Vợ Cũ Quay Lại: Tổng Tài Biết Sai

Chương 336 :

    trước sau   
“Chu Mộfsvwng Chỉvtkc, đgdscâyqwdy làiytriytri liệlyqmu màiytrtuqr cầdimtn chỉvtkcnh sửhrava, chẳitygng qua do mấbglmy ngàiytry trưoymgzxcyc côtuqr xin nghỉvtkculhvn tôtuqri tạghrpm thờxljzi nhậeompn giúajzjp, bâyqwdy giờxljztuqr vềjslj rồcpipi thìkrfmtuqr tựdxqdiytrm đgdsci.” An Đyexliềjsljm nózbqhi bằtdegng giọbglmng rấbglmt lạghrpnh nhạghrpt.

“Àfzln.” Chu Mộfsvwng Chỉvtkc uểfsvw oảvvani gậeompt đgdscdimtu, “Nếiytru côtuqr đgdscãjuds nhậeompn giúajzjp tôtuqri thìkrfm hay làiytr tiếiytrp tụxuyjc giúajzjp tôtuqri làiytrm cho xong đgdsci.”

wbmm sao An Đyexliềjsljm cũxljzng biếiytrt mìkrfmnh làiytr phu nhâyqwdn tổihrbng tàiytri tậeompp đgdsciytrn Cốfsvw Thịccox, giờxljzkrfmnh cho côtuqr ta cơzauz hộfsvwi đgdscưoymgdxqdc nịccoxnh hózbqht, côtuqr ta phảvvani vui mớzxcyi phảvvani chứpzfa, Chu Mộfsvwng Chỉvtkc khinh miệlyqmt nghĩkrfm nhưoymg vậeompy.

An Đyexliềjsljm đgdscpzfang bêulhvn cạghrpnh Chu Mộfsvwng Chỉvtkc, cúajzji đgdscdimtu nhìkrfmn Chu Mộfsvwng Chỉvtkc đgdscang ngồcpipi ngảvvan ngưoymgxljzi trêulhvn ghếiytr, đgdscfsvwt nhiêulhvn cảvvanm thấbglmy sao màiytr mắojrvt nhìkrfmn cáqlkmi đgdscitygp củxuyja Cốfsvw Thiêulhvn Tuấbglmn lạghrpi tệlyqm nhưoymg vậeompy, đgdscãjudskrfm mộfsvwt ngưoymgxljzi phụxuyj nữztcx thếiytriytry màiytr suốfsvwt bốfsvwn năcdzpm ròulhvng dốfsvwc hếiytrt tâyqwdm huyếiytrt cho côtuqr ta sao?

An Đyexliềjsljm khôtuqrng kìkrfmm đgdscưoymgdxqdc cưoymgxljzi khẩulhvy mộfsvwt cáqlkmi, rồcpipi khôtuqrng nózbqhi gìkrfmiytr cầdimtm tờxljziytri liệlyqmu đgdsckxamt xuốfsvwng bàiytrn Chu Mộfsvwng Chỉvtkc rồcpipi quay ngưoymgxljzi bưoymgzxcyc đgdsci.

Chu Mộfsvwng Chỉvtkc kinh ngạghrpc nhìkrfmn theo An Đyexliềjsljm, khôtuqrng ngờxljz An Đyexliềjsljm lạghrpi khôtuqrng biếiytrt đgdsciềjslju nhưoymg vậeompy! Mìkrfmnh đgdscãjuds cho côtuqr ta cơzauz hộfsvwi rồcpipi, vậeompy màiytrtuqr ta lạghrpi thiểfsvwu năcdzpng đgdscếiytrn mứpzfac từdxqd bỏvigm!


qlkmi châyqwdn củxuyja phu nhâyqwdn tậeompp đgdsciytrn Cốfsvw Thịccox, khôtuqrng phảvvani ai cũxljzng ôtuqrm đgdscưoymgdxqdc đgdscâyqwdu nhéulhv! Chu Mộfsvwng Chỉvtkc tứpzfac tốfsvwi nhìkrfmn An Đyexliềjsljm.

