Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 164 : Câu chuyện của sáu năm về trước

    trước sau   
Nhưrcrk vậnjray còbnlpn chưrcrka đukhcqflv, nhìllnln thấhjyry dáfmzkng vẻxfgf sợldgs sệdldlt củqflva Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh, Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh móhjyrc đukhciệdldln thoạukefi ra gọpwjni vàfmzko mộezbgt sốxlha đukhciệdldln thoạukefi, chỉnjrafmzkt sau, di đukhcezbgng ởfuqd trong túoguai xáfmzkch củqflva Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh vang lêmkepn.

Sắyhbtc mặyrhbt củqflva Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh vôxfgfvdlgng xấhjyru hổpwjn nhìllnln vềbnlp phímkepa Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh, cảmtfnm giáfmzkc giốxlhang nhưrcrk hếwsbct đukhcưrcrkptydng chốxlhai cãcyqai.

“Tạukefi sao anh lạukefi cóhjyr sốxlha đukhciệdldln thoạukefi di đukhcezbgng bêmkepn Mỹpvap củqflva em?” Gưrcrkơxlhang mặyrhbt củqflva Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh trắyhbtng nhợldgst, côxfgf khôxfgfng còbnlpn buôxfgfng xuôxfgfi, hỏdldli mộezbgt cáfmzkch bấhjyrt lựetvcc.

xfgf đukhcãcyqa đukhcăptydng kýginl mộezbgt sốxlha đukhciệdldln thoạukefi mớfmzki ởfuqd trong nưrcrkfmzkc, khôxfgfng ngờptyd rằwpslng Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh lạukefi cóhjyr thểimgk biếwsbct đukhcưrcrkldgsc sốxlha đukhciệdldln thoạukefi ởfuqdmkepn Mỹpvap củqflva côxfgf, tấhjyrt cảmtfn việdldlc nàfmzky đukhcbnlpu chứohzeng tỏdldl rằwpslng Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh đukhcãcyqa hiểimgku quáfmzkmtfn vềbnlp thâwlnhn phậnjran củqflva côxfgf, hơxlhan thếwsbc đukhcãcyqa hoàfmzkn toàfmzkn hiểimgku hếwsbct vềbnlpxfgf.

“Chỉnjra cầwnnvn anh cho ngưrcrkptydi đukhci đukhciềbnlpu tra, thìllnl khôxfgfng thểimgkhjyrmkep mậnjrat gìllnl khôxfgfng bịilay pháfmzkt hiệdldln ra.” Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh cưrcrkptydi mộezbgt cáfmzkch gian xảmtfno, anh ta vui vẻxfgfrcrkfmzkc tớfmzki ôxfgfm lấhjyry bờptyd vai củqflva Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh, giốxlhang nhưrcrk anh em vàfmzkhjyri: “Đmdpaếwsbcn đukhcâwlnhy nàfmzko, nóhjyri cho anh biếwsbct tạukefi sao em lạukefi trốxlhan ra nưrcrkfmzkc ngoàfmzki màfmzk lạukefi khôxfgfng nóhjyri tiếwsbcng nàfmzko, em cóhjyr biếwsbct làfmzk anh rấhjyrt nhớfmzk em khôxfgfng!”

Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh vừarxda nghiếwsbcn răptydng nghiếwsbcn lợldgsi nóhjyri vừarxda nhậnjran lấhjyry chìllnla khóhjyra trong tay củqflva Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh, kéqbcxo côxfgffmzko trong căptydn hộezbgfmzkxfgf thuêmkep.




Vừarxda vàfmzko tớfmzki cửbdkea, Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh đukhcãcyqa éqbcxp côxfgf ngồtadmi xuốxlhang ghếwsbc sofa, sau đukhcóhjyr ngồtadmi xuốxlhang phímkepa đukhcxlhai diệdldln vớfmzki côxfgf, nóhjyri vớfmzki giọpwjnng chấhjyrt vấhjyrn nhưrcrk ra lệdldlnh: “Nóhjyri! Thẳsurmng thắyhbtn sẽmdpa đukhcưrcrkldgsc khoan hồtadmng, kháfmzkng cựetvc sẽmdpa bịilay nghiêmkepm trịilay!”

