Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 133 : Cho bà ta một bài học nhớ đời

    trước sau   
Mỗfscai câtmnju Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh nónnkdi ra đfsemkkctu khiếejpon Tiếejpot Bìihmqnh Hưiqguơnnkdng run rẩtmnjy khôfpvgng thôfpvgi, Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh lúdckzc nàfpvgy vôfpvgxlazng khíkbut thếejpo, côfpvg vớbdlji quyếejpot tâtmnjm muốmebhn giàfpvgy xéplvho linh hồwoyxn Tiếejpot Bìihmqnh Hưiqguơnnkdng, đfsemguwp chàfpvg đfsemfsemp lêjklcn tôfpvgn nghiêjklcm củzvlja bàfpvg ta.

Sau khi Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh nónnkdi xong thìihmq lạfsemi támebht bàfpvg ta thêjklcm mộbaout cámebhi thậjklct mạfsemnh.

“Cámebhi támebht nàfpvgy làfpvg đfsemámebhnh cho bảizcdn thâtmnjn tôfpvgi! Tôfpvgi khôfpvgng thểguwp tin đfsemưiqguolzzc làfpvgfpvg đfsemãhksmkbutnh kếejpo đfsemizcdnh bámebhn đfsemêjklcm đfsemplvhu củzvlja tôfpvgi cho ngưiqguujvni khámebhc, ha ha, thấnxrdy đfsemêjklcm đfsemplvhu khôfpvgng bámebhn đfsemưiqguolzzc liềkkctn bámebhn tôfpvgi cho Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu? Thếejpofpvgo, dùxlazng tiềkkctn bámebhn con cầplvhu vinh ấnxrdy cónnkd phảizcdi làfpvg mỗfscai ngàfpvgy đfsemếejpou rấnxrdt thoảizcdi mámebhi, mỗfscai tốmebhi đfsemkkctu ngủzvlj đfsemếejpon ngon ngon làfpvgnh làfpvgnh?”

“Tôfpvgi…Tôfpvgi…” Tiếejpot Bìihmqnh Hưiqguơnnkdng bịizcd đfsemámebhnh đfsemếejpon hỗfscan loạfsemn, tinh thầplvhn khôfpvgng tỉrlfnnh támebho màfpvg muốmebhn nónnkdi gìihmq đfsemónnkd, thếejpo nhưiqgung lờujvni đfsemếejpon bêjklcn méplvhp lạfsemi khôfpvgng biếejpot phảizcdi nónnkdi thếejpofpvgo.

Sau khi Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh támebht xong hai cámebhi liềkkctn khẽxdcf lắjijlc tay mìihmqnh rồwoyxi sai hai vệfxmoejpobaoujklcn rằrgpdng: “Hai ngưiqguujvni đfsemámebhnh bàfpvg ta cho tôfpvgi! Tôfpvgi muốmebhn bàfpvg ta quỳsssj trưiqgubdljc mặxxjct tôfpvgi, tậjklcn cho đfsemếejpon khi bàfpvg ta dậjklcp đfsemplvhu xin tha thứhksm mớbdlji thôfpvgi!”

Vẻjklc mặxxjct Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh lạfsemnh lùxlazng tàfpvgn nhẫfxmon, cho đfsemếejpon tậjklcn giờujvn, thìihmqfpvgrsvwng cónnkd thếejpo bộbaouc lộbaou hếejpot tấnxrdt cảizcd nhữnnkdng oámebhn hậjklcn trong lòihmqng ra rồwoyxi.




Ngưiqguujvni đfsemàfpvgn bàfpvg Tiếejpot Bìihmqnh Hưiqguơnnkdng đfsemámebhng ghêjklc tởbaoum nàfpvgy, côfpvg đfsemãhksm chịizcdu đfsemekfvng bàfpvg ta rấnxrdt nhiềkkctu năqzenm!

Hai vệfxmoejporsvwng rấnxrdt biếejpot đfsemiềkkctu, họujvn biếejpot Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh làfpvg ngưiqguujvni trong lòihmqng củzvlja Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu thếejpojklcn lúdckzc nàfpvgy khôfpvgng hềkkct do dựekfvfpvg mộbaout ngưiqguujvni thìihmq đfsemhksmng sau giữnnkd lấnxrdy Tiếejpot Bìihmqnh Hưiqguơnnkdng, mộbaout ngưiqguujvni thìihmq đfsemi đfsemếejpon trưiqgubdljc mặxxjct bàfpvg ta, giơnnkdjklcn bàfpvgn tay mạfsemnh khỏwosbe màfpvgmebht thẳghtlng vàfpvgo khuôfpvgn mặxxjct trang đfsemiểguwpm tỉrlfn mỉrlfn củzvlja bàfpvg ta.

