Vợ Của Tổng Tài Không Dễ

Chương 10 : Sự dịu dàng của đông phùng lưu

    trước sau   
“Ha? Lấhzldy cátagxi chếhqcmt ra điltfjrby chứvcrang minh mìfxcgnh trong sạiltfch sao?” Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu điltfơyqtp ra, sau điltfóuvxtcbxhhefei châiltfm biếhqcmm, rõynblgubjng khôvnpmng tin Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh sẽtagxgubjm nhưcbxh vậcfffy màgubj, khinh bỉasreuvxti: “Côvnpm điltfâiltfm điltfi, tôvnpmi lạiltfi muốsuqqn xem xem rốsuqqt cuộmnspc côvnpmuvxt thểjrby diễpqjzn điltfếhqcmn lúfxcgc nàgubjo?”

Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh cắiltfn môvnpmi, lưcbxhhefem Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu mộmnspt cátagxi, sau điltfóuvxt quay phắiltft ngưcbxhhefei lạiltfi trựnxdjc tiếhqcmp lao mạiltfnh vàgubjo cátagxi cộmnspt điltfóuvxt!

“Rầjrbym...” mộmnspt tiếhqcmng, Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu liềirpyn thấhzldy Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh trưcbxhauwlc mặfhcct từwbjk từwbjk ngãnxdj xuốsuqqng điltfhzldt, còwmkrn trêvnmrn chiếhqcmc cộmnspt kia toàgubjn làgubjgubju mátagxu điltfvnmr.

“A!!!”

“Chếhqcmt ngưcbxhhefei rồpqjzi!!! Cứvcrau vớauwli!!!”

Đfxcgátagxm ngưcbxhhefei giúfxcgp việpqjzc điltfãnxdj bắiltft điltfjrbyu sợynbl điltfếhqcmn nỗtagxi kêvnmru gàgubjo lêvnmrn, còwmkrn ngưcbxhhefei giúfxcgp việpqjzc điltfvcrang cạiltfnh cátagxi cộmnspt còwmkrn bấhzldt hạiltfnh, bịnxdjtagxu tưcbxhơyqtpi bắiltfn lêvnmrn ngưcbxhhefei, càgubjng kêvnmru gàgubjo thảocddm thiếhqcmt hơyqtpn.




“Câiltfm mồpqjzm!” Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu trầjrbym giọccpxng quátagxt, trong mắiltft chứvcraa điltfjrbyy sựnxdj tứvcrac giậcfffn.

Mộmnspt câiltfu ra lệpqjznh củfhcca anh ta khiếhqcmn điltfátagxm ngưcbxhhefei giúfxcgp việpqjzc xung quanh lậcfffp tứvcrac im bặfhcct, bịnxdjp miệpqjzng mìfxcgnh lạiltfi, khôvnpmng cảocddtagxm thởocdd mạiltfnh.

Nhìfxcgn ngưcbxhhefei phụnxdj nữpqjzcbxhauwli điltfhzldt, trong lòwmkrng Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu rấhzldt khóuvxt chịnxdju, ngưcbxhhefei phụnxdj nữpqjzgubjy lạiltfi dátagxm điltfâiltfm vàgubjo cộmnspt trưcbxhauwlc mặfhcct anh ta? Lẽtagxgubjo muốsuqqn chứvcrang tỏvnmrvnpm ta căyqtpn bảocddn khôvnpmng phảocddi loạiltfi phụnxdj nữpqjz lẳxnqvng lơyqtp sao?

Nhưcbxhng rõynblgubjng côvnpm ta khôvnpmng phảocddi gátagxi trinh!

Nghĩpqjz điltfếhqcmn điltfâiltfy, tâiltfm trạiltfng Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu càgubjng thêvnmrm bựnxdjc bộmnspi hơyqtpn, toàgubjn bộmnsp nỗtagxi ưcbxhu tưcbxh trong lòwmkrng điltfirpyu tràgubjo lêvnmrn, khiếhqcmn anh ta lòwmkrng dạiltf rốsuqqi bờhefei.

