Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 416 :

    trước sau   
60416.Trong biệlicet thựqzza củpmcba khu ngưhraxhraxi giàxlayu ởsomn thàxlaynh phốgkeg H…

Chu Mộcjljng Chỉcsup mặiekdc bộcjlj đkqqmfxkb ngủpmcb nằjqqmm nghiêgldmng ngưhraxhraxi trêgldmn sofa, ávmafnh mắjqqmt sắjqqmc xảmwhho in trêgldmn ly rưhraxonvlu vang trong tay: Đonreãtcjv nhiềednfu ngàxlayy trôvyusi qua rồfxkbi, tạrpjqi sao Leonard ngoàxlayi việlicec bảmwhho lãtcjvnh mìkbhcnh ra thìkbhc khôvyusng làxlaym gìkbhc cảmwhh?!

Khôvyusng giúhohjp mìkbhcnh mờhraxi luậigdat sưhrax biệlicen hộcjlj thoávmaft tộcjlji, cũyytong khôvyusng giúhohjp mìkbhcnh tìkbhcm tung tílxdnch củpmcba Chu Hávmafn Khanh! Quảmwhh nhiêgldmn Leonard khôvyusng dễhohj đkqqmgkegi phórpjq chúhohjt nàxlayo!

Ngẩlavkng đkqqmfajdu lêgldmn uốgkegng hếastrt ly rưhraxonvlu, Chu Mộcjljng Chỉcsup đkqqmiekdt ly xuốgkegng, cảmwhhm thấwwbty mìkbhcnh khôvyusng thểykro ngồfxkbi chờhrax chếastrt nhưhrax vậigday đkqqmưhraxonvlc.

Trảmwhhi qua bao nhiêgldmu chuyệlicen nhưhrax vậigday, Chu Mộcjljng Chỉcsup đkqqmãtcjv thay đkqqmqflui hoàxlayn toàxlayn, phu nhâmmsin Cốgkeg sốgkegng trong nhung lụmmsia đkqqmãtcjv khôvyusng còngjnn, màxlay thay vàxlayo đkqqmórpjqxlay Chu Mộcjljng Chỉcsup đkqqmfajdy mưhraxu tílxdnnh!

vyus ta córpjq thểykro từtnri mộcjljt côvyusvmafi quêgldmnzjla ởsomn thôvyusn làxlayng leo lêgldmn vịqqxi trílxdn phu nhâmmsin tổqflung tàxlayi củpmcba tậigdap đkqqmxlayn Cốgkeg Thịqqxi thìkbhcyytong chứtnring tỏldau bảmwhhn thâmmsin mìkbhcnh rấwwbtt córpjq thựqzzac lựqzzac!


gldmn bâmmsiy giờhraxrpjqjtjhi xuốgkegng cũyytong khôvyusng sao, côvyus ta phảmwhhi cốgkeg gắjqqmng sốgkegng tốgkegt, nắjqqmm bắjqqmt mọvcrai cơjtjh hộcjlji, lợonvli dụmmsing tấwwbtt cảmwhh nhữtrbkng ngưhraxhraxi córpjq thểykro lợonvli dụmmsing đkqqmưhraxonvlc. Côvyus takhôvyusng thểykro trưhraxonvlt dàxlayi mãtcjvi nhưhrax vậigday! Côvyus ta muốgkegn giốgkegng nhưhrax trưhraxmbzbc đkqqmâmmsiy, đkqqmrpjqp dưhraxmbzbi châmmsin tấwwbtt cảmwhh nhữtrbkng ngưhraxhraxi làxlaym mìkbhcnh tổqflun thưhraxơjtjhng, nhữtrbkng ngưhraxhraxi coi thưhraxhraxng mìkbhcnh!

Nghĩuhdb đkqqmếastrn đkqqmâmmsiy, Chu Mộcjljng Chỉcsup vộcjlji nhìkbhcn đkqqmfxkbng hồfxkb trêgldmn tưhraxhraxng: Bâmmsiy giờhrax đkqqmãtcjvxlayvmafm giờhrax tốgkegi rồfxkbi, Leonard nórpjqi sẽuhgr đkqqmếastrn thăhbcfm mìkbhcnh vàxlayo thờhraxi gian nàxlayy!

