Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 468 :

    trước sau   
60468.Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc thìnacn trởzbzw vềnfxr vớoqrqi biểifjtu cảvwjym khócpxw xửvwjy, rồzhnqi hỏoqrqi: “Anh, sao anh cho em nhiềnfxru ákvump lựyyamc thếaxmn? Chỉsvvs cho em cócpxw mộptvbt ngàosyzy làosyzm quen vớoqrqi vịllqg trídfzi mớoqrqi thônwvdi sao? Chắyhpsc khônwvdng phảvwjyi làosyznwvdng việdfzic tiếaxmnp tâjbrbn chứrkxq? Nếaxmnu đosyzúevidng làosyz nhưllqg vậeskay thìnacn mai em đosyzi làosyzm chídfzinh thứrkxqc luônwvdn!”

“Cho em vịllqg trídfzi giákvumm đosyzaoolc marketing.”

“Giákvumm đosyzaoolc marketing sao? Nghe đosyzưllqgkefec từwlqcosyzy, Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc giậeskat mìnacnnh vộptvbi lùtslui lạsyxhi mộptvbt bưllqgoqrqc, “Anh, anh đosyzang đosyzùtslua phảvwjyi khônwvdng? Vịllqg trídfzi giákvumm đosyzaoolc marketing nàosyzy quan trọjevcng nhưllqg vậeskay! Sao anh lạsyxhi giao cho mộptvbt họjevcc sinh vừwlqca tốaoolt nghiệdfzip đosyzsyxhi họjevcc nhưllqg em chứrkxq? Lỡtslu nhưllqg em làosyzm khônwvdng tốaoolt thìnacn sao?”

“Anh cảvwjym thấnunhy vịllqg trídfziosyzy rấnunht phùtslu hợkefep vớoqrqi em.” Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn nhìnacnn Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc rồzhnqi ẩjxcdn ýjevccpxwi, “Vịllqg trídfziosyzy liêflrfn quan đosyzếaxmnn ngàosyznh họjevcc củjbrba em màosyz, cũifjtng liêflrfn quan đosyzếaxmnn nhữifjtng trảvwjyi nghiệdfzim cônwvdng việdfzic ởzbzwnwvdng ty bêflrfn Mỹigxj.”

“Đjqgcùtslua gìnacn thếaxmn, em đosyzi làosyzm ởzbzwnwvdng ty bêflrfn Mỹigxjosyz bịllqg mẹkrth éupxup, cũifjtng khônwvdng làosyzm nêflrfn thàosyznh tídfzich gìnacn! Anh, anh đosyzxuwqi cho em đosyzi!” Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc xua tay, bộptvb dạsyxhng bốaooli rốaooli.

“Thếaxmn thìnacn em vềnfxr Mỹigxj đosyzi.”




“Đjqgcwlqcng đosyzwlqcng đosyzwlqcng!” Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgcllqgjblwi miễigxjn cưllqgtslung, “Em làosyzm, mai em nhấnunht đosyzllqgnh sẽkvum đosyzếaxmnn!”

Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn lúevidc nàosyzy mớoqrqi gậeskat đosyzppbku vàosyz khônwvdng nócpxwi gìnacn.

“Nhưllqgng màosyz anh nàosyzy, “ Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc bắyhpst đosyzppbku chủjbrb đosyzptvbng tìnacnm chủjbrb đosyznfxr đosyzifjtcpxwi, “Anh đosyzifjt em làosyzm vịllqg trídfzi giákvumm đosyzaoolc marketing, vậeskay giákvumm đosyzaoolc marketing trưllqgoqrqc đosyzâjbrby thìnacn sao? Nhưllqg vậeskay khônwvdng cônwvdng bằuucyng vớoqrqi anh ấnunhy lắyhpsm, hơcefen nữifjta em cũifjtng khônwvdng muốaooln ngưllqgjblwi khákvumc cho rằuucyng, em nhờjblw quan hệdfzi mớoqrqi cócpxw thểifjtosyzo cônwvdng ty Cốaool thịllqg.”

“Giákvumm đosyzaoolc marketing trưllqgoqrqc đosyzâjbrby làosyz Chu Hákvumn Khákvumnh, sau khi anh ta làosyzm sai việdfzic đosyzãzkeb bịllqg trừwlqcng phạsyxht rồzhnqi, nêflrfn vịllqg trídfzi giákvumm đosyzaoolc marketing vẫaooln luônwvdn bỏoqrq trốaoolng trưllqgoqrqc giờjblw. Bâjbrby giờjblw em ngồzhnqi vàosyzo vịllqg trídfziosyzy rấnunht làosyz thídfzich hợkefep!”

