Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 110 : Bức tranh mỹ nam lúc tắm xong

    trước sau   
Rạwblkng sáqpusng, biệdwdyt thựcscl nhàovfc họtswi Đfrctôxegtng Phùgtmsng chỉorkgbzhwn lạwblki vàovfci ngọtswin đeaonèohnsn còbzhwn đeaonang sáqpusng, Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju đeaonãmscj thứcmpxc suốxnezt cảrpxy mộbnvmt đeaonêopcim đeaonruoo hoàovfcn thàovfcnh côxegtng việdwdyc, đeaonếecnnn bâuloay giờyaul mớwecfi quay lạwblki.

Nghĩnlko đeaonếecnnn ngưmscjyauli phụxrqa nữyaul kia dạwblko gầhzngn đeaonâuloay cóvbpb chúxjqmt yêopcin lặouieng, trêopcin đeaonưmscjyaulng quay vềuloa phòbzhwng Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju cũnlkong thuậkmsxn đeaonưmscjyaulng đeaonếecnnn phòbzhwng củgtmsa Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh xem mộbnvmt chúxjqmt, thếecnn nhưmscjng lạwblki pháqpust hiệdwdyn Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh khôxegtng hềuloaopci trong phòbzhwng.

“Còbzhwn đeaonàovfcn bàovfc đeaonĩnlko thõmjcua nàovfcy, chẳouieng lẽorkg lạwblki ra ngoàovfci phóvbpbng đeaonãmscjng vớwecfi đeaonàovfcn ôxegtng rồwzwbi sao?” Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju cóvbpb chúxjqmt khôxegtng vui, anh liềuloan xoay ngưmscjyauli, lạwblki pháqpust hiệdwdyn ra cáqpusch đeaonóvbpb khôxegtng xa phòbzhwng củgtmsa Lưmscju Nhi Hâuloan cũnlkong đeaonang mởopci rộbnvmng cửdnhxa.

Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju lạwblki gầhzngn xem, chiếecnnc giưmscjyaulng trốxnezng trơeaonn khôxegtng mộbnvmt bóvbpbng ngưmscjyauli.

Ngưmscjyauli đeaonãmscj đeaoni đeaonâuloau hếecnnt cảrpxy rồwzwbi?!

Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju lậkmsxp tứcmpxc kêopciu ngưmscjyauli giúxjqmp việdwdyc đeaonếecnnn, toàovfcn thâuloan tỏxriwa ra hơeaoni thởopci lạwblknh lẽorkgo, nhìxrqan ngưmscjyauli giúxjqmp việdwdyc đeaonang run lẩejyty bẩejyty, Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju chấbihht vấbihht: “Hai ngưmscjyauli bọtswin họtswi đeaoni đeaonâuloau rồwzwbi?”




Ngưmscjyauli giúxjqmp việdwdyc vôxegtgtmsng căxrqang thẳouieng, đeaonếecnnn nhìxrqan còbzhwn chẳouieng dáqpusm nhìxrqan Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju, toàovfcn thâuloan run rẩejyty nóvbpbi: “Phu nhâuloan vàovfcxegtmscju từfnnsqpusng sớwecfm đeaonãmscj ra ngoàovfci cùgtmsng nhau rồwzwbi, bâuloay giờyaul vẫxrqan chưmscja quay lạwblki….”

Nghe thấbihhy chuyệdwdyn cùgtmsng nhau ra ngoàovfci, Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju khẽorkg chau màovfcy, lẽorkgovfco hai ngưmscjyauli phụxrqa nữyaul đeaonóvbpb chịvldhu hòbzhwa thuậkmsxn ra ngoàovfci chơeaoni vớwecfi nhau?!

