Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 366 :

    trước sau   
 “Tốdblgi hôkpdpm đeperótjlk bốdblg uốdblgng say quáhffz! Ai bảychko con vàlubm mẹhffz con giốdblgng nhau nhưoxyo vậmgcey!” Chu Minh Phong đeperztncc áhffzc đeperếiqoqn tậmgcen cùrylzng, khôkpdpng hềhxwx tỏrylz ýmgce áhffzy náhffzy.

 “Chu Minh Phong, ôkpdpng chếiqoqt đeperi!” Đchbrôkpdpi mắvzugt củefbta Chu Mộztncng Chỉmgce đeperrylzlubmn, bỗefbtng chốdblgc mấvtwft đeperi lýmgce tríqbsi, nếiqoqu Chu Minh Phong khôkpdpng xuấvtwft hiệnospn thìjporkpdp ta mãnnkji mãnnkji sẽoxyo chôkpdpn giấvtwfu vếiqoqt thưoxyoơoprpng đeperótjlk.

 Nhưoxyong bâtjlky giờdhib Chu Minh Phong đeperãnnkj xuấvtwft hiệnospn rồoqvmi, lạrvidi còiqoqn khôkpdpng biếiqoqt hốdblgi cảychki muốdblgn pháhffz hạrvidnh phúscvtc củefbta mìjpornh, vậmgcey thìjpor hậmgcen cũmgce thùrylz mớorqri cùrylzng báhffzo vậmgcey!

 Côkpdp ta tuyệnospt đeperdblgi sẽoxyo khôkpdpng mềhxwxm lòiqoqng nhưoxyodiemm xưoxyoa, tuyệnospt đeperdblgi khôkpdpng!

 “Con khôkpdpng biếiqoqt làlubm ngưoxyodhibi tốdblgt sốdblgng khôkpdpng thọkcye, ngưoxyodhibi xấvtwfu thìjpor trưoxyodhibng tồoqvmn sao? Sao bốdblg lạrvidi chếiqoqt nhanh thếiqoq đeperưoxyoppicc?” Chu Minh Phong khôkpdpng hềhxwx quan tâtjlkm màlubmiqoqn cưoxyodhibi rấvtwft dung tụdhibc.

  “Đchbrưoxyoppicc!” Chu Mộztncng Chỉmgceqbsit thởjqretjlku, tứsfwnc giậmgcen đeperếiqoqn cùrylzng cựalqkc nhưoxyong cốdblgjporm néxxsmn lạrvidi vàlubm hỏrylzi, “Ôycehng muốdblgn bao nhiêlubmu?”




 Chu Minh Phong câtjlkn nhắvzugc mộztnct hồoqvmi, sau đeperótjlk nghiếiqoqn rădiemng nótjlki: “Bốdblg cầzcaan mộztnct trădiemm ngàlubmn, con khôkpdpng cótjlk thìjpormgceng phảychki gom cho đeperefbt, nếiqoqu khôkpdpng, bốdblg sẽoxyotjlki cho ngưoxyodhibi ta biếiqoqt bốdblglubm bốdblg củefbta con, đeperyjlx xem sau nàlubmy con còiqoqn cótjlk thểyjlx ngẩqotgng đeperzcaau lêlubmn nhìjporn mặaazzt đeperoqvmng nghiệnospp nữqbsia khôkpdpng!”

 “Hừwfaq.” Chu Mộztncng Chỉmgceoxyodhibi lạrvidnh, mộztnct trădiemm ngàlubmn thôkpdpi màlubm, mộztnct đeperôkpdpi giàlubmy củefbta mìjpornh cũmgceng đeperãnnkjoprpn mộztnct trădiemm ngàlubmn rồoqvmi, “Đchbrưoxyoppicc, tôkpdpi sẽoxyo đeperưoxyoa ôkpdpng mộztnct trădiemm ngàlubmn.”

 Chu Minh Phong khôkpdpng ngờdhib Chu Mộztncng Chỉmgce lạrvidi hàlubmo phótjlkng đeperếiqoqn nhưoxyo vậmgcey, liềhxwxn vui vẻzrod hẳmgcen lêlubmn, vộztnci đeperáhffzp: “Đchbrưoxyoppicc đeperưoxyoppicc! Xem nhưoxyo con biếiqoqt đeperiềhxwxu đeperótjlk! Con đeperpsadnh khi nàlubmo đeperưoxyoa cho bốdblg?”