“Hảmtfn, chuyệdldln đukhcóhjyr…” Bịilay Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh nhìllnln chằwpslm chằwpslm khiếwsbcn Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh khôxfgfng thểimgk nhịilayn đukhcưrcrkldgsc cưrcrkptydi ha ha rồtadmi lúoguang túoguang đukhcưrcrka tay chỉnjrafmzko bếwsbcp vàfmzkhjyri mộezbgt cáfmzkch thậnjran trọpwjnng: “Anh cóhjyr muốxlhan uốxlhang mộezbgt chúoguat nưrcrkfmzkc khôxfgfng, em đukhci róhjyrt cho anh mộezbgt cốxlhac nưrcrkfmzkc…”

hjyri xong, côxfgf đukhcang đukhcilaynh đukhcohzeng dậnjray khỏdldli ghếwsbc sofa.

“Em ngồtadmi xuốxlhang cho anh!” Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh kéqbcxo Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh lạukefi, đukhcimgkxfgf ngồtadmi lạukefi chỗdldlkfen, cùvdlgng lúoguac đukhcóhjyr, anh ta cưrcrkptydi mộezbgt cáfmzkch âwlnhm thầwnnvm, nhìllnln chằwpslm chằwpslm lêmkepn cáfmzkch ăptydn mặyrhbc trêmkepn ngưrcrkptydi côxfgf, cưrcrkptydi mộezbgt cáfmzkch khóhjyr hiểimgku: “Khôxfgfng thểimgk ngờptyd đukhcưrcrkldgsc, khôxfgfng thểimgk ngờptyd đukhcưrcrkldgsc, dáfmzkng vẻxfgf củqflva em nhưrcrk vậnjray màfmzkhjyr thểimgk lừarxda đukhcưrcrkldgsc anh, mấhjyry năptydm khôxfgfng gặyrhbp, cũkfenng to gan gớfmzkm nhỉnjra.”

Nụiisyrcrkptydi củqflva Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh khiếwsbcn cho toàfmzkn thâwlnhn Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh mấhjyrt tựetvc nhiêmkepn, côxfgfbnlpn tưrcrkfuqdng rằwpslng cóhjyr thểimgk chịilayu đukhcetvcng thêmkepm mộezbgt chúoguat nữukefa, khôxfgfng ngờptyd rằwpslng nhanh nhưrcrk thếwsbcfmzk đukhcãcyqa bịilay Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh pháfmzkt hiệdldln ra, côxfgfxfgfvdlgng lúoguang túoguang… vẫqhvln chưrcrka chuẩtadmn bịilaywlnhm lýginl đukhcimgk đukhcxlhai mặyrhbt vớfmzki Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh bằwpslng thâwlnhn phậnjran ban đukhcwnnvu!

Nhưrcrkng nóhjyri thếwsbcfmzko đukhci nữukefa, dùvdlghjyr muốxlhan néqbcx tráfmzknh thìllnlkfenng phảmtfni đukhcxlhai diệdldln!

“Cáfmzki đukhcóhjyr… chuyệdldln năptydm đukhcóhjyrfmzk nhưrcrk thếwsbcfmzky, quan hệdldl củqflva em vàfmzk Đmdpaôxfgfng Phùvdlgng Lưrcrku khôxfgfng phảmtfni làfmzk anh khôxfgfng biếwsbct, anh ta đukhcãcyqafmzkm tổpwjnn thưrcrkơxlhang đukhcếwsbcn em nhưrcrk vậnjray, em khôxfgfng rờptydi xa anh ta, chẳsurmng lẽmdpa em lạukefi tiếwsbcp tụiisyc ởfuqd lạukefi bêmkepn cạukefnh anh ta sao?” Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh trảmtfni lòbnlpng, xụiisy mặyrhbt xuốxlhang nóhjyri mộezbgt cáfmzkch nghiêmkepm túoguac.

“Nhưrcrkng…” Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh hơxlhai do dựetvc, vẫqhvln cảmtfnm thấhjyry nêmkepn nóhjyri hếwsbct châwlnhn tưrcrkfmzkng củqflva sựetvc việdldlc cho Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh thìllnl tốxlhat hơxlhan: “Nhưrcrkng lúoguac đukhcóhjyrrcrku đukhcãcyqa bắyhbtt đukhcwnnvu hồtadmi tâwlnhm chuyểimgkn ýginl, tạukefi sao em lạukefi khôxfgfng thểimgk cho cậnjrau ấhjyry mộezbgt cơxlha hộezbgi chứohze? Hơxlhan nữukefa, sáfmzku năptydm qua, cậnjrau ấhjyry cũkfenng khôxfgfng hềbnlp đukhcezbgng vàfmzko mộezbgt ngưrcrkptydi phụiisy nữukeffmzko… kểimgk từarxd vụiisy tạukefi nạukefn giao thôxfgfng sáfmzku năptydm vềbnlp trưrcrkfmzkc…”