Mặouiec kệdwdy bọtswin họtswi vậkmsxy, hai ngưmscjyauli phụxrqa nữyaulvbpb thểruoo chạwblky đeaoni đeaonâuloau đeaonưmscjwblkc chứcmpx, làovfcm việdwdyc cảrpxy ngàovfcy khiếecnnn cho Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju cảrpxym thấbihhy vôxegtgtmsng mệdwdyt mỏxriwi, xua tay tỏxriw ýruoo cho ngưmscjyauli giúxjqmp việdwdyc đeaoni xuốxnezng, bảrpxyn thâuloan quay vềuloa phòbzhwng nghỉorkg ngơeaoni.

Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju ngủgtms mộbnvmt mạwblkch đeaonếecnnn buổokiui chiềuloau ngàovfcy hôxegtm sau, sau khi anh thứcmpxc dậkmsxy liềuloan gọtswii ngưmscjyauli giúxjqmp việdwdyc đeaonếecnnn đeaonruoo hỏxriwi, ngưmscjyauli giúxjqmp việdwdyc vẫxrqan trảrpxy lờyauli làovfc hai ngưmscjyauli đeaonóvbpb đeaonếecnnn bâuloay giờyaul vẫxrqan chưmscja quay lạwblki.

Nhìxrqan thờyauli tiếecnnt bêopcin ngoàovfci, trong lòbzhwng Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju cóvbpb mộbnvmt dựcscl cảrpxym khôxegtng làovfcnh, cứcmpxvbpb cảrpxym giáqpusc làovfc sẽorkgvbpb chuyệdwdyn gìxrqa đeaonóvbpb sắfolnp xảrpxyy ra, thếecnnovfc, anh liềuloan cầhzngm đeaoniệdwdyn thoạwblki gọtswii cho hai ngưmscjyauli đeaonóvbpb, khôxegtng ngoàovfci dựcscl đeaonqpusn, đeaoniệdwdyn thoạwblki củgtmsa hai ngưmscjyauli đeaonuloau khôxegtng hềuloa kếecnnt nốxnezi đeaonưmscjwblkc.

Cầhzngm đeaoniệdwdyn thoạwblki đeaonyaul ngưmscjyauli ra, trong lòbzhwng Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju càovfcng ngàovfcy càovfcng lạwblknh, hai ngưmscjyauli bọtswin họtswi, chắfolnc chắfolnn xảrpxyy ra chuyệdwdyn rồwzwbi!

Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju vộbnvmi vàovfcng gọtswii đeaoniệdwdyn thoạwblki cho Nam Cưmscjyaulng Thịvldhnh, nóvbpbi ngắfolnn gọtswin nhữyaulng việdwdyc đeaonãmscj trảrpxyi qua mộbnvmt lưmscjwblkt, vàovfcopciu anh ta lậkmsxp tứcmpxc cho ngưmscjyauli đeaoni tìxrqam ngưmscjyauli, bảrpxyn thâuloan thìxrqa lạwblki gọtswii rấbihht nhiềuloau cuộbnvmc đeaoniệdwdyn thoạwblki, rồwzwbi lạwblki căxrqan dặouien cáqpusc đeaonàovfcn em bắfolnt đeaonhzngu đeaoni tìxrqam tung tíypeuch củgtmsa Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh vàovfcmscju Nhi Hâuloan.

……

Thếecnn nhưmscjng ởopci chỗmjcu Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh.

xrqa muốxnezn trốxnezn ra ngoàovfci, Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh nóvbpbi dốxnezi làovfcxrqanh bịvldh dịvldhcmpxng vớwecfi cáqpusc loạwblki hoa cỏxriw, muốxnezn rờyauli khỏxriwi nhàovfcypeunh nàovfcy đeaonếecnnn mộbnvmt căxrqan phòbzhwng bìxrqanh thưmscjyaulng.

Tịvldhch Song tỏxriw ra tiếecnnc nuốxnezi cho căxrqan phòbzhwng màovfcxrqanh đeaonãmscj đeaonouiec biệdwdyt thiếecnnt kếecnn cho Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh nàovfcy, nhưmscjng lạwblki vẫxrqan sắfolnp xếecnnp mộbnvmt căxrqan phòbzhwng kháqpusc cho Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh ởopci.

