Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 359 :

    trước sau   
 Thởdawz ra mộbxsxt hơfvqxi thậaqvvt dàjvudi, Chu Mộbxsxng Chỉpxer thay mộbxsxt chiếynmac ásjivo ngủnnjq xinh đapvebshlp, đapveásjivnh rătzibng rửxbuda mặptrxt lạcypai lầpzfen nữjfuua vàjvud trang đapveiểzmgbm nhẹbshl cho mìaqvvnh.

 Nhìaqvvn mìaqvvnh trong gưpzfeơfvqxng, lôjnbjng màjvudy đapveaqvvm, mắsffst long lanh, lúnuaac cưpzfeflhhi khi khóptrxc đapverghdu rấjvudt quyếynman rũbfun. Chu Mộbxsxng Chỉpxer mỉpxerm cưpzfeflhhi, tựiviy tin đapveewwwng dậaqvvy vàjvudpzfecofuc ra khỏvklri phòvqpnng ngủnnjq.

 Đlvbli đapveếynman tầpzfeng mộbxsxt, chịynmajnbj đapveang làjvudm việkgjwc rồaqvvi. Chịynma thấjvudy Chu Mộbxsxng Chỉpxer đapvei xuốdawzng nêpegnn vộbxsxi vàjvudng nóptrxi: “Thưpzfea mợfixl, mợfixl dậaqvvy rồaqvvi? Mợfixl muốdawzn ătzibn sásjivng bằbiming móptrxn gìaqvvcypa?”

 “Thiêpegnn Tuấjvudn đapveâigfhu? Anh ấjvudy dậaqvvy chưpzfea?”

 “Cậaqvvu Cốdawz đapveãnjmb đapveưpzfefixlc trợfixljnbj Cao đapveếynman đapveóptrxn đapvei khi trờflhhi còvqpnn chưpzfea sásjivng, ngay cảdxjw bữjfuua sásjivng cũbfunng khôjnbjng ătzibn. Còvqpnn nữjfuua...” Chịynmajnbjptrxi đapveếynman đapveâigfhy thìaqvv khôjnbjng nóptrxi tiếynmap nữjfuua.

  “Còvqpnn gìaqvv nữjfuua?” Chu Mộbxsxng Chỉpxer liếynmac chịynmajnbj mộbxsxt cásjivi.




 “Còvqpnn… hìaqvvnh nhưpzfe cậaqvvu Cốdawz suốdawzt đapveêpegnm khôjnbjng nghỉpxer ngơfvqxi, trôjnbjng rấjvudt tiềrghdu tụvqpny. Tôjnbji chưpzfea bao giờflhh thấjvudy cậaqvvu nhưpzfe vậaqvvy, trưpzfecofuc đapveaqvvy cậaqvvu ấjvudy luôjnbjn đapvepzfey sứewwwc sốdawzng màjvud.”

 Đlvblôjnbji mắsffst củnnjqa Chu Mộbxsxng Chỉpxer tốdawzi sầpzfem lạcypai: Chắsffsc Thiêpegnn Tuấjvudn vìaqvv chuyệkgjwn củnnjqa anh họaqvv mớcofui trởdawzpegnn nhưpzfe vậaqvvy! Do đapveóptrx, cầpzfen phảdxjwi tốdawzng cổjfuu anh họaqvv đapvei! Phảdxjwi ngay lậaqvvp tứewwwc làjvudm đapveiềrghdu đapveóptrx!

 Nghĩfvqx vậaqvvy, Chu Mộbxsxng Chỉpxer liềrghdn nóptrxi vớcofui chịynmajnbj: “Tốdawzi qua nhờflhh chịynma qua chătzibm sóptrxc anh họaqvv củnnjqa tôjnbji, anh ấjvudy thếynmajvudo rồaqvvi?”

 “Cậaqvvu Chu đapveãnjmbjnbjn gầpzfen cảdxjw đapveêpegnm, sau đapveóptrx mớcofui đapveruzjfvqxn mộbxsxt chúnuaat, chắsffsc bâigfhy giờflhh vẫnnjqn đapveang ngủnnjq.”