Nhưoymgng An Đyexliềjsljm thìkrfm hệlyqmt nhưoymg khôtuqrng hềjslj trôtuqrng thấbglmy áqlkmnh mắojrvt vừdxqda kinh ngạghrpc vừdxqda phẫglban nộfsvw củxuyja Chu Mộfsvwng Chỉvtkc, cứpzfa đgdsci thẳitygng vềjslj chỗgyxd ngồcpipi củxuyja mìkrfmnh tiếiytrp tụxuyjc làiytrm việlyqmc: Tôtuqri chỉvtkciytr ai làiytrm việlyqmc nấbglmy thôtuqri, chứpzfatuqri khôtuqrng nghe lờxljzi ai cảvvan. Côtuqrng việlyqmc nàiytry vốfsvwn làiytr củxuyja Chu Mộfsvwng Chỉvtkctuqriytr, côtuqr lạghrpi còulhvn muốfsvwn đgdscùwbmmn sang cho tôtuqri giúajzjp côtuqriytrm àiytr? Đyexlâyqwdy làiytrtuqrng ty đgdscbglmy, nếiytru muốfsvwn làiytrm phu nhâyqwdn tổihrbng tàiytri tậeompp đgdsciytrn Cốfsvw Thịccox thìkrfm vềjslj nhàiytriytriytrm đgdsci!

qlkmc đgdsccpipng nghiệlyqmp trôtuqrng thấbglmy cảvvannh nàiytry liềjsljn đgdscưoymga mắojrvt nhìkrfmn nhau, nhưoymgng cuốfsvwi cùwbmmng khôtuqrng nózbqhi gìkrfm cảvvan, tiếiytrp tụxuyjc làiytrm việlyqmc.

Bầdimtu khôtuqrng khíiytr trầdimtm lặkxamng ấbglmy kéulhvo dàiytri đgdscếiytrn tậeompn khi côtuqrng việlyqmc kếiytrt thúajzjc.

ajzjc nàiytry, Lily chợdxqdt đgdsculhvy cửhrava văcdzpn phòulhvng bưoymgzxcyc vàiytro, côtuqr vẫglbay tay, tỏvigm ýpkbs bảvvano mọbglmi ngưoymgxljzi nhìkrfmn mìkrfmnh: “Mọbglmi ngưoymgxljzi làiytrm việlyqmc cảvvan ngàiytry cũxljzng vấbglmt vảvvan rồcpipi, đgdscfsvw chàiytro đgdscózbqhn đgdsccpipng nghiệlyqmp Thẩulhvm Sởfzlniytr mớzxcyi gia nhậeompp nhózbqhm dựdxqd áqlkmn, sẽyqwdzbqh mộfsvwt buổihrbi liêulhvn hoan tổihrb chứpzfac vàiytro chiềjslju nay, Tôtuqr tổihrbng vàiytryqwdm tổihrbng cũxljzng tham dựdxqd, mọbglmi ngưoymgxljzi mau chózbqhng thu dọbglmn rồcpipi xuốfsvwng sảvvannh tậeompp hợdxqdp nhéulhv!”

“Yeah!” Mọbglmi ngưoymgxljzi đgdsccpipng thanh hoan hôtuqr rồcpipi lụxuyjc tụxuyjc đgdscpzfang dậeompy bưoymgzxcyc ra cửhrava.

Khưoymgu Doanh Doanh cũxljzng phấbglmn khíiytrch kéulhvo tay An Đyexliềjsljm chạghrpy ra ngoàiytri, chỉvtkczbqh Chu Mộfsvwng Chỉvtkciytr Trưoymgơzauzng Hiểfsvwn Hy làiytr vẫglban ngồcpipi yêulhvn tạghrpi chỗgyxd khôtuqrng đgdscfsvwng đgdsceompy.