“A…” Tiếejpong héplvht thảizcdm thiếejpot củzvlja Tiếejpot Bìihmqnh Hưiqguơnnkdng khôfpvgng ngừekfvng vang lêjklcn trong phòihmqng bệfxmonh, nghe cónnkd vẻjklcfpvgxlazng chónnkdi tai, ngưiqguujvni nghe thấnxrdy cũrsvwng cảizcdm thấnxrdy rợolzzn hếejpot cảizcd ngưiqguujvni.

Nhưiqgung Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh thìihmq chỉrlfn lạfsemnh lùxlazng màfpvg nhìihmqn Tiếejpot Bìihmqnh Hưiqguơnnkdng quỳsssj trưiqgubdljc mặxxjct mìihmqnh cảizcdm thảizcdm thiếejpot, côfpvg đfsemãhksm từekfvng nónnkdi, nhấnxrdt đfsemizcdnh sẽxdcf khiếejpon Tiếejpot Bìihmqnh Hưiqguơnnkdng trảizcd giámebh đfsemjijlt cho nhữnnkdng chuyệfxmon màfpvgihmqnh đfsemãhksmfpvgm.

fpvg chỉrlfnfpvgnnkdi làfpvgfpvgm màfpvg thôfpvgi.

Tiếejpot Bìihmqnh Hưiqguơnnkdng nàfpvgo chịizcdu nổrzwqi sựekfv nhụsiidc nhãhksmfpvgy, đfsemekfvng nónnkdi làfpvg quỳsssj xuốmebhng cầplvhu xin Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh tha thứhksm, dùxlaz cho làfpvg bảizcdo bàfpvg ta cúdckzi đfsemplvhu xin lỗfscai thìihmqfpvg ta cũrsvwng khôfpvgng chịizcdu!

Tiếejpot Bìihmqnh Hưiqguơnnkdng lúdckzc nàfpvgy cắjijln chặxxjct răqzenng, chẳghtlng biếejpot khíkbut phámebhch từekfv đfsemâtmnju tớbdlji màfpvg thàfpvg bịizcd đfsemámebhnh cũrsvwng khôfpvgng chịizcdu cầplvhu xin tha thứhksmfpvg xin lỗfscai Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh.

Rấnxrdt nhanh, hai mámebh củzvlja Tiếejpot Bìihmqnh Hưiqguơnnkdng đfsemãhksm bịizcd đfsemámebhnh sưiqgung đfsemwosbjklcn, nhưiqgung trong miệfxmong bàfpvg ta vẫfxmon khôfpvgng ngừekfvng phun ra nhữnnkdng lờujvni nónnkdi ámebhc đfsembaouc, gìihmqfpvg nguyềkkctn rủzvlja Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh khôfpvgng thểguwp chếejpot tửxcnc tếejpo, rồwoyxi gìihmqfpvg con khốmebhn, chếejpot đfsemi, v…v…

qzenng thêjklcm cảizcd tiếejpong kêjklcu thảizcdm thiếejpot củzvlja bàfpvg ta khiếejpon cho ngưiqguujvni nghe cũrsvwng thấnxrdy rấnxrdt phiềkkctn lòihmqng.

Đcxkaang lúdckzc Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh nghĩejpo đfsemguwpfpvg ta câtmnjm miệfxmong thìihmq Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu vốmebhn im lặxxjcng hồwoyxi lâtmnju bêjklcn cạfsemnh bỗfscang képlvho côfpvg ra bêjklcn ngoàfpvgi.

Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh khẽxdcf nhíkbutu màfpvgy, nhưiqgung cũrsvwng khôfpvgng hấnxrdt tay đfsemang képlvho côfpvg củzvlja Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu ra, dùxlaz sao côfpvgrsvwng nghe chámebhn giọujvnng đfsemiệfxmou chónnkdi tai kia củzvlja Tiếejpot Bìihmqnh Hưiqguơnnkdng rồwoyxi.

Sau khi cảizcd hai ra ngoàfpvgi thìihmq Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu liềkkctn buôfpvgng tay Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh ra, anh xoay ngưiqguujvni nhìihmqn Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh, sắjijlc mặxxjct anh vôfpvgxlazng nặxxjcng nềkkct, giọujvnng đfsemiệfxmou cũrsvwng cónnkd chúdckzt khôfpvgng chắjijlc chắjijln: “Vừekfva nãhksmy em nónnkdi Tiếejpot Bìihmqnh Hưiqguơnnkdng muốmebhn bámebhn đfsemêjklcm đfsemplvhu củzvlja em cho ngưiqguujvni khámebhc?”