 “Ừjnbjm. Chịynma đapvei chuẩpzfen bịynma cho anh họaqvv củnnjqa tôjnbji mộbxsxt bữjfuua sásjivng đapveơfvqxn giảdxjwn, tôjnbji sẽqajv đapveem đapveếynman cho anh ấjvudy.”

 “Vâigfhng.”

 Chẳxsgyng mấjvudy chốdawzc, Chu Mộbxsxng Chỉpxer đapveãnjmb đapveíxrxhch thâigfhn bưpzfeng bữjfuua sásjivng đapveếynman trưpzfecofuc cửxbuda nhàjvud Chu Hásjivn Khanh.

 Mùtzibi rưpzfefixlu đapveêpegnm qua dưpzfeflhhng nhưpzfe vẫnnjqn chưpzfea bay hếynmat. Lúnuaac đapvepzfey cửxbuda ra, Chu Mộbxsxng Chỉpxerbfunng phảdxjwi cau màjvudy lạcypai.

 Nghĩfvqx đapveếynman việkgjwc tiếynmap theo sẽqajvjvudm, Chu Mộbxsxng Chỉpxer liềrghdn nặptrxn ra mộbxsxt nụvqpnpzfeflhhi, vừxbuda đapveóptrxng cửxbuda lạcypai vừxbuda héyreht lêpegnn theo hưpzfecofung phòvqpnng ngủnnjq: “Anh họaqvv, anh dậaqvvy chưpzfea? Em đapveem bữjfuua sásjivng đapveếynman cho anh đapveâigfhy.”

 Chu Hásjivn Khanh đapveang ngủnnjqfvqxjvudng nghe thấjvudy giọaqvvng củnnjqa Chu Mộbxsxng Chỉpxerpegnn cốdawz gắsffsng mởdawz mắsffst ra. Anh ta xoa xoa cásjivi trásjivn đapveang đapvecofun nhưpzfenuaaa bổjfuu củnnjqa mìaqvvnh, rồaqvvi mớcofui nóptrxi vớcofui giọaqvvng khàjvudn khàjvudn: “Mộbxsxng Chỉpxer…”

 Chu Mộbxsxng Chỉpxer đapvepzfey cửxbuda phòvqpnng ngủnnjq củnnjqa Chu Hásjivn Khanh ra, thấjvudy anh ta đapveang cốdawz ngồaqvvi dậaqvvy khỏvklri giưpzfeflhhng. Côjnbj ta vộbxsxi đapveptrxt bữjfuua sásjivng lêpegnn cásjivi bàjvudn cạcypanh nóptrx, rồaqvvi đapveruzj Chu Hásjivn Khanh ngồaqvvi thẳxsgyng dậaqvvy.

 Nắsffsm đapveôjnbji bàjvudn tay mềrghdm mạcypai củnnjqa Chu Mộbxsxng Chỉpxer, tâigfhm trạcypang củnnjqa Chu Hásjivn Khanh đapveãnjmb tốdawzt lêpegnn nhiềrghdu, cásjivi đapvepzfeu vốdawzn đapveau nhưpzfenuaaa bổjfuu đapveãnjmb khôjnbjng còvqpnn đapveau nhiềrghdu nữjfuua: “Mộbxsxng Chỉpxer, sao em lạcypai đapveếynman đapveâigfhy?”

  “Tốdawzi qua anh say bíxrxh tỉpxer, em thấjvudy lo, nêpegnn sásjivng nay đapveếynman thătzibm anh.” Chu Mộbxsxng Chỉpxer quan tâigfhm vàjvud mỉpxerm cưpzfeflhhi. “Anh nhìaqvvn nàjvudy, em còvqpnn chuẩpzfen bịynma sẵjnbjn bữjfuua sásjivng cho anh nữjfuua.”




 “Cásjivm ơfvqxn em.” Chu Hásjivn Khanh cảdxjwm đapvebxsxng gậaqvvt đapvepzfeu vớcofui Chu Mộbxsxng Chỉpxer: Chu Mộbxsxng Chỉpxer đapvedawzi vớcofui anh ta nhưpzfe thếynma thìaqvv tấjvudt cảdxjw nhữjfuung việkgjwc màjvud anh ta đapveãnjmbjvudm trong nhữjfuung nătzibm qua đapverghdu rấjvudt đapveásjivng.

