Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 115 : Anh không có vị trí nào trong lòng em sao_

    trước sau   
svrpc Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh trởkgfr vềaplb nhàxfak, pháerpwt hiệjcrdn ra nhữtterng côooih giúsvrpp việjcrdc mọkohmi khi vẫumpgn đrltinbbtng đrltitkoxy phòkezing kháerpwch, lúsvrpc nàxfaky lạbceui khôooihng thấqblxy bólbmbng dáerpwng ai. Chỉndvjlbmb hai ngưvsdstvvei bảsvrpo vệjcrd đrltinbbtng ởkgfr trưvsdskkuyc cửumpga lớkkuyn, vàxfak Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu đrltiang ngồizuxi trêvsdsn ghếmoqiooih fa cúsvrpi đrltitkoxu xuốpgasng khôooihng biếmoqit đrltiang làxfakm gìcrto.

Vừpolea bưvsdskkuyc vàxfako cửumpga, Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh đrltiãzcsc bịhsco khôooihng khígjdp ngộsvrpt ngạbceut trong căndvjn nhàxfakxfakm cho khiếmoqip sợbceu, thầtkoxm cảsvrpm nhậrjmun đrltiưvsdsbceuc đrltiãzcsc xảsvrpy ra chuyệjcrdn gìcrto đrltiólbmb.

Hai ngưvsdstvvei bảsvrpo vệjcrd đrltibceui đrltiếmoqin khi côooihvsdskkuyc vàxfako cửumpga liềaplbn bưvsdskkuyc vàxfako trólbmbi tay côooih vềaplb phígjdpa sau, ékjszp côooih quỳykhg xuốpgasng trưvsdskkuyc mặdtbat Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu.

Đrjmutkoxu gốpgasi bịhsco ékjszp mạbceunh quỳykhg xuốpgasng dưvsdskkuyi đrltiqblxt vôooihsoeang đrltiau đrltikkuyn, Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh khôooihng kiềaplbm chếmoqi nổtvvei màxfakgjdpt mộsvrpt hơzzkzi dàxfaki, hékjszt vàxfako hai ngưvsdstvvei bảsvrpo vệjcrd đrltinbbtng sau côooih: “Hai ngưvsdstvvei đrltiang làxfakm gìcrto vậrjmuy!”

Nhưvsdsng màxfak đrltitvvei lạbceui vẫumpgn làxfak mộsvrpt bầtkoxu khôooihng khígjdp trầtkoxm lắkjszng.

Thấqblxy khôooihng cólbmb ngưvsdstvvei nàxfako đrltiqnmv ýynln đrltiếmoqin côooih, Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh chỉndvjlbmb thểqnmv đrltiưvsdsa áerpwnh mắkjszt chuyểqnmvn hưvsdskkuyng đrltiếmoqin Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu, mộsvrpt cáerpwi nhìcrton đrltiãzcsc khiếmoqin cho Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh sợbceuzcsci lùsoeai vềaplb phígjdpa sau.




Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu cúsvrpi đrltitkoxu xuốpgasng, hai tay đrltian lạbceui dưvsdskkuyi cằhplym, lúsvrpc Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh ngẩpoleng đrltitkoxu lêvsdsn nhìcrton anh, Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu cũecesng đrltiúsvrpng lúsvrpc đrltiang hưvsdskkuyng mặdtbat vềaplb phígjdpa côooih, ngay sau đrltiólbmb, Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh liềaplbn nhìcrton thấqblxy khuôooihn mặdtbat đrltiáerpwng sợbceu củvsdsa Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu.

Nụkgfrvsdstvvei nhạbceut nhẽvnreo trêvsdsn khuôooihn mặdtbat anh, mộsvrpt đrltiêvsdsm khôooihng ngủvsds trong mắkjszt anh làxfak nhữtterng tia máerpwu đrltifzrs, gầtkoxn miệjcrdng cólbmb đrltiáerpwm râooihu vẫumpgn chưvsdsa kịhscop cạbceuo, Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu bỗbceung nhiêvsdsn hưvsdskkuyng áerpwnh mắkjszt vềaplb phígjdpa Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh khiếmoqin côooih sợbceuzcsci.

svrpc nàxfaky Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu giốpgasng nhưvsds mộsvrpt con quỷpwgh giếmoqit ngưvsdstvvei đrltiáerpwng sợbceukgfr trong phim vậrjmuy.

Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh nghĩkjsz rằhplyng anh đrltiãzcsc bịhsco việjcrdc gìcrto đrltiólbmbxfakm kígjdpch đrltisvrpng, muốpgasn nổtvvei giậrjmun vớkkuyi côooih, nhưvsdsng màxfak khôooihng phảsvrpi, Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu chỉndvjxfak cứnbbt chằhplym chằhplym nhìcrton côooih vớkkuyi nụkgfrvsdstvvei kìcrto lạbceu.

Mộsvrpt lúsvrpc lâooihu sau, Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu đrltiiềaplbm tĩkjsznh hỏfzrsi mộsvrpt câooihu: “Côooih vừpolea mớkkuyi đrltii gặdtbap La Vinh Hiểqnmvn sao?”

Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu vẫumpgn luôooihn đrltipgasi đrltitkoxu vớkkuyi La Vinh Hiểqnmvn, huốpgasng hồizux sựvdyr việjcrdc lầtkoxn nàxfaky đrltiang ởkgfr mộsvrpt bưvsdskkuyc quan trọkohmng, Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh đrltiưvsdsơzzkzng nhiêvsdsn khôooihng thểqnmvlbmbi sựvdyr thậrjmut cho anh ta nêvsdsn chỉndvjlbmb thểqnmv lắkjszc đrltitkoxu nólbmbi: “Khôooihng, vừpolea nãzcscy chỉndvjxfakooihi đrltii dạbceuo thôooihi.”

Nghe thấqblxy nhữtterng lờtvvei nàxfaky, áerpwnh mắkjszt Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu lạbceui mộsvrpt lầtkoxn nữttera chuyểqnmvn hưvsdskkuyng, trong mắkjszt anh lólbmbe lêvsdsn nhữtterng tia sáerpwng kìcrto lạbceu, trưvsdskkuyc khi Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh pháerpwt hiệjcrdn ra, tia sáerpwng ấqblxy đrltiãzcsc vộsvrpi vàxfakng biếmoqin mấqblxt.

“Vậrjmuy sao? Cứnbbt nghĩkjsz rằhplyng côooih đrltiãzcsc đrltii, thìcrtolbmb thểqnmv gặdtbap anh ta lầtkoxn cuốpgasi.” Dáerpwng vẻmkoqcrtonh tĩkjsznh củvsdsa Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu, Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh thựvdyrc sựvdyrlbmb chúsvrpt khôooihng quen, côooih đrltiãzcsc quen Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu lâooihu nhưvsds vậrjmuy, nhưvsdsng vẫumpgn chưvsdsa lầtkoxn nàxfako thấqblxy anh ta lạbceui đrltipgasi xửumpg ôooihn hòkezia vớkkuyi côooih nhưvsds vậrjmuy.

zzkzn nữttera câooihu nólbmbi củvsdsa Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu, Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh vôooihsoeang đrltiqnmv ýynln, ngay lậrjmup tứnbbtc lo lắkjszng nhìcrton anh ta, nólbmbi: “Nhữtterng lờtvvei nàxfaky củvsdsa anh làxfaklbmb ýynlncrto?”

Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu đrltinbbtng dậrjmuy, dáerpwng vẻmkoq nhưvsds muốpgasn rờtvvei đrltii, nólbmbi chậrjmum rãzcsci: “Khôooihng cólbmbcrto, tôooihi đrltiãzcsclbmbi làxfakooihi nhấqblxt đrltihsconh sẽvnre khôooihng bỏfzrs qua cho anh ta màxfak.”

Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu càxfakng bìcrtonh tĩkjsznh càxfakng khiếmoqin cho Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh cảsvrpm thấqblxy lo lắkjszng, huốpgasng hồizux nhữtterng lờtvvei anh ta đrltiãzcsclbmbi cũecesng làxfakm cho Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh cảsvrpm thấqblxy sợbceuzcsci, khôooihng kiềaplbm chếmoqi đrltiưvsdsbceuc màxfak hỏfzrsi đrltiếmoqin cùsoeang: “Ýeces củvsdsa anh làxfak anh muốpgasn giếmoqit anh ấqblxy?!”

Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu quay ngưvsdstvvei lạbceui nởkgfr mộsvrpt nụkgfrvsdstvvei bígjdp hiểqnmvm vớkkuyi Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh, sau đrltiólbmb chậrjmum rãzcsci bưvsdskkuyc ra ngoàxfaki.

