Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 129 : Đêm qua đã xảy ra chuyện gì_

    trước sau   
pxvnc Đnfimôoiowng Phùlwgang Lưndyou vừvevaa ra ngoàcbqmi thìijwt liềmwrjn gặvtlip ngay Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh đuwieếndlkn thălwgam, thếndlkcbqm anh lậbxxzp tứalupc vui vẻsonj giao chuyệifzen nàcbqmy cho Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh.

Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh khópllv hiểpxsuu màcbqm đuwiei vàcbqmo, đuwieếndlkn khi anh nhìijwtn thấnzlgy Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh đuwieang bựglbec dọsuqfc ngồbonsi trêcwumn giưndyobxxzng liềmwrjn bỗmnkbng sinh ra ảmdhuo giáktxoc mìijwtnh đuwieang làcbqmm ngưndyobxxzi hòvruza giảmdhui.

Chuyệifzen nàcbqmy sao giốpxvnng hai vợgztz chồbonsng cãifzei nhau vậbxxzy?

Thếndlk nhưndyong vừvevaa nghĩndyo đuwieếndlkn mụnzlgc đuwieícwumch củntusa mìijwtnh, Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh vộnacbi đuwieiềmwrju chỉpllvnh tâmwrjm trạvfafng rồbonsi ngồbonsi xuốpxvnng cạvfafnh giưndyobxxzng, sau đuwieópllv anh nhìijwtn báktxot cháktxoo đuwiepxsucwumn rồbonsi hỏpxsui: “Sao em khôoiowng ălwgan bữyfipa sáktxong đuwiei?”

“Em khôoiowng ălwgan, khôoiowng muốpxvnn ălwgan.” Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh nghiêcwumm mặvtlit nópllvi.

Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh nhìijwtn vẻsonj mặvtlit tứalupc giậbxxzn củntusa Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh liềmwrjn nghĩndyo đuwieếndlkn chuyệifzen tốpxvni hôoiowm qua, thếndlkcbqm khôoiowng nhịnfimn đuwieưndyogztzc màcbqm thởpndrcbqmi trong lòvruzng, rồbonsi anh nópllvi thẳsonjng vàcbqmo chuyệifzen chícwumnh luôoiown: “Tinh Khanh, em cópllv biếndlkt Trầoqpjn Canh Thiêcwumn hay khôoiowng?”




“Trầoqpjn Canh Thiêcwumn?” Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh lầoqpjn đuwieoqpju tiêcwumn nghe đuwieưndyogztzc têcwumn nàcbqmy thếndlkcwumn cópllv chúpxvnt ngạvfafc nhiêcwumn, “Anh ta làcbqm ai vậbxxzy?”

“Em thậbxxzt sựglbe khôoiowng biếndlkt? Chẳsonjng lẽzdhy vừvevaa nãifzey Lưndyou khôoiowng nópllvi chuyệifzen tốpxvni qua cho em nghe?” Đnfimpxvni vớnzlgi câmwrju trảmdhu lờbxxzi củntusa Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh thìijwt Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh cảmdhum thấnzlgy rấnzlgt kinh ngạvfafc, sau đuwieópllv anh nhìijwtn vẻsonj mặvtlit mơnfim hồbons củntusa Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh thìijwt lậbxxzp tứalupc nhậbxxzn ra bảmdhun thâmwrjn đuwieãifzepllvi ra chuyệifzen khôoiowng nêcwumn nópllvi rồbonsi.

“Đnfimêcwumm qua? Đnfimêcwumm qua xảmdhuy ra chuyệifzen gìijwt?” Nghe Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh nópllvi thếndlk Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh lậbxxzp tứalupc tỉpllvnh táktxoo, hai mắyfipt côoiowpllve sáktxong nhìijwtn Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh, hy vọsuqfng anh cópllv thểpxsupllvi ra chuyệifzen đuwieêcwumm qua.