Buổokiui chiềuloau hôxegtm đeaonóvbpb, Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh đeaonang nằaaoam trêopcin ghếecnn sofa xem tivi, thìxrqa Tịvldhch Song đeaonbnvmt nhiêopcin đeaoni từfnns cầhzngu thang xuốxnezng, bêopcin dưmscjwecfi chỉorkg quấbihhn mộbnvmt cáqpusi khăxrqan tắfolnm, nhữyaulng giọtswit nưmscjwecfc đeaonang chảrpxyy ởopci trêopcin ngưmscjyauli cho thấbihhy hắfolnn vừfnnsa mớwecfi tắfolnm xong.

Tịvldhch Song đeaoni thẳouieng vềuloa phíypeua quầhzngy rưmscjwblku, Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh đeaonãmscjxrqanh cờyaul nhìxrqan vềuloa phíypeua đeaonóvbpb mộbnvmt cáqpusi, ngay sau đeaonóvbpb liềuloan kêopciu oang oang lêopcin: “ Nàovfcy! Đfrctwzwb biếecnnn tháqpusi nhàovfc anh, vìxrqa sao lạwblki khôxegtng mặouiec quầhzngn áqpuso rồwzwbi hãmscjy xuốxnezng!”




Tịvldhch Song dưmscjyaulng nhưmscjxjqmc nàovfcy mớwecfi ýruoo thứcmpxc đeaonưmscjwblkc làovfcbzhwn cóvbpb ngưmscjyauli đeaonang ởopci đeaonâuloay, xoay ngưmscjyauli nhìxrqan Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh đeaonang dơeaon tay che mặouiet khôxegtng dáqpusm nhìxrqan hắfolnn, khẽorkgmscjyauli nóvbpbi: “Thậkmsxt sựcscl xin lỗmjcui, anh nhấbihht thờyauli quêopcin mấbihht trong nhàovfc vẫxrqan còbzhwn ngưmscjyauli kháqpusc, đeaonãmscj dọtswia em rồwzwbi thậkmsxt ngạwblki quáqpus.”

eaon bắfolnp cuồwzwbn cuộbnvmn ởopci trêopcin ngưmscjyauli Tịvldhch Song, bụxrqang còbzhwn 8 múxjqmi, săxrqan chắfolnc vàovfc mạwblknh mẽorkg.

Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh nhìxrqan mộbnvmt cáqpusi rồwzwbi liềuloan che mặouiet khôxegtng dáqpusm nhìxrqan thêopcim nữyaula, vộbnvmi vàovfcng hésdsmt to lớwecfn: “Đfrctfnnsng nóvbpbi nữyaula! Anh mau đeaoni mặouiec quầhzngn áqpuso vàovfco đeaoni!”

mjcuovfcng rấbihht cóvbpb hứcmpxng thúxjqm vớwecfi cơeaon bắfolnp củgtmsa hắfolnn, thếecnn nhưmscjng lạwblki xấbihhu hổokiu chẹxriw mặouiet lạwblki khôxegtng dáqpusm nhìxrqan, Tịvldhch Song khẽorkgmscjyauli mộbnvmt tiếecnnng, từfnns từfnnsmscjwecfc lạwblki gầhzngn Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh, lấbihhy cáqpusnh tay đeaonang che mặouiet củgtmsa côxegt ra.

Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh bịvldh Tịvldhch Song késdsmo mạwblknh tay ra, mộbnvmt giâuloay sau, côxegt đeaonãmscj nhìxrqan thấbihhy caajn cảrpxynh rõmjcusdsmt đeaonưmscjyaulng cong hoàovfcn mỹgadi củgtmsa cơeaon thểruoo Tịvldhch Song, liềuloan giậkmsxt mìxrqanh vộbnvmi vàovfcng lấbihhy tay che mắfolnt lạwblki: “A! Anh làovfcm gìxrqa vậkmsxy!”

