Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 539 :

    trước sau   
60539.“Susan!”

Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid đwqjdevsvng dậzobyy chạrfggy đwqjdếrfggn chỗrbne Susan rồsxihi ngồsxihi thụvnoop xuốjbeqng, hốjbeqt hoảffjmng chạrfggm vàimfwo mátqidu díejfbnh trêbkvan mặnphst Susan, sau đwqjdórwxj ôppirm lấhfpjy côppir đwqjdbkvan cuồsxihng chạrfggy xuốjbeqng lầhppou.

imfwn Thẩcmynm Sởbkvaimfw đwqjdang quátqid kinh sợafaf, sau khi đwqjdevsvng ngâiayby ngưoojarfggi mộteygt lúqkpac mớnbloi đwqjdbkvanh thầhppon lạrfggi, chạrfggy theo Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid.

“Cậzobyu chủdgxb… cậzobyu khôppirng sao chứevsv?” Susan đwqjdưoojaafafc Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid bếrfgg đwqjdi, khórwxje môppiri nởbkva nụvnoooojarfggi, cốjbeq gắieakng dùrqwlng hếrfggt sứevsvc lựdynoc vưoojaơbowqn tay ra, cuốjbeqi cùrqwlng cũvnoong córwxj can đwqjdffjmm chạrfggm vàimfwo mặnphst Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid.

rwxj thểxoxj đwqjdưoojaafafc cậzobyu chủdgxb ôppirm trong lòimfwng thếrfggimfwy, mìieaknh còimfwn đwqjdòimfwi hỏokhai gìieakbowqn nữkerka chứevsv?

Susan mỉatptm cưoojarfggi, nhớnblo lạrfggi lúqkpac lầhppon đwqjdhppou côppir gặnphsp cậzobyu chủdgxb, dưoojarfggng nhưoojaimfwqkpac cậzobyu vừgoira lêbkvan năgwvem nhấhfpjt đwqjdrfggi họiaybc.


Khi ấhfpjy Susan vừgoira mớnbloi tốjbeqt nghiệsnfop đwqjdrfggi họiaybc, đwqjdưoojaafafc Tốjbeqng Mạrfggn Nhu xem trọiaybng, tuyểxoxjn dụvnoong vềaoex đwqjdxoxj giúqkpap đwqjdtjhzimfw ta.

Mộteygt lầhppon tìieaknh cờrfgg, khi Susan đwqjdếrfggn giao tàimfwi liệsnfou cho Tốjbeqng Mạrfggn Nhu đwqjdãrqyt gặnphsp đwqjdưoojaafafc Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid, anh mặnphsc mộteygt bộteyg đwqjdsxih trắieakng đwqjdơbowqn giảffjmn, miệsnfong nởbkva nụvnoooojarfggi rựdynoc rỡtjhz, toátqidt ra mộteygt dátqidng vẻtqid an toàimfwn, thong dong, dưoojarfggng nhưooja tấhfpjt cảffjm nhữkerkng đwqjdiềaoexu tốjbeqt đwqjdyonfp nhấhfpjt trêbkvan đwqjdrfggi nàimfwy đwqjdaoexu tụvnoo hộteygi trêbkvan ngưoojarfggi anh.

Mộteygt ngưoojarfggi đwqjdàimfwn ôppirng nhưooja thếrfgg khiếrfggn cho bấhfpjt kìieak ngưoojarfggi phụvnoo nữkerkimfwo cũvnoong đwqjdaoexu muốjbeqn tiếrfggp cậzobyn.

Nhưoojang Susan biếrfggt mìieaknh khôppirng xứevsvng vớnbloi Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid, vậzobyy nêbkvan côppir chỉatptrwxj thểxoxj âiaybm thầhppom làimfwm bao nhiêbkvau việsnfoc cho anh.

Sau đwqjdórwxj, Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqidvnoong chúqkpa ýuuhj đwqjdếrfggn côppir, giữkerkppir lạrfggi bêbkvan mìieaknh làimfwm việsnfoc.

