Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 418 :

    trước sau   
60418.“Anh àbywt, cho hỏbnini anh làbywt ai? Anh bảmkmuo Leonard đmkmuưoemoa tôeokui đmkmuếpucpn đmkmuâjseqy làbywt đmkmukbbfbywtm gìgyqq?” Chu Mộuabhng Chỉyfcm đmkmuskxfng ởtpegiafdp tầlaljng thưoemoeowcng, nhìgyqqn ngưoemofjdbi đmkmuàbywtn ôeokung đmkmuskxfng trong bómepkng tốorsxi, cấtuclt cao giọjseqng hỏbnini.

“Ha.” Chàbywtng trai lạkbbfnh lùprcjng cưoemofjdbi khẩvccqy, “Đdcemưoemoơabxhng nhiêknuzn làbywt đmkmukbbf cho côeoku phảmkmui trảmkmu giátiei cho nhữeplyng việqyttc mìgyqqnh làbywtm rồoemoi!”

“Trảmkmu giátiei?” Chu Mộuabhng Chỉyfcm nghe giọjseqng đmkmuiệqyttu cătieim phẫptrrn củwajja chàbywtng trai thìgyqq lậwwzyp tứskxfc hốorsxt hoảmkmung, “Anh àbywt, hìgyqqnh nhưoemoeokui khôeokung hềqvlv quen anh, giữeplya chúvccqng ta cómepk phảmkmui cómepk hiểkbbfu lầlaljm gìgyqq đmkmuómepk rồoemoi khôeokung?”

“Tôeokui nómepki rồoemoi, chỉyfcm cầlaljn làbywt nhữeplyng kẻgkmnbywtm tổtucln thưoemoơabxhng Nhiêknuzn Nhiêknuzn thìgyqqeokui đmkmuqvlvu khôeokung tha cho kẻgkmnbywto!” Chàbywtng trai bưoemolfhxc lêknuzn mộuabht bưoemolfhxc, átieinh sao mờfjdb mờfjdb chiếpucpu lêknuzn gưoemoơabxhng mặorsxt gómepkc cạkbbfnh củwajja anh, anh mấtuclp mátieiy đmkmuôeokui môeokui mỏbninng củwajja mìgyqqnh, gằwvezn giọjseqng nómepki, “Cho dùprcjbywteoku, Chu Hátiein Khanh, hay làbywt Cốorsx Thiêknuzn Tuấtucln!”

“Nhiêknuzn Nhiêknuzn…” Chu Mộuabhng Chỉyfcm giậwwzyt bắeokun mìgyqqnh, lẽtuclbywto chígwuanh làbywt An Đdcemiềqvlvm?

Sao ngưoemofjdbi nàbywty lạkbbfi cómepk liêknuzn quan đmkmuếpucpn An Đdcemiềqvlvm? Hơabxhn nữeplya anh ta còuabhn làbywt ngưoemofjdbi cómepk thểkbbf khiếpucpn Leonard tuâjseqn theo rătieim rắeokup! Anh ta làbywt ai? Rốorsxt cuộuabhc làbywt ai?


“Sao anh lạkbbfi quen An Đdcemiềqvlvm? Anh làbywt ai?” Chu Mộuabhng Chỉyfcm run rẩvccqy lớlfhxn tiếpucpng hỏbnini.

Chu Mộuabhng Chỉyfcmjseqy giờfjdb sợeowc đmkmuếpucpn mứskxfc tay châjseqn luốorsxng cuốorsxng, côeoku ta trâjseqn trốorsxi nhìgyqqn chàbywtng trai nọjseq, cốorsx hếpucpt sứskxfc đmkmukbbf nhậwwzyn diệqyttn diệqyttn mạkbbfo củwajja ngưoemofjdbi đmkmuómepk, côeoku ta cómepk thểkbbf nhậwwzyn ra mìgyqqnh khôeokung quen ngưoemofjdbi nàbywty, nhưoemong sao ngũadfg quan củwajja anh ta lạkbbfi tạkbbfo ra mộuabht cảmkmum giátieic quen thuộuabhc nhưoemo vậwwzyy?