Trưoymgơzauzng Hiểfsvwn Hy vốfsvwn đgdscãjuds luôtuqrn lạghrpnh lùwbmmng, thếiytrulhvn đgdscãjudsqlkmo trưoymgzxcyc vớzxcyi Lâyqwdm Kíiytrnh Trạghrpch rằtdegng mìkrfmnh sẽyqwd khôtuqrng tham gia, còulhvn Chu Mộfsvwng Chỉvtkc thìkrfm khôtuqrng nózbqhi gìkrfm cảvvan, mặkxamc dùwbmmtuqr ta biếiytrt, buổihrbi tiệlyqmc chàiytro đgdscózbqhn Thẩulhvm Sởfzlniytr dờxljzi đgdscếiytrn tậeompn hôtuqrm nay mớzxcyi tổihrb chứpzfac làiytrkrfm muốfsvwn chờxljztuqr ta vềjslj.

Nhưoymgng đgdscãjuds biếiytrt vậeompy rồcpipi màiytrtuqr ta vẫglban cứpzfa ngồcpipi yêulhvn tạghrpi chỗgyxd khôtuqrng thègseam nhúajzjc nhíiytrch.

Khi mọbglmi ngưoymgxljzi đgdscãjuds tậeompp hợdxqdp đgdscôtuqrng đgdscxuyjoymgzxcyi sảvvannh rồcpipi, Lily sau khi kiểfsvwm tra sỉvtkc sốfsvw liềjsljn sa sầdimtm néulhvt mặkxamt, bưoymgzxcyc đgdscếiytrn nózbqhi vớzxcyi Tôtuqr Thanh Dưoymgơzauzng: “Tôtuqr tổihrbng, Chu Mộfsvwng Chỉvtkc củxuyja nhózbqhm chúajzjng ta vẫglban chưoymga đgdscếiytrn.”

oymgơzauzng mặkxamt ôtuqrn hòulhva củxuyja Tôtuqr Thanh Dưoymgơzauzng lậeompp tứpzfac lộfsvw chúajzjt khózbqh chịccoxu, anh trầdimtm ngâyqwdm mộfsvwt lúajzjc rồcpipi quay sang nózbqhi vớzxcyi Lâyqwdm Kíiytrnh Trạghrpch đgdscang đgdscpzfang cạghrpnh: “Lâyqwdm tổihrbng, chịccox Cốfsvwkrfmnh nhưoymg chưoymga đgdscếiytrn.”

yqwdm Kíiytrnh Trạghrpch đgdscang ngắojrvm Thẩulhvm Sởfzlniytr, nghe câyqwdu nózbqhi ấbglmy thìkrfm chợdxqdt giậeompt mìkrfmnh, đgdscưoymga mắojrvt nhìkrfmn mộfsvwt lưoymgdxqdt đgdscáqlkmm ngưoymgxljzi trưoymgzxcyc mặkxamt, quảvvan nhiêulhvn khôtuqrng thấbglmy Chu Mộfsvwng Chỉvtkc đgdscâyqwdu, liềjsljn thởfzlniytri nózbqhi: “Mọbglmi ngưoymgxljzi ởfzln đgdscâyqwdy chờxljztuqri mộfsvwt chúajzjt, tôtuqri sẽyqwd quay lạghrpi ngay.”

Tuy Lâyqwdm Kíiytrnh Trạghrpch cózbqh thểfsvw cảvvanm nhậeompn đgdscưoymgdxqdc mốfsvwi quan hệlyqm giữztcxa anh chịccox ba dưoymgxljzng nhưoymg đgdscãjudszbqh chúajzjt thay đgdscihrbi, nhưoymgng Chu Mộfsvwng Chỉvtkc hiệlyqmn giờxljz vẫglban làiytr phu nhâyqwdn tổihrbng tàiytri tậeompp đgdsciytrn Cốfsvw Thịccox, vẫglban làiytr ngưoymgxljzi cầdimtn đgdscưoymgdxqdc nểfsvw mặkxamt.


yqwdm Kíiytrnh Trạghrpch nghĩkrfm nhưoymg thếiytr trong lúajzjc đgdsci thang máqlkmy đgdscếiytrn văcdzpn phòulhvng củxuyja nhózbqhm dựdxqd áqlkmn, khi vừdxqda bưoymgzxcyc ra khỏvigmi thang máqlkmy thìkrfm lạghrpi vừdxqda hay trôtuqrng thấbglmy Chu Mộfsvwng Chỉvtkc đgdscang xáqlkmch túajzji bưoymgzxcyc ra khỏvigmi văcdzpn phòulhvng.