Phảrpxyn ứcmpxng kịvldhch liệdwdyt củgtmsa Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh khiếecnnn Tịvldhch Song bậkmsxt cưmscjyauli, hắfolnn đeaonbnvmt nhiêopcin muốxnezn nhìxrqan khuôxegtn mặouiet ngạwblki ngùgtmsng đeaonếecnnn ửdnhxng đeaonxriw cảrpxyopcin sau cáqpusnh tay củgtmsa Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh, liềuloan dùgtmsng sứcmpxc lôxegti tay hay tay côxegt ra, nhấbihhc cao sang mộbnvmt bêopcin, khiếecnnn Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh khôxegtng thểruooovfco che mặouiet lạwblki đeaonưmscjwblkc nữyaula.

Thếecnn nhưmscjng, lầhzngn nay Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh đeaonãmscjxjqmt kinh nghiệdwdym, khôxegtng mởopci mắfolnt ra nhìxrqan cáqpusi cơeaon thểruoo khiếecnnn ngưmscjyauli ta thấbihhy ngưmscjwblkng ngùgtmsng đeaonóvbpb củgtmsa Tịvldhch Song nữyaula, cáqpusi cảrpxynh sắfolnc dụxrqac nàovfcy, côxegt chỉorkg từfnnsng cóvbpb qua vớwecfi Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju, còbzhwn chưmscja từfnnsng vớwecfi ngưmscjyauli kháqpusc.

Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh nhắfolnm chặouiet mắfolnt lạwblki, lôxegtng mi giậkmsxt liêopcin tụxrqac, cáqpusi máqpus đeaonãmscj hoàovfcn toàovfcn hếecnnt sưmscjng tấbihhy giờyaul đeaonâuloay đeaonãmscj đeaonxriwdnhxng cảrpxyopcin, giốxnezng hệdwdyt nhưmscj mộbnvmt quảrpxy hồwzwbng đeaonxriw mọtswing hấbihhp dẫxrqan, khiếecnnn ngưmscjyauli ta muốxnezn nếecnnm thửdnhx vịvldh ngọtswit đeaonóvbpb.

Tịvldhch Song vôxegt thứcmpxc nuốxnezt nưmscjwecfc bọtswit, kìxrqam lạwblki kíypeuch đeaonbnvmng muốxnezn hôxegtn lêopcin đeaonóvbpb, nóvbpbi giễruoou cợwblkt: “Em còbzhwn thúxjqm vịvldheaonn cảrpxy trong tưmscjopcing tưmscjwblkng củgtmsa tôxegti đeaonóvbpb.”

Lờyauli nóvbpbi giốxnezng nhưmscjqpusn tỉorkgnh đeaonóvbpb, vôxegtgtmsng mùgtmsi mẫxrqan.

Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh khôxegtng ngốxnezc, đeaonãmscj nghe ra ýruoo củgtmsa trong lờyauli nóvbpbi củgtmsa Tịvldhnh Song, đeaonóvbpbovfc lờyauli nóvbpbi củgtmsa mộbnvmt ngưmscjyauli đeaonàovfcn ôxegtng cóvbpb hứcmpxng thúxjqm vớwecfi mộbnvmt ngưmscjyauli thìxrqa mớwecfi nóvbpbi vậkmsxy.

Nghe xong, Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh mởopci trừfnnsng mắfolnt, tầhzngm mắfolnt lạwblki khôxegtng dừfnnsng ởopci trêopcin ngưmscjyauli hắfolnn, nghiêopcing mặouiet sang mộbnvmt bêopcin, phẫxrqan nộbnvmvbpbi: “Mong anh đeaonfnnsng nhưmscj vậkmsxy, tôxegti đeaonãmscj kếecnnt hôxegtn rồwzwbi, phiềuloan anh mau thảrpxyxegti ra!”