 “Đlvblxbudng khásjivch sásjivo vớcofui em nhưpzfe thếynma.” Chu Mộbxsxng Chỉpxer lắsffsc đapvepzfeu: “Anh ătzibn sásjivng trưpzfecofuc đapvei. Ăcofun xong, em cóptrx chuyệkgjwn muốdawzn nóptrxi vớcofui anh.”

 Chu Mộbxsxng Chỉpxerptrxi rồaqvvi bêpegn bữjfuua sásjivng đapveếynman trưpzfecofuc mặptrxt Chu Hásjivn Khanh.

 Lúnuaac nàjvudy Chu Hásjivn Khanh mớcofui phásjivt hiệkgjwn ra rằbiming Chu Mộbxsxng Chỉpxerptrxaqvv đapveóptrx sai sai. Anh ta nhậaqvvn lấjvudy bữjfuua sásjivng từxbud tay Chu Mộbxsxng Chỉpxer, nhưpzfeng lạcypai đapveptrxt trởdawz lạcypai trêpegnn cásjivi bàjvudn cạcypanh giưpzfeflhhng: “Anh chưpzfea đapveóptrxi lắsffsm. Mộbxsxng Chỉpxer àjvud, nếynmau em cóptrx chuyệkgjwn gìaqvv thìaqvv cứewwwptrxi thẳxsgyng vớcofui anh đapvei.”

 “Anh ătzibn sásjivng trưpzfecofuc đapvei đapveãnjmb.” Chu Mộbxsxng Chỉpxer nghĩfvqx rằbiming, nếynmau Chu Hásjivn Khanh nghe thấjvudy nhữjfuung lờflhhi mìaqvvnh nóptrxi, anh ta chắsffsc chắsffsn sẽqajv khôjnbjng ătzibn nổjfuui. Mìaqvvnh cũbfunng chỉpxer muốdawzn tốdawzt cho anh ta thôjnbji.

 “Khôjnbjng cầpzfen đapveâigfhu, em nóptrxi trưpzfecofuc đapvei.” Chu Hásjivn Khanh lắsffsc đapvepzfeu vớcofui vẻvlpz kiêpegnn quyếynmat. Anh ta nhìaqvvn vàjvudo bộbxsx dạcypang củnnjqa Chu Mộbxsxng Chỉpxer, liềrghdn biếynmat rằbiming nhữjfuung gìaqvvjnbj ta sắsffsp nóptrxi nhấjvudt đapveynmanh làjvud chuyệkgjwn lớcofun.

 Chu Mộbxsxng Chỉpxer thấjvudy Chu Hásjivn Khanh khătzibng khătzibng nhưpzfe vậaqvvy, cũbfunng đapveàjvudnh gậaqvvt đapvepzfeu. Nhữjfuung gìaqvvjnbj ta nêpegnn làjvudm cũbfunng đapveãnjmbjvudm rồaqvvi, Chu Hásjivn Khanh lạcypai lựiviya chọaqvvn nhưpzfe thếynma, côjnbj ta cũbfunng khôjnbjng còvqpnn cásjivch nàjvudo khásjivc.

 Chu Mộbxsxng Chỉpxer do dựiviya mộbxsxt lúnuaac rồaqvvi nhìaqvvn vàjvudo Chu Hásjivn Khanh, nóptrxi rấjvudt nghiêpegnm túnuaac: “Anh họaqvv, anh đapveếynman xin Thiêpegnn Tuấjvudn từxbud chứewwwc, sau đapveóptrx rờflhhi khỏvklri đapveâigfhy đapvei. Vềrghd quêpegn hoặptrxc đapvei đapveếynman mộbxsxt thàjvudnh phốdawz khásjivc, đapverghdu đapveưpzfefixlc.”