Ýguwp Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh nónnkdi thìihmqrxqrfpvgng trưiqgubdljc khi đfsemếejpon nhàfpvg anh thìihmqfpvg vẫfxmon làfpvg xửxcnc nữnnkd, thếejpo nhưiqgung sau đfsemónnkd khi côfpvg đfsemếejpon tạfsemi sao lạfsemi khôfpvgng phảizcdi làfpvg xửxcnc nữnnkd nữnnkda?




Đcxkaâtmnjy làfpvgnnkd chuyệfxmon gìihmq?

Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu càfpvgng nghĩejpo thìihmq cảizcdm thấnxrdy chỉrlfnnnkd mộbaout khảizcdqzenng đfsemónnkdfpvg do lòihmqng tham củzvlja Tiếejpot Bìihmqnh Hưiqguơnnkdng, bámebhn mộbaout lầplvhn khôfpvgng đfsemưiqguolzzc thìihmq lạfsemi bámebhn lầplvhn hai. Chờujvn đfsemếejpon khi đfsemếejpon anh thìihmq Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh đfsemãhksm khôfpvgng còihmqn làfpvg xửxcnc nữnnkd nữnnkda.

Cẩtmnjn thậjklcn suy nghĩejpo thìihmqrsvwng chỉrlfnnnkd thếejpo mớbdlji phùxlaz hợolzzp logic, thếejpo nhưiqgung nỗfscai bấnxrdt an trong lòihmqng khiếejpon anh muốmebhn hỏwosbi Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh.

Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh vốmebhn đfsemang sa vàfpvgo sựekfv sung sưiqgubdljng do trảizcd thùxlaz Tiếejpot Bìihmqnh Hưiqguơnnkdng, thìihmq đfsembaout nhiêjklcn nghe đfsemưiqguolzzc Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu hỏwosbi thếejpo thìihmq trong lòihmqng cónnkd chúdckzt khôfpvgng yêjklcn. Xong rồwoyxi, côfpvg chỉrlfn mảizcdi đfsemizcdkbutch Tiếejpot Bìihmqnh Hưiqguơnnkdng màfpvg quêjklcn mấnxrdt Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu đfsemang ởbaoujklcn cạfsemnh!”

“Tôfpvgi…” Áekfvnh mắjijlt Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh hơnnkdi chớbdljp đfsembaoung, thầplvhm nghĩejpo trong đfsemplvhu nêjklcn giảizcdi thíkbutch vớbdlji anh ta thếejpofpvgo, cuốmebhi cùxlazng cốmebh quyếejpot đfsemizcdnh tưiqguơnnkdng kếejpo tựekfvu kếejpofpvgnnkdi: “Đcxkaúdckzng, khôfpvgng sai, đfsemúdckzng nhưiqgu anh nónnkdi vậjklcy, Tiếejpot Bìihmqnh Hưiqguơnnkdng đfsemem đfsemêjklcm đfsemplvhu củzvlja tôfpvgi bámebhn cho ngưiqguujvni khámebhc, nêjklcn giờujvn anh cũrsvwng biếejpot tạfsemi sao tôfpvgi hậjklcn bàfpvg ta thếejpo rồwoyxi đfsemúdckzng chứhksm. Anh còihmqn đfsemizcdnh cho bàfpvg ta chỉrlfn phámebh sảizcdn thôfpvgi sao?”

Khôfpvgng phảizcdi chuyệfxmon nàfpvgy…

Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu lắjijlc đfsemplvhu, sắjijlc mặxxjct anh rấnxrdt képlvhm cónnkdi, anh nhìihmqn Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh mộbaout cámebhch ámebhy námebhy rồwoyxi nónnkdi: “Xin lỗfscai…Tinh Khanh, hónnkda ra anh luôfpvgn hiểguwpu lầplvhm em, hiểguwpu lầplvhm quan hệfxmo củzvlja em vàfpvg La Vinh Hiểguwpn, anh còihmqn tưiqgubaoung đfsemhksma con trong bụsiidng em củzvlja anh ta…”

Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu nónnkdi tớbdlji đfsemâtmnjy liềkkctn đfsembaout nhiêjklcn khôfpvgng nónnkdi nữnnkda, hónnkda ra cho tớbdlji bâtmnjy giờujvn anh đfsemkkctu hiểguwpu lầplvhm côfpvgfpvg mộbaout ngưiqguujvni đfsemàfpvgn bàfpvgtmnjm đfsemãhksmng!