 “Ba ngàlubmy sau, ôkpdpng đeperppici ởjqre đeperpsada đeperiểyjlxm tôkpdpi báhffzo làlubm đeperưoxyoppicc!” Chu Mộztncng Chỉmgce siếiqoqt chặaazzt đeperiệnospn thoạrvidi trong tay, áhffznh mắvzugt sắvzugc sảychko: Chu Minh Phong, ôkpdpng chếiqoqt chắvzugc rồoqvmi!

 Ba ngàlubmy sau, trong mộztnct côkpdpng viêlubmn hẻzrodo láhffznh ởjqre thàlubmnh phốdblg H…

 Khôkpdpng khíqbsirylzi xuâtjlkn ngàlubmy càlubmng bao trùrylzm, khắvzugp nơoprpi côkpdpng viêlubmn đeperhxwxu làlubm ngưoxyodhibi tảychkn bộztnc, muôkpdpn hoa nởjqre rộztnc, chim chótjlkc bưoxyoơoprpm bưoxyoorqrm bay lưoxyoppicn, vôkpdprylzng rựalqkc rỡefbt.

 Chu Minh Phong mặaazzc chiếiqoqc áhffzo ráhffzch rưoxyoorqri uểyjlx oảychki ngồoqvmi trêlubmn chiếiqoqc ghếiqoqkpdpng cộztncng, ôkpdpng ta nheo nửsmuxa con mắvzugt, úscvtp tờdhibhffzo lêlubmn mặaazzt, khôkpdpng còiqoqn kiêlubmn nhẫeghon đeperppici thêlubmm nữqbsia rồoqvmi.

 “Khốdblgn kiếiqoqp!” Chu Minh Phong vứsfwnt tờdhibhffzo trêlubmn mặaazzt xuốdblgng, sau đeperótjlk đeperrvidp vàlubmi cáhffzi rồoqvmi nhổpxohoxyoorqrc bọkcyet: Con Chu Mộztncng Chỉmgcelubmy cótjlk phảychki làlubm muốdblgn chơoprpi mìjpornh khôkpdpng đeperâtjlky! Bâtjlky giờdhib đeperãnnkjlubmscvtc nàlubmo rồoqvmi, nótjlk vẫeghon chưoxyoa chịpsadu xuấvtwft hiệnospn!

 Ôycehng ta bựalqkc mìjpornh lấvtwfy đeperiệnospn thoạrvidi ra, bấvtwfm sốdblg đeperiệnospn thoạrvidi củefbta Chu Mộztncng Chỉmgce.

 Đchbrzcaau bêlubmn kia tiếiqoqng chuôkpdpng vang lêlubmn, đeperztnct nhiêlubmn Chu Minh Phong nghe thấvtwfy từwfaq phíqbsia sau cũmgceng cótjlk tiếiqoqng chuôkpdpng đeperiệnospn thoạrvidi vang lêlubmn.

 Cuộztncc đeperiệnospn thoạrvidi đeperưoxyoppicc nghe rấvtwft nhanh, Chu Minh Phong bắvzugt đeperzcaau chấvtwft vấvtwfn: “Con chơoprpi bốdblg àlubm! Hay làlubm vẫeghon chưoxyoa gom đeperefbt tiềhxwxn? Bốdblgtjlki cho biếiqoqt nhéxxsm, nếiqoqu con dáhffzm lừwfaqa bốdblg, thìjpor coi chừwfaqng bốdblg đepervtwfy!”

 “Đchbrwfaqng héxxsmt lêlubmn nữqbsia!” Giọkcyeng củefbta Chu Mộztncng Chỉmgceiqoqn bựalqkc mìjpornh hơoprpn Chu Minh Phong, con lạrvidnh lùrylzng nótjlki, “Quay lạrvidi sau nhìjporn đeperi!”

  Chu Minh Phong đeperang cầzcaam đeperiệnospn thoạrvidi sữqbsing sờdhib, vộztnci quay ngưoxyodhibi lạrvidi.




 Lúscvtc nàlubmy, ôkpdpng ta trôkpdpng thấvtwfy mộztnct ngưoxyodhibi phụdhib nữqbsi đepersfwnng đeperótjlk khôkpdpng xa, còiqoqn ădiemn mặaazzc rấvtwft hợppicp thờdhibi đeperang cầzcaam đeperiệnospn thoạrvidi nhìjporn mìjpornh.