“Chịccox ba!” Hiệlyqmn giờxljz đgdscãjudsiytr giờxljz tan làiytrm, xung quanh khôtuqrng còulhvn ai nữztcxa, thếiytrulhvn Lâyqwdm Kíiytrnh Trạghrpch mớzxcyi gọbglmi nhưoymg thếiytr.

“Kíiytrnh Trạghrpch.” Chu Mộfsvwng Chỉvtkcoymgxljzi rồcpipi hỏvigmi vớzxcyi vẻfuwn ngâyqwdy thơzauz, “Cózbqh chuyệlyqmn gìkrfm khôtuqrng?”

“Hôtuqrm nay làiytr tiệlyqmc chàiytro mừdxqdng Sởfzlniytr, chịccox ba cũxljzng đgdscếiytrn cho vui đgdsci.” Lâyqwdm Kíiytrnh Trạghrpch lúajzjc đgdscdimtu nghĩkrfm nếiytru Chu Mộfsvwng Chỉvtkc khôtuqrng muốfsvwn đgdsci thìkrfm anh cũxljzng khôtuqrng éulhvp.

Nhưoymgng Thẩulhvm Sởfzlniytr lạghrpi làiytr ngưoymgxljzi rấbglmt đgdscfsvw ýpkbs, nếiytru vừdxqda mớzxcyi tham gia nhózbqhm dựdxqd áqlkmn màiytr đgdscãjuds gặkxamp chuyệlyqmn thếiytriytry thìkrfmyqwdm Kíiytrnh Trạghrpch cảvvanm thấbglmy, tâyqwdm trạghrpng củxuyja Thẩulhvm Sởfzlniytr chắojrvc chắojrvn sẽyqwd bịccoxvvannh hưoymgfzlnng.

“Chuyệlyqmn nàiytry…” Chu Mộfsvwng Chỉvtkczbqhzauzi do dựdxqd, cuốfsvwi cùwbmmng vìkrfm nểfsvw mặkxamt Lâyqwdm Kíiytrnh Trạghrpch nêulhvn mớzxcyi khôtuqrng từdxqd chốfsvwi mộfsvwt cáqlkmch quáqlkm thẳitygng thừdxqdng, “Hôtuqrm nay tôtuqri thấbglmy hơzauzi khôtuqrng khỏvigme, khôtuqrng đgdsci đgdscưoymgdxqdc, mọbglmi ngưoymgxljzi cứpzfa chơzauzi vui vẻfuwn đgdsci.”

yqwdm Kíiytrnh Trạghrpch nhìkrfmn gưoymgơzauzng mặkxamt Chu Mộfsvwng Chỉvtkc, biếiytrt côtuqr ta cốfsvwkrfmnh khôtuqrng muốfsvwn đgdsci, trong lòulhvng cảvvanm thấbglmy cựdxqdc kìkrfm bấbglmt mãjudsn, nhưoymgng anh vẫglban cốfsvwoymgxljzi lịccoxch sựdxqdzbqhi: “Thôtuqri đgdscưoymgdxqdc, chịccox ba, chịccox vềjslj nghỉvtkc ngơzauzi đgdsci.”

“Ừccox!” Chu Mộfsvwng Chỉvtkc ngọbglmt ngàiytro gậeompt đgdscdimtu rồcpipi đgdscưoymga mắojrvt nhìkrfmn Lâyqwdm Kíiytrnh Trạghrpch rờxljzi đgdsci.

zbqhng Lâyqwdm Kíiytrnh Trạghrpch vừdxqda khuấbglmt, nụxuyjoymgxljzi trêulhvn mặkxamt Chu Mộfsvwng Chỉvtkc lậeompp tứpzfac tắojrvt ngózbqhm, côtuqr ta lạghrpnh lùwbmmng hừdxqd mộfsvwt tiếiytrng: “Thẩulhvm Sởfzlniytriytrqlkmi tháqlkmkrfm? Mìkrfmnh còulhvn chẳitygng biếiytrt côtuqr ta làiytr ai, việlyqmc gìkrfm phảvvani đgdsci dựdxqd tiệlyqmc chàiytro mừdxqdng côtuqr ta? Đyexlúajzjng làiytr quáqlkmi lạghrpiytr!”

zbqhi xong, Chu Mộfsvwng Chỉvtkcqlkmch cáqlkmi túajzji củxuyja mìkrfmnh đgdsci thẳitygng.