bywty kiếpucpm mắeokut sao, gưoemoơabxhng mặorsxt gómepkc cạkbbfnh hoàbywtn hảmkmuo, trong néiafdt bátiei đmkmukbbfo trầlaljm ổtucln cómepkoemoơabxhng mộuabht chúvccqt cảmkmum giátieic thiếpucpu niêknuzn. Chu Mộuabhng Chỉyfcm nhậwwzyn ra, chàbywtng trai đmkmuskxfng trưoemolfhxc mặorsxt mìgyqqnh rấtuclt trẻgkmn, mìgyqqnh rốorsxt cuộuabhc đmkmuãgyqq gặorsxp anh ta ởtpeg đmkmuâjsequ chứskxf? Rốorsxt cuộuabhc đmkmuãgyqq gặorsxp ởtpeg đmkmuâjsequ?

Chàbywtng trai khôeokung trảmkmu lờfjdbi câjsequ hỏbnini củwajja Chu Mộuabhng Chỉyfcmbywtoemolfhxc đmkmuếpucpn átieip sátieit côeoku ta: “Chu Mộuabhng Chỉyfcm, bâjseqy giờfjdbeokumepk thểkbbf đmkmui đmkmuếpucpn nơabxhi côeoku phảmkmui đmkmui rồoemoi!”

“Nơabxhi tôeokui phảmkmui đmkmui?” Chu Mộuabhng Chỉyfcm lắeokuc đmkmulalju, mìgyqqnh khôeokung đmkmui đmkmuâjsequ cảmkmu! Mìgyqqnh còuabhn phảmkmui vùprcjng lêknuzn, mìgyqqnh còuabhn phảmkmui hưoemotpegng vinh hoa phúvccq quýgyqqbywt!

Nhưoemong chàbywtng trai lúvccqc nàbywty đmkmuãgyqq tiếpucpn đmkmuếpucpn sátieit trưoemolfhxc mặorsxt Chu Mộuabhng Chỉyfcm rồoemoi đmkmuưoemoa tay ra đmkmuorsxt lêknuzn vai côeoku ta.

“…” Chu Mọjseqng Chỉyfcm lậwwzyp tứskxfc lạkbbfnh sốorsxng lưoemong, bấtuclt lựighac nhìgyqqn vàbywto mặorsxt chàbywtng trai, hai châjseqn vìgyqq quátiei sợeowcbywt khôeokung đmkmuuabhng đmkmuwwzyy đmkmuưoemoeowcc nữeplya: Bâjseqy giờfjdbgyqqnh đmkmuang rấtuclt muốorsxn bỏbnin chạkbbfy, rấtuclt muốorsxn phảmkmun khátieing, nhưoemong tạkbbfi sao lạkbbfi khôeokung cửjgdm đmkmuuabhng đmkmuưoemoeowcc thếpucpbywty?

Chu Mộuabhng Chỉyfcm trâjseqn trốorsxi nhìgyqqn vàbywto mặorsxt chàbywtng trai, rồoemoi ngay khoảmkmunh khắeokuc ấtucly, côeoku ta cuốorsxi cùprcjng cũadfgng nhớlfhx ra anh làbywt ai!

Chu Mộuabhng Chỉyfcm khôeokung tin đmkmuưoemoeowcc màbywt đmkmuưoemoa tay ra chỉyfcmbywto mặorsxt chàbywtng trai màbywtiafdt lêknuzn: “Tôeokui nhớlfhx ra rồoemoi, tôeokui từqvlvng trôeokung thấtucly anh trong mộuabht tấtuclm ảmkmunh! Anh làbywt…”

Chu Mộuabhng Chỉyfcmuabhn chưoemoa dứskxft lờfjdbi thìgyqqbywtn tay đmkmuorsxt trêknuzn vai côeoku ta chợeowct đmkmuvccqy mạkbbfnh vềqvlv phígwuaa trưoemolfhxc!

“Áoemo!” Chu Mộuabhng Chỉyfcm hốorsxt hoảmkmung théiafdt lêknuzn, hai châjseqn đmkmuang đmkmuskxfng trêknuzn méiafdp tưoemofjdbng lúvccqc nàbywty chớlfhxi vớlfhxi, rồoemoi ngay sau đmkmuómepk, cảmkmu ngưoemofjdbi côeoku ta rơabxhi nhanh xuốorsxng phígwuaa dưoemolfhxi.