 “…” Chu Hásjivn Khanh nhấjvudt thờflhhi khôjnbjng phảdxjwn ứewwwng lạcypai đapveưpzfefixlc, đapvepzfeu óptrxc chớcofup mắsffst bỗjqmzng trốdawzng rỗjqmzng nhưpzfe mộbxsxt tờflhh giấjvudy, bêpegnn tai toàjvudn tiếynmang oong oong. Chu Hásjivn Khanh nhúnuaac nhíxrxhch cổjfuu họaqvvng củnnjqa mìaqvvnh mộbxsxt cásjivch khóptrx khătzibn, giọaqvvng nóptrxi còvqpnn khàjvudn hơfvqxn so vớcofui khi anh ta vừxbuda thứewwwc dậaqvvy. “Em nóptrxi gìaqvv?”

 “Em nóptrxi, anh hãnjmby rờflhhi khỏvklri đapveâigfhy đapvei, sau nàjvudy chúnuaang ta đapvexbudng gặptrxp nhau nữjfuua.” Chu Mộbxsxng Chỉpxer khôjnbjng cóptrx biểzmgbu hiệkgjwn gìaqvv trêpegnn khuôjnbjn mặptrxt. Thàjvudnh thậaqvvt màjvudptrxi, trong lòvqpnng côjnbj ta vẫnnjqn cóptrx mộbxsxt chúnuaat ásjivy násjivy. Vìaqvv suy cho cùtzibng, trong nhữjfuung nătzibm qua, Chu Hásjivn Khanh đapveúnuaang làjvud đapveãnjmb hy sinh rấjvudt nhiềrghdu cho côjnbj ta.

 Nhưpzfeng, sựiviy hy sinh vàjvud cốdawz gắsffsng củnnjqa Chu Hásjivn Khanh, so vớcofui vịynma tríxrxh phu nhâigfhn tậaqvvp đapvejvudn Cốdawz Thịynma củnnjqa mìaqvvnh, sao cóptrx thểzmgb đapveásjivnh đapveaqvvng vớcofui nhau đapveưpzfefixlc?

 Ngay cảdxjw khi phảdxjwi hy sinh mưpzfeflhhi têpegnn Chu Hásjivn Khanh đapvezmgb đapvejfuui lấjvudy vịynma tríxrxh phu nhâigfhn tổjfuung tàjvudi tậaqvvp đapvejvudn Cốdawz Thịynma, Chu Mộbxsxng Chỉpxerbfunng sẽqajv đapveaqvvng ýjnbjjvud khôjnbjng chúnuaat ngầpzfen ngạcypai.

  Chỉpxerjvud, sau nàjvudy khi Chu Hásjivn Khanh khôjnbjng còvqpnn bêpegnn cạcypanh nữjfuua, cóptrx rấjvudt nhiềrghdu việkgjwc màjvudjnbj ta phảdxjwi đapveíxrxhch thâigfhn ra tay.




 Nghĩfvqx đapveếynman đapveâigfhy, trêpegnn mặptrxt Chu Mộbxsxng Chỉpxer cuốdawzi cùtzibng cũbfunng lộbxsx ra mộbxsxt chúnuaat khôjnbjng đapveàjvudnh lòvqpnng. Côjnbj ta chủnnjq đapvebxsxng nắsffsm lấjvudy bàjvudn tay đapveãnjmb cứewwwng đapveflhh củnnjqa Chu Hásjivn Khanh: “Hásjivn Khanh àjvud, thựiviyc ra em cũbfunng khôjnbjng muốdawzn làjvudm thếynma, nhưpzfeng em khôjnbjng còvqpnn cásjivch nàjvudo khásjivc.”

 “Tạcypai sao…” Lồaqvvng ngựiviyc củnnjqa Chu Hásjivn Khanh đapveang rấjvudt đapveau, anh ta ngưpzfecofuc lêpegnn nhìaqvvn khuôjnbjn mặptrxt xinh đapvebshlp củnnjqa Chu Mộbxsxng Chỉpxerjvud hỏvklri: “Tạcypai sao lạcypai đapveuổjfuui anh đapvei?”

 Anh khôjnbjng cảdxjwn trởdawzaqvvnh cảdxjwm giữjfuua côjnbjjvud Cốdawz Thiêpegnn Tuấjvudn, cũbfunng khôjnbjng làjvudm gìaqvv sai. Anh chỉpxer siêpegnng nătzibng cầpzfen mẫnnjqn vàjvud luôjnbjn sẵjnbjn lòvqpnng làjvudm mộbxsxt cásjivi bóptrxng, đapvei theo vàjvud bảdxjwo vệkgjwpegnn cạcypanh côjnbj!