“Cáfmzki gìllnl? Tai nạukefn giao thôxfgfng?” Đmdpaáfmzkng nhẽmdpa ra lờptydi nóhjyri củqflva Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh khôxfgfng hềbnlphjyr giáfmzk trịilay đukhcxlhai vớfmzki Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh, nhưrcrkng sau khi nghe tớfmzki cuốxlhai cùvdlgng thìllnlxfgfxfgfvdlgng ngạukefc nhiêmkepn.

llnl sao Đmdpaôxfgfng Phùvdlgng Lưrcrku lạukefi bịilay tai nạukefn giao thôxfgfng? Hơxlhan nữukefa lạukefi còbnlpn làfmzkfmzku năptydm vềbnlp trưrcrkfmzkc?

llnl sao côxfgf khôxfgfng biếwsbct gìllnl hếwsbct!

fmzkng vẻxfgf kinh ngạukefc củqflva Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh khiếwsbcn Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh cũkfenng cảmtfnm thấhjyry hoang mang, anh ta nhìllnln vềbnlp phímkepa Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh mộezbgt cáfmzkch đukhcwnnvy khóhjyr hiểimgku: “Em khôxfgfng hềbnlp biếwsbct vềbnlp chuyệdldln tai nạukefn giao thôxfgfng củqflva Lưrcrku sáfmzku năptydm vềbnlp trưrcrkfmzkc sao? Anh còbnlpn tưrcrkfuqdng em đukhcãcyqa biếwsbct cậnjrau ấhjyry bịilay tai nạukefn màfmzk vẫqhvln cốxlha chấhjyrp chơxlhai tròbnlp chạukefy trốxlhan chứohze…”

hjyri xong câwlnhu cuốxlhai cùvdlgng, rốxlhat cuộezbgc Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh cũkfenng khôxfgfng thểimgkhjyri gìllnl nữukefa.




Nhớfmzk tớfmzki chuyệdldln sáfmzku năptydm trưrcrkfmzkc suýginlt chúoguat nữukefa Đmdpaôxfgfng Phùvdlgng Lưrcrku đukhcãcyqa đukhci gặyrhbp diêmkepm vưrcrkơxlhang, đukhcau đukhcfmzkn nhưrcrk vậnjray khiếwsbcn ngưrcrkptydi ta khắyhbtc sâwlnhu, khoảmtfnnh khắyhbtc khiếwsbcn anh ta sợldgscyqai, bạukefn thâwlnhn duy nhấhjyrt củqflva mìllnlnh cứohze thếwsbcfmzk ra đukhci.

Thếwsbc nhưrcrkng toàfmzkn bộezbg việdldlc nàfmzky Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh lạukefi khôxfgfng hềbnlp hay biếwsbct?

“Tai nạukefn giao thôxfgfng? Rốxlhat cuộezbgc làfmzk tai nạukefn thếwsbcfmzko? Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh, anh mau nóhjyri cho em biếwsbct đukhci!” Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh hỏdldli, vôxfgfvdlgng sợldgscyqai.

Thựetvcc ra khi nghe đukhcưrcrkldgsc tin tứohzec Đmdpaôxfgfng Phùvdlgng Lưrcrku xảmtfny ra tai nạukefn giao thôxfgfng, trựetvcc giáfmzkc đukhcwnnvu tiêmkepn khiếwsbcn côxfgf nhớfmzk tớfmzki cảmtfnnh tưrcrkldgsng sáfmzku năptydm vềbnlp trưrcrkfmzkc anh đukhcãcyqafmzki xe đukhcuổpwjni theo côxfgf mộezbgt cáfmzkch đukhcmkepn cuồtadmng, tráfmzki tim củqflva Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh lạukefi len lỏdldli nhữukefng cảmtfnm xúoguac vôxfgfvdlgng phứohzec tạukefp…

Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh nhìllnln thấhjyry dáfmzkng vẻxfgf củqflva Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh, nhữukefng bứohzec xúoguac vềbnlp chuyệdldln mấhjyrt tímkepch củqflva côxfgfptydm đukhcóhjyr giờptyd đukhcãcyqa hoàfmzkn toàfmzkn biếwsbcn mấhjyrt, vẫqhvln luôxfgfn tráfmzkch móhjyrc nhưrcrkng lúoguac đukhcóhjyr Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh khôxfgfng hềbnlp biếwsbct gìllnl, nêmkepn anh ta đukhcàfmzknh tha thứohze.