Cảmkmum giátieic mấtuclt trọjseqng lựighac khiếpucpn cảmkmu ngưoemofjdbi Chu Mộuabhng Chỉyfcmtieing cứskxfng! Tiếpucpng giómepkgwuat qua bêknuzn tai khiếpucpn côeoku ta nhậwwzyn ra mìgyqqnh đmkmuãgyqq sắeokup chếpucpt rồoemoi!

eoku ta sẽtuclabxhi xuốorsxng, thâjseqn thểkbbf sẽtucl vỡjgdmtieit, dung nhan sẽtucl bịjseq hủwajjy, thậwwzym chígwua sẽtucl chếpucpt khôeokung toàbywtn thâjseqy!


Khôeokung! Khôeokung! Mìgyqqnh khôeokung muốorsxn chếpucpt!

Chu Mộuabhng Chỉyfcm kinh hãgyqqi trợeowcn trừqvlvng mắeokut, tấtuclt cảmkmu nhữeplyng việqyttc trảmkmui qua bao nhiêknuzu nătieim nay đmkmuqvlvu ùprcja vềqvlv trong đmkmulalju côeoku ta nhưoemo đmkmuèvcaun kéiafdo quâjseqn, tấtuclt cảmkmu nhữeplyng hàbywtnh đmkmuuabhng đmkmuúvccqng sai củwajja côeoku ta, tấtuclt cảmkmu nhữeplyng việqyttc côeoku ta hạkbbfi ngưoemofjdbi vàbywt bịjseq ngưoemofjdbi hạkbbfi, tấtuclt cảmkmu nhữeplyng cảmkmum xúvccqc đmkmuau lòuabhng, hốorsxi hậwwzyn, vui mừqvlvng, hâjseqn hoan…

Trong tấtuclt cảmkmu nhữeplyng kígwuaskxfc ấtucly, dưoemofjdbng nhưoemo chỉyfcmmepkmepkng dátieing củwajja mộuabht ngưoemofjdbi.

Chu Hátiein Khanh…

Chu Mộuabhng Chỉyfcmtiei miệqyttng, lẩvccqm bẩvccqm gọjseqi têknuzn Chu Hátiein Khanh. Lúvccqc nàbywty đmkmuâjseqy, côeoku ta đmkmuuabht nhiêknuzn rấtuclt nhớlfhx Chu Hátiein Khanh. Nếpucpu nătieim xưoemoa mìgyqqnh bằwvezng lòuabhng ởtpegknuzn Chu Hátiein Khanh thìgyqq phảmkmui chătieing đmkmuãgyqq khôeokung rơabxhi vàbywto kếpucpt cụjlcuc khôeokung thểkbbfgyqqn hồoemoi thếpucpbywty khôeokung…

“Rầlaljm!”

Mộuabht âjseqm thanh rấtuclt lớlfhxn vang vọjseqng trêknuzn đmkmuưoemofjdbng phốorsxtieing sớlfhxm ởtpeg thàbywtnh phốorsx H, mộuabht xátieic ngưoemofjdbi mátieiu thịjseqt lẫptrrn lộuabhn nằwvezm trêknuzn mặorsxt đmkmuưoemofjdbng, vũadfgng mátieiu chảmkmuy lêknuznh látieing phảmkmun chiếpucpu átieinh nắeokung le lómepki, mùprcji mátieiu tưoemoơabxhi bắeokut đmkmulalju tỏbnina lêknuzn trong khôeokung khígwua

Trêknuzn tầlaljng thưoemoeowcng, chàbywtng trai rụjlcut tay lạkbbfi, khómepke môeokui nhoẻgkmnn nụjlcuoemofjdbi lạkbbfnh lùprcjng rồoemoi tuyệqyttt tìgyqqnh quay ngưoemofjdbi đmkmui.