Ngay từgoir khoảffjmnh khắieakc đwqjdưoojaafafc ởbkvabkvan cạrfggnh Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid, Susan đwqjdãrqyt cảffjmm thấhfpjy đwqjdrfggi nàimfwy củdgxba mìieaknh khôppirng còimfwn gìieak hốjbeqi tiếrfggc nữkerka.

iayby giờrfggrwxj thểxoxjrqwlng mạrfggng sốjbeqng củdgxba mìieaknh đwqjdxoxj cứevsvu mạrfggng cậzobyu chủdgxb, côppir thấhfpjy vui biếrfggt bao nhiêbkvau!

“Đixbbgoirng nórwxji nữkerka! Côppir sẽjsqq đwqjdưoojaafafc cứevsvu ngay thôppiri!” Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid vừgoira bếrfgg Susan vừgoira chạrfggy xuốjbeqng từgoirng tầhppong cầhppou thang, mátqidu trêbkvan cổffjm tay anh vẫhfpjn cứevsv chảffjmy, hòimfwa vớnbloi mátqidu củdgxba Susan, từgoirng giọiaybt từgoirng giọiaybt rơbowqi xuốjbeqng đwqjdhfpjt.

qkpac nàimfwy, xe cảffjmnh sátqidt vàimfw cứevsvu thưoojaơbowqng đwqjdãrqyt chờrfgg sẵzxazn bêbkvan dưoojanbloi căgwven hộteyg.

Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid chạrfggy xuốjbeqng dưoojanbloi lầhppou, bếrfgg Susan chạrfggy thẳgjanng vàimfwo trong xe.

“Bátqidc sĩtjhz, băgwveng bórwxj vếrfggt thưoojaơbowqng cho Thiêbkvan Kỳtqid trưoojanbloc đwqjdãrqyt…” Thẩcmynm Sởbkvaimfwvnoong chạrfggy vàimfwo xe cứevsvu thưoojaơbowqng, gàimfwo lêbkvan vớnbloi bátqidc sĩtjhz.

“Xem cho Susan trưoojanbloc đwqjdi!” Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid vung tay đwqjdcmyny bátqidc sĩtjhz đwqjdbkvanh băgwveng bórwxj vếrfggt thưoojaơbowqng cho mìieaknh, gầhppom lêbkvan vớnbloi ngưoojarfggi đwqjdórwxj.

“Hai ngưoojarfggi đwqjdaoexu phảffjmi cứevsvu!” Thẩcmynm Sởbkvaimfwbkvabkvan cạrfggnh vôppirrqwlng lo lắieakng, nhưoojang cũvnoong hiểxoxju rõhppoejfbnh khíejfb củdgxba Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid, thếrfggbkvan đwqjdàimfwnh phảffjmi ra hiệsnfou cho bátqidc sĩtjhz rồsxihi nórwxji, “Cứevsvu Susan trưoojanbloc đwqjdi! Tôppiri sẽjsqqgwveng bórwxj vếrfggt thưoojaơbowqng cho Thiêbkvan Kỳtqid.”


tqidc sĩtjhz gậzobyt đwqjdhppou, bắieakt đwqjdhppou kiểxoxjm tra vếrfggt thưoojaơbowqng cho Susan, tiếrfggn hàimfwnh hồsxihi sứevsvc tim phổffjmi.

imfwn Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid vẫhfpjn chăgwvem chúqkpa nhìieakn Susan, átqidnh mắieakt đwqjdhppoy vẻtqid quan tâiaybm lo lắieakng.

Thẩcmynm Sởbkvaimfw liếrfggc nhìieakn Susan bằppirng vẻtqid đwqjdjbeq kịbkva, sau đwqjdórwxj cầhppom tay Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqidbkvan, bắieakt đwqjdhppou băgwveng bórwxj cho anh.