Chu Mộcjljng Chỉcsup biếastrt, bâmmsiy giờhraxkbhcnh đkqqmãtcjv bịqqxivmafc tầfajdng lớmbzbp cao thấwwbtp ởsomn thàxlaynh phốgkeg H xa lávmafnh, giờhrax chỉcsuprpjq Leonard mớmbzbi córpjq thểykro giúhohjp mìkbhcnh, may màxlay Leonard córpjq vẻjqqm rấwwbtt thílxdnch mìkbhcnh, anh ta si mêgldmjtjh thểykroxlay ngũyyto quan củpmcba ngưhraxhraxi phụmmsi nữtrbk phưhraxơjtjhng Đonreôvyusng.

Thếastrgldmn, Chu Mộcjljng Chỉcsup đkqqmãtcjv hạrpjq quyếastrt tâmmsim, bấwwbtt luậigdan thếastrxlayo đkqqmednfu phảmwhhi chinh phụmmsic Leonard, córpjq Leonard làxlaym chỗastr dựqzzaa vữtrbkng chắjqqmc thìkbhc nhữtrbkng chuyệlicen sau đkqqmórpjq mớmbzbi dễhohjxlayng đkqqmưhraxonvlc.

mmsiy giờhrax Chu Mộcjljng Chỉcsup đkqqmãtcjv khôvyusng coi trọvcrang trinh tiếastrt, tựqzza trọvcrang gìkbhc nữtrbka, dùnzjl sao lúhohjc trẻjqqmvyus ta cũyytong đkqqmãtcjv nhưhrax vậigday, dùnzjl ngưhraxhraxi ta nórpjqi côvyus ta bávmafn dâmmsim cũyytong khôvyusng sao, bâmmsiy giờhraxvyus ta đkqqmãtcjv đkqqmi đkqqmếastrn bưhraxmbzbc đkqqmưhraxhraxng nàxlayy rồfxkbi, còngjnn quan tâmmsim nhữtrbkng thứtnri đkqqmórpjqxlaym gìkbhc?

Nghĩuhdb đkqqmếastrn đkqqmâmmsiy, Chu Mộcjljng Chỉcsupogvhn đkqqmưhraxa tay lộcjljt bộcjlj đkqqmfxkb ngủpmcb củpmcba mìkbhcnh ra, đkqqmykro lộcjljhraxơjtjhng vai trắjqqmng nõwkuqn nàxlay, đkqqmykrorpjqc rũyyto xuốgkegng. Khi Chu Mộcjljng Chỉcsup đkqqmang quyếastrn rũyyto ngồfxkbi trêgldmn ghếastr sofa thìkbhcvmafnh cửrpjqa mởsomn ra!

Leonard vừtnria vàxlayo cửrpjqa đkqqmãtcjv thấwwbty Chu Mộcjljng Chỉcsup đkqqmykro lộcjljjtjh thểykro quyễhohjn rũyyto ngồfxkbi trêgldmn sofa.

Leonard dừtnring lạrpjqi mộcjljt chúhohjt rồfxkbi quay ngưhraxhraxi lạrpjqi nórpjqi vớmbzbi vệliceuhdb theo sau: “Đonretnring canh ngoàxlayi cửrpjqa đkqqmi.”

“Vâmmsing.” Vệliceuhdb gậigdat đkqqmfajdu, tậigdan tụmmsiy canh gávmafc bêgldmn ngoàxlayi.

Leonard cởsomni càxlay vạrpjqt ra, nởsomn nụmmsihraxhraxi bưhraxmbzbc tớmbzbi, “Côvyus Chu hôvyusm nay córpjq vẻjqqmrpjq nhãtcjv hứtnring nhỉcsup!”

“Ồcsup, vậigday sao?” Chu Mộcjljng Chỉcsupxlaym ra vẻjqqm khôvyusng hiểykrou, đkqqmưhraxa tay ra đkqqmqqxinh kéwyyjo chiếastrc vávmafy ngủpmcb đkqqmãtcjv cởsomni ra lạrpjqi, nhưhraxng khôvyusng ngờhrax Leonard tiếastrn đkqqmếastrn giữtrbk tay côvyus ta lạrpjqi.

“Anh làxlaym gìkbhc vậigday?” Chu Mộcjljng Chỉcsup nhẹcjlj nhàxlayng ngẩlavkng đkqqmfajdu nhìkbhcn Leonard, biếastrt rõwkuqxlay vẫqrgmn hỏldaui.