 Chu Mộztncng Chỉmgcejpor muốdblgn tạrvido cho Chu Minh Phong thấvtwfy mìjpornh chỉmgcelubm mộztnct ngưoxyodhibi làlubmm côkpdpng ădiemn lưoxyoơoprpng bìjpornh thưoxyodhibng, nêlubmn hôkpdpm nay ădiemn mặaazzc kháhffzlubm giảychkn dịpsad.

 Côkpdp ta cởjqrei hếiqoqt tấvtwft cảychk trang sứsfwnc thưoxyodhibng ngàlubmy trêlubmn ngưoxyodhibi ra, cổpxohlubm tay đeperhxwxu trốdblgng trơoprpn, chỉmgce mặaazzc mộztnct chiếiqoqc áhffzo lôkpdpng màlubmu trắvzugng sữqbsia vàlubm chiếiqoqc áhffzo tay dàlubmi mỏrylzng, phốdblgi vớorqri quầzcaan jean màlubmu nhạrvidt cùrylzng vớorqri đeperôkpdpi ủefbtng màlubmu kem.

 Chu Mộztncng Chỉmgceiqoqn bớorqri tótjlkc đeperkpdpi ngựalqka cho máhffzi tótjlkc đeperãnnkjoxyoefbtng từwfaq rấvtwft lâtjlku, trôkpdpng giảychkn dịpsad hẳmgcen đeperi.

 Đchbryjlx ngưoxyodhibi kháhffzc khôkpdpng nhậmgcen ra mìjpornh, Chu Mộztncng Chỉmgceiqoqn mang khẩqotgu trang vàlubm đepereo kíqbsinh râtjlkm.

 Dùrylz đeperãnnkjhffzch mưoxyodhibi mấvtwfy nădiemm, nhưoxyong Chu Minh Phong vẫeghon nhậmgcen ra đeperótjlklubm Chu Mộztncng Chỉmgce ngay, vìjpor thâtjlkn hìjpornh củefbta Chu Mộztncng Chỉmgce giốdblgng y nhưoxyo mẹhffzkpdp ta vậmgcey.

 “Tiểyjlxu Mộztncng?” Chu Minh Phong đeperztnct nhiêlubmn vui vẻzrod nởjqre nụdhiboxyodhibi vớorqri hàlubmm rădiemng vàlubmng ốdblg, vộztnci hôkpdplubmn, rồoqvmi chạrvidy nhanh tớorqri trưoxyoorqrc mặaazzt Chu Mộztncng Chỉmgce.

 Chu Mộztncng Chỉmgce lậmgcep tứsfwnc lùrylzi lạrvidi: “Ôycehng tráhffznh xa tôkpdpi ra!”

 “Tiềhxwxn đeperâtjlku?” Chu Minh Phong khôkpdpng thèoprpm quan tâtjlkm Chu Mộztncng Chỉmgcelubm vộztnci hỏrylzi.

 Chu Mộztncng Chỉmgce cau màlubmy rồoqvmi néxxsmm mộztnct túscvti xáhffzch qua cho Chu Minh Phong.

 Chu Minh Phong lậmgcep tứsfwnc bổpxoh nhàlubmo vềhxwx phíqbsia túscvti xáhffzch, ôkpdpng ta ôkpdpm túscvti xáhffzch ngồoqvmi chồoqvmm hổpxohm xuốdblgng đepervtwft, mắvzugt sáhffzng rựalqkc mởjqretjlky kéxxsmo túscvti xáhffzch ra.

 Đchbrztnct nhiêlubmn, nhữqbsing tờdhib tiềhxwxn đeperrylz chótjlkt đepermgcep vàlubmo mắvzugt củefbta Chu Minh Phong, Chu Minh Phong sốdblgng trêlubmn đeperdhibi bao nădiemm nay, đeperâtjlky làlubm lầzcaan đeperzcaau tiêlubmn nhìjporn thấvtwfy nhiềhxwxu tiềhxwxn nhưoxyo vậmgcey, cảychkm thấvtwfy sung sưoxyoorqrng chếiqoqt đeperi đeperưoxyoppicc, mởjqre miệnospng ra nhưoxyong khôkpdpng biếiqoqt nótjlki gìjpor nữqbsia.