Chu Mộfsvwng Chỉvtkc vừdxqda vềjslj đgdscếiytrn biệlyqmt thựdxqd thìkrfm đgdscưoymgdxqdc chịccoxpkbsqlkmo tin, Cốfsvw Thiêulhvn Tuấbglmn cózbqh gọbglmi đgdsciệlyqmn thoạghrpi vềjsljkrfmm côtuqr ta.

Đyexlâyqwdy làiytr lầdimtn đgdscdimtu sau mộfsvwt khoảvvanng thờxljzi gian dàiytri, Cốfsvw Thiêulhvn Tuấbglmn chủxuyj đgdscfsvwng gọbglmi vềjslj cho côtuqr ta, thếiytrulhvn Chu Mộfsvwng Chỉvtkc rấbglmt mừdxqdng, còulhvn khôtuqrng cởfzlni giàiytry ra màiytr chạghrpy ngay lêulhvn phòulhvng ngủxuyj gọbglmi đgdsciệlyqmn.

Đyexliệlyqmn thoạghrpi vừdxqda đgdscưoymgdxqdc nốfsvwi, Chu Mộfsvwng Chỉvtkc đgdscãjuds phấbglmn khíiytrch nózbqhi: “Thiêulhvn Tuấbglmn, anh gọbglmi đgdsciệlyqmn cho em àiytr?”

“Ừccox.” Cốfsvw Thiêulhvn Tuấbglmn ởfzln đgdscdimtu dâyqwdy bêulhvn kia đgdscáqlkmp lờxljzi rồcpipi hỏvigmi, “Anh nghe anh họbglmzbqhi em muốfsvwn phẫglbau thuậeompt thẩulhvm mỹwbol àiytr?”

“Hảvvan?” Nghe Cốfsvw Thiêulhvn Tuấbglmn hỏvigmi nhưoymg vậeompy, Chu Mộfsvwng Chỉvtkc lậeompp tứpzfac nổihrbi giậeompn đgdscùwbmmng đgdscùwbmmng, cáqlkmi têulhvn Chu Háqlkmn Khanh nàiytry đgdscúajzjng làiytriytrng lúajzjc càiytrng quáqlkm đgdscáqlkmng rồcpipi, mìkrfmnh đgdscãjudsulhvn đgdsci thẩulhvm mỹwbol, khôtuqrng ngờxljz Chu Háqlkmn Khanh lạghrpi đgdsci nózbqhi cho Cốfsvw Thiêulhvn Tuấbglmn biếiytrt! Láqlkmt nữztcxa mìkrfmnh sẽyqwd bắojrvt anh ta phảvvani nózbqhi cho rõufiniytrng, tạghrpi sao dạghrpo nàiytry lạghrpi thíiytrch pháqlkm hỏvigmng chuyệlyqmn củxuyja mìkrfmnh nhưoymg thếiytr!

“Nếiytru đgdscúajzjng vậeompy thìkrfmxljzng khôtuqrng sao.” Cốfsvw Thiêulhvn Tuấbglmn dịccoxu dàiytrng nózbqhi, “Chỉvtkc cầdimtn làiytr việlyqmc em muốfsvwn làiytrm thìkrfm anh đgdscjslju sẽyqwdxuyjng hộfsvw.”

“Cózbqh thậeompt khôtuqrng?” Chu Mộfsvwng Chỉvtkc cảvvanm đgdscfsvwng đgdscếiytrn mứpzfac toàiytrn thâyqwdn mềjsljm nhũxljzn, “Thiêulhvn Tuấbglmn, anh thậeompt tốfsvwt.”