Nghe thấbihhy hai chữyaul kếecnnt hôxegtn, nụxrqamscjyauli trêopcin mặouiet Tịvldhnh Song liềuloan biếecnnn mấbihht, hắfolnn buôxegtng tay củgtmsa Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh ra, nhìxrqan vềuloa phíypeua hoa viêopcin bêopcin ngoàovfci nóvbpbi: “Anh biếecnnt, anh còbzhwn biếecnnt chồwzwbng củgtmsa em làovfc Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju!”




“Anh biếecnnt Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju?” Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh nhìxrqan Tịvldhch Sôxegtng đeaonhzngy bấbihht ngờyaul.

Trong mắfolnt củgtmsa Tịvldhch Song lộbnvm ra nỗmjcui hậkmsxn thùgtms, hắfolnn lạwblknh lẽorkgo nóvbpbi: “Bọtswin anh đeaonâuloau chỉorkg dừfnnsng lạwblki ởopci việdwdyc quen biếecnnt!”

Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh bịvldh sựcscl cay nghiệdwdyt bấbihht ngờyaul xuấbihht hiệdwdyn đeaonóvbpb củgtmsa Tịvldhch Song làovfcm cho giậkmsxt mìxrqanh, thếecnn nhưmscjng côxegt đeaonãmscj rấbihht nhanh lấbihhy lạwblki phảrpxyn ứcmpxng, sau đeaonóvbpbvbpbi: “Nếecnnu anh biếecnnt tôxegti đeaonãmscj kếecnnt hôxegtn, vậkmsxy thìxrqa mau thảrpxyxegti ra đeaoni, tôxegti phảrpxyi vềuloa nhàovfc, nếecnnu khôxegtng chồwzwbng tôxegti sẽorkg lo lắfolnng cho tôxegti?”

“Hắfolnn sẽorkg lo lắfolnng cho em sao?” Lờyauli củgtmsa Tịvldhch Song đeaonãmscj đeaonáqpusnh trúxjqmng tim đeaonen củgtmsa Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh, “Quan hệdwdy giữyaula em vàovfc Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju anh biếecnnt rấbihht rõmjcu đeaonbihhy.”

Chưmscja kịvldhp truy hỏxriwi Tịvldhch Song vìxrqa sao lạwblki cóvbpb thểruoo biếecnnt tưmscjwblkng tậkmsxn nhưmscj vậkmsxy đeaonưmscjwblkc, nhưmscjng Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh đeaonãmscj buồwzwbn đeaonếecnnn khôxegtng thểruoo tiếecnnp lờyauli.

Khôxegtng sai, Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju chắfolnc chắfolnn sẽorkg khôxegtng lo lắfolnng cho côxegt, anh sẽorkg chỉorkg lo lắfolnng cho Lưmscju Nhi Hâuloan, đeaoniềuloau anh cóvbpb thểruoo nghĩnlko đeaonếecnnn đeaonóvbpbovfcovfcy vòbzhwxegt nhưmscj thếecnnovfco, làovfcm gìxrqa đeaonruooxegt nhụxrqac nhãmscjovfc thôxegti! Hoặouiec làovfc nghi ngờyaulxegtovfc ngưmscjyauli đeaonàovfcn ôxegtng kháqpusc cóvbpbmscjxrqanh vớwecfi nhau, ra ngoàovfci câuloau dẫxrqan đeaonàovfcn ôxegtng.

Vừfnnsa nghĩnlko đeaonếecnnn đeaonâuloay, tráqpusi tim củgtmsa Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh nhưmscj bịvldh kim châuloam vậkmsxy, haiz, đeaonếecnnn việdwdyc cựcscl tuyệdwdyt cáqpusi cớwecf củgtmsa củgtmsa ngưmscjyauli kháqpusc cũnlkong bịvldh nhìxrqan thấbihhu rồwzwbi.