  “Nếiqoqu ôkpdpng khôkpdpng sợppic ngưoxyodhibi ta nhìjporn thìjpor ôkpdpng cứsfwn tiếiqoqp tụdhibc nhìjporn vàlubmo đeperdblgng tiềhxwxn đeperótjlk đeperi.” Chu Mộztncng Chỉmgce khinh thưoxyodhibng Chu Minh Phong đeperang ngồoqvmi bệnospt dưoxyoorqri đepervtwft.




 Chu Minh Phong bịpsad Chu Mộztncng Chỉmgce nhắvzugc nhởjqre, vộztnci cảychknh giáhffzc nhìjporn xung quanh, may màlubm khôkpdpng ai thấvtwfy ôkpdpng ta cótjlk nhiềhxwxu tiềhxwxn nhưoxyo vậmgcey.

 Chu Minh Phong xáhffzch túscvti xáhffzch đeperzcaay tiềhxwxn, chậmgcem rãnnkji đepersfwnng dậmgcey, nhìjporn qua Chu Mộztncng Chỉmgce, nụdhiboxyodhibi trêlubmn mặaazzt càlubmng lúscvtc càlubmng nham hiểyjlxm: “Tiểyjlxu Mộztncng, giỏrylzi nhỉmgce, nhiềhxwxu tiềhxwxn nhưoxyo vậmgcey màlubmtjlki cótjlklubmtjlk rồoqvmi, bốdblg thấvtwfy mìjpornh xin hơoprpi íqbsit.”

 Chu Mộztncng Chỉmgce lậmgcep tứsfwnc nheo mắvzugt sau cặaazzp kíqbsinh râtjlkm: Côkpdp ta biếiqoqt, loạrvidi ngưoxyodhibi nhưoxyo Chu Minh Phong tuyệnospt đeperdblgi sẽoxyo khôkpdpng buôkpdpng tha cho côkpdp ta, mộztnct khi bịpsad ôkpdpng ta vâtjlky lấvtwfy thìjpor phảychki giếiqoqt ôkpdpng ta mớorqri cótjlk thểyjlx thoáhffzt đeperưoxyoppicc!

 “Ývtwf củefbta ôkpdpng làlubm, ôkpdpng hốdblgi hậmgcen rồoqvmi sao?” Chu Mộztncng Chỉmgce giảychk vờdhib sợppicnnkji, “Ôycehng nótjlki rồoqvmi, ôkpdpng cótjlk tiềhxwxn thìjpor sẽoxyoscvtt khỏrylzi đeperâtjlky màlubm!”

 “Ătcrdn cơoprpm rồoqvmi cũmgceng cótjlk thểyjlx ădiemn nữqbsia, lờdhibi nótjlki chẳmgceng mấvtwft tiềhxwxn mua sao khôkpdpng thểyjlx nuốdblgt lờdhibi chứsfwn?” Chu Minh Phong bưoxyoorqrc tớorqri trưoxyoorqrc, nótjlki vớorqri áhffznh nhìjporn tham lam, “Tiểyjlxu Mộztncng, tốdblgt xấvtwfu gìjpor bốdblgmgceng làlubm bốdblg củefbta con, mộztnct trădiemm ngàlubmn nàlubmy, con cũmgceng kiếiqoqm lạrvidi nhanh màlubm, đeperúscvtng khôkpdpng?”

 “Tôkpdpi cho thêlubmm ôkpdpng mộztnct chiếiqoqc xe!” Chu Mộztncng Chỉmgcetjlki xong rồoqvmi nhanh chótjlkng lấvtwfy mộztnct chiếiqoqc chìjpora khótjlka ra, vứsfwnt cho Chu Minh Phong, “Xe đepermgceu ởjqrennkji xe ngoàlubmi côkpdpng viêlubmn, ôkpdpng tớorqri đeperótjlkhffzi đeperi rồoqvmi xin ôkpdpng đeperwfaqng làlubmm phiềhxwxn tôkpdpi nữqbsia!”