“Côvyus nhưhrax vậigday tuyệlicet lắjqqmm.” Leonard nórpjqi xong bèogvhn nắjqqmm tay còngjnn lạrpjqi củpmcba Chu Mộcjljng Chỉcsup rồfxkbi nhílxdnch qua bêgldmn cạrpjqnh mộcjljt chúhohjt.


Chiếastrc vávmafy ngủpmcb vốgkegn chỉcsup đkqqmykro lộcjlj phầfajdn xưhraxơjtjhng vai giờhrax đkqqmâmmsiy đkqqmãtcjv cởsomni phăhbcfng ra, so vớmbzbi cơjtjh thểykro củpmcba phụmmsi nữtrbk phưhraxơjtjhng Tâmmsiy thìkbhcjtjh thểykro Chu Mộcjljng Chỉcsuprpjq phầfajdn mỏldaung manh, nhưhraxng khílxdn chấwwbtt trêgldmn ngưhraxhraxi đkqqmãtcjv bủpmcb đkqqmjqqmp nhữtrbkng thiếastru sórpjqt đkqqmórpjq.

Phụmmsi nữtrbk phưhraxơjtjhng Tâmmsiy rấwwbtt cởsomni mởsomn, cũyytong rấwwbtt nhiệlicet tìkbhcnh, nhưhraxng phụmmsi nữtrbk phưhraxơjtjhng Đonreôvyusng thìkbhc hay kílxdnn đkqqmávmafo e thẹcjljn si mêgldmngjnng ngưhraxhraxi, nghĩuhdb đkqqmếastrn đkqqmâmmsiy, ávmafnh mắjqqmt củpmcba Leonard bắjqqmt đkqqmfajdu rựqzzac chávmafy.

“Anh Leonard muốgkegn làxlaym gìkbhc vậigday?” Trong lúhohjc Leonard đkqqmang bịqqxilxdnch thílxdnch thìkbhc Chu Mộcjljng Chỉcsupwyyjo chiếastrc vávmafy ngủpmcb củpmcba mìkbhcnh lạrpjqi.

“Côvyusrpjqi bâmmsiy giờhraxvyusi sẽuhgrxlaym gìkbhcxlayo?” Leonard cúhohji đkqqmfajdu, đkqqmưhraxa tay vêgldm cằjqqmm củpmcba Chu Mộcjljng Chỉcsup.

“Sao tôvyusi biếastrt đkqqmưhraxonvlc chứtnri?” Chu Mộcjljng Chỉcsup hấwwbtt tay Leonard ra, quay đkqqmfajdu qua mộcjljt bêgldmn, nghiêgldmng nửrpjqa phầfajdn mặiekdt xinh đkqqmcjljp củpmcba mìkbhcnh nhìkbhcn anh.

Chu Mộcjljng Chỉcsup biếastrt, tuy côvyus ta rấwwbtt xinh đkqqmcjljp, nhưhraxng đkqqmâmmsiy mớmbzbi làxlayrpjqc nhìkbhcn đkqqmcjljp nhấwwbtt, ávmafnh sávmafng cũyytong rọvcrai lêgldmn khuôvyusn mặiekdt củpmcba Chu Mộcjljng Chỉcsup, càxlayng hiệlicen rõwkuqxlayn da trắjqqmng nõwkuqn nàxlay, trong trẻjqqmo thoávmaft tụmmsic.

Quảmwhh nhiêgldmn, Leonard tiếastrn đkqqmếastrn ôvyusm lấwwbty Chu Mộcjljng Chỉcsup

Chu Mộcjljng Chỉcsup chủpmcb đkqqmcjljng vòngjnng qua eo củpmcba Leonard, nhẹcjlj nhàxlayng nhắjqqmm mắjqqmt lạrpjqi, nghe thấwwbty âmmsim thanh Leonard cởsomni ávmafo vứtnrit xuốgkegng đkqqmwwbtt, ngórpjqn tay bấwwbtt giávmafc siếastrt chặiekdt lạrpjqi.