“Chu Hákvumn Khanh?” Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc lặxdebp lạsyxhi cákvumi têflrfn nàosyzy mộptvbt lầppbkn, đosyzptvbt nhiêflrfn nhìnacnn sang Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn, “Chu Hákvumn Khanh làosyz anh họjevc củjbrba ngưllqgjblwi vợkefe trưllqgoqrqc trưllqgoqrqc đosyzócpxw Chu Mộptvbng Chỉsvvs củjbrba anh đosyzócpxw sao?”

cpxwi Chu Mộptvbng Chỉsvvsosyz vợkefe trưllqgoqrqc trưllqgoqrqc đosyzócpxw củjbrba Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn, làosyznacn An Đjqgciềnfxrm làosyz vợkefe trưllqgoqrqc củjbrba Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn, Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgccpxwi nhữifjtng lờjblwi nàosyzy làosyz mang ýjevc chếaxmn nhạsyxho.

Vẻcwjk mặxdebt củjbrba Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn đosyzptvbt nhiêflrfn nghiêflrfm lạsyxhi, chỉsvvs nhìnacnn Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc khônwvdng nócpxwi gìnacn.

Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgcllqgjblwi, giảvwjy vờjblw ýjevc thứrkxqc đosyzưllqgkefec bảvwjyn thâjbrbn mìnacnnh vừwlqca lỡtslu lờjblwi rồzhnqi, ngưllqgkefeng ngùtslung chuyểifjtn qua đosyznfxrosyzi khákvumc: “Năugczng lựyyamc trưllqgoqrqc đosyzâjbrby củjbrba Chu Hákvumn Khanh tốaoolt lắyhpsm phảvwjyi khônwvdng? Mộptvbt sinh viêflrfn vừwlqca tốaoolt nghiệdfzip nhưllqg em đosyzếaxmnn thay vịllqg trídfzi củjbrba anh ấnunhy, thựyyamc sựyyamosyz em sợkefenacnnh làosyzm khônwvdng tốaoolt!”

“Chỉsvvs cầppbkn khônwvdng gâjbrby ra chuyệdfzin thìnacn khônwvdng sao cảvwjy.” Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn nócpxwi xong thìnacn đosyzi vềnfxr phídfzia phòxsnjng làosyzm việdfzic, “Anh còxsnjn cócpxw mộptvbt sốaool việdfzic cầppbkn giảvwjyi quyếaxmnt, em tựyyam lo liệdfziu đosyzi.”

“Thônwvdi đosyzưllqgkefec rồzhnqi!” Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc miễigxjn cưllqgtslung gậeskat đosyzppbku, giọjevcng đosyziệdfziu nảvwjyn lòxsnjng hếaxmnt sứrkxqc.

Nhưllqgng khi Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn vừwlqca quay ngưllqgjblwi đosyzi, nụcczpllqgjblwi bỡtslun cợkefet vớoqrqi đosyzjblwi củjbrba Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc dầppbkn lộptvb ra: Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn nàosyzy, khônwvdng ngờjblw vừwlqca bắyhpst đosyzppbku đosyzãzkeb cho mìnacnnh ngồzhnqi vàosyzo vịllqg trídfzi giákvumm đosyzaoolc marketing quan trọjevcng nhưllqg vậeskay, thựyyamc sựyyam khônwvdng sợkefenacnnh phákvumnwvdng ty Cốaool Thịllqg hay gâjbrby ra tổxuwqn thấnunht gìnacn sao? Cũifjtng khônwvdng sợkefenacnnh hai lòxsnjng, nuốaoolt chửvwjyng Cốaool Thịllqg sao?

Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn, anh cócpxwxsnjng tin vớoqrqi tônwvdi quákvum rồzhnqi thìnacn phảvwjyi? Hay làosyz anh cócpxwxsnjng tin vớoqrqi bảvwjyn thâjbrbn mìnacnnh quákvum rồzhnqi?

Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc nởzbzw nụcczpllqgjblwi đosyzppbky tựyyam tin: Anh đosyzãzkeb cho tônwvdi mộptvbt cơcefe hộptvbi rấnunht tốaoolt, tônwvdi nhấnunht đosyzllqgnh sẽkvumosyzm thậeskat tốaoolt. Chỉsvvsosyz nếaxmnu nhưllqg anh muốaooln tônwvdi rờjblwi khỏoqrqi vịllqg trídfziosyzy thìnacn sẽkvum khônwvdng dễigxjosyzng nhưllqgnwvdm nay đosyzâjbrbu.


Ngàosyzy hônwvdm sau…

Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn theo nhưllqg sắyhpsp xếaxmnp hônwvdm qua, dẫaooln Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc đosyzếaxmnn Cốaool Thịllqg, toàosyzn thểifjt nhâjbrbn viêflrfn Cốaool Thịllqg nhậeskan đosyzưllqgkefec thônwvdng tin đosyznfxru đosyzrkxqng ởzbzw đosyzsyxhi sảvwjynh, hákvumo hứrkxqc mong đosyzkefei đosyzưllqgkefec nhìnacnn thấnunhy cậeskau chủjbrb trong truyềnfxrn thuyếaxmnt.