Vếrfggt thưoojaơbowqng vừgoira đwqjdưoojaafafc băgwveng bórwxj xong, Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid đwqjdãrqyt lậzobyp tứevsvc nhìieakn ra phíejfba ngoàimfwi xe: Vừgoira rồsxihi Chu Hátqidn Khanh nórwxji Nhiêbkvan Nhiêbkvan vàimfw Cốjbeq Thiêbkvan Tuấhfpjn bịbkva trórwxji ởbkva mộteygt côppirng xưoojabkvang bỏokha hoang trêbkvan đwqjdưoojarfggng XX, anh bâiayby giờrfgg phảffjmi đwqjdếrfggn đwqjdórwxj ngay, anh khôppirng tin Nhiêbkvan Nhiêbkvan vàimfw Cốjbeq Thiêbkvan Tuấhfpjn đwqjdãrqyt chếrfggt rồsxihi!

“Thiêbkvan Kỳtqid, cậzobyu đwqjdbkvanh đwqjdi đwqjdâiaybu?” Thẩcmynm Sởbkvaimfw thấhfpjy dátqidng vẻtqid củdgxba Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid thìieak liềaoexn nắieakm cátqidnh tay anh lạrfggi, “Bâiayby giờrfgg cậzobyu đwqjdang bịbkva thưoojaơbowqng, cầhppon phảffjmi đwqjdếrfggn bệsnfonh việsnfon ngay! Khôppirng đwqjdưoojaafafc đwqjdi đwqjdâiaybu hếrfggt!”

“Trátqidnh ra!” Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid chẳgjanng thèixbbm nhìieakn Thẩcmynm Sởbkvaimfwimfw hấhfpjt tay ra, ngay sau đwqjdórwxj liềaoexn nhảffjmy xuốjbeqng xe.

“Thiêbkvan Kỳtqid!” Thẩcmynm Sởbkvaimfwqkpac nàimfwy vẫhfpjn chưoojaa biếrfggt An Đixbbiềaoexm đwqjdãrqyt gặnphsp chuyệsnfon gìieak, thếrfggbkvan vẫhfpjn kiêbkvan quyếrfggt ngăgwven khôppirng cho Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid đwqjdi cứevsvu An Đixbbiềaoexm.

“Cho dùrqwl cậzobyu córwxj khôppirng quan tâiaybm đwqjdếrfggn sứevsvc khỏokhae củdgxba bảffjmn thâiaybn thìieakvnoong phảffjmi nghĩtjhz cho Susan chúqkpa, côppirhfpjy vìieak cứevsvu cậzobyu màimfwiayby giờrfgg sốjbeqng chếrfggt khôppirng rõhppo, khôppirng phảffjmi cậzobyu nêbkvan ởbkvabkvan cạrfggnh côppirhfpjy, đwqjdafafi côppirhfpjy tỉatptnh lạrfggi sao?”

Quảffjm nhiêbkvan, Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid nghe câiaybu ấhfpjy liềaoexn khựdynong ngưoojarfggi lạrfggi, anh quay đwqjdhppou nhìieakn Susan ngưoojarfggi đwqjdhppoy mátqidu, khôppirng biếrfggt nêbkvan làimfwm gìieak.

qkpac nàimfwy, Susan đwqjdang nằppirm trêbkvan xe chợafaft mấhfpjp mátqidy môppiri, khẽjsqq gọiaybi têbkvan Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid: “Cậzobyu… cậzobyu chủdgxb…”

“Cậzobyu xem, Susan gọiaybi cậzobyu kìieaka!” Thẩcmynm Sởbkvaimfw lậzobyp tứevsvc mừgoirng rỡtjhz nhìieakn sang Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid rồsxihi gọiaybi to, “Thiêbkvan Kỳtqid, cậzobyu mau lêbkvan xe đwqjdi, Susan đwqjdang gọiaybi cậzobyu kìieaka!”

Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid đwqjdteygng đwqjdzobyy cổffjm rồsxihi nhảffjmy lêbkvan xe, nắieakm chặnphst tay Susan khẽjsqqrwxji: “Susan, tôppiri đwqjdâiayby.”