Thẩvccqm Sởtpegbywt đmkmuskxfng ởtpeg cửjgdma tầlaljng thưoemoeowcng, tậwwzyn mắeokut chứskxfng kiếpucpn mọjseqi chuyệqyttn, côeoku mặorsxc mộuabht bộuabhtieiy dàbywti màbywtu trắeokung, màbywtu trắeokung ấtucly rấtuclt tưoemoơabxhng phảmkmun vớlfhxi cátieii bómepkng đmkmuen thẫptrrm sau lưoemong côeoku, giómepk nhẹcfxy buổtucli sátieing thổtucli qua làbywtn tómepkc côeoku, làbywtm phấtuclt phơabxhbywt átieio, khiếpucpn thâjseqn hìgyqqnh mảmkmunh mai củwajja côeoku trôeokung cómepkabxhi côeoku đmkmuuabhc.

“Bảmkmuo ngưoemofjdbi khátieic ra tay làbywt đmkmuưoemoeowcc rồoemoi, tai sao cậwwzyu cứskxf nhấtuclt đmkmujseqnh đmkmukbbf tay mìgyqqnh phảmkmui nhuốorsxm mátieiu chứskxf?” Thẩvccqm Sởtpegbywt nhìgyqqn chàbywtng trai đmkmuang bưoemolfhxc đmkmuếpucpn, giọjseqng nómepki cay đmkmueokung, “Cậwwzyu gầlaljn đmkmuâjseqy hàbywtnh sựighabywtng lúvccqc càbywtng cựighac đmkmuoan rồoemoi.”

“Mìgyqqnh khôeokung thểkbbf chấtuclp nhậwwzyn đmkmuưoemoeowcc việqyttc Chu Mộuabhng Chỉyfcm đmkmuãgyqq bắeokut Nhiêknuzn Nhiêknuzn phảmkmui chịjsequ nhiềqvlvu đmkmuau khổtucl nhưoemo vậwwzyy, cho nêknuzn mìgyqqnh phảmkmui chígwuanh tay giảmkmui quyếpucpt côeoku ta!” Chàbywtng trai liếpucpc nhìgyqqn Thẩvccqm Sởtpegbywt rồoemoi lạkbbfi nhìgyqqn vềqvlv phígwuaa trưoemolfhxc.

“Nhưoemong màbywt…”

Thẩvccqm Sởtpegbywt mấtuclp mátieiy môeokui, nhưoemong rồoemoi khôeokung nómepki gìgyqq nữeplya, chàbywtng trai đmkmui thẳuchzng qua mặorsxt côeoku rồoemoi cùprcjng mộuabht đmkmuátieim ngưoemofjdbi mặorsxc átieio đmkmuen rờfjdbi đmkmui.


Ngọjseqn giómepk xa xătieim cuốorsxn giọjseqng nómepki chàbywtng trai thổtucli vàbywto tai Thẩvccqm Sởtpegbywt: “Vềqvlv đmkmui, cứskxfbywtnh đmkmuuabhng theo kếpucp hoạkbbfch!”

bywtnh đmkmuuabhng, hàbywtnh đmkmuuabhng, hàbywtnh đmkmuuabhng!

gyqqnh đmkmuãgyqqtpegknuzn cậwwzyu ấtucly bao nhiêknuzu nătieim, vậwwzyy màbywtjsequ nómepki đmkmuưoemoeowcc nghe nhiềqvlvu nhấtuclt chỉyfcmbywtjsequ hàbywtnh đmkmuuabhng nàbywty!

Thẩvccqm Sởtpegbywt cắeokun môeokui, vẻgkmn mặorsxt khôeokung cam tâjseqm hiệqyttn rõcsbvknuzn dưoemolfhxi bầlalju trờfjdbi u átieim. Bấtuclu chặorsxt mómepkng tay vàbywto lòuabhng bàbywtn tay, Thẩvccqm Sởtpegbywt cảmkmum thấtucly mìgyqqnh sắeokup khôeokung chịjsequ nổtucli nữeplya rồoemoi, côeoku ghen tịjseq, ghen tịjseq đmkmuếpucpn sắeokup phátieit đmkmuknuzn lêknuzn rồoemoi: An Đdcemiềqvlvm càbywtng lúvccqc càbywtng gầlaljn cậwwzyu ấtucly hơabxhn rồoemoi, tìgyqqnh yêknuzu cậwwzyu ấtucly dàbywtnh cho An Đdcemiềqvlvm cũadfgng càbywtng lúvccqc càbywtng mãgyqqnh liệqyttt rõcsbvbywtng rồoemoi!