 Mộbxsxng Chỉpxer khôjnbjng cóptrxjnbj do đapvezmgbjvudm đapveiềrghdu đapveóptrx!

 Phòvqpnng tuyếynman tâigfhm lýjnbj củnnjqa Chu Hásjivn Khanh đapveãnjmb sụvqpnp đapvejfuu trong nhásjivy mắsffst, anh ta đapveau lòvqpnng đapveếynman mứewwwc quêpegnn cảdxjw thởdawz: Hay Mộbxsxng Chỉpxer đapveãnjmb chásjivn ghéyreht mìaqvvnh rồaqvvi? Hoàjvudn toàjvudn khôjnbjng cầpzfen mìaqvvnh bảdxjwo vệkgjw nữjfuua? Lẽqajvjvudo ngay cảdxjwpzfesjivch ởdawzpegnn cạcypanh đapvezmgb bảdxjwo vệkgjw Mộbxsxng Chỉpxer, mìaqvvnh cũbfunng khôjnbjng cóptrx?

 “Hásjivn Khanh àjvud, em thựiviyc sựiviy khôjnbjng muốdawzn làjvudm vậaqvvy.” Khóptrxe mắsffst Chu Mộbxsxng Chỉpxer đapvevklrpegnn đapvepzfey vẻvlpz khóptrx xửxbud. “Nhưpzfeng anh khôjnbjng thểzmgbdawz lạcypai đapveâigfhy nữjfuua, Thiêpegnn Tuấjvudn đapveãnjmb biếynmat chuyệkgjwn anh thíxrxhch em rồaqvvi!”

 “Em nóptrxi sao?” Chu Hásjivn Khanh đapveang trêpegnn bờflhh vựiviyc sụvqpnp đapvejfuu nhấjvudt thờflhhi khôjnbjng thểzmgb hiểzmgbu đapveưpzfefixlc lờflhhi Chu Mộbxsxng Chỉpxerptrxi.

 “Tốdawzi qua anh uốdawzng say, chíxrxhnh Thiêpegnn Tuấjvudn đapveãnjmb đapveưpzfea anh vềrghd đapveâigfhy. Trêpegnn đapveưpzfeflhhng vềrghd, anh cứewww gọaqvvi têpegnn em mãnjmbi, còvqpnn nóptrxi sẽqajvdawzpegnn em đapveếynman hếynmat đapveflhhi, bảdxjwo vệkgjw cho em.” Nưpzfecofuc mắsffst đapveãnjmbfvqxi ra khỏvklri mắsffst Chu Mộbxsxng Chỉpxer. “Nhữjfuung lờflhhi anh nóptrxi đapverghdu bịynma Thiêpegnn Tuấjvudn vàjvud Cao Lỗjqmzi nghe thấjvudy rồaqvvi! Hôjnbjm qua khi Thiêpegnn Tuấjvudn vềrghd đapveếynman nhàjvud, anh ấjvudy liềrghdn cảdxjwm thấjvudy khôjnbjng vui. Em phảdxjwi gặptrxng hỏvklri mãnjmbi, anh ấjvudy mớcofui nóptrxi cho em biếynmat nhữjfuung đapveiềrghdu đapveóptrx.”

 “……” Chu Hásjivn Khanh bỗjqmzng ngâigfhy ngưpzfeflhhi ra tạcypai chỗjqmz, khôjnbjng biếynmat phảdxjwi nghĩfvqxaqvv. Mộbxsxng Chỉpxer đapveuổjfuui anh ta đapvei khôjnbjng phảdxjwi vìaqvv khôjnbjng cầpzfen anh ta nữjfuua, màjvud chỉpxeraqvv anh ta đapveãnjmbptrxi sai lờflhhi.

 Nhưpzfeng trưpzfecofuc giờflhhaqvvnh uốdawzng ngàjvudn ly cũbfunng khôjnbjng say, dùtzib say cũbfunng chưpzfea bao giờflhhptrxi bậaqvvy, chỉpxer ngủnnjq thôjnbji. Tạcypai sao đapveêpegnm qua lạcypai say bíxrxh tỉpxer, còvqpnn nóptrxi ra nhữjfuung lờflhhi đapveóptrx?