Vừvevaa nãifzey côoiow éunaip hỏpxsui Đnfimôoiowng Phùlwgang Lưndyou mộnacbt lúpxvnc lâmwrju màcbqm anh vẫntusn khôoiowng nópllvi ra, nhưndyong côoiow cảmdhum thấnzlgy Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh đuwiepxvni tốpxvnt vớnzlgi côoiow nhưndyo thếndlk thìijwt chắyfipc chắyfipn sẽzdhypllvi chuyệifzen đuwienzlgy cho côoiow nghe.

pllvi khôoiowng chừvevang còvruzn cópllv thểpxsu biếndlkt đuwieưndyogztzc vìijwt sao Đnfimôoiowng Phùlwgang Lưndyou cho dìijwtcbqm nghỉpllv việifzec.

Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh khôoiowng chịnfimu nổvkdui Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh nălwgan nỉpllvpllv ôoiowi thếndlkcbqm chỉpllv đuwieàcbqmnh nópllvi hếndlkt chuyệifzen đuwieêcwumm qua cho Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh nghe.

Chuyệifzen Trầoqpjn Canh Thiêcwumn muốpxvnn sàcbqmm sỡddkh Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh thìijwt anh ta chỉpllvpllvi màcbqm thôoiowi.

“…Chícwumnh làcbqm nhưndyo thếndlk, Trầoqpjn Canh Thiêcwumn đuwieãifzecwumn giởpndr tròvruz vớnzlgi em. Còvruzn nữyfipa em đuwieãifze ngủntus từveva tốpxvni qua đuwieếndlkn tậbxxzn bâmwrjy giờbxxz, cơnfim thểpxsu em cópllv khópllv chịnfimu chỗmnkbcbqmo khôoiowng?” Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh nópllvi hếndlkt mộnacbt lưndyogztzt rồbonsi lạvfafi nhìijwtn Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh mộnacbt cáktxoch quan tâmwrjm.

Nhưndyong màcbqm Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh sau khi nghe xong chỉpllv cảmdhum thấnzlgy khôoiowng thểpxsu tin nổvkdui, hópllva ra đuwieêcwumm qua chícwumnh mìijwtnh suýsuqft nữyfipa bịnfimndyoddkhng hiếndlkp!

“Nam Cưndyobxxzng, thậbxxzt sựglbe cảmdhum ơnfimn anh, mỗmnkbi lầoqpjn đuwiemwrju làcbqm anh đuwieúpxvnng lúpxvnc ra tay cứalupu em, em thậbxxzt khôoiowng biếndlkt phảmdhui báktxoo đuwieáktxop anh thếndlkcbqmo nữyfipa!” Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh nhìijwtn Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh mộnacbt cáktxoch cảmdhum kícwumch, rồbonsi khôoiowng biếndlkt phảmdhui nópllvi gìijwt thêcwumm cho phảmdhui!

Mặvtlic dùlwga Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh miêcwumu tảmdhu rấnzlgt đuwieơnfimn giảmdhun thếndlk nhưndyong Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh vẫntusn cảmdhum nhậbxxzn đuwieưndyogztzc sựglbe nguy hiểpxsum củntusa chuyệifzen tốpxvni qua, vìijwtlwga sao nhậbxxzn vậbxxzt chícwumnh lạvfafi chícwumnh làcbqmoiow!

“Khôoiowng sao, đuwieâmwrjy làcbqm việifzec màcbqm bạvfafn bècbqmcwumn làcbqmm màcbqm.” Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh mỉpllvm cưndyobxxzi rồbonsi khôoiowng chúpxvnt đuwiepxsu ýsuqfcbqmpllvi.

“Khiêcwumm tốpxvnn cáktxoi gìijwt chứalup!” Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh đuwieáktxonh mộnacbt pháktxot vàcbqmo cáktxonh tay Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh, cưndyobxxzi to rồbonsi nópllvi: “Cảmdhum ơnfimn anh, ngưndyobxxzi anh em!”




Đnfimpxvni vớnzlgi Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh thìijwt Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh tựglbea nhưndyo mộnacbt ngưndyobxxzi bạvfafn tốpxvnt, hoặvtlic cópllv thểpxsu coi làcbqm mộnacbt ngưndyobxxzi anh vừvevaa ấnzlgm áktxop vừvevaa sălwgan sópllvc.

Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh từvevamwrju trong lòvruzng rấnzlgt muốpxvnn cảmdhum ơnfimn Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh.

Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh vừvevaa nghĩndyo lạvfafi chợgztzt pháktxot hiệifzen ra mộnacbt vấnzlgn đuwiemwrj, côoiow nhìijwtn Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh rồbonsi hỏpxsui nghiêcwumm túpxvnc: “Đnfimúpxvnng rồbonsi, anh cópllv biếndlkt tạvfafi sao dìijwtcbqm lạvfafi bịnfim Đnfimôoiowng Phùlwgang Lưndyou cho nghỉpllv việifzec khôoiowng, cópllv phảmdhui đuwieãifze xảmdhuy ra chuyệifzen gìijwt rồbonsi khôoiowng?”

Vừvevaa nãifzey lúpxvnc Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh kểpxsu lạvfafi thìijwttmjyng khôoiowng hềmwrj nhắyfipc đuwieếndlkn chuyệifzen củntusa dìijwtcbqm.

Nghe thấnzlgy côoiow nhắyfipc đuwieếndlkn dìijwtcbqm thìijwtpxvnc đuwieoqpju Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh hơnfimi nghi ngờbxxz mộnacbt chúpxvnt, lúpxvnc sau mớnzlgi nghĩndyo ra Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh đuwieang nhắyfipc đuwieếndlkn ai, thếndlkcbqm ngẫntusm nghĩndyo mộnacbt láktxot mớnzlgi khẽzdhy thởpndrcbqmi nópllvi: “Cópllv thểpxsuijwtndyou cảmdhum thấnzlgy bàcbqmnzlgy khôoiowng tậbxxzn tâmwrjm chălwgam sópllvc em, thếndlkcwumn mớnzlgi đuwiepxsu Trầoqpjn Canh Thiêcwumn lợgztzi dụnzlgng kẽzdhy hởpndr.”

“Tậbxxzn tâmwrjm màcbqm! Dìijwtcbqmvruzn tậbxxzn tâmwrjm hơnfimn Đnfimôoiowng Phùlwgang Lưndyou nhiềmwrju!” Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh lớnzlgn tiếndlkng giảmdhui thícwumch thay dìijwtcbqm.

Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh nghe Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh nópllvi vậbxxzy cũtmjyng khôoiowng nhịnfimn đuwieưndyogztzc màcbqm bậbxxzt cưndyobxxzi, thấnzlgy Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh cưndyobxxzi Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh cũtmjyng ngạvfafi ngùlwgang mỉpllvm cưndyobxxzi rồbonsi bảmdhuo: “Em nópllvi nghiêcwumm túpxvnc màcbqm!”

“Ừpllv, anh biếndlkt.”

Trong lúpxvnc đuwieang cưndyobxxzi đuwieùlwgaa bỗmnkbng nụnzlgndyobxxzi củntusa Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh trởpndrcwumn chua sópllvt, anh nhìijwtn Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh, bỗmnkbng chốpxvnc tâmwrjm trạvfafng trởpndrcwumn cópllv chúpxvnt suy sụnzlgp: “So vớnzlgi chuyệifzen nàcbqmy…Thìijwt anh lạvfafi mong rằsonjng em cópllv thểpxsupllvi thẳsonjng thắyfipn rõufxmcbqmng mộnacbt chuyệifzen vớnzlgi anh.”

Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh đuwieang đuwieyfipm chìijwtm trong sựglbe cảmdhum đuwienacbng màcbqm Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh đuwieem lạvfafi cho côoiow thếndlkcbqm chẳsonjng hềmwrj nghĩndyo ngợgztzi màcbqm trựglbec tiếndlkp nhanh miệifzeng nópllvi: “Nópllvi đuwiei, dùlwga cho anh cópllv hỏpxsui cáktxoi gìijwt thìijwt em đuwiemwrju sẽzdhy thẳsonjng thắyfipn nópllvi cho anh nghe.”

Sựglbe nhanh mồbonsm nhanh miệifzeng củntusa Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh càcbqmng khiếndlkn Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh im lặvtling, anh trầoqpjm tưndyo trong chốpxvnc láktxot rồbonsi nhìijwtn Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh bằsonjng đuwieôoiowi mắyfipt đuwieen nháktxonh, rồbonsi nópllvi mộnacbt cáktxoch chắyfipn chắyfipn: “Buổvkdui tốpxvni hôoiowm ngàcbqmy mùlwgang 8 tháktxong 7, ngưndyobxxzi phụnzlg nữyfip xảmdhuy ra tìijwtnh mộnacbt đuwieêcwumm vớnzlgi Đnfimôoiowng Phùlwgang Lưndyou trong kháktxoch sạvfafn làcbqm em phảmdhui khôoiowng?”

lwgacbqmmwrju hỏpxsui nhưndyong giọsuqfng đuwieiệifzeu anh lạvfafi vôoiowlwgang chắyfipc chắyfipn.

Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh nghe vậbxxzy thìijwt sắyfipc mặvtlit cũtmjyng biếndlkn đuwievkdui, côoiowpllv chúpxvnt mấnzlgt tựglbe nhiêcwumn màcbqm nhìijwtn vềmwrj phícwuma kháktxoc, nópllvi mộnacbt cáktxoch lúpxvnng túpxvnng: “Nam Cưndyobxxzng anh nópllvi cáktxoi gìijwt vậbxxzy, em nghe khôoiowng hiểpxsuu lắyfipm…”

“Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh, em khôoiowng cầoqpjn phảmdhui giảmdhu vờbxxz trưndyonzlgc mặvtlit anh.” Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh nópllvi bằsonjng mộnacbt giọsuqfng đuwieiệifzeu đuwieau lòvruzng. “Anh biếndlkt, anh đuwieãifze biếndlkt tấnzlgt cảmdhu, mọsuqfi chuyệifzen vềmwrj em, anh đuwiemwrju đuwieãifze đuwieiềmwrju tra đuwieưndyogztzc.”

Trong lòvruzng Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh bỗmnkbng chốpxvnc nổvkdui sópllvng, côoiow kinh ngạvfafc nhìijwtn Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh rồbonsi khôoiowng thểpxsu tin đuwieưndyogztzc màcbqm hỏpxsui: “Anh…anh biếndlkt cáktxoi gìijwtnfim?”

Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh khẽzdhycwumt sâmwrju mộnacbt hơnfimi, anh ngồbonsi thẳsonjng ngưndyobxxzi, dáktxong vẻsonj nhưndyo muốpxvnn cópllv mộnacbt cuộnacbc tròvruz chuyệifzen dàcbqmi: “Chuyệifzen gìijwt anh cũtmjyng biếndlkt, vícwum nhưndyo chuyệifzen ởpndr kháktxoch sạvfafn hôoiowm mùlwgang 8 tháktxong 7, lạvfafi vícwum nhưndyo bốpxvn củntusa đuwiealupa béunai trong bụnzlgng em làcbqm ai…Lạvfafi vícwum nhưndyo chuyệifzen em chícwumnh làcbqmcbqmo hoang…”

Sắyfipc mặvtlit Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh trởpndrcwumn rấnzlgt khópllv coi, côoiow im lặvtling màcbqm nghe Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh nópllvi, côoiowpllv chúpxvnt nhưndyo khôoiowng thểpxsu hiểpxsuu nổvkdui ýsuqf anh nópllvi.

Mấnzlgy chuyệifzen sau thìijwtoiowtmjyng biếndlkt, ngàcbqmy hôoiowm qua côoiowtmjyng đuwieãifze chuẩiwadn bịnfim cho việifzec Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh pháktxot hiệifzen ra, thếndlk nhưndyong cáktxoi chuyệifzen đuwieoqpju tiêcwumn kia, Tiếndlkt Bìijwtnh Hưndyoơnfimng muốpxvnn đuwieem báktxon đuwieêcwumm đuwieoqpju tiêcwumn củntusa côoiowcbqmpllv ýsuqfijwt!

Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh lạvfafi mộnacbt lầoqpjn nữyfipa pháktxot hiệifzen ra Tiếndlkt Bìijwtnh Hưndyoơnfimng tícwumnh kếndlkoiow! Côoiow cảmdhum thấnzlgy trong lòvruzng réunait lạvfafnh vôoiowlwgang, cơnfim thểpxsutmjyng hơnfimi pháktxot run, côoiow hậbxxzn khôoiowng thểpxsu đuwiei xéunaiktxot cáktxoi khuôoiown mặvtlit áktxoc đuwienacbc kia củntusa Tiếndlkt Bìijwtnh Hưndyoơnfimng!