Vốaooln dĩjqgc đosyzãzkeb hẹkrthn đosyzếaxmnn cùtslung mộptvbt lúevidc, Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn vàosyz Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc, xuấnunht hiệdfzin đosyzúevidng giờjblwzbzw trong sảvwjynh Cốaool Thịllqg, Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn mặxdebc bộptvb đosyzzhnqjbrby chídfzinh thốaoolng màosyzu lam sẫaoolm, vừwlqca hay tônwvdn lêflrfn thâjbrbn hìnacnnh cao lớoqrqn lựyyamc lưllqgtslung củjbrba anh.

Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc thìnacn mặxdebc bộptvb đosyzzhnqjbrby kiểifjtu màosyzu xákvumm nhạsyxht, thâjbrbn hìnacnnh đosyzsyxhi khákvumi cao nhưllqg Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn, cặxdebp lônwvdng màosyzy cũifjtng giốaoolng nhau, chỉsvvsosyz Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgccefei gầppbky hơcefen Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn mộptvbt chúevidt.

Đjqgciểifjtm khákvumc biệdfzit rõzkeb rệdfzit nhấnunht củjbrba hai ngưllqgjblwi làosyz đosyzônwvdi mắyhpst củjbrba Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn lạsyxhnh lùtslung, luônwvdn cho ngưllqgjblwi ta cảvwjym giákvumc khônwvdng gầppbkn gũifjti, nhưllqgng Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc thìnacn nởzbzw nụcczpllqgjblwi tỏoqrqa nắyhpsng mọjevci lúevidc.

“Chàosyzo Cốaool tổxuwqng, chàosyzo giákvumm đosyzaoolc Cốaool!” Khi Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn vàosyz Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc đosyzếaxmnn trưllqgoqrqc mặxdebt mọjevci ngưllqgjblwi, họjevc vộptvbi cúevidi ngưllqgjblwi chàosyzo hỏoqrqi Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn vàosyz Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc.

Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn đosyzãzkeb quákvum quen vớoqrqi nhữifjtng cảvwjynh tưllqgkefeng nàosyzy rồzhnqi, đosyzưllqgơcefeng nhiêflrfn làosyz sẽkvum trầppbkm tĩjqgcnh tựyyam phụcczp gậeskat đosyzppbku.

Nhưllqgng hìnacnnh nhưllqg đosyzâjbrby làosyz lầppbkn đosyzppbku tiêflrfn Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc thấnunhy cócpxw nhiềnfxru ngưllqgjblwi chàosyzo hỏoqrqi mìnacnnh nêflrfn bèevidn đosyzi sang mộptvbt bêflrfn.

Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn nhìnacnn sang Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc, sau đosyzócpxw giảvwjy vờjblw khônwvdng nhìnacnn thấnunhy, tiếaxmnp tụcczpc đosyzi vềnfxr trưllqgoqrqc.

Đjqgcưllqgơcefeng nhiêflrfn, cảvwjynh tưllqgkefeng nàosyzy đosyzãzkeb đosyzưllqgkefec nhâjbrbn viêflrfn Cốaool Thịllqg trônwvdng thấnunhy, ai cũifjtng cảvwjym thákvumn trong lòxsnjng: Dùtslu sao thìnacnifjtng còxsnjn trẻcwjk, nhữifjtng tìnacnnh huốaoolng thếaxmnosyzy chưllqga kiểifjtm soákvumt đosyzưllqgkefec, cậeskau chủjbrbosyzy năugczng lựyyamc khônwvdng kéupxum cốaool Tổxuwqng làosyz mấnunhy.

Mọjevci ngưllqgjblwi nhìnacnn nhau, sau khi đosyzvwjyo mắyhpst mộptvbt vòxsnjng thìnacn e dèevid đosyzi theo sau Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn, tiếaxmnp tụcczpc cônwvdng việdfzic sau đosyzócpxw.

Sau khi Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc ra mắyhpst xong, Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn dẫaooln Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc đosyzếaxmnn văugczn phòxsnjng làosyzm việdfzic củjbrba mìnacnnh.

Trưllqgơcefeng Hiểifjtn Hy vàosyz Susan cũifjtng đosyzếaxmnn văugczn phòxsnjng theo chỉsvvs thịllqg củjbrba Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn.

Vừwlqca đosyzếaxmnn văugczn phòxsnjng, Trưllqgơcefeng Hiểifjtn Hy khônwvdng chàosyzo hỏoqrqi đosyzãzkeb ngồzhnqi xuốaoolng, anh vẫaooly tay vớoqrqi Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgccpxwi: “Cậeskau hai, lâjbrbu quákvum khônwvdng gặxdebp!”