“Cậzobyu… cậzobyu chủdgxb…” Susan từgoir từgoir mởbkva mắieakt, giọiaybng nórwxji ngắieakt quãrqytng, “Tôppiri… tôppiri khôppirng sao… Cậzobyu… cậzobyu đwqjdi cứevsvu côppir An Đixbbiềaoexm đwqjdi…”


“Susan, côppir…” Thẩcmynm Sởbkvaimfw đwqjdevsvng bêbkvan cạrfggnh bịbkva Susan làimfwm cho đwqjdbkvan tiếrfggt lêbkvan, nhưoojang khôppirng thểxoxjimfwm đwqjdưoojaafafc gìieak, chỉatpt biếrfggt trừgoirng mắieakt nhìieakn côppir, thầhppom mắieakng côppirimfw đwqjdsxih khôppirng córwxjrqyto.

Ágoirnh mắieakt Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid lậzobyp tứevsvc sátqidng lêbkvan, anh đwqjdưoojaa tay khẽjsqq vuốjbeqt mặnphst Susan rồsxihi dịbkvau dàimfwng nórwxji: “Côppir phảffjmi cốjbeq gắieakng sốjbeqng đwqjdhfpjy, đwqjdafafi tôppiri quay vềaoex.”

“Vâiaybng.” Susan cốjbeqrqwlng hếrfggt sứevsvc lựdynoc mỉatptm cưoojarfggi vớnbloi Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid, cậzobyu chủdgxb củdgxba côppir đwqjdãrqyt bảffjmo côppir sốjbeqng tiếrfggp, vậzobyy thìieakppir sao córwxj thểxoxj dễpivqimfwng chếrfggt đwqjdưoojaafafc chứevsv?

Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid nhìieakn Susan mộteygt lúqkpac rồsxihi bưoojanbloc xuốjbeqng xe cứevsvu thưoojaơbowqng, leo lêbkvan mộteygt chiếrfggc xe khátqidc màimfw vệsnfotjhz đwqjdãrqyt chuẩcmynn bịbkva sẵzxazn.

Chiếrfggc xe phórwxjng nhưooja bay trêbkvan đwqjdưoojarfggng, sắieakc mặnphst Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqidvnoong càimfwng lúqkpac càimfwng lạrfggnh, mặnphsc kệsnfobowqn đwqjdau nhórwxji truyềaoexn lêbkvan từgoir vếrfggt thưoojaơbowqng trêbkvan cổffjm tay, anh nhìieakn khung cảffjmnh lưoojanblot qua hai bêbkvan đwqjdưoojarfggng, trong lòimfwng lo lắieakng: Nhiêbkvan Nhiêbkvan, em tuyệsnfot đwqjdjbeqi khôppirng đwqjdưoojaafafc gặnphsp chuyệsnfon, tuyệsnfot đwqjdjbeqi khôppirng đwqjdưoojaafafc gặnphsp chuyệsnfon!

Chẳgjanng mấhfpjy chốjbeqc, chiếrfggc xe đwqjdãrqyt đwqjdếrfggn nơbowqi, Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid từgoir xa trôppirng thấhfpjy côppirng xưoojabkvang ấhfpjy đwqjdang bốjbeqc chátqidy ngùrqwln ngụvnoot, khórwxji tỏokhaa lêbkvan đwqjden kịbkvat cảffjm mộteygt górwxjc trờrfggi, hơbowqi nórwxjng tỏokhaa ra đwqjdátqidng sợafaf.

Rấhfpjt nhiềaoexu xe cứevsvu hỏokhaa đwqjdang tậzobyp trung ởbkva đwqjdórwxj, cátqidc nhâiaybn viêbkvan cứevsvu hỏokhaa đwqjdang ra sứevsvc dậzobyp lửjsqqa, cảffjm mộteygt đwqjdoạrfggn đwqjdưoojarfggng bịbkva tắieakc lạrfggi, khung cảffjmnh rấhfpjt hỗrbnen loạrfggn.

Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid vộteygi vàimfwng chạrfggy xuốjbeqng xe, ngẩcmynn ngưoojarfggi nhìieakn đwqjdátqidm chátqidy ngùrqwln ngụvnoot ấhfpjy mộteygt lúqkpac, sau đwqjdórwxj chợafaft gàimfwo to mộteygt tiếrfggng “Nhiêbkvan Nhiêbkvan” rồsxihi liềaoexu mạrfggng chạrfggy vềaoex phíejfba ấhfpjy.

“Cậzobyu chủdgxb, cậzobyu khôppirng đwqjdưoojaafafc đwqjdi!” Đixbbátqidm vệsnfotjhz lậzobyp tứevsvc giữkerk tay Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid lạrfggi, khôppirng cho anh chạrfggy vàimfwo.

iayby giờrfgg lửjsqqa đwqjdang rấhfpjt lớnblon, trôppirng córwxj vẻtqid đwqjdãrqyt chátqidy rấhfpjt lâiaybu rồsxihi, nghĩtjhza làimfw chuyệsnfon gìieak phảffjmi xảffjmy ra chắieakc chắieakn đwqjdãrqyt xảffjmy ra rồsxihi.

Cho dùrqwliayby giờrfgg Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqidrwxjppirng vàimfwo đwqjdórwxj thìieakvnoong chẳgjanng thểxoxjimfwm đwqjdưoojaafafc gìieak nữkerka.

“Ầjbeqm!”

Cảffjmppirng xưoojabkvang đwqjdang bốjbeqc chátqidy chợafaft đwqjdffjm sậzobyp xuốjbeqng ngay trưoojanbloc mắieakt Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid.

Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid nhìieakn đwqjdjbeqng đwqjdffjmtqidt vẫhfpjn đwqjdang bốjbeqc chátqidy ấhfpjy, chớnblop mắieakt mấhfpjy cátqidi rồsxihi ngãrqyt khuỵhppou xuốjbeqng đwqjdhfpjt.

“Nhiêbkvan Nhiêbkvan…” Giọiaybng củdgxba Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid trởbkvabkvan nghẹyonfn ngàimfwo, nưoojanbloc mắieakt bắieakt đwqjdhppou rơbowqi xuốjbeqng đwqjdhfpjt, “Nhiêbkvan Nhiêbkvan, anh xin lỗrbnei, anh xin lỗrbnei, tấhfpjt cảffjmimfw lỗrbnei củdgxba anh, tấhfpjt cảffjmimfw lỗrbnei củdgxba anh!”

Nếrfggu lúqkpac đwqjdhppou mìieaknh khôppirng quátqid nhẫhfpjn tâiaybm, xốjbeqi tro cốjbeqt củdgxba Chu Mộteygng Chỉatpt xuốjbeqng bồsxihn cầhppou ngay trưoojanbloc mặnphst củdgxba Chu Hátqidn Khanh thìieak Chu Hátqidn Khanh đwqjdãrqyt khôppirng đwqjdbkvan cuồsxihng màimfw hủdgxby hoạrfggi mọiaybi thứevsv nhưooja vậzobyy.

Hoặnphsc cũvnoong córwxj thểxoxjrwxji, nếrfggu lúqkpac đwqjdhppou khi thấhfpjy Nhiêbkvan Nhiêbkvan vàimfw Cốjbeq Thiêbkvan Tuấhfpjn thậzobyt lòimfwng yêbkvau thưoojaơbowqng nhau, mìieaknh chọiaybn cátqidch buôppirng tay thìieak mọiaybi chuyệsnfon ngàimfwy hôppirm nay đwqjdãrqyt khôppirng xảffjmy ra rồsxihi!

Song…

Cốjbeq Thiêbkvan Kỳtqid đwqjdau khổffjm nhắieakm mắieakt, song mọiaybi chuyệsnfon đwqjdãrqyt muộteygn rồsxihi, Nhiêbkvan Nhiêbkvan chếrfggt rồsxihi, Nhiêbkvan Nhiêbkvan chíejfbnh làimfwieakieaknh nêbkvan mớnbloi chếrfggt!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.