Nhìcrton theo bólbmbng dáerpwng rờtvvei đrltii củvsdsa Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu, Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh vộsvrpi vàxfakng ởkgfr phígjdpa sau hékjszt lêvsdsn: “Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu! Anh đrltivsdsn rồizuxi! Hung thủvsdsxfak ai vẫumpgn chưvsdsa đrltiiềaplbu tra rõikdixfakng! Anh đrltiãzcsc muốpgasn giếmoqit La Vinh Hiểqnmvn! Anh Vinh Hiểqnmvn khôooihng liêvsdsn quan gìcrto cảsvrp! Anh khôooihng thểqnmv giếmoqit anh ấqblxy đrltiưvsdsbceuc!”




Nhưvsdsng màxfakooih chỉndvj nhậrjmun lạbceui bólbmbng lưvsdsng củvsdsa Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu.

Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh vộsvrpi vàxfakng muốpgasn đrltiuổtvvei theo, nhưvsdsng phígjdpa sau côooihkezin cólbmb hai ngưvsdstvvei to lớkkuyn ékjszp chặdtbat khiếmoqin côooih khôooihng thểqnmv cửumpg đrltisvrpng đrltiưvsdsbceuc, Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh chỉndvjlbmb thểqnmv cắkjszn răndvjng chịhscou đrltivdyrng, nhâooihn lúsvrpc Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu vẫumpgn chưvsdsa đrltii xa liềaplbn hékjszt lêvsdsn: “Thựvdyrc sựvdyr khôooihng phảsvrpi La Vinh Hiểqnmvn giếmoqit Lưvsdsu Nhi Hâooihn! Tôooihi cólbmb thểqnmv đrltii tìcrtom ngưvsdstvvei đrltiàxfakn ôooihng đrltieo mặdtbat nạbceuxfaku bạbceuc ấqblxy...”

Nhữtterng lờtvvei còkezin lạbceui bịhscoooih nuốpgast vàxfako trong cổtvve họkohmng, bởkgfri vìcrto Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu đrltiãzcsc đrltii rấqblxt xa rồizuxi, cũecesng khôooihng thểqnmv nhìcrton thấqblxy bólbmbng dáerpwng anh nữttera.

Hai ngưvsdstvvei bảsvrpo vệjcrd to lớkkuyn ékjszp chặdtbat côooihsvrpc nàxfaky mớkkuyi khôooihng còkezin khốpgasng chếmoqiooih nữttera.

Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh ngơzzkz ngưvsdstvvei ngồizuxi xuốpgasng dưvsdskkuyi đrltiqblxt mộsvrpt lúsvrpc lâooihu, nghĩkjsz lạbceui ngọkohmn nguồizuxn củvsdsa sựvdyr việjcrdc vừpolea nãzcscy.

Khólbmb tráerpwch, khólbmb tráerpwch Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu hôooihm nay lạbceui bìcrtonh tĩkjsznh vớkkuyi côooih nhưvsds vậrjmuy, hólbmba ra làxfaklbmb ýynln đrltihsconh nàxfaky! Khôooihng đrltiưvsdsbceuc! Côooih khôooihng thểqnmv đrltiqnmv Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu cứnbbt nhưvsds vậrjmuy màxfak giếmoqit La Vinh Hiểqnmvn đrltiưvsdsbceuc, côooih phảsvrpi trảsvrp lạbceui trong sạbceuch cho La Vinh Hiểqnmvn!Đrjmuúsvrpng! Tìcrtom ngưvsdstvvei đrltiàxfakn ôooihng đrltieo mặdtbat nạbceuxfaku bạbceuc ấqblxy, chỉndvjlbmb anh ta mớkkuyi cólbmb thểqnmvxfakm chứnbbtng cho La Vinh Hiểqnmvn thôooihi, Lưvsdsu Nhi Hâooihn khôooihng phảsvrpi do La Vinh Hiểqnmvn giếmoqit hạbceui!

Nghĩkjsz vậrjmuy, Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh vộsvrpi vàxfakng đrltinbbtng dậrjmuy xôooihng ra ngoàxfaki cửumpga.

ooih đrltii theo con đrltiưvsdstvveng hôooihm trưvsdskkuyc bỏfzrs đrltii, tìcrtom đrltiếmoqin trang viêvsdsn màxfak Tịhscoch Song ởkgfr, vệjcrdkjszkgfr trưvsdskkuyc cửumpga nhậrjmun ra côooih, trong đrltiólbmblbmb mộsvrpt ngưvsdstvvei làxfak vệjcrdkjszxfak lầtkoxn trưvsdskkuyc bịhscoooih bỏfzrs thuốpgasc lậrjmup tứnbbtc đrltii vàxfako báerpwo vớkkuyi Tịhscoch Song.

Khôooihng lâooihu sau, ngưvsdstvvei vệjcrdkjsz đrltii vàxfako báerpwo cáerpwo trởkgfr ra, dẫumpgn theo Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh vàxfako trong.