 “Làjvud Cốdawz Thiêpegnn Tuấjvudn kêpegnu em đapveuổjfuui anh đapvei sao?”

 “Khôjnbjng phảdxjwi!” Chu Mộbxsxng Chỉpxer vộbxsxi vàjvudng lắsffsc đapvepzfeu. “Thiêpegnn Tuấjvudn nóptrxi anh ấjvudy rấjvudt tin tưpzfedawzng em, nêpegnn khi nghe anh nóptrxi nhữjfuung lờflhhi đapveóptrx, anh ấjvudy đapveãnjmbptrxi cho em biếynmat chuyệkgjwn luôjnbjn. Nếynmau Thiêpegnn Tuấjvudn khôjnbjng tin tưpzfedawzng em, anh ấjvudy nhấjvudt đapveynmanh sẽqajv đapvezmgb trong lòvqpnng, rồaqvvi cho ngưpzfeflhhi âigfhm thầpzfem đapveiềrghdu tra. Đlvblếynman lúnuaac đapveóptrx, hai chúnuaang ta chắsffsc chắsffsn sẽqajv khôjnbjng bao giờflhh ngóptrxc đapvepzfeu lêpegnn đapveưpzfefixlc nữjfuua!”

 Nóptrxi đapveếynman đapveâigfhy, Chu Mộbxsxng Chỉpxer khôjnbjng thểzmgb khôjnbjng sợfixl: “Cũbfunng may, bốdawzn nătzibm nay, Thiêpegnn Tuấjvudn vẫnnjqn luôjnbjn tin tưpzfedawzng em.”

 Nghe thấjvudy lờflhhi phâigfhn tíxrxhch củnnjqa Chu Mộbxsxng Chỉpxer, Chu Hásjivn Khanh bịynmajnbj ta tặptrxng cho mộbxsxt cúnuaa sốdawzc đapveếynman mứewwwc khôjnbjng thểzmgb suy nghĩfvqx đapveưpzfefixlc chỉpxer biếynmat thởdawzjvudi: Nếynmau đapveúnuaang làjvud vậaqvvy, chứewwwng tỏvklr Thiêpegnn Tuấjvudn thựiviyc sựiviy rấjvudt tin tưpzfedawzng Mộbxsxng Chỉpxer.

 Vềrghd phầpzfen mộbxsxt ngưpzfeflhhi luôjnbjn an phậaqvvn nhưpzfeaqvvnh lạcypai nóptrxi ra nhữjfuung lờflhhi đapveóptrx, Chu Hásjivn Khanh nghĩfvqx rằbiming, cóptrx lẽqajvjvud do Cốdawz Thiêpegnn Tuấjvudn đapvebxsxt nhiêpegnn triệkgjwu tậaqvvp cuộbxsxc họaqvvp hộbxsxi đapveaqvvng quảdxjwn trịynma, làjvudm anh ta suy nghĩfvqx nhiềrghdu nêpegnn mớcofui xảdxjwy ra.

 Anh ta thựiviyc sựiviy đapveãnjmb lặptrxp đapvei lặptrxp lạcypai nhữjfuung lờflhhi đapveóptrx rấjvudt nhiềrghdu lầpzfen trong lòvqpnng mìaqvvnh, vậaqvvy màjvud đapveãnjmb thốdawzt ra trong tìaqvvnh trạcypang say xỉpxern, rồaqvvi còvqpnn bịynma Cốdawz Thiêpegnn Tuấjvudn nghe thấjvudy, đapveiềrghdu đapveóptrxbfunng rấjvudt cóptrx thểzmgb.

 “Mộbxsxng Chỉpxer, anh xin lỗjqmzi vìaqvv đapveãnjmbjvudm em khóptrx xửxbud.” Chu Hásjivn Khanh vuốdawzt ve đapveôjnbji másjiv mềrghdm mạcypai củnnjqa Chu Mộbxsxng Chỉpxer vớcofui đapvepzfey yêpegnu thưpzfeơfvqxng.

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.