“Gọccpxi bátagxc sĩpqjz điltfếhqcmn, khôvnpmng cứvcrau sốsuqqng điltfưcbxhynblc ngưcbxhhefei phụnxdj nữpqjzgubjy, cátagxc ngưcbxhhefei cũauwlng điltfwbjkng hòwmkrng mong điltfưcbxhynblc sốsuqqng!” Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu nghiếhqcmn răyqtpng nghiếhqcmn lợynbli nóuvxti, sau điltfóuvxtcbxhauwlc lạiltfi, bếhqcm Đfxcgưcbxhhefeng Tiểjrbyu Hạiltfvnmrn, điltfi vềirpy phòwmkrng.

auwlng khôvnpmng biếhqcmt điltfãnxdj ngấhzldt điltfi bao lâiltfu, Đfxcgưcbxhhefeng Tiểjrbyu Hạiltf từwbjk từwbjk mởocdd mắiltft ra, còwmkrn chưcbxha nhìfxcgn rõynbl cảocddnh vậcffft trưcbxhauwlc mắiltft liềirpyn cảocddm thấhzldy điltfau nhứvcrac từwbjk điltfasrenh điltfjrbyu lan ra cảocdd điltfjrbyu, điltfau điltfếhqcmn nỗtagxi khiếhqcmn côvnpm thởocdd hắiltft ra mộmnspt hơyqtpi lạiltfnh ngắiltft.

“Côvnpm chủfhcc, côvnpm tỉasrenh rồpqjzi àgubj?”

Đfxcgưcbxhhefeng Tiểjrbyu Hạiltf khóuvxt khăyqtpn chốsuqqng ngưcbxhhefei bòwmkr dậcfffy, côvnpm quay điltfjrbyu nhìfxcgn lạiltfi, làgubj mộmnspt côvnpmtagxi giúfxcgp việpqjzc, còwmkrn nơyqtpi côvnpm điltfang ởocddiltfy giờhefe chícfffnh làgubjyqtpn phòwmkrng lúfxcgc điltfjrbyu củfhcca côvnpm.

Ngưcbxhhefei giúfxcgp việpqjzc điltfóuvxt điltfi lạiltfi, điltfnxdjnh thay quầjrbyn átagxo giúfxcgp Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh nhưcbxhng Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh lạiltfi xua tay, trựnxdjc tiếhqcmp hỏvnmri: “Anh ta điltfâiltfu?”

Anh ta?

Ngưcbxhhefei giúfxcgp việpqjzc điltfóuvxt ngẩwfibn ra, sau điltfóuvxt điltfátagxp: “Côvnpm chủfhcc, cậcfffu chủfhcc điltfang ởocddcbxhauwli phòwmkrng khátagxch, điltfâiltfy làgubj cậcfffu chủfhcc dặfhccn dòwmkr, điltfynbli côvnpm tỉasrenh dậcfffy thìfxcg điltfjrbyvnpmi thay quầjrbyn átagxo cho côvnpm rồpqjzi điltfưcbxha côvnpm xuốsuqqng điltfóuvxt.”

Muốsuqqn gặfhccp côvnpm gấhzldp vậcfffy, làgubjfxcg muốsuqqn xỉasre nhụnxdjc côvnpm sao? Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh bậcffft cưcbxhhefei, nụnxdjcbxhhefei mang theo chúfxcgt châiltfm biếhqcmm.




Thay quầjrbyn átagxo xong, ngưcbxhhefei giúfxcgp việpqjzc dìfxcgu Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh xuốsuqqng dưcbxhauwli nhàgubj, côvnpm thấhzldy Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu điltfang ngồpqjzi trêvnmrn ghếhqcm sofa, còwmkrn chưcbxha kịnxdjp chuẩwfibn bịnxdjfxcg kiềirpyn nghe thấhzldy ngưcbxhhefei điltfàgubjn ôvnpmng điltfóuvxt chau màgubjy hỏvnmri: “Vếhqcmt thưcbxhơyqtpng khôvnpmng sao chứvcra?”

Đfxcgưcbxhhefeng Tiềirpyu Khảocdd ngẩwfibn ngưcbxhhefei ra, anh ta điltfang… quan tâiltfm côvnpm sao?

“Sao thếhqcm, khôvnpmng muốsuqqn vềirpy nhàgubj nữpqjza àgubj?” Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu vốsuqqn dĩpqjziltfm trạiltfng điltfang dịnxdju lạiltfi nhưcbxhng thấhzldy Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh hơyqtpi ngớauwl ngưcbxhhefei ra, nêvnmrn tâiltfm trạiltfng anh ta lạiltfi dầjrbyn dầjrbyn trởocddvnmrn lạiltfnh lùvgrdng trởocdd lạiltfi.

“Anh… anh muốsuqqn điltfưcbxha tôvnpmi vềirpy nhàgubj?” Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh vôvnpmvgrdng kinh ngạiltfc, điltfpqjzng thờhefei cũauwlng bắiltft điltfjrbyu cảocddnh giátagxc, Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu khôvnpmng phảocddi vẫwmkrn khôvnpmng chịnxdju tha cho mìfxcgnh, vẫwmkrn muốsuqqn mìfxcgnh điltfi lấhzldy lòwmkrng anh ta điltfhzldy chứvcra?

“Đfxcgi thôvnpmi!”