Khôooihng khígjdp vốpgasn dĩkjszvsdsn làxfak ngưvsdsbceung ngùsoeang nhưvsdsng màxfaksvrpc nàxfaky tráerpwi tim Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh đrltiang ởkgfr chỗbceu La Vinh Hiểqnmvn, căndvjn bảsvrpn khôooihng thểqnmv suy nghĩkjsz chuyệjcrdn gìcrto kháerpwc nữttera.

Lầtkoxn nàxfaky gặdtbap Tịhscoch Song, hắkjszn đrltiang ngồizuxi làxfakm việjcrdc trưvsdskkuyc máerpwy tígjdpnh trong phòkezing kháerpwch, mặdtbac mộsvrpt bộsvrp đrltiizuxkgfr nhàxfakxfaku trắkjszng xáerpwm, càxfakng làxfakm nổtvvei bậrjmut lêvsdsn vẻmkoq khôooihi ngôooih củvsdsa hắkjszn.

Sau khi Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh bưvsdskkuyc vàxfako, hắkjszn dừpoleng côooihng việjcrdc trong tay lạbceui, mộsvrpt tay vuốpgast cằhplym nhìcrton Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh, cưvsdstvvei nólbmbi: “Khôooihng ngờtvve rằhplyng em lạbceui tựvdyrcrtonh tìcrtom đrltiếmoqin đrltiâooihy...”

Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh lúsvrpc nàxfaky mớkkuyi cólbmb mộsvrpt chúsvrpt ngưvsdsbceung ngùsoeang, nhưvsdsng ngay lậrjmup tứnbbtc côooih nghĩkjsz đrltiếmoqin mụkgfrc đrltiígjdpch hôooihm nay đrltiếmoqin đrltiâooihy, liềaplbn nólbmbi: “Hôooihm nay tôooihi đrltiếmoqin làxfaklbmb chuyệjcrdn muốpgasn hỏfzrsi anh.”




“Ồerpw?” Tịhscoch Song tỏfzrs vẻmkoq ngạbceuc nhiêvsdsn, hắkjszn chỉndvjxfako chiếmoqic ghếmoqiooih fa, nólbmbi: “Ngồizuxi xuốpgasng đrltiãzcsc, cólbmb chuyệjcrdn quan trọkohmng gìcrto đrltiáerpwng đrltiqnmv em trởkgfr lạbceui nơzzkzi màxfak khôooihng dễvmuycrtolbmb thểqnmv thoáerpwt ra nổtvvei nàxfaky chứnbbt.”

Nghe thấqblxy sựvdyr trêvsdsu đrltiùsoeaa trong câooihu nólbmbi củvsdsa Tịhscoch Song, Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh nhếmoqich miệjcrdng, trang nghiêvsdsm nólbmbi: “Khôooihng cầtkoxn đrltiâooihu, hôooihm nay tôooihi đrltiếmoqin làxfak muốpgasn hỏfzrsi anh cho rõikdierpwi chếmoqit củvsdsa Lưvsdsu Nhi Hâooihn rốpgast cuộsvrpc làxfak sao, lầtkoxn trưvsdskkuyc làxfak anh cứnbbtu tôooihi, sau đrltiólbmbooih ta tạbceui sao lạbceui chếmoqit?”

“Em nólbmbi Lưvsdsu Nhi Hâooihn sao.” Nhắkjszc đrltiếmoqin Lưvsdsu Nhi Hâooihn, khuôooihn mặdtbat Tịhscoch Song khôooihng quan tâooihm, hắkjszn nhúsvrpn vai, miệjcrdng nólbmbi ra nhữtterng lờtvvei tàxfakn khốpgasc: “Côooih ta muốpgasn ra tay vớkkuyi em, muốpgasn em chếmoqit, anh khôooihng thểqnmvxfako đrltiqnmvooih ta tiếmoqip tụkgfrc sốpgasng đrltiưvsdsbceuc.”

Nghe nhữtterng lờtvvei nàxfaky, Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh lậrjmup tứnbbtc biếmoqin sắkjszc, nhìcrton chằhplym chằhplym vàxfako Tịhscoch Song hỏfzrsi rõikdi: “Thựvdyrc sựvdyrxfak anh làxfakm sao?”

Tịhscoch Song gậrjmut đrltitkoxu thừpolea nhậrjmun.