tmnjm trạfsemng củzvlja Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu lúdckzc nàfpvgy vôfpvgxlazng hỗfscan loạfsemn vàfpvg phứhksmc tạfsemp, mặxxjcc kệfxmonnkd phảizcdi anh hiểguwpu lầplvhm Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh hay khôfpvgng thìihmq lầplvhn đfsemplvhu tiêjklcn củzvlja côfpvgnxrdy cũrsvwng khôfpvgng phảizcdi anh, đfsemónnkdfpvg sựekfv thậjklct. Đcxkahksma con trong bụsiidng Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh cũrsvwng khôfpvgng phảizcdi củzvlja anh, đfsemónnkdrsvwng làfpvg sựekfv thậjklct.

Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu đfsembaout nhiêjklcn khôfpvgng biếejpot phảizcdi đfsemmebhi mặxxjct thếejpofpvgo vớbdlji Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh, vốmebhn Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh nhảizcdy lầplvhu nằrgpdm việfxmon, anh còihmqn đfsemizcdnh mặxxjcc kệfxmo bốmebh đfsemhksma béplvh trong bụsiidng côfpvgfpvg ai thìihmq anh cũrsvwng cónnkd thểguwp bỏwosb qua chuyệfxmon cũrsvw, chỉrlfn cầplvhn côfpvg khôfpvgng dùxlazng cámebhi chếejpot đfsemguwp uy hiếejpop muốmebhn thoámebht khỏwosbi anh làfpvg đfsemưiqguolzzc.

Nhưiqgung bâtmnjy giờujvn, lầplvhn đfsemplvhu tiêjklcn củzvlja Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh làfpvg bịizcd éplvhp, cónnkd khảizcdqzenng làfpvg bịizcdiqgucryxng hiếejpop thìihmqtmnjm trạfsemng anh vôfpvgxlazng phứhksmc tạfsemp, anh chẳghtlng biếejpot làfpvgm sao cho tốmebht.

Nhữnnkdng cảizcdm xúdckzc ámebhy námebhy, đfsemau lòihmqng, vàfpvg cảizcd hậjklcn chíkbutnh mìihmqnh vôfpvg dụsiidng chẳghtlng thểguwp bảizcdo vệfxmo Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh cứhksm tràfpvgn đfsemplvhy trong đfsemplvhu ónnkdc anh.

Cảizcdm xúdckzc phứhksmc tạfsemp trong lòihmqng Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu thìihmq Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh khôfpvgng cảizcdm nhậjklcn đfsemưiqguolzzc, côfpvg chỉrlfn thảizcdn nhiêjklcn nhìihmqn sang chỗfsca khámebhc, chẳghtlng đfsemguwp ýqmgwfpvgnnkdi rằrgpdng: “Khôfpvgng sao, đfsemkkctu đfsemãhksm qua rồwoyxi, khôfpvgng liêjklcn quan gìihmq đfsemếejpon anh.”




dckzc Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh nónnkdi nhữnnkdng lờujvni nàfpvgy thìihmq nhịizcdp tim côfpvg đfsemjklcp rấnxrdt nhanh, vìihmqxlaz sao côfpvgrsvwng đfsemang nónnkdi dốmebhi Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu, côfpvgihmqn khôfpvgng muốmebhn nónnkdi cho anh biếejpot chuyệfxmon đfsemêjklcm hôfpvgm đfsemónnkd.

Nhưiqgung thámebhi đfsembaou khôfpvgng thèbwozm đfsemguwp ýqmgwfpvgy củzvlja Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh thìihmq Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu lạfsemi cho rằrgpdng côfpvg chỉrlfn đfsemang giảizcd vờujvn, thếejpofpvg trong lòihmqng anh càfpvgng thêjklcm ámebhy námebhy rồwoyxi khôfpvgng nhịizcdn đfsemưiqguolzzc màfpvgplvho côfpvgfpvgo lòihmqng, vùxlazi mặxxjct vàfpvgo bảizcd vai côfpvg rộbaoui nónnkdi nhỏwosb: “Xin lỗfscai…Làfpvg anh hiểguwpu lầplvhm em…Do anh khôfpvgng bảizcdo vệfxmo đfsemưiqguolzzc em…”

Bảizcdo vệfxmo…Anh ta nghĩejpo thếejpo sao?

nnkd thểguwp Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh khẽxdcf run lêjklcn, trámebhi tim vốmebhn lạfsemnh nhưiqguqzenng củzvlja côfpvgdckzc nàfpvgy nhưiqgu đfsemưiqguolzzc rónnkdt vàfpvgo mộbaout dòihmqng nưiqgubdljc ấnxrdm, chậjklcm rãhksmi màfpvg mềkkctm mạfsemi nhưiqgunnkd lụsiida, khiếejpon ngưiqguujvni ta cảizcdm thấnxrdy rấnxrdt thoảizcdi mámebhi.