Khôvnpmng quan tâiltfm điltfếhqcmn việpqjzc Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh nghĩpqjz sao, Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu cứvcra thếhqcm trựnxdjc tiếhqcmp điltfvcrang dậcfffy, quay ngưcbxhhefei rờhefei điltfi, điltfmnspng tátagxc dứvcrat khoátagxt, khôvnpmng chúfxcgt do dựnxdj.

Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh vẫwmkrn ngẩwfibn ngưcbxhhefei ra điltfóuvxt, lúfxcgc nàgubjy côvnpm mớauwli kịnxdjp phảocddn ứvcrang lạiltfi, vộmnspi vàgubjng cảocddm ơyqtpn ngưcbxhhefei giúfxcgp việpqjzc vừwbjka dìfxcgu côvnpm, nhanh chóuvxtng điltfuổtobei theo Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu.

“Đfxcgynbli tôvnpmi vớauwli!” Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh vộmnspi vàgubjng gọccpxi vớauwli theo.

Sau khi theo Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu ra khỏvnmri củfhcca nhàgubj, Đfxcgưcbxhơyqtpng Tinh Khanh liềirpyn trôvnpmng thấhzldy con xe Phantom điltfang điltfcfffu trong sâiltfn.

Thấhzldy anh ta sắiltfp sửicvfa lêvnmrn xe rờhefei điltfi, Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh sợynbl anh ta sẽtagx vứvcrat côvnpm lạiltfi nêvnmrn liềirpyn vộmnspi vàgubjng lao lạiltfi, kếhqcmt quảocddfxcg quátagxcfffch điltfmnspng nêvnmrn bịnxdjtagxi châiltfn, điltfòwmkri ngãnxdj xuốsuqqng điltfhzldt!

“A...”

Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh còwmkrn chưcbxha kịnxdjp kêvnmru hẳxnqvn lêvnmrn liềirpyn cảocddm thấhzldy ngưcbxhhefei côvnpm điltfãnxdj ngãnxdjgubjo mộmnspt bờhefe ngựnxdjc săyqtpn chắiltfc, điltfjrbyu mũauwli ngửicvfi thấhzldy mùvgrdi thuốsuqqc látagx nhàgubjn nhạiltft củfhcca anh ta, còwmkrn cảocddvgrdi nưcbxhauwlc hoa Givenchy củfhcca nam giớauwli nhậcfffp khẩwfibu từwbjk Phátagxp nữpqjza.

“Côvnpm tựnxdjfxcgnh cẩwfibn thậcfffn chúfxcgt điltfi!” Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu nóuvxti, giọccpxng nóuvxti tuy khôvnpmng điltfưcbxhynblc coi làgubj dịnxdju dàgubjng, nhưcbxhng cũauwlng khôvnpmng còwmkrn lạiltfnh lùvgrdng nhưcbxh trưcbxhauwlc nữpqjza.




“Khôvnpmng, khôvnpmng sao, tôvnpmi... thấhzldy hơyqtpi chóuvxtng mặfhcct...” Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh vộmnspi vàgubjng điltfwfiby Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu ra, xua xua tay nóuvxti.

Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu bịnxdjvnpm điltfwfiby ra sắiltfc mặfhcct lậcfffp tứvcrac trầjrbym xuốsuqqng, lúfxcgc điltfjrbyu anh ta còwmkrn điltfnxdjnh giơyqtp tay ra kéqkxco côvnpmtagxi ấhzldy lạiltfi cơyqtp, nhưcbxhng vừwbjka nghĩpqjz điltfếhqcmn vếhqcmt thưcbxhơyqtpng củfhcca côvnpm, anh ta liềirpyn rụnxdjt tay lạiltfi, trựnxdjc tiếhqcmp mởocdd cửicvfa xe ra, lạiltfnh lùvgrdng nóuvxti: “Lêvnmrn xe điltfi!”

Sau khi lêvnmrn xe, Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh vàgubj Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu cùvgrdng ngồpqjzi ghếhqcm sau, tàgubji xếhqcm ngồpqjzi trưcbxhauwlc látagxi xe, côvnpm thấhzldy hơyqtpi mấhzldt tựnxdj nhiêvnmrn vàgubj lo lắiltfng.

Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu cũauwlng khôvnpmng nóuvxti chuyệpqjzn vớauwli Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh, khôvnpmng khícfff trong xe cứvcra thếhqcm chìfxcgm vàgubjo sựnxdjfxcg dịnxdjgubj nặfhccng nềirpy.

Nghĩpqjz điltfếhqcmn việpqjzc xảocddy ra lúfxcgc nãnxdjy, Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh thựnxdjc sựnxdj cảocddm thấhzldy khôvnpmng thoảocddi mátagxi nêvnmrn điltfàgubjnh mởocdd miệpqjzng nóuvxti: “Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu... lúfxcgc nãnxdjy anh, tạiltfi sao lạiltfi cứvcrau tôvnpmi? Anh điltfang... quan tâiltfm tôvnpmi sao?”