“Richard, lâjbrbu quákvum khônwvdng gặxdebp!” Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgcllqgjblwi thâjbrbn thiệdfzin vớoqrqi Trưllqgơcefeng Hiểifjtn Hy, Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgcifjtng biếaxmnt vềnfxr Trưllqgơcefeng Hiểifjtn Hy nàosyzy.

nacnnh nhưllqg anh ấnunhy làosyz bạsyxhn màosyz Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn quen lúevidc du họjevcc nưllqgoqrqc ngoàosyzi, cũifjtng chảvwjy trákvumch, hai ngưllqgjblwi đosyznfxru lạsyxhnh lùtslung, nêflrfn mớoqrqi cócpxw thểifjt trởzbzw thàosyznh bạsyxhn củjbrba nhau, chỉsvvsosyz, bìnacnnh thưllqgjblwng họjevc khônwvdng thídfzich nócpxwi chuyệdfzin, thếaxmnevidc đosyzi vớoqrqi nhau họjevcosyzm gìnacn nhỉsvvs?

Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc khócpxw hiểifjtu trong lòxsnjng, vẻcwjk mặxdebt vẫaooln duy trìnacnkvumng vẻcwjk nghiêflrfm túevidc.

evidc nàosyzy, Susan nghiêflrfm túevidc đosyzrkxqng trưllqgoqrqc mặxdebt Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn, chàosyzo Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc: “Chàosyzo giákvumm đosyzaoolc Cốaool.”

Susan mặxdebc bộptvb trang phụcczpc màosyzu gạsyxho, tócpxwc đosyzen bớoqrqi cao, cảvwjym giákvumc lanh lợkefei, tuy ăugczn mặxdebc cócpxw phầppbkn đosyzơcefen đosyziệdfziu so vớoqrqi lúevidc bìnacnnh thưllqgjblwng, nhưllqgng vẫaooln cócpxw thểifjt thấnunhy đosyzưllqgkefec cônwvd đosyzãzkeb chăugczm chúevid cho vẻcwjk ngoàosyzi rấnunht nhiềnfxru so vớoqrqi bìnacnnh thưllqgjblwng rồzhnqi, còxsnjn cócpxw đosyzônwvdi bônwvdng tai ngọjevcc trai đosyzyhpst tiềnfxrn.

evidc nàosyzy Susan đosyzan xen hai tay, vẻcwjk mặxdebt cung kídfzinh, nhưllqgng lòxsnjng bàosyzn tay ra mồzhnqnwvdi rấnunht nhiềnfxru: Đjqgcâjbrby làosyz lầppbkn gặxdebp đosyzppbku tiêflrfn giữifjta cônwvdosyz cậeskau chủjbrb, sau đosyzócpxw, họjevc sẽkvumosyz đosyzzhnqng nghiệdfzip, cônwvdcpxw thểifjt gặxdebp cậeskau chủjbrb mỗudzgi ngàosyzy rồzhnqi! Đjqgcâjbrby làosyz ngàosyzy vui nhấnunht từwlqcevidc cônwvd đosyzếaxmnn thàosyznh phốaool H vàosyzo cônwvdng ty Cốaool Thịllqg!

“Chịllqgosyzy, àosyz khônwvdng phảvwjyi.” Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc vỗudzg nhẹkrthosyzo đosyzppbku mìnacnnh, rồzhnqi nhìnacnn sang Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn, “Anh, chịllqgosyzy làosyzosyzm gìnacn vậeskay?”

“Trợkefejevc củjbrba anh.” Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn giọjevcng hữifjtng hờjblw, mặxdebt khônwvdng biểifjtu cảvwjym.

“Chịllqgosyzy xinh đosyzkrthp nhưllqg vậeskay màosyzosyz trợkefejevc củjbrba anh sao?” Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc tiếaxmnn đosyzếaxmnn bêflrfn Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn, tiếaxmnp tụcczpc thỏoqrq thẻcwjk, “Nếaxmnu em vềnfxr nhàosyzosyzcpxwi tin nàosyzy cho Nhiêflrfn Nhiêflrfn biếaxmnt nhấnunht đosyzllqgnh sẽkvum vui lắyhpsm đosyzâjbrby.”

“An Đjqgciềnfxrm khônwvdng nhảvwjym nhídfzi nhưllqg em.” Cốaool Thiêflrfn Tuấnunhn khônwvdng quan tâjbrbm đosyzếaxmnn Cốaool Thiêflrfn Kỳjqgc, anh giơcefe tay biểifjtu thịllqg Susan bưllqgoqrqc đosyzếaxmnn.

Susan vộptvbi cúevidi đosyzppbku đosyzi đosyzếaxmnn nócpxwi: “Cốaool tổxuwqng, anh cócpxw dặxdebn dòxsnjnacnsyxh?”

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.