“Đyexlưoymgơzauzng nhiêulhvn làiytr thậeompt rồcpipi.” Cốfsvw Thiêulhvn Tuấbglmn trảvvan lờxljzi qua đgdsciệlyqmn thoạghrpi nghe rấbglmt thậeompt lòulhvng, “Anh cũxljzng mong em sẽyqwd đgdscưoymgdxqdc mãjudsi mãjudsi xinh đgdscitygp.”

“Vâyqwdng!” Chu Mộfsvwng Chỉvtkc gậeompt đgdscdimtu thậeompt mạghrpnh, cózbqh sựdxqdxuyjng hộfsvw củxuyja Cốfsvw Thiêulhvn Tuấbglmn rồcpipi, côtuqr ta càiytrng kiêulhvn đgdscccoxnh muốfsvwn đgdsci sửhrava nhan sắojrvc hơzauzn.

Chu Mộfsvwng Chỉvtkc tranh thủxuyjzbqhi chuyệlyqmn thêulhvm vớzxcyi Cốfsvw Thiêulhvn Tuấbglmn thờxljzi gian nàiytry phảvvani bậeompn rộfsvwn tăcdzpng ca thêulhvm vàiytri câyqwdu rồcpipi mớzxcyi cúajzjp máqlkmy, rồcpipi côtuqr ta míiytrm môtuqri, cảvvanm thấbglmy sựdxqd việlyqmc khôtuqrng thểfsvw chậeompm trễbxzq, phảvvani mau chózbqhng đgdsci tìkrfmm báqlkmc sĩkrfm, xin tưoymg vấbglmn đgdscfsvw đgdscưoymgdxqdc phẫglbau thuậeompt sao cho đgdscitygp nhấbglmt.

Nghĩkrfm đgdscếiytrn đgdscózbqh, Chu Mộfsvwng Chỉvtkc liềjsljn chạghrpy thẳitygng xuốfsvwng lầdimtu nózbqhi vớzxcyi chịccoxpkbs: “Chịccoxpkbs, sắojrvp xếiytrp tàiytri xếiytr cho tôtuqri, tôtuqri phảvvani ra ngoàiytri mộfsvwt chúajzjt.”

“Thưoymga mợdxqd, đgdscãjuds đgdscếiytrn giờxljz ăcdzpn tốfsvwi rồcpipi, mợdxqdulhvn đgdscccoxnh đgdsci đgdscâyqwdu?” Chịccoxpkbs nhìkrfmn mấbglmy mózbqhn ăcdzpn đgdscãjuds đgdscưoymgdxqdc nhàiytr bếiytrp nấbglmu xong, thắojrvc mắojrvc hỏvigmi.

“Sao màiytr chịccox lắojrvm chuyệlyqmn thếiytr?” Chu Mộfsvwng Chỉvtkc hậeompm hựdxqdc hừdxqd mộfsvwt tiếiytrng, “Bảvvano chịccox đgdsci chuẩulhvn bịccox thìkrfm mau đgdsci đgdsci!”

“Vâyqwdng.” Chịccoxpkbs vộfsvwi sợdxqd sệlyqmt gậeompt đgdscdimtu rồcpipi chạghrpy ra ngoàiytri gọbglmi tàiytri xếiytr.

Chu Mộfsvwng Chỉvtkc lạghrpi vui vẻfuwn đgdscojrvc ýpkbs nhìkrfmn xa xăcdzpm: Trêulhvn thếiytr gian nàiytry, mìkrfmnh làiytr ngưoymgxljzi đgdscitygp nhấbglmt, khôtuqrng ai cózbqh thểfsvwkrfm đgdscưoymgdxqdc vớzxcyi mìkrfmnh cảvvan, mìkrfmnh phảvvani luôtuqrn xinh đgdscitygp thếiytriytry, dùwbmmng gưoymgơzauzng mặkxamt vàiytr thâyqwdn hìkrfmnh nàiytry đgdscfsvw giữztcx chặkxamt lấbglmy tráqlkmi tim củxuyja Cốfsvw Thiêulhvn Tuấbglmn!

Chúc các bạn đọc truyện vui vẻ.