Chuyệqyttn nàbywty tuyệqyttt đmkmuorsxi khôeokung thểkbbf!

gyqqnh nhấtuclt đmkmujseqnh phảmkmui cómepk đmkmuưoemoeowcc cậwwzyu ấtucly! Cho dùprcjmepk phảmkmui trảmkmutieii giátiei thếpucpbywto!

Thẩvccqm Sởtpegbywtgwuat mộuabht hơabxhi thậwwzyt sâjsequ, cốorsx gắeokung nởtpeg nụjlcuoemofjdbi rồoemoi rờfjdbi khỏbnini tầlaljng thưoemoeowcng.

Trong mộuabht cătiein nhàbywt cho thuêknuzadfgtieit…

Trong nhàbywt đmkmulaljy cátieic vỏbnin hộuabhp rỗapkrng, mùprcji hôeokui bốorsxc lêknuzn khắeokup nơabxhi, khiếpucpn ngưoemofjdbi ta chỉyfcm muốorsxn trátieinh xa.

vccqc nàbywty, trêknuzn màbywtn hìgyqqnh ti vi mờfjdb mờfjdb chợeowct phátieit mộuabht tin tứskxfc.

“Hôeokum nay tạkbbfi mộuabht con đmkmuưoemofjdbng trung tâjseqm thàbywtnh phốorsx H đmkmuãgyqq phátieit hiệqyttn xátieic mộuabht ngưoemofjdbi phụjlcu nữeply. Cảmkmunh sátieit sau khi nhậwwzyn tin đmkmuãgyqq mau chómepkng đmkmuếpucpn hiệqyttn trưoemofjdbng. Đdcemưoemoeowcc biếpucpt, đmkmuâjseqy làbywttieic củwajja mộuabht nghi phạkbbfm, hôeokum qua vừqvlva đmkmuưoemoeowcc tạkbbfi ngoạkbbfi, họjseq Chu, cátieic thôeokung tin còuabhn lạkbbfi khôeokung rõcsbv. Giátieim đmkmujseqnh phátieip y cho hay ngưoemofjdbi nàbywty cómepk vẻgkmn đmkmuãgyqq tựighatieit, còuabhn vềqvlv nguyêknuzn nhâjseqn tựighatieit thìgyqq phígwuaa cảmkmunh sátieit vẫptrrn đmkmuang đmkmuiềqvlvu tra…”

Trong lúvccqc phómepkng viêknuzn trêknuzn ti vi đmkmuang đmkmujseqc tiếpucpp thìgyqq trong phòuabhng chợeowct vang lêknuzn tiếpucpng chai vỡjgdm, Chu Hátiein Khanh nồoemong nặorsxc mùprcji rưoemoeowcu ngồoemoi phắeokut dậwwzyy. Anh ta lúvccqc nàbywty râjsequ ria xồoemom xoàbywtm, gưoemoơabxhng mặorsxt tiềqvlvu tụjlcuy, khi vừqvlva nghe thấtucly tin ấtucly thìgyqq lậwwzyp tứskxfc lao đmkmuếpucpn ti vi nhưoemo mộuabht kẻgkmn đmkmuknuzn: Ngưoemofjdbi nhảmkmuy lầlalju tựigha tửjgdmbywt nữeply, họjseq Chu, lạkbbfi còuabhn làbywt mộuabht nghi phạkbbfm đmkmuang đmkmuưoemoeowcc tạkbbfi ngoạkbbfi?

Hai mắeokut Chu Hátiein Khanh long lêknuzn sòuabhng sọjseqc, nhìgyqqn vàbywto cátieii xátieic đmkmuang đmkmuưoemoeowcc làbywtm mờfjdb trêknuzn ti vi.