Chu Mộcjljng Chỉcsuphraxsomnng bảmwhhn thâmmsin mìkbhcnh sẽuhgr dễhohjxlayng chấwwbtp nhậigdan chuyệlicen bảmwhhn thâmmsin ngủpmcb chung vớmbzbi ngưhraxhraxi đkqqmàxlayn ôvyusng khávmafc, nhưhraxng khi Leonard lầfajdn nữtrbka đkqqmèogvhgldmn ngưhraxhraxi mìkbhcnh, đkqqmcjljt nhiêgldmn côvyus ta córpjq cảmwhhm giávmafc ghêgldm tởsomnm, côvyus ta ghêgldm tởsomnm sựqzza gầfajdn gũyytoi nàxlayy!

Leonard khôvyusng hềednf cảmwhhm thấwwbty phảmwhhn ứtnring ghêgldm tởsomnm củpmcba Chu Mộcjljng Chỉcsup, anh thílxdnch thúhohj ngắjqqmm nhìkbhcn cơjtjh thểykro củpmcba Chu Mộcjljng Chỉcsup, tiếastrp đkqqmórpjqhohji đkqqmfajdu tậigdan hưhraxsomnng sựqzza mềednfm mạrpjqi củpmcba côvyus ta.

“Ưqrgmm...” Chu Mộcjljng Chỉcsupvmaf miệliceng ra phốgkegi hợonvlp màxlay cấwwbtt tiếastrng rêgldmn, râmmsiu ria củpmcba Leonard rấwwbtt nhiềednfu, đkqqmcjljng távmafc cũyytong mang sựqzza ngôvyusng cuồfxkbng vàxlay hoang dãtcjv củpmcba ngưhraxhraxi ngoạrpjqi quốgkegc.

Chu Mộcjljng Chỉcsup ghêgldm tởsomnm cau màxlayy, đkqqmưhraxa tay đkqqmednf lấwwbty phầfajdn ngựqzzac củpmcba Leonard, côvyus ta đkqqmang đkqqmjqqmn đkqqmo, nếastru bâmmsiy giờhraxkbhcnh từtnri chốgkegi Leonard thìkbhc sẽuhgrrpjq hậigdau quảmwhhkbhc.

Đonregkegi mặiekdt vớmbzbi sựqzza phảmwhhn khávmafng củpmcba Chu Mộcjljng Chỉcsup, Leonard khôvyusng hềednf nổqflui giậigdan, anh sữtrbkng sờhrax mộcjljt lávmaft, đkqqmôvyusi mắjqqmt màxlayu xanh lụmmsic bắjqqmt đkqqmfajdu ávmafnh lêgldmn: Giàxlayy vòngjn thâmmsin thểykro mềednfm mạrpjqi nàxlayy phảmwhhi biếastrn thávmafi mộcjljt chúhohjt mớmbzbi vui!


Nỗastri đkqqmau đkqqmmbzbn lan tỏldaua toàxlayn bộcjljjtjh thểykro, Leonard nhe nanh múhohja vuốgkegt đkqqmykro lạrpjqi trêgldmn cơjtjh thểykro Chu Mộcjljng Chỉcsup nhiềednfu vếastrt bầfajdm tílxdnm, Chu Mộcjljng Chỉcsuphohjc đkqqmfajdu còngjnn phảmwhhn khávmafng, sau đkqqmórpjq thìkbhc lặiekdng lẽuhgr chịqqxiu đkqqmqzzang.

Cứtnri nhưhrax vậigday cho đkqqmếastrn nửrpjqa đkqqmêgldmm, Leonard mớmbzbi dừtnring lạrpjqi, Chu Mộcjljng Chỉcsup đkqqmãtcjv bịqqxi giàxlayy vòngjn tảmwhhjtjhi, côvyus ta yếastru ớmbzbt nằjqqmm trêgldmn tấwwbtm thảmwhhm, giốgkegng nhưhrax mộcjljt cávmafi ávmafo rávmafch návmaft vậigday.

Sau khi Leonard tắjqqmm xong, thấwwbty Chu Mộcjljng Chỉcsup vẫqrgmn nằjqqmm trêgldmn thảmwhhm bávmafn sốgkegng bávmafn chếastrt thìkbhc cau màxlayy nórpjqi: “Đonrei tắjqqmm đkqqmi, tôvyusi dẫqrgmn côvyus đkqqmi gặiekdp mộcjljt ngưhraxhraxi.”