Ngưndyobxxzi đuwieàcbqmn bàcbqm kia, tạvfafi sao lạvfafi luôoiown muốpxvnn tícwumnh kếndlk tấnzlgt thảmdhuy mọsuqfi thứalup củntusa côoiow! Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh sắyfipp bịnfimcbqm ta làcbqmm cho ghêcwum tởpndrm muốpxvnn chếndlkt rồbonsi!

Thấnzlgy vẻsonj mặvtlit củntusa Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh trởpndrcwumn trắyfipng bệifzech, Nam Cưndyobxxzng Thịnfimnh cho rằsonjng bởpndri côoiow bịnfim khiếndlkp sợgztz thếndlkcwumn chưndyoa phụnzlgc hồbonsi đuwieưndyogztzc tinh thầoqpjn, thếndlkcwumn lậbxxzp tứalupc an ủntusi: “Tinh Khanh, em đuwievevang lo lắyfipng, anh vẫntusn chưndyoa nópllvi chuyệifzen nàcbqmy cho Đnfimôoiowng Phùlwgang Lưndyou, hôoiowm nay anh đuwieếndlkn chícwumnh làcbqm muốpxvnn xáktxoc nhậbxxzn ýsuqf muốpxvnn củntusa em. Nếndlku em khôoiowng muốpxvnn đuwiepxsu cậbxxzu ta biếndlkt thìijwt anh cópllv thểpxsu giúpxvnp em giấnzlgu cậbxxzu ta!”

Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh đuwieâmwrju cópllv thècbqmm đuwiepxsu y Đnfimôoiowng Phùlwgang Lưndyou cópllv biếndlkt hay khôoiowng.

Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh mệifzet mỏpxsui màcbqm nằsonjm trêcwumn giưndyobxxzng, côoiow gầoqpjn nhưndyo sắyfipp bịnfim mấnzlgy mưndyou toan áktxoc đuwienacbc củntusa Tiếndlkt Bìijwtnh Hưndyoơnfimng làcbqmm cho ghêcwum tởpndrm muốpxvnn chếndlkt rồbonsi.

Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh còvruzn cho rằsonjng Tiếndlkt Bìijwtnh Hưndyoơnfimng lấnzlgy bốpxvnoiow ra uy hiếndlkp côoiow gảmdhu cho Đnfimôoiowng Phùlwgang Lưndyou đuwieãifzecbqm đuwieiềmwrju xấnzlgu xa đuwienacbc áktxoc nhấnzlgt củntusa bàcbqm ta rồbonsi, ai ngờbxxz cuốpxvni cùlwgang còvruzn pháktxot hiệifzen ra Tiếndlkt Bìijwtnh Hưndyoơnfimng călwgan bảmdhun khôoiowng cópllv ýsuqf muốpxvnn gảmdhuoiow cho Đnfimôoiowng Phùlwgang Lưndyou màcbqmufxmcbqm xem côoiow trởpndr thàcbqmnh côoiowng cụnzlg kiếndlkm tiềmwrjn, đuwiepxsuktxon cho Đnfimôoiowng Phùlwgang Lưndyou làcbqmm ngưndyobxxzi hầoqpju!

Đnfimưndyobxxzng Tinh Khanh khi đuwieópllv ngoạvfafi trừveva cảmdhum thấnzlgy hậbxxzn Đnfimôoiowng Phùlwgang Lưndyou ra thìijwttmjyng cảmdhum thấnzlgy vôoiowlwgang ghêcwum tởpndrm Tiếndlkt Bìijwtnh Hưndyoơnfimng! Thếndlk nhưndyong khôoiowng ngờbxxz thếndlk vẫntusn chưndyoa xong, đuwieếndlkn tậbxxzn bâmwrjy giờbxxzoiow mớnzlgi biếndlkt, ngưndyobxxzi đuwieàcbqmn bàcbqm kia lạvfafi cópllvpxvnc còvruzn ghêcwum tởpndrm hơnfimn nữyfipa! Vàcbqm lạvfafi cópllv thểpxsucwumnh kếndlk lầoqpjn đuwieoqpju tiêcwumn củntusa côoiow từveva rấnzlgt lâmwrju nhưndyo vậbxxzy!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.