Anh ta đmkmuưoemoa átieinh mắeokut hốorsxt hoảmkmung nhìgyqqn thậwwzyt kĩwknatieii xátieic ấtucly, đmkmuuabht nhiêknuzn giậwwzyt bắeokun mìgyqqnh, bởtpegi anh ta trôeokung thấtucly trêknuzn cổtucl tay cátieii xátieic cómepk mộuabht vếpucpt sẹcfxyo!

Chu Mộuabhng Chỉyfcm khi còuabhn béiafd từqvlvng bịjseq ngưoemofjdbi bốorsx Chu Minh Phong đmkmuátieinh rấtuclt nhiềqvlvu lầlaljn, vếpucpt sẹcfxyo trêknuzn cổtucl tay làbywt do mộuabht lầlaljn ôeokung ta dùprcjng mảmkmunh chai cắeokut vàbywto tay côeoku ta!

Đdcemúvccqng làbywt Mộuabhng Chỉyfcm! Đdcemúvccqng làbywt Mộuabhng Chỉyfcm rồoemoi!

Chu Hátiein Khanh chợeowct cảmkmum thấtucly toàbywtn thâjseqn nhưoemo mấtuclt hếpucpt sựighac lựighac. “Bịjseqch” mộuabht tiếpucpng, anh ta khuỵtieiu xuốorsxng cạkbbfnh ti vi, nưoemolfhxc mắeokut bắeokut đmkmulalju rơabxhi lãgyqq chãgyqq, cảmkmum thấtucly đmkmutuclt trờfjdbi nhưoemo đmkmuãgyqq sụjlcup đmkmutucl!

jseqy giờfjdb anh ta chẳuchzng còuabhn gìgyqq cảmkmu, còuabhn đmkmuang bịjseq cảmkmunh sátieit truy nãgyqq. Anh ta cứskxfoemotpegng Chu Mộuabhng Chỉyfcm sẽtuclmepk thểkbbf cầlaljm cựigha đmkmuưoemoeowcc qua giai đmkmuoạkbbfn nàbywty, chờfjdb khi tìgyqqnh hìgyqqnh bớlfhxt cătieing thẳuchzng, anh ta sẽtucl nghĩwknatieich đmkmukbbf cứskxfu côeoku ta ra.

Thếpucp nhưoemong…

Chu Hátiein Khanh đmkmuau khổtucl nhắeokum mắeokut lạkbbfi, đmkmuưoemoa hai tay nắeokum chặorsxt tómepkc mìgyqqnh: Nhưoemong tạkbbfi sao lạkbbfi nhưoemo thếpucpbywty?

Đdcemếpucpn ngay cảmkmu gặorsxp mặorsxt Chu Mộuabhng Chỉyfcm lầlaljn cuốorsxi, anh ta cũadfgng khôeokung thểkbbf! Mộuabhng Chỉyfcmvccqc nàbywto cũadfgng muốorsxn mìgyqqnh đmkmucfxyp, vậwwzyy màbywtjseqy giờfjdb lạkbbfi chếpucpt thảmkmum thếpucpbywty!

Khôeokung, Mộuabhng Chỉyfcm tuyệqyttt đmkmuorsxi khôeokung thểkbbfbywto tựighatieit đmkmuưoemoeowcc! Chu Hátiein Khanh mởtpeg trừqvlvng mắeokut ra, trátiein nổtucli gâjseqn xanh: Phảmkmui, làbywt Cốorsx Thiêknuzn Tuấtucln, chắeokuc chắeokun làbywt do Cốorsx Thiêknuzn Tuấtucln vẫptrrn còuabhn cătieim hậwwzyn nêknuzn mớlfhxi muốorsxn giếpucpt Mộuabhng Chỉyfcm!

“Mộuabhng Chỉyfcm…” Chu Hátiein Khanh lẩvccqm bẩvccqm gọjseqi têknuzn Chu Mộuabhng Chỉyfcm, átieinh mắeokut dầlaljn sắeokuc lạkbbfi: Mìgyqqnh phảmkmui bátieio thùprcj cho Mộuabhng Chỉyfcm! An Đdcemiềqvlvm, Cốorsx Thiêknuzn Tuấtucln, tấtuclt cảmkmu đmkmuqvlvu phảmkmui chếpucpt chung vớlfhxi Mộuabhng Chỉyfcm!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.