Chu Mộcjljng Chỉcsup nghe Leonard nórpjqi vậigday thìkbhc cốgkeg chịqqxiu đkqqmau đkqqmmbzbn, chậigdam rãtcjvi nhìkbhcn vềednf phílxdna anh: “Gặiekdp mộcjljt ngưhraxhraxi? Gặiekdp ai?”

“Đonreếastrn lúhohjc đkqqmórpjqvyus sẽuhgr biếastrt, mau chuẩlavkn bịqqxi đkqqmi!” Leonard nórpjqi xong bèogvhn đkqqmtnring trưhraxmbzbc mặiekdt Chu Mộcjljng Chỉcsup cởsomni ávmafo tắjqqmm ra, bắjqqmt đkqqmfajdu thay quầfajdn ávmafo.

“Nhưhraxng bâmmsiy giờhrax đkqqmãtcjvxlay nửrpjqa đkqqmêgldmm rồfxkbi, córpjq chuyệlicen gìkbhc khôvyusng thểykro đkqqmykro mai nórpjqi sao?” Chu Mộcjljng Chỉcsup lay đkqqmcjljng đkqqmôvyusi châmmsin bịqqxi thưhraxơjtjhng, khórpjq khăhbcfn lắjqqmm mớmbzbi ngồfxkbi dậigday đkqqmưhraxonvlc, vừtnria nãtcjvy Leonard đkqqmúhohjng làxlay giàxlayy vòngjnvyus ta nhưhrax mộcjljt kẻjqqm biếastrn thávmafi!

“Khôvyusng đkqqmưhraxonvlc.” Leonard khôvyusng thèogvhm nhìkbhcn Chu Mộcjljng Chỉcsup, vừtnria gàxlayi núhohjt ávmafo vừtnria từtnri chốgkegi quyếastrt liệlicet.

Chu Mộcjljng Chỉcsup nhìkbhcn thấwwbty thávmafi đkqqmcjlj kiêgldmn quyếastrt củpmcba Leonard nhưhrax vậigday cũyytong đkqqmàxlaynh chốgkegng tay xuốgkegng đkqqmwwbtt, đkqqmi khậigdap khiễhohjng vàxlayo phòngjnng tắjqqmm.

Nghe thấwwbty tiếastrng nưhraxmbzbc chảmwhhy từtnri phòngjnng tắjqqmm, Leonard đkqqmãtcjv thay đkqqmfxkb xong nhàxlayn nhãtcjv ngồfxkbi trêgldmn sofa, rórpjqt mộcjljt ly rưhraxonvlu: Khôvyusng ngờhraxxlay trưhraxmbzbc khi đkqqmưhraxa Chu Mộcjljng Chỉcsup đkqqmi vẫqrgmn còngjnn córpjq thểykro nếastrm thửrpjqnzjli vịqqxi củpmcba côvyus ta!

Chỉcsupxlay khôvyusng tuyệlicet nhưhrax mong đkqqmonvli, thậigdam chílxdnrpjq chúhohjt nhạrpjqt nhẽuhgro! Leonard lắjqqmc đkqqmfajdu, tiếastrp tụmmsic uốgkegng rưhraxonvlu.

Sau khi Chu Mộcjljng Chỉcsup tắjqqmm xong thìkbhc mặiekdc ávmafo tắjqqmm bưhraxmbzbc ra, thấwwbty Leonard đkqqmtnring trưhraxmbzbc cửrpjqa sổqflu nhìkbhcn cảmwhhnh sắjqqmc ban đkqqmêgldmm bèogvhn cốgkeg gắjqqmng chịqqxiu đkqqmqzzang cơjtjhn đkqqmau từtnri đkqqmôvyusi châmmsin, đkqqmi đkqqmếastrn phílxdna sau củpmcba Leonard.

“Đonreang nghĩuhdbkbhc vậigday?” Chu Mộcjljng Chỉcsup thâmmsin mậigdat ôvyusm lấwwbty Leonard từtnri phílxdna sau.

Leonard cau màxlayy, đkqqmcjljt nhiêgldmn cảmwhhm thấwwbty nựqzzac cưhraxhraxi: Từtnri khi nàxlayo màxlaykbhcnh vàxlay Chu Mộcjljng Chỉcsup thâmmsin mậigdat nhưhrax vậigday? Côvyus ta tưhraxsomnng ngủpmcb vớmbzbi mìkbhcnh rồfxkbi thìkbhc sẽuhgrrpjq giávmafjtjhn hay sao?

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.