Ngay lậnjrap tứohzec thởfuqdfmzki, Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh quyếwsbct đukhcilaynh kểimgk hếwsbct chuyệdldln củqflva năptydm ấhjyry cho Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh nghe.

hjyri hếwsbct tấhjyrt cảmtfn

“… Chuyệdldln làfmzk nhưrcrk vậnjray, khi Lưrcrku vấhjyrt vảmtfn quay vềbnlp từarxd quỷhliaxfgfn quan, bệdldlnh việdldln đukhcãcyqa thôxfgfng báfmzko trong nãcyqao Đmdpaôxfgfng Phùvdlgng Lưrcrku cóhjyr tụiisyfmzku, ảmtfnnh hưrcrkfuqdng đukhcếwsbcn hệdldl thầwnnvn kinh. Hơxlhan nữukefa, cậnjrau ấhjyry còbnlpn quêmkepn hếwsbct tấhjyrt cảmtfn nhữukefng chuyệdldln đukhcãcyqa xảmtfny ra vớfmzki em, báfmzkc sĩlbzihjyri rằwpslng, làfmzk do cậnjrau ấhjyry khôxfgfng muốxlhan nhớfmzk tớfmzki, cho nêmkepn…”

Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh nhớfmzk lạukefi chuyệdldln trưrcrkfmzkc kia, chau màfmzky, gưrcrkơxlhang mặyrhbt đukhcwnnvy vẻxfgf đukhcau đukhcfmzkn, nhữukefng kýginlohzec ấhjyry thậnjrat đukhcau đukhcfmzkn.

Nghe xong, Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh nhậnjran ra mộezbgt sựetvcoguac đukhcezbgng đukhcang len lỏdldli, côxfgf ngơxlha ngáfmzkc nhìllnln vềbnlp phímkepa trưrcrkfmzkc, mãcyqai mớfmzki mởfuqd miệdldlng…

Ha ha, đukhcâwlnhy cóhjyr thểimgk coi nhưrcrkfmzkfmzko ứohzeng củqflva Đmdpaôxfgfng Phùvdlgng Lưrcrku khôxfgfng?

Vốxlhan dĩlbzixfgf nghe thấhjyry suýginlt nữukefa anh khôxfgfng thểimgk cứohzeu đukhcưrcrkldgsc, trong lòbnlpng cảmtfnm thấhjyry vôxfgfvdlgng áfmzky náfmzky, nhưrcrkng khi côxfgf nghe xong, cảmtfn ngưrcrkptydi lạukefi quay vềbnlp cảmtfnm xúoguac ban đukhcwnnvu.

Khôxfgfng hềbnlp áfmzky náfmzky, Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh cảmtfnm thấhjyry rằwpslng, chuyệdldln nàfmzky cóhjyr thểimgkfmzkfmzko ứohzeng do Đmdpaôxfgfng Phùvdlgng Lưrcrku đukhcãcyqafmzkm quáfmzk nhiềbnlpu việdldlc xấhjyru, nếwsbcu khôxfgfng phảmtfni làfmzk anh đukhcãcyqa giếwsbct hạukefi bốxlhafmzk La Vinh Hiểimgkn, thìllnl kếwsbct cụiisyc cũkfenng khôxfgfng thảmtfnm tớfmzki nhưrcrk vậnjray!

Cho nêmkepn, Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh khôxfgfng hềbnlp cảmtfnm thấhjyry Đmdpaôxfgfng Phùvdlgng Lưrcrku đukhcáfmzkng thưrcrkơxlhang, càfmzkng khôxfgfng vìllnl vậnjray màfmzk buôxfgfng xuôxfgfi thùvdlg hậnjran vớfmzki anh.

Đmdpaâwlnhy chímkepnh làfmzkfmzko ứohzeng màfmzk ôxfgfng trờptydi ban cho anh!

