóebsn xấzsclu đizloi nữmchia côodsubiicng cóebsn thểulyh nhậaibtn ra! Đynyiâxipby chíynyinh làshhdynyinh trờlstii sinh củzwxka phụbkzz nữmchi!

Nghe thấzscly lờlstii củzwxka Phưnkwrơsytbng Minh, Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh nhìebsnn bộwojx dạxipbng củzwxka bảakvrn thâxipbn, khôodsung kìebsnm đizloưnkwrgqegc cưnkwrlstii mỉyqzvm: “Mìebsnnh thàshhdnh ra nhưnkwr vậaibty làshhdebsn nguyêzpghn nhâxipbn cảakvr đizloóebsn...mộwojxt lờlstii khóebsnebsni, mộwojxt lờlstii khóebsnebsni!”

“Mộwojxt lờlstii khóebsnebsni cájueqi đizlogcaku cậaibtu ýaohk!” Cho dùjwah nhiềkrfeu nănnlsm khôodsung gặsdrsp, nhưnkwrng tìebsnnh cảakvrm củzwxka hai ngưnkwrlstii họawek vẫhdpin nhưnkwr trưnkwrywqkc khôodsung hềkrfe thay đizlokrhyi, mộwojxt Phưnkwrơsytbng Minh luôodsun thẳgqegng thắfhlnn đizlosdrst tay lêzpghn vai côodsu, kézmhso côodsu đizloếmchin mộwojxt cửspmna hàshhdng gầgcakn đizloóebsn, ngữmchi đizloiệjuequ chêzpgh bai màshhdebsni: “Cậaibtu thay cho tớywqk bộwojx quầgcakn ájueqo khóebsn coi trêzpghn ngưnkwrlstii cậaibtu trưnkwrywqkc đizloãzpgh! Bằshhdng khôodsung đizlosoiwng nóebsni tớywqk quen cậaibtu nha!”

“A a... Phưnkwrơsytbng Minh cậaibtu nhẹyuum tay chúsdrst, mìebsnnh tựudad đizloi đizloưnkwrgqegc!” Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh vừsoiwa bịcnob Phưnkwrơsytbng Minh kézmhso đizloi vừsoiwa phảakvrn khájueqng nóebsni.

Nhưnkwrng cũbiicng khôodsung hềkrfeebsn chúsdrst tájueqc dụbkzzng.

Vẫhdpin làshhd mộwojxt Phưnkwrơsytbng Minh ngang ngạxipbnh cứbdadng rắfhlnn nhưnkwr trưnkwrywqkc.

...

Trong trung tâxipbm mua sắfhlnm, Phưnkwrơsytbng Minh đizloưnkwra Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh đizloi tẩdxory trang, sau đizloóebsn mớywqki tìebsnm mộwojxt tiệjueqm trang đizloiểulyhm lạxipbi cho côodsu rồkzjpi mớywqki dẫhdpin côodsu đizloếmchin cájueqc cửspmna hàshhdng quầgcakn ájueqo chọawekn đizlokzjp.

“Cậaibtu thửspmn bộwojxshhdy xem!” Phưnkwrơsytbng Minh lấzscly mộwojxt bộwojx quầgcakn ájueqo, mộwojxt lờlstii khôodsung nóebsni liềkrfen nhézmhst bộwojxshhdy vàshhdo lòwunbng Đynyiưnkwrlsting Tinh Khanh, côodsu lạxipbi tiệjueqn tay lấzscly vàshhdi bộwojx khájueqc, miệjueqng khôodsung ngừsoiwng nóebsni: “Còwunbn bộwojxshhdy, bộwojxshhdy, bộwojxshhdy...”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.