“Bấbihht kểruoo nhưmscj thếecnnovfco, chuyệdwdyn giữyaula tôxegti vàovfc Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju khôxegtng liêopcin quan tớwecfi anh, tôxegti đeaonãmscj kếecnnt hôxegtn rồwzwbi, vàovfc thâuloan phậkmsxn hiệdwdyn tạwblki củgtmsa tôxegti đeaonóvbpbovfc vợwblk củgtmsa anh ta. Hàovfcnh đeaonbnvmng hiệdwdyn tạwblki củgtmsa anh cũnlkong tưmscjơeaonng đeaonưmscjơeaonng vớwecfi việdwdyc giam cầhzngm tôxegti, đeaoniềuloau nàovfcy làovfc phạwblkm pháqpusp đeaonóvbpb.” Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh lạwblknh lùgtmsng nhìxrqan Tịvldhch Song, hy vọtswing hắfolnn cóvbpb thểruoo thay đeaonokiui ýruoo nghĩnlko đeaonxnezi vớwecfi côxegt.

Tịvldhch Song xoay ngưmscjyauli lạwblki nhìxrqan thẳouieng vàovfco trong mắfolnt Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh, bìxrqanh thảrpxyn nóvbpbi: “Kếecnnt hôxegtn rồwzwbi cóvbpb thểruoo ly hôxegtn, anh khôxegtng đeaonruoo ýruoo việdwdyc em làovfc ngưmscjyauli phụxrqa nữyaul đeaonãmscj kếecnnt hôxegtn.”

“Thếecnn nhưmscjng tôxegti đeaonruoo ýruoo!” Lờyauli vừfnnsa dứcmpxt, Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh cảrpxym thấbihhy lờyauli nàovfcy cóvbpb chúxjqmt mùgtmsi mẫxrqan, ýruoo củgtmsa côxegt vốxnezn làovfc muốxnezn nóvbpbi côxegt đeaonruoo ýruoo việdwdyc Tịvldhch Song tiếecnnp cậkmsxn côxegt, chứcmpx khôxegtng phảrpxyi nóvbpbi đeaonruoo ýruooqpusi chuyệdwdyn bảrpxyn thâuloan côxegt đeaonãmscj kếecnnt hôxegtn.

sdsmn thăxrqam dòbzhw biểruoou cảrpxym củgtmsa Tịvldhch Song, pháqpust hiệdwdyn ra hắfolnn khôxegtng hềuloa đeaonruoo ýruoo, màovfc ngưmscjwblkc lạwblki chỉorkg nhúxjqmn nhúxjqmn vai nóvbpbi: “Anh khôxegtng quan tâuloam, dùgtms sao em sẽorkgopci đeaonâuloay khôxegtng đeaonưmscjwblkc đeaoni đeaonâuloau cảrpxy, ngoan ngoãmscjn ởopci lạwblki đeaonâuloay đeaoni.”

vbpbi xong liềuloan đeaoni đeaonếecnnn quầhzngy rưmscjwblku lấbihhy mộbnvmt chai rưmscjwblku, đeaoni thẳouieng lêopcin tầhzngng hai.

mscji đeaonếecnnn khi Tịvldhch Song rờyauli đeaoni, Đfrctưmscjyaulng Tinh Khanh mớwecfi từfnns từfnns thởopci phàovfco mộbnvmt cáqpusi, đeaonếecnnn ngay cảrpxy bảrpxyn thâuloan côxegtnlkong khôxegtng hềuloa pháqpust hiệdwdyn ra, côxegtuloay giờyaul khôxegtng hềuloaovfci xíypeuch cáqpusi thâuloan phậkmsxn vợwblk củgtmsa Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju nàovfcy. Hay nóvbpbi cáqpusch kháqpusc, côxegtmscjyaulng nhưmscj đeaonãmscj quen vớwecfi sựcscl thựcsclc làovfcxegt đeaonãmscj kếecnnt hôxegtn vớwecfi Đfrctôxegtng Phùgtmsng Lưmscju.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.