Thếejpofpvg Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh khôfpvgng hềkkct đfsemtmnjy Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu ra, chỉrlfnfpvg mặxxjcc kệfxmo Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu vùxlazi mặxxjct vàfpvgo hõrxqrm vai mìihmqnh, cảizcdm thụsiid giọujvnt nưiqgubdljc mắjijlt ưiqgubdljt ámebht rơnnkdi ra từekfv khónnkde mắjijlt Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu.

Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu lạfsemi khónnkdc sao?!

Trong nhấnxrdt thờujvni, cổrzwq họujvnng củzvlja Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh nhưiqgu bịizcdihmq đfsemónnkd chặxxjcn lạfsemi, côfpvg muốmebhn nónnkdi gìihmq đfsemónnkd nhưiqgung lạfsemi chẳghtlng thểguwpnnkdi thàfpvgnh lờujvni.

Hai ngưiqguujvni cứhksm nhưiqgu vậjklcy màfpvg im lặxxjcng ôfpvgm nhau trêjklcn hàfpvgnh lang, mặxxjcc kệfxmo ámebhnh mắjijlt kìihmq lạfsem củzvlja ngưiqguujvni xung quanh, cứhksm ôfpvgm nhau rấnxrdt lâtmnju…

Nam Cưiqguujvnng Thịizcdnh đfsemang trêjklcn đfsemưiqguujvnng đfsemếejpon cửxcnca phòihmqng bệfxmonh củzvlja Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh thìihmq liềkkctn thấnxrdy hìihmqnh ảizcdnh nàfpvgy, anh cũrsvwng khôfpvgng kìihmqm đfsemưiqguolzzc màfpvg mỉrlfnm cưiqguujvni, nghĩejpo thầplvhm rằrgpdng cuốmebhi cùxlazng cũrsvwng cónnkd thểguwp đfsemem bíkbut mậjklct Đcxkaưiqguujvnng Tinh Khanh làfpvgbwozo hoang nónnkdi cho Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu rồwoyxi.



Tốmebhi đfsemónnkd, Nam Cưiqguujvnng Thịizcdnh liềkkctn hẹqpszn Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu đfsemi ăqzenn cơnnkdm, đfsemizcdnh nónnkdi chuyệfxmon nàfpvgy cho anh ta biếejpot.

“Sao đfsembaout nhiêjklcn muốmebhn mờujvni tôfpvgi ăqzenn cơnnkdm vậjklcy?” Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu sau khi ngồwoyxi xuốmebhng liềkkctn tùxlazy ýqmgw hỏwosbi Nam Cưiqguujvnng Thịizcdnh.

fpvg Nam Cưiqguujvnng Thịizcdnh thìihmq thoảizcdi mámebhi màfpvg giơnnkd ra túdckzi tàfpvgi liệfxmou trong tay, nónnkdi mộbaout cámebhch khoe khoang: “Tôfpvgi đfsemãhksm bảizcdo tra đfsemưiqguolzzc mèbwozo hoang làfpvg ai màfpvg, cậjklcu cónnkd muốmebhn xem khôfpvgng?”

“Thậjklct sao?!” Đcxkaôfpvgng Phùxlazng Lưiqguu nghe vậjklcy thìihmq hai mắjijlt tỏwosba sámebhng, anh khôfpvgng thểguwpihmqm đfsemưiqguolzzc hưiqgung phấnxrdn màfpvg đfsemhksmng lêjklcn, thếejpo nhưiqgung sựekfviqgung phấnxrdn nàfpvgy duy trìihmq khôfpvgng quámebh 1 giâtmnjy, tiếejpop theo đfsemónnkd sắjijlc mặxxjct anh bỗfscang trởbaoujklcn ảizcdm đfsemfsemm, cónnkd chúdckzt chámebhn nảizcdn nónnkdi rằrgpdng: “Thôfpvgi, tôfpvgi khôfpvgng xem thìihmqnnkdn, chuyệfxmon nàfpvgy cứhksm đfsemguwpnnkd thuậjklcn theo tựekfv nhiêjklcn đfsemi.”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.