Quan tâiltfm? Nựnxdjc cưcbxhhefei!

Liếhqcmc Đfxcgưcbxhhefeng Tiểjrbyu Hạiltf mộmnspt cátagxi, Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu cưcbxhhefei khẩwfiby mộmnspt cátagxch châiltfm biếhqcmm.

Anh ta cứvcrau côvnpm, chỉasregubjfxcg muốsuqqn giàgubjy vòwmkrvnpmyqtpn thôvnpmi! Sao cóuvxt thểjrbygubj... quan tâiltfm điltfưcbxhynblc chứvcra? Ngưcbxhhefei phụnxdj nữpqjzgubjy cũauwlng tựnxdjfxcgnh điltfa tìfxcgnh quátagxgubj!

“Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu?” Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh thấhzldy Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu khôvnpmng trảocdd lờhefei, liềirpyn gọccpxi têvnmrn anh ta lầjrbyn nữpqjza.

Đfxcgôvnpmi môvnpmi mỏvnmrng dícfffnh củfhcca Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu nhẹsnzu nhàgubjng mửicvfa ra hai từwbjk: “Im mồpqjzm!”

Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh giậcffft mìfxcgnh, trưcbxhauwlc sựnxdj uy hiếhqcmp củfhcca anh ta, côvnpm điltfàgubjnh ngoan ngoãnxdjn im miệpqjzng lạiltfi, lạiltfi nghĩpqjz điltfếhqcmn hàgubjnh điltfmnspng ban nãnxdjy củfhcca anh ta vàgubj chuyệpqjzn xảocddy ra điltfêvnmrm qua, chúfxcgt thiệpqjzn cảocddm củfhcca côvnpm vớauwli anh ta lậcfffp tứvcrac tiêvnmru tan.

Ngưcbxhhefei điltfàgubjn ôvnpmng átagxc ma nàgubjy, nóuvxti khôvnpmng chừwbjkng anh ta bỗtagxng nhiêvnmrn điltfjrby lộmnsp ra chúfxcgt dịnxdju dàgubjng chẳxnqvng qua cũauwlng chỉasregubj muốsuqqn giàgubjy vòwmkrvnpmyqtpn thôvnpmi!

Khôvnpmng nghĩpqjz nhiềirpyu điltfếhqcmn thếhqcm, Đfxcgưcbxhhefeng Tiểjrbyu Hạiltf điltfêvnmrm qua ngủfhcc khôvnpmng ngon nêvnmrn lúfxcgc nàgubjy ngồpqjzi trong xe, côvnpm chỉasre thấhzldy điltfjrbyu óuvxtc choátagxng vátagxng, khiếhqcmn côvnpm rấhzldt muốsuqqn ngủfhcc mộmnspt giấhzldc thậcffft dàgubji thôvnpmi.

fxcgc điltfjrbyu vẫwmkrn còwmkrn dựnxdja vàgubjo cửicvfa kícfffnh trêvnmrn xe điltfjrby ngủfhcc, kếhqcmt quảocddfxcgcbxh thếhqcm khôvnpmng điltfưcbxhynblc thoảocddi mátagxi nêvnmrn Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh sau khi điltftobei tưcbxh thếhqcm khátagxc lạiltfi từwbjk từwbjk dựnxdja lêvnmrn điltfùvgrdi Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu điltfjrby ngủfhcc.

Trong lúfxcgc mơyqtpyqtpgubjng màgubjng, Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh chỉasre cảocddm thấhzldy dưcbxhauwli điltfjrbyu côvnpmvnmr thứvcrafxcg điltfóuvxt rấhzldt thoảocddi mátagxi, khôvnpmng kìfxcgm điltfưcbxhynblc màgubj chàgubj qua chàgubj lạiltfi trêvnmrn điltfùvgrdi anh ta.

Đfxcgôvnpmng Phùvgrdng Lưcbxhu lậcfffp tứvcrac cau màgubjy lạiltfi, nhìfxcgn átagxnh mắiltft Đfxcgưcbxhhefeng Tinh Khanh, dầjrbyn dầjrbyn cảocddm thấhzldy hơyqtpi nóuvxtng.

Ngưcbxhhefei phụnxdj nữpqjzgubjy rốsuqqt cuộmnspc làgubj ngủfhcc thậcffft hay điltfang giảocdd vờhefe ngủfhcc vậcfffy? Côvnpmuvxt biếhqcmt làgubjfxcgnh điltfang điltfùvgrda vớauwli lửicvfa khôvnpmng?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.