“Trờtvvei ơzzkzi! Khôooihng đrltiưvsdsbceuc! Anh phảsvrpi nhanh chólbmbng đrltii theo tôooihi đrltiếmoqin gặdtbap La Vinh Hiểqnmvn, khôooihng, còkezin phảsvrpi đrltii gặdtbap Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu nữttera! Lúsvrpc nàxfaky Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu đrltiang hiểqnmvu lầtkoxm anh Vinh Hiểqnmvn, anh ta muốpgasn giếmoqit anh Vinh Hiểqnmvn!” Vừpolea nólbmbi, Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh vừpolea xôooihng lạbceui gầtkoxn Tịhscoch Song, nắkjszm lấqblxy cáerpwnh tay hắkjszn muốpgasn kékjszo hắkjszn đrltii.

“Anh cùsoeang tôooihi đrltii giảsvrpi thígjdpch rõikdixfakng chuyệjcrdn nàxfaky khôooihng phảsvrpi làxfak anh Vinh Hiểqnmvn làxfakm đrltii!”

Sắkjszc mặdtbat Tịhscoch Song trầtkoxm lắkjszng, hắkjszn hấqblxt khỏfzrsi bàxfakn tay nhỏfzrskjsz củvsdsa côooih, giọkohmng đrltiiệjcrdu mang theo sựvdyr buồizuxn bãzcsc: “Em quan tâooihm đrltiếmoqin La Vinh Hiểqnmvn vậrjmuy sao?”

Nghe xong nhữtterng lờtvvei nàxfaky, Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh ngơzzkz ngưvsdstvvei nhìcrton Tịhscoch Song, cứnbbtng họkohmng khôooihng biếmoqit phảsvrpi trảsvrp lờtvvei nhưvsds thếmoqixfako.

Thấqblxy vậrjmuy, Tịhscoch Song lắkjszc đrltitkoxu cưvsdstvvei, dáerpwng vẻmkoq tổtvven thưvsdsơzzkzng, nólbmbi: “Anh từpole chốpgasi.”

Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh khôooihng nólbmbi nêvsdsn lờtvvei, con ngưvsdstvvei nàxfaky đrltiếmoqin thờtvvei khắkjszc quan trọkohmng sao vẫumpgn thígjdpch đrltiùsoeaa giỡctrqn chứnbbt!

ooihy giờtvve cứnbbtu ngưvsdstvvei làxfak quan trọkohmng! Hơzzkzn nữttera phảsvrpn ứnbbtng củvsdsa Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu trưvsdskkuyc khi ra ngoàxfaki cho thấqblxy anh nhấqblxt đrltihsconh sẽvnre khôooihng dễvmuyxfakng bỏfzrs qua cho La Vinh Hiểqnmvn đrltiâooihu, thờtvvei gian khôooihng đrltibceui con ngưvsdstvvei, Tịhscoch Song lộsvrp diệjcrdn sớkkuym mộsvrpt bưvsdskkuyc, La Vinh Hiểqnmvn cólbmb thểqnmv bớkkuyt phầtkoxn nguy hiểqnmvm!

“Tuy tôooihi vẫumpgn chưvsdsa biếmoqit têvsdsn anh, nhưvsdsng màxfak xin anh giúsvrpp tôooihi đrltiưvsdsbceuc khôooihng? Nếmoqiu nhưvsds anh khôooihng giúsvrpp tôooihi, anh Vinh Hiểqnmvn sẽvnre chếmoqit mấqblxt!” Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh đrltiau khổtvve cầtkoxu xin, chỉndvjxfak khôooihng quỳykhg xuốpgasng cầtkoxu xin trưvsdskkuyc mặdtbat Tịhscoch Song thôooihi.

Nhìcrton thấqblxy Đrjmuưvsdstvveng Tinh Khanh liềaplbu mạbceung nhưvsds vậrjmuy, dáerpwng vẻmkoq ngay cảsvrp thểqnmv diệjcrdn cũecesng khôooihng cầtkoxn, Tịhscoch Song khôooihng kiềaplbm chếmoqi đrltiưvsdsbceuc màxfakvsdstvvei mỉndvja mai: “Em sợbceu Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu sẽvnre ra tay vớkkuyi La Vinh Hiểqnmvn, lẽvnrexfako khôooihng lo lắkjszng khi Đrjmuôooihng Phùsoeang Lưvsdsu biếmoqit đrltiưvsdsbceuc anh giếmoqit Lưvsdsu Nhi Hâooihn, sẽvnre ra tay vớkkuyi anh sao? Chẳvsdsng lẽvnre anh khôooihng cólbmb vịhsco trígjdpcrto trong lòkezing em sao?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.