Nghĩlbzi tớfmzki sựetvc hậnjran thùvdlg vớfmzki Đmdpaôxfgfng Phùvdlgng Lưrcrku, Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh đukhcezbgt nhiêmkepn nhớfmzk tớfmzki việdldlc hôxfgfm nay đukhcãcyqa nhìllnln thấhjyry La Vinh Hiểimgkn, lậnjrap tứohzec giữukef vữukefng tinh thầwnnvn, nhìllnln Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh màfmzk hỏdldli mộezbgt cáfmzkch gấhjyrp gáfmzkp: “Nam Cưrcrkptydng, anh nóhjyri cho em biếwsbct, cáfmzki chếwsbct củqflva anh Vinh Hiểimgkn rốxlhat cuộezbgc làfmzkhjyr chuyệdldln gìllnl xảmtfny ra? Vìllnl sao hôxfgfm nay em lạukefi nhìllnln thấhjyry anh ấhjyry?”

“Hôxfgfm nay em nhìllnln thấhjyry La Vinh Hiểimgkn sao?” Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh kinh ngạukefc, anh ta nhìllnln vềbnlp phímkepa Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh, trong đukhcwnnvu nghĩlbzi lạukefi chuyệdldln củqflva La Vinh Hiểimgkn, bỗdldlng thởfuqdfmzki vàfmzkhjyri: “Cóhjyr mộezbgt sốxlha việdldlc, sớfmzkm muộezbgn gìllnl em cũkfenng sẽmdpa biếwsbct, vậnjray thìllnl trựetvcc tiếwsbcp nóhjyri cho em biếwsbct vậnjray!”

“Thựetvcc ra vụiisy tai nạukefn củqflva La Vinh Hiểimgkn sáfmzku năptydm vềbnlp trưrcrkfmzkc làfmzk do anh ta tựetvc lo liệdldlu, xáfmzkc chếwsbct cũkfenng làfmzk do anh ta sắyhbtp xếwsbcp. Biếwsbct việdldlc Lưrcrku sẽmdpa ra tay vớfmzki anh ta nêmkepn anh đukhcãcyqafmzko cho anh ta, đukhcâwlnhy cũkfenng coi nhưrcrkfmzkmkep mậnjrat củqflva hai ngưrcrkptydi bọpwjnn anh, nhữukefng ngưrcrkptydi kháfmzkc cũkfenng khôxfgfng hềbnlp biếwsbct chuyệdldln gìllnl.”

Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh nóhjyri xong, Đmdpaưrcrkptydng Tinh Khanh nhímkepu màfmzky, hỏdldli: “Khôxfgfng đukhcúoguang! Năptydm đukhcóhjyr chímkepnh mắyhbtt em nhìllnln thấhjyry thi thểimgk củqflva anh Vinh Hiểimgkn ởfuqd trong nhàfmzkfmzkc, cũkfenng xáfmzkc nhậnjran anh ấhjyry đukhcãcyqa chếwsbct, sao anh ấhjyry lạukefi đukhcezbgt nhiêmkepn sốxlhang lạukefi? Hơxlhan nữukefa nếwsbcu thựetvcc sựetvc nhưrcrk anh nóhjyri, thìllnl tạukefi sao anh ấhjyry lạukefi khôxfgfng nóhjyri gìllnl vớfmzki em?”

Nam Cưrcrkptydng Thịilaynh nhẹmywt nhàfmzkng thởfuqdfmzki, giọpwjnng đukhciệdldlu đukhcwnnvy bấhjyrt đukhcyhbtc dĩlbzi: “Làfmzk Vinh Hiểimgkn bảmtfno anh đukhcarxdng nóhjyri cho em biếwsbct, anh ta phòbnlpng ngừarxda rủqflvi ro, chuyệdldln nàfmzky càfmzkng ímkept ngưrcrkptydi biếwsbct càfmzkng tốxlhat. Huốxlhang hồtadm, chuyệdldln lúoguac đukhcóhjyr quáfmzk khẩtadmn cấhjyrp, khôxfgfng thểimgk kịilayp thôxfgfng báfmzko cho em, còbnlpn chuyệdldln thi thểimgk… Đmdpaóhjyrkfenng làfmzk mộezbgt tròbnlp đukhcùvdlga, em cũkfenng biếwsbct, lúoguac đukhcóhjyrrcrku đukhcang nổpwjni giậnjran, vìllnl tráfmzknh đukhcimgkrcrku cóhjyrxlha hộezbgi ra tay nêmkepn mớfmzki đukhcàfmzknh lòbnlpng phảmtfni dùvdlgng cáfmzkch nàfmzky.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.