 “Ôycehi chao, Tiểyjlxu Mộztncng nhàlubm chúscvtng ta thậmgcet giàlubmu cótjlk!” Chu Minh Phong cầzcaam chìjpora khótjlka xe rồoqvmi nhìjporn vềhxwx phíqbsia Chu Mộztncng Chỉmgce vẫeghon đeperang run cầzcaam cậmgcep rồoqvmi cưoxyodhibi nótjlki, “Đchbrưoxyoppicc rồoqvmi, bốdblg khôkpdpng dọkcyea con nữqbsia, bốdblg đeperi đeperâtjlky!”

 Dùrylz sao cũmgceng đeperãnnkj biếiqoqt cáhffzch thứsfwnc liêlubmn lạrvidc vớorqri Chu Mộztncng Chỉmgce rồoqvmi, đeperppici sau khi xàlubmi hếiqoqt tiềhxwxn rồoqvmi lạrvidi đeperếiqoqn tìjporm nótjlkmgceng khôkpdpng sao, bâtjlky giờdhib phảychki éxxsmp nótjlk thôkpdpi. Nghĩoqvm đeperếiqoqn đeperâtjlky, Chu Minh Phong cầzcaam tiềhxwxn vàlubm chìjpora khótjlka xe rờdhibi khỏrylzi.

 Chu Mộztncng Chỉmgce thấvtwfy Chu Minh Phong đeperãnnkj đeperi xa thìjporoxyodhibi lạrvidnh mộztnct cáhffzi, sau đeperótjlk cẩqotgn thậmgcen đeperi theo sau.

 Chu Minh Phong đeperi đeperếiqoqn chỗefbt đepermgceu xa ngoàlubmi côkpdpng viêlubmn khôkpdpng xa, tìjporm vịpsad tríqbsi xe qua chìjpora khótjlka, ôkpdpng ta vôkpdprylzng thíqbsich thúscvt ngắvzugm nhìjporn chiếiqoqc xe rồoqvmi ngâtjlkn nga mộztnct đeperiệnospu nhạrvidc ngồoqvmi vàlubmo trong.

 Chu Minh Phong láhffzi xe ven theo con đeperưoxyodhibng lúscvtc nãnnkjy đeperi đeperếiqoqn đeperâtjlky.

 Chu Mộztncng Chỉmgce đepersfwnng từwfaq xa thấvtwfy Chu Minh Phong đeperãnnkjhffzi xe rờdhibi khỏrylzi thìjpor gọkcyei mộztnct chiếiqoqc xe taxi đeperi theo sau: Chắvzugc làlubm Chu Minh Phong vẫeghon khôkpdpng biếiqoqt, chiếiqoqc xe ôkpdpng ta đeperang láhffzi đeperãnnkj bịpsadjpornh giởjqre tròiqoq rồoqvmi! Mìjpornh phảychki tậmgcen mắvzugt thấvtwfy Chu Minh Phong thìjpor mớorqri yêlubmn tâtjlkm!

 Chu Minh Phong khôkpdpng hềhxwx hay biếiqoqt vừwfaqa láhffzi xe vừwfaqa nhìjporn túscvti tiềhxwxn bêlubmn tay láhffzi phụdhib, trong lòiqoqng sung sưoxyoorqrng: Dễlsnalubmng cótjlk mộztnct mótjlkn tiềhxwxn lớorqrn nhưoxyo vậmgcey, nhữqbsing ngàlubmy tháhffzng sau nàlubmy củefbta mìjpornh khôkpdpng phảychki rầzcaau nữqbsia rồoqvmi!

 Ôycehng ta cứsfwn ngồoqvmi tưoxyojqreng tưoxyoppicng nhữqbsing ngàlubmy tháhffzng sau nàlubmy củefbta mìjpornh. Khi láhffzi xe đeperếiqoqn sưoxyodhibn dốdblgc phíqbsia trưoxyoorqrc, Chu Minh Phong ra sứsfwnc đeperrvidp ga, xe phótjlkng lêlubmn dốdblgc nhưoxyo mộztnct cơoprpn giótjlk.

 Tiếiqoqp đeperótjlk, xe bắvzugt đeperzcaau xuốdblgng dốdblgc, Chu Minh Phong bìjpornh tĩoqvmnh đeperrvidp phanh.

 Tuy nhiêlubmn xe khôkpdpng hềhxwx giảychkm tốdblgc màlubmlubmng đeperi càlubmng nhanh, càlubmng đeperi càlubmng nhanh!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.